Bởi vì ba tháng sau đó, mỗi ngày ta đều đến đây đúng giờ không sai.
Sáng sớm vừa sáng đã dậy ăn sáng. Tiểu long bao nhân thịt cua do nhà bếp riêng của Quý phi làm ngon đến mức người ta muốn nuốt cả lưỡi.
Sau khi ăn sáng xong, ta quấn lấy Quý phi cùng chơi bài lá.
Ăn trưa xong, Quý phi muốn nghỉ ngơi một lát, ta trực tiếp kéo nàng ấy dậy khỏi giường, hào hứng lôi ra bàn cờ vây. Bởi vì ta phát hiện, mỗi lần chơi cờ vây, nhà bếp nhỏ đều chuẩn bị trà bánh. Bánh hạnh nhân mới ra lò kèm với trà bơ, thật sự tuyệt vời.
Sau bữa tối, ta mới lưu luyến rời đi.
Mấy tháng trôi qua, ta béo thêm một vòng, Quý phi gầy đi một vòng lớn.
Cuối cùng nàng ấy thực sự không chịu nổi nữa, nghiến răng, đóng gói ta gửi cho Hoàng thượng.
2
Vào cung ba tháng, ta lần đầu tiên gặp Hoàng thượng. Hắn không phải hình tượng uy nghiêm có râu đã lớn tuổi như trong thoại bản, ngược lại còn rất trẻ.
Nếu ta có học thức như trưởng tỷ, ta nhất định sẽ nói những lời khen ngợi như thanh phong tễ nguyệt, rạng rỡ như nhật nguyệt vào lòng. Nhưng tiếc là ta không có học thức, chỉ có thể nói một câu "Mẹ kiếp" để thể hiện sự ngưỡng mộ của ta đối với vẻ đẹp của Hoàng thượng.
Quý phi đẩy ta lên trước mặt Hoàng thượng, rất ân cần nói:
"Đây là người mới vào cung, Hoàng thượng còn chưa ban phân vị."
Có lẽ Hoàng thượng đã quên ta, nhìn một lúc lâu mới nhớ ra. Chỉ vào ta do dự nói:
"Nàng là. . . là. . . nhà Triệu Thị lang?"
Ta nghe vậy khuôn mặt nhỏ nhăn lại, buồn bã lên tiếng:
"Thần thiếp Khương Ninh, cha là Võ Uy Tướng quân Khương Chính Hải."
Lúc này Hoàng thượng mới bừng tỉnh.
Ta thấy vậy rất đau lòng, cha còn nói ông ấy rất có mặt mũi trước mặt Hoàng thượng, kết quả người ta vốn dĩ không nhớ ông ấy còn đưa khuê nữ vào cung.
Có lẽ để an ủi ta, dưới sự xúi giục của Quý phi, Hoàng thượng ban cho ta một bộ trang sức, còn phong ta làm Dung Tần.
Khi Hoàng thượng ban xong ý chỉ, ta và Quý phi nương nương lại nhìn chằm chằm vào Hoàng thượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
"Bệ hạ, còn gì nữa không?"
Hoàng thượng bị hỏi đến hơi mơ hồ.
Hắn lo lắng hỏi bọn ta, còn có gì nữa?
Quý phi vừa định mở miệng, đột nhiên nhớ ra mình phải rụt rè đoan trang, lập tức véo tay ta một cái, ra hiệu cho ta nhân lúc Hoàng thượng còn ở đây hãy đòi thêm gì đó.
Ta vui vẻ ngẩng mặt lên, khua tay múa chân với Hoàng thượng.
"Đầu bếp! ! Thần thiếp muốn đầu bếp giỏi nhất trong cung."
Quý phi nương nương hài lòng gật đầu.
Lúc này Hoàng thượng càng thêm mờ mịt.
Có lẽ hắn không ngờ sẽ có người chủ động đòi phong thưởng, còn chỉ định muốn cái gì.
Nhưng Hoàng thượng dù sao cũng là Hoàng thượng. Hắn nhanh chóng hồi phục từ cơn sốc, sau đó nhìn ta bằng ánh mắt dò xét.
"Quy định trong cung, chỉ có phi tử chính tam phẩm trở lên mới được ban ngự trù."
Nói xong, đôi mắt đẹp đẽ của hắn đột nhiên lóe lên tia ranh mãnh, như một con cáo già đa mưu túc trí.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn! "Tuy nhiên. . . Dung Tần cố gắng, cũng không phải không có cơ hội được phong phi."
Ta nghe vậy đôi mắt lập tức tràn đầy ý chí chiến đấu.
Quý phi nhìn Hoàng thượng, lại nhìn ta, cuối cùng bất đắc dĩ tay ôm trán liên tục thở dài.
"Bệ hạ đừng trêu A Ninh nữa."
Hoàng thượng nghe vậy cười ha ha. Chỉ còn ta đứng đó mù mờ nhìn hai người bọn họ.
Sau này Hoàng thượng như thể cuối cùng đã tìm thấy niềm vui gì đó, thường xuyên ghé thăm cung của Quý phi nương nương, thỉnh thoảng còn trêu ta một chút. Mỗi lần đến, Hoàng thượng đều mang theo bánh ngon cho ta.
Tuy nhiên, đến tối, bọn họ sẽ đuổi ta ra ngoài, dù chưa ăn no cũng không được ở lại ăn khuya.
Có một ngày ta không nhịn được, lại lẻn quay lại. Kết quả cung nữ Cảnh Vinh bên cạnh Quý phi nhất quyết không cho ta vào. Ta chỉ có thể buồn bã ngồi trên bậc thềm không chịu đi.
Chắc chắn Hoàng thượng đang lén lút cùng Quý phi tỷ tỷ ăn đồ ngon. Chỉ vì vị phần của ta thấp nên họ không muốn dẫn ta theo.
Sáng sớm vừa sáng đã dậy ăn sáng. Tiểu long bao nhân thịt cua do nhà bếp riêng của Quý phi làm ngon đến mức người ta muốn nuốt cả lưỡi.
Sau khi ăn sáng xong, ta quấn lấy Quý phi cùng chơi bài lá.
Ăn trưa xong, Quý phi muốn nghỉ ngơi một lát, ta trực tiếp kéo nàng ấy dậy khỏi giường, hào hứng lôi ra bàn cờ vây. Bởi vì ta phát hiện, mỗi lần chơi cờ vây, nhà bếp nhỏ đều chuẩn bị trà bánh. Bánh hạnh nhân mới ra lò kèm với trà bơ, thật sự tuyệt vời.
Sau bữa tối, ta mới lưu luyến rời đi.
Mấy tháng trôi qua, ta béo thêm một vòng, Quý phi gầy đi một vòng lớn.
Cuối cùng nàng ấy thực sự không chịu nổi nữa, nghiến răng, đóng gói ta gửi cho Hoàng thượng.
2
Vào cung ba tháng, ta lần đầu tiên gặp Hoàng thượng. Hắn không phải hình tượng uy nghiêm có râu đã lớn tuổi như trong thoại bản, ngược lại còn rất trẻ.
Nếu ta có học thức như trưởng tỷ, ta nhất định sẽ nói những lời khen ngợi như thanh phong tễ nguyệt, rạng rỡ như nhật nguyệt vào lòng. Nhưng tiếc là ta không có học thức, chỉ có thể nói một câu "Mẹ kiếp" để thể hiện sự ngưỡng mộ của ta đối với vẻ đẹp của Hoàng thượng.
Quý phi đẩy ta lên trước mặt Hoàng thượng, rất ân cần nói:
"Đây là người mới vào cung, Hoàng thượng còn chưa ban phân vị."
Có lẽ Hoàng thượng đã quên ta, nhìn một lúc lâu mới nhớ ra. Chỉ vào ta do dự nói:
"Nàng là. . . là. . . nhà Triệu Thị lang?"
Ta nghe vậy khuôn mặt nhỏ nhăn lại, buồn bã lên tiếng:
"Thần thiếp Khương Ninh, cha là Võ Uy Tướng quân Khương Chính Hải."
Lúc này Hoàng thượng mới bừng tỉnh.
Ta thấy vậy rất đau lòng, cha còn nói ông ấy rất có mặt mũi trước mặt Hoàng thượng, kết quả người ta vốn dĩ không nhớ ông ấy còn đưa khuê nữ vào cung.
Có lẽ để an ủi ta, dưới sự xúi giục của Quý phi, Hoàng thượng ban cho ta một bộ trang sức, còn phong ta làm Dung Tần.
Khi Hoàng thượng ban xong ý chỉ, ta và Quý phi nương nương lại nhìn chằm chằm vào Hoàng thượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
"Bệ hạ, còn gì nữa không?"
Hoàng thượng bị hỏi đến hơi mơ hồ.
Hắn lo lắng hỏi bọn ta, còn có gì nữa?
Quý phi vừa định mở miệng, đột nhiên nhớ ra mình phải rụt rè đoan trang, lập tức véo tay ta một cái, ra hiệu cho ta nhân lúc Hoàng thượng còn ở đây hãy đòi thêm gì đó.
Ta vui vẻ ngẩng mặt lên, khua tay múa chân với Hoàng thượng.
"Đầu bếp! ! Thần thiếp muốn đầu bếp giỏi nhất trong cung."
Quý phi nương nương hài lòng gật đầu.
Lúc này Hoàng thượng càng thêm mờ mịt.
Có lẽ hắn không ngờ sẽ có người chủ động đòi phong thưởng, còn chỉ định muốn cái gì.
Nhưng Hoàng thượng dù sao cũng là Hoàng thượng. Hắn nhanh chóng hồi phục từ cơn sốc, sau đó nhìn ta bằng ánh mắt dò xét.
"Quy định trong cung, chỉ có phi tử chính tam phẩm trở lên mới được ban ngự trù."
Nói xong, đôi mắt đẹp đẽ của hắn đột nhiên lóe lên tia ranh mãnh, như một con cáo già đa mưu túc trí.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn! "Tuy nhiên. . . Dung Tần cố gắng, cũng không phải không có cơ hội được phong phi."
Ta nghe vậy đôi mắt lập tức tràn đầy ý chí chiến đấu.
Quý phi nhìn Hoàng thượng, lại nhìn ta, cuối cùng bất đắc dĩ tay ôm trán liên tục thở dài.
"Bệ hạ đừng trêu A Ninh nữa."
Hoàng thượng nghe vậy cười ha ha. Chỉ còn ta đứng đó mù mờ nhìn hai người bọn họ.
Sau này Hoàng thượng như thể cuối cùng đã tìm thấy niềm vui gì đó, thường xuyên ghé thăm cung của Quý phi nương nương, thỉnh thoảng còn trêu ta một chút. Mỗi lần đến, Hoàng thượng đều mang theo bánh ngon cho ta.
Tuy nhiên, đến tối, bọn họ sẽ đuổi ta ra ngoài, dù chưa ăn no cũng không được ở lại ăn khuya.
Có một ngày ta không nhịn được, lại lẻn quay lại. Kết quả cung nữ Cảnh Vinh bên cạnh Quý phi nhất quyết không cho ta vào. Ta chỉ có thể buồn bã ngồi trên bậc thềm không chịu đi.
Chắc chắn Hoàng thượng đang lén lút cùng Quý phi tỷ tỷ ăn đồ ngon. Chỉ vì vị phần của ta thấp nên họ không muốn dẫn ta theo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương