Sáng sớm hôm sau, đội ngũ hồi kinh của Bắc Ngụy đã tập kết đông đủ.
Yến Hoài chỉ định Triệu Vũ dẫn theo 200 người đi theo, cộng thêm hộ vệ của Bắc Ngụy thì bảo vệ 3 người Thác Bạt Hoằng đã quá đủ rồi. Trời vừa mới sáng thì Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ đã đến từ biệt Yến Hoài rồi chuẩn bị xuất phát cùng đội ngũ. Tần Hoan, Yến Trì, và Thái tử Yến Triệt đã đến trước cửa đại doanh để đưa tiễn.
Nói vài câu chú ý an toàn xong Thác Bạt Vu mới lên xe ngựa hồi kinh. Nhìn một đoàn người càng đi càng xa thì Yến Trì mới xoay người lại đi về hướng lều của Yến Hoài, Yến Triệt nhìn hành động này của Yến Trì thì hơi ngạc nhiên nên vội vàng đi theo. Tần Hoan chậm rãi bước phía sau, nàng biết Yến Trì muốn làm gì.
Yến Hoài không ngờ Yến Trì lại quay về, đợi cho Yến Trì hành lễ xong ông liền hỏi, "Sao đã quay về rồi? Có chuyện gì thế?"
Lần này Yến Trì không lĩnh trách nhiệm gì trong việc đi săn cả, vụ án của Bắc Ngụy cũng xong rồi nên lẽ ra Yến Trì cũng không cần phải đến đại trướng bẩm báo sự tình. Như Yến Trì lại nghiêm nghị nói, "Hoàng thượng, vụ án của Bắc Ngụy vẫn còn chưa xong."
Yến Hoài đặt ngự bút xuống, cả người dựa thẳng vào lưng ghế, "Nói ra nghe thử?"
Yến Trì thuật lại phát hiện của Tần Hoan và suy đoán của bản thân một lần nữa, hắn vừa nói xong thì Yến Hoài liền nhăn mày, "Cho nên con định làm gì?"
Yến Trì liền nói, "Con đã căn dặn Triệu Vũ, hiện tại chỉ cần dẫn theo một đội nhân mã đi sau là được. Giờ không có chứng cứ rõ ràng nên chỉ có thể bắt tận tay thì mới chứng minh được Thác Bạt Nhuệ là hung thủ."
Yến Hoài nghĩ nghĩ giây lát, "Nếu trên đường này không xảy ra chuyện gì thì sao?"
Yến Trì nghe vậy thì cũng không hề ngoài ý muốn, hiển nhiên hắn cũng đã nghĩ đến điều này, "Nếu không xảy ra chuyện gì thì đương nhiên là tốt nhất, một khi xảy ra chuyện, tính mạng của Thác Bạt Hoằng nằm lại tại Đại Chu thì đối với Đại Chu mà nói là cực kỳ bất lợi."
Yến Hoài dựa lưng vào ghế, hai trong mắt híp lại, cả người tựa như đang rơi vào trầm tư.
Yến Trì vốn tưởng rằng Yến Hoài sẽ lập tức chấp thuận suy nghĩ của hắn, nhưng không ngờ được vẻ mặt Yến Hoài lại hơi chần chừ.
Đáy mắt chớp lóe lên một tia sáng, Yến Trì nghĩ đến một khả năng mà người ngồi trên kia đang suy xét.
Quả nhiên, một lát sau Yến Hoài mới trầm giọng nói, "Nếu như Bắc Ngụy nội loạn thì đối với Đại Chu cũng là vô hại, mà không chỉ có vô hại, ngược lại còn có ích..."
Lần đầu tiên Thác Bạt Hoằng xảy ra chuyện được Tần Hoan cứu trở về, hiện tại Thác Bạt Vu cũng không dám tức giận gì với Đại Chu nữa. Cho nên nếu lần này Thác Bạt Hoằng lại xảy ra chuyện thì còn liên quan gì đến Đại Chu đâu? Nếu Thác Bạt Hoằng chết thì còn lại Tứ Điện hạ và Ngũ Điện hạ đều không phải cái bao cỏ, cho nên vẫn chưa biết Bắc Ngụy sẽ náo loạn thành cái dạng gì nữa.
Người khác không thể ngáy trên giường của mình, nếu Bắc Ngụy bất an thì Đại Chu cứ sống chết mặc bay chẳng phải nhàn thân hơn sao?
Yến Trì trầm mặc giây lát, hắn là người Đại Chu nên suy cho cùng thì Bắc Ngụy có loạn hay không cũng chẳng quan trọng mấy, hắn cũng cảm thấy suy nghĩ này của Yến Hoài không hề có chút bất nghĩa nào. Trong ván cờ trị quốc thì vốn cũng chẳng liên quan gì đến chuyện đạo đức cả. Cho dù Bắc Ngụy sinh linh đồ thán thì trong lòng hắn cũng không có chút sóng gió gì, nhưng nghĩ đến Tần Hoan thì lông mày hắn lại nhíu chặt lại.
Thác Bạt Hoằng là người mà nàng liều mạng để cứu về, nàng lại hoài nghi đến trên người Thác Bạt Nhuệ. Nếu như Thác Bạt Hoằng chết, mà Thác Bạt Nhuệ trở thành một kẻ được lợi khi quay về Bắc Ngụy thì đối với nàng mà nói đây là một chuyện cực kỳ khó tiếp nhận.
Suy nghĩ một chút, Yến Trì nói, "Hoàng thượng, hiện giờ Bắc Ngụy đã có lòng muốn liên minh với Đại Chu để giải quyết tận gốc giặc Nhung. Mặc dù nội loạn của Bắc Ngụy không liên quan gì đến Đại Chu nhưng đối với chúng ta lại chính là mất đi một đồng minh có thể trợ thủ."
Yến Hoài nheo mắt, "Ý của con là phải bảo vệ Thác Bạt Hoằng?"
Yến Trì gật đầu, "Thác Bạt Hoằng công chính nhân nghĩa chứ không giống loại người như Lưu Uân, nếu như có ơn với hắn thì nhất định hắn sẽ không quên. So với bàng quan đứng nhìn thì chi bằng giúp hắn một chút, để sau này Bắc Ngụy cũng có ích đối với chúng ta."
Quyền mưu chẳng qua là lôi kéo và chia rẽ lợi ích, nghe xong lời Yến Trì thì phượng mâu của Yến Hoài lại hơi híp lại.
Ông nhìn Yến Trì giây lát rồi gật đầu, "Được, vậy nghe theo con nói, con muốn đích thân dẫn binh?"
Yến Trì gật đầu, "Phải, con chỉ cần dẫn theo ám vệ của bản thân là đủ, Triệu Vũ đã được con căn dặn rồi nên dọc đường cũng sẽ chú ý đề phòng. Hắn chỉ cần ra vẻ như không hề phát hiện ra, còn phải phái người âm thầm theo dõi thì mới đảm bảo được không xảy ra sai lầm."
Nếu như Yến Hoài đã được Yến Trì thuyết phục rồi thì đương nhiên sẽ tìm đến biện pháp tối giản nhất để giải quyết vấn đề, ông nhìn Yến Trì giây lát rồi đột nhiên nói, "Trẫm nghe nói Công chúa Bắc Ngụy có ý với con?"
Yến Trì cụp mắt xuống, con ngươi sâu thẳm đột nhiên mất đi toàn bộ tia sáng.
Vẻ mặt hắn lập tức lạnh lùng, giọng nói lại không hề dao động, "Cái này con hoàn toàn không biết, có điều Công chúa nói nàng ta từng gặp con ở biên cảnh Bắc Ngụy, chỉ là con không nhớ rõ thôi..."
Yến Hoài khẽ cười, "Nếu như nàng ta thật sự có ý với con thì đây cũng chính là một mối hôn sự tốt."
Yến Trì nhăn mày, Yến Hoài thấy được lại cười nói, "Sao nào? Trẫm thấy nha đầu kia cũng không tệ, chẳng lẽ con còn bất mãn hay sao?"
Yến Trì lại nói, "Nàng là người Bắc Ngụy..."
Yến Hoài bật cười, "Hóa ra con để ý người ta không phải người Đại Chu à, cũng được, có khi người ta cũng chẳng có ý định gả đến Đại Chu. Được rồi, con đi an bài chuyện này đi, toàn bộ đại doanh vẫn cứ như cũ, nếu con có tin gì thì tức tốc mang về là được."
Yến Trì đáp lời, sau đó xoay người đi ra khỏi lều.
Vừa ra ngoài thì Yến Trì thấy được Yến Triệt đứng ở bên ngoài, hắn tiến lên chào đó, "Làm sao thế? Lại xảy ra chuyện gì?"
Yến Trì khẽ nói, "Ta muốn rời khỏi đại doanh một chuyến, vụ án của Bắc Ngụy chưa xong."
Thấy Yến Triệt vẫn còn muốn hỏi tiếp thì Yến Trì liền nói, "Đợi khi nào có tin tức rồi sẽ giải thích với Thái tử."
Nói xong hắn cũng không chờ Yến Triệt gật đầu mà lập tức rời đi. Yến Triệt nhìn theo rồi nhăn mày lại.
Hắn là Thái tử Đại Chu, cho dù có là Thành vương thì cũng sẽ không coi thường hắn như vậy.
Ánh bình minh rơi lên trên vai Yến Trì, nghĩ đến lời vừa rồi của Yến Hoài thì khóe môi hắn lại nở một nụ cười lạnh.
Yến Hoài quay về lều để chuẩn bị xuất phát, Tần Hoan đợi hắn ở bên ngoài, Yến Trì nhìn thoáng qua xung quanh sau đó kéo nàng vào trong lều. Vừa vào trong Tần Hoan liền hỏi, "Thế nào rồi?"
"Bây giờ ta đi luôn, trước đây ta đã căn dặn Triệu Vũ, chẳng qua để hắn theo dõi ở bên ngoài cũng không mấy hiệu quả. Ta dẫn người đi theo, bất kể có xảy ra chuyện gì thì cũng có thể đảm bảo không có bất cứ sai xót nào."
Tần Hoan hơi lo lắng, "Chàng phải đích thân đến đó sao?"
Yến Trì đang cầm lấy bội kiếm tùy thân trên giá binh khí, nghe vậy liền xoay người lại nhìn nàng cười cười, "Cũng không phải hành quân tác chiến, nàng không cần lo lắng."
Tần Hoan mím môi, cũng đúng, lần này Yến Trì đi chẳng qua là để giám thị mà thôi. Huống hồ còn có Triệu Vũ dẫn theo binh mã Đại Chu, dù thế nào thì cũng không có việc của Yến Trì.
Trong lòng Tần Hoan tự thuyết phục chính mình, nhưng trên mặt vẫn mang theo vẻ lo lắng. Nụ cười Yến Trì càng tươi hơn, hắn tiến lên ôm nàng vào lòng, "Không cần lo, chắc hẳn ngày đầu tiên Thác Bạt Nhuệ sẽ không động thủ, cho dù có động thủ cũng phải là đêm mai. Trong vòng 3 ngày, ta nhất định sẽ truyền tin tức về đây, mấy ngày này nàng cứ ở cùng với Thái hậu là được, đợi sau này về đến kinh thành rồi sẽ không thấy được những non xanh nước biếc này nữa. Ta không ở trong đại doanh, tự nàng phải cẩn thận mọi việc."
Nàng chờ đợi ở trong đại doanh nhưng nhất định phải không xảy ra chuyện gì.
"Ta biết, chỉ là chàng cứ đi theo như vậy thì trên đường chắc hẳn sẽ vất vả."
Dựa vào trí nhớ của Tần Hoan thì dọc đường này đều là núi rừng hoang dã, đại đội của Triệu Vũ còn có xe ngựa, ban đêm lại có thể hạ trại, nhưng Yến Trì dẫn theo chỉ có hơn 10 người, lại cũng không thể gây ra động tĩnh lớn được như thế.
Yến Trì ôm lấy Tần Hoan rồi nở nụ cười, sau đó còn cười đến mức rung cả người, ngay cả Tần Hoan cũng cảm giác được lồng ngực phập phồng của hắn.
Buồn cười đến vậy sao?
Tần Hoan lẳng lặng oán thầm một câu, sau đó lại nghe Yến Trì nói, "Nàng quên ta đã nói với nàng những ngày tháng bọn ta ở trong Sóc Tây quân sao? Hiện tại quay về kinh thành rồi thì dù có thế nào cũng sẽ không tồn tại hai chữ vất vả."
Nói xong hắn buông Tần Hoan ra, cho dù trong lòng có vui mừng thế nhưng vẫn phải chuẩn bị xuất phát.
Tần Hoan hơi đau lòng, không phải là không vất vả, mà là hắn đã trải qua những tháng ngày cực khổ hơn nhiều cho nên mới không phát hiện ra mà thôi. Nghĩ đến đây nàng lại thấy đau lòng hơn vài phần.
Tâm trạng mặc dù có chút sa sút, nhưng cả Tần Hoan và Yến Trì đều không phải là người thích dây dưa không dứt khoát, cho nên rất nhanh Yến Trì đã ra khỏi đại doanh.
Hắn lặng yên không tiếng động rời đi, ngay cả Yến Ly cũng không biết vì sao hắn phải ra khỏi đại doanh.
Yến Ly tìm đến lều của Thái hậu, kéo kéo Tần Hoan rồi khẽ hỏi, "Thất ca rời khỏi đại doanh vì vụ án của Bắc Ngụy?"
Yến Ly là người thông minh, mấy người Bắc Ngụy vừa mới rời khỏi thì Yến Trì cũng đi theo sau, không phải vì vụ án đó thì vì cái gì? Chẳng lẽ Yến Trì còn có thể vụng trộm ra ngoài đi săn hay sao?
Tần Hoan thấy hắn đã đoán được rồi nên liền gật đầu, không ngờ Yến Ly nghe thấy thế lập tức quay ra ngoài ra lệnh cho người hầu rồi phóng lên lưng ngựa. Hóa ra là hắn muốn đuổi theo Yến Trì.
Tần Hoan có muốn ngăn thì cũng không ngăn được, cho nên chỉ có thể cười khổ lắc đầu.
Đội ngũ Bắc Ngụy vừa đi khỏi thì toàn bộ màn sương che phủ đại doanh cũng hoàn toàn tan biến. Yến Triệt và Lâm Chương lại đi thu xếp, chẳng bao lâu sau cờ quạt lại tung bay khắp trên quảng trường, chuẩn bị cho buổi đại săn!
Trong lòng Tần Hoan có việc phải lo, lại không có chút hứng thú gì với mấy chuyện này. Thái hậu đã đến đại doanh nhiều ngày rồi nên có chút mệt mỏi, cũng cực ít khi đi ra ngoài. Tần Hoan ngồi bên cạnh Thái hậu trò chuyện một lúc khá lâu, đến chiều nàng liền đi tìm Tần Sương nói chuyện.
Nhìn thấy Tần Hoan qua đây, Tần Triều Vũ lại phá lệ mà nói chuyện với nàng, nhưng lại nói, "Chỗ ngươi còn trà làm ấm người không? Mấy hôm nay ta thấy trong lều quá ẩm thấp cho nên chân tay lạnh lẽo cả rồi."
Tần Hoan hơi kinh ngạc nhưng cũng không nghĩ gì nhiều, nàng lập tức phân phó Phục Linh quay về lấy trà thuốc đến.
Yến Hoài chỉ định Triệu Vũ dẫn theo 200 người đi theo, cộng thêm hộ vệ của Bắc Ngụy thì bảo vệ 3 người Thác Bạt Hoằng đã quá đủ rồi. Trời vừa mới sáng thì Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ đã đến từ biệt Yến Hoài rồi chuẩn bị xuất phát cùng đội ngũ. Tần Hoan, Yến Trì, và Thái tử Yến Triệt đã đến trước cửa đại doanh để đưa tiễn.
Nói vài câu chú ý an toàn xong Thác Bạt Vu mới lên xe ngựa hồi kinh. Nhìn một đoàn người càng đi càng xa thì Yến Trì mới xoay người lại đi về hướng lều của Yến Hoài, Yến Triệt nhìn hành động này của Yến Trì thì hơi ngạc nhiên nên vội vàng đi theo. Tần Hoan chậm rãi bước phía sau, nàng biết Yến Trì muốn làm gì.
Yến Hoài không ngờ Yến Trì lại quay về, đợi cho Yến Trì hành lễ xong ông liền hỏi, "Sao đã quay về rồi? Có chuyện gì thế?"
Lần này Yến Trì không lĩnh trách nhiệm gì trong việc đi săn cả, vụ án của Bắc Ngụy cũng xong rồi nên lẽ ra Yến Trì cũng không cần phải đến đại trướng bẩm báo sự tình. Như Yến Trì lại nghiêm nghị nói, "Hoàng thượng, vụ án của Bắc Ngụy vẫn còn chưa xong."
Yến Hoài đặt ngự bút xuống, cả người dựa thẳng vào lưng ghế, "Nói ra nghe thử?"
Yến Trì thuật lại phát hiện của Tần Hoan và suy đoán của bản thân một lần nữa, hắn vừa nói xong thì Yến Hoài liền nhăn mày, "Cho nên con định làm gì?"
Yến Trì liền nói, "Con đã căn dặn Triệu Vũ, hiện tại chỉ cần dẫn theo một đội nhân mã đi sau là được. Giờ không có chứng cứ rõ ràng nên chỉ có thể bắt tận tay thì mới chứng minh được Thác Bạt Nhuệ là hung thủ."
Yến Hoài nghĩ nghĩ giây lát, "Nếu trên đường này không xảy ra chuyện gì thì sao?"
Yến Trì nghe vậy thì cũng không hề ngoài ý muốn, hiển nhiên hắn cũng đã nghĩ đến điều này, "Nếu không xảy ra chuyện gì thì đương nhiên là tốt nhất, một khi xảy ra chuyện, tính mạng của Thác Bạt Hoằng nằm lại tại Đại Chu thì đối với Đại Chu mà nói là cực kỳ bất lợi."
Yến Hoài dựa lưng vào ghế, hai trong mắt híp lại, cả người tựa như đang rơi vào trầm tư.
Yến Trì vốn tưởng rằng Yến Hoài sẽ lập tức chấp thuận suy nghĩ của hắn, nhưng không ngờ được vẻ mặt Yến Hoài lại hơi chần chừ.
Đáy mắt chớp lóe lên một tia sáng, Yến Trì nghĩ đến một khả năng mà người ngồi trên kia đang suy xét.
Quả nhiên, một lát sau Yến Hoài mới trầm giọng nói, "Nếu như Bắc Ngụy nội loạn thì đối với Đại Chu cũng là vô hại, mà không chỉ có vô hại, ngược lại còn có ích..."
Lần đầu tiên Thác Bạt Hoằng xảy ra chuyện được Tần Hoan cứu trở về, hiện tại Thác Bạt Vu cũng không dám tức giận gì với Đại Chu nữa. Cho nên nếu lần này Thác Bạt Hoằng lại xảy ra chuyện thì còn liên quan gì đến Đại Chu đâu? Nếu Thác Bạt Hoằng chết thì còn lại Tứ Điện hạ và Ngũ Điện hạ đều không phải cái bao cỏ, cho nên vẫn chưa biết Bắc Ngụy sẽ náo loạn thành cái dạng gì nữa.
Người khác không thể ngáy trên giường của mình, nếu Bắc Ngụy bất an thì Đại Chu cứ sống chết mặc bay chẳng phải nhàn thân hơn sao?
Yến Trì trầm mặc giây lát, hắn là người Đại Chu nên suy cho cùng thì Bắc Ngụy có loạn hay không cũng chẳng quan trọng mấy, hắn cũng cảm thấy suy nghĩ này của Yến Hoài không hề có chút bất nghĩa nào. Trong ván cờ trị quốc thì vốn cũng chẳng liên quan gì đến chuyện đạo đức cả. Cho dù Bắc Ngụy sinh linh đồ thán thì trong lòng hắn cũng không có chút sóng gió gì, nhưng nghĩ đến Tần Hoan thì lông mày hắn lại nhíu chặt lại.
Thác Bạt Hoằng là người mà nàng liều mạng để cứu về, nàng lại hoài nghi đến trên người Thác Bạt Nhuệ. Nếu như Thác Bạt Hoằng chết, mà Thác Bạt Nhuệ trở thành một kẻ được lợi khi quay về Bắc Ngụy thì đối với nàng mà nói đây là một chuyện cực kỳ khó tiếp nhận.
Suy nghĩ một chút, Yến Trì nói, "Hoàng thượng, hiện giờ Bắc Ngụy đã có lòng muốn liên minh với Đại Chu để giải quyết tận gốc giặc Nhung. Mặc dù nội loạn của Bắc Ngụy không liên quan gì đến Đại Chu nhưng đối với chúng ta lại chính là mất đi một đồng minh có thể trợ thủ."
Yến Hoài nheo mắt, "Ý của con là phải bảo vệ Thác Bạt Hoằng?"
Yến Trì gật đầu, "Thác Bạt Hoằng công chính nhân nghĩa chứ không giống loại người như Lưu Uân, nếu như có ơn với hắn thì nhất định hắn sẽ không quên. So với bàng quan đứng nhìn thì chi bằng giúp hắn một chút, để sau này Bắc Ngụy cũng có ích đối với chúng ta."
Quyền mưu chẳng qua là lôi kéo và chia rẽ lợi ích, nghe xong lời Yến Trì thì phượng mâu của Yến Hoài lại hơi híp lại.
Ông nhìn Yến Trì giây lát rồi gật đầu, "Được, vậy nghe theo con nói, con muốn đích thân dẫn binh?"
Yến Trì gật đầu, "Phải, con chỉ cần dẫn theo ám vệ của bản thân là đủ, Triệu Vũ đã được con căn dặn rồi nên dọc đường cũng sẽ chú ý đề phòng. Hắn chỉ cần ra vẻ như không hề phát hiện ra, còn phải phái người âm thầm theo dõi thì mới đảm bảo được không xảy ra sai lầm."
Nếu như Yến Hoài đã được Yến Trì thuyết phục rồi thì đương nhiên sẽ tìm đến biện pháp tối giản nhất để giải quyết vấn đề, ông nhìn Yến Trì giây lát rồi đột nhiên nói, "Trẫm nghe nói Công chúa Bắc Ngụy có ý với con?"
Yến Trì cụp mắt xuống, con ngươi sâu thẳm đột nhiên mất đi toàn bộ tia sáng.
Vẻ mặt hắn lập tức lạnh lùng, giọng nói lại không hề dao động, "Cái này con hoàn toàn không biết, có điều Công chúa nói nàng ta từng gặp con ở biên cảnh Bắc Ngụy, chỉ là con không nhớ rõ thôi..."
Yến Hoài khẽ cười, "Nếu như nàng ta thật sự có ý với con thì đây cũng chính là một mối hôn sự tốt."
Yến Trì nhăn mày, Yến Hoài thấy được lại cười nói, "Sao nào? Trẫm thấy nha đầu kia cũng không tệ, chẳng lẽ con còn bất mãn hay sao?"
Yến Trì lại nói, "Nàng là người Bắc Ngụy..."
Yến Hoài bật cười, "Hóa ra con để ý người ta không phải người Đại Chu à, cũng được, có khi người ta cũng chẳng có ý định gả đến Đại Chu. Được rồi, con đi an bài chuyện này đi, toàn bộ đại doanh vẫn cứ như cũ, nếu con có tin gì thì tức tốc mang về là được."
Yến Trì đáp lời, sau đó xoay người đi ra khỏi lều.
Vừa ra ngoài thì Yến Trì thấy được Yến Triệt đứng ở bên ngoài, hắn tiến lên chào đó, "Làm sao thế? Lại xảy ra chuyện gì?"
Yến Trì khẽ nói, "Ta muốn rời khỏi đại doanh một chuyến, vụ án của Bắc Ngụy chưa xong."
Thấy Yến Triệt vẫn còn muốn hỏi tiếp thì Yến Trì liền nói, "Đợi khi nào có tin tức rồi sẽ giải thích với Thái tử."
Nói xong hắn cũng không chờ Yến Triệt gật đầu mà lập tức rời đi. Yến Triệt nhìn theo rồi nhăn mày lại.
Hắn là Thái tử Đại Chu, cho dù có là Thành vương thì cũng sẽ không coi thường hắn như vậy.
Ánh bình minh rơi lên trên vai Yến Trì, nghĩ đến lời vừa rồi của Yến Hoài thì khóe môi hắn lại nở một nụ cười lạnh.
Yến Hoài quay về lều để chuẩn bị xuất phát, Tần Hoan đợi hắn ở bên ngoài, Yến Trì nhìn thoáng qua xung quanh sau đó kéo nàng vào trong lều. Vừa vào trong Tần Hoan liền hỏi, "Thế nào rồi?"
"Bây giờ ta đi luôn, trước đây ta đã căn dặn Triệu Vũ, chẳng qua để hắn theo dõi ở bên ngoài cũng không mấy hiệu quả. Ta dẫn người đi theo, bất kể có xảy ra chuyện gì thì cũng có thể đảm bảo không có bất cứ sai xót nào."
Tần Hoan hơi lo lắng, "Chàng phải đích thân đến đó sao?"
Yến Trì đang cầm lấy bội kiếm tùy thân trên giá binh khí, nghe vậy liền xoay người lại nhìn nàng cười cười, "Cũng không phải hành quân tác chiến, nàng không cần lo lắng."
Tần Hoan mím môi, cũng đúng, lần này Yến Trì đi chẳng qua là để giám thị mà thôi. Huống hồ còn có Triệu Vũ dẫn theo binh mã Đại Chu, dù thế nào thì cũng không có việc của Yến Trì.
Trong lòng Tần Hoan tự thuyết phục chính mình, nhưng trên mặt vẫn mang theo vẻ lo lắng. Nụ cười Yến Trì càng tươi hơn, hắn tiến lên ôm nàng vào lòng, "Không cần lo, chắc hẳn ngày đầu tiên Thác Bạt Nhuệ sẽ không động thủ, cho dù có động thủ cũng phải là đêm mai. Trong vòng 3 ngày, ta nhất định sẽ truyền tin tức về đây, mấy ngày này nàng cứ ở cùng với Thái hậu là được, đợi sau này về đến kinh thành rồi sẽ không thấy được những non xanh nước biếc này nữa. Ta không ở trong đại doanh, tự nàng phải cẩn thận mọi việc."
Nàng chờ đợi ở trong đại doanh nhưng nhất định phải không xảy ra chuyện gì.
"Ta biết, chỉ là chàng cứ đi theo như vậy thì trên đường chắc hẳn sẽ vất vả."
Dựa vào trí nhớ của Tần Hoan thì dọc đường này đều là núi rừng hoang dã, đại đội của Triệu Vũ còn có xe ngựa, ban đêm lại có thể hạ trại, nhưng Yến Trì dẫn theo chỉ có hơn 10 người, lại cũng không thể gây ra động tĩnh lớn được như thế.
Yến Trì ôm lấy Tần Hoan rồi nở nụ cười, sau đó còn cười đến mức rung cả người, ngay cả Tần Hoan cũng cảm giác được lồng ngực phập phồng của hắn.
Buồn cười đến vậy sao?
Tần Hoan lẳng lặng oán thầm một câu, sau đó lại nghe Yến Trì nói, "Nàng quên ta đã nói với nàng những ngày tháng bọn ta ở trong Sóc Tây quân sao? Hiện tại quay về kinh thành rồi thì dù có thế nào cũng sẽ không tồn tại hai chữ vất vả."
Nói xong hắn buông Tần Hoan ra, cho dù trong lòng có vui mừng thế nhưng vẫn phải chuẩn bị xuất phát.
Tần Hoan hơi đau lòng, không phải là không vất vả, mà là hắn đã trải qua những tháng ngày cực khổ hơn nhiều cho nên mới không phát hiện ra mà thôi. Nghĩ đến đây nàng lại thấy đau lòng hơn vài phần.
Tâm trạng mặc dù có chút sa sút, nhưng cả Tần Hoan và Yến Trì đều không phải là người thích dây dưa không dứt khoát, cho nên rất nhanh Yến Trì đã ra khỏi đại doanh.
Hắn lặng yên không tiếng động rời đi, ngay cả Yến Ly cũng không biết vì sao hắn phải ra khỏi đại doanh.
Yến Ly tìm đến lều của Thái hậu, kéo kéo Tần Hoan rồi khẽ hỏi, "Thất ca rời khỏi đại doanh vì vụ án của Bắc Ngụy?"
Yến Ly là người thông minh, mấy người Bắc Ngụy vừa mới rời khỏi thì Yến Trì cũng đi theo sau, không phải vì vụ án đó thì vì cái gì? Chẳng lẽ Yến Trì còn có thể vụng trộm ra ngoài đi săn hay sao?
Tần Hoan thấy hắn đã đoán được rồi nên liền gật đầu, không ngờ Yến Ly nghe thấy thế lập tức quay ra ngoài ra lệnh cho người hầu rồi phóng lên lưng ngựa. Hóa ra là hắn muốn đuổi theo Yến Trì.
Tần Hoan có muốn ngăn thì cũng không ngăn được, cho nên chỉ có thể cười khổ lắc đầu.
Đội ngũ Bắc Ngụy vừa đi khỏi thì toàn bộ màn sương che phủ đại doanh cũng hoàn toàn tan biến. Yến Triệt và Lâm Chương lại đi thu xếp, chẳng bao lâu sau cờ quạt lại tung bay khắp trên quảng trường, chuẩn bị cho buổi đại săn!
Trong lòng Tần Hoan có việc phải lo, lại không có chút hứng thú gì với mấy chuyện này. Thái hậu đã đến đại doanh nhiều ngày rồi nên có chút mệt mỏi, cũng cực ít khi đi ra ngoài. Tần Hoan ngồi bên cạnh Thái hậu trò chuyện một lúc khá lâu, đến chiều nàng liền đi tìm Tần Sương nói chuyện.
Nhìn thấy Tần Hoan qua đây, Tần Triều Vũ lại phá lệ mà nói chuyện với nàng, nhưng lại nói, "Chỗ ngươi còn trà làm ấm người không? Mấy hôm nay ta thấy trong lều quá ẩm thấp cho nên chân tay lạnh lẽo cả rồi."
Tần Hoan hơi kinh ngạc nhưng cũng không nghĩ gì nhiều, nàng lập tức phân phó Phục Linh quay về lấy trà thuốc đến.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương