Nhưng lời này Ninh Lạc không thốt ra được, nghèn nghẹn nói: "Không có gì."
Lộ Đình Châu liền cười.
Cười một hồi rồi đưa tay chạm vào Ninh Lạc.
Ninh Lạc cứng nhắc: "Làm gì thế?"
Lộ Đình Châu nói: "Nắm tay."
Dưới ánh lửa trại mờ nhạt, bàn tay trước mặt Ninh Lạc xương khớp rõ ràng vừa thon dài vừa mạnh mẽ, ngón trỏ đeo một chiếc nhẫn bạc, từng đốt ngón tay trong suốt như ngọc.
Ninh Lạc đứng sững tại chỗ.
Thấy cậu không phản ứng, Lộ Đình Châu tiện tay nắm lấy tay cậu, thấy cậu vẫn không nhúc nhích, bất đắc dĩ cười: "Làm gì vậy, mọi người đều nắm tay nhảy múa mà."
【... Anh đổi cách nói đi, thình lình nói hai chữ nắm tay, em còn đang choáng đây. 】
Ninh Lạc ngây thơ gật đầu: "Được rồi, vậy anh nắm đi."
Lộ Đình Châu 'ừm' một tiếng, ánh mắt lướt qua đuôi mắt cậu.
-
Không khí hiện trường náo nhiệt bao nhiêu, phòng phát sóng trực tiếp trống vắng cô đơn lạnh lẽo bấy nhiêu.
Dân mạng đều ngồi không yên.
[ Tôi sắp chua thành chanh rồi, sao tôi không có mặt ở hiện trường, đáng ghét! ]
[ Bình đẳng ghen tị với mỗi vị thần may mắn có mặt. ]
[ Tuy rất chua, cơ mà cảnh này cũng đẹp quá đi. ]
[ Không được, tao vẫn chưa điều hòa được cảm xúc, niềm vui của tao phải xây dựng trên nỗi đau của một số người! ]
[ Ví dụ như? ]
[ Ngày mai Ninh Lạc có thể sờ điện thoại rồi đúng không? Hê hê hê. ]
[ Tôi lại đẩy bài viết vũ điệu mì đó lên rồi, còn gửi riêng cho Ninh Lạc một bản, hê hê, cậu đừng cảm ơn tôi quá. ]
[ Tụi bay xấu vãi nhưng tao thích. ]
[ Nghĩ đến việc Ninh Lạc ngày mai sẽ trải qua gì, nhanh thật, tao lập tức điều chỉnh được rồi. ]
Mà Ninh Lạc sau khi nhảy múa suốt đêm ở buổi tiệc lửa trại, cuối cùng đã lên xe về, lấy lại điện thoại của mình.
Xa cách 'phu nhân máy' nhiều ngày, việc đầu tiên đương nhiên là âu yếm nó thật mạnh, lập tức lên mạng lướt web!
Ninh Lạc vui vẻ ấn vào Weibo của mình chuẩn bị lướt.
Trang chủ lướt thấy hot search bị dân mạng độc ác đẩy suốt đêm qua.
#AidạycậuđánhTháiCựcQuyềnthếNinhLạc
#VũđiệumìcủaNinh Lạc
#NinhLạcđừngphátđiênnữaemsợ
#Chuyêngiakêugọicáccôngtygiảitríchúýtìnhtrạngtinhthầnnghệsĩ
Mí mắt Ninh Lạc giật một cái, ấn vào.
Một lúc sau, Ninh Dương nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ ghế sau.
"CÁI THỨ GÌ THẾ NÀY AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!"
Ninh Dương: "Em không thể yên tĩnh một lúc à?"
Vừa dứt lời, vai bị túm chặt, kéo về phía sau.
Tay Ninh Lạc siết chặt cà vạt số mệnh của hắn liên tục lắc: "Anh! Anh cứu em! Anh có thể xóa thứ này không? Em cầu xin anh mau xóa hết đi! Anh ơi, anh ruột của em!"
Ninh Dương chưa từng thấy cậu đau khổ thế này, buồn bã như ông cụ non cùng mọi người xem náo nhiệt rồi phát hiện nhà mình đang cháy.
"Em đợi chút, để anh xem thử là gì đã."
Ninh Lạc đưa điện thoại cho hắn, chỉ vào video đó: "Chính là nó!"
Ninh Dương vừa nhìn đã nhận ra đây là công viên nhỏ trong khu biệt thự của họ: "Đây không phải video hôm em đi tập thể dục buổi sáng với ba à?"
Hắn vừa nói vừa bấm nút phát.
Thấy một sợi mì dẻo dai đang thắt nút hai chân theo nhịp điệu lắc lư, cánh tay duỗi ra làm sóng như tảo biển lững lờ dưới nước, đến đoạn hạc trắng xoè cánh lại như khỉ xuất thế.
Ninh Dương úp điện thoại lên đùi, bóp sống mũi: "Say xe rồi, nhìn thấy mì đang nhảy múa."
Ninh Lạc hét lớn: "ANH!!"
Ninh Dương ném điện thoại lại cho cậu: "Em gọi anh là ba cũng vô dụng, rõ ràng là Tiền Đa Đa ngày đầu đi tìm em đã quay lại, bao nhiêu ngày đã qua, ai nên xem đều đã xem rồi."
Ninh Lạc âm u vặn vẹo: "Em với Tiền Đa Đa không đội trời chung!!"
Ninh Dương: "Khí phách lắm. Nhưng sao em không tự kiểm điểm xem tại sao mình lại nhảy kiểu múa này?"
"Em tố chất thấp thế, lúc có thể chỉ trích người khác tại sao phải chỉ trích bản thân?" Ninh Lạc rất không hiểu.
"..."
Ninh Lạc thấy hắn cũng bó tay, lặng lẽ thu mình lại, nằm trên ghế sau ôm lấy bản thân yếu ớt đáng thương lại bất lực, ánh mắt trống rỗng nhìn nóc xe, đầu bị đập vào cửa xe phát ra tiếng đùng đùng cũng không kêu đau nữa.
Cậu hít hít mũi: "Em thấy đời người sống cũng chỉ vậy thôi."
Ninh Dương nói: "Không đến mức ấy."
Ninh Lạc quay đầu, trừng chằm chằm vào ghế sau của hắn, cố gắng đốt một cái lỗ để thiêu chết Ninh Dương: "Sao không đến mức? Video này vừa ra, em đã social dead rồi!"
Ninh Dương nói: "Em hát xong bài dân ca hôm qua đã chết không thể chết hơn rồi, video này," hắn dừng lại một chốc để tìm một cách miêu tả thích hợp, "cùng lắm chỉ là đun nóng tro cốt của em từ 100 độ lên 200 độ thôi."
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA EM MUỐN CẮT ĐỨT QUAN HỆ ANH EM VỚI ANH!" Ninh Lạc đấm không khí một cái.
Ninh Dương ngạc nhiên: "Còn có chuyện tốt này sao?"
Ninh Lạc tức đến tay đấm chân đá phía sau.
【 Tôi muốn đấm viện dưỡng lão Nam Sơn, đá trường mầm non Bắc Hải! 】
【 Em muốn đá anh một cước bay đến trung tâm thương mại, có quạt gió, thổi một cái thổi đến ga tàu, ga tàu có tàu hỏa, ép một cái ép thành quả bí dẹp! 】
Ninh Dương hừ mỉa.
Mấy câu vè ngớ ngẩn kiểu này chỉ thịnh hành hồi hắn học tiểu học.
Sau đó suốt đường đi đều không còn động tĩnh gì.
Ninh Lạc như búp bê vải rỗng ruột, bị cuộc sống hành hạ lặp đi lặp lại, dày vò tàn bạo, nằm bẹp như cái xác giả làm người.
Điện thoại đặt trên bụng rung, thanh thông báo tin nhắn hiện tin mới, Ninh Lạc uể oải cầm lên xem.
【 Lu Lu: Về đến nhà chưa? 】
Sau đó lập tức thu hồi.
【 Otaku Lạc Mập: Thu hồi làm gì, tui thấy hết rồi. 】
Qua một hồi bên kia mới trả lời: 【 Ừm, vậy cậu về nhà chưa? 】
【 Otaku Lạc Mập: Sao cậu biết hôm nay tui về? Mà đúng là sắp về đến nhà rồi. 】
【 Lu Lu: Ừ, đi đường cẩn thận, đến nơi báo tôi một câu. 】
Ninh Lạc thấy giọng điệu dịu dàng, lời lẽ chu đáo của anh, lập tức cảm động rơi nước mắt như mưa.
Lộ Đình Châu lừa cậu, Tiền Đa Đa trêu cậu, anh ruột không quan tâm cậu, chỉ có Lu Lu! Là người mãi mãi đứng về phe cậu!
【 Otaku Lạc Mập: Huhuhuhu Lu Lu, cậu đừng thích Lộ Đình Châu nữa, cậu thích tui đi, tui sẽ đối xử tốt với cậu cả đời, ruộng nhà tui trồng toàn thứ cậu thích ăn. 】
Đối phương chậm rãi gửi một dấu chấm hỏi.
【 Lu Lu:? 】
【 Lu Lu: Lộ Đình Châu lại làm gì cậu à? 】
【 Otaku Lạc Mập: Tên Đát Kỷ nam đó lại dùng mưu kế với Ninh Lạc thiện lương thuần khiết vô tội ngây thơ tốt nhất thế giới, lừa cậu ấy đến nhà máy chế biến rau mùi để ám sát! 】
【 Otaku Lạc Mập: Còn định dùng sắc đẹp quyến rũ Ninh Lạc nữa, phì, lên án, mạnh mẽ lên án! 】
Lộ Đình Châu thực sự không biết nên sốc trước chuỗi định ngữ tự khen dài dằng dặc kia, hay vị trí cậu đặt cho mình.
Mãi lúc lâu sau mới gõ một câu gửi qua:【 Khi cuộc sống không phù hợp với thiết lập của cậu, cậu có than thở số phận bất công không? 】
Lần này đến lượt Ninh Lạc gõ dấu hỏi.
【 Otaku Lạc Mập: ? Có phải cậu đang chỉ trích Ninh Lạc hoàn hảo nhất thiên hạ không? Cậu vậy mà yêu Đát Kỷ nam sâu đậm thế, đáng ghét. 】
【 Lu Lu: Thận trọng với từ ngữ của cậu, cẩn thận đơn kiện từ luật sư của anh ấy (cười). 】
【 Otaku Lạc Mập: ....Hai ta đã không phải tốt nhất thiên hạ nữa rồi, cắt xít một phút! 】
【 Lu Lu: Được, cậu cắt xít đi. 】
Ninh Lạc không thể tin được trợn to mắt.
【 Lu Lu: Một phút sau nhớ nói cho tôi biết khi nào về đến nhà. 】
Ninh Lạc hài lòng, đây mới là người bạn tốt của cậu.
Cậu cao ngạo gõ một chữ 'ok' gửi qua.
-
Ninh Lạc vốn định trong ba ngày nghỉ ngắn ngủi này lướt web cho thỏa thích nhưng phát hiện mình vẫn quá ngây thơ.
Bây giờ bất kể là mở Weibo, Douyin hay Bilibili, tất cả đều là hot search liên quan đến cậu!
Ninh Lạc thậm chí còn thấy một đoạn cắt ghép về video nhảy múa của cậu. Đấu tranh tâm lý mãnh liệt, cuối cùng vẫn không thắng được tò mò, tay che mắt chừa một khe nhỏ, ấn vào video nheo mắt xem.
Xem chưa được mười giây đã bị chấn thương tâm lý, tức đến xuất huyết não trực tiếp tố cáo video, lý do chọn là gây hại đến thể chất và tinh thần thanh thiếu niên.
Hại trái tim cậu sao lại không tính là gây hại thanh thiếu niên!
Kết quả dĩ nhiên không tố cáo được, bộ phận dịch vụ khách hàng đánh giá cậu là thông tin giả, còn nghi ngờ là tài khoản bất thường liền đẩy cậu đi làm bài kiểm tra.
Ninh Lạc: "..."
Cậu xuống lầu ăn cơm, mẹ Ninh thấy sắc mặt cậu kinh hoàng liền hỏi: "Con sao thế?"
Ninh Lạc nhìn cơm trắng trong bát, đau khổ tột cùng: "Không muốn sống nữa, nhưng lại không muốn chết."
Vừa nói, cậu gắp một miếng sườn to nhét vào miệng, cố gắng làm nghẹt thở mình.
Ninh Dương liếc cậu một cái: "Không muốn sống nữa mà còn ăn giỏi thế."
Ninh Lạc hít mũi: "Đúng đấy, đáng sợ chưa? Tim em chết rồi miệng vẫn động được, còn có thể nuốt cả một bàn tiệc."
Ninh Dương im lặng một lúc, nói: "Vậy em cũng có tí bản lĩnh trên người đấy."
Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, chuyện gì cũng không để trong lòng.
Ba Ninh đột nhiên lên tiếng: "À phải rồi, ba đặt cho hai đứa một cái bánh kem lớn."
"Hả?" Ninh Lạc ngẩng đầu khỏi bát cơm, nghi hoặc, "Nhưng hôm nay đâu phải sinh nhật bọn con?"
Ba Ninh nói: "Ai bảo chỉ sinh nhật mới cần ăn bánh kem? Bánh kem này của ba là để chúc mừng tình anh em sắt son của hai đứa."
Ninh Dương nhíu mày, có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, ba Ninh vừa mở hộp bánh kem, chữ kem to đùng khiến Ninh Dương đứng hình:
"Chúc mừng nhóm Dương Lạc Cá Dương ra mắt thành công, sau này cùng đi trên con đường rải hoa"
Ba Ninh vui vẻ: "Thế nào, đẹp không, ba đặt làm cả hình nhân thu nhỏ trang phục hôm đó của hai đứa lên bánh nữa."
"Cạch"
Đũa trong tay Ninh Lạc rơi xuống bàn.
【 Nước mắt thấm ướt cơm trắng, cảm giác đời sắp tàn. 】
Ninh Dương: "..."
Ninh Dương nhắm mắt an yên, hắn cũng muốn nhắm mắt xuôi tay rồi.
Chỉ có ba Ninh vui vẻ một mình vì tình anh em: "Thanh niên mà, hoạt bát chút là tốt. Các con không biết đâu, công ty nhà ta gần đây giá trị tăng gấp bội đấy."
Ninh Lạc và Ninh Dương đáp lại ông một dấu chấm: "."
Đến khi trên bàn chỉ còn hai anh em, Ninh Lạc chậm rãi mở miệng: "Anh, hay là lần sau đừng đi nữa, em đi tìm người khác."
【 Em sợ tâm hồn non nớt của anh chịu không nổi cú sốc lần thứ hai. 】
Ninh Dương im lặng.
"Anh?"
"Đừng ồn, anh đang suy nghĩ."
Ninh Dương hồi lâu mới nói: "Em nói xem, khả năng anh mua lại cái show đó, để Tiền Đa Đa chịu sự hành hạ của anh là bao nhiêu?"
Mắt Ninh Lạc sáng bừng: "Anh, thông minh tuyệt đỉnh!"
Ninh Dương cảnh giác: "Có phải em đang châm biếm đường chân tóc của anh không?"*
Ninh Lạc: ? 【 Canh chua đại nhân! 】
Cậu hỏi: "Kỳ sau anh tham gia tiếp không?"
Ninh Dương nhíu mày, rơi vào cuộc đấu tranh tư tưởng.
【 Em mặc xác, dù sao em nhất định phải đi, em muốn gặp cặp đôi minh tinh thay thế lạnh lùng x tổng giám đốc kinh điển cũ kỹ đó lắm rồi, ô dù thay thế máu chó cưỡng chế yêu, ai mà chẳng thích xem drama ngập mặt chứ! 】
Ninh Lạc thấy hắn vẫn đang suy nghĩ bèn ghé vào tai thì thầm như ác quỷ: "À đúng rồi anh, anh có biết khách mời bất ngờ kỳ sau là ai không?"
Ninh Dương hỏi: "Là ai? Chẳng lẽ anh quen?"
Ninh Lạc gật đầu liên tục: "Đương nhiên rồi, đối thủ một mất một còn của Sơ Trác, tổng giám đốc Cự Thượng đấy."
【 Công chính huyền thoại của motif 'theo đuổi vợ sắp mặt lờ' đấy! Cái kiểu văn học máu chó cũ rích em chạy anh đuổi dù có mọc cánh cũng chạy đằng trời, bỏ lỡ màn náo nhiệt này thì tiếc lắm! 】
Ninh Dương đột nhiên nhớ ra từ rất lâu trước đã nghe nói, sếp Tạ của Cự Thượng vẫn luôn bao nuôi một minh tinh nhỏ...
Tuy mình không phải người tám chuyện, nhưng nắm chắc điểm yếu của đối thủ không đội trời chung thì làm sao có thể gọi là tám chuyện được?
Đó hiển nhiên là bí mật thương mại chính đáng!
Ninh Dương mở miệng: "Anh là người có tinh thần hợp đồng, làm sao có thể dễ dàng vi phạm hợp đồng được."
Kỳ sau, xem tiếp!
Ba ngày sau, chương trình giải trí hot này lại phát sóng.
Địa điểm được chọn là... Nông Gia Nhạc ở nông thôn.
Tiền Đa Đa mặc áo ba lỗ, đội mũ rơm to cầm loa, hét to với các khách mời:
"Xây dựng nông thôn mới, nuôi heo trồng cây làm đường! Chào mừng mọi người đến chủ đề kỳ này của chúng ta là, cần cù làm giàu!"
Ninh Lạc ngây người.
Đùa, anh nghiêm túc thật à, thật sự về nông thôn nuôi lợn á?!
Ninh Dương hối hận muộn màng.
Vẫn còn quá trẻ người non dạ, lại nghe theo lời xúi giục của Ninh Lạc!____
250 vote up tiếp nha~
Lộ Đình Châu liền cười.
Cười một hồi rồi đưa tay chạm vào Ninh Lạc.
Ninh Lạc cứng nhắc: "Làm gì thế?"
Lộ Đình Châu nói: "Nắm tay."
Dưới ánh lửa trại mờ nhạt, bàn tay trước mặt Ninh Lạc xương khớp rõ ràng vừa thon dài vừa mạnh mẽ, ngón trỏ đeo một chiếc nhẫn bạc, từng đốt ngón tay trong suốt như ngọc.
Ninh Lạc đứng sững tại chỗ.
Thấy cậu không phản ứng, Lộ Đình Châu tiện tay nắm lấy tay cậu, thấy cậu vẫn không nhúc nhích, bất đắc dĩ cười: "Làm gì vậy, mọi người đều nắm tay nhảy múa mà."
【... Anh đổi cách nói đi, thình lình nói hai chữ nắm tay, em còn đang choáng đây. 】
Ninh Lạc ngây thơ gật đầu: "Được rồi, vậy anh nắm đi."
Lộ Đình Châu 'ừm' một tiếng, ánh mắt lướt qua đuôi mắt cậu.
-
Không khí hiện trường náo nhiệt bao nhiêu, phòng phát sóng trực tiếp trống vắng cô đơn lạnh lẽo bấy nhiêu.
Dân mạng đều ngồi không yên.
[ Tôi sắp chua thành chanh rồi, sao tôi không có mặt ở hiện trường, đáng ghét! ]
[ Bình đẳng ghen tị với mỗi vị thần may mắn có mặt. ]
[ Tuy rất chua, cơ mà cảnh này cũng đẹp quá đi. ]
[ Không được, tao vẫn chưa điều hòa được cảm xúc, niềm vui của tao phải xây dựng trên nỗi đau của một số người! ]
[ Ví dụ như? ]
[ Ngày mai Ninh Lạc có thể sờ điện thoại rồi đúng không? Hê hê hê. ]
[ Tôi lại đẩy bài viết vũ điệu mì đó lên rồi, còn gửi riêng cho Ninh Lạc một bản, hê hê, cậu đừng cảm ơn tôi quá. ]
[ Tụi bay xấu vãi nhưng tao thích. ]
[ Nghĩ đến việc Ninh Lạc ngày mai sẽ trải qua gì, nhanh thật, tao lập tức điều chỉnh được rồi. ]
Mà Ninh Lạc sau khi nhảy múa suốt đêm ở buổi tiệc lửa trại, cuối cùng đã lên xe về, lấy lại điện thoại của mình.
Xa cách 'phu nhân máy' nhiều ngày, việc đầu tiên đương nhiên là âu yếm nó thật mạnh, lập tức lên mạng lướt web!
Ninh Lạc vui vẻ ấn vào Weibo của mình chuẩn bị lướt.
Trang chủ lướt thấy hot search bị dân mạng độc ác đẩy suốt đêm qua.
#AidạycậuđánhTháiCựcQuyềnthếNinhLạc
#VũđiệumìcủaNinh Lạc
#NinhLạcđừngphátđiênnữaemsợ
#Chuyêngiakêugọicáccôngtygiảitríchúýtìnhtrạngtinhthầnnghệsĩ
Mí mắt Ninh Lạc giật một cái, ấn vào.
Một lúc sau, Ninh Dương nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ ghế sau.
"CÁI THỨ GÌ THẾ NÀY AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!"
Ninh Dương: "Em không thể yên tĩnh một lúc à?"
Vừa dứt lời, vai bị túm chặt, kéo về phía sau.
Tay Ninh Lạc siết chặt cà vạt số mệnh của hắn liên tục lắc: "Anh! Anh cứu em! Anh có thể xóa thứ này không? Em cầu xin anh mau xóa hết đi! Anh ơi, anh ruột của em!"
Ninh Dương chưa từng thấy cậu đau khổ thế này, buồn bã như ông cụ non cùng mọi người xem náo nhiệt rồi phát hiện nhà mình đang cháy.
"Em đợi chút, để anh xem thử là gì đã."
Ninh Lạc đưa điện thoại cho hắn, chỉ vào video đó: "Chính là nó!"
Ninh Dương vừa nhìn đã nhận ra đây là công viên nhỏ trong khu biệt thự của họ: "Đây không phải video hôm em đi tập thể dục buổi sáng với ba à?"
Hắn vừa nói vừa bấm nút phát.
Thấy một sợi mì dẻo dai đang thắt nút hai chân theo nhịp điệu lắc lư, cánh tay duỗi ra làm sóng như tảo biển lững lờ dưới nước, đến đoạn hạc trắng xoè cánh lại như khỉ xuất thế.
Ninh Dương úp điện thoại lên đùi, bóp sống mũi: "Say xe rồi, nhìn thấy mì đang nhảy múa."
Ninh Lạc hét lớn: "ANH!!"
Ninh Dương ném điện thoại lại cho cậu: "Em gọi anh là ba cũng vô dụng, rõ ràng là Tiền Đa Đa ngày đầu đi tìm em đã quay lại, bao nhiêu ngày đã qua, ai nên xem đều đã xem rồi."
Ninh Lạc âm u vặn vẹo: "Em với Tiền Đa Đa không đội trời chung!!"
Ninh Dương: "Khí phách lắm. Nhưng sao em không tự kiểm điểm xem tại sao mình lại nhảy kiểu múa này?"
"Em tố chất thấp thế, lúc có thể chỉ trích người khác tại sao phải chỉ trích bản thân?" Ninh Lạc rất không hiểu.
"..."
Ninh Lạc thấy hắn cũng bó tay, lặng lẽ thu mình lại, nằm trên ghế sau ôm lấy bản thân yếu ớt đáng thương lại bất lực, ánh mắt trống rỗng nhìn nóc xe, đầu bị đập vào cửa xe phát ra tiếng đùng đùng cũng không kêu đau nữa.
Cậu hít hít mũi: "Em thấy đời người sống cũng chỉ vậy thôi."
Ninh Dương nói: "Không đến mức ấy."
Ninh Lạc quay đầu, trừng chằm chằm vào ghế sau của hắn, cố gắng đốt một cái lỗ để thiêu chết Ninh Dương: "Sao không đến mức? Video này vừa ra, em đã social dead rồi!"
Ninh Dương nói: "Em hát xong bài dân ca hôm qua đã chết không thể chết hơn rồi, video này," hắn dừng lại một chốc để tìm một cách miêu tả thích hợp, "cùng lắm chỉ là đun nóng tro cốt của em từ 100 độ lên 200 độ thôi."
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA EM MUỐN CẮT ĐỨT QUAN HỆ ANH EM VỚI ANH!" Ninh Lạc đấm không khí một cái.
Ninh Dương ngạc nhiên: "Còn có chuyện tốt này sao?"
Ninh Lạc tức đến tay đấm chân đá phía sau.
【 Tôi muốn đấm viện dưỡng lão Nam Sơn, đá trường mầm non Bắc Hải! 】
【 Em muốn đá anh một cước bay đến trung tâm thương mại, có quạt gió, thổi một cái thổi đến ga tàu, ga tàu có tàu hỏa, ép một cái ép thành quả bí dẹp! 】
Ninh Dương hừ mỉa.
Mấy câu vè ngớ ngẩn kiểu này chỉ thịnh hành hồi hắn học tiểu học.
Sau đó suốt đường đi đều không còn động tĩnh gì.
Ninh Lạc như búp bê vải rỗng ruột, bị cuộc sống hành hạ lặp đi lặp lại, dày vò tàn bạo, nằm bẹp như cái xác giả làm người.
Điện thoại đặt trên bụng rung, thanh thông báo tin nhắn hiện tin mới, Ninh Lạc uể oải cầm lên xem.
【 Lu Lu: Về đến nhà chưa? 】
Sau đó lập tức thu hồi.
【 Otaku Lạc Mập: Thu hồi làm gì, tui thấy hết rồi. 】
Qua một hồi bên kia mới trả lời: 【 Ừm, vậy cậu về nhà chưa? 】
【 Otaku Lạc Mập: Sao cậu biết hôm nay tui về? Mà đúng là sắp về đến nhà rồi. 】
【 Lu Lu: Ừ, đi đường cẩn thận, đến nơi báo tôi một câu. 】
Ninh Lạc thấy giọng điệu dịu dàng, lời lẽ chu đáo của anh, lập tức cảm động rơi nước mắt như mưa.
Lộ Đình Châu lừa cậu, Tiền Đa Đa trêu cậu, anh ruột không quan tâm cậu, chỉ có Lu Lu! Là người mãi mãi đứng về phe cậu!
【 Otaku Lạc Mập: Huhuhuhu Lu Lu, cậu đừng thích Lộ Đình Châu nữa, cậu thích tui đi, tui sẽ đối xử tốt với cậu cả đời, ruộng nhà tui trồng toàn thứ cậu thích ăn. 】
Đối phương chậm rãi gửi một dấu chấm hỏi.
【 Lu Lu:? 】
【 Lu Lu: Lộ Đình Châu lại làm gì cậu à? 】
【 Otaku Lạc Mập: Tên Đát Kỷ nam đó lại dùng mưu kế với Ninh Lạc thiện lương thuần khiết vô tội ngây thơ tốt nhất thế giới, lừa cậu ấy đến nhà máy chế biến rau mùi để ám sát! 】
【 Otaku Lạc Mập: Còn định dùng sắc đẹp quyến rũ Ninh Lạc nữa, phì, lên án, mạnh mẽ lên án! 】
Lộ Đình Châu thực sự không biết nên sốc trước chuỗi định ngữ tự khen dài dằng dặc kia, hay vị trí cậu đặt cho mình.
Mãi lúc lâu sau mới gõ một câu gửi qua:【 Khi cuộc sống không phù hợp với thiết lập của cậu, cậu có than thở số phận bất công không? 】
Lần này đến lượt Ninh Lạc gõ dấu hỏi.
【 Otaku Lạc Mập: ? Có phải cậu đang chỉ trích Ninh Lạc hoàn hảo nhất thiên hạ không? Cậu vậy mà yêu Đát Kỷ nam sâu đậm thế, đáng ghét. 】
【 Lu Lu: Thận trọng với từ ngữ của cậu, cẩn thận đơn kiện từ luật sư của anh ấy (cười). 】
【 Otaku Lạc Mập: ....Hai ta đã không phải tốt nhất thiên hạ nữa rồi, cắt xít một phút! 】
【 Lu Lu: Được, cậu cắt xít đi. 】
Ninh Lạc không thể tin được trợn to mắt.
【 Lu Lu: Một phút sau nhớ nói cho tôi biết khi nào về đến nhà. 】
Ninh Lạc hài lòng, đây mới là người bạn tốt của cậu.
Cậu cao ngạo gõ một chữ 'ok' gửi qua.
-
Ninh Lạc vốn định trong ba ngày nghỉ ngắn ngủi này lướt web cho thỏa thích nhưng phát hiện mình vẫn quá ngây thơ.
Bây giờ bất kể là mở Weibo, Douyin hay Bilibili, tất cả đều là hot search liên quan đến cậu!
Ninh Lạc thậm chí còn thấy một đoạn cắt ghép về video nhảy múa của cậu. Đấu tranh tâm lý mãnh liệt, cuối cùng vẫn không thắng được tò mò, tay che mắt chừa một khe nhỏ, ấn vào video nheo mắt xem.
Xem chưa được mười giây đã bị chấn thương tâm lý, tức đến xuất huyết não trực tiếp tố cáo video, lý do chọn là gây hại đến thể chất và tinh thần thanh thiếu niên.
Hại trái tim cậu sao lại không tính là gây hại thanh thiếu niên!
Kết quả dĩ nhiên không tố cáo được, bộ phận dịch vụ khách hàng đánh giá cậu là thông tin giả, còn nghi ngờ là tài khoản bất thường liền đẩy cậu đi làm bài kiểm tra.
Ninh Lạc: "..."
Cậu xuống lầu ăn cơm, mẹ Ninh thấy sắc mặt cậu kinh hoàng liền hỏi: "Con sao thế?"
Ninh Lạc nhìn cơm trắng trong bát, đau khổ tột cùng: "Không muốn sống nữa, nhưng lại không muốn chết."
Vừa nói, cậu gắp một miếng sườn to nhét vào miệng, cố gắng làm nghẹt thở mình.
Ninh Dương liếc cậu một cái: "Không muốn sống nữa mà còn ăn giỏi thế."
Ninh Lạc hít mũi: "Đúng đấy, đáng sợ chưa? Tim em chết rồi miệng vẫn động được, còn có thể nuốt cả một bàn tiệc."
Ninh Dương im lặng một lúc, nói: "Vậy em cũng có tí bản lĩnh trên người đấy."
Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, chuyện gì cũng không để trong lòng.
Ba Ninh đột nhiên lên tiếng: "À phải rồi, ba đặt cho hai đứa một cái bánh kem lớn."
"Hả?" Ninh Lạc ngẩng đầu khỏi bát cơm, nghi hoặc, "Nhưng hôm nay đâu phải sinh nhật bọn con?"
Ba Ninh nói: "Ai bảo chỉ sinh nhật mới cần ăn bánh kem? Bánh kem này của ba là để chúc mừng tình anh em sắt son của hai đứa."
Ninh Dương nhíu mày, có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, ba Ninh vừa mở hộp bánh kem, chữ kem to đùng khiến Ninh Dương đứng hình:
"Chúc mừng nhóm Dương Lạc Cá Dương ra mắt thành công, sau này cùng đi trên con đường rải hoa"
Ba Ninh vui vẻ: "Thế nào, đẹp không, ba đặt làm cả hình nhân thu nhỏ trang phục hôm đó của hai đứa lên bánh nữa."
"Cạch"
Đũa trong tay Ninh Lạc rơi xuống bàn.
【 Nước mắt thấm ướt cơm trắng, cảm giác đời sắp tàn. 】
Ninh Dương: "..."
Ninh Dương nhắm mắt an yên, hắn cũng muốn nhắm mắt xuôi tay rồi.
Chỉ có ba Ninh vui vẻ một mình vì tình anh em: "Thanh niên mà, hoạt bát chút là tốt. Các con không biết đâu, công ty nhà ta gần đây giá trị tăng gấp bội đấy."
Ninh Lạc và Ninh Dương đáp lại ông một dấu chấm: "."
Đến khi trên bàn chỉ còn hai anh em, Ninh Lạc chậm rãi mở miệng: "Anh, hay là lần sau đừng đi nữa, em đi tìm người khác."
【 Em sợ tâm hồn non nớt của anh chịu không nổi cú sốc lần thứ hai. 】
Ninh Dương im lặng.
"Anh?"
"Đừng ồn, anh đang suy nghĩ."
Ninh Dương hồi lâu mới nói: "Em nói xem, khả năng anh mua lại cái show đó, để Tiền Đa Đa chịu sự hành hạ của anh là bao nhiêu?"
Mắt Ninh Lạc sáng bừng: "Anh, thông minh tuyệt đỉnh!"
Ninh Dương cảnh giác: "Có phải em đang châm biếm đường chân tóc của anh không?"*
Ninh Lạc: ? 【 Canh chua đại nhân! 】
Cậu hỏi: "Kỳ sau anh tham gia tiếp không?"
Ninh Dương nhíu mày, rơi vào cuộc đấu tranh tư tưởng.
【 Em mặc xác, dù sao em nhất định phải đi, em muốn gặp cặp đôi minh tinh thay thế lạnh lùng x tổng giám đốc kinh điển cũ kỹ đó lắm rồi, ô dù thay thế máu chó cưỡng chế yêu, ai mà chẳng thích xem drama ngập mặt chứ! 】
Ninh Lạc thấy hắn vẫn đang suy nghĩ bèn ghé vào tai thì thầm như ác quỷ: "À đúng rồi anh, anh có biết khách mời bất ngờ kỳ sau là ai không?"
Ninh Dương hỏi: "Là ai? Chẳng lẽ anh quen?"
Ninh Lạc gật đầu liên tục: "Đương nhiên rồi, đối thủ một mất một còn của Sơ Trác, tổng giám đốc Cự Thượng đấy."
【 Công chính huyền thoại của motif 'theo đuổi vợ sắp mặt lờ' đấy! Cái kiểu văn học máu chó cũ rích em chạy anh đuổi dù có mọc cánh cũng chạy đằng trời, bỏ lỡ màn náo nhiệt này thì tiếc lắm! 】
Ninh Dương đột nhiên nhớ ra từ rất lâu trước đã nghe nói, sếp Tạ của Cự Thượng vẫn luôn bao nuôi một minh tinh nhỏ...
Tuy mình không phải người tám chuyện, nhưng nắm chắc điểm yếu của đối thủ không đội trời chung thì làm sao có thể gọi là tám chuyện được?
Đó hiển nhiên là bí mật thương mại chính đáng!
Ninh Dương mở miệng: "Anh là người có tinh thần hợp đồng, làm sao có thể dễ dàng vi phạm hợp đồng được."
Kỳ sau, xem tiếp!
Ba ngày sau, chương trình giải trí hot này lại phát sóng.
Địa điểm được chọn là... Nông Gia Nhạc ở nông thôn.
Tiền Đa Đa mặc áo ba lỗ, đội mũ rơm to cầm loa, hét to với các khách mời:
"Xây dựng nông thôn mới, nuôi heo trồng cây làm đường! Chào mừng mọi người đến chủ đề kỳ này của chúng ta là, cần cù làm giàu!"
Ninh Lạc ngây người.
Đùa, anh nghiêm túc thật à, thật sự về nông thôn nuôi lợn á?!
Ninh Dương hối hận muộn màng.
Vẫn còn quá trẻ người non dạ, lại nghe theo lời xúi giục của Ninh Lạc!____
250 vote up tiếp nha~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương