Chưa kịp để Ninh Lạc phản ứng đã bị túm cổ áo nhấc chân khỏi mặt đất, mặt đầy hoảng sợ.
Phương Lộc Dã kéo cậu ra sau lưng mình, che chắn: "Ninh Lạc, lui ra sau lưng tôi!"
【 ...Con kính cẩn cảm ơn ngài, suýt thì hẻo ngay trong tay ngài luôn rồi. 】
Phương Lộc Dã lười để ý đến cậu, ai bảo lùn thế chi? Cậu ta cảnh giác nhìn cuộn rong biển đen, cất tiếng chất vấn: "Anh là ai?"
"Đúng đấy, anh là ai?!" Ninh Lạc thò đầu ra từ sau lưng cậu ta, chống nạnh hùa theo chất vấn.
[ Tuy cười lúc này là vô đạo đức nhưng Ninh Lạc dễ thương quá, tui cắn cắn cắn cắn cắn. ]
[ Giống hệt nhóc phế vật cáo mượn oai hùm. ]
[ Có Dã Tử thực sự yên tâm hơn nhiều, ít nhất cậu ấy có thể đấm tên mắt ti hí bay xa năm mét. ]
Ninh Lạc cũng biết thực lực của Phương Lộc Dã, thế nên yên tâm hơn không ít, kéo kéo áo Phương Lộc Dã, hai người vừa lặng lẽ lùi lại, vừa hỏi: "Người anh em, anh vô tình vào đây à? Bây giờ ra ngoài vẫn còn kịp, chúng tôi sẽ không nói với đoàn làm chương trình đâu."
Anh em quái gì, ai là anh chị em với cậu.
Trần Dưa Vương khinh thường: "Đừng gọi kiểu đó để kéo quan hệ với tôi, tôi là Lôi huynh đệ."
Ninh Lạc gật đầu, liên tục trấn an: "Được được Lôi huynh à, anh đừng kích động. Đừng nói Lôi huynh, tôi gọi anh là Điện mẫu cũng được. Anh đi nhầm đường phải không? Rẽ trái đi thẳng là ra được."
【 Đi lẹ đi lẹ, ăn mặc đáng sợ thế này, đừng bảo là cuộn sushi tự mang dao nĩa đấy nhé? 】
Phương Lộc Dã quay mặt đi, coi mình là người điếc.
Lại bắt đầu rồi, miệng vặn ga phóng trước, não cắp đít đuổi theo sau.
Trần Dưa Vương sững người, nhìn dòng haha bay nhanh trên màn hình bình luận, giận dữ: "Lôi công Điện mẫu* gì chứ, đừng cà chớn với tôi. Tôi cảnh cáo các cậu, đừng nói bừa, tôi đang livestream đấy!"
"Hả? Livestream?" Ninh Lạc kinh hoàng.
Cậu vội vàng giấu tay vẽ đầy người nhỏ ra sau lưng, lộ ra nụ cười nghiệp vụ tiêu chuẩn, bóng cây cắt nắng trên mặt cậu, giữ giọng nói với camera say hi:
"Hello, chúc các bạn trong phòng livestream buổi chiều tốt lành nha, rất vui được gặp gỡ tình cờ với mọi người trong chiều hè, hy vọng chương trình đang quay của chúng tôi có thể mang đến cho các bạn niềm vui."
Bây giờ là lúc nói mấy cái này hả? Phương Lộc Dã sắp bị đồng đội ngu đần của mình chọc tức chết.
【 Nghe tôi nói 'chương trình' chưa? Mau gọi điện cho đoàn làm chương trình bảo bảo vệ đến vớt vát hai cái mạng nhỏ của chúng tôi đi! 】
Phương Lộc Dã im lặng một giây, thấy cũng không tức giận như vậy nữa.
[ Tôi đã báo cảnh sát rồi, hy vọng cảnh sát mau đến. ]
[ Tin vui! Gọi được điện thoại cho đoàn làm chương trình rồi, họ nói sẽ cử người đến ngay. ]
[ Chết tiệt, mải cười quên báo cảnh sát, vẫn là mọi người đáng tin cậy. ]
Trần Dưa Vương cũng biết không thể kéo dài thêm nữa, lần này chắc chắn đã bỏ lỡ drama lớn về Hướng Bốc Ngôn và Ninh Tịch Bạch, chỉ có thể cố gắng khai thác thông tin từ Ninh Lạc.
"Ninh Lạc, trước đây cậu lừa dối mọi người, tạo dựng nhân vật nam sinh thuần khiết nhưng liên tục thất bại, bây giờ có phải đã đổi chiến lược, lại muốn đổi thành nhân vật điên loạn để thu hút fan, lừa dối công chúng không?"
Phương Lộc Dã khó tin nổi, một phát túm lấy tay Ninh Lạc đang giấu sau lưng: "Cậu ta đã thế này rồi mà anh vẫn còn nghĩ là người bình thường giả điên sao? Rốt cuộc ai mới là thằng điên?"
Ninh Lạc ngượng ngùng rụt tay.
[ Thấy rõ được Dã Tử đã bị hành hạ kiệt quệ. ]
[ Hahahahahahahahahahahahahahahahahaha, bé Lạc, nói gì đi bé. ]
[ Dã Tử: Các người không ai hiểu tôi, các người chỉ quan tâm niềm vui của mình! ]
Ninh Lạc dùng sức như kéo co để rút tay mình ra, nụ cười trên mặt không đổi, tố chất nghề nghiệp siêu chuẩn: "Lừa dối gì chứ, trên đời này ai mà chẳng lừa anh, chỉ có pizza và toán học không lừa thôi."
Trần Dưa Vương: "Gì cơ?"
Ninh Lạc: "Vì pizza chỉ có 6 miếng 8 miếng 10 miếng 12 miếng, không bao giờ có 7 miếng."
Phương Lộc Dã nói: "Còn toán học, không biết chính là không biết."
Dân cư mạng xem cảnh trong phòng phát sóng trực tiếp run rẩy kịch liệt.
Là Trần Dưa Vương tức đến run.
Hai người, một xướng một họa khiến hắn tức đến mức như phát bệnh Parkinson.*
Hắn cúi đầu, sờ soạng khắp người tìm đồ.
Lông mày Phương Lộc Dã giật nảy, kéo Ninh Lạc lùi nhanh.
Trần Dưa Vương quả nhiên rút ra một vật sắc lạnh trắng bệch, ngực phập phồng: "Tôi chịu đủ cái thế giới chó má này rồi, tôi phải giết các cậu rồi tự sát!"
Ninh Lạc nhìn con dao rọc giấy nhỏ, lại còn là loại bấm một cái sẽ thu lại chỉ có lưỡi dao 1cm, lâm vào trầm mặc.
【 Lôi huynh này có vẻ tinh thần cũng không được bình thường lắm nhỉ? 】
Phương Lộc Dã thấy miệng chó của cậu cuối cùng cũng nhả ra được câu người.
Mấu chốt là giữa ban ngày ban mặt mặc một thân đen, lén lút tấn công người khác, có thể bình thường đến đâu chứ?
Tay áo bị kéo một cái, Ninh Lạc dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu ta nhìn sau cây, quả nhiên thấy chú cảnh sát đang ra dấu với họ.
Cảnh sát cố gắng làm khẩu hình: Kéo dài thời gian.
Kéo dài thời gian? Kéo thế nào?
Ninh Lạc chợt nảy ra ý tưởng, hỏi một câu cực kỳ sâu sắc: "Lôi huynh, anh có ước mơ không?"
Cảnh sát: "..."
Trần Dưa Vương sững người.
Thế mà lại có hiệu quả thật? Ninh Lạc tiếp tục: "Lúc nhỏ anh có ước mơ gì không, ví dụ như trở thành siêu nhân cứu thế giới?"
Trần Dưa Vương cười khẩy: "Không đùa đâu, tôi làm thật rồi."
Ninh Lạc: "Hở?"
Trần Dưa Vương bao năm uất ức một sớm xả ra, giận dữ vút trời: "Ông đây đi làm một mình cân việc của mười người không phải siêu nhân thì là gì, hả?"
"Đm nó kiếp trước tôi gây tội kiếp này phải đi làm lương tháng ba nghìn rưỡi, mệnh đắng hơn cafe!"
[ Mắt ti hí, anh phát điên thì phát điên, sao còn đá tôi một cái? Chúng ta chỉ biết qua mạng, anh vượt mức pic cà bôn rồi đấy! ]
[ Có người nghe chuyện cười, có người soi gương, tôi không nói là ai. ]
[ Đéo mẹ tiên sư, tôi cũng muốn phát điên! Tôi muốn cuộn thành 007, 0 khí lượng 0 kiên nhẫn một tuần 7 ngày không làm người! ]
[ Bắt đầu hiểu Ninh Lạc rồi, thế giới này còn có người bình thường nào đâu? Đều điên cả rồi, điên một chút cũng tốt. ]
Trần Dưa Vương lần đầu tiên biết được sự sảng khoái của việc phát điên, chưa kịp hét hết cảm xúc tiêu cực thì đã bị một đòn khóa người ấn xuống đất, miệng ăn đầy bùn đất.
Ninh Lạc thấy người bị khống chế liền thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực: "Đáng sợ quá, ở đây còn có người bình thường nào không? Sao toàn là người điên vậy."
Nói xong ngẩng đầu lên, phát hiện Phương Lộc Dã đang nhìn mình với biểu cảm khó tả, chớp chớp mắt: "Nhìn tôi làm gì?"
【 Thầm thương? Thích tôi? 】
Phương Lộc Dã nghe mà muốn nôn, quay đầu đi, thấy các khách mời khác vội vã chạy đến.
Cậu ta vừa nhìn đã thấy Lộ Đình Châu đang sải bước lớn đi về phía này.
Đi gấp như vậy, chắc chắn là lo cho cậu ta lắm.
Phương Lộc Dã dang rộng hai tay, chuẩn bị đón nhận sự lo lắng quở trách yêu thương của Lộ Đình Châu: "Anh~"
Lộ Đình Châu hai ba bước tiến lên, một phát nắm vai Ninh Lạc, xoay cậu một vòng: "Không sao chứ?"
Ninh Lạc choáng váng bị xách xoay vòng, thấy sự lo lắng rõ ràng trong mắt anh, giơ tay gãi gãi má, ngẩng đầu nói: "Không sao đâu, thực ra chỉ là paparazzi muốn kiếm thêm tiền thôi. Nói vài câu thì đột nhiên phát điên, nhưng cảnh sát đều ở đây, không có gì bất ngờ."
Mặt Trần Dưa Vương bị ép trên đất đến biến dạng, nghe câu này tức đến muốn chửi bới nhưng chỉ có thể phát ra tiếng hừ hừ.
Gì mà đột nhiên phát điên? Chứ không phải bị cậu chọc tức à!
"Không sao là may rồi."
Lộ Đình Châu buông vai Ninh Lạc ra, ánh mắt hạ xuống dừng lại ở ngón tay của Ninh Lạc.
Ninh Lạc nhìn khuôn mặt nhỏ trên đầu ngón tay mình: "Ừm, cái này, cái đó..." Cậu thử đưa ra Lỗ Đại Hải đang cười ngờ nghệch, "Để anh ấy chào anh một câu?"
"..."
Lộ Đình Châu túm lấy tay cậu ấn xuống: "Cảm ơn, không cần đâu."
Bốn luồng ánh mắt oán hận phía sau gần như hóa thành thực thể. Lộ Đình Châu quay đầu, đối diện với ánh mắt của Ninh Dương và Phương Lộc Dã.
Ánh mắt Ninh Dương lăm lăm vào bàn tay vừa đặt trên vai Ninh Lạc của anh, không ngăn cản ngay lập tức là vì đền đáp ơn bữa trưa của Lộ Đình Châu.
Nhưng đứng gần thế là bất lịch sự đấy! Ninh Dương cố gắng dùng ánh mắt đẩy lùi Lộ Đình Châu.
Phương Lộc Dã thẳng thắn hơn nhiều, u oán nhìn anh: "Anh, anh có thấy người sống sờ sờ em đây không? Em cũng là nạn nhân đấy."
Lộ Đình Châu nhìn cậu ta, im lặng một giây rồi hỏi: "Phòng vệ chính đáng, không cần anh phải trả tiền thuốc men nữa đúng không?"
Phương Lộc Dã: "Hả?"
Cậu ta phản ứng lại: "Trong lòng anh em rốt cuộc là hình tượng gì vậy! Người đó không phải em đánh em không ra tay, cũng không cần bồi thường tiền thuốc men, càng không cần mở họp báo xin lỗi giải thích và tuyên bố trên Weibo sau này sẽ làm người tốt."
【 Quy trình thành thạo thế, quỳ gối nhanh thế, bình thường làm không ít loại chuyện này nhỉ? 】
Phương Lộc Dã phát hiện mình không thể phản bác.
Đáng ghét!
Tiền Đa Đa đang bên kia đàm phán với cảnh sát cũng là vẻ mặt muốn chết, cảm thấy mình nên đi chùa lễ Phật xả xui, sóng này chưa yên sóng khác đã nổi là chuyện gì vậy chứ.
Cảnh sát biết Trần Dưa Vương đang phát sóng trực tiếp và có thói quen tự động ghi hình nên bắt đầu kiểm tra nội dung video quay được.
Sau đó vừa xem vừa cười, vừa cười vừa lén nhìn Ninh Lạc, bàn tán với người xung quanh.
Tim Ninh Lạc đập thót, đột nhiên nhớ ra mình đang làm gì khi Trần Dưa Vương vào: "Trong video quay những gì vậy?"
Một nữ cảnh sát ho một tiếng, nói: "Chỉ là đối thoại của ba người các cậu thôi, không có gì khác. À đúng rồi, phiền hai cậu đi ghi lời khai, người này chúng tôi sẽ đưa về."
Sự chú ý của Ninh Lạc nhanh chóng bị kéo đi, ngoan ngoãn đi theo một cảnh sát khác để lấy lời khai.
Cậu thì không sao, nhưng Hứa Linh có sao. Cô đang làm đẹp tự dưng nhìn thấy tên của nghệ sĩ nhà mình đang dần dần lên hot search.
Bộp một cái.
Điện thoại đập vào mũi.
Đau đớn thể xác còn không bằng khao khát chết mãnh liệt trong tâm hồn.
Thợ làm đẹp quen cô, thấy trên màn hình điện thoại các từ khoá #NinhLạcdiễnLôiVũ, #Ninh Lạcéppaparazziphátđiên, bèn cười hỏi: "Chị Linh, đây là nghệ sĩ do đích thân chị quản lý hả?"
"Không phải, họ." Giọng Hứa Linh bình bình.
Thợ làm đẹp: "Ơ? Nghệ sĩ này còn có họ hàng à?"
Trong lòng Hứa Linh giận dữ: "Cô hỏi câu nữa xem!"
-
Tiền Đa Đa sau khi xử lý xong vụ Trần Dưa Vương lập tức đăng thông báo qua tài khoản chính thức, tuyên bố sau này sẽ tăng cường độ an ninh. Vì xin lỗi kịp thời và đưa ra biện pháp cụ thể, dân cư mạng chửi anh ta cũng dịu đi một chút xíu xìu xiu.
Anh ta mệt mỏi rã rời, niềm an ủi duy nhất là Ninh Lạc lại mang đến một làn sóng nhiệt, hiện tại độ hot của chương trình cao ngất, số liệu nghiền nát tất cả chương trình giải trí cùng thời điểm.
"Đại sư chính là ngôi sao may mắn của mình, mình phải in mặt đại sư dán đầu giường trừ tà." Tiền Đa Đa ngồi trên ghế tựa, thở hắt ra cảm thán.
Nhân viên đi qua tưởng tượng cảnh nửa đêm dậy đi vệ sinh, mắt đối mắt với khuôn mặt Ninh Lạc, thế rồi rơi vào khoảng không tĩnh lặng.
Chắc chắn là trừ tà chứ không phải rước tà à?
Thôi, đạo diễn Tiền, ngài vui là được.
Tiền Đa Đa cũng chẳng vui được bao lâu vì bệnh viện gọi điện đến thông báo Hướng Bốc Ngôn nhân lúc mọi người không để ý lại hành hung Ninh Tịch Bạch một trận nữa, luôn miệng hô báo thù cho goods đã thiệt mạng của mình.
Người ở bệnh viện nói: "Đạo diễn Tiền, tôi thấy khuôn mặt Ninh Tịch Bạch không thể lên hình được nữa đâu."
Tiền Đa Đa bật dậy, mặt mày dữ tợn: "Nhưng chúng ta không thể bồi thường vi phạm hợp đồng được, anh biết đó là bao nhiêu tiền không?"
Bắt anh ta nhả tiền từ miệng ra? Trừ phi bước qua xác anh ta!
Đối phương nói: "Tin tốt là, Ninh Tịch Bạch chịu không nổi Hướng Bốc Ngôn nữa, chủ động đề nghị hủy hợp đồng."
Tiền Đa Đa lại ngồi xuống: "Việc tốt, chuyện hay. Vừa khéo đóng gói mang Đinh Dục Kiệt đi luôn, ra tiền vi phạm gấp đôi."
Đáy mắt anh ta ánh lên tia sáng, hạt tính toán bắn thẳng vào mặt người bên bệnh viện.
Thiếu một cặp khách mời tạm thời, lại là ngày đầu phát sóng, theo lý thì không phải chuyện gì to tát, thậm chí còn có thể nhân cơ hội khuấy động một làn sóng độ hot.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ đoàn làm chương trình đã phân xong bài hát cho buổi hòa nhạc, giờ ai sẽ diễn vở nhạc kịch Ninh Tịch Bạch đã rút trúng?
Các minh tinh rất để ý chuyện thay thế cứu cảnh này, người có thứ hạng cao hơn Ninh Tịch Bạch sẽ không đến, sợ bị chửi. Người thấp hơn Ninh Tịch Bạch càng không dám đến, cũng sợ bị chửi.
Tiền Đa Đa tự mình không nghĩ ra, thế là vung tay một cái triệu tập họp toàn thể nhân viên, để bộ não ngoài giúp mình suy nghĩ.
Có người nói: "Có lẽ có thể để bạn của khách mời đến tham gia, khuấy động không khí. Cũng không nói là thay thế, chỉ là đến chơi thôi."
Tiền Đa Đa vừa nghe, thấy có cửa liền nói: "Vậy phải chọn lọc nhân sự cho kỹ, ít nhất phải tạo hiệu ứng show giải trí, đủ vui, có phản ứng hóa học dân mạng mới chịu."
Biên kịch suy nghĩ lanh lẹ, nói: "Vậy đi tìm luôn Ninh Lạc chẳng phải xong sao? Bạn bè cậu ấy chắc chắn đều vui vẻ."
Dù sao thì khùng khùng tụ một ổ, thiểu năng trí tuệ càng thêm vui mà.
"Thông minh!" Tiền Đa Đa vỗ tay, "Toàn là ý hay!"
Anh ta tức tốc đi tìm Ninh Lạc.
Ninh Lạc nói mình phải hỏi thử.
Trước tiên cậu đi tìm nhóm Vương Lâm, gửi một câu "Dạo này mọi người bận gì không, có muốn đến tham gia show giải trí không".
Tin nhắn trước còn đang hỏi tối nay ăn gì, Thẩm Văn Dục trả lời ngay:
【 Có phải show giải trí ngày đầu phát sóng đã phải dừng vì đánh nhau không? 】
Vương Lâm theo sát: 【 Các cậu phải đổi khách mời phải không? Tôi đi tôi đi! Tôi rảnh. 】
【 Otaku Lạc Mập: Ể? Sao các anh đều biết vậy? 】
【 Tôn Thiệu Nghi: Vừa phát sóng đã thấy trên hot search rồi. 】
【 Tôn Thiệu Nghi: Người dùng đã thu hồi một tin nhắn. 】
【 Otaku Lạc Mập: Hot search gì? Tổ chương trình mua cả hot search á? 】
【 Vương Lâm: Đó không phải là thao tác rất bình thường sao? 】
【 Vương Lâm: Bao giờ? Để tôi sắp xếp thời gian, tôi cũng phải có mặt! 】
Tụ tập náo nhiệt, sao có thể thiếu được đám hóng vui bọn họ?
Nhóm Vương Lâm nói dạo này không có Ninh Lạc cuộc sống không vui gì cả.
Rốt cuộc có ai kiểm tra nghiêm túc không vậy, không khí xung quanh Ninh Lạc rắc thuốc kích thích à?
Bên này không vấn đề, Ninh Lạc quay đầu lại hỏi Tô Vạn Đồng và Tống Nam có đi không, đi thì bấm 1.
【 Tống Nam: 11111. 】
【 Tống Nam: Em còn nghĩ cho chương trình của các anh một khẩu hiệu siêu vang dội! 】
【 Otaku Lạc Mập: Gọi là gì? 】
【 Tống Nam: Sân khấu tạp kỹ hoành tráng, có bệnh thì cứ đến! 】
Phương Lộc Dã trồi lên: 【 Hay đấy, đáng thưởng. 】
【 Otaku Lạc Mập:...... Dân đen, lui xuống. 】
Tô Vạn Đồng càng tích cực hơn: 【 Chị đến học múa mì với chú! 】
【 Người dùng đã thu hồi một tin nhắn. 】
【 Gõ nhầm hehe, là học dân ca với chú. 】
Hai từ này giống nhau chỗ nào mà gõ nhầm? Ninh Lạc nghi hoặc nhìn bàn phím 26 chữ của mình.
"Cứ thấy có chút không đúng lắm... Đám người này có phải đang giấu mình chuyện gì không?"
Tiền Đa Đa bên cạnh lập tức cảnh giác: "Giấu gì, giấu chỗ nào? Cậu đừng mở mắt nói bừa. Bạn bè cậu nói chuyện vẫn thế, đôi khi nên tìm nguyên nhân ở bản thân, bao nhiêu năm nay có phải quá nhạy cảm không? Có để bụng đến bạn bè không?"____
【 Lời tác giả: 】
Chương sau sẽ là debut âm nhạc đầu tiên của bé Lạc, chúng ta cùng chờ đợi màn ra mắt của ẻm nào, vỗ tay!____
250 vote up tiếp nha~
Phương Lộc Dã kéo cậu ra sau lưng mình, che chắn: "Ninh Lạc, lui ra sau lưng tôi!"
【 ...Con kính cẩn cảm ơn ngài, suýt thì hẻo ngay trong tay ngài luôn rồi. 】
Phương Lộc Dã lười để ý đến cậu, ai bảo lùn thế chi? Cậu ta cảnh giác nhìn cuộn rong biển đen, cất tiếng chất vấn: "Anh là ai?"
"Đúng đấy, anh là ai?!" Ninh Lạc thò đầu ra từ sau lưng cậu ta, chống nạnh hùa theo chất vấn.
[ Tuy cười lúc này là vô đạo đức nhưng Ninh Lạc dễ thương quá, tui cắn cắn cắn cắn cắn. ]
[ Giống hệt nhóc phế vật cáo mượn oai hùm. ]
[ Có Dã Tử thực sự yên tâm hơn nhiều, ít nhất cậu ấy có thể đấm tên mắt ti hí bay xa năm mét. ]
Ninh Lạc cũng biết thực lực của Phương Lộc Dã, thế nên yên tâm hơn không ít, kéo kéo áo Phương Lộc Dã, hai người vừa lặng lẽ lùi lại, vừa hỏi: "Người anh em, anh vô tình vào đây à? Bây giờ ra ngoài vẫn còn kịp, chúng tôi sẽ không nói với đoàn làm chương trình đâu."
Anh em quái gì, ai là anh chị em với cậu.
Trần Dưa Vương khinh thường: "Đừng gọi kiểu đó để kéo quan hệ với tôi, tôi là Lôi huynh đệ."
Ninh Lạc gật đầu, liên tục trấn an: "Được được Lôi huynh à, anh đừng kích động. Đừng nói Lôi huynh, tôi gọi anh là Điện mẫu cũng được. Anh đi nhầm đường phải không? Rẽ trái đi thẳng là ra được."
【 Đi lẹ đi lẹ, ăn mặc đáng sợ thế này, đừng bảo là cuộn sushi tự mang dao nĩa đấy nhé? 】
Phương Lộc Dã quay mặt đi, coi mình là người điếc.
Lại bắt đầu rồi, miệng vặn ga phóng trước, não cắp đít đuổi theo sau.
Trần Dưa Vương sững người, nhìn dòng haha bay nhanh trên màn hình bình luận, giận dữ: "Lôi công Điện mẫu* gì chứ, đừng cà chớn với tôi. Tôi cảnh cáo các cậu, đừng nói bừa, tôi đang livestream đấy!"
"Hả? Livestream?" Ninh Lạc kinh hoàng.
Cậu vội vàng giấu tay vẽ đầy người nhỏ ra sau lưng, lộ ra nụ cười nghiệp vụ tiêu chuẩn, bóng cây cắt nắng trên mặt cậu, giữ giọng nói với camera say hi:
"Hello, chúc các bạn trong phòng livestream buổi chiều tốt lành nha, rất vui được gặp gỡ tình cờ với mọi người trong chiều hè, hy vọng chương trình đang quay của chúng tôi có thể mang đến cho các bạn niềm vui."
Bây giờ là lúc nói mấy cái này hả? Phương Lộc Dã sắp bị đồng đội ngu đần của mình chọc tức chết.
【 Nghe tôi nói 'chương trình' chưa? Mau gọi điện cho đoàn làm chương trình bảo bảo vệ đến vớt vát hai cái mạng nhỏ của chúng tôi đi! 】
Phương Lộc Dã im lặng một giây, thấy cũng không tức giận như vậy nữa.
[ Tôi đã báo cảnh sát rồi, hy vọng cảnh sát mau đến. ]
[ Tin vui! Gọi được điện thoại cho đoàn làm chương trình rồi, họ nói sẽ cử người đến ngay. ]
[ Chết tiệt, mải cười quên báo cảnh sát, vẫn là mọi người đáng tin cậy. ]
Trần Dưa Vương cũng biết không thể kéo dài thêm nữa, lần này chắc chắn đã bỏ lỡ drama lớn về Hướng Bốc Ngôn và Ninh Tịch Bạch, chỉ có thể cố gắng khai thác thông tin từ Ninh Lạc.
"Ninh Lạc, trước đây cậu lừa dối mọi người, tạo dựng nhân vật nam sinh thuần khiết nhưng liên tục thất bại, bây giờ có phải đã đổi chiến lược, lại muốn đổi thành nhân vật điên loạn để thu hút fan, lừa dối công chúng không?"
Phương Lộc Dã khó tin nổi, một phát túm lấy tay Ninh Lạc đang giấu sau lưng: "Cậu ta đã thế này rồi mà anh vẫn còn nghĩ là người bình thường giả điên sao? Rốt cuộc ai mới là thằng điên?"
Ninh Lạc ngượng ngùng rụt tay.
[ Thấy rõ được Dã Tử đã bị hành hạ kiệt quệ. ]
[ Hahahahahahahahahahahahahahahahahaha, bé Lạc, nói gì đi bé. ]
[ Dã Tử: Các người không ai hiểu tôi, các người chỉ quan tâm niềm vui của mình! ]
Ninh Lạc dùng sức như kéo co để rút tay mình ra, nụ cười trên mặt không đổi, tố chất nghề nghiệp siêu chuẩn: "Lừa dối gì chứ, trên đời này ai mà chẳng lừa anh, chỉ có pizza và toán học không lừa thôi."
Trần Dưa Vương: "Gì cơ?"
Ninh Lạc: "Vì pizza chỉ có 6 miếng 8 miếng 10 miếng 12 miếng, không bao giờ có 7 miếng."
Phương Lộc Dã nói: "Còn toán học, không biết chính là không biết."
Dân cư mạng xem cảnh trong phòng phát sóng trực tiếp run rẩy kịch liệt.
Là Trần Dưa Vương tức đến run.
Hai người, một xướng một họa khiến hắn tức đến mức như phát bệnh Parkinson.*
Hắn cúi đầu, sờ soạng khắp người tìm đồ.
Lông mày Phương Lộc Dã giật nảy, kéo Ninh Lạc lùi nhanh.
Trần Dưa Vương quả nhiên rút ra một vật sắc lạnh trắng bệch, ngực phập phồng: "Tôi chịu đủ cái thế giới chó má này rồi, tôi phải giết các cậu rồi tự sát!"
Ninh Lạc nhìn con dao rọc giấy nhỏ, lại còn là loại bấm một cái sẽ thu lại chỉ có lưỡi dao 1cm, lâm vào trầm mặc.
【 Lôi huynh này có vẻ tinh thần cũng không được bình thường lắm nhỉ? 】
Phương Lộc Dã thấy miệng chó của cậu cuối cùng cũng nhả ra được câu người.
Mấu chốt là giữa ban ngày ban mặt mặc một thân đen, lén lút tấn công người khác, có thể bình thường đến đâu chứ?
Tay áo bị kéo một cái, Ninh Lạc dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu ta nhìn sau cây, quả nhiên thấy chú cảnh sát đang ra dấu với họ.
Cảnh sát cố gắng làm khẩu hình: Kéo dài thời gian.
Kéo dài thời gian? Kéo thế nào?
Ninh Lạc chợt nảy ra ý tưởng, hỏi một câu cực kỳ sâu sắc: "Lôi huynh, anh có ước mơ không?"
Cảnh sát: "..."
Trần Dưa Vương sững người.
Thế mà lại có hiệu quả thật? Ninh Lạc tiếp tục: "Lúc nhỏ anh có ước mơ gì không, ví dụ như trở thành siêu nhân cứu thế giới?"
Trần Dưa Vương cười khẩy: "Không đùa đâu, tôi làm thật rồi."
Ninh Lạc: "Hở?"
Trần Dưa Vương bao năm uất ức một sớm xả ra, giận dữ vút trời: "Ông đây đi làm một mình cân việc của mười người không phải siêu nhân thì là gì, hả?"
"Đm nó kiếp trước tôi gây tội kiếp này phải đi làm lương tháng ba nghìn rưỡi, mệnh đắng hơn cafe!"
[ Mắt ti hí, anh phát điên thì phát điên, sao còn đá tôi một cái? Chúng ta chỉ biết qua mạng, anh vượt mức pic cà bôn rồi đấy! ]
[ Có người nghe chuyện cười, có người soi gương, tôi không nói là ai. ]
[ Đéo mẹ tiên sư, tôi cũng muốn phát điên! Tôi muốn cuộn thành 007, 0 khí lượng 0 kiên nhẫn một tuần 7 ngày không làm người! ]
[ Bắt đầu hiểu Ninh Lạc rồi, thế giới này còn có người bình thường nào đâu? Đều điên cả rồi, điên một chút cũng tốt. ]
Trần Dưa Vương lần đầu tiên biết được sự sảng khoái của việc phát điên, chưa kịp hét hết cảm xúc tiêu cực thì đã bị một đòn khóa người ấn xuống đất, miệng ăn đầy bùn đất.
Ninh Lạc thấy người bị khống chế liền thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực: "Đáng sợ quá, ở đây còn có người bình thường nào không? Sao toàn là người điên vậy."
Nói xong ngẩng đầu lên, phát hiện Phương Lộc Dã đang nhìn mình với biểu cảm khó tả, chớp chớp mắt: "Nhìn tôi làm gì?"
【 Thầm thương? Thích tôi? 】
Phương Lộc Dã nghe mà muốn nôn, quay đầu đi, thấy các khách mời khác vội vã chạy đến.
Cậu ta vừa nhìn đã thấy Lộ Đình Châu đang sải bước lớn đi về phía này.
Đi gấp như vậy, chắc chắn là lo cho cậu ta lắm.
Phương Lộc Dã dang rộng hai tay, chuẩn bị đón nhận sự lo lắng quở trách yêu thương của Lộ Đình Châu: "Anh~"
Lộ Đình Châu hai ba bước tiến lên, một phát nắm vai Ninh Lạc, xoay cậu một vòng: "Không sao chứ?"
Ninh Lạc choáng váng bị xách xoay vòng, thấy sự lo lắng rõ ràng trong mắt anh, giơ tay gãi gãi má, ngẩng đầu nói: "Không sao đâu, thực ra chỉ là paparazzi muốn kiếm thêm tiền thôi. Nói vài câu thì đột nhiên phát điên, nhưng cảnh sát đều ở đây, không có gì bất ngờ."
Mặt Trần Dưa Vương bị ép trên đất đến biến dạng, nghe câu này tức đến muốn chửi bới nhưng chỉ có thể phát ra tiếng hừ hừ.
Gì mà đột nhiên phát điên? Chứ không phải bị cậu chọc tức à!
"Không sao là may rồi."
Lộ Đình Châu buông vai Ninh Lạc ra, ánh mắt hạ xuống dừng lại ở ngón tay của Ninh Lạc.
Ninh Lạc nhìn khuôn mặt nhỏ trên đầu ngón tay mình: "Ừm, cái này, cái đó..." Cậu thử đưa ra Lỗ Đại Hải đang cười ngờ nghệch, "Để anh ấy chào anh một câu?"
"..."
Lộ Đình Châu túm lấy tay cậu ấn xuống: "Cảm ơn, không cần đâu."
Bốn luồng ánh mắt oán hận phía sau gần như hóa thành thực thể. Lộ Đình Châu quay đầu, đối diện với ánh mắt của Ninh Dương và Phương Lộc Dã.
Ánh mắt Ninh Dương lăm lăm vào bàn tay vừa đặt trên vai Ninh Lạc của anh, không ngăn cản ngay lập tức là vì đền đáp ơn bữa trưa của Lộ Đình Châu.
Nhưng đứng gần thế là bất lịch sự đấy! Ninh Dương cố gắng dùng ánh mắt đẩy lùi Lộ Đình Châu.
Phương Lộc Dã thẳng thắn hơn nhiều, u oán nhìn anh: "Anh, anh có thấy người sống sờ sờ em đây không? Em cũng là nạn nhân đấy."
Lộ Đình Châu nhìn cậu ta, im lặng một giây rồi hỏi: "Phòng vệ chính đáng, không cần anh phải trả tiền thuốc men nữa đúng không?"
Phương Lộc Dã: "Hả?"
Cậu ta phản ứng lại: "Trong lòng anh em rốt cuộc là hình tượng gì vậy! Người đó không phải em đánh em không ra tay, cũng không cần bồi thường tiền thuốc men, càng không cần mở họp báo xin lỗi giải thích và tuyên bố trên Weibo sau này sẽ làm người tốt."
【 Quy trình thành thạo thế, quỳ gối nhanh thế, bình thường làm không ít loại chuyện này nhỉ? 】
Phương Lộc Dã phát hiện mình không thể phản bác.
Đáng ghét!
Tiền Đa Đa đang bên kia đàm phán với cảnh sát cũng là vẻ mặt muốn chết, cảm thấy mình nên đi chùa lễ Phật xả xui, sóng này chưa yên sóng khác đã nổi là chuyện gì vậy chứ.
Cảnh sát biết Trần Dưa Vương đang phát sóng trực tiếp và có thói quen tự động ghi hình nên bắt đầu kiểm tra nội dung video quay được.
Sau đó vừa xem vừa cười, vừa cười vừa lén nhìn Ninh Lạc, bàn tán với người xung quanh.
Tim Ninh Lạc đập thót, đột nhiên nhớ ra mình đang làm gì khi Trần Dưa Vương vào: "Trong video quay những gì vậy?"
Một nữ cảnh sát ho một tiếng, nói: "Chỉ là đối thoại của ba người các cậu thôi, không có gì khác. À đúng rồi, phiền hai cậu đi ghi lời khai, người này chúng tôi sẽ đưa về."
Sự chú ý của Ninh Lạc nhanh chóng bị kéo đi, ngoan ngoãn đi theo một cảnh sát khác để lấy lời khai.
Cậu thì không sao, nhưng Hứa Linh có sao. Cô đang làm đẹp tự dưng nhìn thấy tên của nghệ sĩ nhà mình đang dần dần lên hot search.
Bộp một cái.
Điện thoại đập vào mũi.
Đau đớn thể xác còn không bằng khao khát chết mãnh liệt trong tâm hồn.
Thợ làm đẹp quen cô, thấy trên màn hình điện thoại các từ khoá #NinhLạcdiễnLôiVũ, #Ninh Lạcéppaparazziphátđiên, bèn cười hỏi: "Chị Linh, đây là nghệ sĩ do đích thân chị quản lý hả?"
"Không phải, họ." Giọng Hứa Linh bình bình.
Thợ làm đẹp: "Ơ? Nghệ sĩ này còn có họ hàng à?"
Trong lòng Hứa Linh giận dữ: "Cô hỏi câu nữa xem!"
-
Tiền Đa Đa sau khi xử lý xong vụ Trần Dưa Vương lập tức đăng thông báo qua tài khoản chính thức, tuyên bố sau này sẽ tăng cường độ an ninh. Vì xin lỗi kịp thời và đưa ra biện pháp cụ thể, dân cư mạng chửi anh ta cũng dịu đi một chút xíu xìu xiu.
Anh ta mệt mỏi rã rời, niềm an ủi duy nhất là Ninh Lạc lại mang đến một làn sóng nhiệt, hiện tại độ hot của chương trình cao ngất, số liệu nghiền nát tất cả chương trình giải trí cùng thời điểm.
"Đại sư chính là ngôi sao may mắn của mình, mình phải in mặt đại sư dán đầu giường trừ tà." Tiền Đa Đa ngồi trên ghế tựa, thở hắt ra cảm thán.
Nhân viên đi qua tưởng tượng cảnh nửa đêm dậy đi vệ sinh, mắt đối mắt với khuôn mặt Ninh Lạc, thế rồi rơi vào khoảng không tĩnh lặng.
Chắc chắn là trừ tà chứ không phải rước tà à?
Thôi, đạo diễn Tiền, ngài vui là được.
Tiền Đa Đa cũng chẳng vui được bao lâu vì bệnh viện gọi điện đến thông báo Hướng Bốc Ngôn nhân lúc mọi người không để ý lại hành hung Ninh Tịch Bạch một trận nữa, luôn miệng hô báo thù cho goods đã thiệt mạng của mình.
Người ở bệnh viện nói: "Đạo diễn Tiền, tôi thấy khuôn mặt Ninh Tịch Bạch không thể lên hình được nữa đâu."
Tiền Đa Đa bật dậy, mặt mày dữ tợn: "Nhưng chúng ta không thể bồi thường vi phạm hợp đồng được, anh biết đó là bao nhiêu tiền không?"
Bắt anh ta nhả tiền từ miệng ra? Trừ phi bước qua xác anh ta!
Đối phương nói: "Tin tốt là, Ninh Tịch Bạch chịu không nổi Hướng Bốc Ngôn nữa, chủ động đề nghị hủy hợp đồng."
Tiền Đa Đa lại ngồi xuống: "Việc tốt, chuyện hay. Vừa khéo đóng gói mang Đinh Dục Kiệt đi luôn, ra tiền vi phạm gấp đôi."
Đáy mắt anh ta ánh lên tia sáng, hạt tính toán bắn thẳng vào mặt người bên bệnh viện.
Thiếu một cặp khách mời tạm thời, lại là ngày đầu phát sóng, theo lý thì không phải chuyện gì to tát, thậm chí còn có thể nhân cơ hội khuấy động một làn sóng độ hot.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ đoàn làm chương trình đã phân xong bài hát cho buổi hòa nhạc, giờ ai sẽ diễn vở nhạc kịch Ninh Tịch Bạch đã rút trúng?
Các minh tinh rất để ý chuyện thay thế cứu cảnh này, người có thứ hạng cao hơn Ninh Tịch Bạch sẽ không đến, sợ bị chửi. Người thấp hơn Ninh Tịch Bạch càng không dám đến, cũng sợ bị chửi.
Tiền Đa Đa tự mình không nghĩ ra, thế là vung tay một cái triệu tập họp toàn thể nhân viên, để bộ não ngoài giúp mình suy nghĩ.
Có người nói: "Có lẽ có thể để bạn của khách mời đến tham gia, khuấy động không khí. Cũng không nói là thay thế, chỉ là đến chơi thôi."
Tiền Đa Đa vừa nghe, thấy có cửa liền nói: "Vậy phải chọn lọc nhân sự cho kỹ, ít nhất phải tạo hiệu ứng show giải trí, đủ vui, có phản ứng hóa học dân mạng mới chịu."
Biên kịch suy nghĩ lanh lẹ, nói: "Vậy đi tìm luôn Ninh Lạc chẳng phải xong sao? Bạn bè cậu ấy chắc chắn đều vui vẻ."
Dù sao thì khùng khùng tụ một ổ, thiểu năng trí tuệ càng thêm vui mà.
"Thông minh!" Tiền Đa Đa vỗ tay, "Toàn là ý hay!"
Anh ta tức tốc đi tìm Ninh Lạc.
Ninh Lạc nói mình phải hỏi thử.
Trước tiên cậu đi tìm nhóm Vương Lâm, gửi một câu "Dạo này mọi người bận gì không, có muốn đến tham gia show giải trí không".
Tin nhắn trước còn đang hỏi tối nay ăn gì, Thẩm Văn Dục trả lời ngay:
【 Có phải show giải trí ngày đầu phát sóng đã phải dừng vì đánh nhau không? 】
Vương Lâm theo sát: 【 Các cậu phải đổi khách mời phải không? Tôi đi tôi đi! Tôi rảnh. 】
【 Otaku Lạc Mập: Ể? Sao các anh đều biết vậy? 】
【 Tôn Thiệu Nghi: Vừa phát sóng đã thấy trên hot search rồi. 】
【 Tôn Thiệu Nghi: Người dùng đã thu hồi một tin nhắn. 】
【 Otaku Lạc Mập: Hot search gì? Tổ chương trình mua cả hot search á? 】
【 Vương Lâm: Đó không phải là thao tác rất bình thường sao? 】
【 Vương Lâm: Bao giờ? Để tôi sắp xếp thời gian, tôi cũng phải có mặt! 】
Tụ tập náo nhiệt, sao có thể thiếu được đám hóng vui bọn họ?
Nhóm Vương Lâm nói dạo này không có Ninh Lạc cuộc sống không vui gì cả.
Rốt cuộc có ai kiểm tra nghiêm túc không vậy, không khí xung quanh Ninh Lạc rắc thuốc kích thích à?
Bên này không vấn đề, Ninh Lạc quay đầu lại hỏi Tô Vạn Đồng và Tống Nam có đi không, đi thì bấm 1.
【 Tống Nam: 11111. 】
【 Tống Nam: Em còn nghĩ cho chương trình của các anh một khẩu hiệu siêu vang dội! 】
【 Otaku Lạc Mập: Gọi là gì? 】
【 Tống Nam: Sân khấu tạp kỹ hoành tráng, có bệnh thì cứ đến! 】
Phương Lộc Dã trồi lên: 【 Hay đấy, đáng thưởng. 】
【 Otaku Lạc Mập:...... Dân đen, lui xuống. 】
Tô Vạn Đồng càng tích cực hơn: 【 Chị đến học múa mì với chú! 】
【 Người dùng đã thu hồi một tin nhắn. 】
【 Gõ nhầm hehe, là học dân ca với chú. 】
Hai từ này giống nhau chỗ nào mà gõ nhầm? Ninh Lạc nghi hoặc nhìn bàn phím 26 chữ của mình.
"Cứ thấy có chút không đúng lắm... Đám người này có phải đang giấu mình chuyện gì không?"
Tiền Đa Đa bên cạnh lập tức cảnh giác: "Giấu gì, giấu chỗ nào? Cậu đừng mở mắt nói bừa. Bạn bè cậu nói chuyện vẫn thế, đôi khi nên tìm nguyên nhân ở bản thân, bao nhiêu năm nay có phải quá nhạy cảm không? Có để bụng đến bạn bè không?"____
【 Lời tác giả: 】
Chương sau sẽ là debut âm nhạc đầu tiên của bé Lạc, chúng ta cùng chờ đợi màn ra mắt của ẻm nào, vỗ tay!____
250 vote up tiếp nha~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương