Hiện tại đêm đã khuya, nếu như bắt được hung thủ rồi thì cũng không cần phải nhiều lời nữa nên Yến Hoài không hỏi gì thêm, trực tiếp cho mọi người lui về nghỉ ngơi. Còn bên này, Yến Trì dẫn theo người đến lều của Từ Thường điều tra, quả nhiên tìm được một bộ y phục dính máu dưới giường hắn, cũng coi như tìm được đủ chứng cứ định tội hắn rồi. Còn về chuyện Tứ Điện hạ của Bắc Ngụy sai khiến hắn thì hoàn toàn không nằm trong phạm vi quản lý của hắn.
Mà đồng thời, Ngụy Thiền và Tiêu Dục trốn khỏi đại doanh chưa được bao xa đã bị tóm lại ngay trên vùng đất bằng bên bờ sông Nguy Thủy. Bọn họ đã chạy đi được gần nửa canh giờ lên hướng Nguy sơn, quả nhiên định trốn trên núi. Lúc bọn họ bị Cấm vệ quân đuổi theo thì đã trốn đi được khoảng 5 dặm rồi.
Thấy Cấm vệ quân đến bắt người, Ngụy Thiền và Tiêu Dục còn kinh ngạc phản kháng một hồi, nhưng thấy Cấm vệ quân có khoảng mấy trăm người thì làm gì có chuyện bọn họ có thể chống đối được. Lúc 2 người bị bắt quay lại đại doanh thì đương nhiên cho rằng sau đó chắc chắn sẽ phải chết, đến khi bị mang đến trước mặt Triệu Vũ thì cả hai vừa quỳ xuống đã lập tức kêu oan inh ỏi...
"Oan uổng quá, chúng ta tuyệt đối không hề làm hại Thái tử Điện hạ, cũng hoàn toàn không hề sát hại Phó Tướng quân!"
"Thế tử Điện hạ ở đây? Hiện tại muốn lập tức xử tử bọn ta sao?"
"Không được! Bọn ta phải đến gặp Công chúa Điện hạ và Ngũ Hoàng tử Điện hạ..."
Tiêu Dục gào thét, đột nhiên nhớ ra Thác Bạt Nhuệ căn bản không có ý định giúp đỡ bọn hắn cho nên mới quay đầu đi, "Oan uổng quá, bọn ta muốn gặp Công chúa Điện hạ! Chúng ta muốn gặp Công chúa Điện hạ!"
Triệu Vũ không kiên nhẫn nghe 2 người này la hét, sau đó nghĩ đến bọn họ bị Yến Trì lợi dụng thì lại thấy hơi tức cười cho nên hắn vẫn cứ bình chân như vại để mặc cho bọn họ la hét. Đợi đến lúc 2 người gào khản cổ rồi Triệu Vũ mới cười nói, "Người đâu, cởi trói!"
Vừa dứt lời thì lập tức có 2 người thị vệ tiến lên phía trước cởi trói cho bọn họ, Tiêu Dục và Ngụy Thiền sửng sốt, lập tức cảm thấy khó hiểu nhìn sang Triệu Vũ. Hắn bắt bọn họ trở về, còn chưa gặp được Yến Trì, bọn họ chỉ cho rằng Triệu Vũ sẽ lập tức đưa bọn họ đi xử tỷ thế nhưng không ngờ đột nhiên hắn lại cởi trói rồi! Đây là có ý gì? "Được rồi, biết 2 người các ngươi không phải là hung thủ, đây chẳng qua là mưu kế của Thế tử Điện hạ để phá án mà thôi. Hiện tại đã bắt được hung thủ rồi, các ngươi yên tâm đi, lần này phải chịu chút khổ cực thì cũng coi như tận trung với Thái tử Điện hạ của các ngươi rồi." Triệu Vũ nói xong thì bản thân lại cười cười, "Cũng coi như các ngươi lập được công, đứng lên quay về lều nghỉ ngơi đi, tất cả đã ổn thỏa rồi..."
Tiêu Dục và Ngụy Thiền lập tức trợn trừng mắt, bọn hắn lo lắng đề phòng lâu như vậy, dọc đường bỏ trốn cũng bị bắt lại. Lúc vừa mới bị bắt bọn họ còn tưởng sẽ bị đánh một trận nhưng hiện giờ hóa ra bọn họ chỉ là quân cờ của Yến Trì?
Hai người kinh ngạc không thôi, ban đầu họ có cảm giác tìm được đường sống sau tai nạn thế nhưng sau đó lại tức giận sục sôi.
Hai người bọn họ vốn là trong sạch, nhưng tự dưng lại lo lắng sợ sệt lâu như vậy, chưa hết, Triệu Vũ còn luôn mồm cho rằng như vậy là tận trung với Thế tử Điện hạ, người Đại Chu đối xử với bọn họ như vậy là quá vô lễ rồi.
Ngụy Thiền và Tiêu Dục vừa hoạt động tay chân vừa bị trói đau, vừa đứng bật dậy ai oán. Mặc dù uất ức tức giận thế nhưng lại không dám nói gì cả, Triệu Vũ khẽ hất hất hàm nhìn hai người, Ngụy Thiền ngơ ngác xoay người đi ra ngoài, Tiêu Dục còn đang định đi thì lại hỏi, "Xin hỏi Triệu Phó Thống lĩnh, hung thủ là ai thế?"
Trên mặt Triệu Vũ nở nụ cười sâu sắc, "Là Từ Thường."
Ngụy Thiền sửng sốt, không tin được mà quay phắt lại, "Từ Phó úy? Sao có thể chứ?"
Vẻ mặt Triệu Vũ nghiêm nghị nhìn vào 2 kẻ Bắc Ngụy vụng về trước mặt này, "Từ Thường muốn đến dược phòng để hạ độc vào thuốc của Thái tử Điện hạ các ngươi nhưng đã bị bọn ta tóm được tận tay, sau đó hắn đã uống thuốc độc tự sát rồi."
Ngụy Thiền và Tiêu Dục ngạc nhiên, cả hai cùng giật mình!
Địa vị của Từ Thường trong Cấm vệ quân ở Bắc Ngụy không thấp, nhiều người ở đây đều có tình huynh đệ với hắn, Từ Thường còn giúp đỡ 2 người họ chạy thoát thì sao có thể là hung thủ?
Nghĩ đến đây cả 2 lại giật mình, chạy trốn chính là chặt đứt đường lui của chính mình, một khi 2 người bọn họ gánh vác tội danh này thì Từ Thường sẽ được an toàn. Không chỉ có như vậy, tối nay Từ Thường hạ độc rõ ràng chính là thừa dịp hỗn loạn...
Ngụy Thiền và Tiêu Dục liếc nhau, cả hai đều toát đầy mồ hôi lạnh!
Căn bản vẫn còn cảm thấy mang ơn Từ Thường, ai ngờ được hóa ra bọn họ lại bị Từ Thường lợi dụng!
Nhìn vẻ mặt 2 người biến đổi, Triệu Vũ lại nở nụ cười. Người Bắc Ngụy gây ra trò cười đến thế này, cuối cùng người chịu khổ lại chính là người của chính Bắc Ngụy. Mặc dù Phó Tướng quân của Tây Lương đã chết, nhưng Lưu Uân cũng không phải người dễ trêu chọc, cả đám bọn họ cùng nhau khiến cho Đại Chu náo loạn một hồi, nhưng cũng may mà còn chưa tổn thất gì nhiều, "Được rồi, còn muốn biết thêm gì nữa thì cứ quay về hỏi huynh đệ của các ngươi ấy, đi đi."
Ngụy Thiền và Tiêu Dục hoàn toàn sửng sốt, họ ngơ ngác gật đầu, ngơ ngác xoay người rồi lại ngơ ngác rời đi, mãi một lúc sau vẫn chưa hồi hồn lại.
"Thế tử Điện hạ, lại tìm thêm ra được thứ khác, người xem này!" Bạch Phong bước từ ngoài vào, trong tay cầm một lệnh bài, "Tìm thấy trong túi đồ của Từ Thường, giấu ở trong dây buộc tóc nên ban đầu còn chưa tìm ra."
Yến Trì cầm lấy, thấy miếng lệnh bài làm bằng đồng xanh, bên trên có khắc hoa văn thanh tước, Yến Trì không nói gì mà chỉ cười cười, "Cầm đến đưa cho Công chúa Bắc Ngụy xem, nàng ta biết đây là cái gì."
Thanh tước chính là linh vật của Hoàng thát Bắc Ngụy, đây chắc chắn là vật của Hoàng gia. Yến Trì đoán có liên quan đến Tứ Điện hạ của Bắc Ngụy cho nên không định nhúng tay vào việc này, đợi sau khi Bạch Phong ra ngoài rồi hắn cũng đứng dậy rời đi.
Sau một hồi rung chuyển khiến cho tất cả mọi người kinh hãi, hiện tại đã qua nửa đêm rồi cho nên toàn đại doanh đã khôi phục lại được sự yên lặng.
Yến Trì bước về phía lều của Thác Bạt Hoằng, vừa đi đến đằng trước đã nhìn thấy ngọn đèn dầu ấm áp ên trong.
Thấy Yến Trì đến thì thị vệ hắn an bài lập tức hành lễ, Thác Bạt Vu và Tần Hoan ở bên trong nghe thấy tiếng hành lễ liền kinh ngạc. Thác Bạt Vu chau mày liếc nhìn Tần Hoan một cái, "Ngươi đi đi, một mình ta ở đây được rồi."
Tần Hoan không biết vì sao Yến Trì đến cho nên mới ra ngoài trước. Yến Trì đứng quay lưng vào cửa, ánh mắt hắn hơi ngước lên, chính là đang nhìn lên vầng trăng khuyết sáng trong. Ngày hôm nay trời đầy mây, buổi tối không trăng không sao nhưng hiện tại mặt trăng lại lộ ra giữa tầng mây, chính là biểu hiện cho vụ án này đã được phá rồi.
"Thế tử Điện hạ..." Trước mặt nhiều thị vệ, Tần Hoan cực kỳ giữ lễ.
Yến Trì quay người lại rồi cau mày nói, "Chẳng phải nói ngươi về nghỉ ngơi sao?"
Tần Hoan khẽ cười, "Mạch tượng của Thái tử Thác Bạt lại có chuyển biến tốt rồi cho nên ta mới ở đây canh chừng một chút."
Yến Trì chau mày, mấy hôm trước lúc Thác Bạt Hoằng vừa mới được cứu thì chẳng biết được bệnh tình lúc nào sẽ thay đổi, mà tra án gấp rút khiến cho hung thủ cũng có thể động thủ thêm lần nữa bất cứ lúc nào cho nên Tần Hoan vẫn luôn canh gác ở đây thì còn hợp lý. Nhưng hiện tại đã bắt được hung thủ, Thác Bạt Hoằng đã khỏe lên không ít mà tại sao nàng vẫn còn phải ở đây? Mấy ngày nay mặc dù Tần Hoan rất ít lộ diện, nhưng vẻ mệt mỏi trên mặt nàng vẫn hiện ra rõ ràng.
Thấy mặt mày Yến Trì có vẻ hờn giận như có như không, Tần Hoan quay đầu nhìn thoáng qua rồi nói, "Thôi được rồi, vậy hiện tại ta lập tức về nghỉ ngơi."
Nói xong nàng căn dặn thị vệ một câu, cũng vào chào Thác Bạt Vu một tiếng rồi mới rời đi. Thác Bạt Vu âm thầm nghe trộm lời 2 người nói lúc ở bên ngoài, không khỏi khẽ hừ một tiếng.
"Như vậy cũng coi như an tâm rồi, mấy ngày nay Thế tử Điện hạ đều đã hao tâm tổn sức không ít, cũng nên sớm về nghỉ ngơi đi thôi."
Vụ án đã được phá, mạch đập của Thác Bạt Hoằng cũng ngày một mạnh lên, hiện tại Tần Hoan cực kỳ thoải mái tự tại.
Yến Trì nghe vậy thì vẻ mặt hơi lạnh, hắn gật đầu, "Ta tiễn nàng qua đó..."
Mặc dù khoảng cách từ đây đến lều của Thái hậu không xa, nhưng nếu như có thể được đi riêng cùng Yến Trì thì đương nhiên Tần Hoan vui vẻ gật đầu, "Phá được án rồi, sao vẻ mặt chàng vẫn nghiêm túc như vậy"
Yến Trì quay sang nhìn nàng một cái, hắn cao hơn nàng nhiều cho nên gần như phải cụp mắt xuống, "Phá án rồi, ngày mai đại khái Hoàng thượng sẽ tuyên triệu chúng ta đến, nàng đã nghĩ xong nàng muốn được ban thưởng gì chưa?"
Hóa ra... là vì chuyện này!
Trong lòng Tần Hoan biết Yến Trì lo lắng nên nàng bước hơi chậm lại một chút, "Chàng nói xem, nữ tử có thể ra làm quan không?"
Yến Trì lập tức dừng chân, " Nàng muốn vào Hình bộ?"
Tần Hoan mở to mắt, thấy Yến Trì nghiêm túc như vậy nàng lại khẽ cười, mặc dù vậy trong lòng nàng lại rất bất đắc dĩ. Mấy hôm nay nhất định Yến Trì không đoán ra được nàng muốn làm gì, thế nên mới mới để cho nỗi lo lắng quấy nhiễu trong lòng hắn, nhưng nàng biết phải giãi bày với hắn thế nào?
"Ta... ta muốn nữ tử có thể đi tra án một cách quang minh chính đại, chàng cảm thấy như vậy có khả thi không?"
Yến Trì nhìn Tần Hoan, vẻ mặt hơi buông lỏng, cuối cùng cũng vẫn như hắn dự đoán. Tần Hoan chấp nhất với chuyện hình ngục còn sâu sắc hơn so với tưởng tượng của hắn. Trước kia nàng bất đắc dĩ mới phải giúp người khác, còn hiện tại nàng thật sự là muốn dùng thuật nghiệm thi của bản thân mình để đi làm việc.
"Đại Chu lập quốc hơn 200 năm, chưa bao giờ có nữ tử ra làm quan."
Yến Trì không thể không nói cho Tần Hoan biết tình hình thực tế này, Tần Hoan lại khẽ cười, "Ta biết, nhưng ta vẫn muốn thử một lần."
Yến Trì nhìn sang đôi mắt mát lạnh của Tần Hoan, "Tâm nguyện mà nàng nói vẫn chưa hoàn thành chẳng lẽ chính là mở ra tiền lệ cho nữ tử ra làm quan? Dùng thuật nghiệm thi của nàng đi cứu giúp người dân?"
Tần Hoan khẽ mím môi, "Thật ra như vậy cũng không thể coi là cứu giúp người dân được..."
Yến Trì nhớ rõ lời nói hôm đó của Tần Hoan, nàng nói đã làm quan trong triều thì tấm lòng thuộc về trời đất, mệnh thuộc về bách tính, kế thừa những tuyệt học của các bậc thánh nhân xưa, để đất nước muôn đời được thái bình. Nàng nói mặc dù nàng là nữ tử nhưng cũng có tấm lòng đội trời đạp đất, hiện tại nhớ đến thì trong lòng Yến Trì cũng hơi chấn động. Tần Hoan rõ ràng là muốn vào triều làm quan.
Nếu đúng như vậy thì những lời này của nàng trong lòng Yến Trì chính là sự khiêm tốn, vẻ nghiêm túc trên mặt hắn tan đi đôi chút, "Nếu thật sự như vậy, vì sao nàng phải giấu ta? Ta cứ tưởng rằng nàng muốn làm chuyện nguy hiểm gì đó."
Tần Hoan biết Yến Trì suy nghĩ quá đơn giản nên chỉ cười khổ một tiếng, "Việc này nếu nói ra thì cũng là nguy hiểm."
"Sống yên ổn nhất trên đời này chính là ở im trong hậu trạch, nhưng nàng không phải nữ tử phàm tục bình thường, chuyện nàng muốn làm quan đương nhiên có chút nguy hiểm nhưng cũng có thể lại đơn giản hơn nhiều so với trong suy nghĩ của ta. Hiện tại Hoàng thượng đã lẳng lặng để cho nàng đến hỗ trợ nghiệm thi, mà thanh danh phá án của nàng cũng đã truyền ra ngoài, sau này cho dù nàng có không muốn hỗ trợ thì có lẽ cũng sẽ có người tìm đến."
Tần Hoan thấy mặt mày Yến Trì quả nhiên đã thoải mái rồi thì cũng không nỡ nói ra mục đích cuối cùng cũng mình cũng không phải chỉ đơn giản như vậy. Chuyện nàng phải làm cũng không thể hoàn toàn để cho hắn biết hết được, một khi đã như vậy thì hiện tại hà tất phải khiến cho hắn lo lắng?
Tần Hoan khẽ nhếch môi, "Đã vậy thì ta đây phải yêu cầu đồ gì có tính thực tế một chút rồi!"
Yến Trì thấy xung quanh vắng lặng, hắn nắm lấy tay nàng dắt đi. Trái tim Tần Hoan đập thình thịch, vẻ mặt cũng hơi lo lắng, cũng may Yến Trì chỉ nhéo nhéo lòng bàn tay nàng mấy cái rồi buông ra luôn, "Bất kể nàng muốn cái gì thì Thái hậu nương nương cũng nhất định sẽ đồng ý với nàng, nhưng nàng nói cho ta biết lần này nàng muốn gì đi?"
Mà đồng thời, Ngụy Thiền và Tiêu Dục trốn khỏi đại doanh chưa được bao xa đã bị tóm lại ngay trên vùng đất bằng bên bờ sông Nguy Thủy. Bọn họ đã chạy đi được gần nửa canh giờ lên hướng Nguy sơn, quả nhiên định trốn trên núi. Lúc bọn họ bị Cấm vệ quân đuổi theo thì đã trốn đi được khoảng 5 dặm rồi.
Thấy Cấm vệ quân đến bắt người, Ngụy Thiền và Tiêu Dục còn kinh ngạc phản kháng một hồi, nhưng thấy Cấm vệ quân có khoảng mấy trăm người thì làm gì có chuyện bọn họ có thể chống đối được. Lúc 2 người bị bắt quay lại đại doanh thì đương nhiên cho rằng sau đó chắc chắn sẽ phải chết, đến khi bị mang đến trước mặt Triệu Vũ thì cả hai vừa quỳ xuống đã lập tức kêu oan inh ỏi...
"Oan uổng quá, chúng ta tuyệt đối không hề làm hại Thái tử Điện hạ, cũng hoàn toàn không hề sát hại Phó Tướng quân!"
"Thế tử Điện hạ ở đây? Hiện tại muốn lập tức xử tử bọn ta sao?"
"Không được! Bọn ta phải đến gặp Công chúa Điện hạ và Ngũ Hoàng tử Điện hạ..."
Tiêu Dục gào thét, đột nhiên nhớ ra Thác Bạt Nhuệ căn bản không có ý định giúp đỡ bọn hắn cho nên mới quay đầu đi, "Oan uổng quá, bọn ta muốn gặp Công chúa Điện hạ! Chúng ta muốn gặp Công chúa Điện hạ!"
Triệu Vũ không kiên nhẫn nghe 2 người này la hét, sau đó nghĩ đến bọn họ bị Yến Trì lợi dụng thì lại thấy hơi tức cười cho nên hắn vẫn cứ bình chân như vại để mặc cho bọn họ la hét. Đợi đến lúc 2 người gào khản cổ rồi Triệu Vũ mới cười nói, "Người đâu, cởi trói!"
Vừa dứt lời thì lập tức có 2 người thị vệ tiến lên phía trước cởi trói cho bọn họ, Tiêu Dục và Ngụy Thiền sửng sốt, lập tức cảm thấy khó hiểu nhìn sang Triệu Vũ. Hắn bắt bọn họ trở về, còn chưa gặp được Yến Trì, bọn họ chỉ cho rằng Triệu Vũ sẽ lập tức đưa bọn họ đi xử tỷ thế nhưng không ngờ đột nhiên hắn lại cởi trói rồi! Đây là có ý gì? "Được rồi, biết 2 người các ngươi không phải là hung thủ, đây chẳng qua là mưu kế của Thế tử Điện hạ để phá án mà thôi. Hiện tại đã bắt được hung thủ rồi, các ngươi yên tâm đi, lần này phải chịu chút khổ cực thì cũng coi như tận trung với Thái tử Điện hạ của các ngươi rồi." Triệu Vũ nói xong thì bản thân lại cười cười, "Cũng coi như các ngươi lập được công, đứng lên quay về lều nghỉ ngơi đi, tất cả đã ổn thỏa rồi..."
Tiêu Dục và Ngụy Thiền lập tức trợn trừng mắt, bọn hắn lo lắng đề phòng lâu như vậy, dọc đường bỏ trốn cũng bị bắt lại. Lúc vừa mới bị bắt bọn họ còn tưởng sẽ bị đánh một trận nhưng hiện giờ hóa ra bọn họ chỉ là quân cờ của Yến Trì?
Hai người kinh ngạc không thôi, ban đầu họ có cảm giác tìm được đường sống sau tai nạn thế nhưng sau đó lại tức giận sục sôi.
Hai người bọn họ vốn là trong sạch, nhưng tự dưng lại lo lắng sợ sệt lâu như vậy, chưa hết, Triệu Vũ còn luôn mồm cho rằng như vậy là tận trung với Thế tử Điện hạ, người Đại Chu đối xử với bọn họ như vậy là quá vô lễ rồi.
Ngụy Thiền và Tiêu Dục vừa hoạt động tay chân vừa bị trói đau, vừa đứng bật dậy ai oán. Mặc dù uất ức tức giận thế nhưng lại không dám nói gì cả, Triệu Vũ khẽ hất hất hàm nhìn hai người, Ngụy Thiền ngơ ngác xoay người đi ra ngoài, Tiêu Dục còn đang định đi thì lại hỏi, "Xin hỏi Triệu Phó Thống lĩnh, hung thủ là ai thế?"
Trên mặt Triệu Vũ nở nụ cười sâu sắc, "Là Từ Thường."
Ngụy Thiền sửng sốt, không tin được mà quay phắt lại, "Từ Phó úy? Sao có thể chứ?"
Vẻ mặt Triệu Vũ nghiêm nghị nhìn vào 2 kẻ Bắc Ngụy vụng về trước mặt này, "Từ Thường muốn đến dược phòng để hạ độc vào thuốc của Thái tử Điện hạ các ngươi nhưng đã bị bọn ta tóm được tận tay, sau đó hắn đã uống thuốc độc tự sát rồi."
Ngụy Thiền và Tiêu Dục ngạc nhiên, cả hai cùng giật mình!
Địa vị của Từ Thường trong Cấm vệ quân ở Bắc Ngụy không thấp, nhiều người ở đây đều có tình huynh đệ với hắn, Từ Thường còn giúp đỡ 2 người họ chạy thoát thì sao có thể là hung thủ?
Nghĩ đến đây cả 2 lại giật mình, chạy trốn chính là chặt đứt đường lui của chính mình, một khi 2 người bọn họ gánh vác tội danh này thì Từ Thường sẽ được an toàn. Không chỉ có như vậy, tối nay Từ Thường hạ độc rõ ràng chính là thừa dịp hỗn loạn...
Ngụy Thiền và Tiêu Dục liếc nhau, cả hai đều toát đầy mồ hôi lạnh!
Căn bản vẫn còn cảm thấy mang ơn Từ Thường, ai ngờ được hóa ra bọn họ lại bị Từ Thường lợi dụng!
Nhìn vẻ mặt 2 người biến đổi, Triệu Vũ lại nở nụ cười. Người Bắc Ngụy gây ra trò cười đến thế này, cuối cùng người chịu khổ lại chính là người của chính Bắc Ngụy. Mặc dù Phó Tướng quân của Tây Lương đã chết, nhưng Lưu Uân cũng không phải người dễ trêu chọc, cả đám bọn họ cùng nhau khiến cho Đại Chu náo loạn một hồi, nhưng cũng may mà còn chưa tổn thất gì nhiều, "Được rồi, còn muốn biết thêm gì nữa thì cứ quay về hỏi huynh đệ của các ngươi ấy, đi đi."
Ngụy Thiền và Tiêu Dục hoàn toàn sửng sốt, họ ngơ ngác gật đầu, ngơ ngác xoay người rồi lại ngơ ngác rời đi, mãi một lúc sau vẫn chưa hồi hồn lại.
"Thế tử Điện hạ, lại tìm thêm ra được thứ khác, người xem này!" Bạch Phong bước từ ngoài vào, trong tay cầm một lệnh bài, "Tìm thấy trong túi đồ của Từ Thường, giấu ở trong dây buộc tóc nên ban đầu còn chưa tìm ra."
Yến Trì cầm lấy, thấy miếng lệnh bài làm bằng đồng xanh, bên trên có khắc hoa văn thanh tước, Yến Trì không nói gì mà chỉ cười cười, "Cầm đến đưa cho Công chúa Bắc Ngụy xem, nàng ta biết đây là cái gì."
Thanh tước chính là linh vật của Hoàng thát Bắc Ngụy, đây chắc chắn là vật của Hoàng gia. Yến Trì đoán có liên quan đến Tứ Điện hạ của Bắc Ngụy cho nên không định nhúng tay vào việc này, đợi sau khi Bạch Phong ra ngoài rồi hắn cũng đứng dậy rời đi.
Sau một hồi rung chuyển khiến cho tất cả mọi người kinh hãi, hiện tại đã qua nửa đêm rồi cho nên toàn đại doanh đã khôi phục lại được sự yên lặng.
Yến Trì bước về phía lều của Thác Bạt Hoằng, vừa đi đến đằng trước đã nhìn thấy ngọn đèn dầu ấm áp ên trong.
Thấy Yến Trì đến thì thị vệ hắn an bài lập tức hành lễ, Thác Bạt Vu và Tần Hoan ở bên trong nghe thấy tiếng hành lễ liền kinh ngạc. Thác Bạt Vu chau mày liếc nhìn Tần Hoan một cái, "Ngươi đi đi, một mình ta ở đây được rồi."
Tần Hoan không biết vì sao Yến Trì đến cho nên mới ra ngoài trước. Yến Trì đứng quay lưng vào cửa, ánh mắt hắn hơi ngước lên, chính là đang nhìn lên vầng trăng khuyết sáng trong. Ngày hôm nay trời đầy mây, buổi tối không trăng không sao nhưng hiện tại mặt trăng lại lộ ra giữa tầng mây, chính là biểu hiện cho vụ án này đã được phá rồi.
"Thế tử Điện hạ..." Trước mặt nhiều thị vệ, Tần Hoan cực kỳ giữ lễ.
Yến Trì quay người lại rồi cau mày nói, "Chẳng phải nói ngươi về nghỉ ngơi sao?"
Tần Hoan khẽ cười, "Mạch tượng của Thái tử Thác Bạt lại có chuyển biến tốt rồi cho nên ta mới ở đây canh chừng một chút."
Yến Trì chau mày, mấy hôm trước lúc Thác Bạt Hoằng vừa mới được cứu thì chẳng biết được bệnh tình lúc nào sẽ thay đổi, mà tra án gấp rút khiến cho hung thủ cũng có thể động thủ thêm lần nữa bất cứ lúc nào cho nên Tần Hoan vẫn luôn canh gác ở đây thì còn hợp lý. Nhưng hiện tại đã bắt được hung thủ, Thác Bạt Hoằng đã khỏe lên không ít mà tại sao nàng vẫn còn phải ở đây? Mấy ngày nay mặc dù Tần Hoan rất ít lộ diện, nhưng vẻ mệt mỏi trên mặt nàng vẫn hiện ra rõ ràng.
Thấy mặt mày Yến Trì có vẻ hờn giận như có như không, Tần Hoan quay đầu nhìn thoáng qua rồi nói, "Thôi được rồi, vậy hiện tại ta lập tức về nghỉ ngơi."
Nói xong nàng căn dặn thị vệ một câu, cũng vào chào Thác Bạt Vu một tiếng rồi mới rời đi. Thác Bạt Vu âm thầm nghe trộm lời 2 người nói lúc ở bên ngoài, không khỏi khẽ hừ một tiếng.
"Như vậy cũng coi như an tâm rồi, mấy ngày nay Thế tử Điện hạ đều đã hao tâm tổn sức không ít, cũng nên sớm về nghỉ ngơi đi thôi."
Vụ án đã được phá, mạch đập của Thác Bạt Hoằng cũng ngày một mạnh lên, hiện tại Tần Hoan cực kỳ thoải mái tự tại.
Yến Trì nghe vậy thì vẻ mặt hơi lạnh, hắn gật đầu, "Ta tiễn nàng qua đó..."
Mặc dù khoảng cách từ đây đến lều của Thái hậu không xa, nhưng nếu như có thể được đi riêng cùng Yến Trì thì đương nhiên Tần Hoan vui vẻ gật đầu, "Phá được án rồi, sao vẻ mặt chàng vẫn nghiêm túc như vậy"
Yến Trì quay sang nhìn nàng một cái, hắn cao hơn nàng nhiều cho nên gần như phải cụp mắt xuống, "Phá án rồi, ngày mai đại khái Hoàng thượng sẽ tuyên triệu chúng ta đến, nàng đã nghĩ xong nàng muốn được ban thưởng gì chưa?"
Hóa ra... là vì chuyện này!
Trong lòng Tần Hoan biết Yến Trì lo lắng nên nàng bước hơi chậm lại một chút, "Chàng nói xem, nữ tử có thể ra làm quan không?"
Yến Trì lập tức dừng chân, " Nàng muốn vào Hình bộ?"
Tần Hoan mở to mắt, thấy Yến Trì nghiêm túc như vậy nàng lại khẽ cười, mặc dù vậy trong lòng nàng lại rất bất đắc dĩ. Mấy hôm nay nhất định Yến Trì không đoán ra được nàng muốn làm gì, thế nên mới mới để cho nỗi lo lắng quấy nhiễu trong lòng hắn, nhưng nàng biết phải giãi bày với hắn thế nào?
"Ta... ta muốn nữ tử có thể đi tra án một cách quang minh chính đại, chàng cảm thấy như vậy có khả thi không?"
Yến Trì nhìn Tần Hoan, vẻ mặt hơi buông lỏng, cuối cùng cũng vẫn như hắn dự đoán. Tần Hoan chấp nhất với chuyện hình ngục còn sâu sắc hơn so với tưởng tượng của hắn. Trước kia nàng bất đắc dĩ mới phải giúp người khác, còn hiện tại nàng thật sự là muốn dùng thuật nghiệm thi của bản thân mình để đi làm việc.
"Đại Chu lập quốc hơn 200 năm, chưa bao giờ có nữ tử ra làm quan."
Yến Trì không thể không nói cho Tần Hoan biết tình hình thực tế này, Tần Hoan lại khẽ cười, "Ta biết, nhưng ta vẫn muốn thử một lần."
Yến Trì nhìn sang đôi mắt mát lạnh của Tần Hoan, "Tâm nguyện mà nàng nói vẫn chưa hoàn thành chẳng lẽ chính là mở ra tiền lệ cho nữ tử ra làm quan? Dùng thuật nghiệm thi của nàng đi cứu giúp người dân?"
Tần Hoan khẽ mím môi, "Thật ra như vậy cũng không thể coi là cứu giúp người dân được..."
Yến Trì nhớ rõ lời nói hôm đó của Tần Hoan, nàng nói đã làm quan trong triều thì tấm lòng thuộc về trời đất, mệnh thuộc về bách tính, kế thừa những tuyệt học của các bậc thánh nhân xưa, để đất nước muôn đời được thái bình. Nàng nói mặc dù nàng là nữ tử nhưng cũng có tấm lòng đội trời đạp đất, hiện tại nhớ đến thì trong lòng Yến Trì cũng hơi chấn động. Tần Hoan rõ ràng là muốn vào triều làm quan.
Nếu đúng như vậy thì những lời này của nàng trong lòng Yến Trì chính là sự khiêm tốn, vẻ nghiêm túc trên mặt hắn tan đi đôi chút, "Nếu thật sự như vậy, vì sao nàng phải giấu ta? Ta cứ tưởng rằng nàng muốn làm chuyện nguy hiểm gì đó."
Tần Hoan biết Yến Trì suy nghĩ quá đơn giản nên chỉ cười khổ một tiếng, "Việc này nếu nói ra thì cũng là nguy hiểm."
"Sống yên ổn nhất trên đời này chính là ở im trong hậu trạch, nhưng nàng không phải nữ tử phàm tục bình thường, chuyện nàng muốn làm quan đương nhiên có chút nguy hiểm nhưng cũng có thể lại đơn giản hơn nhiều so với trong suy nghĩ của ta. Hiện tại Hoàng thượng đã lẳng lặng để cho nàng đến hỗ trợ nghiệm thi, mà thanh danh phá án của nàng cũng đã truyền ra ngoài, sau này cho dù nàng có không muốn hỗ trợ thì có lẽ cũng sẽ có người tìm đến."
Tần Hoan thấy mặt mày Yến Trì quả nhiên đã thoải mái rồi thì cũng không nỡ nói ra mục đích cuối cùng cũng mình cũng không phải chỉ đơn giản như vậy. Chuyện nàng phải làm cũng không thể hoàn toàn để cho hắn biết hết được, một khi đã như vậy thì hiện tại hà tất phải khiến cho hắn lo lắng?
Tần Hoan khẽ nhếch môi, "Đã vậy thì ta đây phải yêu cầu đồ gì có tính thực tế một chút rồi!"
Yến Trì thấy xung quanh vắng lặng, hắn nắm lấy tay nàng dắt đi. Trái tim Tần Hoan đập thình thịch, vẻ mặt cũng hơi lo lắng, cũng may Yến Trì chỉ nhéo nhéo lòng bàn tay nàng mấy cái rồi buông ra luôn, "Bất kể nàng muốn cái gì thì Thái hậu nương nương cũng nhất định sẽ đồng ý với nàng, nhưng nàng nói cho ta biết lần này nàng muốn gì đi?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương