Gió đêm lặng lẽ cuộn xoáy, đèn đường ở ngã tư phía xa chuyển sang đèn vàng, nhấp nháy ba lần rồi chuyển sang đèn đỏ. Xe cộ từ làn đường bên phải chạy qua, cứ mỗi 180 giây đèn giao thông sẽ luân chuyển xanh đỏ, thời gian di chuyển của bọn họ vừa mới dừng lại.

Giọng điệu quá quen thuộc của anh đã chạm tới mảnh ký ức cô tưởng rằng mình chẳng còn quan tâm đến nữa.

Khi nhìn Úc Văn Yến trong hai lần đèn nháy xanh đỏ, Tuyên Dụ lại vô thức nghĩ tới cảnh tranh cãi trước kia của hai người.

Giống như rất nhiều đôi tình nhân khác, họ luôn vì những nguyên nhân không thể giải thích được mà xảy ra cãi vã.

Giữa trận tuyết rơi dày mùa đông, cô lười biếng cuộn mình trong ký túc xá ấm áp, không muốn đi đâu. Úc Văn Yến đã gửi liên tiếp mười tin nhắn thúc giục cô rời giường để tới thư viện học. 

Điện thoại cạnh gối rung đến mức khiến cô tỉnh ngủ, cô cầm nó lên rồi bắt đầu trả lời, dùng lực gần như muốn bấm vỡ màn hình.

Tuyên Dụ:【Úc Văn Yến, nghiên cứu sinh được tuyển thẳng như anh đến trường của bọn em để cố ý hành hạ em nhỉ! Con lừa trong đội sản xuất cũng không bận rộn như anh*! Anh nhìn thời tiết bên ngoài xem, đi ra ngoài có khác gì chịu tội không hả?】

(*Con lừa trong đội sản xuất cũng không bận rộn như anh: Đây là một ngôn ngữ mạng phổ biến. Thời gian còn có các tổ sản xuất ở nông thôn, những con lừa trong tổ sản xuất sẽ phải làm rất nhiều việc, nên sau này khi muốn nói ai đó bận rộn, có người sẽ nói: Ngay cả những con lừa trong tổ sản xuất cũng không bận rộn bằng. )

Anh trai:【Còn 5 ngày nữa là thi rồi, đi xuống và đến thư viện học bài đi.】

Tuyên Dụ có thể tưởng tượng ra biểu cảm của Úc Văn Yến khi nói câu này, nên cô giả chết không trả lời.

Anh trai:【Ai hôm qua khóc lên khóc xuống vì trượt môn, nói hôm nay nhất định phải dậy sớm học bài thế hả?】

Tuyên Dụ mếu máo:【Anh là ma quỷ à? Ngày nào cũng nhìn chằm chằm em học!】

Rốt cuộc là bạn trai hay là gia sư một kèm một đây?

Hai phút sau, Úc Văn Yến trả lời:【Anh đến thư viện đây, em cứ ngủ tiếp đi.】

Cách một cái màn hình cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lùng trong cách nói của anh,  xuyên thẳng vào tim cô.

Cô trả lời lại nhưng đối phương không hồi âm nữa, Tuyên Dụ không nằm yên được nữa nên đành rời giường đi rửa mặt.

Sau khi ăn cơm trưa xong cô bắt đầu học, nhưng ngồi trước bàn học không khác gì ngồi bàn chông. Cô không thể học được gì, trong đầu chỉ toàn suy nghĩ có phải Úc Văn Yến giận thật rồi không?

Kiên trì ngồi trước bàn học được nửa tiếng, ngay cả một từ đơn cô cũng chẳng nhớ nổi. Hít sâu một hơi, cô đứng dậy thu dọn đồ đạc rồi lấy hết dũng khí mở cửa ký túc xá, bước thẳng vào gió lạnh bên ngoài, dẫm lên tuyết trắng bước tới thư viện.

Nhưng vừa ra khỏi ký túc xá cô đã hối hận, lạnh muốn chết, sao lại vì một chút lương tâm kia mà đi chịu lạnh được. Tên Úc Văn Yến kia thích giận thì cứ giận, dù sao cũng chỉ là một vụ cá cược, cùng lắm thì chia tay thôi!

Đi bộ được 5 phút, cuối cùng cô cũng ra khỏi khu ký túc xá. Ngay khi cô muốn lùi bước thì lại chú ý tới một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía đình nghỉ chân, nhìn kỹ thì thấy là Úc Văn Yến.

Anh đang nghiêng người và phủi sạch tuyết bám trên người.

Tuyên Dụ thầm nghĩ không phải anh tới thư viện rồi à, sao lại trở về ký túc xá?

Sáng nay cự cãi trên Wechat có hơi cứng rắn nên Tuyên Dụ ngượng ngùng bước tới, định tìm một chỗ quan sát một lúc xem sao.

Điện thoại trong túi bỗng rung lên, cô chịu đựng cái lạnh lấy ra, lúc ngẩng đầu nhìn qua thì đúng lúc thấy Úc Văn Yến ở trong đình đang bấm chữ.

Cô mở Wechat thì thực sự là tin nhắn anh gửi tới.

Anh trai:【Xuống dưới lầu.】

Anh trai:【Anh qua đón em.】

Nhìn thấy tin nhắn này, trái tim Tuyên Dụ trào lên bong bóng chua xót.

Tính tình của hai người bọn họ rất giống nhau, mỗi lần tức giận đều buông tay bỏ đi. Úc Văn Yến chỉ đơn thuần bực bội không chịu nổi, còn cô thì vì cãi vã mà hóa thành ngượng ngùng không muốn đối mặt, cứ trốn tránh không đáp lại. Dùng lời của Tô Tô là tránh né nhưng không muốn rời xa, giả vờ không thèm quan tâm, vừa xa lạ vừa khách sáo, làm cho mối quan hệ càng ngày càng trở nên cứng nhắc.

Nhưng, lần nào Úc Văn Yến cũng luôn là người quay lại tìm cô trước, tình nguyện nói ra những lời nhẹ nhàng.

Tuyên Dụ trả lời lại là xuống ngay, sau đó cô kéo chặt mũ, đeo khẩu trang cẩn thẩn, sau khi xác nhận không có ai chú ý cô mới di chuyển. Mối quan hệ yêu đương giữa hai người phải được giữ kín, chỉ có bạn bè thân thiết mới biết. Trong trường họ cũng ít khi chạm mặt nhau, hẹn hò hầu hết đều ở ngoài trường hoặc ở chung cư của Úc Văn Yến. Cô cũng không muốn trở nên nổi bật nên lúc đầu chỉ muốn giữ kín, sau này thành thói quen luôn.

Cô chạy về phía Úc Văn Yến rồi dừng lại sau bức tượng cách đó 10m.

Đúng lúc cô mới đi vào đình nghỉ chân.

Hai người nhìn nhau vài lần, chẳng ai mở miệng nói chuyện, Úc Văn Yến đi phía trước, Tuyên Dụ nhanh chóng theo sau.

Lợi ích của vóc dáng cao lớn càng nổi bật giữa thời tiết khắc nghiệt, đứng sau lưng Úc Văn Yến, Tuyên Dụ cảm thấy gió tuyết đã bị cản lại không ít, cũng không còn lạnh như trước nữa.

Một lát sau, Úc Văn Yến quay người đi về sau lưng Tuyên Dụ.

Cô bước vội không kịp đề phòng nên hít phải một luồng gió lạnh khiến cô rét đến phát run.

Trong lòng cô lập tức buông câu chửi bới: Hay lắm, trong lòng cậu chủ lớn vẫn còn tức giận, chuyện cãi vã vẫn chưa giải quyết xong.

Tính tình trẻ con của Tuyên Dụ bị khơi ra, cô nóng nảy học theo anh, thầm nghĩ loại hành vi ngây thơ như hờn dỗi ai chẳng biết chứ!

Cô bước lùi đến sau lưng anh, anh lại lùi tiếp, hai người cứ lùi mãi, khoảng cách tới thư viện càng lúc càng xa.

Gió thổi mạnh mẽ, Tuyên Dụ đã lạnh đến phát run, chuẩn bị chờ cơ hội để trốn phía sau anh. Lần này cô quyết dán chặt phía sau không cho anh né tránh nữa, tuyệt đối không để mình chịu thiệt.

Lúc cô chuẩn bị bước đi thì bỗng có một bàn tay ôm vòng qua eo, Úc Văn Yến ghé sát bên tai cô, nhỏ giọng nói: “Đình chiến. Không có người thấy, ôm một lát thôi.”

Tuyên Dụ xấu hổ cúi đầu, cô kéo cao khăn quàng cô chỉ lộ ra đôi mắt.

Úc Văn Yên ôm chặt cô trong lòng, cơ thể dường như ấm áp hơn.

“Không giận à?” Cô hỏi

Úc Văn Yến cúi đầu trầm giọng cười: “Giận chứ.”

“Vậy mà anh còn từ thư viện vòng qua đón em.” Tuyên Dụ ngẩng đầu liếc nhìn anh.

Úc Văn Yến: “Anh không qua đón thì phải chiến tranh lạnh thật rồi.”

“Tính tình em xấu thế à?” Tuyên Dụ vỗ nhẹ lên cánh tay anh tỏ ý bất mãn.

Úc Văn Yến hừ khẽ: “Tuyên Dụ, tính của anh xấu bao nhiêu thì tính tình của em tệ bấy nhiêu, tự em không biết à?”

“Đúng đấy, tính tình của em tệ, anh đừng có nói chuyện với em nữa!” Tuyên Dụ khoanh tay, bày ra dáng vẻ phản kháng.

Úc Văn Yến kéo mũ trùm của cô lên, bên ngoài vành mũ có lớp lông mềm mại, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay của cô. Anh ôm mặt cô gần hơn một chút, cười nói: “Tệ thì tệ, anh sẽ xuống nước trước, nhưng em cũng phải nói vài câu tốt đẹp đi chứ.”

“Hơn nữa, thà tệ một chút ra ngoài sẽ không có ai dám bắt nạt em.”

Lời này của anh đã chạm vào nơi mềm yếu nhất trong tim cô, một người có tính khí cứng rắn như vậy lại tình nguyện cúi đầu trước cô.

Tuyên Dụ thả lỏng cơ thể một chút: “Ừm, em biết rồi.”

“Vậy còn không nhanh ôm anh đi.” Úc Văn Yến dùng tay bóp nhẹ khuôn mặt cô, lạnh đến mức thiếu chút nữa đã khiến cô nhảy dựng lên.

“Lạnh muốn chết!” Tuyên Dụ hung dữ trừng mắt nhìn anh như muốn róc thịt.

Úc Văn Yến nhanh chóng ôm chặt lấy cô.

Tuyên Dụ đã buông bỏ hết chút khó chịu kia, cô kéo khăn quàng cổ che đi khuôn mặt đẹp trai của anh tránh cho người khác nhìn thấy. Hai tay cô ôm eo anh, tựa vào lồng ng.ực anh, vùi mặt vào trong chiếc áo khoác rộng rãi mềm mại, khiến thân thể ấm dần lên.  

Sau vài phút lôi kéo, trong đống tuyết đã in đầy dấu chân lộn xộn của họ.

Tuyên Dụ nghĩ thực ra tới thư viện vào ngày tuyết rơi cũng không phải việc gì quá khó khăn. Tất nhiên điều kiện tiên quyết phải là có người che chắn gió tuyết cho cô. 

“Lên xe.” Úc Văn Yến nhìn về phía trước rồi nói lại một lần.

Anh vẫn giống như những lần cãi nhau khi họ còn bên nhau, trước tiên là làm dịu bầu không khí. Giống như ngày ở phòng họp trong khách sạn gần trường, bọn họ chỉ tranh luận vài câu, cũng có ầm ĩ một chút nhưng không làm ra chuyện gì xấu hổ.

Tuyên Dụ không có bất kỳ hành động nào, cũng không nói được lời nào tử tế.

Úc Văn Yến bình tĩnh nói: “Không phải cô đến đồn cảnh sát à?”

“Anh cũng đi à?” Tuyên Dụ kinh ngạc. 

Úc Văn Yến bày ra vẻ mặt cực kỳ bất lực: “Người phải vào đồn là cháu bên nhà ngoại, tôi đi bảo lãnh cho nó.”

Nghĩ đến cháu trai vì gian lận hóa đơn mà bị đưa vào đồn cảnh sát anh lại thấy đau đầu. Cách thức lừa đảo cấp thấp như vậy mà cũng bị lừa, thật sự không muốn thừa nhận là con cháu nhà họ Văn bọn họ dạy dỗ ra.

Tuyên Dụ kinh ngạc: “Anh biết……”

Suy nghĩ đơn giản một chút là có thể hiểu rõ, học sinh xảy ra chuyện thì nhất định sẽ gọi cho cố vấn. Anh cũng biết cô là sinh viên viện Ngoại Ngữ kiêm cố vấn, xuất hiện ở nơi xa xôi khu đô thị thế này thì chắc chắn là tới đồn cảnh sát.

Sau vài giây do dự Tuyên Dụ lên xe, không dám làm chậm trễ thời gian.

Xe lao thẳng về phía trước, vừa đúng vào giây thứ 180 của đèn xanh thì xe chạy thẳng qua ngã tư.

Khi đến đồn cảnh sát, nghe thấy tiếng kêu r.ên của mấy thanh niên Tuyên Dụ lo đã xảy ra chuyện nên chạy đến quầy lễ tân tìm đồng chí cảnh sát trực ban: “Tôi là cố vấn của Văn Hòa Sưởng, cho hỏi hiện tại em ấy đang ở đâu?”

“Phiền cô đợi một chút, bên trong đang thẩm vấn để hiểu rõ tình hình.” Cảnh sát lật xem tài liệu.

Tuyên Dụ: “Em ấy không sao chứ?”

Trước tiên cô phải xác nhận không có nguy hiểm đến thân thể, cô giáo Phạm vẫn còn đang đợi cô báo lại tình hình, nghe nói chuyện đã đến tai của bí thư đoàn rồi.

Cảnh sát: “Tình hình hơi khó giải quyết, có người tố cáo cậu ấy là thủ phạm chính nên chúng tôi đã lên lạc với người nhà rồi.”

Tuyên Dụ còn muốn hỏi tiếp nhưng Úc Văn Yến đã tiếp lời: “Tôi là cậu của Văn Hòa Sưởng, chúng tôi sẽ đợi ở sảnh, có chuyện gì thì phiền anh báo lại một tiếng.”

Tuyên Dụ không gặp được người, cũng chưa hỏi thăm tình hình đã bị Úc Văn Yến đưa đến khu vực nghỉ ngơi ở sảnh lớn, cô lo lắng đến mức có hơi tức giận: “Phải hỏi rõ ràng chứ, nếu như em ấy là thủ phạm chính thì không phải chuyện nhỏ nữa đâu mà sẽ có tiền án, phía trường học cũng sẽ xử phạt, sau này đi xin việc sẽ gặp khó khăn đấy.”

“Cảnh sát nói còn đang thẩm vấn.” Giọng điệu của Úc Văn Yến rất thản nhiên, dường như việc chẳng liên quan đến anh: “Cô có lo lắng cũng chẳng hỏi được gì.”

Thái độ của anh đã hoàn toàn chọc giận Tuyên Dụ, cô hạ giọng nói: “Nếu như bị xử phạt, khi thẩm tra chính trị gặp vấn đề thì sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội làm việc!”

Vẻ mặt của Úc Văn Yến nghiêm túc hơn một chút, anh cảm thấy Tuyên Dụ phản ứng hơi quá.

“Tôi sẽ xử lý, không cần cô chịu trách nhiệm.” Úc Văn Yến cho rằng cô lo lắng vì không có cách nào ăn nói với phía lãnh đạo trường.

“Trách nhiệm? Bây giờ tôi đang nghĩ về vấn đề trách nhiệm à? Úc Văn Yến anh luôn như vậy.” Đúng là cô lo lắng sẽ không tiện giải thích với phía trường học, nhưng từ khi bước vào cửa đồn cảnh sát đến giờ điều cô lo lắng là tương lai của học sinh. 

Tuyên Dụ không nhịn được ngắt lời anh: “Tất cả mọi thứ đối với anh mà nói đều hời hợt không đáng quan tâm, lúc nào anh cũng bày ra cái vẻ không thèm quan tâm. Anh cứ cố chấp kiên trì giữ với suy nghĩ của anh, cứ hành động mà không thèm quan tâm đến cảm nhận của người xung quanh.”

Úc Văn Yến cao giọng: “Hóa ra cô vẫn nghĩ tôi như thế. Cũng phải, trước kia cô cũng chỉ thẳng vào tôi mắng tôi độc đoán không ít lần.”

Mấy năm nay Tuyên Dụ vốn đã ít nổi giận hơn, nghe xong một câu dài như vậy khiến đầu óc cô trở nên không tỉnh táo: “Đúng vậy đấy, anh mắng tôi đạo đức giả cũng không ít đâu, hai chúng ta vốn đã không ưa gì nhau rồi.”

“Vừa mới hẹn hò đã có thể đá tôi, cô muốn tìm ngược nên mới hẹn hò với tôi ba năm à?” Úc Văn Yến lạnh lùng nhìn thẳng vào cô rồi bước lên một bước ép cô lùi về phía sau.

Tuyên Dụ trợn mắt, lời anh nói đã đâm thẳng vào vị trí yếu đuối nhất trong lòng cô, khiến cô nghiêng đầu tránh tầm mắt trực diện của anh, cố gắng bình ổn cảm xúc của mình để không đánh mất lý trí khi nói chuyện.

Úc Văn Yến cảm thấy bực bội.

Lại là cái dáng vẻ này! Tuyên Dụ xử lý tất cả vấn đề rất gọn gàng, duy chỉ khi đối mặt với chuyện tình cảm cô luôn lựa chọn trốn tránh. Đôi khi sẽ cảm thấy cô thật sự không thèm để ý nên mới có thể bày ra dáng vẻ hờ hững như vậy.

“Không nói nữa.” Giọng nói của Tuyên Dụ nhỏ đến mức gần như không thể nghe được gì.

Sự hờ hững của cô như đổ thêm dầu vào lửa, Úc Văn Yến khẽ hất hàm, cằm dưới căng chặt, lạnh lùng nói: “Những lời này đã nhịn bốn năm rồi, đúng là thiệt thòi cho cô nhỉ.”

“Đủ rồi.” Tuyên Dụ nhìn anh, ép chính mình phải tỏ ra thờ ơ: “Nếu như tôi khiến anh cảm thấy chán ghét như thế thì sau này tôi sẽ cố gắng tránh mặt anh.”

Cô thoát ra khỏi góc nhỏ chật hẹp nhưng tay lại bị anh nắm lấy rồi kéo về phía trước. Cô loạng choạng vài bước suýt ngã nhào nhưng vẫn bị kéo mạnh trở lại.

Cảm giác đau nhức xông thẳng lên não, sắc mặt Tuyên Dụ trắng bệnh.

“Tuyên Dụ, trái tim cô không có chút hơi ấm nào sao?” Úc Văn Yến suýt buột miệng thốt ra câu hỏi ‘Nói thật khó lắm sao?’, nhưng khi nghĩ tới lời oán trách vừa rồi của cô, anh lại không nói lên lời.

Có lẽ anh cũng rất hay tự cho mình là đúng, đối với mối tình của hai người đã khiến cô thất vọng nên mới khiến cô nói ra những lời kia.

Tuyên Dụ tự biết mình đuối lý nên thừa nhận: “Ừhm.”

Anh khó mà thoát khỏi cảm giác bất lực vừa ập tới, Úc Văn Yến buông tay cô ra, xoay người rời khỏi đồn cảnh sát, kết thúc đoạn đối thoại mất lý trí vừa rồi.

Tuyên Dụ ngơ ngác đứng đó hơn mười phút rồi mới đi tới quầy lễ tân hỏi thăm tình hình một lần nữa. Sau đó cô bất an ngồi ở khu nghỉ ngơi trong sảnh chờ đợi.

Gần đó có mấy quán bar nên không thiếu những người say rượu đi gây chuyện vào ban đêm, trong sảnh lớn rất ồn ào. Phía trước có một người đàn ông say rượu đang vật lộn với bạn bè của anh ta, anh ta than thở khóc lóc nói cuộc đời bất công rồi lăn lộn trên sàn, cảnh sát không thể nào kéo anh ta ra được.

Nhìn thấy có và người bị bắt lại, Tuyên Dụ muốn ra ngoài tránh đi một chút.

Nhưng cô vừa đứng lên đã thấy Úc Văn Yến xuất hiện trước cửa. Tầm mắt anh di chuyển một vòng sảnh lớn rồi sải bước đến ngồi xuống bên cạnh cô, chắn không cho người đàn ông say rượu kia tới gần.

Sau khi đứng vài giây cô cũng ngồi xuống.

Khoảng cách 5 ngón tay khiến cô ngửi được hương vị cam đắng thoang thoảng trên người anh, còn có mùi nicotin nồng nặc, không biết ở cửa đã rơi lại bao nhiêu đầu lọc thuốc lá nữa, xem ra là rất giận rồi.

Úc Văn Yến mặc quần áo thoải mái khiến cô thấy quen thuộc hơn nhiều. Anh thích phong cách đường phố giản dị, pha trộn với phong cách tối giản của Nhật Bản. Nếu không phải là trường hợp thi đấu hoặc nghi thức trang trọng thì anh sẽ không mặc đồ tây đen và áo sơ mi trắng mà thích phong cách nhẹ nhàng không phô trương.

Thói quen cũng giống hệt như trước đây, anh có thể khống chế được cảm xúc kích động, sẽ không dễ dàng nổi giận, dù có tức đến đâu thì hút vài điếu thuốc là sẽ bình tĩnh lại.

Ban đêm ở đồn cảnh sát rất ồn ào, khác hoàn toàn với quỹ đạo ban ngày. Những vụ án lạ lùng liên tục xảy ra, người đến người đi, bọn họ yên tĩnh sóng vai ngồi ở một góc có vẻ vô cùng lạc lõng.

Gai nhọn đã được thu lại nhưng khoảng cách vẫn còn rất xa.

Giữa bọn họ chính là vết thương cũ bốn năm. Không còn có thuốc nào có thể chữa lành được nữa.

Cảnh sát đi tới hỏi người nhà Văn Hòa Sưởng có ở đây không, Úc Văn Yến đứng lên, Tuyên Dụ đi theo để tìm hiểu tình hình.

Khi cảnh sát thẩm vấn nhiều lần thì đã biết rõ chân tướng sự việc. Trước đây Văn Hòa Sưởng bị lừa làm giả hóa đơn, do cậu ấy cần dùng tiền gấp nên mấy tên thủ phạm chính giới thiệu cậu ấy đánh cược mấy lần, nguy hiểm nhưng kiếm được, còn cam đoan với cậu ấy là làm ăn chân chính. Tiếc là Văn Hòa Sưởng trên người chẳng có bao nhiêu tiền, lại sợ đi vay sẽ bị người trong nhà biết được rồi ăn mắng nên không dám làm liều. Sau này vì thiếu tiền quá nên cậu ấy mới tham gia quảng cáo để ăn phần trăm. Nhưng xung quanh cậu ấy đều là những cậu chủ cô chủ giàu có, chẳng ai cần tiền nên không tìm được khách hàng, do đó cũng không nhận ra âm mưu lừa đảo của nhóm người kia. Cuối cùng là người khác bị lừa rồi báo cảnh sát, tra ra manh mối tới chỗ cậu ấy nên mới bị đưa đến đồn cảnh sát, sau đó mới phát hiện ra là âm mưu lừa đảo.

Sau khi xác định sẽ không có tiền án Tuyên Dụ mới thở phào nhẹ nhõm.

Gần đây Tuyên Dụ phải xử lý chuyện học sinh gây ra, chuyện sau còn quá đáng hơn chuyện trước. Sau khi biết gốc rễ sự việc cô nhanh chóng sắp xếp câu chữ để báo cáo nguyên nhân với bí thư ổn thỏa hơn.

Úc Văn Yến ký xong thì đưa Văn Hòa Sưởng tới hành lang, thì thầm: “Làm giả hóa đơn vốn là sai rồi, sao cháu lại ngu ngốc nhảy vào vậy? Cháu thiếu tiền lắm sao?”

“Thẻ của cháu bị mẹ khóa rồi, hơi túng thiếu.” Văn Hòa Sưởng mặc nguyên bộ quần áo màu trắng dính đầy vết bẩn, đứng trước mặt Úc Văn Yến sợ sệt giống y như một con chó con chạy nhảy làm cả người đầy bùn đang bị mắng.

Úc Văn Yến nhìn về phía Tuyên Dụ đang đợi ở cuối hành lang, nhỏ giọng mắng: “Cũng may là trong tay cháu không có tiền, người ta không moi được gì của cháu, không thì cháu đã quẳng vào đó mấy triệu rồi.”

Văn Hòa Sưởng ngây thơ nói: “Lăng Lăng muốn mua một cái túi mới, sắp tới sinh nhật cậu ấy rồi, cháu muốn mua cho cậu ấy nên mới có suy nghĩ kiếm thêm chút tiền.”

Lăng Lăng cậu ấy đang nói tới là bạn gái hẹn hò từ đại học, mỗi lần nhắc đến đều là tặng túi xách hoặc mỹ phẩm con gái thích. Thằng nhóc này cơ bản không ý thức được người ta đang coi nó là cái máy rút tiền.

“Cậu, cháu sai rồi, có thể đừng nói cho mẹ cháu biết không?” Văn Hòa Sưởng hỏi.

Úc Văn Yến biết chị họ của mình rất dễ nổi giận, nếu chị ấy biết chuyện hôm nay thì thẻ của Văn Hòa Sưởng sẽ trực tiếp bị khóa vĩnh viễn.

Úc Văn Yến: “Phía mẹ cháu thì cháu tự nói đi, nhưng trước mắt phải nghĩ xem nên giải thích thế nào với bên trường đã.”

Văn Hòa Sưởng yếu ớt nói vâng rồi đi đến phía cuối hành lang. Úc Văn Yến gọi cậu ấy lại để dặn dò mấy câu, nhưng cậu ấy cứ nhìn về phía Tuyên Dụ nên đầu bị vỗ mạnh một cái.

“Bảo cháu đừng nhìn cô ấy nữa! Cháu biểu hiện quá rõ ràng rồi!” Úc Văn Yến đầu hàng rồi, trong đám người tài giỏi của nhà họ Văn sao lại có một thằng nhóc ngốc nghếch như vậy chứ.

Văn Hòa Sưởng sờ lên chỗ bị đánh đau: “Sao cậu không nói thẳng ra……”

“Là cậu gây ra chuyện à?” Úc Văn Yến hỏi lại.

Văn Hòa Sưởng ấm ức nói: “Cháu biết rồi.”

Dáng người cao 1m85 chậm rãi bước đến đứng trước mặt Tuyên Dụ, đầu cúi thật thấp, sau đó không ngừng xin lỗi khiến cô phải ngẩng đầu lên nhìn.

Một người cao lớn lại khom lưng xin lỗi một người thấp bé, cảnh tượng này có hơi hài hước.

Văn Hòa Sưởng lại nói thật xin lỗi một lần nữa, trong mắt dường như có một tầng nước long lanh.

Tuyên Dụ bị dọa đến mức lập tức an ủi cậu sinh viên đáng thương trước mắt: “Không sao là tốt rồi, quay về cô sẽ giải thích rõ ràng với bí thư, em về nghỉ ngơi trước đi, có chuyện gì thì cứ tìm cô.”

“Cảm ơn cô Tiểu Tuyên!” Văn Hòa Sưởng vừa ra khỏi cửa đã bị cậu mắng, giờ nghe được Tuyên Dụ nhẹ nhàng an ủi khiến cậu ấy cảm động đến mức sụt sịt mũi.

Tuyên Dụ bị phản ứng cậu ấy hù dọa: “Được rồi được rồi, về nhà sớm đi.”

Văn Hòa Sưởng nhìn Úc Văn Yến một cái rồi hỏi: “Cô Tuyên, chúng em đưa cô về nhà.”

Tuyên Dụ nhìn về phía Úc Văn Yến cùng cậu ấy, cũng hiểu đại khái là ai dặn cậu ấy tiễn cô.

Úc Văn Yến đứng im lặng cách đó không xa, đang quay lưng về phía này.

Thằng cháu trai này chỉ sợ Tuyên Dụ không biết chính anh là người đề nghị đưa cô về.

Tuyên Dụ thu lại tầm mắt, khi đang muốn lịch sự từ chối thì cánh cửa nhỏ của phòng họp bên cạnh bị đẩy ra. Một người đàn ông mặc âu phục đi giày bước ra ngoài, nhìn thấy cô thì ngạc nhiên nói: “Tiểu Dụ, sao em lại ở đây?”

“Anh Húc Nghiêu?” Tuyên Dụ nói: “Em tới xử lý chuyện của học trò, vừa xong rồi.”

Đổng Húc Nghiêu cười nói: “Anh cũng vừa xong việc. Gần đây đang muốn đi gặp em, để anh đưa em về nhà nhé?”

Tuyên Dụ đồng ý, nhìn về phía Văn Hòa Sưởng nói: “Cảm ơn ý tốt của em, cô đi trước đây.”

“Đi thôi, chúng ta lên xe rồi nói.” Tuyên Dụ đi cùng Đổng Húc Nghiêu ra khỏi đồn cảnh sát.

Văn Hòa Sưởng ngơ ngác nhìn Tuyên Dụ cùng Đổng Húc Nghiêu bước ra ngoài, hai người họ vừa nói vừa cười, có thể nhìn ra được là quan hệ rất tốt.

Đột nhiên, cậu ấy cảm nhận được nhiệt độ xung quanh bỗng giảm xuống, cảm giác lạnh lẽo rõ ràng, vừa quay đầu nhìn cậu mình thì giật mình sợ hết hồn.

Úc Văn Yến: “Anh ta là ai?”

Văn Hòa Sưởng nghi ngờ mình nghe nhầm, sao lại có cảm giác cậu mình đang tức giận thế nhỉ.

Văn Hòa Sưởng thành thật nói: “Cháu nghe bạn cùng lớp nói là đối tượng của Cô Tuyên, đã gặp bọn họ ngoài căn tin mấy lần rồi.”

“Sao vậy cậu?” Văn Hòa Sưởng không hiểu, cậu mình muốn đưa cô Tuyên về nhưng không nói thẳng là cậu đề nghị, bây giờ lại truy hỏi việc riêng của cô Tuyên, là thế nào nhỉ?

Úc Văn Yến im lặng bước vội ra khỏi cửa.

Văn Hòa Sưởng gãi gãi đầu, nghĩ mãi cũng không ra, cảm giác có gì đó không đúng lắm, chẳng lẽ cậu có ý với cô Tuyên?

【Tác giả có lời muốn nói】

Úc Kiêu Ngạo: Không phải chứ? Đàn ông đón em nhiều như thế à? Còn sắp xếp đưa đón đến tận trường?

Tuyên Dụ: Cần sắp xếp cho anh không?

Úc Kiêu Ngạo: ……

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện