Sáng sớm hôm sau, quả nhiên Yến Hoài đã triệu Tần Hoan đến chủ trướng, Thái hậu vừa nghe thấy thế thì cũng phải đi chung với Tần Hoan. Vừa vào bên trong lều thì phát hiện ai nên và ai không nên ở đây đều đã có mặt rồi, ngay cả Tần Thuật cũng đứng bên cạnh.

Tần Hoan đỡ Thái hậu ngồi xuống, sau đó cúi người hành lễ. Yến Hoài cười nói, "Cửu nha đầu đứng dậy đi, lần này phá được án thì con và Yến Trì đều coi như lập công lớn. Trước đây Trẫm đã từng nói trước mặt nhiều người là phải ban thưởng cho con, hiện tại con có thể nói ra con muốn cái gì đi? Phàm là những thứ có thể đáp ứng thì Trẫm nhất định sẽ đồng ý với con!"

Tần Hoan vừa đứng dậy Yến Hoài đã hỏi như thế, khóe môi nàng hơi cong lên, vẻ mặt thể hiện chút suy tư. Thái hậu ở bên cạnh cười nói, "Cửu nha đầu, lần này con lập công lớn, muốn cái gì cứ nói thẳng ra là được, cứ việc đòi hỏi nhiều nhiều một chút!"

Quan viên bên trong lều không khỏi tươi cười, mặc dù hôm đó chuyện Tần Hoan biết nghiệm thi khiến cho khắp cả đại doanh cực kỳ náo nhiệt. Lần này do tình thế cấp bách, lại dưới tình thế dễ khiến cho cả 3 nước khơi dậy khói lửa chiến tranh cho nên mặc dù Tần Hoan đến nghiệm thi có chút không hợp thế tục nhưng lại đặc biệt khiến cho người ta có cảm giác nàng đến để ngăn cơn sóng dữ. Mà thực tế Tần Hoan và Yến Trì đều không khiến cho mọi người thất vọng, Từ Thường vẫn bị bắt tận tay.

Hung thủ đã bắt được, tính mạng Thác Bạt Hoằng cũng tạm thời được bảo vệ, những chuyện này đều là công lao của Tần Hoan, cộng thêm trước đây rất nhiều vụ án đều do Tần Hoan hỗ trợ cho nên về lý thì Tần Hoan nên được ban thưởng hậu hĩnh. Không nói cái khác, mà vụ đại án vàng ròng kia đã bỏ ngỏ hơn 10 năm rồi, lần này phá được thì có thể nói là an ủi nỗi lòng của đại quân Sóc Tây, cũng coi như an ủi vong linh những chiến sĩ năm đó chết đi trong trận đại chiến đó. Nhưng mặc dù vậy, nhìn thấy Tần Hoan đứng đây thì mọi người vẫn tò mò không biết Tần Hoan muốn được ban thưởng thế nào.

Tần Hoan bình tĩnh tập trung suy nghĩ, phúc chốc sau nàng lên tiếng, "Hoàng thượng, dân nữ có 2 thỉnh cầu."

Yến Hoài khẽ nhướn mày, "Ổ? Thứ nhất là cái gì, con nói ra nghe thử."

Tần Hoan thoáng nghiêm trang, "Dân nữ muốn giúp nha môn Hình bộ nghiệm thi một cách thuận tiện..."

Tần Hoan không nói trực tiếp ra, nhưng vừa ngừng lại thì mọi người đều ồ lên. Vốn tưởng rằng Tần Hoan là nữ nhân gia, cầu xin chắc hẳn phải là mấy thứ vinh hoa phú quý, nhưng không ngờ nàng vừa lên tiếng thì lại nhắc đến chuyện nghiệm thi rồi!

Một tiểu cô nương xuất thân từ Hầu phủ, sao cứ mãi tâm tâm niệm niệm chuyện nghiệm thi thế? Yến Hoài lại nở nụ cười, "Lời này con định giải thích thế nào? Thuận tiện giúp nha môn hình bộ nghiệm thi... Chữ 'thuận tiện' này là con muốn Trẫm ban cho con một chức quan?"

Ban một chức quan? Nữ tử ra làm quan?

Bên trong lều không thiếu những cựu thần đi theo đến đây, vừa nghe như vậy đã nóng lòng muốn nhào lên rồi. Nữ tử làm quan, đúng là cực cực kỳ mất thể diện!

Tần Hoan lại lắc đầu, "Dân nữ biết nữ tử làm quan không thích hợp với quy định của tổ tiên, dân nữ cũng tự biết mình tài đức không đủ cho nên không dám xin Hoàng thượng mở ra tiền lệ này. Dân nữ không cần làm quan mà chỉ muốn có một cái hư danh mà thôi. Dân nữ hiểu biết y thuật, hiểu biết thuật nghiệm thi, nếu như thật sự có thể giúp đỡ giải quyết những nghi án lớn lớn nhỏ nhỏ cho nha môn thì cũng coi như là phúc phần của dân nữ."

Không muốn làm quan chống đối với quy định tổ tiên, mà lại muốn có một cái hư danh để thuận tiện cho việc nghiệm thi.

Đôi mắt Yến Trì trở nên sâu xa, ông càng cảm thấy Tần Hoan này rất thú vị, "Tổ tiên của Đại Chu đúng thật là đã có quy định nữ tử không thể làm quan, nhưng lại không hề nói rõ ràng trong chuyện làm khách. Ý của con là muốn Trẫm cho con một danh hiệu, sau đó nếu ai cần nghiệm thi thì con sẽ có thể quang minh chính đại đến tham dự, có đúng không?"

Tần Hoan gật đầu, "Hoàng thượng anh minh..."

Yến Hoài nói xong lại càng cảm thấy Tần Hoan có lòng muốn giúp đỡ nha môn mà không màng đến danh lợi, có thể nói là thành khẩn trung tâm. Yến Hoài trầm ngâm giây lát, "Một khi đã như vậy, Trẫm cho con một danh hiệu mà trước đây chưa từng có, gọi là... Đề hình ty Kiểm pháp sứ. Con thấy thế nào?"

Các châu phủ ở Đại Chu có vài chức quan trong Đề hình ty còn chưa được đề ra, giống như lần trước chức quan của Yến Trì khi lĩnh mệnh xuôi Nam. Chức quan này vừa có quan viên thường trực mà lại vừa có loại lĩnh ngự lệnh như Yến Trì. Nhưng Đề hình ty Kiểm pháp sứ này lại là một cái tên mới, vừa nghe đến thì đã biết là quan viên thuộc về hình ngục, nhưng thật ra lại chưa hề nghe nói đến chức Kiểm pháp sứ này.

Yến Hoài lên tiếng, "Thuật nghiệm thi trong tay con có thể tìm ra được chân tướng, rửa sạch oan tình, cho nên lĩnh chức danh Kiểm pháp sứ đi, không những là nghiệm thi phá án mà còn có trách nhiệm giám sát. Con thấy thế nào?"

Mặc dù chỉ là một cái hư danh, cũng chẳng có quan ấn gì nhưng quyền lợi mà Yến Hoài cho nàng đã rất lớn rồi, khiến lời nói của nàng có trọng lượng nàng cũng không thể độc đoán chuyên quyền. Như vậy thì một nữ tử như nàng cũng không thể coi là làm nhiễu loạn triều cương rồi!

Tần Hoan nghe vậy thì đáy mắt sáng lên, nàng lại hỏi, "Có thể đi qua lại các nha môn không?"

Yến Hoài nghe thấy thế lập tức cười rộ lên, "Chẳng lẽ con thật sự cho rằng ngày nào cũng phải đến nha môn phá án sao? Thành Lâm An cũng không có nhiều án mạng đến như vậy, mà cho dù có thì bảo bọn họ đến tìm con là được. Nếu như con thấy quá trình phá án của bọn họ có gì đó không ổn thì cũng có thể hỏi, như thế thuận tiện hơn rất nhiều rồi đúng không?"

Nghe qua thì thấy nàng chỉ giống như một ngỗ tác tiện dùng, cộng thêm chút quyền chủ động giám sát. Tia sáng trong mắt Tần Hoan chớp lóe, hiện tại mới chỉ bắt đầu thôi, nhưng như vậy cũng coi như đủ rồi.

"Đa tạ Hoàng thượng cho phép! Dân nữ xin tạ ơn!"

Tần Hoan tạ ơn xong thì xem như đã bàn bạc xong. Yến Hoài lại hỏi, "Vậy lần ban thưởng thứ 2 là gì?"

Tần Hoan nghe vậy thì khẽ mím môi, "Lần ban thưởng này dân nữ lại muốn một thực danh."

Yến Hoài cười nói, "Nói ra nghe thử..."

Tần Hoan cúi đầu nói, "Phụ mẫu dân nữ đều đã qua đời, may mắn được Đại bá phụ và Đại bá mẫu quan tâm, nhưng lần này tên tuổi dân nữ phá án nghiệm thi truyền ra ngoài sẽ không tránh được người đời chê trách. Sau này nếu như dân nữ thật sự quang minh chính đại đến giúp nha môn nghiệm thi thì chỉ sợ cũng sẽ gặp phải nhiều trở ngại. Cho nên dân nữ nghĩ đến một thực danh, để có thể bảo toàn chính mình, cũng có thể thuận tiện hành tẩu."

Yến Hoài lại nở nụ cười, "Tiểu nha đầu nhà con, đầu tiên là chỉ cần hư danh, hiện giờ lại đòi Trẫm một thực danh. Nếu cả hai Trẫm đều cho con thì chẳng phải hư danh thực danh đều có rồi?"

Tần Hoan chớp chớp mắt, "Như vậy thì dân nữ mới không thể bước vào triều đình, mà chỉ chuyên vào hình ngục thôi."

Yến Hoài nghe đến đây thì cũng hiểu được đúng là ý như vậy, huống hồ thân phận của Tần Hoan đặc biệt cho nên vốn dĩ từ lâu ông đã có ý định sẵn rồi. Ông quay sang nhìn Thái hậu, "Mẫu hậu, người cảm thấy cái thực danh này phải ban thế nào?"

Thái hậu tươi cười rạng rỡ, "Cái khác thì không nói, chỉ riêng chuyện Cửu nha đầu cứu mạng ai gia thôi thì cũng nên cho con bé một chức danh thật lớn rồi!"

Cứu mạng Thái hậu, phá đại án kéo dài hơn chục năm, lại cứu được Thái tử Thác Bạt chết đi sống lại, tìm ra được hung thủ để cả 3 nước tránh được tranh chấp. Từng chuyện từng chuyện nói liền với nhau, có thể nói là từ trước đến giờ không thể nào tìm ra được một người giống hệt như vậy nữa.

Nụ cười trên mặt Yến Hoài càng sâu, "Trước đây ngay lúc Trẫm biết được Thái Trưởng Công chúa nhận con làm cháu gái nuôi thì cũng đã nghĩ đến rồi, nếu như con đã là cháu gái nuôi của Thái Trưởng Công chúa thì cũng chính là có chút duyên phận với Hoàng thất. Hiện tại con lại lập được rất nhiều công lao, như lời mẫu hậu nói nếu không ban một chức danh thật lớn cho con thì chỉ sợ sau này gặp lại Thái Trưởng Công chúa cũng sẽ bất mãn với Trẫm. Nếu đã như vậy, Trẫm sẽ thưởng cực lớn cho con..."

Tần Hoan mở to mắt nhìn Yến Hoài, ông lại hơi trầm ngâm rồi nói, "Y thuật của con vô song, ngay cả thuật nghiệm thi cũng từ biết y thuật mà ra. Là một đại phu, con có lòng từ bi và trắc ẩn, là một ngỗ tác, con có thể cứu rỗi được những vong linh khổ hạnh. Trẫm sẽ chọn cho con chữ 'Từ', con là cháu gái nuôi của Thái Trưởng Công chúa, Nhạc Ngưng đã có phong hào Vĩnh Ninh thì con cũng sẽ lấy chữ 'Vĩnh'. Như vậy Trẫm phong con là Vĩnh Từ Quận chúa, để con và Nhạc Ngưng đều có thể bầu bạn với nhau, con thấy thế nào?"

Nói xong ông lại nhìn Thái hậu, "Mẫu hậu, người thấy có được không?"

Thái hậu đã tươi cười từ lâu rồi, "Ai gia thấy rất tốt!"

Tần Hoan đứng lặng tại chỗ, nàng vốn tưởng rằng dựa vào công lao của nàng chỉ có thể phong lên làm Huyện chúa là đã dư lắm rồi, nhưng không ngờ lại được phong đến tận hàm Quận chúa. Thấy nàng vẫn ngơ ngác thì Thái hậu mới gọi một câu, "Cửu nha đầu! Còn không mau tạ ơn!"

Lúc này Tần Hoan mới phản ứng kịp, nàng vội vàng quỳ xuống đất tạ ơn, Yến Hoài vừa cười vừa nói, "Hiện tại còn đang ở đại doanh nên chưa thể ban thưởng cho con, đợi về đến kinh thành rồi Trẫm sẽ bảo Viên Khánh đến Hầu phủ."

Tần Hoan lại tạ ơn lần nữa, mọi người trong phòng lúc này mới dần dần phản ứng lại được.

Tần Thuật ở bên cạnh cũng không ngờ rằng Tần Hoan lại được ban lên hàm Quận chúa nên lập tức vui mừng khôn siết, Hầu phủ bọn họ có một người là Thái tử phi, lại có thêm một Quận chúa cho Hoàng đến đích thân phong thưởng, vinh sủng sau này đương nhiên đều không thể thiếu nữa rồi! Hiện tại Tần Triều Vũ còn chưa gả đi, nhưng phải cho đến lúc gả đi rồi thì chức vị Thái tử phi mới là của nàng. Nếu so sánh thì còn chưa biết sau này Tần Hoan sẽ gả cho ai, chỉ dựa vào phần xuất thân này thì thân phận của Tần Hoan đã cao hơn một chút rồi, nàng chính là Vĩnh Từ Quận chúa đó!

Nghĩ đến đây thì trong lòng Tần Thuật lại có chút ý nghĩ mà không thể nói rõ thành lời được, nhưng hiện tại Tần Hoan đã ở trong Hầu phủ, vinh quanh của nàng cũng chính là vinh quang của Hầu phủ, cũng không cần phải để ý phân biệt đến mấy tiểu tiết đó làm gì nữa.

Sau khi Tần Hoan tạ ơn xong thì những người khác trong lều đều nhìn nàng bằng ánh mắt thận trọng hơn. Ban đầu Tần Hoan cầu lý do thuận tiện để nghiệm thi, sau đó lại cầu phong hàm Quận chúa, nói cách khác thì sau này vị Vĩnh Từ Quận chúa này sẽ có thể tùy tiện nhúng tay vào những vụ án lớn nhỏ trong thành Lâm An. Nói không cần thực danh, nhưng với danh hiệu Quận chúa của Tần Hoan thì làm gì có ai không tôn kính nàng?

Mọi người nghĩ đến đây thì trong lòng liền cảm thấy có chút kỳ quái, y thuật của Tần Hoan cao minh, thuật nghiệm thi cũng giúp đỡ được triều đình rất nhiều, nàng có lòng chuyên tâm vào chuyện này thì cũng không tính là quá kinh hãi thế tục. Mà nàng lập được công lớn, được phong Quận chúa thì cũng không tính là gì cả, thế nhưng khi cả 2 chuyện này cùng hợp lại một chỗ thì trong lòng những lão thần đã đắm mình lâu năm trong triều chính dường như lại ngửi được một mùi vị âm mưu. Nhưng cuối cùng, khi nhìn lên Tần Hoan mặc váy áo giản dị đơn thuần cứ như một nàng tiên trên trời thì mọi người hoàn toàn bỏ quên ý nghĩ này. Một tiểu cô nương như Tần Hoan, lại mất hết phụ mẫu, cầu một chức vị để tự bảo vệ mình cũng là điều cực kỳ bình thường, làm gì có âm mưu gì chứ...

Tần Hoan vừa đứng dậy thì bên ngoài lều đã vang lên tiếng người đến, rất nhanh màn che được vén lên, Thác Bạt Vu xông vọt vào bên trong. Thấy nàng lỗ mãng như vậy thì toàn bộ mọi người ở đây đều nhìn sang, Yến Hoài lập tức chau mày.

Nhưng Thác Bạt Vu vừa bước vào đã lớn tiếng, "Tần Hoan, Đại ca ta tỉnh dậy rồi! Mau mau đến xem..."

Nói xong nàng cũng không kịp chờ Tần Hoan trả lời liền lập tức xoay người chạy đi. Mọi người trong lều ai cũng đều chấn động, Thái tử Thác Bạt đã tỉnh dậy rồi!

Đôi mắt Tần Hoan sáng ngời, "Hoàng thượng, dân nữ cáo lui trước!"

Yến Hoài lập tức xua tay, "Mau đi đi..."

Tần Hoan xoay người rời khỏi, lúc đến được lều của Thác Bạt Hoằng thì quả nhiên hắn đang mở to 2 mắt nằm trên giường, Thác Bạt Vu đang nắm lấy tay hắn, "Thái tử ca ca, Cửu cô nương đến rồi, là nàng ấy cứu huynh."

Tần Hoan đi đến bên giường, lập tức lấy đến một chén thuốc rồi bón từng thìa từng thìa thuốc cho Thác Bạt Hoằng, rồi lại thấm ướt đôi môi khô khốc của hắn. Trong cổ họng Thác Bạt Hoằng vang lên một tiếng rên nhỏ, nhưng lại không nói ra lời, Tần Hoan thấy thế lập tức lên tiếng, "Hiện tại Thái tử đừng nói gì cả, ngươi đã nằm nhiều ngày rồi, hiện tại là lúc thân thể cực kỳ suy yếu, không đủ sức để nói chuyện đâu."

Nói xong Tần Hoan lại bắt mạch cho hắn, sau đó ra cửa căn dặn dược đồng bên ngoài, "Đi làm dược thiện mà ta căn dặn đến đây!"

Đêm qua lúc lừa gạt Từ Thường thì Tần Hoan nói Thác Bạt Hoằng sắp tỉnh lại rồi, nhưng nàng lại không xác định được chính xác là lúc nào cho nên chỉ có thể căn dặn chuẩn bị dược thiện mà thôi. Thác Bạt Hoằng nằm nhiều ngày đã là tận lực chống đỡ rồi, lại không ăn uống gì nên căn bản là không còn tí sức lực nào cả. Hiện tại mặc dù hắn đã tỉnh lại là tốt, nhưng cũng không thể khỏe ngay trong chốc lát được.

Thác Bạt Vu đỏ mắt, "Thái tử ca ca, huynh đừng nói gì cả, nghe lời Cửu cô nương đi, chỉ cần huynh tỉnh lại thì đều tốt lắm rồi."

Thác Bạt Hoằng lại giật giật môi, đại khái phát hiện ra đúng là mình nói không ra lời thì mới thôi. Nhìn thấy Thác Bạt Vu lau nước mắt thì trong lòng hắn cũng mềm nhũn sáng sủa. Tần Hoan quay vào trong lều rồi hỏi, "Có muốn thông báo cho Ngũ Điện hạ không?"

Thác Bạt Vu gật đầu, Tần Hoan lại ra ngoài căn dặn thị vệ một tiếng, rất nhanh Thác Bạt Nhuệ đã tiến vào trong, thấy quả nhiên Thác Bạt Hoằng đã tỉnh lại rồi thì hắn lập tức vui vẻ, bước đến phía trước cười nói, "Đại ca, huynh tỉnh rồi!"

Nhìn thấy Thác Bạt Nhuệ, con ngươi Thác Bạt Hoằng giật giật, Thác Bạt Nhuệ thấy thế liền hỏi Tần Hoan, "Cửu cô nương, Đại ca của ta bị sao vậy?"

Tần Hoan trả lời, "Mới vừa tỉnh lại, cơ thể suy yếu không thể nói chuyện, nhưng có thể tỉnh đã cực kỳ tốt rồi, còn phải tiếp tục dùng thuốc và bồi bổ mới được. Nhưng Công chúa và Điện hạ không cần phải lo lắng, chỉ cần tỉnh lại rồi thì chắc chắn tính mạng của Thái tử Điện hạ đã được bảo đảm."

Thác Bạt Vu gật đầu, "Không vội không vội, chỉ cần huynh ấy tỉnh lại là tốt nhất rồi!"

"Đúng! Chỉ cần bảo vệ được tính mạng của Đại ca thì có thể từ từ điều trị."

Nếu Thác Bạt Nhuệ đã đến đây, Thác Bạt Hoằng đã tỉnh dậy thì trong lều cũng không cần phải canh giữ chặt chẽ như vậy. Mà rất nhanh Viên Khánh và Trần ma ma đã đến, hai người bọn họ đại diện cho Thái hậu và Hoàng thượng đến thăm nom Thác Bạt Hoằng. Mặc dù Thác Bạt Hoằng không thể nói chuyện nhưng mí mắt vẫn có thể giật giật, đợi đến lúc dược đồng mang dược thiện đến thì đích thân Thác Bạt Vu đút cho Thác Bạt Hoằng ăn.

Nói là dược thiện nhưng cũng chỉ là gạo tẻ thượng đẳng, cho thêm chút dược liệu hầm chung với của mài, cẩu kỷ thành một loại súp đặc. Hiện tại Thác Bạt Hoằng không thể ăn cơm bình thường mà chỉ có thể nuốt xuống chút thức ăn lỏng, nhưng hắn mới chỉ ăn được nửa chén đã ngủ rất say rồi.

Thấy Thác Bạt Hoằng ngủ rồi thì Thác Bạt Vu lại thấy lo lắng, Tần Hoan trấn an, "Yên tâm đi, ngủ mới là bình thường, đợi lần sau tỉnh thì lại ăn chút đồ ăn và uống thuốc thì có thể tốt hơn rất nhiều rồi."

Thác Bạt Vu gật gật đầu, ánh mắt nàng nhìn về phía Tần Hoan tràn đầy cảm kích, "Tần Hoan, hiện tại thật sự đa tạ ngươi, nếu không phải là ngươi thì Thái tử ca ca nhất định đã mất mạng."

Thác Bạt Nhuệ cũng chấn chỉnh lại biểu cảm, "Đa tạ Cửu cô nương, lần này Cửu cô nương đã cứu sống Đại ca, chính là có ơn với Bắc Ngụy chúng ta. Đáng tiếc Cửu cô nương không thể đến Bắc Ngụy, nếu không bọn ta nhất định sẽ dùng lễ để đối đãi như khách quý!"

Thác Bạt Vu gật đầu, Tần Hoan liền nở nụ cười, "Ta là đại phu, cứu mạng người khác chính là trách nhiệm của ta, các ngươi không cần phải như vậy. Hiện tại Thái tử Thác Bạt đã chuyển biến tốt đẹp, các ngươi đều có thể ở đây với hắn rồi."

Nói thêm mấy câu nữa Tần Hoan liền cáo từ rời khỏi, trong lòng cuối cùng cũng đã buông lỏng hoàn toàn. Cứu Thác Bạt Hoằng thật sự đã hao phí không ít sức lực của nàng, hiện tại người đã được cứu sống, bản thân nàng cũng thoải mái lên rất nhiều.

Nhưng mặc dù Thác Bạt Hoằng đã tỉnh lại, nàng vẫn không hiểu rõ được vết thương trên eo Thác Bạt Hoằng kia rốt cuộc là thế nào. Từ Thường lại đã chết rồi, điểm này chỉ sợ vĩnh viễn không điều tra ra được.

Quay lại lều của Thái hậu, bà cũng đang chờ nàng, đương nhiên là muốn biết tình hình của Thác Bạt Hoằng. Nhưng Tần Hoan vừa tiến vào trong thì Trần ma ma và toàn bộ mọi người đều nhún người cúi đầu thật sâu với nàng, "Bái kiến Vĩnh Từ Quận chúa..."

Tần Hoan sửng sốt, hiện tại mới phản ứng kịp nàng đã có phong hào Quận chúa, bình thường mấy người Trần ma ma đã cung kính với nàng rồi, hiện tại lại tựa như càng muốn khẳng định lại thân phận quý tộc cao quý của nàng. Nhưng như vậy lại khiến cho Tần Hoan có chút xấu hổ.

"Ma ma, mau đứng lên đi..."

Nói xong Tần Hoan mới ra đằng trước hành lễ với Thái hậu, Thái hậu kéo tay nàng cười nói, "Ban đầu thì con chưa quen thôi, nhưng nếu con đã nhận được phong hào này thì cũng không thể bỏ qua lễ nghi được. Mọi người bên cạnh ta đều phải như vậy thì những người khác càng không cần phải nói."

Phục Linh và Bạch Anh canh giữ ngoài cửa nghe vậy thì cả 2 đều tràn ngập vui mừng, tiểu thư nhà mình được phong làm Quận chúa, đây vốn là một chuyện dù nghĩ cũng không dám nghĩ đến! Có phong hào này rồi thì chuyện phụ mẫu tiểu thư mất sớm có làm sao chứ! Toàn bộ Đại Chu có được mấy vị Quận chúa đây?

Tần Hoan lập tức đáp lời, "Vâng, Thái hậu yên tâm, con hiểu rồi."

Thái hậu lại cầm lấy tay Tần Hoan rồi thở dài, "Hóa ra con không muốn nói ra, đến hôm nay ta mới biết được con đã ôm suy nghĩ này từ lâu..."

Tần Hoan cười khổ nói, "Nếu đang yên lành mà con nói sau này muốn làm ngỗ tác cho nha môn thì có lẽ tất cả mọi người sẽ cảm thấy kinh hoàng."

Thái hậu gật đầu, "Đúng vậy, lần này Lưu Uân làm náo loạn khiến cho toàn bộ mọi người biết con biết nghiệm thi, lại giúp đỡ nha môn phá được không ít vụ án, cộng thêm chuyện lần này của Bắc Ngụy thì quả thật chính là một cơ hội cực tốt. Cái đồ quỷ ranh mãnh nhà con! Chuyện này nếu con yêu cầu vào bất cứ lúc nào thì cũng không chắc Hoàng thượng sẽ đồng ý với con, chỉ có hiện tại..."

Tần Hoan vẫn luôn tìm kiếm cơ hội, những chuyện phía trước chẳng qua chỉ để làm nền còn lần này mới đúng là thời cơ tốt nhất. Quả nhiên một đòn đã trúng đích, nghĩ đến ngay từ Cẩm Châu nàng đã bắt đầu tự mình giúp người khác nghiệm thi đến giờ, nàng đã trải qua không ít mê án xảo quyệt đến nay lập tức đã có thu hoạch. Nhưng như vậy thì trong lòng nàng lại có chút hổ thẹn, nàng không có lòng cứu giúp nhân dân, nàng làm thế chẳng qua chỉ để tìm được một con đường chạm đến vụ án năm đó của phụ thân mà thôi. Mà để tìm được con đường này, nàng đã phải đi quá lâu rồi.

Dứt lời, Thái hậu lại nói, "Nói ra thì Yến Trì cũng bắt chước con."

Tần Hoan chau mày, "Vì sao người lại nói như vậy?"

Thái hậu cười nói, "Ban nãy Hoàng thượng hỏi Yến Trì muốn ban thưởng thế nào, Yến Trì cũng nói còn chưa nghĩ ra, đợi bao giờ nghĩ ra rồi mới xin Hoàng thượng thưởng sau..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện