Khi Tuyên Dụ vào nhà thì Trần Tả Ninh đang ôm máy tính viết luận văn, cô ấy chỉ ngẩng đầu nói câu về rồi à rồi cúi đầu tiếp tục gõ bàn phím.
Thỏa thuận xong giá cả đi theo phiên dịch ba ngày, Tuyên Dụ kéo ghế ngồi xuống đối diện Trần Tả Ninh.
Trần Tả Ninh gạt công việc sang một bên, quan tâm hỏi: “Thế nào rồi?”
Tuyên Dụ mở album ảnh, đẩy điện thoại qua: “Xem nhà hai ngày với bên môi giới, chị chọn được hai căn hộ này, em xem thử đi.”
Trần Tả Ninh lướt tới lướt lui, so sánh ưu thế loại hình nhà, không vừa ý lắm: “Khu chúng ta ở bây giờ hết phòng trống rồi à?”
“Có hai căn trống, nhưng mà loại hình phòng không được đẹp lắm. Chị tính tìm nhà gần Bệnh viện trực thuộc Đại học Kinh Bắc.” Tuyên Dụ mở lịch sử trò chuyện với người môi giới ra rồi gửi mấy đoạn video cho Trần Tả Ninh: “Em xem thử thêm mấy căn này đi.”
Mặt Trần Tả Ninh nghiêm túc: “Chị không cần phải chiều theo em.”
Khoảng thời gian này Trần Tả Ninh đang thực tập ở bệnh viện trực thuộc trường học nên đa số thời gian sẽ ở bệnh viện. Thuê nhà ở gần bệnh viện thì cô ấy về nhà sẽ có thật nhiều thời gian nghỉ ngơi, không cần mất thời gian đi lại.
Tuyên Dụ đặt điện thoại xuống: “Không có chiều theo em đâu. Bệnh viện trực thuộc vốn dĩ nằm gần khu đại học, vì vậy thuê nhà ở đó sẽ gần cả trường học của em và chị.”
Trần Tả Ninh suy nghĩ một lát mới đồng ý: “Ngày mai em sẽ trả lời cho chị.”
Tuyên Dụ cũng mệt nên không làm phiền Trần Tả Ninh học mà dặn dò cô ấy đi ngủ sớm. Sau khi trở về phòng cô đi tắm và nghỉ ngơi.
Đi vào giấc ngủ đối với Tuyên Dụ là một việc hơi khó khăn. Ngày hôm qua mặc dù ngủ ít, nhưng vì hiệu quả của thuốc nên cô ngủ rất sâu, chất lượng giấc ngủ cao, ngủ thoải mái, bây giờ nằm xuống thì trong đầu vẫn nghĩ về chuyện thuê nhà.
Xem nhà rồi đến thủ tục thuê nhà vô cùng rườm rà, những căn hộ ưng ý được môi giới giới thiệu thì mỗi ngày phải xem vài căn, đôi khi hoa mắt chóng mặt cũng không thể quyết định được một căn, cũng lãng phí thời gian. Thêm vào đó, việc thương lượng giá cả với chủ nhà cũng tốn rất nhiều tâm sức.
Suy đi nghĩ lại, so sánh ưu nhược điểm của các căn hộ ưng ý thì cơn buồn ngủ nhẹ nhàng tập kích.
Màn hình điện thoại quên úp xuống sáng lên làm cô tỉnh táo lại. Lo lắng trường có chuyện gấp nên cô liền ngồi dậy vồ lấy điện thoại xem.
Xác định không phải là chuyện của trường, cô thở phào nhẹ nhõm, mở mấy tin nhắn Đường Phục Tông gửi đến.
Đường Phục Tông:【Thông tin về các vị khách nước ngoài và hội nghị đã được gửi vào email của em. Có phiên dịch chuyên biệt tại hội trường nên phần lớn thời gian vai trò chính của em là hướng dẫn địa phương. Anh sẽ lo liệu tất cả các thủ tục giấy tờ. 】
Đường Phục Tông:【Sắp tốt nghiệp rồi, em có cân nhắc quay lại công ty của anh không? Ngôn ngữ này của em còn không tuyển được hai người, nhưng thỉnh thoảng lại có đơn hàng.】
Đọc đến tin nhắn này Tuyên Dụ bật cười thành tiếng.
Cậu chủ lớn mở công ty, bố mẹ trong nhà ủng hộ, khách hàng đều do bên kia giới thiệu, làm ăn cũng tạm ổn, cô chỉ đi theo hưởng ké. Sau khi anh ấy biết được tình hình kinh tế của cô thì cố ý giới thiệu cho cô những đơn hàng có thể nhận.
Tuyên Dụ:【Em chưa có ý tưởng cụ thể】
Gần như mỗi lần gặp hoặc trò chuyện, Đường Phục Tông đều hỏi cô có muốn tiếp tục quay lại công ty làm việc sau khi tốt nghiệp hay không.
Đường Phục Tông:【Muốn thi vào Bộ Ngoại Giao à?】
Anh ấy không phải là người đầu tiên nghĩ như vậy, hầu như ai cũng cho rằng mục tiêu của cô là vào Bộ Ngoại Giao. Thi vào Bộ Ngoại Giao quả thật từng là mục tiêu phấn đấu của cô, nhưng bây giờ đã xa không với tới.
Tuyên Dụ:【Em muốn hưởng thụ cuộc sống đi học khó có được cho thật mỹ mãn, thuận lợi tốt nghiệp rồi mới tính ạ.】
Đường Phục Tông cảm thấy buồn cười, mỗi ngày cô ngủ năm tiếng, mỗi ngày cà phê không rời tay là hưởng thụ cuộc sống đi học ư?
Không vạch trần Tuyên Dụ, anh ấy chuyển sang hỏi chuyện khác.
Đường Phục Tông: 【Úc Văn Yến về nước rồi, em biết không?】
Đột nhiên chuyển sang chủ đề tiếp theo, nhân vật chính vẫn là người cô tránh không kịp. Tuyên Dụ ngừng lại, mắt đọc chạm vào cái tên, động tác chậm lại, cô bình tĩnh mở khung nhập vào:【Em biết.】
Đường Phục Tông:【Hội nghị quốc tế bên họ cũng sẽ đi, có lẽ sẽ gặp cậu ấy. Có được không? 】
Tuyên Dụ:【Bọn em đã gặp nhau rồi, anh đừng lo lắng. 】
Tuyên Dụ lại đùa giỡn nói:【Anh nhầm rồi, anh nên đi hỏi anh ấy rằng có nên giao đơn hàng này cho Tuyên Dụ hay không.】
Đường Phục Tông là bạn học cấp ba của Úc Văn Yến, hồi đó họ là anh em tốt. Anh ấy cũng là thành viên hội học sinh, Tuyên Dụ là đàn em nên thông qua Úc Văn Yến mới quen biết với anh ấy.
Đường Phục Tông:【Đối với anh thì hai người chẳng khác gì nhau.】
Tuyên Dụ nhìn chằm chằm những lời này, trong lòng xuất hiện nhiều vấn đề kỳ lạ, muốn hỏi rồi lại thôi.
Tăng thêm phiền muộn.
Trước kia thì không tin vào đánh giá của người khác dành cho họ, sao chia tay rồi lại để ý những thứ này chứ.
Thi xong mới hối hận vì không ôn bài, nhận thức muộn màng rồi.
Để điện thoại xuống, Tuyên Dụ nhớ đến chuyện xa xưa.
Kết thù với Úc Văn Yến không phải vì lần đầu gặp mặt không vui mà còn rất nhiều không vui nhỏ nhặt tích tụ lại.
Tích lũy đủ rồi, bỗng một ngày có một giọng nói vang lên từ tận đáy lòng:
Ừ, cô đã ghi nhớ cái tên Úc Văn Yến này rồi.
Thành tích học tập cấp hai của Tuyên Dụ không tốt, luôn đội sổ trong lớp, thường xuyên bị gọi phụ huynh. Bố mẹ cũng cưng chiều cô nên giáo viên dạy dỗ xong, về đến nhà bố mẹ cũng không nói một câu nặng lời, dần dần nuôi ra một ít thói quen xấu.
Ở độ tuổi đó, các bạn nữ trong lớp đều mê đọc tiểu thuyết ngôn tình, riêng Tuyên Dụ lại thích thể loại trinh thám, ma quái. Tình cờ được Lý Tô Tô giới thiệu một quyển ngôn tình, vì chiều hôm đó đến lượt bạn cùng bàn mượn trước, đến lượt cô thì phải đợi đến tháng sau. Nóng lòng muốn biết kết cục, Tuyên Dụ đã lén đọc sách trong giờ học. Giáo viên chủ nhiệm tinh mắt phát hiện nên bảo Tuyên Dụ hết tiết thì đến văn phòng và tịch thu quyển sách.
Khi quyển sách bị tịch thu, không chỉ Tuyên Dụ mà cả mấy bạn xếp hàng sau để chờ đọc cũng hít một hơi thót tim.
Mất đi nguồn thức ăn tinh thần rồi…
Hết tiết, giáo viên chủ nhiệm ở lại giải đáp thắc mắc cho học sinh, Tuyên Dụ đi đến văn phòng trước để đợi.
Cô cúi đầu đi vào, chột dạ không dám nhìn quanh mà chậm rãi di chuyển. Khi đi đến bàn làm việc thì tầm mắt cô chạm phải Úc Văn Yến đang ngồi trên ghế giáo viên chủ nhiệm.
Đối diện với đôi mắt đen láy hờ hững, Tuyên Dụ trợn tròn mắt, lại còn vì phạm lỗi mà phải đến đây nên mặt cô ửng đỏ.
So với cô, Úc Văn Yến lại ung dung vô cùng.
Anh khoanh tay, hai chân dài chống xuống sàn, xoay ghế qua lại, ẩn chứa một nụ cười nghiền ngẫm.
Nếu như không phải anh đang mặc đồng phục học sinh thì còn tưởng anh là thầy giáo.
Dạo này Tuyên Dụ ghét nhất là gặp Úc Văn Yến. Tuần trước, khi cô phụ trách dọn dẹp văn phòng hội học sinh, lần nào ra ngoài đổ rác cũng gặp anh nên Tuyên Dụ mới biết Úc Văn Yến đã gia nhập hội học sinh, còn cố tình chọn trực nhật cùng tuần với cô.
Chắc chắn là muốn kiếm chuyện với cô!
Tuyên Dụ không muốn liên quan gì đến anh nên quay mặt đi.
Năm ngón tay Úc Văn Yến nhanh nhẹn xoay bút máy, cười lưu manh, làm ra vẻ là một đàn anh: “Đàn em Tuyên Dụ, tình cờ thật.”
Tuyên Dụ đút hai tay vào túi, vờ câm điếc.
Tình cờ cái gì chứ? Bị gọi vào văn phòng vì lơ đễnh trong lớp học được xem là chuyện tốt à?
Ánh mắt Úc Văn Yến nhìn người khác quá thẳng thắn, nụ cười rất nhạt nhẽo, Tuyên Dụ khó chịu nói: “Đến để nghe dạy bảo, có đáng vui không?”
Ánh mắt Úc Văn Yến trở nên kỳ lạ: “Dạy bảo?”
Anh còn chưa nói hết câu thì giáo viên Giả đã bước vào, cười ha hả nói: “Văn Yến tới rồi à?”
Úc Văn Yến đứng lên nói: “Chào thầy Giả ạ, thầy tìm em có chuyện gì ạ?”
Giáo viên Giả cười bước đến, vỗ vai anh một cái: “Chúc mừng em nhé, chuyện tuyển thẳng đã được quyết định. Sinh hoạt lớp hôm thứ Sáu thầy muốn mời em đến lớp chia sẻ kinh nghiệm học tập cho các em trai, em gái khóa dưới, em thấy thế nào?”
Tuyên Dụ phản ứng còn nhanh hơn Úc Văn Yến, mặt cô hơi đỏ, vùi nửa khuôn mặt vào cổ áo đồng phục.
Người ta đến để được khen, còn người bị dạy dỗ là cô.
Thầy trò hòa thuận trò chuyện gần năm phút, Tuyên Dụ đứng một bên nhìn chằm chằm vào mũi chân. Thực sự là biểu cảm của Úc Văn Yến đối diện cô chói mắt quá đáng, có vẻ cố ý.
“Vậy quyết định như vậy nhé.” Giáo viên chủ nhiệm vỗ vai Úc Văn Yến: “Sắp vào học rồi, em về đi, chỗ này còn cách khu trung học phổ thông một đoạn.”
Úc Văn Yến khách sáo vài câu rồi rời đi.
Giáo viên chủ nhiệm quay người, thay đổi nét mặt, vẻ mặt đầy thất vọng: “Tuyên Dụ à, biết nói gì với em đây.”
Giáo viên chủ nhiệm ném những cuốn sách bị tịch thu lên bàn.
Tuyên Dụ im lặng nghe dạy dỗ, tay chân đặt ngay ngắn, ngay cả Úc Văn Yến đi ngang qua cũng phải xuýt xoa trong lòng cô mà cũng có thể ngoan ngoãn yên tĩnh như vậy sao?
So với Úc Văn Yến đã nhận được suất tuyển thẳng vào đại học, Tuyên Dụ lén lút đọc tiểu thuyết trong giờ học như một học sinh hư. Cô không dám nhìn Úc Văn Yến nữa, hơi mất tự tin.
Không kiêu ngạo nổi nữa.
Giáo viên khuyên nhủ Tuyên Dụ hết lời rằng cô nên tập trung vào việc học tập nhiều hơn. Điểm số của kỳ thi giữa và cuối kỳ học của năm học tới sẽ được sử dụng làm căn cứ để đánh giá xem cô có đủ điều kiện để lên thẳng lớp 10 của trường hay không.
Tuyên Dụ được nuông chiều nên không hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Dù sao thì bố mẹ của cô cũng đã nói rồi, nếu không học lên được lớp 10 trường này thì cô sẽ đi học trường cấp 3 ở gần nhà.
Nghe lời khuyên của giáo viên, cô chỉ gật đầu vâng dạ cho có lệ.
Điều khiến cô lo lắng nhất là sách đã bị tịch thu, những bạn xếp hàng chờ đọc phía sau có lẽ sẽ “Truy sát” cô.
Tuyên Dụ đi đến góc rẽ vào cầu thang của hành lang văn phòng, bực bội xoa xoa tóc. Trán bị va vào tường, cô kêu lên khe khẽ và đối mặt với Úc Văn Yến đang đứng ngẩn ngơ trên bậc thang với mái tóc rối bời.
Cô lập tức đứng thẳng, lúng túng vén tóc, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Úc Văn Yến đi ngang qua cạnh Tuyên Dụ, cô đang định thở phào nhẹ nhõm thì anh bất ngờ tiến đến gần, ghé vào tai cô và nói: “《Hotboy tàn bạo là hồ ly trắng》?”
Một luồng điện tê dại chạy khắp người Tuyên Dụ, sau lưng nổi da gà, rùng mình. Cô nghiêng người né tránh khoảng cách giữa hai người.
Người này có bị bệnh không vậy! Cái tên sách xấu hổ như thế mà lại đọc thành tiếng! !!
“Đàn em Tuyên Dụ thích cái này hả?” Úc Văn Yến cười hỏi.
Không có ý xấu, nhưng tuyệt đối là cố ý.
Tuyên Dụ xụ mặt: “Có ý kiến gì à?”
Úc Văn Yến chống tay lên lan can cầu thang dồn Tuyên Dụ vào góc, cười nói: “Tôn trọng sở thích cá nhân. Vừa hay thứ Sáu anh đi dự sinh hoạt lớp của lớp các em, chúng ta có thể trao đổi danh sách sách.”
Nụ cười này người khác nhìn thì là chàng trai đẹp trai, rạng rỡ, nhưng trong mắt Tuyên Dụ thì đó là tên con trai độc miệng đáng ghét.
Tuyên Dụ cũng không biết cô lấy đâu ra can đảm mà đưa tay trực tiếp đẩy Úc Văn Yến ra, không phải đẩy vào người mà là đẩy vào mặt. Úc Văn Yến cũng sững sờ, không ngờ cô lại đột ngột làm vậy. Anh ngả người ra sau, mái tóc lòa xòa che khuất lông mày trở nên rối bời.
Chẳng kịp suy nghĩ, cô quay người bỏ chạy, về đến lớp mới ý thức được mình đã làm gì, chỉ thiếu nước đập đầu xuống đất.
Ra tay với Úc Văn Yến, cô chán sống rồi sao!
Đến thứ Sáu, suốt buổi sinh hoạt lớp Tuyên Dụ chỉ cúi gằm mặt. Cô rụt rè tìm một góc ngồi xuống, giả vờ làm đề toán, không dám ngẩng đầu nhìn Úc Văn Yến đang phát biểu trên bục giảng.
Bài phát biểu của anh dí dỏm và hài hước, các bạn nam ngưỡng mộ trải nghiệm phong phú của anh, các bạn nữ khuất phục trước sức hút cá nhân của anh. Cả lớp náo nhiệt, bầu không khí vui vẻ, chỉ có Tuyên Dụ mong sao nhanh chóng tan học để về nhà.
Cuối cùng cũng đợi được hết giờ, cô rón rén đi ra bằng cửa sau nhưng vẫn bị Úc Văn Yến tóm được.
Phản ứng đầu tiên của cô là ôm đầu, sợ anh trả thù việc cô đánh vào đầu anh.
Nhìn thấy hành động bối rối của cô gái, sau vài giây, Úc Văn Yến hiểu ra mọi chuyện, anh bật cười khe khẽ. Lo lắng buông tay ra cô sẽ bỏ chạy, anh lấy một quyển sách từ chiếc túi đeo chéo màu trắng hiệu Nike và đưa cho cô.
Quyển sách được bọc bìa mới, không biết là sách gì.
Tuyên Dụ cảnh giác liếc nhìn anh vài lần, sau khi nhận lấy và mở ra thì phát hiện đó là quyển sách đã bị giáo viên thu.
Rất chu đáo, còn bọc bìa cẩn thận nữa, nhìn không ra là tiểu thuyết ngôn tình, còn tưởng là sách giáo khoa.
“Lần sau đừng đọc trong giờ học.” Úc Văn Yến nói.
Tuyên Dụ không thể tin nổi, dè dặt hỏi: “Anh có ý đồ gì?”
Úc Văn Yến khẽ cười: “Chẳng lẽ không thể là lòng tốt sao?”
Tuyên Dụ suýt tin anh, cô đang hí hửng nhận sách thì Úc Văn Yến đi ngang qua vỗ vai cô: “Tuần sau hội học sinh cấp ba đến lượt anh trực nhật, giao cho em đấy.”
Tuyên Dụ ôm sách ngây người tại chỗ.
Báo thù! Nhất định là báo thù!
Đi một vòng lớn mà vẫn canh cánh trong lòng chuyện đó.
Nhưng vì sách bị thu, các bạn khác chờ sách đều đang có ý kiến, chỉ là không nói trước mặt cô thôi, lấy lại được sách là tốt nhất.
Cô hít thở sâu, ngực dần dần bình tĩnh lại, tự nhủ bản thân không được tức giận, chuyện này qua đi cô vẫn là Tuyên Dụ mạnh mẽ như trước.
Ngoảnh lại nhìn chàng trai ở cuối hành lang, Tuyên Dụ nghiến răng, thầm thề trong lòng.
Úc Văn Yến đúng không, cô ghi nhớ cái tên này rồi!
–
Cuộc sống thường ngày của Tuyên Dụ khi là nghiên cứu sinh bận rộn vô cùng, những buổi họp nhóm không bao giờ hết, tham gia hội thảo liên tục, lại còn phải kiêm nhiệm công việc của cố vấn.
Sáng thứ Bảy, cô đến trung tâm hội nghị tập trung, Đường Phục Tông đã đích thân mang thẻ công tác cho cô cũng giật mình: “Em lại thức đêm hả?”
“Vâng, tối qua nhận một đơn nhỏ, dịch hơi lâu.” Tuyên Dụ sờ quầng thâm dưới mắt: “Chưa che kỹ ạ?”
Đường Phục Tông nhìn người con gái ăn mặc nghiêm túc trước mắt, lắc đầu nói: “Ánh mắt em đã bán đứng em.”
Tuyên Dụ nhét tài liệu vào tay anh ấy, lấy lọ thuốc nhỏ mắt ra.
Đường Phục Tông nhìn thấy ghi chú chi chít trên tài liệu, thầm nghĩ cô thật liều mạng: “Em tận hưởng cuộc sống học hành chỗ nào, chẳng bằng nói là vừa học vừa làm, sao mệt thế mà vẫn cứ phải học nghiên cứu sinh?”
Trước đây, cô đang có một công việc ổn định tại công ty, chưa đầy nửa năm thì Tuyên Dụ bất ngờ thông báo với anh ấy rằng cô đã thi đỗ nghiên cứu sinh và sẽ đi học.
Như thể có một chấp niệm, bất kể anh ấy khuyên nhủ thế nào. Dù sao sau biến cố gia đình, gánh nặng trên vai cô rất nặng. Làm việc là phù hợp nhất với cô, cộng thêm mối quan hệ của họ thì chắc chắn sẽ có dự án trọng dụng cô.
Nói một đống lời hay ý đẹp, Tuyên Dụ vẫn kiên quyết đi học nghiên cứu sinh, lần trước cô cứng đầu như vậy là khi chia tay Úc Văn Yến.
Tuyên Dụ biết Đường Phục Tông lại muốn khuyên cô nên giả vờ thở dài đau khổ: “Thời buổi này kiếm việc khó khăn, chuyên ngành của em càng khó xin việc hơn, thi công chức chỉ có thể chọn các vị trí không giới hạn ba điều kiện. Muốn ổn định đi dạy học nhưng ngôn ngữ này lại ít phổ biến, sau khi ban hành chính sách mới thì không tuyển những người không xuất thân từ ngành sư phạm, các công việc liên quan khác càng khó tìm. Em có thể đi làm ở những vùng xa xôi, nhưng em không yên tâm để Tả Ninh ở lại Kinh Bắc một mình.”
Cô học ngôn ngữ ít người học để đi làm phiên dịch cũng không phải không được. Có một lần tình cờ, Đường Phục Tông giới thiệu cô cho khách hàng, sau khi xem qua sơ yếu lý lịch của cô thì không ai muốn tuyển dụng vì lo ngại cô không đủ chuyên môn.
Ngành học ít người học cũng có những bất lợi, lượng công việc ít, những người xuất sắc hơn cô có thể nhận hết toàn bộ. Mặc dù có chứng chỉ chuyên môn, nhưng cô còn thiếu kinh nghiệm và trình độ học vấn, khách hàng không tin tưởng nên đương nhiên sẽ không chọn cô. Những đơn hàng cô có thể nhận đều là những đơn hàng nhỏ, khiến cho hoàn cảnh của cô trở nên khó khăn.
Trong thế giới của Tuyên Dụ, điều cô vững tin chính là không thể chờ đợi cơ hội đến mà phải chủ động giành lấy cơ hội. Vì vậy, để thoát khỏi tình cảnh khó khăn, cô đã quyết định theo học nghiên cứu sinh và tận dụng tối đa các nguồn lực của trường đại học để cố gắng nâng cấp bản thân.
Đường Phục Tông đang định nói chuyện thì Úc Văn Yến bước ra từ cửa chính. Anh nhìn lướt qua họ một cái rồi cầm điện thoại tiếp tục đi về phía trước, tốc độ nói chuyện hơi nhanh, có lẽ đang xử lý một sự việc đột xuất.
Tuyên Dụ dừng động tác chỉnh cổ áo lại, nhận ra hành động của mình không đúng, sau đó cô tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì chỉnh lại khăn quàng cổ.
Đường Phục Tông dõi theo bóng lưng Úc Văn Yến, ra hiệu cho cô: “Vào trước đi.”
Tuyên Dụ hiểu rõ, biết hai người bạn học cũ muốn trò chuyện.
“Tuyên Dụ.”
Cô vừa đi đến cửa xoay tròn, Úc Văn Yến gọi cô lại.