Dịch: Tâm Tro Ý Nguội
Chủ ý thức của Lâm Duệ trở về bên bản thể ở căn cứ số 9, hắn trực tiếp gọi giới linh: “Giới linh, ta muốn dùng tàn linh cấp Thần để tăng lên võ ý, tăng lên tối đa có thể!”
Hắn vốn định chờ thêm một thời gian nữa, chờ khi tiêu hóa hoàn toàn cảm ngộ thu được trong trận chiến đảo Hoàng Sơn, sau đó mới dùng tàn linh cấp Thần nhưng trải nghiệm hôm nay làm hắn nảy sinh cảm giác cấp bách. Hắn nhất định phải nhanh chóng tăng lên thực lực bản thân, mới có thể thấy rõ con đường phía trước.
Việc dùng tàn linh của Nam Vực Sâu để tăng lên võ ý là chuyện Lâm Duệ đã sớm cân nhắc, quyết định từ lâu. Võ ý "nhất" mới là căn cơ của hắn, chỉ có làm vững chắc căn cơ, hắn mới chống cự lại được Đại Nhật Thiên Tôn ô nhiễm, chân chính nắm giữ các khái niệm thanh tịnh, thánh lôi, kiếp hỏa…
Giới linh: Tiêu tốn một tàn linh cấp Thần, thôi diễn tăng lên tối đa võ ý “nhất”, cần tiêu tốn 33,4 triệu điểm hồn lực nữa, xin hỏi ngài có đồng ý không? Lâm Duệ đương nhiên chọn đồng ý, trong đầu của hắn như xảy ra vụ nổ vũ trụ.
Chân Lý Thần Tọa trực tiếp hiện ra sau lưng hắn, hắn ngồi ngay ngắn bên trên, chín đôi cánh tinh hà mở rộng, như màn trời rủ xuống, chiếu rọi căn cứ bến tàu như đặt trong tinh hà.
Chiến Linh giới trên tay hắn bắn ra ánh sáng u lam, tàn linh của Nam Vực Sâu bị phân giải thành trăm triệu phù văn chân lý, cuốn theo bản nguyên thần tọa rót vào mi tâm Lâm Duệ.
Trí tuệ của Lâm Duệ bay vụt, tăng lên đến vượt quá lĩnh vực cấp Thần, trong biển ý thức của hắn xuất hiện vô số hình ảnh, đồ văn và tri thức từ màn trời rơi xuống nhận thức của hắn như mưa. Quỹ tích hằng tinh sinh ra và sụp đổ, thậm chí cả biển căn nguyên cũng xuất hiện trong nguyên thần hắn.
Lâm Duệ thậm chí cảm giác được ý thức của mình như bao hàm nhiều chiều không gian, quá khứ và cả tương lai như quyển sách mở ra trước mặt hắn.
Hắn trông thấy võ ý “nhất” của mình sụp đổ thành từng điểm trong biển căn nguyên, rồi theo thần tọa nổ vang, nó lại tụ hợp hóa thành các sợi tơ bạc, bện thành mạng lưới lớn bao trùm thái sơ, hỗn độn, rồi diễn hóa thành quỹ tích vạn vật sinh diệt.
Lâm Duệ còn chứng kiến mảnh vỡ ký ức Nam Vực Sâu tu hành các pháp môn hỏa diễm và đại nhật trong 47000 năm, nhìn thấy cảnh Thái Thượng Thiên Tôn chém rách Căn, càng nhìn thấy võ ý “nhất” như thủy triều lên xuống, không ngừng sụp đổ, không ngừng dựng lại.
Trước ngực hắn, quang diễm tạo thành thái cực lập thể, trường hà tinh sa dâng trào trong mạch máu hắn như nguyên chất thể lỏng, mỗi cơ bắp hắn chịu triệu lần xé rách, trọng sinh.
- Hóa ra là thế.
Lâm Duệ thầm nghĩ thôi diễn của Chiến Linh giới quả nhiên dựa vào khái niệm chân lý.
Nguyên thần của hắn kết hợp cùng khái niệm “chân lý” siêu hạn của Thái Thượng, đương nhiên có thể thôi diễn tất cả võ đạo, tất cả khái niệm, pháp môn.
Trong đó đại đa là đến từ “chân lý” siêu hạn, đây là lý do vì sao hắn lại cảm giác võ ý “nhất” của mình giống với “chân lý”. Nhưng võ ý nhất, nhất sinh vạn vật, vạn vật quy nhất của hắn vẫn có điểm khác biệt với chân lý.
Lâm Duệ càng thôi diễn cảm ngộ, cảm giác lại càng rõ ràng.
Nhất của hắn không phải là điểm kết thúc, bất động đứng yên mà là sinh sôi tuần hoàn không ngừng. Bản nguyên như đầu nguồn dòng sông, vạn pháp như nhánh sông kéo dài, cuối cùng tụ hợp đổ về biển, trở về ban đầu.
Chân lý của Thái Thượng Thiên Tôn là dùng thần niệm neo chắc bản chất thế giới, là nhận thức tuyệt đối về thế giới. Mà nhất của hắn là vạn vật lưu động, cho phép mâu thuẫn cộng sinh, là lò luyện sáng thế vĩnh cửu.
Chân lý có thể phân tích vạn vật đến mức độ nguyên tử, còn nhất thì có thể để vạn vật ở mức độ nguyên tử đúc hợp lại thành thế giới.
Chân lý xác định đường biên thế giới, nhất thì vượt qua giới hạn, không ngừng hủy diệt và sáng tạo trong vô vàn luân hồi.
Lần thôi diễn này kéo dài đến bảy canh giờ, Lâm Duệ dần dần rời khỏi trạng thái không gì không biết, không gì không thể.
Lúc này, chín đôi cánh tinh hà của hắn toàn bộ ảm diệt, sau đó cuốn lấy quang diễm trắng thần thánh trùng sinh, chiếu rọi không gian thành màu trắng thần thánh. Hắn cảm giác bản thân thêm một bước điều khiển pháp môn thanh tịnh, khống chế thần khí Thánh Lôi Kiếp Hỏa.
Lúc này võ ý “nhất” của hắn đã hóa thành khái niệm được 87% nhưng đây là cực hạn của mảnh Vực Sâu Thần Bi thứ tư, chứ không phải là cực hạn võ ý của hắn.
Lâm Duệ cảm giác hắn có thể đẩy nhận thức về “nhất sinh vạn pháp, vạn pháp quy nhất” hóa thành khái niệm được 92% nhưng điều này cần thời gian. Cần thời gian để hắn tích lũy căn cơ, điêu khắc võ ý vào biển căn nguyên. Nếu như may mắn, khoảng nửa năm có thể tăng được 1, 2%.
Lâm Duệ thầm nghĩ phải nghĩ biện pháp thu được mảnh Vực Sâu Thần Bi của Bắc Vực Sâu và Đông Vực Sâu.
Mảnh Vực Sâu Thần Bi của Bắc Vực Sâu có thể giúp hắn hoàn thành 100% võ ý hóa thành khái niệm, là thành đạo, quan trọng nhất.
Mảnh Vực Sâu Thần Bi của Đông Vực Sâu thì là dệt hoa trên gấm, để hắn góp đủ năm mảnh, giúp hắn có thể nắm giữ được Căn ở tương lai.
Lâm Duệ lập tức hỏi Chiến Linh giới: “Giờ ta muốn luyện hóa nguyên chất nguyên hạch của Nam Vực Sâu thì tiêu tốn bao nhiêu điểm hồn lực?”
Thông báo: Luyện hóa nguyên chất nguyên hạch của Nam Vực Sâu tiêu tốn 79 triệu điểm hồn lực.
Quả nhiên như Lâm Duệ dự kiến, võ ý của hắn tăng lên, độ khó luyện hóa nguyên chất nguyên hạch Nam Vực Sâu giảm xuống.
Lúc này, trong đầu Lâm Duệ nảy sinh ý nghĩ mơ hồ, như vậy khí linh Chiến Linh giới rốt cuộc là gì?
Khi hắn lựa chọn đồng ý, nguyên chất và nguyên hạch Vực Sâu của Nam Vực Sâu trước đó như viên bảo thạch khảm nạm trên bàn tay hắn chợt bộc phát ra ánh lửa tím, dần sụp đổ trong lòng bàn tay hắn.
Chân Lý Thần Tọa sau lưng Lâm Duệ đột ngột tỏa sáng mãnh liệt, mười hai xiềng xích trắng bạc từ thần tọa kéo dài, khóa chặt lấy nguyên hạch đó và thân thể Lâm Duệ. Bên ngoài thần tọa xuất hiện phù văn chân lý lập thể, mỗi một phù văn đều cấu giải lại bản chất khái niệm “bất diệt”.
Ý thức của Lâm Duệ bị cưỡng ép quăng vào trung tâm thần tọa, nhìn thấy nguyên hạch của Nam Vực Sâu bị phân giải thành hạt thuần túy dưới các cơn sóng thủy triều chân lý.
Quanh người Lâm Duệ xuất hiện đường vân vàng sậm, như có thái cổ thần văn lưu chuyển dưới da hắn, trong máu hắn trào dâng nguyên chất và nguyên hạch, không ngừng phát ra tiếng chuông vang.
Tàn thức của Nam Vực Sâu cũng không cam chịu đi vào khuôn khổ, cuốn theo lửa bất diệt và tín niệm đốt diệt lao ngược lên trên.
Lâm Duệ giờ cũng phát lực, pháp môn thanh tịnh như thủy triều giập tắt lửa bất diệt, giội rửa vòng ngoài nguyên hạch. Thánh Lôi Kiếp Hỏa của hắn hóa thành 33 nghìn xiềng xích đâm vào đó, thiêu luyện ý chí còn sót lại của Nam Vực Sâu.
Chín đôi cánh tinh hà của Lâm Duệ hóa thành mảng lưới tơ bạc, bao lấy nguyên hạch vào trong. Mỗi cánh chim đều thôi diễn con đường dung hợp “bất diệt” vào “nhất”. Nguyên chất trong máu hắn đột nhiên sôi trào, cộng minh với Chân Lý Thần Tọa phát ra thanh âm đinh tai nhức óc, dần xóa đi dấu ấn của Nam Vực Sâu trong khái niệm “bất diệt” ở biển căn nguyên, thay bằng dấu ấn của hắn.
Tàn thức của Nam Vực Sâu lại cuốn lấy một phần nguyên chất nguyên hạch, hóa thành luyện ngục ma long, bay khỏi lòng bàn tay Lâm Duệ muốn bay lên trời. Nhưng nó vừa mới bay lên đã bị nguyên thủy thiên long của Lâm Duệ chặn lại, bện ra mạng lưới thánh lôi, tường lửa thanh tịnh chắc chắn ngăn cản.
Chân Lý Thần Tọa đột nhiên duỗi ra 3000 sợi bạc trắng đâm vào hư không, đó là xúc tu của Căn hiện hóa ra, mạnh mẽ tóm lại con ma long kia kéo về lòng bàn tay Lâm Duệ.
Phía sau thần tọa bất chợt hiện ra hư ảnh Thái Thượng Thiên Tôn, đầu ngón tay vị này điểm vào lòng bàn tay Lâm Duệ, lập tức vô số phù văn chân lý hóa thành vảy ngược mạnh mẽ khóa chặt đuôi ma long.
Trong nháy mắt này, chín đôi cánh tinh hà sau lưng Lâm Duệ đột nhiên dát lên đường vân ám kím, mỗi phiến lông vũ đều được gây dựng lại, mở ra con mắt chân lý ở trung tâm, đường ranh thì sinh sôi vô số hỏa diễm và lôi đình.
Mỗi một đạo hỏa diễm và lôi đình đều mang theo chữ triện “bất diệt”, thiêu đốt thần huyết của Phần Thiên, bốc hơi thành sương mù tiêu tan.
Thái cực đồ ở ngực Lâm Duệ chợt xoay ngược, hình chiếu biển căn nguyên xuất hiện trong con ngươi của hắn.
Thời khắc này, Lâm Duệ dùng “chân lý” làm dao giải phẫu, phân tích xé ra hết thảy áo nghĩa của pháp môn “bất diệt”, lại dùng vạn vật quy nhất làm lò luyện, dung nhập “bất diệt” này vào đó.
Khi nguyên chất nguyên hạch của Nam Vực Sâu bị luyện hóa thành “linh” thuần tịnh nhất, dung nhập vào cơ thể Lâm Duệ, con ngươi của hắn bùng lên lửa tử kim như thái dương. Hắn trông thấy nơi sâu trong xương cốt mình cũng dần hiện lên phù văn bất diệt, tim hắn tỏa ánh sáng bất diệt, ngay cả thời gian quanh hắn cũng xuất hiện dị tượng dừng chảy, chảy ngược.
Toàn bộ biển căn nguyên theo ý niệm của hắn rung chuyển, sau lưng Lâm Duệ dần hiện ra Đại Nhật Pháp Tướng nửa trong suốt.
- Hoàn thành rồi!
Khi Lâm Duệ cảm ứng được pháp môn bất diệt trong biển căn nguyên đã khắc lên dấu ấn nguyên thần của hắn, biến thành của hắn thì thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Theo ý niệm của Lâm Duệ, một ngọn lửa trắng bốc lên trong lòng bàn tay hắn, đó là lửa thanh tịnh kiếp hỏa, trong lửa còn nhảy nhót lôi đình bạch kim. Đoàn lửa thanh tịnh này vừa hiện ra đã hiển lộ uy thế có thể đốt diệt tất cả, thanh tịnh tất cả, thiêu đốt tất cả vật chất xung quanh thành hạt nhỏ bé, ngay cả thời không cũng bị thiêu đốt, rung chuyển mãnh liệt.
Nhưng sau khi lôi hỏa đốt diệt, ánh sáng bất diệt lại có thể gây dựng lại pháp tắc vật chất. Vết rách thời không dưới lực lượng thanh tịnh dần khép lại, kiếp hỏa gây dựng thành chiều không gian mới.
Pháp môn bất diệt của Lâm Duệ giờ không còn bị giới hạn trong bản thân nữa, đã có thể ảnh hưởng đến vạn vật xung quanh.
Khái niệm thanh tịnh, thánh lôi và kiếp hỏa cũng vượt qua dung hợp đơn thuần, dưới võ ý “nhất” của Lâm Duệ điều khiển, trở thành sức mạnh có thể tự do chuyển đổi giữa hủy diệt và trọng sinh. Chỉ tiếc là hắn còn chưa nắm giữ đủ với thanh tịnh, thánh lôi, kiếp hỏa, nếu không hắn có thể tổ hợp những lực lượng này đạt đến siêu hạn!
Nếu nghiêm túc tính toán, pháp môn bất diệt là pháp môn đầu tiên Lâm Duệ nắm giữ cấp Thần!
Lâm Duệ nghĩ đến đây, ánh mắt đầy phức tạp nhìn hư ảnh Chân Lý Thần Tọa sau lưng. Thần khí này rất tốt, đáng tiếc không phải là của hắn!
Kể từ sau trận chiến đảo Hoàng Sơn, Thái Thượng Thiên Tôn chém ra một kiếm từ cách 320 nghìn năm, Lâm Duệ đã hiểu được thần khí mạnh mẽ này sớm muộn sẽ rời bỏ hắn.
Đây là chuyện nhất định sẽ xảy ra, không thể thay đổi! Hắn chỉ có thể cố hết sức kiếm lấy chỗ tốt, đồng thời loại trừ hậu hoạn trước khi Chiến Linh giới rời đi.
Lúc này, Lâm Duệ không tự chủ nhớ lại trận chiến tâm linh giữa hắn và Thái Thượng.
Lâm Duệ không phải là lưu tâm vì mình đã thua thảm, hắn biết mình và Thái Thượng chênh lệch rất lớn. Lúc đó võ ý nhất của hắn mới hóa thành khái niệm được 83%, kém xa “chân lý” đã đến mức siêu hạn của Thái Thượng.
Trận chiến đó hắn cũng không kịp vận dụng pháp môn thanh tịnh, thần khí Thánh Lôi Kiếp Hỏa nên thua thảm là chuyện đương nhiên.
Chân chính để Lâm Duệ chú ý là câu nói của Thái Thượng Thiên Tôn: “Hóa ra là ngươi?”
Vị Thiên Tôn này nhận ra hắn? Sao có thể chứ? Như vậy nghĩa là gì? Hay là nàng nhận ra người nào đó trên người hắn?
Lâm Duệ lại nhớ đến cảnh cáo, tiên đoán của Tinh Đồ đại sư, cảm giác là lạ.
“Khi quang minh chiếu rọi thiên địa, Chân Lý Thần Quốc sẽ nở rộ trong đóa hoa huyết nhục định mệnh, nghênh đón chủ nhân vĩnh hằng của nó.”
Tiên đoán này có liên quan đến Đông Vực Sâu không?
Vì sao người bên cạnh hắn lại đều có di huyết Thái Thượng?
Mệnh Chủ đến cùng muốn làm gì? Đối phương đang trốn ở đâu, đối phương bố trí vận mệnh cho hắn như nào?
Lâm Duệ suy tư đến nửa tiếng sau đó liên lạc với Vương Sâm. Hắn giờ nắm giữ tin tức quá ít, hắn nhất định phải vừa tăng cường căn cơ, vừa tìm hiểu thêm tin tức ở các phía.
Căn cơ thì đơn giản hơn, một là võ ý hóa thành khái niệm, hai là tăng thêm tín đồ Quang Minh thánh giáo, Huy Hoàng Thánh Đàn. Số lượng Huy Hoàng Thánh Đàn càng nhiều, tín đồ càng nhiều, lực lượng của hắn càng mạnh, linh hồn trong màn trời của hắn càng vững chắc, Đại Nhật Thiên Tôn và giáo chủ đời thứ 7 càng khó ô nhiễm.
Hắn ngửa bài với Đông Vực Sâu cũng có chỗ tốt, hắn có thể hành động tự do hơn ở Đông Châu, rất nhiều chuyện có thể công khai, tối đa hóa thu nhập và tài nguyên. Chỉ cần không xúc động đến lợi ích căn bản của Đông Vực Sâu, hắn không cần lo vị Thần này trở mặt.
Phương diện tin tức thì chia làm hai phần, một mặt phải chú ý động tĩnh của chúng Thần, một mặt phải tung ra lượng lớn tiền của, tìm kiếm khảo sát các di tích cổ đại liên quan đến Thái Thượng Thiên Tôn và Đại Nhật Thiên Tôn, sưu tập thêm các bí mật từ thời thượng cổ đến giờ.
Lâm Duệ chuẩn bị giao nhiệm vụ này cho Vương Sâm, đây là người đáng tin nhất bên cạnh hắn ngoài mấy người Lâm Hi, Lâm Y. Tiểu mập mạp này giờ có hộ pháp ma chiến lực mức thần sứ theo người, bản thân cũng có năng lực không nhỏ, có thể đảm nhận nhiệm vụ quan trọng này.
Thật ra tốt nhất là hai nàng Lâm Hi và Lâm Y thức tỉnh ký ức thời thượng cổ. Nhưng giờ theo như các tin tức hắn nắm giữ, hắn hiểu hai nàng này là “cuộc đời mới” của hai vị nữ thần, vậy thì hai nàng không thể kế thừa quá nhiều ký ức của hai vị cổ thần này được.
Cũng ngay khi Lâm Duệ định nhắn tin cho Vương Sâm, hắn đột nhiên có cảm ứng, nhìn về hướng Thiên Cực tinh.
- Bất Tử Long Tôn?
Lâm Duệ mở ra chân như thiên nhãn, cưỡng ép xé ra thời không, nhìn về sâu trong Luyện Ngục. Ánh mắt hắn dần trầm trọng, thậm chí nảy sinh sát ý lạnh lẽo.
Lâm Duệ trông thấy ở tâm Luyện Ngục bộc phát ánh sáng ám hồng, dung nham sôi trào lăn lộn, trong đó một hồ dung nham đường kính 1900km dựng ngược lên, ngưng tụ thành hình cự long thiêu đốt trên không.
Toàn bộ địa tâm rung động mãnh liệt, dĩ thái nguyên tố ba động mạnh mẽ phá vỡ bình chướng không gian, lao lên đến cả mặt đất và không gian bên ngoài. Tầng ngoài màn trời xuất hiện các vết rạn như lưu ly nứt vỡ, bên trong thì nhấc lên cơn sóng dĩ thái nguyên tố mãnh liệt, thậm chí cả mười hai vệ tinh ở xa cũng bị sóng dĩ thái nguyên tố ảnh hưởng, hơi vặn vẹo.
Lâm Duệ cảm ứng được biển căn nguyên vốn bình tĩnh một lần nữa sôi trào, tiết tấu giống với nhịp tim của vị Long Tôn kia, phảng phất toàn bộ thế giới đang rung động vì sự trở về của vị này.
Lâm Duệ vừa luyện hóa khái niệm bất diệt đột nhiên cũng trở nên cuồng bạo, dịch chuyển nơi sống lưng hắn, chín đôi cánh tinh hà sau lưng hắn hơi vặn vẹo, một phần phù văn nhấp nháy, chợt sáng chợt tối, ngay cả đôi mắt hắn cũng xuất hiện tơ máu.
Đây là pháp môn bất diệt của Lâm Duệ đối kháng mãnh liệt với pháp môn bất tử của Bất Tử Long Tôn. Sức mạnh đôi bên giao tranh chính diện làm biển căn nguyên màu bạc như bị đun sôi, rung động mãnh liệt.
Lâm Duệ không khỏi nheo mắt lại, nhớ đến cảnh tượng lần đầu mình gặp U Ám Chi Chủ. Lúc đó, Thái Tổ Đại Tống dắt theo một con chó, chính là bất tử nghiệt long!
Lâm Duệ không khỏi cười lạnh, U Ám Chi Chủ cũng to gan thật, vị này dám mở ra gông xiềng cho bất tử nghiệt long, để mặc Bất Tử Long Tôn khôi phục lực lượng, hắn không sợ không kiềm chế được đối phương sao?
Lâm Duệ không khỏi đồng tình với Đông Vực Sâu, vị Thần tiếp cận Thần Vương nhất này giờ bốn bề là địch.
Đương nhiên, Bất Tử Long Tôn cũng đem đến phiền phức cho Lâm Duệ.
Đông Vực Sâu cướp lấy một phần lực lượng của Bất Tử Long Tôn, hai người này là kẻ địch không chết không thôi của nhau. Nhưng Lâm Duệ nắm giữ “bất diệt”, thiên nhiên xung đột với “bất tử”, “vĩnh hằng”. Hắn và Bất Tử Long Tôn không thể chung sống hòa bình được.
......
Lúc này ở sâu trong Luyện Ngục, ở hồ dung nham kia, Khương Kiến Minh, thiên tử Đại Tống ánh mắt đầy phức tạp nhìn trung tâm hồ dung nham.
Hắn thấy được tổ tiên của mình, Khương Huyền Chương - Thái Tổ Đại Tống đang dung nhập bất tử nghiệt long vào thân thể mình.
Thật ra phải nói ngược lại mới đúng, là bất tử nghiệt long hấp thu Thái Tổ Đại Tống vào thân thể nó.
Hai mắt vị Thái Tổ này chảy máu, đế bào quanh người vỡ nát nhưng liên tục cười lớn điên cuồng. Hai cánh tay hắn mở lớn ra, tùy ý để cốt thứ của bất tử nghiệt long đâm xuyên qua lồng ngực, kéo hắn vào thân thể nó. Huyết dịch ám kim của hắn trào ra, theo cốt thứ chảy vào thân thể nghiệt long, sôi trào dung hợp với máu xanh nồng của nghiệt long.
Nghiệt long cứ dung nhập một phần thân thể của Thái Tổ, lân phiến xanh của nó rơi rụng một mảng lớn.
Không lâu sau, nghiệt long này phát ra tiếng gào thét hỗn độn, đầu rồng dữ tợn mọc ra ngũ quan nhân loại, đôi mắt đỏ hồng trùng điệp với con ngươi Khương Huyền Chương, long dực sau lưng nó mở rộng che khuất bầu trời, đuôi rồng quét ngang hư không, nhấc lên từng cơn sóng dung nham dữ tợn.
Tiếng cười của Khương Huyền Chương càng thêm dữ tợn:
- Ta là bất tử. Nhìn thấy không? Hậu duệ của ta, đây chính là Vực Sâu! Ta chờ đợi 6000 năm trong Luyện Ngục, cuối cùng cũng chờ đến cơ hội này.
Khương Kiến Minh, thiên tử Đại Tống thấy cảnh này thì ánh mắt âm trầm vô cùng.
Hắn sở dĩ dẫn theo thuộc hạ và rất nhiều tôn thất làm phản Đông Vực Sâu, tiến vào Luyện Ngục là vì nhận được tin tức tổ tiên của mình sắp dung hợp bất tử nghiệt long, từ đó lên ngôi Thần. Điều này làm hắn vô cùng căm tức nhưng lại không thể không hành động quyết đoán. Vì hắn hiểu rõ nếu Thái Tổ trở thành Vực Sâu, lên ngôi Thần, như vậy Đông Vực Sâu nhất định sẽ đề phòng hoàng thất Đại Tống.
Nhưng hắn nhìn cảnh này mà không khỏi nảy sinh ý nghĩ. Cuối cùng là tổ tiên của hắn dung hợp bất tử nghiệt long hay là tổ tiên của hắn bị bất tử nghiệt long dung hợp?
Khương Huyền Chương - người sáng lập Đại Tống liệu có thể khống chế tàn dư của một vị Thần Vương không đây?
Cầu mong cho tôi và tất cả mọi người được bình an
Chủ ý thức của Lâm Duệ trở về bên bản thể ở căn cứ số 9, hắn trực tiếp gọi giới linh: “Giới linh, ta muốn dùng tàn linh cấp Thần để tăng lên võ ý, tăng lên tối đa có thể!”
Hắn vốn định chờ thêm một thời gian nữa, chờ khi tiêu hóa hoàn toàn cảm ngộ thu được trong trận chiến đảo Hoàng Sơn, sau đó mới dùng tàn linh cấp Thần nhưng trải nghiệm hôm nay làm hắn nảy sinh cảm giác cấp bách. Hắn nhất định phải nhanh chóng tăng lên thực lực bản thân, mới có thể thấy rõ con đường phía trước.
Việc dùng tàn linh của Nam Vực Sâu để tăng lên võ ý là chuyện Lâm Duệ đã sớm cân nhắc, quyết định từ lâu. Võ ý "nhất" mới là căn cơ của hắn, chỉ có làm vững chắc căn cơ, hắn mới chống cự lại được Đại Nhật Thiên Tôn ô nhiễm, chân chính nắm giữ các khái niệm thanh tịnh, thánh lôi, kiếp hỏa…
Giới linh: Tiêu tốn một tàn linh cấp Thần, thôi diễn tăng lên tối đa võ ý “nhất”, cần tiêu tốn 33,4 triệu điểm hồn lực nữa, xin hỏi ngài có đồng ý không? Lâm Duệ đương nhiên chọn đồng ý, trong đầu của hắn như xảy ra vụ nổ vũ trụ.
Chân Lý Thần Tọa trực tiếp hiện ra sau lưng hắn, hắn ngồi ngay ngắn bên trên, chín đôi cánh tinh hà mở rộng, như màn trời rủ xuống, chiếu rọi căn cứ bến tàu như đặt trong tinh hà.
Chiến Linh giới trên tay hắn bắn ra ánh sáng u lam, tàn linh của Nam Vực Sâu bị phân giải thành trăm triệu phù văn chân lý, cuốn theo bản nguyên thần tọa rót vào mi tâm Lâm Duệ.
Trí tuệ của Lâm Duệ bay vụt, tăng lên đến vượt quá lĩnh vực cấp Thần, trong biển ý thức của hắn xuất hiện vô số hình ảnh, đồ văn và tri thức từ màn trời rơi xuống nhận thức của hắn như mưa. Quỹ tích hằng tinh sinh ra và sụp đổ, thậm chí cả biển căn nguyên cũng xuất hiện trong nguyên thần hắn.
Lâm Duệ thậm chí cảm giác được ý thức của mình như bao hàm nhiều chiều không gian, quá khứ và cả tương lai như quyển sách mở ra trước mặt hắn.
Hắn trông thấy võ ý “nhất” của mình sụp đổ thành từng điểm trong biển căn nguyên, rồi theo thần tọa nổ vang, nó lại tụ hợp hóa thành các sợi tơ bạc, bện thành mạng lưới lớn bao trùm thái sơ, hỗn độn, rồi diễn hóa thành quỹ tích vạn vật sinh diệt.
Lâm Duệ còn chứng kiến mảnh vỡ ký ức Nam Vực Sâu tu hành các pháp môn hỏa diễm và đại nhật trong 47000 năm, nhìn thấy cảnh Thái Thượng Thiên Tôn chém rách Căn, càng nhìn thấy võ ý “nhất” như thủy triều lên xuống, không ngừng sụp đổ, không ngừng dựng lại.
Trước ngực hắn, quang diễm tạo thành thái cực lập thể, trường hà tinh sa dâng trào trong mạch máu hắn như nguyên chất thể lỏng, mỗi cơ bắp hắn chịu triệu lần xé rách, trọng sinh.
- Hóa ra là thế.
Lâm Duệ thầm nghĩ thôi diễn của Chiến Linh giới quả nhiên dựa vào khái niệm chân lý.
Nguyên thần của hắn kết hợp cùng khái niệm “chân lý” siêu hạn của Thái Thượng, đương nhiên có thể thôi diễn tất cả võ đạo, tất cả khái niệm, pháp môn.
Trong đó đại đa là đến từ “chân lý” siêu hạn, đây là lý do vì sao hắn lại cảm giác võ ý “nhất” của mình giống với “chân lý”. Nhưng võ ý nhất, nhất sinh vạn vật, vạn vật quy nhất của hắn vẫn có điểm khác biệt với chân lý.
Lâm Duệ càng thôi diễn cảm ngộ, cảm giác lại càng rõ ràng.
Nhất của hắn không phải là điểm kết thúc, bất động đứng yên mà là sinh sôi tuần hoàn không ngừng. Bản nguyên như đầu nguồn dòng sông, vạn pháp như nhánh sông kéo dài, cuối cùng tụ hợp đổ về biển, trở về ban đầu.
Chân lý của Thái Thượng Thiên Tôn là dùng thần niệm neo chắc bản chất thế giới, là nhận thức tuyệt đối về thế giới. Mà nhất của hắn là vạn vật lưu động, cho phép mâu thuẫn cộng sinh, là lò luyện sáng thế vĩnh cửu.
Chân lý có thể phân tích vạn vật đến mức độ nguyên tử, còn nhất thì có thể để vạn vật ở mức độ nguyên tử đúc hợp lại thành thế giới.
Chân lý xác định đường biên thế giới, nhất thì vượt qua giới hạn, không ngừng hủy diệt và sáng tạo trong vô vàn luân hồi.
Lần thôi diễn này kéo dài đến bảy canh giờ, Lâm Duệ dần dần rời khỏi trạng thái không gì không biết, không gì không thể.
Lúc này, chín đôi cánh tinh hà của hắn toàn bộ ảm diệt, sau đó cuốn lấy quang diễm trắng thần thánh trùng sinh, chiếu rọi không gian thành màu trắng thần thánh. Hắn cảm giác bản thân thêm một bước điều khiển pháp môn thanh tịnh, khống chế thần khí Thánh Lôi Kiếp Hỏa.
Lúc này võ ý “nhất” của hắn đã hóa thành khái niệm được 87% nhưng đây là cực hạn của mảnh Vực Sâu Thần Bi thứ tư, chứ không phải là cực hạn võ ý của hắn.
Lâm Duệ cảm giác hắn có thể đẩy nhận thức về “nhất sinh vạn pháp, vạn pháp quy nhất” hóa thành khái niệm được 92% nhưng điều này cần thời gian. Cần thời gian để hắn tích lũy căn cơ, điêu khắc võ ý vào biển căn nguyên. Nếu như may mắn, khoảng nửa năm có thể tăng được 1, 2%.
Lâm Duệ thầm nghĩ phải nghĩ biện pháp thu được mảnh Vực Sâu Thần Bi của Bắc Vực Sâu và Đông Vực Sâu.
Mảnh Vực Sâu Thần Bi của Bắc Vực Sâu có thể giúp hắn hoàn thành 100% võ ý hóa thành khái niệm, là thành đạo, quan trọng nhất.
Mảnh Vực Sâu Thần Bi của Đông Vực Sâu thì là dệt hoa trên gấm, để hắn góp đủ năm mảnh, giúp hắn có thể nắm giữ được Căn ở tương lai.
Lâm Duệ lập tức hỏi Chiến Linh giới: “Giờ ta muốn luyện hóa nguyên chất nguyên hạch của Nam Vực Sâu thì tiêu tốn bao nhiêu điểm hồn lực?”
Thông báo: Luyện hóa nguyên chất nguyên hạch của Nam Vực Sâu tiêu tốn 79 triệu điểm hồn lực.
Quả nhiên như Lâm Duệ dự kiến, võ ý của hắn tăng lên, độ khó luyện hóa nguyên chất nguyên hạch Nam Vực Sâu giảm xuống.
Lúc này, trong đầu Lâm Duệ nảy sinh ý nghĩ mơ hồ, như vậy khí linh Chiến Linh giới rốt cuộc là gì?
Khi hắn lựa chọn đồng ý, nguyên chất và nguyên hạch Vực Sâu của Nam Vực Sâu trước đó như viên bảo thạch khảm nạm trên bàn tay hắn chợt bộc phát ra ánh lửa tím, dần sụp đổ trong lòng bàn tay hắn.
Chân Lý Thần Tọa sau lưng Lâm Duệ đột ngột tỏa sáng mãnh liệt, mười hai xiềng xích trắng bạc từ thần tọa kéo dài, khóa chặt lấy nguyên hạch đó và thân thể Lâm Duệ. Bên ngoài thần tọa xuất hiện phù văn chân lý lập thể, mỗi một phù văn đều cấu giải lại bản chất khái niệm “bất diệt”.
Ý thức của Lâm Duệ bị cưỡng ép quăng vào trung tâm thần tọa, nhìn thấy nguyên hạch của Nam Vực Sâu bị phân giải thành hạt thuần túy dưới các cơn sóng thủy triều chân lý.
Quanh người Lâm Duệ xuất hiện đường vân vàng sậm, như có thái cổ thần văn lưu chuyển dưới da hắn, trong máu hắn trào dâng nguyên chất và nguyên hạch, không ngừng phát ra tiếng chuông vang.
Tàn thức của Nam Vực Sâu cũng không cam chịu đi vào khuôn khổ, cuốn theo lửa bất diệt và tín niệm đốt diệt lao ngược lên trên.
Lâm Duệ giờ cũng phát lực, pháp môn thanh tịnh như thủy triều giập tắt lửa bất diệt, giội rửa vòng ngoài nguyên hạch. Thánh Lôi Kiếp Hỏa của hắn hóa thành 33 nghìn xiềng xích đâm vào đó, thiêu luyện ý chí còn sót lại của Nam Vực Sâu.
Chín đôi cánh tinh hà của Lâm Duệ hóa thành mảng lưới tơ bạc, bao lấy nguyên hạch vào trong. Mỗi cánh chim đều thôi diễn con đường dung hợp “bất diệt” vào “nhất”. Nguyên chất trong máu hắn đột nhiên sôi trào, cộng minh với Chân Lý Thần Tọa phát ra thanh âm đinh tai nhức óc, dần xóa đi dấu ấn của Nam Vực Sâu trong khái niệm “bất diệt” ở biển căn nguyên, thay bằng dấu ấn của hắn.
Tàn thức của Nam Vực Sâu lại cuốn lấy một phần nguyên chất nguyên hạch, hóa thành luyện ngục ma long, bay khỏi lòng bàn tay Lâm Duệ muốn bay lên trời. Nhưng nó vừa mới bay lên đã bị nguyên thủy thiên long của Lâm Duệ chặn lại, bện ra mạng lưới thánh lôi, tường lửa thanh tịnh chắc chắn ngăn cản.
Chân Lý Thần Tọa đột nhiên duỗi ra 3000 sợi bạc trắng đâm vào hư không, đó là xúc tu của Căn hiện hóa ra, mạnh mẽ tóm lại con ma long kia kéo về lòng bàn tay Lâm Duệ.
Phía sau thần tọa bất chợt hiện ra hư ảnh Thái Thượng Thiên Tôn, đầu ngón tay vị này điểm vào lòng bàn tay Lâm Duệ, lập tức vô số phù văn chân lý hóa thành vảy ngược mạnh mẽ khóa chặt đuôi ma long.
Trong nháy mắt này, chín đôi cánh tinh hà sau lưng Lâm Duệ đột nhiên dát lên đường vân ám kím, mỗi phiến lông vũ đều được gây dựng lại, mở ra con mắt chân lý ở trung tâm, đường ranh thì sinh sôi vô số hỏa diễm và lôi đình.
Mỗi một đạo hỏa diễm và lôi đình đều mang theo chữ triện “bất diệt”, thiêu đốt thần huyết của Phần Thiên, bốc hơi thành sương mù tiêu tan.
Thái cực đồ ở ngực Lâm Duệ chợt xoay ngược, hình chiếu biển căn nguyên xuất hiện trong con ngươi của hắn.
Thời khắc này, Lâm Duệ dùng “chân lý” làm dao giải phẫu, phân tích xé ra hết thảy áo nghĩa của pháp môn “bất diệt”, lại dùng vạn vật quy nhất làm lò luyện, dung nhập “bất diệt” này vào đó.
Khi nguyên chất nguyên hạch của Nam Vực Sâu bị luyện hóa thành “linh” thuần tịnh nhất, dung nhập vào cơ thể Lâm Duệ, con ngươi của hắn bùng lên lửa tử kim như thái dương. Hắn trông thấy nơi sâu trong xương cốt mình cũng dần hiện lên phù văn bất diệt, tim hắn tỏa ánh sáng bất diệt, ngay cả thời gian quanh hắn cũng xuất hiện dị tượng dừng chảy, chảy ngược.
Toàn bộ biển căn nguyên theo ý niệm của hắn rung chuyển, sau lưng Lâm Duệ dần hiện ra Đại Nhật Pháp Tướng nửa trong suốt.
- Hoàn thành rồi!
Khi Lâm Duệ cảm ứng được pháp môn bất diệt trong biển căn nguyên đã khắc lên dấu ấn nguyên thần của hắn, biến thành của hắn thì thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Theo ý niệm của Lâm Duệ, một ngọn lửa trắng bốc lên trong lòng bàn tay hắn, đó là lửa thanh tịnh kiếp hỏa, trong lửa còn nhảy nhót lôi đình bạch kim. Đoàn lửa thanh tịnh này vừa hiện ra đã hiển lộ uy thế có thể đốt diệt tất cả, thanh tịnh tất cả, thiêu đốt tất cả vật chất xung quanh thành hạt nhỏ bé, ngay cả thời không cũng bị thiêu đốt, rung chuyển mãnh liệt.
Nhưng sau khi lôi hỏa đốt diệt, ánh sáng bất diệt lại có thể gây dựng lại pháp tắc vật chất. Vết rách thời không dưới lực lượng thanh tịnh dần khép lại, kiếp hỏa gây dựng thành chiều không gian mới.
Pháp môn bất diệt của Lâm Duệ giờ không còn bị giới hạn trong bản thân nữa, đã có thể ảnh hưởng đến vạn vật xung quanh.
Khái niệm thanh tịnh, thánh lôi và kiếp hỏa cũng vượt qua dung hợp đơn thuần, dưới võ ý “nhất” của Lâm Duệ điều khiển, trở thành sức mạnh có thể tự do chuyển đổi giữa hủy diệt và trọng sinh. Chỉ tiếc là hắn còn chưa nắm giữ đủ với thanh tịnh, thánh lôi, kiếp hỏa, nếu không hắn có thể tổ hợp những lực lượng này đạt đến siêu hạn!
Nếu nghiêm túc tính toán, pháp môn bất diệt là pháp môn đầu tiên Lâm Duệ nắm giữ cấp Thần!
Lâm Duệ nghĩ đến đây, ánh mắt đầy phức tạp nhìn hư ảnh Chân Lý Thần Tọa sau lưng. Thần khí này rất tốt, đáng tiếc không phải là của hắn!
Kể từ sau trận chiến đảo Hoàng Sơn, Thái Thượng Thiên Tôn chém ra một kiếm từ cách 320 nghìn năm, Lâm Duệ đã hiểu được thần khí mạnh mẽ này sớm muộn sẽ rời bỏ hắn.
Đây là chuyện nhất định sẽ xảy ra, không thể thay đổi! Hắn chỉ có thể cố hết sức kiếm lấy chỗ tốt, đồng thời loại trừ hậu hoạn trước khi Chiến Linh giới rời đi.
Lúc này, Lâm Duệ không tự chủ nhớ lại trận chiến tâm linh giữa hắn và Thái Thượng.
Lâm Duệ không phải là lưu tâm vì mình đã thua thảm, hắn biết mình và Thái Thượng chênh lệch rất lớn. Lúc đó võ ý nhất của hắn mới hóa thành khái niệm được 83%, kém xa “chân lý” đã đến mức siêu hạn của Thái Thượng.
Trận chiến đó hắn cũng không kịp vận dụng pháp môn thanh tịnh, thần khí Thánh Lôi Kiếp Hỏa nên thua thảm là chuyện đương nhiên.
Chân chính để Lâm Duệ chú ý là câu nói của Thái Thượng Thiên Tôn: “Hóa ra là ngươi?”
Vị Thiên Tôn này nhận ra hắn? Sao có thể chứ? Như vậy nghĩa là gì? Hay là nàng nhận ra người nào đó trên người hắn?
Lâm Duệ lại nhớ đến cảnh cáo, tiên đoán của Tinh Đồ đại sư, cảm giác là lạ.
“Khi quang minh chiếu rọi thiên địa, Chân Lý Thần Quốc sẽ nở rộ trong đóa hoa huyết nhục định mệnh, nghênh đón chủ nhân vĩnh hằng của nó.”
Tiên đoán này có liên quan đến Đông Vực Sâu không?
Vì sao người bên cạnh hắn lại đều có di huyết Thái Thượng?
Mệnh Chủ đến cùng muốn làm gì? Đối phương đang trốn ở đâu, đối phương bố trí vận mệnh cho hắn như nào?
Lâm Duệ suy tư đến nửa tiếng sau đó liên lạc với Vương Sâm. Hắn giờ nắm giữ tin tức quá ít, hắn nhất định phải vừa tăng cường căn cơ, vừa tìm hiểu thêm tin tức ở các phía.
Căn cơ thì đơn giản hơn, một là võ ý hóa thành khái niệm, hai là tăng thêm tín đồ Quang Minh thánh giáo, Huy Hoàng Thánh Đàn. Số lượng Huy Hoàng Thánh Đàn càng nhiều, tín đồ càng nhiều, lực lượng của hắn càng mạnh, linh hồn trong màn trời của hắn càng vững chắc, Đại Nhật Thiên Tôn và giáo chủ đời thứ 7 càng khó ô nhiễm.
Hắn ngửa bài với Đông Vực Sâu cũng có chỗ tốt, hắn có thể hành động tự do hơn ở Đông Châu, rất nhiều chuyện có thể công khai, tối đa hóa thu nhập và tài nguyên. Chỉ cần không xúc động đến lợi ích căn bản của Đông Vực Sâu, hắn không cần lo vị Thần này trở mặt.
Phương diện tin tức thì chia làm hai phần, một mặt phải chú ý động tĩnh của chúng Thần, một mặt phải tung ra lượng lớn tiền của, tìm kiếm khảo sát các di tích cổ đại liên quan đến Thái Thượng Thiên Tôn và Đại Nhật Thiên Tôn, sưu tập thêm các bí mật từ thời thượng cổ đến giờ.
Lâm Duệ chuẩn bị giao nhiệm vụ này cho Vương Sâm, đây là người đáng tin nhất bên cạnh hắn ngoài mấy người Lâm Hi, Lâm Y. Tiểu mập mạp này giờ có hộ pháp ma chiến lực mức thần sứ theo người, bản thân cũng có năng lực không nhỏ, có thể đảm nhận nhiệm vụ quan trọng này.
Thật ra tốt nhất là hai nàng Lâm Hi và Lâm Y thức tỉnh ký ức thời thượng cổ. Nhưng giờ theo như các tin tức hắn nắm giữ, hắn hiểu hai nàng này là “cuộc đời mới” của hai vị nữ thần, vậy thì hai nàng không thể kế thừa quá nhiều ký ức của hai vị cổ thần này được.
Cũng ngay khi Lâm Duệ định nhắn tin cho Vương Sâm, hắn đột nhiên có cảm ứng, nhìn về hướng Thiên Cực tinh.
- Bất Tử Long Tôn?
Lâm Duệ mở ra chân như thiên nhãn, cưỡng ép xé ra thời không, nhìn về sâu trong Luyện Ngục. Ánh mắt hắn dần trầm trọng, thậm chí nảy sinh sát ý lạnh lẽo.
Lâm Duệ trông thấy ở tâm Luyện Ngục bộc phát ánh sáng ám hồng, dung nham sôi trào lăn lộn, trong đó một hồ dung nham đường kính 1900km dựng ngược lên, ngưng tụ thành hình cự long thiêu đốt trên không.
Toàn bộ địa tâm rung động mãnh liệt, dĩ thái nguyên tố ba động mạnh mẽ phá vỡ bình chướng không gian, lao lên đến cả mặt đất và không gian bên ngoài. Tầng ngoài màn trời xuất hiện các vết rạn như lưu ly nứt vỡ, bên trong thì nhấc lên cơn sóng dĩ thái nguyên tố mãnh liệt, thậm chí cả mười hai vệ tinh ở xa cũng bị sóng dĩ thái nguyên tố ảnh hưởng, hơi vặn vẹo.
Lâm Duệ cảm ứng được biển căn nguyên vốn bình tĩnh một lần nữa sôi trào, tiết tấu giống với nhịp tim của vị Long Tôn kia, phảng phất toàn bộ thế giới đang rung động vì sự trở về của vị này.
Lâm Duệ vừa luyện hóa khái niệm bất diệt đột nhiên cũng trở nên cuồng bạo, dịch chuyển nơi sống lưng hắn, chín đôi cánh tinh hà sau lưng hắn hơi vặn vẹo, một phần phù văn nhấp nháy, chợt sáng chợt tối, ngay cả đôi mắt hắn cũng xuất hiện tơ máu.
Đây là pháp môn bất diệt của Lâm Duệ đối kháng mãnh liệt với pháp môn bất tử của Bất Tử Long Tôn. Sức mạnh đôi bên giao tranh chính diện làm biển căn nguyên màu bạc như bị đun sôi, rung động mãnh liệt.
Lâm Duệ không khỏi nheo mắt lại, nhớ đến cảnh tượng lần đầu mình gặp U Ám Chi Chủ. Lúc đó, Thái Tổ Đại Tống dắt theo một con chó, chính là bất tử nghiệt long!
Lâm Duệ không khỏi cười lạnh, U Ám Chi Chủ cũng to gan thật, vị này dám mở ra gông xiềng cho bất tử nghiệt long, để mặc Bất Tử Long Tôn khôi phục lực lượng, hắn không sợ không kiềm chế được đối phương sao?
Lâm Duệ không khỏi đồng tình với Đông Vực Sâu, vị Thần tiếp cận Thần Vương nhất này giờ bốn bề là địch.
Đương nhiên, Bất Tử Long Tôn cũng đem đến phiền phức cho Lâm Duệ.
Đông Vực Sâu cướp lấy một phần lực lượng của Bất Tử Long Tôn, hai người này là kẻ địch không chết không thôi của nhau. Nhưng Lâm Duệ nắm giữ “bất diệt”, thiên nhiên xung đột với “bất tử”, “vĩnh hằng”. Hắn và Bất Tử Long Tôn không thể chung sống hòa bình được.
......
Lúc này ở sâu trong Luyện Ngục, ở hồ dung nham kia, Khương Kiến Minh, thiên tử Đại Tống ánh mắt đầy phức tạp nhìn trung tâm hồ dung nham.
Hắn thấy được tổ tiên của mình, Khương Huyền Chương - Thái Tổ Đại Tống đang dung nhập bất tử nghiệt long vào thân thể mình.
Thật ra phải nói ngược lại mới đúng, là bất tử nghiệt long hấp thu Thái Tổ Đại Tống vào thân thể nó.
Hai mắt vị Thái Tổ này chảy máu, đế bào quanh người vỡ nát nhưng liên tục cười lớn điên cuồng. Hai cánh tay hắn mở lớn ra, tùy ý để cốt thứ của bất tử nghiệt long đâm xuyên qua lồng ngực, kéo hắn vào thân thể nó. Huyết dịch ám kim của hắn trào ra, theo cốt thứ chảy vào thân thể nghiệt long, sôi trào dung hợp với máu xanh nồng của nghiệt long.
Nghiệt long cứ dung nhập một phần thân thể của Thái Tổ, lân phiến xanh của nó rơi rụng một mảng lớn.
Không lâu sau, nghiệt long này phát ra tiếng gào thét hỗn độn, đầu rồng dữ tợn mọc ra ngũ quan nhân loại, đôi mắt đỏ hồng trùng điệp với con ngươi Khương Huyền Chương, long dực sau lưng nó mở rộng che khuất bầu trời, đuôi rồng quét ngang hư không, nhấc lên từng cơn sóng dung nham dữ tợn.
Tiếng cười của Khương Huyền Chương càng thêm dữ tợn:
- Ta là bất tử. Nhìn thấy không? Hậu duệ của ta, đây chính là Vực Sâu! Ta chờ đợi 6000 năm trong Luyện Ngục, cuối cùng cũng chờ đến cơ hội này.
Khương Kiến Minh, thiên tử Đại Tống thấy cảnh này thì ánh mắt âm trầm vô cùng.
Hắn sở dĩ dẫn theo thuộc hạ và rất nhiều tôn thất làm phản Đông Vực Sâu, tiến vào Luyện Ngục là vì nhận được tin tức tổ tiên của mình sắp dung hợp bất tử nghiệt long, từ đó lên ngôi Thần. Điều này làm hắn vô cùng căm tức nhưng lại không thể không hành động quyết đoán. Vì hắn hiểu rõ nếu Thái Tổ trở thành Vực Sâu, lên ngôi Thần, như vậy Đông Vực Sâu nhất định sẽ đề phòng hoàng thất Đại Tống.
Nhưng hắn nhìn cảnh này mà không khỏi nảy sinh ý nghĩ. Cuối cùng là tổ tiên của hắn dung hợp bất tử nghiệt long hay là tổ tiên của hắn bị bất tử nghiệt long dung hợp?
Khương Huyền Chương - người sáng lập Đại Tống liệu có thể khống chế tàn dư của một vị Thần Vương không đây?
Cầu mong cho tôi và tất cả mọi người được bình an
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương