Lúc Lưu Uân nghe được tin tức thì Tần Hoan cũng đã nghiệm thi Từ Thường xong xuôi. Vừa nghe thấy tóm được hung thủ, mà lại là Từ Thường võ sĩ của Bắc Ngụy thì Lưu Uân lập tức thay y phục tiến đến chủ trướng của Yến Hoài.
Vừa bước đến cửa đã trông thấy Viên Khánh đứng ngoài chờ, tựa hồ như từ sớm đã biết Lưu Uân sẽ đến nên ông không hề có chút ngoài ý muốn nào mà trực tiếp vén màn che lên, "Tam Hoàng tử, mời..."
Lưu Uân sửa sang lại vạt áo, cất bước tiến vào trong. Bên trong đã có Yến Trì, Yến Triệt và toàn bộ những người liên quam, ngay cả Yến Ly đã bao ngày nay chưa từng lộ diện ở chủ trướng cũng thấy có mặt.
Lưu Uân tiến lên cúi người hành lễ sau đó liền hỏi, "Hoàng thượng, nghe nói đã bắt được hung thủ, là võ sĩ Bắc Ngụy?"
Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ đều ở trong lều, vừa nghe thấy Lưu Uân nói thì trong lòng cả 2 đều cảm thấy không ổn.
Yến Hoài gật đầu, "Đúng vậy, Cửu nha đầu đã nghiệm qua thương thế trên người Từ Thường, có thể khẳng định tối hôm đó chính là Từ Thường gặp gỡ Phó Tướng quân trong dược phòng."
Lưu Uân hít vào một hơi thật sâu sau đó quay sang nhìn Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ, "Công chúa, Ngũ Điện hạ, hai người định nói thế nào? Từ Thường của các ngươi sát hại Đại Tướng quân của Tây Lương bọn ta, các ngươi cho ta một câu trả lời xem?"
Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ đều không ưa gì Lưu Uân, nhưng chuyện đến hiện tại thì bọn họ cũng phải nghĩ đến quan hệ hữu nghị giữa Bắc Ngụy và Tây Lương. Huống chi Từ Thường đã giết người thì đúng thật là Bắc Ngụy đã đuối lý rồi. Thác Bạt Nhuệ xoay người lại nhìn Thác Bạt Vu, Thác Bạt Vu ho nhẹ một cái rồi nói, "Tam Điện hạ, Từ Thường chính là tội nhân của Bắc Ngụy, hắn làm vậy thật sự không phải là mong muốn của bọn ta. Chuyện của Phó Tướng quân chúng ta cực kỳ áy náy, sau khi trở về chúng ta sẽ nói phụ hoàng viết Quốc thư để tạ lỗi, sau đó lại tặng lễ vật để thể hiện áy náy."
Lưu Uân cười lạnh, "Hả? Chỉ tạ lỗi là đủ rồi sao? Người chết chính là Binh mã Đại nguyên soái của Tây Lương chúng ta! Chỉ một chút lễ vật như vậy, ngươi nghĩ rằng ta và cả Tây Lương đều thèm khát lễ vật của Bắc Ngụy các ngươi sao?"
Thác Bạt Vu đè chặt cơn tức giận xuống rồi mím môi nói, "Vậy ngươi muốn thế nào?"
Kỳ thật trong lòng Lưu Uân nhất thời cũng không nghĩ ra là muốn gì, nhưng hắn đảo mắt một cái sau đó lập tức nói năng có khí phách hẳn lên, "Các ngươi muốn biểu đạt áy náy đúng không, được, vậy 10 vạn con tuấn mã ở phía Nam của Bắc Ngụy!"
Lời này vừa nói ra thì Thác Bạt Vu lập tức hít vào một hơi khí lạnh. Phía Nam Bắc Ngụy tiếp giáp với phía Bắc của Đại Chu, nơi đó chính là cao nguyên, có thảo nguyên rộng lớn cùng với mưa ẩm dào dạt cho nên tuấn mã nuôi dưỡng ở nơi đó đều có thể trạng cao lớn và cực kỳ khỏe mạnh, cũng chính là nơi duy nhất sản sinh ra chiến mã. Nhưng hiện tại quốc khố Bắc Ngụy trống rỗng, kinh phí nuôi dưỡng chiến mã có giới hạn, ngay cả số ngựa hiện tại cũng còn chưa đủ để cung cấp cho quân dự bị của chính Bắc Ngụy. Vậy mà Lưu Uân vừa mới mở miệng đã đòi 10 vạn con tuấn mã, công phu sư tử ngoạm như vậy làm sao Thác Bạt Vu có thể đồng ý được? "Tam Điện hạ coi 10 vạn con tuấn mà là trò đùa à? Có phải Tam Điện hạ ngươi không hề muốn Bắc Ngụy bù đắp rồi không?"
Thấy Thác Bạt Vu tự mình đã có lỗi mà lại còn hung hãn như vậy thì lập tức khiến Lưu Uân tức giận không kiềm chế được. Hắn cười lạnh, "Xem ra Công chúa Điện hạ hoàn toàn không hề cảm giác được lần này Bắc Ngụy gây ra sai lầm rồi! Bắc Ngụy đi sứ đến Đại Chu, sau đó lại gây ra tình trạng hỗn loạn khiến cho Đại Chu hết lần này đến lần khác phải hủy hoại buổi đi săn, lại còn sát hại Binh mã Đại nguyên soái của Tây Lương bọn ta. Bởi vậy Bắc Ngụy nên giải thích với Đại Chu và Tây Lương, hơn nữa còn phải trả giá thật nhiều! Công chúa nói năng lỗ mãng như vậy, ta thấy ngươi căn bản không đặt Đại Chu và Tây Lương ở trong mắt!"
Lưu Uân hung hăng mắng Thác Bạt Vu nhưng lại tiện thể kéo theo Đại Chu vào, Thác Bạt Vu đang định nói thêm thì Thác Bạt Nhuệ lại kéo nàng một cái. Thác Bạt Vu hất tay Thác Bạt Nhuệ ra khiến hắn phải bất đắc dĩ lên tiếng, "Tam Hoàng tử bớt giận, việc này đúng thật là trách nhiệm của Bắc Ngụy, nhưng ngươi vừa lên tiếng đã đòi 10 vạn con chiến mã thì cũng chính là đánh giá quá cao thực lực của Bắc Ngụy rồi. Ngươi biết rõ Bắc Ngụy không làm được, hà tất phải gây khó xử cho cả đôi bên? Chẳng lẽ Tam Điện hạ cũng muốn động binh qua để cho cả 2 nước đều tổn thương nguyên khí hay sao?"
Thảo nguyên nằm giữa Tây Lương và Bắc Ngụy quanh năm bị giặc Nhung chiếm cứ, cũng chính là đại doanh tự nhiên mà giặc Nhung dùng để quấy rối cả 3 nước. Trước đây giữa Tây Lương và Bắc Ngụy mặc dù có tranh chấp lãnh thổ, thế nhưng vài chục năm nay cơ hồ bị giặc Nhung ngăn cách cho nên nếu muốn giao chiến thì căn bản là không có khả năng. Nếu như Lưu Uân ép Bắc Ngụy đến cùng thì có khi còn chẳng nhận được chút bồi thường nào, cho nên đầy mồm ác khẩu của hắn chỉ có thể nuốt xuống mà thôi. Lưu Uân bị Thác Bạt Nhuệ nói như vậy thì không tiếp tục ép bức đòi hỏi nữa, đành phải hừ một cái, "Ngũ Điện hạ còn dễ nói chuyện hơn nhiều, lời Ngũ Điện hạ nói cũng không phải là không có lý, một khi đã như vậy ta đây phải suy nghĩ lại một chút."
Thác Bạt Nhuệ gật đầu, "Chỉ cần Tam Điện hạ nguyện ý nhận lời xin lỗi của bọn ta thì toàn bộ đều có thể dễ nói chuyện rồi. Người Bắc Ngụy cũng không phải là vỗ lễ thiếu đạo đức."
Phó Đức Thắng đã chết rồi cho nên đương nhiên Lưu Uân phải tiện tay vơ vét chút đồ có tính thực tế một chút, mà rốt cuộc là muốn cái gì thì hắn phải suy nghĩ cẩn thận một chút. Ý nghĩ này vừa này ra thì Lưu Uân lại nói, "Thi thể Từ Thường ở đâu?"
Thác Bạt Nhuệ lên tiếng, "Ở trong lều bên kia..."
Lưu Uân cười lạnh, "Được rồi, một kẻ tội nhân như vậy, chắc chắn các ngươi cũng sẽ không che chở nhỉ? Ta muốn thi thể của hắn."
Thác Bạt Vu chau mày, "Ngươi muốn thi thể Từ Thường để làm gì?"
Lưu Uân cười cay độc, "Để tế Phó Tướng quân!"
Thác Bạt Vu siết chặt hai nắm tay rồi nhìn sang Thác Bạt Nhuệ. Nàng không hề muốn, cho dù Từ Thường đã chết thì cũng là tội nhân của Bắc Ngụy, sao có thể giao cho Lưu Uân được chứ. Nàng vẫn còn phải mang Từ Thường về để cho Thác Bạt Kỳ xem việc tốt mà hắn làm!
Trên mặt Thác Bạt Nhuệ cũng do dự, "Hoàng tỷ... Hay là... hay là giao cho hắn đi..."
Thác Bạt Vu chau mày, "Từ Thường là tội nhân của Bắc Ngụy, đợi đến khi Thái tử ca ca thức dậy thì chắc hẳn cũng muốn nhìn xem hung thủ là ai, nếu cần điều tra thì vẫn phải điều tra tiếp. Không được, Từ Thường phải mang về Bắc Ngụy..."
Thác Bạt Nhuệ bất đắc dĩ, "Mang người chết trở về? Xa như vậy..."
Thác Bạt Vu mím môi, nhất thời cũng không biết phải làm sao. Lưu Uân cười như không cười nhìn chằm chằm vào Thác Bạt Vu, "Công chúa ngay cả người chết cũng không nỡ, quả nhiên đây chính là biểu hiện đuối lý của người Bắc Ngụy à?"
Thác Bạt Vu nhất thời không biết xoay sở thế nào, nghĩ đến Thác Bạt Hoằng vẫn còn chưa tỉnh lại thì lập tức có cảm giác lẻ loi trơ trọi. Nhìn thấy đáy mắt Lưu Uân lóe lên một tia tàn nhẫn, một lúc lâu sau nàng mới nghiến răng nghiến lợi, "Đưa ngươi thì đưa ngươi, đợi Thế tử Điện hạ điều tra xong thì đưa cho ngươi!"
Lưu Uân nhìn sang Yến Trì, Yến Trì nói, "Mặc dù biết hắn là hung thủ, nhưng vẫn còn nhiều vật chứng chưa điều tra đến."
Lưu Uân cười lạnh, "Được, vậy thì nể mặt mũi của Thế tử Điện hạ, chờ vụ án này tra xong thì thi thể của Từ Thường thuộc về Tây Lương!"
Đến tận lúc này Yến Hoài mới lên tiếng, "Còn chưa đến kỳ hạn 3 ngày đã điều tra rõ ràng vụ án, Tam Điện hạ chắc hẳn đã hài lòng rồi chứ? Việc này đều có trách nhiệm của cả Bắc Ngụy và Đại Chu, nếu như Tam Điện hạ muốn truy cứu thì đương nhiên Đại Chu cũng sẽ phối hợp."
Thái độ của Lưu Uân khi đối mặt với Yến Hoài và Thác Bạt Vu đương nhiên không giống nhau, nghe Yến Hoài nói như vậy thì trong lòng Lưu Uân cũng điềm đạm đi đôi chút, "Trong vòng 3 ngày mà Thế tử Điện hạ đã tìm ra hung thủ, đủ để thấy Đại Chu thật sự coi trọng chuyện này. Hôm nay Từ Thường đã chết, tin tưởng Phó Tướng quân dưới cửu tuyền cũng được an giấc. Còn nếu nói truy cứu thì thật sự ta cũng không có ý định này."
Yến Hoài cười cười, Lưu Uân lại nói tiếp, "Có điều dù sao sự việc cũng xảy ra tại Đại Chu, nếu như ta không để ý thì quay về Tây Lương cũng không có cách nào giải thích. Việc này cũng xin cho phép ta suy xét một chút rồi đến thương nghị với Hoàng thượng sau."
"Đương nhiên là được." Yến Hoài cũng cực kỳ điềm đạm, hiện giờ sai lầm lớn nhất thuộc về Bắc Ngụy nên ông chỉ cần đứng ngoài cuộc là được, "Hiện giờ vụ án của Thái tử Thác Bạt và Phó Tướng quân đều đã điều tra rõ ràng, chúng ta cũng đều yên tâm rồi. Đại săn vẫn còn mấy ngày nữa, ngày mai lại bắt đầu, các tướng sĩ trong đại doanh trước tiên cử hành nghi thức tiễn đưa cho Phó Tướng quân, sau đó tiếp tục đi săn thêm vài ngày nữa là có thể quay về Lâm An rồi. Ta nghe Cửu nha đầu nói bệnh tình của Thái tử Thác Bạt đã có chuyển biến tốt đẹp, nếu như mấy hôm nay có thể tỉnh lại thì không thể tốt hơn nữa. Lần đại săn này xảy ra quá nhiều việc, những sứ thần khác của Bắc Ngụy và Tây Lương đều cần có Công chúa và 2 vị Điện hạ đây trấn an."
Giọng nói Yến Hoài rất hòa nhã nên đương nhiên Lưu Uân đồng ý theo, mà Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ lại càng không có lý do để nổi giận. Tranh chấp trong Hoàng tộc Bắc Ngụy bọn họ nháo đến tận địa bàn của Đại Chu, ảnh hưởng đến xuân săn của Đại Chu không nói mà còn khiến cho chính bản thân bọn họ mất mặt. Cho nên cơn tức giận của Thác Bạt Vu hoàn toàn không thể phát tác được, nghe Yến Hoài nói câu này thì đương nhiên phải liên tục đồng ý theo.
Nói thêm mấy câu nữa thì cả 3 bọn họ đều rời đi, sau đó nụ cười trên mặt Yến Hoài cũng tiêu tán đi dần. Yến Kỳ lên tiếng, "Đúng là chúng ta phải hỏi tội Bắc Ngụy mới phải, đang xuân săn yên lành lại bị nội đấu bọn họ phá hỏng!"
Yến Triệt nghĩ đến lời Triệu Thục Hoa nói liền tiếp lời, "Suy cho cùng kỳ thật vẫn là tranh giành đoạt đích, nếu Tứ Điện hạ của Bắc Ngụy không có ý định tranh quyền đoạt lợi thì bị kịch lần này cũng không xảy ra. Hiện tại Công chúa Bắc Ngụy vẫn còn ở Đại Chu, chờ khi bọn họ quay về Bắc Ngụy rồi thì lại càng không biết được bên trong máu chảy thành sông thế nào."
Yến Hoài nghe thấy vậy dường như cũng hơi dao động nên vẻ mặt nghiêm nghị lại. Yến Kỳ cũng híp híp mắt, gương mặt trở nên lạnh băng.
Vừa bước đến cửa đã trông thấy Viên Khánh đứng ngoài chờ, tựa hồ như từ sớm đã biết Lưu Uân sẽ đến nên ông không hề có chút ngoài ý muốn nào mà trực tiếp vén màn che lên, "Tam Hoàng tử, mời..."
Lưu Uân sửa sang lại vạt áo, cất bước tiến vào trong. Bên trong đã có Yến Trì, Yến Triệt và toàn bộ những người liên quam, ngay cả Yến Ly đã bao ngày nay chưa từng lộ diện ở chủ trướng cũng thấy có mặt.
Lưu Uân tiến lên cúi người hành lễ sau đó liền hỏi, "Hoàng thượng, nghe nói đã bắt được hung thủ, là võ sĩ Bắc Ngụy?"
Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ đều ở trong lều, vừa nghe thấy Lưu Uân nói thì trong lòng cả 2 đều cảm thấy không ổn.
Yến Hoài gật đầu, "Đúng vậy, Cửu nha đầu đã nghiệm qua thương thế trên người Từ Thường, có thể khẳng định tối hôm đó chính là Từ Thường gặp gỡ Phó Tướng quân trong dược phòng."
Lưu Uân hít vào một hơi thật sâu sau đó quay sang nhìn Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ, "Công chúa, Ngũ Điện hạ, hai người định nói thế nào? Từ Thường của các ngươi sát hại Đại Tướng quân của Tây Lương bọn ta, các ngươi cho ta một câu trả lời xem?"
Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ đều không ưa gì Lưu Uân, nhưng chuyện đến hiện tại thì bọn họ cũng phải nghĩ đến quan hệ hữu nghị giữa Bắc Ngụy và Tây Lương. Huống chi Từ Thường đã giết người thì đúng thật là Bắc Ngụy đã đuối lý rồi. Thác Bạt Nhuệ xoay người lại nhìn Thác Bạt Vu, Thác Bạt Vu ho nhẹ một cái rồi nói, "Tam Điện hạ, Từ Thường chính là tội nhân của Bắc Ngụy, hắn làm vậy thật sự không phải là mong muốn của bọn ta. Chuyện của Phó Tướng quân chúng ta cực kỳ áy náy, sau khi trở về chúng ta sẽ nói phụ hoàng viết Quốc thư để tạ lỗi, sau đó lại tặng lễ vật để thể hiện áy náy."
Lưu Uân cười lạnh, "Hả? Chỉ tạ lỗi là đủ rồi sao? Người chết chính là Binh mã Đại nguyên soái của Tây Lương chúng ta! Chỉ một chút lễ vật như vậy, ngươi nghĩ rằng ta và cả Tây Lương đều thèm khát lễ vật của Bắc Ngụy các ngươi sao?"
Thác Bạt Vu đè chặt cơn tức giận xuống rồi mím môi nói, "Vậy ngươi muốn thế nào?"
Kỳ thật trong lòng Lưu Uân nhất thời cũng không nghĩ ra là muốn gì, nhưng hắn đảo mắt một cái sau đó lập tức nói năng có khí phách hẳn lên, "Các ngươi muốn biểu đạt áy náy đúng không, được, vậy 10 vạn con tuấn mã ở phía Nam của Bắc Ngụy!"
Lời này vừa nói ra thì Thác Bạt Vu lập tức hít vào một hơi khí lạnh. Phía Nam Bắc Ngụy tiếp giáp với phía Bắc của Đại Chu, nơi đó chính là cao nguyên, có thảo nguyên rộng lớn cùng với mưa ẩm dào dạt cho nên tuấn mã nuôi dưỡng ở nơi đó đều có thể trạng cao lớn và cực kỳ khỏe mạnh, cũng chính là nơi duy nhất sản sinh ra chiến mã. Nhưng hiện tại quốc khố Bắc Ngụy trống rỗng, kinh phí nuôi dưỡng chiến mã có giới hạn, ngay cả số ngựa hiện tại cũng còn chưa đủ để cung cấp cho quân dự bị của chính Bắc Ngụy. Vậy mà Lưu Uân vừa mới mở miệng đã đòi 10 vạn con tuấn mã, công phu sư tử ngoạm như vậy làm sao Thác Bạt Vu có thể đồng ý được? "Tam Điện hạ coi 10 vạn con tuấn mà là trò đùa à? Có phải Tam Điện hạ ngươi không hề muốn Bắc Ngụy bù đắp rồi không?"
Thấy Thác Bạt Vu tự mình đã có lỗi mà lại còn hung hãn như vậy thì lập tức khiến Lưu Uân tức giận không kiềm chế được. Hắn cười lạnh, "Xem ra Công chúa Điện hạ hoàn toàn không hề cảm giác được lần này Bắc Ngụy gây ra sai lầm rồi! Bắc Ngụy đi sứ đến Đại Chu, sau đó lại gây ra tình trạng hỗn loạn khiến cho Đại Chu hết lần này đến lần khác phải hủy hoại buổi đi săn, lại còn sát hại Binh mã Đại nguyên soái của Tây Lương bọn ta. Bởi vậy Bắc Ngụy nên giải thích với Đại Chu và Tây Lương, hơn nữa còn phải trả giá thật nhiều! Công chúa nói năng lỗ mãng như vậy, ta thấy ngươi căn bản không đặt Đại Chu và Tây Lương ở trong mắt!"
Lưu Uân hung hăng mắng Thác Bạt Vu nhưng lại tiện thể kéo theo Đại Chu vào, Thác Bạt Vu đang định nói thêm thì Thác Bạt Nhuệ lại kéo nàng một cái. Thác Bạt Vu hất tay Thác Bạt Nhuệ ra khiến hắn phải bất đắc dĩ lên tiếng, "Tam Hoàng tử bớt giận, việc này đúng thật là trách nhiệm của Bắc Ngụy, nhưng ngươi vừa lên tiếng đã đòi 10 vạn con chiến mã thì cũng chính là đánh giá quá cao thực lực của Bắc Ngụy rồi. Ngươi biết rõ Bắc Ngụy không làm được, hà tất phải gây khó xử cho cả đôi bên? Chẳng lẽ Tam Điện hạ cũng muốn động binh qua để cho cả 2 nước đều tổn thương nguyên khí hay sao?"
Thảo nguyên nằm giữa Tây Lương và Bắc Ngụy quanh năm bị giặc Nhung chiếm cứ, cũng chính là đại doanh tự nhiên mà giặc Nhung dùng để quấy rối cả 3 nước. Trước đây giữa Tây Lương và Bắc Ngụy mặc dù có tranh chấp lãnh thổ, thế nhưng vài chục năm nay cơ hồ bị giặc Nhung ngăn cách cho nên nếu muốn giao chiến thì căn bản là không có khả năng. Nếu như Lưu Uân ép Bắc Ngụy đến cùng thì có khi còn chẳng nhận được chút bồi thường nào, cho nên đầy mồm ác khẩu của hắn chỉ có thể nuốt xuống mà thôi. Lưu Uân bị Thác Bạt Nhuệ nói như vậy thì không tiếp tục ép bức đòi hỏi nữa, đành phải hừ một cái, "Ngũ Điện hạ còn dễ nói chuyện hơn nhiều, lời Ngũ Điện hạ nói cũng không phải là không có lý, một khi đã như vậy ta đây phải suy nghĩ lại một chút."
Thác Bạt Nhuệ gật đầu, "Chỉ cần Tam Điện hạ nguyện ý nhận lời xin lỗi của bọn ta thì toàn bộ đều có thể dễ nói chuyện rồi. Người Bắc Ngụy cũng không phải là vỗ lễ thiếu đạo đức."
Phó Đức Thắng đã chết rồi cho nên đương nhiên Lưu Uân phải tiện tay vơ vét chút đồ có tính thực tế một chút, mà rốt cuộc là muốn cái gì thì hắn phải suy nghĩ cẩn thận một chút. Ý nghĩ này vừa này ra thì Lưu Uân lại nói, "Thi thể Từ Thường ở đâu?"
Thác Bạt Nhuệ lên tiếng, "Ở trong lều bên kia..."
Lưu Uân cười lạnh, "Được rồi, một kẻ tội nhân như vậy, chắc chắn các ngươi cũng sẽ không che chở nhỉ? Ta muốn thi thể của hắn."
Thác Bạt Vu chau mày, "Ngươi muốn thi thể Từ Thường để làm gì?"
Lưu Uân cười cay độc, "Để tế Phó Tướng quân!"
Thác Bạt Vu siết chặt hai nắm tay rồi nhìn sang Thác Bạt Nhuệ. Nàng không hề muốn, cho dù Từ Thường đã chết thì cũng là tội nhân của Bắc Ngụy, sao có thể giao cho Lưu Uân được chứ. Nàng vẫn còn phải mang Từ Thường về để cho Thác Bạt Kỳ xem việc tốt mà hắn làm!
Trên mặt Thác Bạt Nhuệ cũng do dự, "Hoàng tỷ... Hay là... hay là giao cho hắn đi..."
Thác Bạt Vu chau mày, "Từ Thường là tội nhân của Bắc Ngụy, đợi đến khi Thái tử ca ca thức dậy thì chắc hẳn cũng muốn nhìn xem hung thủ là ai, nếu cần điều tra thì vẫn phải điều tra tiếp. Không được, Từ Thường phải mang về Bắc Ngụy..."
Thác Bạt Nhuệ bất đắc dĩ, "Mang người chết trở về? Xa như vậy..."
Thác Bạt Vu mím môi, nhất thời cũng không biết phải làm sao. Lưu Uân cười như không cười nhìn chằm chằm vào Thác Bạt Vu, "Công chúa ngay cả người chết cũng không nỡ, quả nhiên đây chính là biểu hiện đuối lý của người Bắc Ngụy à?"
Thác Bạt Vu nhất thời không biết xoay sở thế nào, nghĩ đến Thác Bạt Hoằng vẫn còn chưa tỉnh lại thì lập tức có cảm giác lẻ loi trơ trọi. Nhìn thấy đáy mắt Lưu Uân lóe lên một tia tàn nhẫn, một lúc lâu sau nàng mới nghiến răng nghiến lợi, "Đưa ngươi thì đưa ngươi, đợi Thế tử Điện hạ điều tra xong thì đưa cho ngươi!"
Lưu Uân nhìn sang Yến Trì, Yến Trì nói, "Mặc dù biết hắn là hung thủ, nhưng vẫn còn nhiều vật chứng chưa điều tra đến."
Lưu Uân cười lạnh, "Được, vậy thì nể mặt mũi của Thế tử Điện hạ, chờ vụ án này tra xong thì thi thể của Từ Thường thuộc về Tây Lương!"
Đến tận lúc này Yến Hoài mới lên tiếng, "Còn chưa đến kỳ hạn 3 ngày đã điều tra rõ ràng vụ án, Tam Điện hạ chắc hẳn đã hài lòng rồi chứ? Việc này đều có trách nhiệm của cả Bắc Ngụy và Đại Chu, nếu như Tam Điện hạ muốn truy cứu thì đương nhiên Đại Chu cũng sẽ phối hợp."
Thái độ của Lưu Uân khi đối mặt với Yến Hoài và Thác Bạt Vu đương nhiên không giống nhau, nghe Yến Hoài nói như vậy thì trong lòng Lưu Uân cũng điềm đạm đi đôi chút, "Trong vòng 3 ngày mà Thế tử Điện hạ đã tìm ra hung thủ, đủ để thấy Đại Chu thật sự coi trọng chuyện này. Hôm nay Từ Thường đã chết, tin tưởng Phó Tướng quân dưới cửu tuyền cũng được an giấc. Còn nếu nói truy cứu thì thật sự ta cũng không có ý định này."
Yến Hoài cười cười, Lưu Uân lại nói tiếp, "Có điều dù sao sự việc cũng xảy ra tại Đại Chu, nếu như ta không để ý thì quay về Tây Lương cũng không có cách nào giải thích. Việc này cũng xin cho phép ta suy xét một chút rồi đến thương nghị với Hoàng thượng sau."
"Đương nhiên là được." Yến Hoài cũng cực kỳ điềm đạm, hiện giờ sai lầm lớn nhất thuộc về Bắc Ngụy nên ông chỉ cần đứng ngoài cuộc là được, "Hiện giờ vụ án của Thái tử Thác Bạt và Phó Tướng quân đều đã điều tra rõ ràng, chúng ta cũng đều yên tâm rồi. Đại săn vẫn còn mấy ngày nữa, ngày mai lại bắt đầu, các tướng sĩ trong đại doanh trước tiên cử hành nghi thức tiễn đưa cho Phó Tướng quân, sau đó tiếp tục đi săn thêm vài ngày nữa là có thể quay về Lâm An rồi. Ta nghe Cửu nha đầu nói bệnh tình của Thái tử Thác Bạt đã có chuyển biến tốt đẹp, nếu như mấy hôm nay có thể tỉnh lại thì không thể tốt hơn nữa. Lần đại săn này xảy ra quá nhiều việc, những sứ thần khác của Bắc Ngụy và Tây Lương đều cần có Công chúa và 2 vị Điện hạ đây trấn an."
Giọng nói Yến Hoài rất hòa nhã nên đương nhiên Lưu Uân đồng ý theo, mà Thác Bạt Vu và Thác Bạt Nhuệ lại càng không có lý do để nổi giận. Tranh chấp trong Hoàng tộc Bắc Ngụy bọn họ nháo đến tận địa bàn của Đại Chu, ảnh hưởng đến xuân săn của Đại Chu không nói mà còn khiến cho chính bản thân bọn họ mất mặt. Cho nên cơn tức giận của Thác Bạt Vu hoàn toàn không thể phát tác được, nghe Yến Hoài nói câu này thì đương nhiên phải liên tục đồng ý theo.
Nói thêm mấy câu nữa thì cả 3 bọn họ đều rời đi, sau đó nụ cười trên mặt Yến Hoài cũng tiêu tán đi dần. Yến Kỳ lên tiếng, "Đúng là chúng ta phải hỏi tội Bắc Ngụy mới phải, đang xuân săn yên lành lại bị nội đấu bọn họ phá hỏng!"
Yến Triệt nghĩ đến lời Triệu Thục Hoa nói liền tiếp lời, "Suy cho cùng kỳ thật vẫn là tranh giành đoạt đích, nếu Tứ Điện hạ của Bắc Ngụy không có ý định tranh quyền đoạt lợi thì bị kịch lần này cũng không xảy ra. Hiện tại Công chúa Bắc Ngụy vẫn còn ở Đại Chu, chờ khi bọn họ quay về Bắc Ngụy rồi thì lại càng không biết được bên trong máu chảy thành sông thế nào."
Yến Hoài nghe thấy vậy dường như cũng hơi dao động nên vẻ mặt nghiêm nghị lại. Yến Kỳ cũng híp híp mắt, gương mặt trở nên lạnh băng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương