"Hoàng thượng, dù sao ở trong doanh trướng cũng có nhiều bất tiện, cho nên ta muốn dẫn Đại ca về Lâm An trước, để tránh cho đến lúc mọi người về đến Lâm An rồi mà bọn ta vẫn còn không đuổi kịp. Bọn ta xuất phát sớm thì dọc đường có thể đi chậm một chút."
Lần này bởi vì chuyện của Bắc Ngụy cho nên xuân săn cũng đã bị chậm trễ mất 7-8 ngày, Yến Hoài dẫn theo đại thần trong triều cho nên cũng không thể rời khỏi kinh thành quá lâu, trong vòng 2-3 ngày tới cũng nên khởi hành về kinh rồi. Mặc dù Thác Bạt Hoằng đã tỉnh dậy, nói về bồi bổ người bệnh thì điều kiện trong đại doanh có hạn, bởi vậy Thác Bạt Vu mới không muốn chậm trễ ở đây nữa. Dù gì ở lại đây cũng chẳng có việc gì, chi bằng sớm rời khỏi đây quay về kinh thành, mà nếu như đi theo đại đội thì với thân thể hiện tại của Thác Bạt Hoằng cũng không thể đuổi kịp được tốc độc của mọi người.
Thác Bạt Vu chủ động đề cập đến cho nên Yến Hoài cũng không tiện cự tuyệt nhưng vẫn sợ tiếp tục xảy ra chuyện, "Thân thể Thái tử có thể chịu được đường xa mệt nhọc rồi sao? Nếu như điều dưỡng thêm mấy ngày nữa rồi xuất phát, rồi các ngươi trở về sau cũng không sao cả."
Thác Bạt Vu lại nói, "Ta đã hỏi Tần Hoan rồi, miệng vết thương của Đại ca đã lên vẩy, chỉ cần đi đường chậm rãi một chút thì cũng không vấn đề gì. Cái khác thì chưa nói, mà chỉ riêng điều kiện bên trong lều quá đơn sơ, mấy hôm nay gần như Đại ca không ăn được gì cả, ta muốn chuẩn bị chút đồ ăn Bắc Ngụy cho huynh ấy mà lại không tìm được nguyên liệu nấu ăn, cộng thêm bên trong lều ẩm ướt lạnh lẽo, bên ngoài lại nhiều người nhiều miệng ồn ào náo nhiệt nên cũng không thích hợp cho việc tĩnh dưỡng."
Yến Hoài khẽ cười, "Nếu Cửu nha đầu nói có thể là được, Trẫm phái người hộ tống các ngươi quay về!"
Thác Bạt Vu lên tiếng, "Hoàng thượng, phái một đội người dẫn đường là được, người của chính bọn ta cũng đã đủ dùng rồi."
Yến Hoài cũng không muốn Thác Bạt Hoằng lại xảy ra thêm chuyện gì nữa cho nên ngoài miệng thì đồng ý thế nhưng trong lòng vẫn muốn phái thêm người cho Thác Bạt Hoằng. Ông hỏi tiếp, "Ngươi định khi nào thì xuất phát?"
Thác Bạt Vu nói, "Sáng sớm mai lên đường luôn, lúc đến đây tốn 2 ngày thì có lẽ bọn ta quay về phải hết 4 ngày, lúc đó thì Hoàng thượng cũng đã về đến kinh thành rồi."
Yến Hoài gật đầu, "Được, vậy Trẫm phái Triệu Vũ đi theo các ngươi."
Thác Bạt Vu gật đầu tạ ơn, hiện tại mới ra khỏi đại trướng, còn Yến Hoài gọi Viên Khánh đến căn dặn.
Lúc Tần Hoan đến bên trong lều của Thác Bạt Hoằng thì Thác Bạt Vu đang nói chuyện với hắn, thấy nàng đến liền đứng lên nói, "Bọn ta đã bàn xong với Hoàng thượng rồi, sáng sớm mai liền xuất phát."
Tần Hoan cười gật đầu, nàng cầm mấy gói thuốc trên tay, "Bên trong này có thuốc uống, thuốc trị ngoại thương, ta đã chuẩn bị xong cả rồi, mấy ngày này nhất định không được ngừng dùng thuốc, lên đường cũng không được quá gấp gáp."
Thác Bạt Vu nhận lấy rồi cười nói, "Ngươi yên tâm, những điều này ta đều biết cả."
Tần Hoan lại nói, "Nghe nói Hoàng thượng phái 1 Ngự y đi theo à?"
"Phải, Hoàng thượng sợ bọn ta xảy ra chuyện dọc đường."
Tần Hoan thở phào, "Được như vậy thì không thể tốt hơn rồi."
Thác Bạt Hoằng dựa vào đầu giường, nghỉ ngơi thêm 1 ngày thì nay sắc mặt hắn đã khôi phục vài phần, "Khiến Cửu cô nương lo lắng rồi, đợi khi về đến kinh thành rồi Thác Bạt Hoằng nhất định sẽ hậu tạ thật lớn."
Tần Hoan chỉ nói, "Thái tử không cần để trong lòng, suốt dọc đường này Thái tử phải bảo trọng thân thể mới được." Sau đó nàng nhìn sang Thác Bạt Vu rồi nói, "Ngũ Điện hạ và những người khác cũng về cùng luôn sao?"
Thác Bạt Vu gật đầu, "Phải, cùng nhau quay về, Ngũ đệ còn chịu trách nhiệm hộ tống Đại ca nữa."
Trong đáy mắt Tần Hoan ánh lên một tầng sương mù, nhưng cuối cùng lại không nói gì nữa, nàng căn dặn Thác Bạt Vu vài câu xong rồi rời khỏi lều.
Biết được Thác Bạt Hoằng phải đi trước nên Thái hậu cũng cực kỳ ân cần, lập tức phái Trần ma ma đến chỗ hắn hỏi xem liệu có gì cần giúp đỡ hay không. Truyện được đăng tại Wattpad bởi HeLiX. Bà vốn còn định an bài mấy hầu tỳ đi theo chăm sóc thế nhưng tự Thác Bạt Vu cũng đã có tỳ nữ rồi nên mới thôi.
Bên trong lều của Thái hậu, Yến Ly nhàm chán ngồi đánh cờ cùng với Yến Tuy.
Bên ngoài quảng trường, chiêng trống khuấy động rung trời, hôm nay đẹp trời nên có vẻ như mọi người còn lên núi đi săn thêm trận nữa. Thái hậu nhìn Yến Ly rồi nói, "Sao con không ra ngoài đi chơi đi? Cứ ngồi bí bách mãi trong này làm gì?"
Yến Ly duỗi thẳng lưng, "Hoàng tổ mẫu, chẳng phải người rất hiểu con sao, mấy trò vui này con chỉ chơi 1-2 lần là đủ rồi, chứ suốt ngày ầm ĩ thế này thì con sẽ thấy phiền."
Thái hậu nghe xong liền cười bất đắc dĩ, "Có mà con không thích nơi rừng núi hoang vu quạnh quẽ này thì có, con chỉ nhớ mong mấy hồng nhan tri kỷ trong kinh thành thôi..."
Yến Tuy ngước mắt lên nhìn Yến Ly với vẻ tha thiết mong chờ, tựa như muốn hỏi hồng nhan tri kỷ là cái gì.
Yến Ly ho nhẹ một tiếng rồi trách móc, "Hoàng tổ mẫu cho là con càn rỡ đến mức đó sao?"
Thái hậu hừ một cái, "Con còn càn rỡ chưa đủ sao? Đợi lúc nào về kinh rồi ta và Hoàng thượng sẽ tìm thê tử cho con!"
Tay Yến Ly run lên, ngước mắt lên nhìn Thái hậu hơi bất đắc dĩ, "Hoàng tổ mẫu, Thất ca vẫn còn chưa có thê tử, vì sao người lại quyết định trước cho con vậy?" Nói xong hắn lại lướt mắt nhìn sang Tần Hoan ở cách đó không xa.
Tần Hoan nghe được lời này của Yến Ly nhưng vẫn luôn bình thản như không, ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn hắn.
Thái hậu lại tiếp tục hừ một cái, "Thất ca con là một đứa có chủ kiến, còn con lúc nào cũng chơi bời nhăng nhít, con cứ như vậy mãi thì còn có thể làm nên được chuyện gì? Chi bằng thành thân sớm một chút, cũng phải có người đến chăm sóc mẫu thân con."
Yến Ly chống cằm, "Mẫu thân con mới không cần ai chăm sóc."
Thái hậu bất đắc dĩ rồi nhìn sang Tần Hoan nói, "Thấy không, suốt ngày cứ không đứng đắn như vậy!"
Thái hậu pha trà rồi đưa cho Thái hậu, nàng cười nói, "Điện hạ cũng có chính kiến mà, người không cần phải lo lắng, có lẽ do Điện hạ chưa gặp được ý trung nhân thôi!"
Thái hậu uống ly trà Tần Hoan rồi lại hừ lạnh, "Nó muốn gặp được ý trung nhân sao, vậy ta phải đợi đến lúc nào?"
Tần Hoan chỉ cười mà không nói gì, nàng quay sang thì thấy Yến Ly vẫn đang chơi cờ với Yến Tuy, không hề có chút dao động gì bởi lời nói của Thái hậu cả. Tần Hoan cũng thở dài, mặc dù đây cũng không phải ngày đầu tiên nàng quen biết Yến Ly, hắn giao hảo cùng với Yến Trì thì cũng không phải là một kẻ có tính cách kiêu ngạo chỉ thích nô đùa. Nhưng nếu nói như vậy, Tần Hoan lại hơi không nhìn thấu hắn rồi.
Bởi vì hôm sau phải lên đường nên tối đến thì Tần Hoan lại đến bắt mạch lần nữa cho Thác Bạt Hoằng, thấy không có gì bất thường thì nàng mới yên tâm. Tần Hoan trầm ngâm một lúc rồi nói, "Thái tử Điện hạ cảm thấy vết thương trên người thế nào rồi?"
Thác Bạt Hoằng trả lời, "Mấy ngày nay ta vẫn luôn bôi thuốc, đã tốt lên nhiều rồi."
Tần Hoan lại nói, "Có cần ta kiểm tra lại không?"
Nếu Thác Bạt Hoằng không tỉnh lại thì thôi, còn hiện tại hắn đã tỉnh rồi, nếu muốn nhìn vết thương thì phải cởi áo tháo dây, như vậy đương nhiên có nhiều bất tiện. Thác Bạt Hoằng không ngờ Tần Hoan lại chủ động hỏi mà không hề ngại ngùng như vậy.
Thác Bạt Hoằng nghĩ nghĩ một chút rồi cởi vạt áo phía trước ra, "Y thuật Cửu cô nương cao minh, tự cô nương xem là tốt nhất, chỉ là làm phiền cô nương rồi."
Tần Hoan lắc đầu, ban đầu nhìn miệng vết thương, sau đó lại nhìn chỗ bầm tím trên người hắn. Vừa nhìn thì trong lòng nàng đã hiện lên rất nhiều nghi vấn, những vết bầm trên người Thác Bạt Hoằng vẫn chỗ đậm chỗ nhạt như trước, nhưng điều này sao có thể chứ? Thác Bạt Hoằng là bị người ta đẩy xuống khe núi, sau đó hắn chỉ tỉnh lại có 1 lần nhưng hoàn toàn không động đậy được. Hắn không thể tự tạo ra vết thương mới cho mình được.
"Cửu cô nương, có chuyện gì vậy?"
Thác Bạt Hoằng vừa cài vạt áo lại vừa hỏi, Tần Hoan phục hồi lại tinh thần rồi lắc đầu, "Vết thương đều đang phục hồi dần rồi, Điện hạ không cần phải lo lắng."
Nói xong Tần Hoan liền cáo từ rời khỏi.
Ngày mai Thác Bạt Hoằng phải đi, nhưng trong lòng nàng vẫn luôn tồn tại nghi vấn, cũng khó giải thích giống như những vết thương trên người Thác Bạt Hoằng kia vậy, bởi vì Từ Thường đã chết rồi không hỏi ra được gì.
Màn đêm buông xuống, Tần Hoan lại bất tri bất giác đi đến lều của Yến Trì.
Vụ án đã được phá, Yến Trì không cần ở trong lều nghị sự nữa, lúc này nếu như hắn không ở trên quảng trường thì chính là đang ở trong lều của mình. Tần Hoan không nghĩ nhiều như vậy, trước tiên đến lều của Yến Trì đã.
Đi đến trước cửa, quả nhiên thấy có thị vệ canh giữ bên ngoài, nhìn thấy Tần Hoan đến thì vẻ mặt ai cũng kinh ngạc.
"Bái kiến Quận chúa..."
Mặc dù vẫn còn chưa có Thánh chỉ thế nhưng Yến Hoài cũng coi như đã chiêu cáo quần thần, mà thị vệ bên cạnh Yến Trì đương nhiên phản ứng nhanh nhất. Tần Hoan nhìn thoáng qua bên trong lều vẫn còn đang sáng đèn, "Điện hạ có ở bên trong không?"
Vừa dứt lời thì Bạch Phong liền vén rèm ra ngoài, "Quận chúa đến rồi! Điện hạ mời người vào trong!"
Tần Hoan gật đầu, lúc này mới đi vào bên trong.
Yến Trì đang ngồi trên chủ vị, trên trường án trước mặt hắn bày mấy phong thư, thấy Tần Hoan đến thì hắn liền khẽ cười, "Sao nàng lại đến đây thế?"
Tần Hoan luôn luôn tránh gặp riêng hắn.
Nói xong hắn vương tay ra, định kéo nàng đến gần nhưng Tần Hoan liền liếc mắt nhìn về phía cửa, sau đó mới bước đến đặt tay vào lòng bàn tay hắn. Nàng vốn tưởng rằng Yến Trì chỉ muốn dắt tay nàng, nhưng vừa mới nắm lấy thì hắn liền kéo một kéo một cái rồi ôm nàng vào trong lòng. Hắn đặt nàng ngồi lên trên chân mình, một tay giữ lấy vòng eo nàng, không cho phép nàng đứng dậy.
"Mấy người Bạch Phong đều ở bên ngoài rồi, nàng không cần lo lắng!"
Yến Trì thấy này suốt ruột chau mày nên liền vuốt vuốt lên ấn đường nàng, "Sao nàng lại đến đây?"
Tần Hoan liềm hắn một cái sau đó mới trầm tĩnh lại, dù sao trong màn trước không có người nên nàng cứ để tùy cho hắn ôm. Vẻ mặt Tần Hoan nghiêm túc, "Từ Thường chết không đối chứng, nhưng vẫn còn 2 nghi vấn chưa giải quyết nên trong lòng ta có chút bất an."
Yến Trì chờ nàng nói tiếp. Tần Hoan nói, "Trước đây chàng đã nhìn thấy vết thương rồi, còn một điều, hôm đó sau khi cứu được Thái tử Thác Bạt trở về, ta lập tức rút tên cứu người, suốt 3 ngày tiếp theo cũng chưa hề động đến hắn. Ba ngày sau mới nhìn thì phát hiện những vết bầm tím trên người hắn có những màu sắc đậm nhạt khác nhau."
Yến Trì nheo mắt, "Ý nàng nói vết thương của hắn chính là xảy ra trước và sau?"
Tần Hoan gật đầu, "Lúc nghĩ đến điều này ta đã cảm thấy khó mà tưởng tượng được, cộng thêm mấy vết thương trên người hắn đã bắt đầu mưng mủ thì bản thân ta cũng không chắc chắn lắm. Đôi khi thương nặng thì màu sắc sẽ đậm hơn, những chỗ bị thương nhẹ thì màu sẽ nhạt, cho nên cũng không tiện nhìn vào màu sắc mà quyết định được vết thương gây ra trước hay sau được. Ban nãy ta không yên tâm nên mới nhìn lại lần nữa, phát hiện vết thương trên bả vai hắn cũng có tốc độ liền miệng chậm hơn so với những vết thương khác giống như vậy."
"Cho nên nàng đã khẳng định được rồi?"
Tần Hoan thở dài, "Phải, đặc biệt là mấy vết bầm tím, cùng bôi 1 loại thuốc mỡ thì thời gian lành lại cũng phải tương tự nhau mới đúng, nhưng ban nãy ta nhìn thì thấy đúng là có chút chênh lệch. Mà không phải chỉ mỗi chỗ đó, ta quan sát tỉ mỉ một hồi thì những vết bầm kèm theo trầy da thì còn chưa liền lại hoàn toàn."
Yến Trì nghĩ nghĩ một chút, vẻ mặt cũng nghiêm nghị, "Vết trầy da là khi hắn bị kéo lê rồi quẳng xuống dưới khe núi gây ra!"
Tần Hoan biết Yến Trì đã hiểu được lời của mình nên mới nhìn hắn nói, "Sau khi Từ Thường hại Thái tử, nhất định biết mọi người sẽ đi tìm Thái tử, nếu lúc ấy hắn muốn hủy thi diệt tích thì phải đẩy Thái tử xuống dưới khe núi ngay lúc đó. Nhưng ta nhìn vết thương kia thì xảy ra ít nhất phải cách khoảng 2 canh giờ."
"Thái tử Điện hạ mất tích vào khoảng qua nửa giờ Mùi, cũng là lúc bọn họ vừa mới tách ra không lâu. Hai canh giờ sau chính là qua giờ Dậu, lúc đó mọi người đều đã quay về rồi, chỉ còn có Thác Bạt Nhuệ và những thị vệ khác. Chẳng lẽ Từ Thường lo lắng còn chưa giết chết Thác Bạt Hoằng cho nên mới tranh thủ lúc quay về lại ném Thái tử Điện hạ xuống khe núi?"
Yến Trì híp mắt, hơi hất hàm, "Từ Thường không phải là người như thế, tài bắn cung của hắn rất chính xác, một tên đã bắn trúng tim Thác Bạt Hoằng rồi. Hắn ra tay tàn nhẫn, cũng đủ tự tin với tài bắn cung của mình, huống hồ hắn lại còn xuống ngựa kiểm tra xem Thác Bạt Hoằng đã chết hay chưa. Lúc ấy nhất định hắn đã cho rằng Thác Bạt Hoằng chết rồi thì mới rời đi, chứ nếu như phát hiện ra Thác Bạt Hoằng không chết thì chắc chắn hắn sẽ bổ sung thêm 1 mũi tên nữa. Mà nếu như hắn muốn hủy thi diệt tích thì cũng sẽ làm vào lúc đó."
Trong lòng Tần Hoan cũng nghĩ như vậy, "Cho nên ta cảm thấy cực kỳ vô lý, ban nãy nhìn vào vết thương của Thác Bạt Hoằng rồi thì ta càng khẳng định hơn. Còn nữa, chàng có nhớ lời mà Từ Thường nói trước khi chết?"
Nói đến đây Yến Trì cũng nhớ lại, lúc Từ Thường chết có nói người hại Thác Bạt Hoằng không phải chỉ có một người!
Chắc chắn hắn đã biết chi tiết về việc Thác Bạt Hoằng bị hại!
"Người bắn tên và người đẩy Thái tử Thác Bạt xuống khe núi không phải là một người."
Tần Hoan gật đầu, "Người bắn tên chính xác là Từ Thường, còn người đẩy hắn xuống khe núi lại là người khác."
Nói như vậy thì mọi việc đều hợp lý rồi! Yến Trì tiếp tục nói, "Mặc dù lời Từ Thường nói câu đó nhưng lại không chỉ đích danh tên họ, một là có lẽ hắn cũng không xác định được thân phận của hung thủ, hai là hắn vẫn còn muốn cho người đó tiếp tục giết Thác Bạt Hoằng."
Nếu như Từ Thường có bụng dạ nham hiểm như vậy thì Yến Trì càng hiểu được tính toán của bọn hắn hơn so với Tần Hoan.
"Lần này Thác Bạt Hoằng trở về, cho dù Thác Bạt Kỳ có biết tin tức trước thì cũng không thể làm gì được, trừ phi trực tiếp mưu nghịch, thế nhưng làm vậy thì một khi thất bại thì hắn sẽ không còn đường để đi. Còn nếu như Thác Bạt Hoằng chết ở Đại Chu thì lại khác, không còn ai đối chứng, Thác Bạt Kỳ lại ở Bắc Ngụy, hắn sẽ có rất nhiều biện pháp để đổi trắng thay đen trước mặt Hoàng đế Bắc Ngụy."
Tần Hoan chỉ gặp rất nhiều thảm án của huynh đệ ruột thịt chỉ vì tranh giành tiền bạc trong dân gian, còn đấu tranh Hoàng gia thì nàng lại chưa từng trải qua. Hiện giờ nghe Yến Trì nhắc đến thì không khỏi cảm thấy rợn tóc gáy. Thảm án dân gian chỉ liên quan đến bản thân người trong cuộc, nhưng tranh đấu Hoàng gia lại động một chút phải dấy binh mưu nghịch, một khi xảy ra thì sẽ liên lụy đến cực kỳ nhiều người vô tội, núi thây biển máu.
"Vậy nếu không phải Từ Thường, vậy thì người khác chính là ai?"
Yến Trì nở nụ cười lạnh, "Tứ Điện hạ của Bắc Ngụy muốn giết chết Thác Bạt Hoằng, chẳng lẽ vị Ngũ Điện hạ này lại không muốn sao? Lúc ấy trên núi chỉ còn lại Thác Bạt Nhuệ và thị vệ của Thác Bạt Hoằng, sau đó đám thị vệ kia lại bị Thác Bạt Nhuệ sai đi về đại doanh báo tin. Hắn an bài như vậy nếu không nghĩ thì còn cảm thấy hợp lý, nhưng khi nghĩ kỹ lại thì sẽ nhận ra chút thâm ý."
"Chàng muốn nói... là Thác Bạt Nhuệ đã tìm được Thác Bạt Hoằng, chính hắn là người muốn hủy thi diệt tích?"
Yến Trì trầm ngâm giây lát, "Ta đoán lúc Thác Bạt Nhuệ tìm thấy Thác Bạt Hoằng, đại khái phát hiện hắn còn chưa chết, nhưng trong tay Thác Bạt Nhuệ lại chỉ có cung tên của chính mình nên nếu như lại bổ thêm một tên nữa sẽ lại bại lộ chính mình. Bởi vậy hắn mới bôi mồi nhử thú lên trên người Thác Bạt Hoằng rồi mới đẩy xuống khe núi. Cho dù mấy ngày nữa có tìm được Thác Bạt Hoằng thì hắn cũng đã bị dã thú ăn hết rồi."
Trong lòng Tần Hoan lạnh run, nàng đột nhiên nghĩ đến sườn mặt tối đen thâm trầm của Thác Bạt Nhuệ tối hôm qua cũng khiến cho nàng lạnh buốt.
Lúc ấy hắn lẳng lặng chăm chú nhìn vào Thác Bạt Hoằng là đang suy nghĩ cái gì?
"Đáng tiếc Từ Thường chết không đối chứng, trừ phi có thể tìm đến mối liên quan trực tiếp giữa Thác Bạt Nhuệ và cái dấu ấn trên người Thác Bạt Hoằng kia. Nếu không hắn sẽ đổ hết tất cả tội danh lên đầu Từ Thường còn bản thân hắn lại bình yên vô sự."
"Hắn sẽ động thủ lần nữa..."
Yến Trì cất tiếng trầm thấp.
Tần Hoan nhìn hắn, Yến Trì lại nói, "Hiện tại trong lòng Thác Bạt Vu tràn ngập sự oán hận đối với Thác Bạt Kỳ, cho nên chỉ suy nghĩ đến chuyện sau khi quay về Bắc Ngụy sẽ trừng trị hắn thế nào. Nếu như hiện tại Thác Bạt Hoằng lại chết vì chuyện ngoài ý muốn nào đó thì Thác Bạt Kỳ kia mới thật sự biến thành con dê thế tội. Lúc Thác Bạt Nhuệ và Thác Bạt Vu về đến Bắc Ngụy, hai người bọn họ sẽ hợp sức lật đổ Thác Bạt Kỳ, đến lúc đó có khi Thác Bạt Vu còn cảm tạ Thác Bạt Nhuệ rồi dìu hắn lên ngôi Hoàng đế."
Tần Hoan kinh ngạc, Thác Bạt Nhuệ còn dám tiếp tục ra tay lần nữa? Ra tay một lần đã may mắn thoát được, nếu như nàng là Thác Bạt Nhuệ thì nên giữ mãi bí mật này, không làm ra bất cứ chuyện gì nữa mới tốt.
Yến Trì thấy được vẻ ngạc nhiên trên mặt Tần Hoan, hắn xoa xoa 2 gò má nàng rồi khẽ cười, "Nàng vẫn không hiểu được tính toán của Thác Bạt Nhuệ, vì đoạt vị hắn có thể động thủ được một lần thì chắc chắn sẽ còn động thủ thêm lần nữa. Lần thứ 2 này điều hắn phải làm chính là che giấu tung tích kỹ hơn một chút mà thôi, mà cho dù có một khả năng nhỏ nhất không phải Thác Bạt Nhuệ thì người khác cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này. Cho dù người đó không phải vì Tứ Điện hạ thì cũng sẽ vì Hoàng tử khác của Bắc Ngụy."
Tần Hoan giật mình, lời gần như là chắc chắn rồi!
Đã có một hung thủ bị đưa ra ánh sáng, cho nên hiện tại Thác Bạt Hoằng tử vong ngoài ý muốn là tốt nhất!
"Sáng sớm mai bọn họ đã lên đường rồi..."
Yến Trì biết việc này, trước kia hắn cũng không để ý nhưng tối nay Tần Hoan đến tìm hắn, nghe xong những lời này thì trên mặt hắn cũng hiện lên một ý nghĩ sâu xa, "Một hung thủ nữa chắc hẳn sẽ động thủ ngay trên đường."
Dọc đường về này bọn họ phải đi 4 ngày, nghỉ ngơi lại 3 đêm. Mà Thác Bạt Vu và võ sĩ Bắc Ngụy đều đã cho rằng không còn ai làm hại Thác Bạt Hoằng nữa cho nên đây chính là thời cơ tốt để hung thủ xuống tay!
"Ta lập tức đi tìm Công chúa Bắc Ngụy để nói việc này!"
Yến Trì lắc đầu, "Không vội, cứ để bọn họ đi đi!"
Tần Hoan đảo mắt, sau đó nàng hiểu được suy nghĩ của Yến Trì, "Được, vậy cứ để bọn họ đi." Nói xong nàng lại thở dài một hơi, "Không ngờ lần này thậm chí có tận 2 hung thủ muốn hại Thác Bạt Hoằng."
Yến Trì cầm lấy tay Tần Hoan đặt lên môi hôn hôn, "Sự phức tạp và đẫm máu trong chuyện tranh giành đoạt đích nàng nhất định không hiểu được đâu, ám sát chỉ là một thủ đoạn trực tiếp nhất mà thôi."
Tần Hoan gật đầu, Yến Trì cắn một cái lên đầu ngón tay nàng.
"Nàng không cần lo lắng, ngày mai ta đi an bài."
Lần này bởi vì chuyện của Bắc Ngụy cho nên xuân săn cũng đã bị chậm trễ mất 7-8 ngày, Yến Hoài dẫn theo đại thần trong triều cho nên cũng không thể rời khỏi kinh thành quá lâu, trong vòng 2-3 ngày tới cũng nên khởi hành về kinh rồi. Mặc dù Thác Bạt Hoằng đã tỉnh dậy, nói về bồi bổ người bệnh thì điều kiện trong đại doanh có hạn, bởi vậy Thác Bạt Vu mới không muốn chậm trễ ở đây nữa. Dù gì ở lại đây cũng chẳng có việc gì, chi bằng sớm rời khỏi đây quay về kinh thành, mà nếu như đi theo đại đội thì với thân thể hiện tại của Thác Bạt Hoằng cũng không thể đuổi kịp được tốc độc của mọi người.
Thác Bạt Vu chủ động đề cập đến cho nên Yến Hoài cũng không tiện cự tuyệt nhưng vẫn sợ tiếp tục xảy ra chuyện, "Thân thể Thái tử có thể chịu được đường xa mệt nhọc rồi sao? Nếu như điều dưỡng thêm mấy ngày nữa rồi xuất phát, rồi các ngươi trở về sau cũng không sao cả."
Thác Bạt Vu lại nói, "Ta đã hỏi Tần Hoan rồi, miệng vết thương của Đại ca đã lên vẩy, chỉ cần đi đường chậm rãi một chút thì cũng không vấn đề gì. Cái khác thì chưa nói, mà chỉ riêng điều kiện bên trong lều quá đơn sơ, mấy hôm nay gần như Đại ca không ăn được gì cả, ta muốn chuẩn bị chút đồ ăn Bắc Ngụy cho huynh ấy mà lại không tìm được nguyên liệu nấu ăn, cộng thêm bên trong lều ẩm ướt lạnh lẽo, bên ngoài lại nhiều người nhiều miệng ồn ào náo nhiệt nên cũng không thích hợp cho việc tĩnh dưỡng."
Yến Hoài khẽ cười, "Nếu Cửu nha đầu nói có thể là được, Trẫm phái người hộ tống các ngươi quay về!"
Thác Bạt Vu lên tiếng, "Hoàng thượng, phái một đội người dẫn đường là được, người của chính bọn ta cũng đã đủ dùng rồi."
Yến Hoài cũng không muốn Thác Bạt Hoằng lại xảy ra thêm chuyện gì nữa cho nên ngoài miệng thì đồng ý thế nhưng trong lòng vẫn muốn phái thêm người cho Thác Bạt Hoằng. Ông hỏi tiếp, "Ngươi định khi nào thì xuất phát?"
Thác Bạt Vu nói, "Sáng sớm mai lên đường luôn, lúc đến đây tốn 2 ngày thì có lẽ bọn ta quay về phải hết 4 ngày, lúc đó thì Hoàng thượng cũng đã về đến kinh thành rồi."
Yến Hoài gật đầu, "Được, vậy Trẫm phái Triệu Vũ đi theo các ngươi."
Thác Bạt Vu gật đầu tạ ơn, hiện tại mới ra khỏi đại trướng, còn Yến Hoài gọi Viên Khánh đến căn dặn.
Lúc Tần Hoan đến bên trong lều của Thác Bạt Hoằng thì Thác Bạt Vu đang nói chuyện với hắn, thấy nàng đến liền đứng lên nói, "Bọn ta đã bàn xong với Hoàng thượng rồi, sáng sớm mai liền xuất phát."
Tần Hoan cười gật đầu, nàng cầm mấy gói thuốc trên tay, "Bên trong này có thuốc uống, thuốc trị ngoại thương, ta đã chuẩn bị xong cả rồi, mấy ngày này nhất định không được ngừng dùng thuốc, lên đường cũng không được quá gấp gáp."
Thác Bạt Vu nhận lấy rồi cười nói, "Ngươi yên tâm, những điều này ta đều biết cả."
Tần Hoan lại nói, "Nghe nói Hoàng thượng phái 1 Ngự y đi theo à?"
"Phải, Hoàng thượng sợ bọn ta xảy ra chuyện dọc đường."
Tần Hoan thở phào, "Được như vậy thì không thể tốt hơn rồi."
Thác Bạt Hoằng dựa vào đầu giường, nghỉ ngơi thêm 1 ngày thì nay sắc mặt hắn đã khôi phục vài phần, "Khiến Cửu cô nương lo lắng rồi, đợi khi về đến kinh thành rồi Thác Bạt Hoằng nhất định sẽ hậu tạ thật lớn."
Tần Hoan chỉ nói, "Thái tử không cần để trong lòng, suốt dọc đường này Thái tử phải bảo trọng thân thể mới được." Sau đó nàng nhìn sang Thác Bạt Vu rồi nói, "Ngũ Điện hạ và những người khác cũng về cùng luôn sao?"
Thác Bạt Vu gật đầu, "Phải, cùng nhau quay về, Ngũ đệ còn chịu trách nhiệm hộ tống Đại ca nữa."
Trong đáy mắt Tần Hoan ánh lên một tầng sương mù, nhưng cuối cùng lại không nói gì nữa, nàng căn dặn Thác Bạt Vu vài câu xong rồi rời khỏi lều.
Biết được Thác Bạt Hoằng phải đi trước nên Thái hậu cũng cực kỳ ân cần, lập tức phái Trần ma ma đến chỗ hắn hỏi xem liệu có gì cần giúp đỡ hay không. Truyện được đăng tại Wattpad bởi HeLiX. Bà vốn còn định an bài mấy hầu tỳ đi theo chăm sóc thế nhưng tự Thác Bạt Vu cũng đã có tỳ nữ rồi nên mới thôi.
Bên trong lều của Thái hậu, Yến Ly nhàm chán ngồi đánh cờ cùng với Yến Tuy.
Bên ngoài quảng trường, chiêng trống khuấy động rung trời, hôm nay đẹp trời nên có vẻ như mọi người còn lên núi đi săn thêm trận nữa. Thái hậu nhìn Yến Ly rồi nói, "Sao con không ra ngoài đi chơi đi? Cứ ngồi bí bách mãi trong này làm gì?"
Yến Ly duỗi thẳng lưng, "Hoàng tổ mẫu, chẳng phải người rất hiểu con sao, mấy trò vui này con chỉ chơi 1-2 lần là đủ rồi, chứ suốt ngày ầm ĩ thế này thì con sẽ thấy phiền."
Thái hậu nghe xong liền cười bất đắc dĩ, "Có mà con không thích nơi rừng núi hoang vu quạnh quẽ này thì có, con chỉ nhớ mong mấy hồng nhan tri kỷ trong kinh thành thôi..."
Yến Tuy ngước mắt lên nhìn Yến Ly với vẻ tha thiết mong chờ, tựa như muốn hỏi hồng nhan tri kỷ là cái gì.
Yến Ly ho nhẹ một tiếng rồi trách móc, "Hoàng tổ mẫu cho là con càn rỡ đến mức đó sao?"
Thái hậu hừ một cái, "Con còn càn rỡ chưa đủ sao? Đợi lúc nào về kinh rồi ta và Hoàng thượng sẽ tìm thê tử cho con!"
Tay Yến Ly run lên, ngước mắt lên nhìn Thái hậu hơi bất đắc dĩ, "Hoàng tổ mẫu, Thất ca vẫn còn chưa có thê tử, vì sao người lại quyết định trước cho con vậy?" Nói xong hắn lại lướt mắt nhìn sang Tần Hoan ở cách đó không xa.
Tần Hoan nghe được lời này của Yến Ly nhưng vẫn luôn bình thản như không, ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn hắn.
Thái hậu lại tiếp tục hừ một cái, "Thất ca con là một đứa có chủ kiến, còn con lúc nào cũng chơi bời nhăng nhít, con cứ như vậy mãi thì còn có thể làm nên được chuyện gì? Chi bằng thành thân sớm một chút, cũng phải có người đến chăm sóc mẫu thân con."
Yến Ly chống cằm, "Mẫu thân con mới không cần ai chăm sóc."
Thái hậu bất đắc dĩ rồi nhìn sang Tần Hoan nói, "Thấy không, suốt ngày cứ không đứng đắn như vậy!"
Thái hậu pha trà rồi đưa cho Thái hậu, nàng cười nói, "Điện hạ cũng có chính kiến mà, người không cần phải lo lắng, có lẽ do Điện hạ chưa gặp được ý trung nhân thôi!"
Thái hậu uống ly trà Tần Hoan rồi lại hừ lạnh, "Nó muốn gặp được ý trung nhân sao, vậy ta phải đợi đến lúc nào?"
Tần Hoan chỉ cười mà không nói gì, nàng quay sang thì thấy Yến Ly vẫn đang chơi cờ với Yến Tuy, không hề có chút dao động gì bởi lời nói của Thái hậu cả. Tần Hoan cũng thở dài, mặc dù đây cũng không phải ngày đầu tiên nàng quen biết Yến Ly, hắn giao hảo cùng với Yến Trì thì cũng không phải là một kẻ có tính cách kiêu ngạo chỉ thích nô đùa. Nhưng nếu nói như vậy, Tần Hoan lại hơi không nhìn thấu hắn rồi.
Bởi vì hôm sau phải lên đường nên tối đến thì Tần Hoan lại đến bắt mạch lần nữa cho Thác Bạt Hoằng, thấy không có gì bất thường thì nàng mới yên tâm. Tần Hoan trầm ngâm một lúc rồi nói, "Thái tử Điện hạ cảm thấy vết thương trên người thế nào rồi?"
Thác Bạt Hoằng trả lời, "Mấy ngày nay ta vẫn luôn bôi thuốc, đã tốt lên nhiều rồi."
Tần Hoan lại nói, "Có cần ta kiểm tra lại không?"
Nếu Thác Bạt Hoằng không tỉnh lại thì thôi, còn hiện tại hắn đã tỉnh rồi, nếu muốn nhìn vết thương thì phải cởi áo tháo dây, như vậy đương nhiên có nhiều bất tiện. Thác Bạt Hoằng không ngờ Tần Hoan lại chủ động hỏi mà không hề ngại ngùng như vậy.
Thác Bạt Hoằng nghĩ nghĩ một chút rồi cởi vạt áo phía trước ra, "Y thuật Cửu cô nương cao minh, tự cô nương xem là tốt nhất, chỉ là làm phiền cô nương rồi."
Tần Hoan lắc đầu, ban đầu nhìn miệng vết thương, sau đó lại nhìn chỗ bầm tím trên người hắn. Vừa nhìn thì trong lòng nàng đã hiện lên rất nhiều nghi vấn, những vết bầm trên người Thác Bạt Hoằng vẫn chỗ đậm chỗ nhạt như trước, nhưng điều này sao có thể chứ? Thác Bạt Hoằng là bị người ta đẩy xuống khe núi, sau đó hắn chỉ tỉnh lại có 1 lần nhưng hoàn toàn không động đậy được. Hắn không thể tự tạo ra vết thương mới cho mình được.
"Cửu cô nương, có chuyện gì vậy?"
Thác Bạt Hoằng vừa cài vạt áo lại vừa hỏi, Tần Hoan phục hồi lại tinh thần rồi lắc đầu, "Vết thương đều đang phục hồi dần rồi, Điện hạ không cần phải lo lắng."
Nói xong Tần Hoan liền cáo từ rời khỏi.
Ngày mai Thác Bạt Hoằng phải đi, nhưng trong lòng nàng vẫn luôn tồn tại nghi vấn, cũng khó giải thích giống như những vết thương trên người Thác Bạt Hoằng kia vậy, bởi vì Từ Thường đã chết rồi không hỏi ra được gì.
Màn đêm buông xuống, Tần Hoan lại bất tri bất giác đi đến lều của Yến Trì.
Vụ án đã được phá, Yến Trì không cần ở trong lều nghị sự nữa, lúc này nếu như hắn không ở trên quảng trường thì chính là đang ở trong lều của mình. Tần Hoan không nghĩ nhiều như vậy, trước tiên đến lều của Yến Trì đã.
Đi đến trước cửa, quả nhiên thấy có thị vệ canh giữ bên ngoài, nhìn thấy Tần Hoan đến thì vẻ mặt ai cũng kinh ngạc.
"Bái kiến Quận chúa..."
Mặc dù vẫn còn chưa có Thánh chỉ thế nhưng Yến Hoài cũng coi như đã chiêu cáo quần thần, mà thị vệ bên cạnh Yến Trì đương nhiên phản ứng nhanh nhất. Tần Hoan nhìn thoáng qua bên trong lều vẫn còn đang sáng đèn, "Điện hạ có ở bên trong không?"
Vừa dứt lời thì Bạch Phong liền vén rèm ra ngoài, "Quận chúa đến rồi! Điện hạ mời người vào trong!"
Tần Hoan gật đầu, lúc này mới đi vào bên trong.
Yến Trì đang ngồi trên chủ vị, trên trường án trước mặt hắn bày mấy phong thư, thấy Tần Hoan đến thì hắn liền khẽ cười, "Sao nàng lại đến đây thế?"
Tần Hoan luôn luôn tránh gặp riêng hắn.
Nói xong hắn vương tay ra, định kéo nàng đến gần nhưng Tần Hoan liền liếc mắt nhìn về phía cửa, sau đó mới bước đến đặt tay vào lòng bàn tay hắn. Nàng vốn tưởng rằng Yến Trì chỉ muốn dắt tay nàng, nhưng vừa mới nắm lấy thì hắn liền kéo một kéo một cái rồi ôm nàng vào trong lòng. Hắn đặt nàng ngồi lên trên chân mình, một tay giữ lấy vòng eo nàng, không cho phép nàng đứng dậy.
"Mấy người Bạch Phong đều ở bên ngoài rồi, nàng không cần lo lắng!"
Yến Trì thấy này suốt ruột chau mày nên liền vuốt vuốt lên ấn đường nàng, "Sao nàng lại đến đây?"
Tần Hoan liềm hắn một cái sau đó mới trầm tĩnh lại, dù sao trong màn trước không có người nên nàng cứ để tùy cho hắn ôm. Vẻ mặt Tần Hoan nghiêm túc, "Từ Thường chết không đối chứng, nhưng vẫn còn 2 nghi vấn chưa giải quyết nên trong lòng ta có chút bất an."
Yến Trì chờ nàng nói tiếp. Tần Hoan nói, "Trước đây chàng đã nhìn thấy vết thương rồi, còn một điều, hôm đó sau khi cứu được Thái tử Thác Bạt trở về, ta lập tức rút tên cứu người, suốt 3 ngày tiếp theo cũng chưa hề động đến hắn. Ba ngày sau mới nhìn thì phát hiện những vết bầm tím trên người hắn có những màu sắc đậm nhạt khác nhau."
Yến Trì nheo mắt, "Ý nàng nói vết thương của hắn chính là xảy ra trước và sau?"
Tần Hoan gật đầu, "Lúc nghĩ đến điều này ta đã cảm thấy khó mà tưởng tượng được, cộng thêm mấy vết thương trên người hắn đã bắt đầu mưng mủ thì bản thân ta cũng không chắc chắn lắm. Đôi khi thương nặng thì màu sắc sẽ đậm hơn, những chỗ bị thương nhẹ thì màu sẽ nhạt, cho nên cũng không tiện nhìn vào màu sắc mà quyết định được vết thương gây ra trước hay sau được. Ban nãy ta không yên tâm nên mới nhìn lại lần nữa, phát hiện vết thương trên bả vai hắn cũng có tốc độ liền miệng chậm hơn so với những vết thương khác giống như vậy."
"Cho nên nàng đã khẳng định được rồi?"
Tần Hoan thở dài, "Phải, đặc biệt là mấy vết bầm tím, cùng bôi 1 loại thuốc mỡ thì thời gian lành lại cũng phải tương tự nhau mới đúng, nhưng ban nãy ta nhìn thì thấy đúng là có chút chênh lệch. Mà không phải chỉ mỗi chỗ đó, ta quan sát tỉ mỉ một hồi thì những vết bầm kèm theo trầy da thì còn chưa liền lại hoàn toàn."
Yến Trì nghĩ nghĩ một chút, vẻ mặt cũng nghiêm nghị, "Vết trầy da là khi hắn bị kéo lê rồi quẳng xuống dưới khe núi gây ra!"
Tần Hoan biết Yến Trì đã hiểu được lời của mình nên mới nhìn hắn nói, "Sau khi Từ Thường hại Thái tử, nhất định biết mọi người sẽ đi tìm Thái tử, nếu lúc ấy hắn muốn hủy thi diệt tích thì phải đẩy Thái tử xuống dưới khe núi ngay lúc đó. Nhưng ta nhìn vết thương kia thì xảy ra ít nhất phải cách khoảng 2 canh giờ."
"Thái tử Điện hạ mất tích vào khoảng qua nửa giờ Mùi, cũng là lúc bọn họ vừa mới tách ra không lâu. Hai canh giờ sau chính là qua giờ Dậu, lúc đó mọi người đều đã quay về rồi, chỉ còn có Thác Bạt Nhuệ và những thị vệ khác. Chẳng lẽ Từ Thường lo lắng còn chưa giết chết Thác Bạt Hoằng cho nên mới tranh thủ lúc quay về lại ném Thái tử Điện hạ xuống khe núi?"
Yến Trì híp mắt, hơi hất hàm, "Từ Thường không phải là người như thế, tài bắn cung của hắn rất chính xác, một tên đã bắn trúng tim Thác Bạt Hoằng rồi. Hắn ra tay tàn nhẫn, cũng đủ tự tin với tài bắn cung của mình, huống hồ hắn lại còn xuống ngựa kiểm tra xem Thác Bạt Hoằng đã chết hay chưa. Lúc ấy nhất định hắn đã cho rằng Thác Bạt Hoằng chết rồi thì mới rời đi, chứ nếu như phát hiện ra Thác Bạt Hoằng không chết thì chắc chắn hắn sẽ bổ sung thêm 1 mũi tên nữa. Mà nếu như hắn muốn hủy thi diệt tích thì cũng sẽ làm vào lúc đó."
Trong lòng Tần Hoan cũng nghĩ như vậy, "Cho nên ta cảm thấy cực kỳ vô lý, ban nãy nhìn vào vết thương của Thác Bạt Hoằng rồi thì ta càng khẳng định hơn. Còn nữa, chàng có nhớ lời mà Từ Thường nói trước khi chết?"
Nói đến đây Yến Trì cũng nhớ lại, lúc Từ Thường chết có nói người hại Thác Bạt Hoằng không phải chỉ có một người!
Chắc chắn hắn đã biết chi tiết về việc Thác Bạt Hoằng bị hại!
"Người bắn tên và người đẩy Thái tử Thác Bạt xuống khe núi không phải là một người."
Tần Hoan gật đầu, "Người bắn tên chính xác là Từ Thường, còn người đẩy hắn xuống khe núi lại là người khác."
Nói như vậy thì mọi việc đều hợp lý rồi! Yến Trì tiếp tục nói, "Mặc dù lời Từ Thường nói câu đó nhưng lại không chỉ đích danh tên họ, một là có lẽ hắn cũng không xác định được thân phận của hung thủ, hai là hắn vẫn còn muốn cho người đó tiếp tục giết Thác Bạt Hoằng."
Nếu như Từ Thường có bụng dạ nham hiểm như vậy thì Yến Trì càng hiểu được tính toán của bọn hắn hơn so với Tần Hoan.
"Lần này Thác Bạt Hoằng trở về, cho dù Thác Bạt Kỳ có biết tin tức trước thì cũng không thể làm gì được, trừ phi trực tiếp mưu nghịch, thế nhưng làm vậy thì một khi thất bại thì hắn sẽ không còn đường để đi. Còn nếu như Thác Bạt Hoằng chết ở Đại Chu thì lại khác, không còn ai đối chứng, Thác Bạt Kỳ lại ở Bắc Ngụy, hắn sẽ có rất nhiều biện pháp để đổi trắng thay đen trước mặt Hoàng đế Bắc Ngụy."
Tần Hoan chỉ gặp rất nhiều thảm án của huynh đệ ruột thịt chỉ vì tranh giành tiền bạc trong dân gian, còn đấu tranh Hoàng gia thì nàng lại chưa từng trải qua. Hiện giờ nghe Yến Trì nhắc đến thì không khỏi cảm thấy rợn tóc gáy. Thảm án dân gian chỉ liên quan đến bản thân người trong cuộc, nhưng tranh đấu Hoàng gia lại động một chút phải dấy binh mưu nghịch, một khi xảy ra thì sẽ liên lụy đến cực kỳ nhiều người vô tội, núi thây biển máu.
"Vậy nếu không phải Từ Thường, vậy thì người khác chính là ai?"
Yến Trì nở nụ cười lạnh, "Tứ Điện hạ của Bắc Ngụy muốn giết chết Thác Bạt Hoằng, chẳng lẽ vị Ngũ Điện hạ này lại không muốn sao? Lúc ấy trên núi chỉ còn lại Thác Bạt Nhuệ và thị vệ của Thác Bạt Hoằng, sau đó đám thị vệ kia lại bị Thác Bạt Nhuệ sai đi về đại doanh báo tin. Hắn an bài như vậy nếu không nghĩ thì còn cảm thấy hợp lý, nhưng khi nghĩ kỹ lại thì sẽ nhận ra chút thâm ý."
"Chàng muốn nói... là Thác Bạt Nhuệ đã tìm được Thác Bạt Hoằng, chính hắn là người muốn hủy thi diệt tích?"
Yến Trì trầm ngâm giây lát, "Ta đoán lúc Thác Bạt Nhuệ tìm thấy Thác Bạt Hoằng, đại khái phát hiện hắn còn chưa chết, nhưng trong tay Thác Bạt Nhuệ lại chỉ có cung tên của chính mình nên nếu như lại bổ thêm một tên nữa sẽ lại bại lộ chính mình. Bởi vậy hắn mới bôi mồi nhử thú lên trên người Thác Bạt Hoằng rồi mới đẩy xuống khe núi. Cho dù mấy ngày nữa có tìm được Thác Bạt Hoằng thì hắn cũng đã bị dã thú ăn hết rồi."
Trong lòng Tần Hoan lạnh run, nàng đột nhiên nghĩ đến sườn mặt tối đen thâm trầm của Thác Bạt Nhuệ tối hôm qua cũng khiến cho nàng lạnh buốt.
Lúc ấy hắn lẳng lặng chăm chú nhìn vào Thác Bạt Hoằng là đang suy nghĩ cái gì?
"Đáng tiếc Từ Thường chết không đối chứng, trừ phi có thể tìm đến mối liên quan trực tiếp giữa Thác Bạt Nhuệ và cái dấu ấn trên người Thác Bạt Hoằng kia. Nếu không hắn sẽ đổ hết tất cả tội danh lên đầu Từ Thường còn bản thân hắn lại bình yên vô sự."
"Hắn sẽ động thủ lần nữa..."
Yến Trì cất tiếng trầm thấp.
Tần Hoan nhìn hắn, Yến Trì lại nói, "Hiện tại trong lòng Thác Bạt Vu tràn ngập sự oán hận đối với Thác Bạt Kỳ, cho nên chỉ suy nghĩ đến chuyện sau khi quay về Bắc Ngụy sẽ trừng trị hắn thế nào. Nếu như hiện tại Thác Bạt Hoằng lại chết vì chuyện ngoài ý muốn nào đó thì Thác Bạt Kỳ kia mới thật sự biến thành con dê thế tội. Lúc Thác Bạt Nhuệ và Thác Bạt Vu về đến Bắc Ngụy, hai người bọn họ sẽ hợp sức lật đổ Thác Bạt Kỳ, đến lúc đó có khi Thác Bạt Vu còn cảm tạ Thác Bạt Nhuệ rồi dìu hắn lên ngôi Hoàng đế."
Tần Hoan kinh ngạc, Thác Bạt Nhuệ còn dám tiếp tục ra tay lần nữa? Ra tay một lần đã may mắn thoát được, nếu như nàng là Thác Bạt Nhuệ thì nên giữ mãi bí mật này, không làm ra bất cứ chuyện gì nữa mới tốt.
Yến Trì thấy được vẻ ngạc nhiên trên mặt Tần Hoan, hắn xoa xoa 2 gò má nàng rồi khẽ cười, "Nàng vẫn không hiểu được tính toán của Thác Bạt Nhuệ, vì đoạt vị hắn có thể động thủ được một lần thì chắc chắn sẽ còn động thủ thêm lần nữa. Lần thứ 2 này điều hắn phải làm chính là che giấu tung tích kỹ hơn một chút mà thôi, mà cho dù có một khả năng nhỏ nhất không phải Thác Bạt Nhuệ thì người khác cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này. Cho dù người đó không phải vì Tứ Điện hạ thì cũng sẽ vì Hoàng tử khác của Bắc Ngụy."
Tần Hoan giật mình, lời gần như là chắc chắn rồi!
Đã có một hung thủ bị đưa ra ánh sáng, cho nên hiện tại Thác Bạt Hoằng tử vong ngoài ý muốn là tốt nhất!
"Sáng sớm mai bọn họ đã lên đường rồi..."
Yến Trì biết việc này, trước kia hắn cũng không để ý nhưng tối nay Tần Hoan đến tìm hắn, nghe xong những lời này thì trên mặt hắn cũng hiện lên một ý nghĩ sâu xa, "Một hung thủ nữa chắc hẳn sẽ động thủ ngay trên đường."
Dọc đường về này bọn họ phải đi 4 ngày, nghỉ ngơi lại 3 đêm. Mà Thác Bạt Vu và võ sĩ Bắc Ngụy đều đã cho rằng không còn ai làm hại Thác Bạt Hoằng nữa cho nên đây chính là thời cơ tốt để hung thủ xuống tay!
"Ta lập tức đi tìm Công chúa Bắc Ngụy để nói việc này!"
Yến Trì lắc đầu, "Không vội, cứ để bọn họ đi đi!"
Tần Hoan đảo mắt, sau đó nàng hiểu được suy nghĩ của Yến Trì, "Được, vậy cứ để bọn họ đi." Nói xong nàng lại thở dài một hơi, "Không ngờ lần này thậm chí có tận 2 hung thủ muốn hại Thác Bạt Hoằng."
Yến Trì cầm lấy tay Tần Hoan đặt lên môi hôn hôn, "Sự phức tạp và đẫm máu trong chuyện tranh giành đoạt đích nàng nhất định không hiểu được đâu, ám sát chỉ là một thủ đoạn trực tiếp nhất mà thôi."
Tần Hoan gật đầu, Yến Trì cắn một cái lên đầu ngón tay nàng.
"Nàng không cần lo lắng, ngày mai ta đi an bài."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương