Ninh Lạc miệng nói tuyệt đối không xem biểu diễn của Lộ Đình Châu, nhưng khi nhìn thấy anh ngồi bên cạnh piano đang chỉnh tay áo vẫn bị sắc đẹp oánh cho choáng váng.
Giây phút đó, tất cả tiếng hò reo của hiện trường biến mất, dường như ngay cả thời gian cũng ngưng đọng.
Nhưng trái tim vẫn đập.
Cho đến khi Lộ Đình Châu cúi đầu, đặt tay lên piano.
Ninh Lạc cũng hoảng loạn cụp mắt, ôm lấy trái tim nhỏ của mình.
【 Đây là Đát Kỷ nào của giới giải trí vậy? Đuổi ra ngoài! 】
【 Em đã sớm bói quả cầu thủy tinh rồi, cung của anh cười là xảy ra chuyện chẳng lành, không được cười, không được câu dẫn em! 】
Phương Lộc Dã đang bận rộn với cello len lén trợn trắng mắt.
Ninh Dương động động môi, mệt mỏi vô cùng.
Nói thế thôi, bay ngồi thẳng lên đi đừng nằm bẹp ra ghế còn che mặt nữa được không hả? Vài giây đối mắt ngắn ngủi từ đầu đến cuối đều rơi vào mắt các dân mạng.
[ Đã ngỏm vì cặp này! Quá đã! Giờ còn ai nói họ chỉ là bạn nữa?]
[ Bạn bè nào lại khiến Lộ Đình Châu cố tình tìm kiếm, bạn bè nào lại khiến Ninh Lạc đỏ mặt thế, tsk tsk tsk, chỉ là trò của cặp đôi nhỏ thôi. ]
[ Chịu hết nổi rồi, dân mạng chúng tôi cũng là một phần trong màn kịch của hai người sao (bò lê trong bóng tối) (gào thét). ]
[ Ơ? Hướng Bốc Ngôn không thấy cảnh đó hả? Sao im thế? ]
[ Bây giờ cậu ta chỉ là xác chết mất đi goods, để cậu ta yên nghỉ đi, đừng quấy rối cậu ta sống dậy nữa. ]
"Merry Christmas, Mr Lawrence" có lẽ là tiết mục biểu diễn duy nhất nghiêm túc trong buổi hòa nhạc này của họ, cũng là kết quả của việc Lộ Đình Châu gian lận, nhét bài 'Vận May Đến' phiên bản DJ trở lại.
Có thể thấy Tiền Đa Đa không coi người ra gì.
Ngón tay thon dài ấn xuống phím đàn, tiếng dạo đầu vang lên, ngón tay bay nhảy giữa những phím đàn đen trắng, tuôn trào ra âm thanh vừa huy hoàng vừa hoang vu.
Tiếng cello trang nghiêm trầm lắng, tăng thêm độ dày cho âm nhạc.
Ninh Lạc đã xem bộ phim này, dường như có thể tưởng tượng ra trong đêm Giáng sinh lạnh lẽo đầu tuyết ấy, con tuần lộc đặt bên cây thông Noel treo đầy quà, lò sưởi tỏa ra hơi ấm, ấm cà phê sôi sùng sục.
Có người đứng trong tuyết nhìn họ ôm hôn.
Tiếng chuông năm mới vang lên, ánh trăng chạy về phía cuối con hẻm, cà phê dần tan hết hơi ấm.
Chương nhạc cuối cùng từ đây hạ màn.
Nói hơi sáo rỗng chút, Lộ Đình Châu ngồi đó đánh đàn thực sự đang tỏa sáng.
Ninh Lạc lẩm bẩm: "Lúc cần dùng đến sách mới thấy tiếc ít đọc, một câu 'đụ mẹ' đi khắp thiên hạ."
Ninh Dương giật giật khóe miệng, ngồi xa cậu thêm chút.
Ninh Lạc nghe thấy phía sau có mấy cô gái đang thì thầm với nhau: "Đụ mẹ, đỉnh quá!"
Cậu gật đầu: 【 Đúng đúng, đây cũng là cảm nhận của tôi, anh hùng suy nghĩ giống nhau. 】
Cô gái khác nói: "Lộ Đình Châu là một người đàn ông hoàn hảo, cưới về nhà chỉ để ngắm cũng đáng mắt đẹp lòng."
Ninh Lạc rất chi là tán thành: 【 Chứ sao, nhìn anh ấy phải đeo kính bơi để tránh rơi vào sông tình. 】
Tiếng piano có một khoảng dừng không rõ ràng.
Cô gái giơ điện thoại quay màn hình, cố gắng phóng to hình ảnh, phát hiện ra điều gì đó liền 'đệt' một tiếng, chân thành mời bạn mình cùng ngắm: "Mày nhìn cái cục nổi trên cổ này đi, cuối cùng tao cũng hiểu được thế nào là 'yết hầu trượt lăn', mẹ nó, sexy vãi!"
Người bạn nhiệt tình phụ họa: "Đúng đúng, vừa quyến rũ vừa sạch sẽ."
Tống Nam nghe lỏm bên cạnh: "..."
Khoan đã, yết hầu sạch sẽ giờ cũng tính là một lời khen à?
Ninh Lạc cảm thấy mình thực sự gặp được tri âm, trong lòng liên tục gật đầu: 【 Đúng đúng, vì tôi thường xuyên dùng lưỡi quét dọn nên rất sạch sẽ. 】
"Phụt, khụ khụ!" Tiếng sặc nước nổi lên khắp nơi.
Tiếng piano đánh sai một nốt.
Cello kéo sai dây, âm thanh trong một khoảnh khắc bỗng chói tai.
Tiền Đa Đa và Hướng Bốc Ngôn kinh hoàng quay đầu lại.
Đụ mẹ, đây là phát ngôn gì vậy?!
Ninh Lạc, không ngờ cậu lại là người phóng túng như vậy!
Hướng Bốc Ngôn trầm lặng lúc lâu, đột nhiên bật cười khẩy, tóc hồng vẩy một cái rồi quay đầu lại.
Hừ, Lộ Đình Châu, đây chính là quả báo khi anh nói năng bất kính với Yamashita Takuma. Đợi đấy, Ninh Lạc sớm muộn gì cũng sẽ bắt được anh để hành hạ thỏa thích.
Ninh Lạc cầm một xiên thịt nướng, đổi góc nhìn để thưởng thức mỹ nam:
【 Em vì anh mà từ bỏ thuốc lá, cạo đi quả đầu mohican, em có lỗi gì chứ? Chỉ là yêu anh đến mức hoang mang rối loạn thôi mà. 】*
Mohican kiểu này nè=))
Phương Lộc Dã cúi đầu, tay cầm dây đàn run bần bật, nhịn cười sắp nội thương.
Đệt, thằng nhóc này thực sự không phải cố tình trêu chọc anh mình sao? Cậu ta sắp cười đến mức đầu rơi xuống đất rồi.
Nghĩ đến việc Lộ Đình Châu cũng nghe được, Phương Lộc Dã càng muốn cười, rất muốn nhìn xem biểu cảm của anh mình lúc này, nhưng lại sợ làm anh tức giận, chỉ có thể nghe thấy tiếng piano từ phía bên kia rung lên một cái.
Lộ Đình Châu không có gì khác, đơn giản chỉ là bị dầu bắn vào.
Anh nhắm mắt lại rồi mở ra, mím môi mỏng, tóc mái tự nhiên rủ xuống, che khuất một nửa đôi mắt dài sâu đen láy, đáy mắt toàn là cảm xúc phức tạp không biết nên tức giận hay nên cười.
【 Anh đẹp trai (huýt sáo) (vuốt tóc mái bảnh bao) biết cách đánh đàn quá, vừa đánh đã đánh trúng trái tim em (ngậm hoa hồng) (quay người bảnh chọe dựa vào thân xe). Anh nói anh hơi khó theo đuổi? OK em đây sẽ bật một bản DJ trực tiếp làm rung động DNA của anh. 】
Lộ Đình Châu: "..."
May mắn thay, màn biểu diễn của anh sắp kết thúc.
Anh đánh nốt cuối cùng, thở ra một hơi thật sâu.
Cả đời này lần đầu tiên cảm thấy, chơi xong một bản nhạc là việc khó đến vậy.
Ngược lại Ninh Lạc hoàn toàn không biết anh đã nghe thấy gì, thấy Lộ Đình Châu quay lại ngồi xuống cạnh mình, bèn ghé lại gần nói: "Em không hề nói mấy lời cổ vũ đó, ngày mai anh không được làm rau mùi."
"Đương nhiên không," Lộ Đình Châu liếc nhìn cậu một cái, khoanh tay, "ngày mai cậu về nhà rồi, không phải tôi nấu ăn."
Ninh Lạc: "...?"
【 Có vẻ, có thể, có lẽ, biết đâu, là thế thật! Sáng mai mình phải đi rồi! 】
Ninh Lạc lại bắt đầu phát điên: "Anh lừa em phải không?"
Tâm trạng Lộ Đình Châu thoải mái hơn chút, mỉm cười gật đầu thừa nhận: "Đúng vậy, cậu làm được gì nào."
Ninh Lạc hừ hừ giận dỗi: "Em sẽ lên mạng vạch trần bộ mặt thật của anh."
Lộ Đình Châu tựa vào lưng ghế, lấy lại vẻ thong dong nhàn nhã thường ngày, lơ đãng nói: "Nhưng ba ngày sau cậu quay lại, vẫn là tôi nấu ăn."
Anh nhìn biểu cảm đông cứng của Ninh Lạc, sờ sờ cằm: "Tôi sẽ tặng cậu ba ly nước chanh rau mùi làm quà chào mừng trở về."
Ninh Lạc: "...Anh là ác quỷ."
【 Em chưa từng thấy kẻ mặt dày vô sỉ nào thế hết! 】
Lộ Đình Châu tặc lưỡi, ấn đầu cậu xoa rối mái tóc, nhẹ nhàng nói: "Sao lại nói chuyện với anh trai kiểu đó."
Tai Ninh Lạc tê ran, co ngón tay lại, chậm mất một nhịp cứu vãn kiểu tóc của mình.
Tiếng ồn hiện trường quá lớn, Ninh Dương không nghe thấy câu nói này, nhưng dân mạng thông qua micro thu được rõ ràng.
[ Sao! Lại! Nói! Chuyện! Với! Anh! Trai! Kiểu! Đó! ]
[ Trời má, anh trai ruột còn ở ngay bên cạnh mà hai người đã bắt đầu tán tỉnh rồi hả? ]
[ Aaaaaaaaaaaaa tao sẽ phát điên! Tao đánh cược Lộ Đình Châu chắc chắn có tình ý với Ninh Lạc, anh ấy siêu yêu ẻm. ]
[ Này, hai người, do cho tụi em xem đi!]
[ Ninh Lạc Lộ Đình Châu, tối nay hai người không gây ra một trận động đất cấp 10 trên giường là không được đâu nha! ]
[ Thả thính thì phải nói đến Lộ Đình Châu, tôi tưởng anh ấy bao nhiêu năm nay đều là người lãnh cảm, ai ngờ nhà cũ bốc cháy kinh hồn luôn. ]
[ Từ trai lãnh cảm lột xác thành trai thả thính mưu mô, chỉ cần một Ninh Lạc là đủ. ]
[...Cái gì cũng lột xác mạnh quá chỉ tổ làm khổ tụi bây thôi! ]
Ninh Lạc nhìn bàn tay vừa rút về kia: "... Kiểu tóc của em."
Lộ Đình Châu nghiêng đầu hỏi: "Kiểu tóc sao?"
Ninh Lạc kìm nén cảm xúc khó hiểu trong lòng, bĩu môi: "Bị anh xoa rối rồi."
Lộ Đình Châu nghe vậy, quan sát kỹ: "Sao tôi thấy cậu thế này đáng yêu hơn nhỉ?"
"Thật ạ? Có phải anh lại lừa em không?" Ninh Lạc nửa tin nửa ngờ, cậu đã khôn ra rồi, bắt đầu không tin tưởng lời của Lộ Đình Châu.
"Thật mà... suỵt, bạn cậu lên sân khấu rồi."
Lộ Đình Châu nói xong câu đó, ra hiệu cho Ninh Lạc nhìn lên sân khấu, đám Vương Lâm đã chuẩn bị tiết mục cuối cùng 'Circle Of Life'.
Tiếng trống nhiệt tình phóng khoáng của châu Phi vang lên, một đám thổ dân đột ngột xuất hiện.
Thủ lĩnh Thẩm Văn Dục bôi đầy dầu nâu, cắm lông gà trên đầu, mặc một tấm ga giường, hai tay giơ cao nhìn lên trời, hét lớn:
"Hakuna matata!"
Tất cả mọi người cùng hô: "Hakuna matata!"
Ninh Lạc lập tức bị thu hút sự chú ý, cảm giác nhập vai rất mạnh, đã giơ Simba lên chuẩn bị hát vang.
【 Này— hôn đắm đuối đi nào— wa wa li, chi↗hua↘hua↗~cichu, wa———! 】
Đám người Thẩm Văn Dục: "..."
Con mẹ nó, tôi thật sự phải cảm ơn.
Thẩm Văn Dục bị Ninh Lạc làm xao lãng, suýt quên câu thoại tiếp theo là gì, may mà Vương Lâm đóng vai cây bao báp nhảy qua nhắc nhỏ một câu.
Hắn hắng giọng rồi bắt đầu hát:
"From the day we arrive on the planetand blinking, step into the sun."
Nhạc cụ châu Phi có sức lan tỏa và giai điệu nhịp nhàng mạnh mẽ, vang vọng trong tâm hồn mọi người, như thể đang ở trên thảo nguyên, đuổi theo hoàng hôn và đàn voi trên đường, nhìn mặt trời tròn nóng bỏng chìm xuống đáy biển sa mạc ở chân trời.
Sức sống phóng khoáng bén rễ, vươn lên trên mảnh đất hoang vu, tràn đầy sinh lực dạt dào.
Tất cả mọi người có mặt đều theo kịp nhịp điệu của âm nhạc, cơ thể lắc lư theo tiếng trống.
Không biết ai hô một tiếng, mọi người quay đầu nhìn lại, thấy đống lửa trại được đốt lên phía sau.
Tiền Đa Đa cầm loa to hét: "Party lửa trại của buổi hòa nhạc, có muốn trải nghiệm không?"
"Không cần 998, không cần 998, chỉ cần 9.9, mang đến cho bạn niềm vui nhân đôi!"
【 Ai nghĩ slogan quảng cáo cho anh ta vậy, quê một cục. 】
Tiền Đa Đa trừng mắt nhìn Ninh Lạc một cái, quê mùa tới cực điểm lại thành thời thượng, cậu biết gì chứ.
Khán giả còn đang bối rối, đám thổ dân da đen Thẩm Văn Dục nhảy luôn khỏi sân khấu chạy qua.
Ninh Lạc bị ai đó túm qua, đón ánh trăng chạy về phía đống lửa, tóc bị gió đêm thổi rối. Cậu sững người một chút rồi nhanh chóng hòa nhập vào, vẫy tay với người vẫn còn ngồi bên kia:
"Nhanh lên, mau đến chơi nào!"
Tất cả mọi người đều chạy đến, không chỉ khán giả mà còn có nhiều nhân viên. Mọi người vây thành một vòng rồi một vòng nữa, tay nắm tay hát 'Hakuna matata', theo nhịp trống châu Phi xoay vòng nhảy múa, ánh lửa chiếu rọi từng khuôn mặt tươi trẻ đang cười.
Ninh Lạc bị đụng vào vai, ngã vào người Lộ Đình Châu.
Cô gái vô tình đụng ngã cậu vẫy tay xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi, tối quá em không thấy anh."
"À, không sao đâu." Ninh Lạc lắc đầu liên tục.
Lộ Đình Châu đưa tay đỡ cậu, bên đống lửa trại quá ồn, anh sợ Ninh Lạc không nghe thấy, hơi nghiêng gần bên tai cậu cười nói: "Sao cứ ngã vào người tôi thế? Mấy lần rồi?"
Tim như bị lông vũ quét nhẹ, Ninh Lạc ho một tiếng, nghiêm chỉnh chỉ ra: "Em bị đụng mà, không liên quan đến em."
Cô gái vội nói: "Đúng đúng, em đụng anh ấy vào người anh đấy."
Ninh Lạc: "..."
【 Vốn không có gì, cô vừa nói sao nghe kỳ thế. 】
Lộ Đình Châu cười khẽ, đỡ cậu rồi nói với cô gái: "Trời tối rồi, cẩn thận chút."
Cô gái vội gật đầu, chạy đi tìm bạn mình. Hai người không biết nói gì, cùng nhìn về phía này, mắt sáng long lanh.
Ninh Lạc tắt mic, nói: "Bây giờ em bắt đầu nghi ngờ cô ấy là cố ý rồi, đáng ghét."
Lộ Đình Châu nhìn cậu: "Cố ý gì?"
【 Đương nhiên là cố ý làm em ngã vào người anh đấy. 】____
250 vote up tiếp nha~
Giây phút đó, tất cả tiếng hò reo của hiện trường biến mất, dường như ngay cả thời gian cũng ngưng đọng.
Nhưng trái tim vẫn đập.
Cho đến khi Lộ Đình Châu cúi đầu, đặt tay lên piano.
Ninh Lạc cũng hoảng loạn cụp mắt, ôm lấy trái tim nhỏ của mình.
【 Đây là Đát Kỷ nào của giới giải trí vậy? Đuổi ra ngoài! 】
【 Em đã sớm bói quả cầu thủy tinh rồi, cung của anh cười là xảy ra chuyện chẳng lành, không được cười, không được câu dẫn em! 】
Phương Lộc Dã đang bận rộn với cello len lén trợn trắng mắt.
Ninh Dương động động môi, mệt mỏi vô cùng.
Nói thế thôi, bay ngồi thẳng lên đi đừng nằm bẹp ra ghế còn che mặt nữa được không hả? Vài giây đối mắt ngắn ngủi từ đầu đến cuối đều rơi vào mắt các dân mạng.
[ Đã ngỏm vì cặp này! Quá đã! Giờ còn ai nói họ chỉ là bạn nữa?]
[ Bạn bè nào lại khiến Lộ Đình Châu cố tình tìm kiếm, bạn bè nào lại khiến Ninh Lạc đỏ mặt thế, tsk tsk tsk, chỉ là trò của cặp đôi nhỏ thôi. ]
[ Chịu hết nổi rồi, dân mạng chúng tôi cũng là một phần trong màn kịch của hai người sao (bò lê trong bóng tối) (gào thét). ]
[ Ơ? Hướng Bốc Ngôn không thấy cảnh đó hả? Sao im thế? ]
[ Bây giờ cậu ta chỉ là xác chết mất đi goods, để cậu ta yên nghỉ đi, đừng quấy rối cậu ta sống dậy nữa. ]
"Merry Christmas, Mr Lawrence" có lẽ là tiết mục biểu diễn duy nhất nghiêm túc trong buổi hòa nhạc này của họ, cũng là kết quả của việc Lộ Đình Châu gian lận, nhét bài 'Vận May Đến' phiên bản DJ trở lại.
Có thể thấy Tiền Đa Đa không coi người ra gì.
Ngón tay thon dài ấn xuống phím đàn, tiếng dạo đầu vang lên, ngón tay bay nhảy giữa những phím đàn đen trắng, tuôn trào ra âm thanh vừa huy hoàng vừa hoang vu.
Tiếng cello trang nghiêm trầm lắng, tăng thêm độ dày cho âm nhạc.
Ninh Lạc đã xem bộ phim này, dường như có thể tưởng tượng ra trong đêm Giáng sinh lạnh lẽo đầu tuyết ấy, con tuần lộc đặt bên cây thông Noel treo đầy quà, lò sưởi tỏa ra hơi ấm, ấm cà phê sôi sùng sục.
Có người đứng trong tuyết nhìn họ ôm hôn.
Tiếng chuông năm mới vang lên, ánh trăng chạy về phía cuối con hẻm, cà phê dần tan hết hơi ấm.
Chương nhạc cuối cùng từ đây hạ màn.
Nói hơi sáo rỗng chút, Lộ Đình Châu ngồi đó đánh đàn thực sự đang tỏa sáng.
Ninh Lạc lẩm bẩm: "Lúc cần dùng đến sách mới thấy tiếc ít đọc, một câu 'đụ mẹ' đi khắp thiên hạ."
Ninh Dương giật giật khóe miệng, ngồi xa cậu thêm chút.
Ninh Lạc nghe thấy phía sau có mấy cô gái đang thì thầm với nhau: "Đụ mẹ, đỉnh quá!"
Cậu gật đầu: 【 Đúng đúng, đây cũng là cảm nhận của tôi, anh hùng suy nghĩ giống nhau. 】
Cô gái khác nói: "Lộ Đình Châu là một người đàn ông hoàn hảo, cưới về nhà chỉ để ngắm cũng đáng mắt đẹp lòng."
Ninh Lạc rất chi là tán thành: 【 Chứ sao, nhìn anh ấy phải đeo kính bơi để tránh rơi vào sông tình. 】
Tiếng piano có một khoảng dừng không rõ ràng.
Cô gái giơ điện thoại quay màn hình, cố gắng phóng to hình ảnh, phát hiện ra điều gì đó liền 'đệt' một tiếng, chân thành mời bạn mình cùng ngắm: "Mày nhìn cái cục nổi trên cổ này đi, cuối cùng tao cũng hiểu được thế nào là 'yết hầu trượt lăn', mẹ nó, sexy vãi!"
Người bạn nhiệt tình phụ họa: "Đúng đúng, vừa quyến rũ vừa sạch sẽ."
Tống Nam nghe lỏm bên cạnh: "..."
Khoan đã, yết hầu sạch sẽ giờ cũng tính là một lời khen à?
Ninh Lạc cảm thấy mình thực sự gặp được tri âm, trong lòng liên tục gật đầu: 【 Đúng đúng, vì tôi thường xuyên dùng lưỡi quét dọn nên rất sạch sẽ. 】
"Phụt, khụ khụ!" Tiếng sặc nước nổi lên khắp nơi.
Tiếng piano đánh sai một nốt.
Cello kéo sai dây, âm thanh trong một khoảnh khắc bỗng chói tai.
Tiền Đa Đa và Hướng Bốc Ngôn kinh hoàng quay đầu lại.
Đụ mẹ, đây là phát ngôn gì vậy?!
Ninh Lạc, không ngờ cậu lại là người phóng túng như vậy!
Hướng Bốc Ngôn trầm lặng lúc lâu, đột nhiên bật cười khẩy, tóc hồng vẩy một cái rồi quay đầu lại.
Hừ, Lộ Đình Châu, đây chính là quả báo khi anh nói năng bất kính với Yamashita Takuma. Đợi đấy, Ninh Lạc sớm muộn gì cũng sẽ bắt được anh để hành hạ thỏa thích.
Ninh Lạc cầm một xiên thịt nướng, đổi góc nhìn để thưởng thức mỹ nam:
【 Em vì anh mà từ bỏ thuốc lá, cạo đi quả đầu mohican, em có lỗi gì chứ? Chỉ là yêu anh đến mức hoang mang rối loạn thôi mà. 】*
Mohican kiểu này nè=))
Phương Lộc Dã cúi đầu, tay cầm dây đàn run bần bật, nhịn cười sắp nội thương.
Đệt, thằng nhóc này thực sự không phải cố tình trêu chọc anh mình sao? Cậu ta sắp cười đến mức đầu rơi xuống đất rồi.
Nghĩ đến việc Lộ Đình Châu cũng nghe được, Phương Lộc Dã càng muốn cười, rất muốn nhìn xem biểu cảm của anh mình lúc này, nhưng lại sợ làm anh tức giận, chỉ có thể nghe thấy tiếng piano từ phía bên kia rung lên một cái.
Lộ Đình Châu không có gì khác, đơn giản chỉ là bị dầu bắn vào.
Anh nhắm mắt lại rồi mở ra, mím môi mỏng, tóc mái tự nhiên rủ xuống, che khuất một nửa đôi mắt dài sâu đen láy, đáy mắt toàn là cảm xúc phức tạp không biết nên tức giận hay nên cười.
【 Anh đẹp trai (huýt sáo) (vuốt tóc mái bảnh bao) biết cách đánh đàn quá, vừa đánh đã đánh trúng trái tim em (ngậm hoa hồng) (quay người bảnh chọe dựa vào thân xe). Anh nói anh hơi khó theo đuổi? OK em đây sẽ bật một bản DJ trực tiếp làm rung động DNA của anh. 】
Lộ Đình Châu: "..."
May mắn thay, màn biểu diễn của anh sắp kết thúc.
Anh đánh nốt cuối cùng, thở ra một hơi thật sâu.
Cả đời này lần đầu tiên cảm thấy, chơi xong một bản nhạc là việc khó đến vậy.
Ngược lại Ninh Lạc hoàn toàn không biết anh đã nghe thấy gì, thấy Lộ Đình Châu quay lại ngồi xuống cạnh mình, bèn ghé lại gần nói: "Em không hề nói mấy lời cổ vũ đó, ngày mai anh không được làm rau mùi."
"Đương nhiên không," Lộ Đình Châu liếc nhìn cậu một cái, khoanh tay, "ngày mai cậu về nhà rồi, không phải tôi nấu ăn."
Ninh Lạc: "...?"
【 Có vẻ, có thể, có lẽ, biết đâu, là thế thật! Sáng mai mình phải đi rồi! 】
Ninh Lạc lại bắt đầu phát điên: "Anh lừa em phải không?"
Tâm trạng Lộ Đình Châu thoải mái hơn chút, mỉm cười gật đầu thừa nhận: "Đúng vậy, cậu làm được gì nào."
Ninh Lạc hừ hừ giận dỗi: "Em sẽ lên mạng vạch trần bộ mặt thật của anh."
Lộ Đình Châu tựa vào lưng ghế, lấy lại vẻ thong dong nhàn nhã thường ngày, lơ đãng nói: "Nhưng ba ngày sau cậu quay lại, vẫn là tôi nấu ăn."
Anh nhìn biểu cảm đông cứng của Ninh Lạc, sờ sờ cằm: "Tôi sẽ tặng cậu ba ly nước chanh rau mùi làm quà chào mừng trở về."
Ninh Lạc: "...Anh là ác quỷ."
【 Em chưa từng thấy kẻ mặt dày vô sỉ nào thế hết! 】
Lộ Đình Châu tặc lưỡi, ấn đầu cậu xoa rối mái tóc, nhẹ nhàng nói: "Sao lại nói chuyện với anh trai kiểu đó."
Tai Ninh Lạc tê ran, co ngón tay lại, chậm mất một nhịp cứu vãn kiểu tóc của mình.
Tiếng ồn hiện trường quá lớn, Ninh Dương không nghe thấy câu nói này, nhưng dân mạng thông qua micro thu được rõ ràng.
[ Sao! Lại! Nói! Chuyện! Với! Anh! Trai! Kiểu! Đó! ]
[ Trời má, anh trai ruột còn ở ngay bên cạnh mà hai người đã bắt đầu tán tỉnh rồi hả? ]
[ Aaaaaaaaaaaaa tao sẽ phát điên! Tao đánh cược Lộ Đình Châu chắc chắn có tình ý với Ninh Lạc, anh ấy siêu yêu ẻm. ]
[ Này, hai người, do cho tụi em xem đi!]
[ Ninh Lạc Lộ Đình Châu, tối nay hai người không gây ra một trận động đất cấp 10 trên giường là không được đâu nha! ]
[ Thả thính thì phải nói đến Lộ Đình Châu, tôi tưởng anh ấy bao nhiêu năm nay đều là người lãnh cảm, ai ngờ nhà cũ bốc cháy kinh hồn luôn. ]
[ Từ trai lãnh cảm lột xác thành trai thả thính mưu mô, chỉ cần một Ninh Lạc là đủ. ]
[...Cái gì cũng lột xác mạnh quá chỉ tổ làm khổ tụi bây thôi! ]
Ninh Lạc nhìn bàn tay vừa rút về kia: "... Kiểu tóc của em."
Lộ Đình Châu nghiêng đầu hỏi: "Kiểu tóc sao?"
Ninh Lạc kìm nén cảm xúc khó hiểu trong lòng, bĩu môi: "Bị anh xoa rối rồi."
Lộ Đình Châu nghe vậy, quan sát kỹ: "Sao tôi thấy cậu thế này đáng yêu hơn nhỉ?"
"Thật ạ? Có phải anh lại lừa em không?" Ninh Lạc nửa tin nửa ngờ, cậu đã khôn ra rồi, bắt đầu không tin tưởng lời của Lộ Đình Châu.
"Thật mà... suỵt, bạn cậu lên sân khấu rồi."
Lộ Đình Châu nói xong câu đó, ra hiệu cho Ninh Lạc nhìn lên sân khấu, đám Vương Lâm đã chuẩn bị tiết mục cuối cùng 'Circle Of Life'.
Tiếng trống nhiệt tình phóng khoáng của châu Phi vang lên, một đám thổ dân đột ngột xuất hiện.
Thủ lĩnh Thẩm Văn Dục bôi đầy dầu nâu, cắm lông gà trên đầu, mặc một tấm ga giường, hai tay giơ cao nhìn lên trời, hét lớn:
"Hakuna matata!"
Tất cả mọi người cùng hô: "Hakuna matata!"
Ninh Lạc lập tức bị thu hút sự chú ý, cảm giác nhập vai rất mạnh, đã giơ Simba lên chuẩn bị hát vang.
【 Này— hôn đắm đuối đi nào— wa wa li, chi↗hua↘hua↗~cichu, wa———! 】
Đám người Thẩm Văn Dục: "..."
Con mẹ nó, tôi thật sự phải cảm ơn.
Thẩm Văn Dục bị Ninh Lạc làm xao lãng, suýt quên câu thoại tiếp theo là gì, may mà Vương Lâm đóng vai cây bao báp nhảy qua nhắc nhỏ một câu.
Hắn hắng giọng rồi bắt đầu hát:
"From the day we arrive on the planetand blinking, step into the sun."
Nhạc cụ châu Phi có sức lan tỏa và giai điệu nhịp nhàng mạnh mẽ, vang vọng trong tâm hồn mọi người, như thể đang ở trên thảo nguyên, đuổi theo hoàng hôn và đàn voi trên đường, nhìn mặt trời tròn nóng bỏng chìm xuống đáy biển sa mạc ở chân trời.
Sức sống phóng khoáng bén rễ, vươn lên trên mảnh đất hoang vu, tràn đầy sinh lực dạt dào.
Tất cả mọi người có mặt đều theo kịp nhịp điệu của âm nhạc, cơ thể lắc lư theo tiếng trống.
Không biết ai hô một tiếng, mọi người quay đầu nhìn lại, thấy đống lửa trại được đốt lên phía sau.
Tiền Đa Đa cầm loa to hét: "Party lửa trại của buổi hòa nhạc, có muốn trải nghiệm không?"
"Không cần 998, không cần 998, chỉ cần 9.9, mang đến cho bạn niềm vui nhân đôi!"
【 Ai nghĩ slogan quảng cáo cho anh ta vậy, quê một cục. 】
Tiền Đa Đa trừng mắt nhìn Ninh Lạc một cái, quê mùa tới cực điểm lại thành thời thượng, cậu biết gì chứ.
Khán giả còn đang bối rối, đám thổ dân da đen Thẩm Văn Dục nhảy luôn khỏi sân khấu chạy qua.
Ninh Lạc bị ai đó túm qua, đón ánh trăng chạy về phía đống lửa, tóc bị gió đêm thổi rối. Cậu sững người một chút rồi nhanh chóng hòa nhập vào, vẫy tay với người vẫn còn ngồi bên kia:
"Nhanh lên, mau đến chơi nào!"
Tất cả mọi người đều chạy đến, không chỉ khán giả mà còn có nhiều nhân viên. Mọi người vây thành một vòng rồi một vòng nữa, tay nắm tay hát 'Hakuna matata', theo nhịp trống châu Phi xoay vòng nhảy múa, ánh lửa chiếu rọi từng khuôn mặt tươi trẻ đang cười.
Ninh Lạc bị đụng vào vai, ngã vào người Lộ Đình Châu.
Cô gái vô tình đụng ngã cậu vẫy tay xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi, tối quá em không thấy anh."
"À, không sao đâu." Ninh Lạc lắc đầu liên tục.
Lộ Đình Châu đưa tay đỡ cậu, bên đống lửa trại quá ồn, anh sợ Ninh Lạc không nghe thấy, hơi nghiêng gần bên tai cậu cười nói: "Sao cứ ngã vào người tôi thế? Mấy lần rồi?"
Tim như bị lông vũ quét nhẹ, Ninh Lạc ho một tiếng, nghiêm chỉnh chỉ ra: "Em bị đụng mà, không liên quan đến em."
Cô gái vội nói: "Đúng đúng, em đụng anh ấy vào người anh đấy."
Ninh Lạc: "..."
【 Vốn không có gì, cô vừa nói sao nghe kỳ thế. 】
Lộ Đình Châu cười khẽ, đỡ cậu rồi nói với cô gái: "Trời tối rồi, cẩn thận chút."
Cô gái vội gật đầu, chạy đi tìm bạn mình. Hai người không biết nói gì, cùng nhìn về phía này, mắt sáng long lanh.
Ninh Lạc tắt mic, nói: "Bây giờ em bắt đầu nghi ngờ cô ấy là cố ý rồi, đáng ghét."
Lộ Đình Châu nhìn cậu: "Cố ý gì?"
【 Đương nhiên là cố ý làm em ngã vào người anh đấy. 】____
250 vote up tiếp nha~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương