Chiều tối hôm sau, quả hiện Thác Bạt Hoằng tỉnh dậy rồi có thể nói chuyện đúng y như lời Tần Hoan suy đoán. Gối đầu của hắn được kê cao lên một chút, gương mặt trắng bệch rốt cuộc cũng thấy có chút huyết sắc.
Thác Bạt Vu đang kể lại cho hắn nghe những chuyện xảy ra mấy hôm nay, "...Bởi vì bọn ta vẫn luôn trông chừng huynh cho nên Từ Thường mới không tìm được cơ hội, Tần Hoan còn nói huynh lập tức tỉnh dậy rồi cho nên có vẻ như Từ Thường sốt ruột, lúc đó ta cũng không biết hắn là hung thủ cho nên vẫn cho phép hắn đứng canh gác ở bên ngoài. Sau này Yến Thế tử ra vẻ hoài nghi hai võ sĩ của Bắc Ngụy, còn phải người đến giám thị bọn họ. Từ Thường muốn có người gánh tội thay cho hắn, cũng muốn bọn họ gây ra hỗn loạn cho nên mới khuyên bọn họ đào tẩu."
"Chính trong đêm hôm đó, 2 người kia thật sự đào tẩu, Yến Thế tử liền giả vờ truy quét bọn họ khiến cho trong đại doanh náo loạn, sau đó mới giăng bẫy bên trong dược phòng. Quả nhiên đã tóm được Từ Thường đến đó đầu độc, mà còn là loại Trấm độc khiến cho thất khiếu chảy máu!"
Thác Bạt Vu vừa nói vừa tức giận, "Thật sự không ngờ đến lại chính là Từ Thường, Thái tử ca ca huynh đã coi trọng hắn đến vậy. Về sau lúc đứng đối chất thì ta nghe thấy Thế tử Điện hạ còn nói hắn là người của Thác Bạt Kỳ!"
Thác Bạt Hoằng hơi kinh ngạc, "Tứ đệ?"
Mặc dù đã có thể nói chuyện, nhưng Thác Bạt Hoằng vẫn yếu ớt vô lực, giọng nói khàn đặc. Thác Bạt Vu cố gắng để hắn không phải nói nhiều cho nên nàng lại tự mình kể lại từ đầu đến cuối một lần.
"Đúng vậy, Thế tử Điện hạ nói trước đây Từ Thường ở trong quân bị người ta hãm hại, lúc sắp chết đã được Thác Bạt Kỳ cứu cho nên sau này mới làm việc thay cho hắn. Thác Bạt Kỳ có ơn cứu mạng với hắn, Đại ca chẳng qua chỉ là có ơn dẫn dắt thôi nên đương nhiên vẫn kém hơn Thác Bạt Kỳ. Lần này dến Đại Chu, Thác Bạt Kỳ muốn huynh xảy ra chuyện, mà Ngũ đệ cũng đến đây rồi nên một khi huynh bị làm sao thì Bắc Ngụy chỉ còn lại mỗi mình hắn làm mưa làm gió. Không chừng đến lúc chúng ta quay về rồi thì hắn đã trở thành Thái tử mới của Bắc Ngụy cũng nên..."
Nói xong Thác Bạt Vu quay đầu nhìn thoáng qua Thác Bạt Nhuệ đứng bên cạnh, "Lần này Ngũ đệ cũng cực kỳ hao tâm tổn trí và mệt nhọc, lúc lên núi tìm huynh suốt đêm chính là Ngũ đệ đi theo để dẫn đường."
Thác Bạt Hoằng vui vẻ nhìn sang Thác Bạt Nhuệ, "Vất vả cho Ngũ đệ rồi."
Thác Bạt Nhuệ thở dài, "Đều là huynh đệ một nhà, lại ở nơi đất khách quê người cho nên đương nhiên chúng ta phải đồng lòng."
Lời này của Thác Bạt Nhuệ cực kỳ phù hợp với tính tình của Thác Bạt Nhuệ, hắn không phải người quá thân cận với Thác Bạt Hoằng, nhưng khi tha hương trên đất khách thì cũng không thể trơ mắt nhìn người trong nhà xảy ra chuyện.
Thác Bạt Hoằng vẫn cực kỳ vui mừng, Thác Bạt Vu cầm lấy thay Thác Bạt Hoằng rồi nói, "Thái tử ca ca, cũng may huynh đã tỉnh dậy, nếu không thì gian kế của Thác Bạt Kỳ đã thực hiện được rồi! Mấy hôm nay ta cực kỳ hối hận, sớm biết ta đã không chọc cho huynh nổi giận rồi!"
Thác Bạt Hoằng nghe vậy thì mỉm cười yếu đuối, "Không có gì, thật ra lúc ta mê man nhưng thỉnh thoảng vẫn nghe được lời muội và Cửu cô nương nói chuyện. Cửu cô nương nói ta nghe không rõ lắm, nhưng giọng của muội thì ta lại rất quen thuộc, cho nên mới có thể nghe rõ một chút."
Thác Bạt Hoằng nói rất chậm, mới được mấy câu đã thở hổn hển, "Ta biết mấy ngày nay muội vất vả rồi, ca ca không trách muội, trải qua chuyện này thì tính tình của muội cũng tốt lên, ta cực kỳ vui vẻ."
Hiện tại trong lòng Thác Bạt Vu chỉ có mãn nguyện, cho dù Thác Bạt Hoằng có mắng thêm trận nữa thì nàng cũng vẫn vui vẻ. Bình thường nàng quen được Thác Bạt Hoằng yêu thương nàng nuông chiều nàng, cho nên vẫn còn không cảm thấy gì, đến tận lúc Thác Bạt Hoằng hấp hối thì nàng mới hiểu ra được Thái tử ca ca này quan trọng với nàng biết bao nhiêu.
"Nhưng lần này ta phải cảm tạ nhiều nhất chính là Tần Hoan." Thác Bạt Vu có hơi xấu hổ khi nhắc đến Tần Hoan trước mặt Thác Bạt Hoằng, "Muội đã tạ lỗi nàng ta thêm lần nữa rồi, lần này ít nhiều có nàng cứu được huynh, sau này nàng ấy cũng không quản cực nhọc mà ngày đêm chăm sóc huynh cùng với muội. Nếu không thì chúng ta đã thật sự phải cách trở âm dương rồi."
Thác Bạt Hoằng gật gật đầu, "Ta biết rồi, phải tạ ơn nàng ấy thật cẩn thận."
Thác Bạt Vu cười nói, "Nàng không những biết y thuật mà còn có thể nghiệm thi nữa, hóa ra mấy vụ án của Đại Chu đều là do nàng ta phá. Lần này có thể tìm ra được Từ Thường thì cũng có không ít công lao của nàng ta, sau đó Hoàng thượng của Đại Chu phong nàng ta làm Quận chúa!"
Đáy mắt Thác Bạt Hoằng sáng lên, "Muội nói... Nghiệm thi?"
"Đúng vậy! Huynh không ngờ phải không! Ta cũng hoàn toàn không ngờ được!"
Nói đến đây suy nghĩ của Thác Bạt Vu lại càng trở nên sâu sắc, nàng vốn cho rằng Tần Hoan biết y thuật thì cũng đã giỏi lắm rồi, nhưng không ngờ được nàng vậy mà còn biết nghiệm thi. Lúc nàng biết tin tức này thì còn sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại kịp, sau đó nàng liền giật mình, nàng biết rõ Yến Trì sẽ không tùy tiện mà yêu thích người khác! Tần Hoan căn bản không hề giống với một quý nữ mỹ mạo bình thường!"
"Nàng còn cầu xin Hoàng thượng cho nàng một cái hư danh trong triều đình, về sau nàng vẫn muốn tiếp tục giúp đỡ nha môn nghiệm thi."
Giọng nói Thác Bạt Vu cực kỳ tán thưởng, vừa nghe liền biết nàng đã không còn khúc mắc gì với Tần Hoan nữa rồi.
Vừa dứt lời thì thị vệ bên ngoài chạy đến bẩm báo, "Công chúa Điện hạ, Cửu cô nương và Thế tử Điện hạ đến!"
Thác Bạt Vu vui vẻ, "Mau mời bọn họ vào trong!"
Vụ án đã được phá, Thác Bạt Hoằng lại tỉnh dậy, bên ngoài lều đã rút đi thị vệ Đại Chu canh gác, chỉ để lại mấy thị vệ Bắc Ngụy mà thôi. Tần Hoan và Yến Trì vào bên trong liền nhìn thấy vẻ mặt Thác Bạt Hoằng tốt lên rất nhiều, Tần Hoan nhún người hành lễ, trước tiến bắt mạch cho Thác Bạt Hoằng sau đó mới cười nói, "Điện hạ đã khỏe lên một nửa rồi, chỉ là vết thương kia quá nặng cho nên cần phải tịnh dưỡng ít nhất nửa tháng nữa thì mới có thể hoạt động tự nhiên được. Trước đó thì phải cực kỳ cẩn thận."
Thác Bạt Hoằng ho nhẹ một tiếng rồi gật đầu, "Còn chưa nói lời cảm tạ với Cửu cô nương, ơn cứu mạng lần này, tương lai nhất định Thác Bạt Hoằng sẽ báo đáp."
"Không dám nhận, Thái tử Điện hạ có thể tỉnh lại thì một nửa công lao chính là dựa vào chính bản thân Điện hạ. Vết thương nặng như vậy, người bình thường căn bản là không chống đỡ nổi."
Thác Bạt Hoằng khẽ cười, ánh mắt tao nhã rơi lên trên người Tần Hoan.
Trước đây Thác Bạt Hoằng đại khái chỉ nhìn thấy Tần Hoan có dung mạo bất phàm, hiện tại đã biết được nàng cứu mạng chính mình, thậm chí lại còn biết cả nghiệm thi cho nên lập tức vừa kinh ngạc lại vừa kinh diễm, "Bất luận Cửu cô nương có khiêm tốn thế nào thì chuyện ngươi cứu mạng ta vẫn là sự thật. Điều này ta sẽ không quên, nếu không có Cửu cô nương ra tay thì dù ta có kiên trì thế nào cũng đều vô dụng cả."
Tần Hoan chỉ cười mà không nói gì, Thác Bạt Hoằng nhìn sang Yến Trì, "Lần này vẫn còn phải đa tạ Yến Thế tử, khiến cho Yến Thế tử phải nhọc lòng rồi."
Thác Bạt Hoằng là người cực kỳ lịch sự tao nhã, cộng thêm hung thủ lại là người của Bắc Ngụy nên ngay cả tâm tư oán hận Đại Chu hắn đều không có. Thậm chí hắn còn cảm thấy Yến Trì và Tần Hoan hao tâm tổn trí như vậy cũng thật sự không dễ dàng gì.
Yến Trì lại nói, "Lần này đến ngoại trừ để thăm Thái tử, biết Thái tử đã có thể nói chuyện bình thường rồi nên ta muốn hỏi Thái tử chuyện xảy ra ngày hôm đó. Từ Thường đã chết, chúng ta không còn cách nào biết được chân tướng cả."
Thác Bạt Hoằng nói chuyện nhiều thì vẫn có chút vất vả, nghe vậy liền gật đầu, "Hôm đó ta và Ngũ đệ dẫn theo mấy người khác đồng hành từ thượng du lên núi, sau đó lại càng chạy thì càng hướng về chính giữa. Càng đi càng xa, đến lúc ta thấy thời gian không còn sớm nữa nên ta muốn tách ra để đi tìm con mồi, nếu tìm được thì báo tin. Ta vốn là đi 1 mình một đường, nhưng chẳng bao lâu sau thì đã nghe có tiếng động ở sau lưng, quay người lại thây Từ Thường đã đi theo ta. Gặp hắn đi theo thì ta cực kỳ kinh ngạc, nhưng chưa kịp nói gì đã thấy hắn bắn tên về phía ta, lúc ấy khoảng cách quá gần mà lại là ở trên lưng ngựa cho nên căn bản là ta không né tránh kịp."
"Ta trúng tên ngã xuống đất, lúc ấy trước mặt đã tối sầm, ngay lập tức Từ Thường cũng xuống ngựa rồi đi về phía ta, có vẻ như là đến để kiểm tra vết thương. Ta biết hắn bước đến nhưng trước mắt lại tối đen, chỉ cảm thấy hắn cầm cung tên chọc chọc lên người ta có vẻ như để xem xem ta đã chết hay chưa. Lúc ấy ta đã không thể động đậy được, chắc là hắn tưởng là ta đã chết, sau đó toàn bộ ý thức của ta cũng mất luôn..."
Yến Trì chau mày, "Hắn không bôi mồi nhử thú lên người ngươi à?"
Thác Bạt Hoằng lắc đầu, "Lúc ấy ta đã mê man rồi, hắn dùng cây cung kia thăm dò ta thì ta vẫn còn cảm giác được, nhưng sau đó xảy ra chuyện gì nữa thì không biết."
"Vậy sau đó Thái tử Điện hạ có tỉnh lại không?"
Đây chính là điều mà Thác Bạt Hoằng đang muốn nói, "Đêm hôm đó ta có tỉnh lại, lúc đó trời đang đổ mưa, cũng phát hiện bản thân mình bị rơi xuống bên dưới vách núi. Ta cũng không rõ nguyên do là tại sao, muốn động đậy lại không động được, chỉ có thể hô lên 2 tiếng sau đó rất nhanh lại mất đi ý thức rồi."
Vết thương của Thác Bạt Hoằng rất nặng, mặc dù không đến mức lập tức hôn mê nhưng cũng sẽ không chắc chắn sẽ giữ được tỉnh táo. Yến Trì nghe thấy thế liền gật đầu, "Ta biết rồi, Thái tử Điện hạ hãy nghỉ ngơi thật tốt, xin phép cáo từ."
Thác Bạt Hoằng gật gật đầu, Tần Hoan cũng nói, "Lát nữa sẽ đưa thuốc qua cho Thái tử Điện hạ."
Nói xong nàng cũng cáo từ.
Thác Bạt Vu nhìn Tần Hoan và Yến Trì song song rời đi, khóe môi hơi nhếch lên.
Thác Bạt Hoằng biết tâm tư của Thác Bạt Vu đối với Yến Trì, thấy thế liền ho nhẹ một tiếng, "Muội với Yến Thế tử..."
Thác Bạt Vu hừ nhẹ một cái rồi xoay người lại, "Thái tử ca ca nói cái gì, sao ta nghe không hiểu?"
Thác Bạt Hoằng trợn mắt nhìn, nhất thời không biết Thác Bạt Vu định nói gì, chẳng lẽ vì trước đây hắn đã phản đối sao? Nghĩ đến đây, Thác Bạt Hoằng lại thở dài, "Ta không phản đối muội thích Yến Thế tử, là ta cảm thấy muội không nên lỗ mãng đường đột. Nếu như muội thật sự thích..."
Thác Bạt Vu trợn mắt, "Thái tử ca ca! Thích cái gì mà thích chứ, ta sẽ không thích một tên lạnh lùng vô tình như hắn! Trước đây... chẳng qua ta tò mò Thiếu soái của Sóc Tây quân là loại người thế nào mà thôi!"
Thác Bạt Hoằng bán tín bán nghi, nhưng giọng nói của nàng vừa rồi lại rất có khí phách...
Thác Bạt Hoằng mơ hồ nhìn sang Thác Bạt Vu.
...
"Thái tử rơi vào hôn mê cho nên đương nhiên không biết được toàn bộ chi tiết."
Tần Hoan nói xong lại nhìn sang Yến Trì, "Chàng cảm thấy có chỗ nào không ổn không?"
Yến Trì lắc đầu, "Không có, Từ Thường chắc chắn là hung thủ rồi, chỉ là trong hồ sơ lưu lại thì phải rõ ràng từng chi tiết mới tốt."
Điều này đương nhiên Tần Hoan còn biết rõ hơn, nhưng trong lòng nàng vẫn còn nghi vấn, "Còn nhớ ta đưa cho chàng bản vẽ về vết thương trên người Thái tử không?"
Yến Trì gật đầu, "Hiện tại vẫn còn đang để bên trong lều nghị sự."
"Đến giờ ta vẫn không hiểu rốt cuộc là do cái gì gây ra, chiều tối hôm qua ta còn đến lều nghị sự nhìn thử những đồ lục soát được từ trong lều của Từ Thường. Trong đống đồ đó thì ta không tìm thấy được thứ gì khả nghi cả."
Bất kể hữu dụng hay vô dụng, toàn bộ đồ dùng của Từ Thường đều được thu lại, Tần Hoan kiểm tra từng thứ một nhưng lại không thấy bất cứ cái gì có thể tạo ra được dấu vết kia. Mà đây cũng là nguyên nhân mà hôm nay Yến Trì muốn đến hỏi Thác Bạt Hoằng chi tiết, nhưng hắn không thấy được toàn bộ quá trình, Từ Thường lại chết không đối chứng nên xem ra bí ẩn này không giải được rồi."
"Nghi vấn này tạm thời bỏ qua đã, hiện tại Từ Thường đã chết không đối chứng, dù sao cũng đã bắt được hung thủ rồi cho nên chi tiết bên trong chuyện này thế nào chúng ta không cần phải nghiên cứu quá sâu."
Tần Hoan ngẫm lại rồi gật đầu, "Cũng có lý."
Vụ án này kéo dài suốt mấy ngày đúng là không dễ dàng gì, mà Yến Hoài thấy đã phá án rồi cho nên chỉ muốn xuân săn tiếp tục diễn ra, không muốn tiếp tục dây dưa ở đây lâu nữa. Hiện tại mặc dù trời đã tối, nhưng bên ngoài quảng trường vẫn có tiếng chiêng trống vang trời, có vẻ như lại có buổi thi đấu gì rồi...
Tần Hoan vừa mới nghĩ đến đây thì có thị vệ chạy đến, "Thế tử Điện hạ, Thái tử Điện hạ mời ngài đến phía trước..."
Đáy mắt Yến Trì có chút nghi vấn, thị vệ lại nói, "Đằng trước đang thi đấu ngựa, Thái tử Điện hạ muốn Thế tử Điện hạ cùng đến thưởng thức. Điện hạ nói người rất giỏi cưỡi ngựa cho nên mời người đến làm trọng tài xem ai cưỡi ngựa giỏi nhất!"
Thái tử đã có lời mời nên Yến Trì cũng không tiện từ chối, hắn nhìn sang Tần Hoan, "Có muốn đi cùng không?"
Bên phía quảng trường đằng kia đương nhiên chỉ toàn là nam tử, Tần Hoan qua đó chắc chắn là không ổn nên chỉ khẽ cười rồi lắc đầu, "Điện hạ đi đi, mấy ngày nay Điện hạ đã mệt nhọc quá nhiều rồi, sau đó cũng phải đi ngủ sớm mới được."
Ánh mắt Yến Trì trở nên nhu hòa, hắn gật đầu rồi đi theo thị vệ kia đến phía trước.
Tần Hoan đứng tại chỗ nhìn Yến Trì đi xa, sau đó mới quay lại đi về lều của Thái hậu.
Trong lều của Thác Bạt Hoằng, Thác Bạt Vu ngáp một cái thật to, nàng chăm sóc Thác Bạt Hoằng nhiều ngày nay nên đã cực kỳ buồn ngủ, mà Thác Bạt Hoằng cũng mới vừa uống thuốc nằm ngủ rồi, nên giờ nếu nàng rời khỏi thì lại cực kỳ lo lắng.
Thác Bạt Nhuệ thấy thế liền nói, "Hoàng tỷ, tỷ về trước nghỉ ngơi đi, ta ở đây canh chừng."
Thác Bạt Vu nhìn Thác Bạt Nhuệ hơi lo lắng, tuổi Thác Bạt Nhuệ còn nhỏ nên không biết chăm sóc người khác.
Thác Bạt Nhuệ gãi gãi đầu, "Hiện tại Đại ca cũng không cần phải chăm sóc gì cả, chỉ cần có người ở bên cạnh là đủ rồi, tỷ yên tâm đi, ta sẽ không ngủ gật đâu. Tỷ đã chăm sóc Đại ca nhiều ngày, hiện tại chắc hẳn mệt mỏi không chịu nổi rồi."
Thác Bạt Vu nghe thế thì thấy cũng có lý, "Lần này xảy ra chuyện, ngay cả đệ của trở nên hiểu chuyện không ít."
Thác Bạt Nhuệ khẽ cười, hoàn toàn không có dáng vẻ cao ngạo không đếm xỉa đến như trước đây nữa.
Thác Bạt Vu lại căn dặn thêm vài câu sau đó liền đi ra bên ngoài.
Ngay lập tức bên trong lều chỉ còn lại một mình Thác Bạt Nhuệ, tiếng chiêng trống trên sàn đấu võ bên kia mơ hồ lọt vào trong tai, hắn ngồi xuống, đôi mắt sáng trong lẳng lặng nhìn về phía Thác Bạt Hoằng.
Trong lều cực kỳ yên tĩnh, ngọn đèn dầu ảm đạm ánh lên gương mặt Thác Bạt Nhuệ, một bên sáng một bên tối, cũng cảm nhận được trên người hắn một nửa là khí phách của tuổi trẻ, một nửa là u ám thâm trầm. Hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Thác Bạt Hoằng tựa như đang nhập định.
Hắn cũng thật sự không ngờ, Tần Hoan vậy mà biết thuật nghiệm thi.
Lúc Tần Hoan bê thuốc vào trong liền nhìn thấy dáng vẻ thâm trầm u ám kia của Thác Bạt Nhuệ, nàng lập tức dừng chân lại, đôi tay siết lại cho vô thức khiến cho gói thuốc phát ra một tiếng vang nhỏ.
Thác Bạt Nhuệ quay người lại, trên mặt hắn vẫn còn sót lại vẻ lạnh lùng, nhìn thấy Tần Hoan đến nên hắn khẽ cười rồi đứng dậy. Thấy Tần Hoan nhún người hành lễ thì Thác Bạt Nhuệ mới nói, "Cửu cô nương sao lại đến đây? Sao bọn họ lại không thông báo một tiếng?"
Tần Hoan tiến lên, "Mấy người bọn họ ngày nào cũng canh gác ở đây, nhìn thấy ta đến cũng đã thành thói quen rồi."
Nói xong nàng đưa gói thuốc trong tay đến, "Đây là hương liệu và dược liệu có để an thần hỗ trợ giấc ngủ do ta điều phối, tuy Thái tử Điện hạ đã tỉnh lại nhưng miệng vết thương vẫn còn chưa lành nên nhất định là hắn rất khó ngủ. Bỏ những thứ này vào bên trong lư hương, cứ dùng hệt như phấn hương là được."
Thác Bạt Nhuệ cười nhận lấy, "Khiến Cửu cô nương phải lo lắng rồi."
Tần Hoan lắc đầu, "Là việc nên làm, vết thương của Thái tử Điện hạ lành lại nhanh hay chậm chính là dựa vào mấy ngày hôm nay."
"Được, Cửu cô nương yên tâm, ta sẽ nghe theo."
Thác Bạt Nhuệ nói xong, Tần Hoan vốn là đáp lời rồi rời đi, nhưng nàng nhìn quanh một vòng, "Công chúa Điện hạ đâu?"
"Hoàng tỷ đã chăm sóc Thái tử nhiều ngày rồi, ta thấy tỷ ấy thật sự buồn ngủ nên mới bảo tỷ ấy đi về trước, tối nay ta đến chăm sóc Đại ca."
Tần Hoan gật đầu, nhìn Thác Bạt Hoằng đã ngủ say rồi liền nói, "Vậy ta đi về trước vậy!"
Thác Bạt Nhuệ gật đầu, bước chân Tần Hoan hơi đình trệ, nàng quay người lại đi rất chậm, bởi vì không biế tại sao dáng vẻ Thác Bạt Nhuệ ngồi trước giường Thác Bạt Hoằng ban nãy khiến cho nàng thấy lạnh lẽo trong lòng.
Thác Bạt Vu đang kể lại cho hắn nghe những chuyện xảy ra mấy hôm nay, "...Bởi vì bọn ta vẫn luôn trông chừng huynh cho nên Từ Thường mới không tìm được cơ hội, Tần Hoan còn nói huynh lập tức tỉnh dậy rồi cho nên có vẻ như Từ Thường sốt ruột, lúc đó ta cũng không biết hắn là hung thủ cho nên vẫn cho phép hắn đứng canh gác ở bên ngoài. Sau này Yến Thế tử ra vẻ hoài nghi hai võ sĩ của Bắc Ngụy, còn phải người đến giám thị bọn họ. Từ Thường muốn có người gánh tội thay cho hắn, cũng muốn bọn họ gây ra hỗn loạn cho nên mới khuyên bọn họ đào tẩu."
"Chính trong đêm hôm đó, 2 người kia thật sự đào tẩu, Yến Thế tử liền giả vờ truy quét bọn họ khiến cho trong đại doanh náo loạn, sau đó mới giăng bẫy bên trong dược phòng. Quả nhiên đã tóm được Từ Thường đến đó đầu độc, mà còn là loại Trấm độc khiến cho thất khiếu chảy máu!"
Thác Bạt Vu vừa nói vừa tức giận, "Thật sự không ngờ đến lại chính là Từ Thường, Thái tử ca ca huynh đã coi trọng hắn đến vậy. Về sau lúc đứng đối chất thì ta nghe thấy Thế tử Điện hạ còn nói hắn là người của Thác Bạt Kỳ!"
Thác Bạt Hoằng hơi kinh ngạc, "Tứ đệ?"
Mặc dù đã có thể nói chuyện, nhưng Thác Bạt Hoằng vẫn yếu ớt vô lực, giọng nói khàn đặc. Thác Bạt Vu cố gắng để hắn không phải nói nhiều cho nên nàng lại tự mình kể lại từ đầu đến cuối một lần.
"Đúng vậy, Thế tử Điện hạ nói trước đây Từ Thường ở trong quân bị người ta hãm hại, lúc sắp chết đã được Thác Bạt Kỳ cứu cho nên sau này mới làm việc thay cho hắn. Thác Bạt Kỳ có ơn cứu mạng với hắn, Đại ca chẳng qua chỉ là có ơn dẫn dắt thôi nên đương nhiên vẫn kém hơn Thác Bạt Kỳ. Lần này dến Đại Chu, Thác Bạt Kỳ muốn huynh xảy ra chuyện, mà Ngũ đệ cũng đến đây rồi nên một khi huynh bị làm sao thì Bắc Ngụy chỉ còn lại mỗi mình hắn làm mưa làm gió. Không chừng đến lúc chúng ta quay về rồi thì hắn đã trở thành Thái tử mới của Bắc Ngụy cũng nên..."
Nói xong Thác Bạt Vu quay đầu nhìn thoáng qua Thác Bạt Nhuệ đứng bên cạnh, "Lần này Ngũ đệ cũng cực kỳ hao tâm tổn trí và mệt nhọc, lúc lên núi tìm huynh suốt đêm chính là Ngũ đệ đi theo để dẫn đường."
Thác Bạt Hoằng vui vẻ nhìn sang Thác Bạt Nhuệ, "Vất vả cho Ngũ đệ rồi."
Thác Bạt Nhuệ thở dài, "Đều là huynh đệ một nhà, lại ở nơi đất khách quê người cho nên đương nhiên chúng ta phải đồng lòng."
Lời này của Thác Bạt Nhuệ cực kỳ phù hợp với tính tình của Thác Bạt Nhuệ, hắn không phải người quá thân cận với Thác Bạt Hoằng, nhưng khi tha hương trên đất khách thì cũng không thể trơ mắt nhìn người trong nhà xảy ra chuyện.
Thác Bạt Hoằng vẫn cực kỳ vui mừng, Thác Bạt Vu cầm lấy thay Thác Bạt Hoằng rồi nói, "Thái tử ca ca, cũng may huynh đã tỉnh dậy, nếu không thì gian kế của Thác Bạt Kỳ đã thực hiện được rồi! Mấy hôm nay ta cực kỳ hối hận, sớm biết ta đã không chọc cho huynh nổi giận rồi!"
Thác Bạt Hoằng nghe vậy thì mỉm cười yếu đuối, "Không có gì, thật ra lúc ta mê man nhưng thỉnh thoảng vẫn nghe được lời muội và Cửu cô nương nói chuyện. Cửu cô nương nói ta nghe không rõ lắm, nhưng giọng của muội thì ta lại rất quen thuộc, cho nên mới có thể nghe rõ một chút."
Thác Bạt Hoằng nói rất chậm, mới được mấy câu đã thở hổn hển, "Ta biết mấy ngày nay muội vất vả rồi, ca ca không trách muội, trải qua chuyện này thì tính tình của muội cũng tốt lên, ta cực kỳ vui vẻ."
Hiện tại trong lòng Thác Bạt Vu chỉ có mãn nguyện, cho dù Thác Bạt Hoằng có mắng thêm trận nữa thì nàng cũng vẫn vui vẻ. Bình thường nàng quen được Thác Bạt Hoằng yêu thương nàng nuông chiều nàng, cho nên vẫn còn không cảm thấy gì, đến tận lúc Thác Bạt Hoằng hấp hối thì nàng mới hiểu ra được Thái tử ca ca này quan trọng với nàng biết bao nhiêu.
"Nhưng lần này ta phải cảm tạ nhiều nhất chính là Tần Hoan." Thác Bạt Vu có hơi xấu hổ khi nhắc đến Tần Hoan trước mặt Thác Bạt Hoằng, "Muội đã tạ lỗi nàng ta thêm lần nữa rồi, lần này ít nhiều có nàng cứu được huynh, sau này nàng ấy cũng không quản cực nhọc mà ngày đêm chăm sóc huynh cùng với muội. Nếu không thì chúng ta đã thật sự phải cách trở âm dương rồi."
Thác Bạt Hoằng gật gật đầu, "Ta biết rồi, phải tạ ơn nàng ấy thật cẩn thận."
Thác Bạt Vu cười nói, "Nàng không những biết y thuật mà còn có thể nghiệm thi nữa, hóa ra mấy vụ án của Đại Chu đều là do nàng ta phá. Lần này có thể tìm ra được Từ Thường thì cũng có không ít công lao của nàng ta, sau đó Hoàng thượng của Đại Chu phong nàng ta làm Quận chúa!"
Đáy mắt Thác Bạt Hoằng sáng lên, "Muội nói... Nghiệm thi?"
"Đúng vậy! Huynh không ngờ phải không! Ta cũng hoàn toàn không ngờ được!"
Nói đến đây suy nghĩ của Thác Bạt Vu lại càng trở nên sâu sắc, nàng vốn cho rằng Tần Hoan biết y thuật thì cũng đã giỏi lắm rồi, nhưng không ngờ được nàng vậy mà còn biết nghiệm thi. Lúc nàng biết tin tức này thì còn sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại kịp, sau đó nàng liền giật mình, nàng biết rõ Yến Trì sẽ không tùy tiện mà yêu thích người khác! Tần Hoan căn bản không hề giống với một quý nữ mỹ mạo bình thường!"
"Nàng còn cầu xin Hoàng thượng cho nàng một cái hư danh trong triều đình, về sau nàng vẫn muốn tiếp tục giúp đỡ nha môn nghiệm thi."
Giọng nói Thác Bạt Vu cực kỳ tán thưởng, vừa nghe liền biết nàng đã không còn khúc mắc gì với Tần Hoan nữa rồi.
Vừa dứt lời thì thị vệ bên ngoài chạy đến bẩm báo, "Công chúa Điện hạ, Cửu cô nương và Thế tử Điện hạ đến!"
Thác Bạt Vu vui vẻ, "Mau mời bọn họ vào trong!"
Vụ án đã được phá, Thác Bạt Hoằng lại tỉnh dậy, bên ngoài lều đã rút đi thị vệ Đại Chu canh gác, chỉ để lại mấy thị vệ Bắc Ngụy mà thôi. Tần Hoan và Yến Trì vào bên trong liền nhìn thấy vẻ mặt Thác Bạt Hoằng tốt lên rất nhiều, Tần Hoan nhún người hành lễ, trước tiến bắt mạch cho Thác Bạt Hoằng sau đó mới cười nói, "Điện hạ đã khỏe lên một nửa rồi, chỉ là vết thương kia quá nặng cho nên cần phải tịnh dưỡng ít nhất nửa tháng nữa thì mới có thể hoạt động tự nhiên được. Trước đó thì phải cực kỳ cẩn thận."
Thác Bạt Hoằng ho nhẹ một tiếng rồi gật đầu, "Còn chưa nói lời cảm tạ với Cửu cô nương, ơn cứu mạng lần này, tương lai nhất định Thác Bạt Hoằng sẽ báo đáp."
"Không dám nhận, Thái tử Điện hạ có thể tỉnh lại thì một nửa công lao chính là dựa vào chính bản thân Điện hạ. Vết thương nặng như vậy, người bình thường căn bản là không chống đỡ nổi."
Thác Bạt Hoằng khẽ cười, ánh mắt tao nhã rơi lên trên người Tần Hoan.
Trước đây Thác Bạt Hoằng đại khái chỉ nhìn thấy Tần Hoan có dung mạo bất phàm, hiện tại đã biết được nàng cứu mạng chính mình, thậm chí lại còn biết cả nghiệm thi cho nên lập tức vừa kinh ngạc lại vừa kinh diễm, "Bất luận Cửu cô nương có khiêm tốn thế nào thì chuyện ngươi cứu mạng ta vẫn là sự thật. Điều này ta sẽ không quên, nếu không có Cửu cô nương ra tay thì dù ta có kiên trì thế nào cũng đều vô dụng cả."
Tần Hoan chỉ cười mà không nói gì, Thác Bạt Hoằng nhìn sang Yến Trì, "Lần này vẫn còn phải đa tạ Yến Thế tử, khiến cho Yến Thế tử phải nhọc lòng rồi."
Thác Bạt Hoằng là người cực kỳ lịch sự tao nhã, cộng thêm hung thủ lại là người của Bắc Ngụy nên ngay cả tâm tư oán hận Đại Chu hắn đều không có. Thậm chí hắn còn cảm thấy Yến Trì và Tần Hoan hao tâm tổn trí như vậy cũng thật sự không dễ dàng gì.
Yến Trì lại nói, "Lần này đến ngoại trừ để thăm Thái tử, biết Thái tử đã có thể nói chuyện bình thường rồi nên ta muốn hỏi Thái tử chuyện xảy ra ngày hôm đó. Từ Thường đã chết, chúng ta không còn cách nào biết được chân tướng cả."
Thác Bạt Hoằng nói chuyện nhiều thì vẫn có chút vất vả, nghe vậy liền gật đầu, "Hôm đó ta và Ngũ đệ dẫn theo mấy người khác đồng hành từ thượng du lên núi, sau đó lại càng chạy thì càng hướng về chính giữa. Càng đi càng xa, đến lúc ta thấy thời gian không còn sớm nữa nên ta muốn tách ra để đi tìm con mồi, nếu tìm được thì báo tin. Ta vốn là đi 1 mình một đường, nhưng chẳng bao lâu sau thì đã nghe có tiếng động ở sau lưng, quay người lại thây Từ Thường đã đi theo ta. Gặp hắn đi theo thì ta cực kỳ kinh ngạc, nhưng chưa kịp nói gì đã thấy hắn bắn tên về phía ta, lúc ấy khoảng cách quá gần mà lại là ở trên lưng ngựa cho nên căn bản là ta không né tránh kịp."
"Ta trúng tên ngã xuống đất, lúc ấy trước mặt đã tối sầm, ngay lập tức Từ Thường cũng xuống ngựa rồi đi về phía ta, có vẻ như là đến để kiểm tra vết thương. Ta biết hắn bước đến nhưng trước mắt lại tối đen, chỉ cảm thấy hắn cầm cung tên chọc chọc lên người ta có vẻ như để xem xem ta đã chết hay chưa. Lúc ấy ta đã không thể động đậy được, chắc là hắn tưởng là ta đã chết, sau đó toàn bộ ý thức của ta cũng mất luôn..."
Yến Trì chau mày, "Hắn không bôi mồi nhử thú lên người ngươi à?"
Thác Bạt Hoằng lắc đầu, "Lúc ấy ta đã mê man rồi, hắn dùng cây cung kia thăm dò ta thì ta vẫn còn cảm giác được, nhưng sau đó xảy ra chuyện gì nữa thì không biết."
"Vậy sau đó Thái tử Điện hạ có tỉnh lại không?"
Đây chính là điều mà Thác Bạt Hoằng đang muốn nói, "Đêm hôm đó ta có tỉnh lại, lúc đó trời đang đổ mưa, cũng phát hiện bản thân mình bị rơi xuống bên dưới vách núi. Ta cũng không rõ nguyên do là tại sao, muốn động đậy lại không động được, chỉ có thể hô lên 2 tiếng sau đó rất nhanh lại mất đi ý thức rồi."
Vết thương của Thác Bạt Hoằng rất nặng, mặc dù không đến mức lập tức hôn mê nhưng cũng sẽ không chắc chắn sẽ giữ được tỉnh táo. Yến Trì nghe thấy thế liền gật đầu, "Ta biết rồi, Thái tử Điện hạ hãy nghỉ ngơi thật tốt, xin phép cáo từ."
Thác Bạt Hoằng gật gật đầu, Tần Hoan cũng nói, "Lát nữa sẽ đưa thuốc qua cho Thái tử Điện hạ."
Nói xong nàng cũng cáo từ.
Thác Bạt Vu nhìn Tần Hoan và Yến Trì song song rời đi, khóe môi hơi nhếch lên.
Thác Bạt Hoằng biết tâm tư của Thác Bạt Vu đối với Yến Trì, thấy thế liền ho nhẹ một tiếng, "Muội với Yến Thế tử..."
Thác Bạt Vu hừ nhẹ một cái rồi xoay người lại, "Thái tử ca ca nói cái gì, sao ta nghe không hiểu?"
Thác Bạt Hoằng trợn mắt nhìn, nhất thời không biết Thác Bạt Vu định nói gì, chẳng lẽ vì trước đây hắn đã phản đối sao? Nghĩ đến đây, Thác Bạt Hoằng lại thở dài, "Ta không phản đối muội thích Yến Thế tử, là ta cảm thấy muội không nên lỗ mãng đường đột. Nếu như muội thật sự thích..."
Thác Bạt Vu trợn mắt, "Thái tử ca ca! Thích cái gì mà thích chứ, ta sẽ không thích một tên lạnh lùng vô tình như hắn! Trước đây... chẳng qua ta tò mò Thiếu soái của Sóc Tây quân là loại người thế nào mà thôi!"
Thác Bạt Hoằng bán tín bán nghi, nhưng giọng nói của nàng vừa rồi lại rất có khí phách...
Thác Bạt Hoằng mơ hồ nhìn sang Thác Bạt Vu.
...
"Thái tử rơi vào hôn mê cho nên đương nhiên không biết được toàn bộ chi tiết."
Tần Hoan nói xong lại nhìn sang Yến Trì, "Chàng cảm thấy có chỗ nào không ổn không?"
Yến Trì lắc đầu, "Không có, Từ Thường chắc chắn là hung thủ rồi, chỉ là trong hồ sơ lưu lại thì phải rõ ràng từng chi tiết mới tốt."
Điều này đương nhiên Tần Hoan còn biết rõ hơn, nhưng trong lòng nàng vẫn còn nghi vấn, "Còn nhớ ta đưa cho chàng bản vẽ về vết thương trên người Thái tử không?"
Yến Trì gật đầu, "Hiện tại vẫn còn đang để bên trong lều nghị sự."
"Đến giờ ta vẫn không hiểu rốt cuộc là do cái gì gây ra, chiều tối hôm qua ta còn đến lều nghị sự nhìn thử những đồ lục soát được từ trong lều của Từ Thường. Trong đống đồ đó thì ta không tìm thấy được thứ gì khả nghi cả."
Bất kể hữu dụng hay vô dụng, toàn bộ đồ dùng của Từ Thường đều được thu lại, Tần Hoan kiểm tra từng thứ một nhưng lại không thấy bất cứ cái gì có thể tạo ra được dấu vết kia. Mà đây cũng là nguyên nhân mà hôm nay Yến Trì muốn đến hỏi Thác Bạt Hoằng chi tiết, nhưng hắn không thấy được toàn bộ quá trình, Từ Thường lại chết không đối chứng nên xem ra bí ẩn này không giải được rồi."
"Nghi vấn này tạm thời bỏ qua đã, hiện tại Từ Thường đã chết không đối chứng, dù sao cũng đã bắt được hung thủ rồi cho nên chi tiết bên trong chuyện này thế nào chúng ta không cần phải nghiên cứu quá sâu."
Tần Hoan ngẫm lại rồi gật đầu, "Cũng có lý."
Vụ án này kéo dài suốt mấy ngày đúng là không dễ dàng gì, mà Yến Hoài thấy đã phá án rồi cho nên chỉ muốn xuân săn tiếp tục diễn ra, không muốn tiếp tục dây dưa ở đây lâu nữa. Hiện tại mặc dù trời đã tối, nhưng bên ngoài quảng trường vẫn có tiếng chiêng trống vang trời, có vẻ như lại có buổi thi đấu gì rồi...
Tần Hoan vừa mới nghĩ đến đây thì có thị vệ chạy đến, "Thế tử Điện hạ, Thái tử Điện hạ mời ngài đến phía trước..."
Đáy mắt Yến Trì có chút nghi vấn, thị vệ lại nói, "Đằng trước đang thi đấu ngựa, Thái tử Điện hạ muốn Thế tử Điện hạ cùng đến thưởng thức. Điện hạ nói người rất giỏi cưỡi ngựa cho nên mời người đến làm trọng tài xem ai cưỡi ngựa giỏi nhất!"
Thái tử đã có lời mời nên Yến Trì cũng không tiện từ chối, hắn nhìn sang Tần Hoan, "Có muốn đi cùng không?"
Bên phía quảng trường đằng kia đương nhiên chỉ toàn là nam tử, Tần Hoan qua đó chắc chắn là không ổn nên chỉ khẽ cười rồi lắc đầu, "Điện hạ đi đi, mấy ngày nay Điện hạ đã mệt nhọc quá nhiều rồi, sau đó cũng phải đi ngủ sớm mới được."
Ánh mắt Yến Trì trở nên nhu hòa, hắn gật đầu rồi đi theo thị vệ kia đến phía trước.
Tần Hoan đứng tại chỗ nhìn Yến Trì đi xa, sau đó mới quay lại đi về lều của Thái hậu.
Trong lều của Thác Bạt Hoằng, Thác Bạt Vu ngáp một cái thật to, nàng chăm sóc Thác Bạt Hoằng nhiều ngày nay nên đã cực kỳ buồn ngủ, mà Thác Bạt Hoằng cũng mới vừa uống thuốc nằm ngủ rồi, nên giờ nếu nàng rời khỏi thì lại cực kỳ lo lắng.
Thác Bạt Nhuệ thấy thế liền nói, "Hoàng tỷ, tỷ về trước nghỉ ngơi đi, ta ở đây canh chừng."
Thác Bạt Vu nhìn Thác Bạt Nhuệ hơi lo lắng, tuổi Thác Bạt Nhuệ còn nhỏ nên không biết chăm sóc người khác.
Thác Bạt Nhuệ gãi gãi đầu, "Hiện tại Đại ca cũng không cần phải chăm sóc gì cả, chỉ cần có người ở bên cạnh là đủ rồi, tỷ yên tâm đi, ta sẽ không ngủ gật đâu. Tỷ đã chăm sóc Đại ca nhiều ngày, hiện tại chắc hẳn mệt mỏi không chịu nổi rồi."
Thác Bạt Vu nghe thế thì thấy cũng có lý, "Lần này xảy ra chuyện, ngay cả đệ của trở nên hiểu chuyện không ít."
Thác Bạt Nhuệ khẽ cười, hoàn toàn không có dáng vẻ cao ngạo không đếm xỉa đến như trước đây nữa.
Thác Bạt Vu lại căn dặn thêm vài câu sau đó liền đi ra bên ngoài.
Ngay lập tức bên trong lều chỉ còn lại một mình Thác Bạt Nhuệ, tiếng chiêng trống trên sàn đấu võ bên kia mơ hồ lọt vào trong tai, hắn ngồi xuống, đôi mắt sáng trong lẳng lặng nhìn về phía Thác Bạt Hoằng.
Trong lều cực kỳ yên tĩnh, ngọn đèn dầu ảm đạm ánh lên gương mặt Thác Bạt Nhuệ, một bên sáng một bên tối, cũng cảm nhận được trên người hắn một nửa là khí phách của tuổi trẻ, một nửa là u ám thâm trầm. Hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Thác Bạt Hoằng tựa như đang nhập định.
Hắn cũng thật sự không ngờ, Tần Hoan vậy mà biết thuật nghiệm thi.
Lúc Tần Hoan bê thuốc vào trong liền nhìn thấy dáng vẻ thâm trầm u ám kia của Thác Bạt Nhuệ, nàng lập tức dừng chân lại, đôi tay siết lại cho vô thức khiến cho gói thuốc phát ra một tiếng vang nhỏ.
Thác Bạt Nhuệ quay người lại, trên mặt hắn vẫn còn sót lại vẻ lạnh lùng, nhìn thấy Tần Hoan đến nên hắn khẽ cười rồi đứng dậy. Thấy Tần Hoan nhún người hành lễ thì Thác Bạt Nhuệ mới nói, "Cửu cô nương sao lại đến đây? Sao bọn họ lại không thông báo một tiếng?"
Tần Hoan tiến lên, "Mấy người bọn họ ngày nào cũng canh gác ở đây, nhìn thấy ta đến cũng đã thành thói quen rồi."
Nói xong nàng đưa gói thuốc trong tay đến, "Đây là hương liệu và dược liệu có để an thần hỗ trợ giấc ngủ do ta điều phối, tuy Thái tử Điện hạ đã tỉnh lại nhưng miệng vết thương vẫn còn chưa lành nên nhất định là hắn rất khó ngủ. Bỏ những thứ này vào bên trong lư hương, cứ dùng hệt như phấn hương là được."
Thác Bạt Nhuệ cười nhận lấy, "Khiến Cửu cô nương phải lo lắng rồi."
Tần Hoan lắc đầu, "Là việc nên làm, vết thương của Thái tử Điện hạ lành lại nhanh hay chậm chính là dựa vào mấy ngày hôm nay."
"Được, Cửu cô nương yên tâm, ta sẽ nghe theo."
Thác Bạt Nhuệ nói xong, Tần Hoan vốn là đáp lời rồi rời đi, nhưng nàng nhìn quanh một vòng, "Công chúa Điện hạ đâu?"
"Hoàng tỷ đã chăm sóc Thái tử nhiều ngày rồi, ta thấy tỷ ấy thật sự buồn ngủ nên mới bảo tỷ ấy đi về trước, tối nay ta đến chăm sóc Đại ca."
Tần Hoan gật đầu, nhìn Thác Bạt Hoằng đã ngủ say rồi liền nói, "Vậy ta đi về trước vậy!"
Thác Bạt Nhuệ gật đầu, bước chân Tần Hoan hơi đình trệ, nàng quay người lại đi rất chậm, bởi vì không biế tại sao dáng vẻ Thác Bạt Nhuệ ngồi trước giường Thác Bạt Hoằng ban nãy khiến cho nàng thấy lạnh lẽo trong lòng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương