Người đàn ông trung niên lớn tuổi hơn chắp tay cầu xin ông trời phù hộ, hô to trong miệng: “Nếu như chúng ta bị phát hiện thì làm sao bây giờ? Có phải sẽ bị một phát bắn chết ngay không?”

“Tôi nghe nói họ là phần tử kh.ủng bố.” Người phục vụ đã không thể nói chuyện một cách trôi chảy, tay run rẩy kiểm tra tin tức trên mạng.

“Anh ấy là người Trung Quốc à? Hình như vừa rồi họ nói chuyện bằng tiếng Trung.” Một cô gái mũm mĩm nói.

Chàng trai đi cùng cô ấy lập tức phụ hoạ theo: “Có người Trung Quốc ở đây thì chính phủ của họ sẽ không bỏ mặc đâu.”

Sau khi mấy người trao đổi ánh mắt với nhau thì đồng loạt nhìn về phía Úc Văn Yến.

Sắc mặt Úc Văn Yến tái nhợt nhưng anh lại không thể làm gì khác. Anh chỉ có thể dùng tiếng Linia để nhắc nhở họ giữ yên lặng và ồn ào sẽ chỉ dẫn dụ tội phạm tới càng nhanh.

Thi Quang Dự đứng dậy đối chất với anh: “Cậu cố ý hù dọa chúng tôi, muốn chúng tôi ở đây chờ chết chứ gì!”

Úc Văn Yến chuyển sang giao tiếp bằng tiếng Trung, bình tĩnh nói: “Thi Quang Dự, cậu đừng lấy mạng người ra đùa. Hiện tại ở yên tại chỗ chờ đợi là mới là phương án an toàn nhất. Việc bắt giữ đang được tiến hành, nếu chúng ta hành động liều lĩnh ngay lúc này và để rơi vào tay bọn tội phạm rồi trở thành con tin thì sẽ như thế nào? Sẽ chỉ càng khiến cho công tác bắt giữ gặp khó khăn hơn thôi.”

“Chúng ta nên rời khỏi đây ngay lập tức! Nếu họ không bắt được bọn tội phạm thì sao?” Thi Quang Dự vẫn cố chấp nói, “Chúng ta bị mắc kẹt ở đây rồi chết đói thì lại làm sao?”

“Để không tạo thêm khủng hoảng lớn hơn nữa, phải duy trì trật tự,” Úc Văn Yến vẫn dùng tiếng Trung để thương thảo, còn Thi Quang Dự thì trả lời bằng tiếng Linia, cố ý kích động cảm xúc của mọi người.

Ánh mắt Úc Văn Yến trở nên sắc bén, dùng tiếng Linia nói: “Cậu không thể lấy mạng người ra làm trò đùa được. Cậu có thể đảm bảo sau khi mở cánh của này ra thì tất cả mọi người sẽ an toàn hay không? Nếu không thể, dưới tình huống không đảm bảo được sự an toàn tuyệt đối, thì hành động thiếu suy nghĩ chính là tự sát!”

Hai người đứng đối diện nhau. Mọi người đều bị khí thế cường đại của Úc Văn Yến dọa sợ, tiếng bàn luận xôn xao lập tức biến mất và sự yên tĩnh hiếm hoi cuối cùng cũng được khôi phục.

Sau một phút yên tĩnh ngắn ngủi, một tiếng cười man rợ vang lên qua cánh cửa vừa nặng vừa dày của nhà kho, Lida sợ đến mức thét lên, nắm lấy tay Thi Quang Dự điên cuồng hỏi làm sao bây giờ.

Sự phản ứng thái quá của cô ấy càng khuếch đại nỗi sợ trong lòng những người còn lại, họ bắt đầu la hét hoảng loạn.

“Các người đều muốn chết đấy à?” Tuyên Dụ đứng lên từ dưới đất, có thể nhìn thấy rõ ràng rằng cô cũng đang chìm trong sợ hãi. Nhưng lại không thể không ép mình phải tỉnh táo lại, “Nếu như các người không sợ thì cứ ra ngoài. Nếu đã biết có nhà ngoại giao ở đây thì tỷ lệ sống sót sẽ cao hơn, vậy tại sao lại cứ phản bác đề nghị cứu sống của anh ấy đưa ra? Mục đích của các người là gì? Hay là anh ấy phải đi chặn súng cho mấy người thì mới hài lòng phải không?”

“Cô cùng cậu ta đang yêu nhau, đương nhiên sẽ nói đỡ cho cậu ta.” Thi Quang Dự đã bất chấp tất cả, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ—— không thể để mọi người chê cười anh ta, cho rằng anh ta yếu đuối hơn Úc Văn Yến.

Tuyên Dụ nắm lấy cố áo anh ta, Úc Văn Yến lập tức ngăn cô lại, chủ yếu lo sợ Thi Quang Dự sẽ đánh trả.

Úc Văn Yến đỡ lấy Tuyên Dụ, dịu giọng nói: “A Dụ, hít thở nào, đừng siết quá chặt.”

Lúc này, hành vi của Tuyên Dụ hoàn toàn là do căng thẳng cao độ mà tạo thành.

Tuyên Dụ hung dữ nhìn chằm chằm Thi Quang Dự, nói: “Đúng đấy, anh dựa vào cái gì mà dùng đạo đức nghề nghiệp của anh ấy để ràng buộc anh ấy. Anh ấy không chỉ là nhà ngoại giao mà còn là bạn trai tôi, tại sao anh không tự đi mà hi sinh chính mình để bảo vệ mọi người. Thực ra anh cũng chỉ muốn có người lao ra làm khiên thịt để anh có thể thuận lợi thoát ra ngoài chứ gì.”

Mặc dù là cô học chuyên ngành tiếng Linia nhưng bình thường cô không nói nhiều, lại đang trong trạng thái căng thẳng cao độ nên Tuyên Dụ nói hơi vấp, một số ngữ pháp còn chưa kịp nghĩ kỹ xem nên sử dụng thế nào, lời nói ra toàn bộ đều là dưới dạng từ đơn.

Một chuỗi lời nói chân thành của cô khiến mọi người tỉnh táo lại, cũng phát hiện được từ sau khi phát sinh sự việc bất ngờ này thì Thi Quang Dự đã luôn kích động tâm trạng của họ, làm cho họ hoàn toàn bị dắt mũi.

Úc Văn Yến nắm chắc cơ hội nói: “Tôi đã liên lạc với đại sứ quán Trung Quốc, họ đã liên hệ cảnh sát để triển khai cứu viện, để đảm bảo mạng sống cho chính mình, tôi đề nghị mọi người hãy duy trì trật tự.”

Hướng gió nhanh chóng thay đổi, Thi Quang Dự không cam lòng, anh ta cảm thấy hai người họ đang chồng xướng vợ hát để hù dọa mọi người, nên anh ta lại càng không muốn để yên.

Úc Văn Yến trừng mắt, ánh mắt khinh miệt: “Thi Quang Dự, thu lại cái lòng dạ hẹp hòi của cậu đi. Nếu cậu còn dám lấy tính mạng của những người vô tội ra đùa thì sau khi rời khỏi đây hãy đợi văn bản từ luật sư của tôi đi.”

“Cậu cho rằng đây là phòng học, chỗ mà cậu chơi trò oai phong đấy à?” Thi Quang Dự xé rách mặt mũi, “Đây là thành phố Tuna Fujia!”

“Yên tâm, luật sư của tôi rất thông thạo việc xử lý những vụ kiện xuyên quốc gia.” Úc Văn Yến khinh thường nói, “Cậu có thể thử.”

Thi Quang Dự hoàn toàn tức giận, muốn xông lên thì đã bị Lida giữ chặt, nói: “Nếu anh lại gây chuyện thì tất cả chúng ta đều sẽ chết đấy!”

Có vẻ Lida đã nghe hiểu được lời Úc Văn Yến nói, cô ấy phản đối việc Thi Quang Dự coi thường tính mạng của người khác trong khi quá đề cao h.am mu.ốn ích kỷ của bản thân.

Úc Văn Yến nhận được cuộc gọi từ đại sứ quán, anh đi tới sau kệ hàng để nghe. Nhưng mọi người lại cho rằng anh đang chạy trốn nên ánh mắt đều dán theo anh, Tuyên Dụ đứng dậy ngăn cản và nhìn họ.

Mọi người thấy Tuyên Dụ vẫn còn ở đây nên yên tâm hơn một chút, thầm nghĩ họ là một đôi thì Úc Văn Yến có thể mặc kệ mọi người nhưng sẽ không mặc kệ Tuyên Dụ.

Úc Văn Yến nhanh chóng thông báo tình hình anh đã biết trong thành phố cho đầu dây bên kia. Tuyên Dụ mơ hồ có thể nghe được một số đoạn đối thoại, cô không ngờ anh có thể nhớ kỹ nhiều tình huống đột ngột xảy ra trước khi vào nhà tìm cô đến như vậy. Có thể đạt được trạng thái gặp tình huống nguy hiểm mà không hoảng loạn, nhanh chóng nắm bắt thông tin hữu ích, đến thời khắc quan trọng còn có thể giúp một tay, điều này khiến cô không thể không thầm thán phục năng lực và năng lực phản ứng của anh.

Năm phút sau, Úc Văn Yến cúp máy, ôm lấy bả vai Tuyên Dụ, nói: “Không sao rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”

Biểu hiện bình tĩnh của hai người khiến những người khác không còn quá lo lắng nữa, yên tĩnh ngồi yên tại chỗ chờ đợi.

“Bị dọa sợ rồi à?” Úc Văn Yến phát hiện trán cô đã đổ đầy mồ hôi, anh dùng khăn tay lụa lau sạch cho cô.

Tuyên Dụ gật đầu, tựa vào trong lòng anh.

Tháng sáu ở thành phố Tuna Fujia đầy nắng, hoa nở đầy đường và trên những bệ cửa sổ. Nơi đây xưa nay luôn được mệnh danh là thành phố hoa ánh mặt trời, Tuyên Dụ muốn chụp vài tấm ảnh lưu niệm nên đã đặc biệt mặc một chiếc váy hai dây dài màu vàng nhạt, nhưng lúc này nó lại trở nên vướng víu, không biết cọ vào đâu mà một mảng da trên đầu vai cô đã trở nên sưng đỏ.

Úc Văn Yến cởi áo sơ mi ngắn tay màu nâu của mình khoác lên vai cô: “Có lạnh không?”

Tuyên Dụ lắc đầu.

Đột nhiên——

Đèn trong trung tâm thương mại đều tắt khiến mọi người bị dọa sợ. Họ nhỏ giọng hét lên theo bản năng, nhưng do phản ứng bản năng sinh tồn nên họ cũng nhanh chóng tự che miệng mình lại, không dám phát ra bất cứ âm thanh nào. Lúc này họ thật sự sợ bọn tội phạm sẽ nghe theo tiếng động mà tìm đến.

Vào thời khắc đèn tắt, Úc Văn yến đã ôm chặt lấy Tuyên Dụ, mặt cô vùi trong lồng ng.ực anh, nhắm chặt mắt, nên cô không cảm nhận được nỗi sợ hãi do không gian tối tăm mang lại.

Bên ngoài cửa hàng có tiếng bước chân mơ hồ vang lên, nghe âm thanh có thể phán đoán được đây không phải là người bình thường.

Tuyên Dụ hồi hộp đến mức tim sắp nhảy ra ngoài, cô càng nắm chặt góc áo của Úc Văn Yến.

Vài phút trôi qua, đã có người sợ hãi đến mức nhỏ giọng nức nở khi tiếng bước chân bên ngoài biến mất, cô gái nhỏ tuổi nhất đã không kìm chế được nữa mà khóc thành những tiếng khóc.

Không có ai ngăn cản cô ấy, chính mọi người cũng vẫn chưa kịp tỉnh táo lại từ trong tình huống nguy hiểm vừa rồi.

Cuối cùng Lida cũng đã không nhịn được nữa, cố gắng kìm chế âm lượng mắng Thi Quang Dự: “Nếu chúng ta nghe theo anh ra ngoài, có lẽ chưa chạy được bao xa đã gặp phải tội phạm rồi, tất cả sẽ đều bỏ mạng ở đây!”

Lúc này Thi Quang Dự cũng không thể kiêu ngạo được nữa, vừa bước ra từ Quỷ Môn Quan nên anh ta không dám cãi lại mà chỉ đề vợ tùy ý mắng.

Trong nửa tiếng, Úc văn Yến đã nhận hai cuộc điện thoại. Ở lần thứ hai anh đã cúp máy khi còn chưa đến ba phút. Trong trung tâm thương mại có hai tiếng súng rất rõ ràng, bắn qua lại mười phút đồng hồ, một người đàn ông trung niên nhìn thấy tin tức đã loại trừ được mối nguy hiểm, ông ấy mừng rỡ nói cho mọi người biết.

Sau đó, khi nghe được tiếng cảnh sát duy trì trật tự ở bên ngoài, yêu cầu mọi người nhanh chóng sơ tán thì một số người đã lao ra khỏi cửa nhà kho, nhanh chóng bỏ chạy.

Tuyên Dụ đi theo Úc Văn Yến ra khỏi trung tâm thương mại, thời khắc cô hít thở được không khí bên ngoài, nước mắt cô đã tuôn chảy điên cuồng.

Úc Văn Yến thấy đồng nghiệp ở cách đó không xa thì gật đầu ra hiệu rồi chuẩn bị qua đó bắt chuyện.

Anh vỗ nhẹ vào lưng Tuyên Dụ: “Đừng khóc, đều qua rồi.”

“Chúng ta cũng quá xui xẻo rồi, lần trước cũng vậy.” Lần này còn đưa bản thân vào chỗ nguy hiểm, còn khiến người ta sợ hãi hơn lần trước.

Úc Văn Yến dịu dàng dỗ dành cô, xoa dịu cảm xúc của cô bị kích động quá lớn, còn lo lắng sẽ tạo thành vết thương tâm lý nên muốn đi tìm bác sĩ tâm lý để làm trị liệu tâm lý cho cô.

Đúng lúc đồng nghiệp cử xe tới.

Úc Văn Yến nói: “Đi thôi, xe tới rồi.”

Tuyên Dụ lau khô nước mắt, thút thít nói: “Anh chờ em một chút!”

Úc Văn Yến buông tay ra, anh còn nghĩ Tuyên Dụ đi lấy đồ để quên thì, chỉ thấy cô bước nhanh tới chỗ Thi Quang Dự đang chuẩn bị lên xe bên đường. Trong lòng anh nảy sinh ra một dự cảm không lành nhưng hành động của anh không nhanh bằng cô, một cái tát giòn tan vào má trái của Thi Quang Dự khiến anh ta sững sờ.

Tuyên Dụ không quan tâm đến những ánh nhìn xung quanh, cô dùng ngôn ngữ địa phương để mọi người đều có thể nghe hiểu mà mắng anh ta: “Anh là kẻ tiểu nhân ích kỷ vụ lợi! Úc Văn Yến là sự tồn tại mà cả đời này anh cũng không thể sánh nổi, đời này anh ấy sẽ luôn đứng ở đỉnh kim tự tháp, nơi mà thứ rác rưởi cao thượng như anh không thể với tới!”

Thi Quang Dự ôm mặt choáng váng, đầu óc thì ù ù.

Úc Văn Yến nhanh chóng kéo Tuyên Dụ ra phía sau lưng, lo lắng Thi Quang Dự sẽ đánh trả cô sau khi anh ta phản ứng lại.

“Cô, cô đã đánh người!” Thi Quang Dự hét lên chói tai, “Cô có tin tôi sẽ tới đơn vị tố cáo cô không hả.”

Úc Văn Yến thờ ơ nhìn sang, lạnh giọng cảnh cáo: “Thi Quang Dự, đừng có liều lĩnh mất khôn, cậu dám gây chuyện, chúng tôi sẽ đem hết chuyện trước kia ra tính toán lại một lượt.”

“Cậu……” Thi Quang Dự câm lặng, mỗi khi thấy thái độ của Úc Văn Yến không còn hờ hững mà trở nên lạnh lùng thì anh ta vô cùng khó chịu, sau lưng dấy lên một cơn ớn lạnh.

Úc Văn Yến ôm lấy bả vai của Tuyên Dụ, đưa cô lên xe.

Xe chậm rãi chạy về khách sạn, Tuyên Dụ tỉnh táo lại từ trong trạng thái đờ đẫn. Cô thấy Úc Văn Yến nhìn mình bằng ánh mắt trêu chọc thì cô mới ý thức được mình đã làm gì lúc ở bên đường.

“Có phải em rất hung dữ không?” Tuyên Dụ hỏi.

Úc Văn Yến nói đùa: “Vốn dĩ anh còn lo lắng sẽ để lại ám ảnh tâm lý trong lòng cho em nhưng lúc cái bạt tai của em hạ xuống, nó cũng đánh tan luôn ý định đi tìm bác sĩ tâm lý cho em của anh rồi.”

Tuyên Dụ đánh lên cánh tay anh: “Không được chọc em.”

“Được thôi.”

Nói xong anh vẫn cười.

Tuyên Dụ xấu hổ: “Cũng không được cười!”

Úc Văn Yến lắc đầu: “Vậy không được, em nâng anh lên cao như vậy trước mặt bao nhiêu người, còn khiến người ta vui hơn việc giành được huy chương vàng đấy.”

“Em…… chỉ là nhìn thấy anh ta là khó chịu nên tùy tiện mắng vậy thôi, anh tự luyến cái gì chứ.” Tuyên Dụ quay qua ngắm nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, không muốn nhìn vẻ mặt đắc ý của Úc Văn Yến nữa.

Úc Văn Yến thì nhất quyết ôm lấy cô, còn nói: “Em thay anh mắng cậu ta hai lần, rõ ràng là em rất công nhận anh mà.”

“Đúng vậy!” Tuyên Dụ thừa nhận, “Anh ta cố ý dùng đạo đức để ràng buộc anh ở hiện trường. Em biết có tức giận đến đâu thì anh cũng không thể làm gì khác, cũng tránh để cho người ta lấy cớ buộc tội nhưng em thì khác, anh ta cũng không thể đến đơn vị anh để tố cáo em được.”

Úc Văn Yến càng cười vui vẻ hơn, trong lòng cũng đã mềm nhũn. Anh cảm thấy sao bạn gái mình lại có thể đáng yêu đến thế! Khiến anh không kìm chế được mà xoa nhẹ đầu cô.

Tuyên Dụ đè bàn tay làm loạn của anh xuống, xấu hổ nói: “Được rồi, em không sao đâu.”

Quả nhiên việc giải tỏa cảm xúc hợp lý có thể duy trì tâm lý khỏe mạnh. Sau khi đứng trên đường mắng Thi Quang Dự một trận thì Tuyên Dụ đã hoàn toàn thoát khỏi nỗi sợ hãi.

Vừa mới vào đến cửa khách sạn thì Dương Trí đã vội càng lao tới, nắm chặt lấy tay Tuyên Dụ, anh ấy lo lắng nói: “Nghe nói em bị mắc kẹt ở trung tâm thương mại, thầy sợ chết đi được. Xảy ra chuyện gì thì thầy biết ăn nói thế nào đây! Có bị thương không? Có chỗ nào không thoải mái không?”

“Em vẫn ổn.” Tuyên Dụ vỗ khẽ lên mu bàn tay Dương Trí, “Bộ dạng này của thầy, trông thầy cứ như người vừa trải qua đại nạn vậy.”

“Đúng đúng đúng, là thầy, lo chết thầy rồi!” Dương Trí thở phào nhẹ nhõm.

Anh ấy định phê bình Úc Văn Yến vài câu thì ở cách đó không xa có một người đàn ông mặc âu phục đi giày da đi tới.

Đầu tiên cậu ấy gật đầu chào hỏi họ rồi thấp giọng nói với Úc văn Yến: “Anh Yến, Cục trưởng Lam và Đại sứ đang tìm anh.”

Úc Văn Yến nói: “Anh đi một chút rồi về.”

Tuyên Dụ kéo tay Úc Văn Yến lại, nhanh chóng phủi sạch bụi trắng trên chiếc áo phông trắng của anh. Lúc này cô mới chú ý thấy cánh tay của anh đã bị trầy xước, vết đỏ cũng đã sưng lên.

Người đàn ông đi phía trước cũng không thúc giục, kiên nhẫn đứng đợi ở cửa.

“Đợi chút nữa rồi xử lý sau, không sao đâu, em về phòng trước đi.” Úc Văn Yến để lại câu này rồi tùy tiện lau qua vết thương, sau đó sải bước đi đến chỗ người đàn ông.

Người đàn ông nghiêng đầu nói chuyện với Úc Văn Yến, có vẻ như là đang trao đổi tình hình.

Bước chân của hai người càng lúc càng nhanh, có vẻ như chuyện đang rất cấp bách.

“Trước tiên thì về phòng xử lý vết thương đã, còn chuyến bay của chúng ta thì vào sáng ngày mai.” Dương Trí đi đến bên cạnh Tuyên Dụ nói, “Cần gì thì gọi điện thoại cho thầy, đừng ra ngoài nữa.”

Tuyên Dụ nhìn chiếc xe rời đi, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Dương Trí cũng liếc nhìn ra ngoài, khẽ thở dài: “Tuyên Tuyên, nếu em không muốn cậu ấy đi thì có thể nói ra.”

Tuyên Dụ mím chặt môi, cụp mắt: “Em về phòng trước đây.”

“Đi thôi.”

Dương Trí đưa Tuyên Dụ về phòng, sau đó đi tìm bạn thân mình ở địa phương để nghe ngóng tình hình.

Sau khi tắm rửa xong, Tuyên Dụ tự bôi thuốc lên cánh tay bị thương của mình, thay đồ thành chiếc áo cotton nguyên chất và quần ống rộng màu xám, ngồi bên giường nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, trong lòng cô cảm thấy trống trải.

Trần Tả Ninh gọi điện thoại tới, Tuyên Dụ vốn định chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, nhưng lại không đành lòng giấu em gái nên lúc sắp cúp máy, cô đã báo tình hình thực tế cho cô ấy.

“Tả Ninh, ngày mai… ngày mai không biết chị có thể về đúng dự định hay không, chị có cảm giác sẽ có chuyện lớn xảy ra.” Tuyên Dụ nhìn thấy một chiếc xe dừng lại trong sân, chính là chiếc đã đưa Úc Văn Yến rời đi.

Đầu dây bên kia, Trần Tả Ninh trở nên nóng vội: “Tình hình bây giờ thế nào rồi? Không thể sắp xếp chuyến bay rời đi cho mọi người sao?”

“Tình hình tạm thời thì vẫn chưa rõ ràng, em đừng lo lắng, bây giờ chị rất an toàn, cách một khoảng thời gian chị sẽ báo bình an cho em, được không?” Tuyên Dụ đẩy cửa phòng ra, nhìn trái nhìn phải rồi suýt nữa thì đi nhầm hướng thang máy.

Trần Tả Ninh không thể chấp nhận nổi tình huống trước mắt: “Ừhm, em sẽ chờ tin tức của chị 24 giờ.”

“Chị còn có việc gấp, nói sau nhé, em cũng đừng quá lo lắng.”

Trần Tả Ninh dứt khoát đồng ý.

Số tầng trên thang máy nhảy rất chậm, Tuyên Dụ không thể kiên nhẫn chờ đợi thêm nên đã dùng cầu thang bộ đi xuống.

Dương Trí đứng trong hành lang, anh ấy vừa quay người thì thấy Tuyên Dụ xuất hiện ở lối rẽ, kinh ngạc nói: “Sao em lại xuống đây?”

“Có phải Úc Văn Yến đã tới đây không?” Tuyên Dụ hỏi, trong lòng vô cùng hoảng loạn.

Dương Trí khó xử: “Cậu ấy……”

Tuyên Dụ quay đầu đuổi theo hướng anh rời đi.

“Này! Tuyên Tuyên em nghe thầy nói đã!” Dương Trí không theo kịp bước chân của Tuyên Dụ, cánh cửa bật ra suýt nữa đập trúng mặt anh ấy.

Tuyên Dụ chạy tới sảnh lớn ở tầng một, khi thấy bóng lưng cao lớn của Úc Văn Yến thì vội vàng gọi anh lại: “Úc Văn Yến!”

Úc Văn Yến dừng bước, vừa mới xoay người, cô nhào vào trong ngực anh, ôm chặt lấy, không để lại một khe hở, như thể muốn hòa nhập cuộc sống vào làm một với nhau.

Dương Trí đi theo phía sau khẽ vẫy tay với anh.

Người là tự mình chạy tới, anh ấy chẳng ngăn lại được.

“Đi đâu?” Âm cuối của Tuyên Dụ khẽ run.

Úc Văn Yến há miệng, cô còn nói: “Không được gạt em, nếu không sau khi về nước em sẽ không gặp lại anh.”

“A Dụ, em tàn nhẫn quá đấy.” Úc Văn Yến bật cười khanh khách.

Tuyên Dụ ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt cô ngấn lệ, khoé mắt đỏ hoe, “Em không phải tới ngăn cản anh, em biết anh có nhiệm vụ phải làm, em…… em chỉ là muốn nói với anh nhất định phải bình an quay về.”

Úc Văn Yến nhìn cô gái trong lòng mình, rõ ràng là đang khóc, rõ ràng cô cũng gần như không chịu nổi nhưng nội tâm cô lại vô cùng mạnh mẽ. Thậm chí anh còn sợ phải nói với cô nhưng cô lại có thể đối mặt với tất cả những chuyện bất ngờ.

Anh ôm lấy cô thật chặt, thấp giọng nói nhỏ bên tai cô: “Phía trên ra nhiệm vụ sơ tán Hoa Kiều, chỉ có anh và Trần Thời Duy là quen thuộc với khu vực này nhất nên tụi anh phải đi. A Dụ, anh đã nói chuyện với giáo viên hướng dẫn của em rồi. Trước buổi chiều ngày mai nhất định phải rời đi, tình hình đang khá tệ.”

“Được, em nghe theo sắp xếp của anh!” Tuyên Dụ dựa đầu vào hõm cổ anh, “Em đợi anh về nhà.”

Đột nhiên Úc Văn Yến cảm thấy vô cùng hối hận về việc trước khi xuất phát, khoảng thời gian ít ỏi được tự do của mình, lẽ ra anh nên đến gặp Tuyên Dụ, tin tưởng cô vô điều kiện, tin tưởng người anh yêu có thể cùng anh kề vai tác chiến.

Tuyên Dụ buông tay ra, lúc này Trần Thời Duy đã đợi ở bên ngoài.

Úc Văn Yến đi được vài bước, quay lại nâng mặt cô lên, hôn cô một cái, nhếch môi cười nói: “Anh đi đây, chờ anh về nhà.”

Câu trả lời đơn giản nhất nhưng cũng mạnh mẽ nhất.

Tuyên Dụ đứng tại chỗ đưa mắt nhìn Úc Văn Yến đi xa, Dương Trí đi đến bên cạnh cô, nhìn ra bên ngoài, rồi lại nhìn cô một lần nữa.

“Thực ra không muốn cậu ấy đi hả.” Dương Trí nhìn Tuyên Dụ thấy lòng bàn tay cô đã hằn lên vết móng tay, có thể thấy cô đang cố lực kìm nén.

Tuyên Dụ nói: “Em càng tin tưởng việc anh ấy sẽ trở về an toàn còn hơn việc không muốn anh ấy đi.”

Cô biết rõ Úc Văn Yến muốn trở thành người như thế nào. Cô hiểu công việc của anh phải đối mặt với những nguy hiểm là gì và việc sợ hãi là điều vô dụng nhất, có trốn tránh cũng chỉ là nhất thời, đối mặt với số phận mới là cách giải quyết tốt nhất.

Trước khi đưa ra tấm thiệp kia, bắt đầu bằng từng nét từng nét viết “Your Excellency”, cô đã quyết định tốt, mãi mãi ủng hộ ước mơ của anh, giống như trái tim anh yêu cô, không thể phá vỡ.

“Thằng nhóc này số tốt thật đấy.” Dương Trí cười nhẹ, “Đi thôi, quay về thu dọn hành lý nào. Cậu ấy đã sắp xếp xong xuôi hết cho chúng ta rồi, em an toàn về nước, cậu ấy cũng có thể yên tâm làm việc.”

Tuyên Dụ không còn lưu luyến chiếc ôm vừa rồi nữa, cô quay người trở về phòng và tập trung làm tốt mọi việc tiếp theo.

Ngày thứ ba sau khi về nước, Tuyên Dụ vẫn đi làm như bình thường. Mỗi ngày cô đều chờ điện thoại của Úc Văn Yến gọi đến nhưng do nhu cầu bảo mật nên anh đã mất liên lạc hai ngày.

Không lo lắng là giả nhưng cô cũng chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.

Buổi tối ngày thứ tư, Tuyên Dụ mất ngủ và cũng không thể bình tĩnh viết luận văn nên cô lấy ra chiếc hộp sắt cũ, tìm thấy cuốn album ảnh mà họ đã từng chụp cùng nhau.

Cô chợt có cảm giác, từ khi họ quen nhau đến giờ, thời gian đã trôi qua rất lâu rất lâu rồi.

Lúc này, màn hình điện thoại trên tủ đầu giường sáng lên và rung lên từng hồi chuông. Ngay giây đầu tiên chuông reo, cô lập tức bắt máy, thậm chí không kịp nhìn xem ai gọi.

“Là em, Tuyên Dụ!” Lúc này sự lo lắng trong lòng cô lộ rõ vô cùng.

Đầu dây bên kia truyền tới tiếng cười rất nhẹ nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi, “Là anh, Úc Văn Yến.”

Khóe mắt Tuyên Dụ ngay lập tức ngấn nước.

“Nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi, đầu tiên là gọi điện báo cáo cho em trước đã.” Úc Văn Yên Thở hổn hển.

Tuyên Dụ: “Anh có bị thương không?”

Úc Văn Yến nói: “Vết thương nhỏ thôi, dùng cồn khử trùng có hơi đau một chút mà thôi. Không lừa em đâu, quay về em có thể kiểm tra.”

“Ừhm……” Tuyên Dụ nói, “Đến đâu rồi?”

Úc Văn Yến nhìn về phía sân bay: “20 phút nữa anh sẽ bay từ Cảng Đô tới Kinh Bắc.”

Tuyên Dụ đi tới ngăn tủ lấy áo khoác ra:”Em đi đón anh.”

Úc Văn Yến định nói không cần nhưng lại cảm thấy không khuyên được cô nên nói: “Anh bảo tài xế tới đón em, đêm khuya tự lái xe không an toàn.”

“Ừhm.” Tuyên Dụ ngoan ngoãn ở trong nhà đợi tài xế.

Úc Văn Yến cúp máy, Phàn Gia ở bên cạnh nghe trộm nãy giờ nói: “Anh Yến, cánh tay của anh phải khâu những 4 mũi mà còn nói là vết thương nhỏ, anh không sợ lúc về bị chị dâu mắng à.”

“Gặp được rồi nói, không thì cô ấy sẽ nơm nớp lo sợ chờ đợi hơn 3 tiếng đồng hồ.” Úc Văn Yến ngược lại không cảm thấy có vấn đề gì, cổ tay anh vẫn hoạt động bình thường.

Phàn Gia ngưỡng mộ nói: “Lần này trở về, đơn vị nhất định sẽ khen thưởng anh.”

“Không muốn những thứ này, anh chỉ muốn bình an về đến nhà thôi.” Úc Văn Yến thản nhiên cười khẽ.

Trước đây, khi nhiệm vụ kết thúc anh sẽ lập tức bước vào công việc tiếp theo mà không nghỉ ngơi. Không bao giờ thấy nhớ nhà nhưng mà hiện tại anh đã có người bận tâm nên nóng lòng muốn về nhà.

Khi máy bay sắp cất cánh, Úc Văn Yến ngắm nhìn đèn đuốc sáng rọi ở sân bay, lần đầu tiên anh mong chờ trở về.

Trước khi bật chế độ máy bay, Úc Văn yến gửi một tin nhắn cho Tuyên Dụ ——

「A Dụ, sau khi máy bay hạ cánh, nếu hôm nay Kinh Bắc không mưa thì chúng ta có thể cùng nhau về nhà đón bình minh.」

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện