Dịch: Tâm Tro Ý Nguội

Ngay khi Lâm Duệ và Lạc Vọng Thư đang nói chuyện trong phi liễn, Đông Vực Sâu đã đi ra khỏi màn che.

Lúc này hình dáng của vị này vô cùng dọa người, vì một nửa người bên phải của hắn đã chỉ còn lại xương cốt và máu thịt, có thể thấy xương cốt trắng và mạch máu ở đó. Nếu như mở ra y phục của hắn, có thể thấy đủ loại nội tạng khí quan ở đó.

Đại ti thiên Đông Châu không dám nhìn nhiều, hắn khom người hỏi:

- Bẩm Thần, xin hỏi hai người này tột cùng như nào? Hư thực ra sao? Lần này triệu tập đám thần sứ và Lâm Hạo đến nghị sự cũng vì muốn mời Đông Vực Sâu quan sát nền tảng Lâm Hạo.

Hai tháng trước, trong trận chiến đảo Hoàng Sơn, đại ti thiên tự mình đứng ra, kiểm chứng Lâm Hạo trong sạch. Nhưng Thần Uyên tán nhân của Trường Sinh Hội ngôn từ chuẩn xác, không tiếc phát thề, một vị sáng lập khác của Trường Sinh Hội là “Tinh Vẫn Kiếm Quân” Đạm Đài Minh Hà cũng không tin tà, năm lần bảy lượt thỉnh cầu, thúc gịuc, để hắn xem lại Lâm Hạo.

Mấu chốt là bản thân đại ti thiên cũng có điểm hoài nghi nên thuận nước đẩy thuyền.

Lúc trước Thần từng quan sát Lâm Hạo nhiều lần nhưng không phát hiện điểm gì khác thường nhưng giờ Lâm Duệ đã lên cấp 8 – Thông Thiên, đã kế thừa lực lượng Đại Nhật, nguyên thần nhục thân sẽ thêm một bước Vực Sâu hóa.

Nếu như Lâm Hạo là dị thể của Lâm Duệ, như vậy chắc chắn không thể che giấu khí tức Vực Sâu trong thân thể và nguyên thần được.

Đông Vực Sâu thì hồi lâu không nói, đôi mắt chập chờn như ánh nên đong đưa trong gió, nhìn về phía phi liễn của Lạc Vọng Thư rời xa. Một lúc lâu sau, hắn mới mỉm cười nói:

- Đơn giản là trương cuồng cùng cực, khinh người quá đáng!

Trương cuồng cùng cực? Như vậy nghĩa là…

Đại ti thiên tâm thần run lên, sắc mắt tái xanh:

- Như vậy vị giám quốc kia thật sự là Quang Minh Chi Chủ?

Trong lòng hắn vừa hổ thẹn vừa xấu hổ, vị Quang Minh Chi Chủ này hoạt động dưới mắt hắn hơn hai năm, vậy mà hắn không chút phát hiện.

Quan trọng nhất là Lâm Hạo này là vực ngoại thiên ma, là dị thể của Lâm Duệ!

Chỉ cần Lâm Hạo kinh doanh tốt Tinh Cảng, chỉnh đốn thuế phú triều đình, như vậy vị này có là vực ngoại thiên ma thì đại ti thiên cũng chấp nhận. Điều hắn không thể chấp nhận là Lâm Hạo ở ngay dưới mắt hắn tích lũy sức mạnh to lớn, trở thành Quang Minh Chi Chủ, trở thành Thiên Vực Sâu! Nhưng Thần nói “khinh người quá đáng” là sao?

- Hắn ngay từ đầu toàn lực che dấu, mượn nhờ sức mạnh ngọc tỷ truyền quốc làm ta không phát hiện được điểm sơ hở nào, nhưng ta không nhìn thấu hắn chính là điểm sơ hở lớn nhất.

Đông Vực Sâu chắp tay sau lưng nói:

- Hắn đại khái là phát hiện được điểm này, sau đó phát hiện hư thực của ta, thấy được lực lượng Thái Thượng trên người ta.

Đông Vực Sâu nói đến đây thì nheo mắt lại, ánh mắt như đao:

- Cho nên Lâm Duệ dứt khoát không che dấu, còn dùng thần ý đối chọi gay gắt với ta, đối kháng với ta trong chốc lát.

Đại ti thiên nghe vậy thì hút vào ngụm khí lạnh, sắc mặt trắng bệch:

- Thằng nhãi ranh này càn rỡ như vậy sao? Đúng là vô pháp vô thiên mà!

Lúc nãy hắn ẩn ẩn cảm giác được khí tức sau màn che ba động mãnh liệt. Đại ti thiên trước đó chỉ tưởng là do Đông Vực Sâu đang trấn áp Thái Thượng Thiên Tôn, nào ngờ là Thần của hắn đang giao thủ thần ý với Quang Minh Chi Chủ.

Đông Vực Sâu khẽ lắc đầu nói:

- Hắn là Vực Sâu, lại đã kế thừa sức mạnh của Đại Nhật Thiên Tôn, đương nhiên có tư cách ngông cuồng. Hơn nữa giờ ta đang toàn lực trấn áp Thái Thượng, không muốn gặp rắc rối.

Lâm Duệ này tu vi mới là cấp 8, vẫn chưa hoàn toàn khống chế lực lượng Đại Nhật, ở đây cũng không phải đảo Hoàng Sơn, Lâm Duệ cũng không có 7,2 triệu tế ti, mấy chục nghìn chiến hạm có “khái niệm hoành lực trường” hỗ trợ. Nếu thật sự đánh nhau, Đông Vực Sâu có niềm tin có thể áp chế đối phương trong nửa canh giờ. Nhưng trận chiến này có ích lợi gì với hắn chứ? Chỉ tiêu tốn sức mạnh vô ích, còn không giết được vị Quang Minh Chi Chủ này. Kẻ này đã cướp được pháp môn “bất diệt” của Nam Vực Sâu, giờ hắn muốn triệt để chém giết sẽ phải tiêu tốn rất nhiều sức mạnh.

Nhất là giờ hắn đang phải toàn lực trấn áp Thái Thượng Thiên Tôn, giờ tùy tiện mở ra thần chiến thì lợi bất cập hại. Quan trọng nhất là hắn cũng không muốn diệt trừ đối phương, để Đại Nhật Thiên Tôn và dư đảng còn sót có cơ hội ngóc đầu.

Đại ti thiên Đông Châu cũng biết rõ lợi hại, gương mặt trắng rồi lại xanh, xanh rồi lại trắng, tức giận đến cùng cực nhưng nhất thời không biết nên nói gì cho tốt, cuối cùng chỉ đành hận đến nghiến răng ken két nói:

- Hắn đường đường là Thiên Vực Sâu, là Quang Minh Chi Chủ, vì chút tiền bạc mà làm chuyện giấu đầu lộ đuôi, tự hạ thấp thân phận cũng thôi đi, lại còn dám uy hiếp đến Thần, đúng là không biết xấu hổ! Vô cùng bỉ ổi!

Đông Vực Sâu nghe vậy thì lắc đầu nói:

- Không phải là chút tiền bạc đâu. Vị Quang Minh Chi Chủ này mỗi tháng kiếm lời đến 2000 tỉ đồng Liên Bang ở Đông Châu, chuyển thành thần kim là 20 triệu lượng, lợi tức sau này còn tăng thêm. Vừa rồi vị Quang Minh Chi Chủ kia còn hứa hẹn với ta, tương lai 90% giao dịch của Quang Minh thánh giáo sẽ được đặt ở Tinh Cảng.

Hai tay vị này thả lỏng sau lưng, tự giễu cười nói:

- Hắn nói nếu ta không đáp ứng, như vậy Quang Minh thánh giáo chỉ đành hợp tác với Trung Vực Sâu thôi.

Đại ti thiên Đông Châu nhíu chặt mày lại, ánh mắt vô cùng phức tạp. Hắn biết vị Quang Minh Chi Chủ này đã đứng vững ngôi Thần, đã tạo thành vòng xoáy Vực Sâu trên màn trời, như vậy 5 vị Thần ở bề mặt Thiên Cực tinh không thể toàn diện áp chế Quang Minh thánh giáo như trước kia, cũng không thể ngăn chặn Quang Minh thánh giáo giao dịch với thiên ma được.

Theo như tình báo họ nắm giữ, quy mô nông trường trong lòng đất của Quang Minh thánh giáo rất lớn, lại có tiềm lực cao. Nghe nói năm nay Quang Minh thánh giáo kiếm lời đến 90 triệu lượng thần kim, sang năm có thể lên đến 100 triệu lượng thần kim, đây là dự tính trước khi trận chiến ở đảo Hoàng Sơn nổ ra. Giờ Quang Minh Chi Chủ đã triệt để nắm giữ Quang Minh thánh giáo, không có cản trở, không lo bị chúng Thần áp chế, thu nhập sẽ còn cao hơn.

Vật tư của Quang Minh thánh giáo nếu giao dịch ở Tinh Cảng, ít nhiều Đông Châu cũng thu được một khoản thuế nhưng nếu chuyển tới Trung Châu, như vậy không thu được chút gì…

Nhưng đại ti thiên nghĩ đến Thần của mình bị Quang Minh Chi Chủ được đà lấn tới làm nhục thì vừa tức giận vừa đầy bất đắc dĩ.

- Kẻ này dù mới quật khởi không đến 3 năm nhưng căn cơ không kém, đã không sợ trở mặt với ta.

Đông Vực Sâu hơi lắc đầu, trong lời nói còn có chút khâm phục:

- Hắn biết ta đang muốn toàn lực dựng nên màn trời nhân tạo ở thiên ma nguyên hương. Điều này không chỉ cần tài nguyên và tiền tài khổng lồ, còn cần lượng lớn công tượng và luyện khí sư. Hắn không chỉ có thể giúp ta kiếm tiền, trong tay hắn còn có công ty công nghiệp nặng Sâm Lâm, còn có Cơ Thần Điện nữa, cũng có thể cung cấp nhân tài cho chúng ta.

Đại ti thiên Đông Châu nghe vậy thì cảm thấy bó tay, không có cách ứng phó.

Trước đó, Quang Minh Chi Chủ và Mộng Ảo Thiên Tôn ngang vai ngang vế trong màn trời nhân tạo nhưng vị này đã lập thần thệ, hứa không tiếp tục tranh quyền đoạt vị trong màn trời nhân tạo.

Điều này nghĩa là Quang Minh Chi Chủ, đối thủ cạnh tranh lớn nhất của chúng Thần đã bị loại khỏi cuộc chơi. Cũng nghĩa là Mộng Ảo Thiên Tôn không thể một mình nắm giữ màn trời nhân tạo như trước kia được. Chúng Thần sẽ toàn lực mở rộng màn trời nhân tạo, tương lai bọn họ nắm giữ nền móng màn trời nhân tạo càng nhiều thì quyền hành trong màn trời nhân tạo càng lớn, phần thắng càng cao.

Mà vị Quang Minh Chi Chủ kia có lượng lớn luyện khí sư, cơ giới sư, đây là thẻ đánh bạc nặng trĩu trong tay đối phương. Vị này có chút không sợ chúng Thần rồi…

Đại ti thiên Đông Châu nghĩ đến Cơ Thần Điện, lông mày nhíu chặt lại:

- Ý của Thần là để mặc đối phương ra tay với Cơ Thần Điện?

Chúng Thần đương nhiên không cho phép Lâm Duệ tiếp tục mở rộng thế lực, dễ dàng nắm giữ thần tông khổng lồ Cơ Thần Điện nhưng Lâm Duệ đã sớm bố cục từ trước, dưới trướng người này có 5 tỷ tín đồ, họ đều tin tưởng Vạn Cơ Chi Thần là thiên sứ dưới trướng Quang Minh Chi Chủ.

Bây giờ Vạn Cơ Chi Thần cũ đã già nua, sắp không chịu nổi rồi, đang kéo dài hơi tàn mà thôi.

Tiếp đó dù bọn họ có làm gì, cũng là làm áo cưới cho người khác mà thôi. Trong quá trình tái tạo Vạn Cơ Chi Thần, thần trí của Vạn Cơ Chi Thần sẽ bị ý chí của 5 tỷ người ảnh hưởng.

Quan trọng là bản thân Cơ Thần Điện mục nát quá, họ có 1,9 tỷ tín đồ nhưng quá tản mạn, trong đó có rất ít người thật sự thành kính tín ngưỡng Vạn Cơ Chi Thần.

Từ đây mới thấy, “nhận thức” và “tín ngưỡng” của chúng sinh với Thần dù hại nhiều lợi ít, sử dụng trường kỳ sẽ bị ảnh hưởng thần trí, bị các vị Thần coi là kịch độc, tránh không kịp nhưng ở một vài tình huống đặc thù, tín ngưỡng giáo phái cũng có lợi ích.

Nhất là vị Quang Minh Chi Chủ kia nắm giữ “thanh tịnh” và “thánh lôi”, “kiếp hỏa”, có thể đốt diệt các phần tạp niệm, hóa hại thành lợi.

Thượng sách duy nhất của chúng Thần là dây dưa, kéo dài thời gian tồn tại cho Vạn Cơ Chi Thần cũ.

- Hắn hứa hẹn sau khi nắm giữ Cơ Thần Điện, hoàn thành chỉnh hợp, mỗi tháng cung cấp cho chúng ta 5 đến 6 nền móng màn trời. Mà kẻ này cũng đã nói thẳng, Trung Vực Sâu đã đồng ý để hắn làm chủ Cơ Thần Điện.

Đông Vực Sâu ánh mắt có chút khó hiểu:

- Đành tùy hắn thôi. Tình huống hiện giờ là không ngăn được.

Đại ti thiên Đông Châu cũng biết không ngăn được.

Lâm Duệ chỉ cần tranh thủ được 2 hoặc 3 vị Thần ủng hộ là có thể nắm lấy Cơ Thần Điện. Đối với chúng Thần, hiện giờ tranh đoạt “siêu thoát” mới là chuyện quan trọng nhất. Quang Minh Chi Chủ đã hứa hẹn không xây dựng thêm nền móng màn trời nhân tạo, còn chủ động đưa chân linh về màn trời Thiên Cực tinh, đồng nghĩa với việc nhảy ra khỏi bàn cờ tranh đoạt.

- Như vậy nên xử lý thần sứ thứ ba như nào đây? Nàng này rất có thể có di huyết Thái Thượng.

Đại ti thiên khẽ thở dài, bỗng nhiên nhận thấy đáng lẽ mình không nên điều tra. Hắn thật không ngờ tra ra Lâm Hạo dị thường, vấn đề là điều tra làm Thần của hắn rơi vào cảnh lúng túng, để mặt mũi của Thần bị tổn hại sau này.

- Lạc Vọng Thư? Nàng ta có di huyết của Thái Thượng, khái niệm chân lý cũng rất cao, đến gần Đàm Thần Chí ngày xưa rồi.

Nhưng Đông Vực Sâu lại lạnh nhạt lắc đầu nói:

- Nhưng không cần để ý đến. Quang Minh Chi Chủ sẽ không cho phép chân linh Thái Thượng Thiên Tôn thức tỉnh trên người sư tôn hắn, cũng sẽ không cho phép người bên cạnh hắn thành vật chứa để Thái Thượng Thiên Tôn phục sinh.

…..

Chừng một khắc sau, đại ti thiên Đông Châu sắc mặt âm trầm đi ra khỏi thần điện.

Lúc này, “Tinh Vẫn Kiếm Quân” Đạm Đài Minh Hà đang chờ ở bên ngoài, nàng trông thấy đại ti thiên thì thần sắc hơi chấn động, thi lễ:

- Thần ti, xin hỏi Lâm Hạo đến tột cùng ra sao?

Trong lời nói và ánh mắt của nàng tràn đầy chờ mong. Dưới thần nhãn của Đông Vực Sâu, Lâm Hạo kia nhất định sẽ lộ nguyên hình, lộ rõ bộ mặt.

Đại ti thiên tâm tình vô cùng hỏng bét, nếu không phải Thần của hắn muốn mượn Trường Sinh Hội chế tạo nền móng màn trời nhân tạo, Đạm Đài Minh Hà này cũng đã đầu phục Đông Châu thì hắn hận không thể nắm lấy nàng này, trị tội lỗi:

- Lâm Hạo sao?

Hắn hơi liếc nhìn Đạm Đài Minh Hà nói:

- Lâm Hạo đã được thụ phong Đại Vương, thay Thần giám quốc.

Đạm Đài Minh Hà nghe vậy thì sững sờ, ý của đại ti thiên là Lâm Hạo không có vấn đề gì, mình và Thần Uyên tán nhân đã đoán sai, kẻ này thật sự không phải Lâm Duệ sao?

- Thần đã có kết luận về Đại Vương kia, các ngươi không nên đoán mò nữa!

Đại ti thiên thầm nghĩ tương lai khi chuyện này rõ ràng chân tướng, Thần của hắn sẽ biến thành trò cười trong mắt người khác thì ánh mắt thêm lạnh lùng, như đao sắc nhìn Đạm Đài Minh Hà:

- Đạm Đài Minh Hà, bản ti không truy cứu ngươi và Thần Uyên tán nhân năm lần bảy lượt châm ngòi chuyện này, đến cùng là xuất phát từ tâm tư nào nhưng ngươi nhớ kỹ cho ta, Trường Sinh Hội các ngươi hứa hẹn 9 tòa nền móng màn trời nhân tạo, nhất định phải giao ra trong năm nay, nếu không…

Ống tay áo hắn buông thõng, tay hơi điểm nhẹ, không khí ba trượng quanh thân Đạm Đại Minh Hà như hóa thành thực chất đè ép đối phương. Ở nơi cổ Đạm Đài Minh Hà như có một vòng sắc vô hình dần khép kín, nền gạch xanh dưới chân nàng cũng xuất hiện vết rách hình mạng nhện.

Xung quanh ầm ầm nổ vang, mười trượng xung quanh, tất cả hạt nhỏ bé đều dừng chuyển động, chỉ có thanh âm lảo đảo lùi lại của Đạm Đài Minh Hà vang lên. Sắc mặt vị Tinh Vẫn Kiếm Quân này trắng bệch, ánh mắt đầy hoảng sợ và nghi hoặc.

….

Cùng lúc đó, Lâm Duệ đang dùng thông tin lượng tử, nhắn hỏi thăm vị hôn thê của mình:

- Nhiễm Nhiễm, gần đây ngươi tu hành như nào? Tu luyện Đoạn Ảnh Đoạn Diệt đại pháp đến đâu rồi?

Phương Nhiễm Nhiễm chủ tu võ đạo “đoạn”, kiêm tu khái niệm “chúng chí” và “đan tâm”.

Phần lớn khái niệm trong thiên hạ là trình bày và phát huy từ “chân lý”. Ngày xưa, Thái Thượng Thiên Tôn từng truyền lưu Thái Thượng Võ Kinh, được võ nhân thiên hạ coi là căn nguyên vạn pháp, căn bản võ đạo.

Dù cho Thái Thượng Võ Kinh này đã thất truyền vào 200 nghìn năm trước, nhưng trong 300 nghìn năm truyền lưu khắp thế gian, có hơn 200 vị Vực Sâu, tham khảo vào áo nghĩa của Thái Thượng Võ Kinh này thành đạo.

Giờ mỗi một phần tàn thiên của Thái Thượng Võ Kinh đều được coi là trân bảo đỉnh cấp. Đại Tống Võ Điển truyền lưu khắp Đại Tống cũng có một phần xây dựng từ Thái Thượng Võ Kinh.

Khái niệm “đoạn” liên hệ rất sâu với khái niệm “chân lý”.

Vũ lạc tâm trần (Phương Nhiễm Nhiễm): Tiến triển vẫn tốt, Đoạn Ảnh Đoạn Diệt đại pháp đã sắp đến mức đại thành. Khái niệm đoạn đã gần tới 34% rồi, đan tâm và chúng chí đã 27%, cho nên ta định tháng sau sẽ lên cấp 8.

Lúc này chủ ý thức của nàng đang ở bên dị thể Triệu Doanh Hư của mình.

Nàng dù dùng từ “vẫn tốt” nhưng thực chất có chút đắc ý trong lòng. Hai tháng này, nàng đã tăng thêm được 5% khái niệm đoạn. Tốc độ tu hành như này đâu phải là “vẫn tốt” mà phải nói là “thần tốc”. Nhất là trong tình huống nàng tiếp nhận đông đảo cơ quan, tập đoàn từ tay Lâm Duệ, còn phải phân tâm chú ý phía quốc hội và chính đàn Liên Bang nữa.

Phương Nhiễm Nhiễm thầm nghĩ hóa ra thiên phú của mình cũng rất tốt.

Trước đó, ông ngoại nàng nói là thiên phú võ đạo của nàng cũng bình thường. Sư tôn nàng thì cho rằng võ ý đoạn của nàng về sau khó có thành tựu lớn, nên tập trung phát triển phía chính đàn, dùng sức trên hai khái niệm đan tâm và chúng chí, dùng tài nguyên của Lệnh Hồ gia và Phương gia chồng chất, có lẽ có thể lên được cấp 9.

Nhưng giờ Phương Nhiễm Nhiễm lại cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục tu hành như này, khéo mấy năm nữa có thể lên cấp 9 – Thần Chiếu rồi ấy chứ. Nhưng nàng lập tức thấy khó hiểu, trước đó Lâm Duệ chưa từng quan tâm đến tu hành võ đạo của nàng.

Vũ lạc tâm trần (Phương Nhiễm Nhiễm): Lâm Duệ, ngươi hỏi điều này làm gì?

Sắc mặt Lâm Duệ hơi trắng bệch, tiếp tục nhắn tin hỏi: Như vậy gần đây dị thể của ngươi có gì khác thường không?

Phương Nhiễm Nhiễm vốn định nhắn trả lời là không có gì khác thường nhưng nàng chợt nhớ ra một điều.

Vũ lạc tâm trần (Phương Nhiễm Nhiễm): Không biết vì sao, gần đây ta nghiên cứu võ đạo ở bên dị thể thường thường làm ít hưởng nhiều, tiến độ nhanh hơn nhiều bản thể, không biết đây có được tính là khác thường không?

Lâm Duệ nhìn tin nhắn trả lời của Phương Nhiễm Nhiễm mà hơi lạnh người. Hắn thiếu nợ ân tình lớn của Thái Thượng Thiên Tôn, cũng sẵn lòng trợ giúp vị này trở về nhưng điều này không có nghĩa là hắn đồng ý để Thái Thượng thức tỉnh trên thân thể những nữ nhân bên cạnh hắn, thay thế các nàng.

Lúc này, hắn đã đến cứ điểm ở con đường Thiên Uyên, đến trước phủ đệ riêng của sư tỷ Mộng Vi Vân.

Khi Lâm Duệ đẩy cửa bước vào, Mộng Vi Vân đang ở nơi sâu trong phủ đệ kinh ngạc mở mắt ra.

Cầu mong cho tôi và tất cả mọi người được bình an
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện