Edit: Lune

Trong phủ con tin không có nhiều phòng, hơn mười người chen chúc trên một cái giường, dưới gầm đốt lò sưởi, tuy củi chẳng có mấy nhưng vẫn còn hơn không.

Đêm đó, tất cả mọi người đều đã nghỉ ngơi, nằm sát tường trong cùng là Triệu Ngọc Chướng, lần lượt sang phải là Thương Quân Niên, Công Tôn Vô Ưu, Liễu Khuyết Đan rồi tới ba bốn con tin nước khác.

Thương Quân Niên vốn đang nhắm mắt ngủ, bỗng nghe thấy giọng nói vang lên bên cạnh: "Sao Phong Lăng Vương lại thả ngươi về?"

Là Triệu Ngọc Chướng. Từ chiều sau khi nghe Hoàn Ôn nói xong là lòng hắn như mắc nghẹn, vừa khó chịu lại vừa uất ức, sợ bạn tốt của mình lại thực sự đi làm nam sủng cho một kẻ ngu xuẩn vì bảo toàn tính mạng.

Giống như một khối ngọc thô dính bùn, khiến trái tim người ta nhức nhối.

Thương Quân Niên không mở mắt, chỉ hờ hững lên tiếng: "Về thì về thôi, hà tất gì phải hỏi tại sao."

Giọng Triệu Ngọc Chướng cứng nhắc: "Mọi chuyện dù gì cũng phải có nguyên do."

Thương Quân Niên: "Phong Lăng Vương điện hạ tốt bụng nên thả ta về."

Câu nói này lọt vào tai mấy người từng bị Lục Diên tra tấn thảm thiết không khác gì đang kể chuyện cười nhạt.

Triệu Ngọc Chướng rốt cuộc không nhịn được mà bật dậy, tức giận mắng nhỏ: "Ngươi nói bậy! Hắn mà tốt bụng thì lợn nái cũng biết leo cây rồi!"

Công Tôn Vô Ưu còn ít tuổi, tính tình cũng đơn thuần hơn, cậu ta cuộn tròn trong chăn để giữ ấm, nghe vậy thì vô thức lên tiếng: "Nhưng Phong Lăng Vương tốt thật mà, ta gọi hắn ba tiếng anh trai yêu quý, hắn lập tức thả chúng ta ra đó thôi."

Nói xong, cậu ta tò mò hỏi: "Quân Niên huynh, Phong Lăng Vương điện hạ cũng bảo huynh gọi anh trai yêu quý à?"

Thương Quân Niên chọn cách lờ đi vấn đề này: "Chúng ta rời xa quê hương, ngàn dặm xa xôi đến Tiên Linh làm con tin, bảo toàn bản thân vốn đã không dễ dàng, hà tất phải truy hỏi nhân quả, sống tốt qua ba năm này mới quan trọng."

Triệu Ngọc Chướng mỉa mai nhếch mép: "Ba năm? Ta một ngày cũng không sống nổi nữa, ngươi có biết những ngày chúng ta bị giam trong địa lao đã xảy ra chuyện gì không?"

Không đợi Thương Quân Niên trả lời hắn đã căm phẫn nói: "Nghe nói người của Long Tuyền Ti cứ cách vài ngày lại phái người đến khiêu chiến tỉ võ, thua thì giết, thắng thì tha, hơn nửa số người trong phủ con tin này đều bị ép phải dùng tuyệt học kiếm chiêu rồi, sớm muộn gì cũng đến lượt ngươi và ta!"

Thương Quân Niên nghe vậy thì khẽ cau mày, toàn bộ Thập Nhị châu lấy kiếm thuật làm chuẩn, ai có kiếm thuật siêu tuyệt thì người đó có thể một bước lên trời, trong trận Minh Nguyệt Độ năm đó, số lượng Kiếm Tông của Tiên Linh quốc đông nhất, áp đảo ba nước còn lại, ít nhiều cho thấy tầm quan trọng của nó.

Hoàng thất các nước đều có cách riêng để bồi dưỡng Kiếm Tông, giữa bí mật không truyền ra ngoài, bảo sao Tiên Linh Đế Quân lại vô duyên vô cớ muốn con tin vào vương đô, hóa ra là để moi kiếm chiêu gia truyền của bọn họ.

"Ta là một phế nhân, không có kiếm chiêu gì để moi cả."

Thương Quân Niên nói khẽ.

Y nằm trên chiếc giường cứng ngắc lạnh lẽo trong phủ con tin, đắp chăn bông cũ kỹ ẩm mốc, vết thương ở hai vai đau nhức, tỉnh cả ngủ.

Thương Quân Niên vốn không phải người ham hưởng thụ, ấy vậy mà giờ y lại nhớ đến chăn ấm nệm êm đêm qua, có lẽ là vì người kia không làm gì y, cũng không buông lời sỉ nhục, trái lại còn hết mực quan tâm, đáp ứng mọi yêu cầu, khiến đêm qua không đến nỗi quá tệ.

Bả vai ngứa ran giống như có vô số con kiến đang bò.

Sau nửa đêm, trong khi mọi người đã ngủ thì Lục Diên vẫn còn thức.

Trong sân, gió lạnh thốc vào người nhưng hắn lại cầm một thanh trường kiếm luyện tập kiếm chiêu. Giữa không trung có vô số văn tự màu vàng đang lơ lửng, rung động như gợn sóng, sau đó lần lượt bay vào trong cơ thể hắn.

Nhưng Hạc công công không nhìn thấy những thứ này, lão chỉ thấy Lục Diên đang luyện kiếm trong tuyết, thanh trường kiếm tung bay nhanh đến mức chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh. Những bông tuyết bay lả tả giữa không trung bị kiếm khí dẫn dắt, tạo thành một con rồng vừa như vô hình vừa như hữu hình, không ngừng chuyển động theo động tác của hắn, kiếm chiêu tinh diệu quả thực là cuộc đời hiếm thấy.

Nhìn đến chỗ kích động, Hạc công công run tay suýt chút nữa giật đứt một lọn tóc mai của mình, đúng là gặp quỷ, lão nghĩ thầm.

Phong Lăng Vương điện hạ tuy từ nhỏ đã có căn cốt tuyệt hảo, là một nhân tài luyện võ, nhưng vì Đế Quân không nỡ để hắn chịu khổ, cộng thêm hắn ham hưởng lạc nên kiếm thuật cũng ngày càng tụt lùi theo tuổi tác lớn dần, vậy mà hôm nay nhìn thấy chẳng những không tụt lùi, mà còn...

Đạt đến cảnh giới cao thủ.

Không biết đã qua bao lâu, tuyết ngừng rơi, phía chân trời hiện lên vệt trắng như bụng cá, Lục Diên cuối cùng cũng thu kiếm thế, luồng kiếm khí ngưng tụ kia bỗng ầm ầm tứ tán, khiến những cây khô xung quanh không ngừng rung lắc, may mà hắn đã sớm đuổi hết đá nô bộc hộ vệ gần đó đi rồi, nếu không cảnh tượng này chắc chắn sẽ dẫn tới nghi ngờ.

Hạc công công vốn đang canh chừng trên mái nhà, thấy vậy liền bay người xuống, vẻ mặt luôn bình thản như nước của lão hiếm khi run rẩy: "Xin hỏi điện hạ, kiếm chiêu này từ đâu mà có!?"

Lục Diên chỉ mặc một bộ trường bào mỏng, nhưng toàn thân lại đẫm mồ hôi. Hắn khẽ búng ngón tay lên thân kiếm, hơi nhướng mày nói: "Chỉ là mấy kiếm chiêu bình thường thôi, cũng đáng để Hạc công công mở miệng hỏi sao?"

Hạc công công nhất thời bị hắn làm cho nghẹn họng, đoạn hạ giọng xuống, kích động nói: "Điện hạ có biết trong trận Minh Nguyệt Độ năm xưa, vô số cao thủ của bốn nước đã bỏ mạng, những kiếm chiêu tinh diệu cũng từ đó mà thất truyền, không còn thấy xuất hiện nữa. Bộ kiếm pháp mà điện hạ vừa sử dụng tinh diệu đến mức lão nô chưa từng thấy trong đời. Điện hạ thật sự không biết hay giả vờ không biết?"

Rõ ràng là Lục Diên biết nên mới ra lệnh cho toàn bộ thị vệ xung quanh rút lui, chỉ để lại mình Hạc công công canh chừng.

Nhưng đáng tiếc bộ kiếm chiêu này là hắn dùng điểm tích lũy đổi từ hệ thống, dù thế nào cũng không thể nói cho người ngoài biết được.

Lục Diên bịa đại cái cớ: "Bộ kiếm chiêu này là do bản vương có được trong mơ, tỉnh dậy vẫn chưa quên nên dứt khoát múa bừa một phen. Hạc công công không cần hỏi nhiều, cũng đừng nhiều lời. Chuyện này chỉ có hai người chúng ta biết, đừng để lọt vào tai người thứ ba."

Hạc công công là người được Tiên Linh đế phái đến bảo vệ Lục Diên, đủ trung thành, cũng đủ lợi hại, cho nên dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng vì địa vị lẫn thân phận hạn chế nên không dám ép hỏi.

Lục Diên nói xong không để ý đến vẻ mặt ngây ngốc của lão, xoay người trở về phòng.

Mãi đến lúc này, hệ thống mới lặng lẽ hiện ra:

【Ngươi bỏ ra năm nghìn điểm tích lũy chỉ để đổi một cuốn kiếm phổ rách nát, chẳng lẽ không thấy đáng tiếc à?】

Lục Diên bước vào phòng trong, phất tay cho thị nữ lui ra ngoài rồi cởi bỏ cái áo ướt đẫm mồ hôi khoác lên giá, sau đó bước vào hồ nước xây bằng ngọc ấm. Hắn nhắm mắt tựa vào thành hồ, hơi nóng bốc lên làm mờ đi khuôn mặt anh tuấn: "Có gì đáng tiếc chứ?"

Hệ thống bay đến bên cạnh hắn:【Mười nghìn điểm tích lũy có thể đổi được một cơ hội sống lại, nếu ngươi thất bại...】

Lục Diên lười biếng ngắt lời: "Nếu bản vương thất bại, vậy chỉ có thể nói rõ bản vương ngu ngốc, chết cũng đáng đời."

Nói xong hắn khoát tay, tâm trạng nghe có vẻ khá tốt: "Yên tâm đi, con người ai cũng có lúc phải chết, chết sớm hay chết muộn cũng đều là chết cả thôi."

Hệ thống:【...】

Hệ thống cứ tưởng Lục Diên đổi một cuốn kiếm phổ thần cấp nên chắc là có ý chí sinh tồn lắm, nhưng giờ thấy hắn buông xuôi thì chẳng hiểu thế nào:【Vậy tiếp theo ngươi định làm gì?】

【Luyện kiếm phổ cho thành thục, đánh bại kẻ thù, thống nhất Thập Nhị châu chứ sao?】

Nhắc đến chuyện này, trông Lục Diên lên tinh thần hẳn, hắn đưa tay gỡ khăn che mặt xuống, ngồi dậy từ trong nước: "Bản vương đã nghiên cứu kỹ rồi, kiếp trước Vu Vân, Đông Ly, Thiên Thủy liên hợp tạo phản, nói thẳng ra là vì một chuyện."

Hệ thống vô thức hỏi:【 Chuyện gì?】

Lục Diên nhướng mày, chậm rãi thốt ra bốn chữ: "Đế Quân băng hà."

Hắn nói: "Không có phụ hoàng trấn áp, toàn bộ Tiên Linh lập tức như rắn mất đầu, các nước xung quanh ngo ngoe muốn động, muốn giải quyết chuyện này chỉ có một cách."

Hệ thống bị hắn gợi lên sự tò mò:【Cách gì?】

Lục Diên ngẩng đầu một góc 45 độ nhìn trời, nghiêm túc phun ra một câu: "Đó chính là để phụ hoàng sống lâu trăm tuổi."

【...】

"Chỉ cần người còn sống thì sẽ không có ai dám tạo phản, không có ai dám tạo phản thì bản vương tự nhiên sẽ bình an vô sự thôi."

Hệ thống:【...】

Nghe như đang đánh rắm, nhưng ngẫm lại thì hình như cũng có lý, nhưng ngửi kỹ thì vẫn thối lắm.

Lục Diên là người thuộc phái hành động, nói làm là làm ngay. Nửa tháng tiếp theo, hằng ngày hắn đều sai phòng bếp dùng thiên tài địa bảo hầm canh bổ mang vào hoàng cung, nhìn Đế Quân uống hết mới thôi, tối về thì chăm chỉ luyện kiếm, bận đến mức không còn thời gian mà đi ghẹo trai gái nhà lành.

Nào ngờ những hành động này lọt vào mắt người khác lại dấy lên sóng gió không nhỏ.

Đế Quân thì vui mừng, cảm thấy con trai cuối cùng cũng lớn khôn rồi.

Còn triều thần thì kinh ngạc không thôi, Phong Lăng Vương xưa nay đắm chìm trong tửu sắc, không màng triều chính, gần đây sao đột nhiên lại ân cần với Đế Quân thế, chẳng lẽ đột nhiên tỉnh ngộ, cũng muốn tranh giành vị trí thái tử? Nếu là thật, bọn họ phải suy nghĩ kỹ xem có cần phải chọn phe lại hay không, dù sao vị Phong Lăng Vương này được Đế Quân sủng ái quá mức, thực sự khiến người ta kinh hãi.

Nam Tầm Vương Lục Mãng nghe tin, tức đến mức đập vỡ một chiếc bình lưu ly: "Lão tam này chạy vào hoàng cung diễn trò gì không biết, bình thường phụ hoàng vốn đã yêu thương hắn nhất rồi, giờ chẳng phải càng thiên vị hơn à, đúng là khiến bản vương tức chết mất!"

Tính tình hắn ta y như tên gọi, Lục Mãng cũng là lỗ mãng, tính tình thẳng như ruột ngựa, giận xong là thôi, cuối cùng chẳng làm được gì. Mà Cô Tư Vương Lục Sênh lại nhạy bén nhận ra vài phần khác thường:

"Lão tam xưa nay thích trêu mèo chọc chó, chẳng rõ sao gần đây lại đổi tính, nghe nói hắn thả hết đám con tin bị giam trong địa lao ra, còn siêng năng chạy đến hoàng cung, đúng là rất khác thường."

Cô Tư Vương là người có tướng mạo nho nhã nhất trong ba vị vương gia, y giỏi âm luật, thông hiểu thi thư nên có nhiều tiếng tốt, cũng là ứng cử viên thái tử được lòng triều thần nhất, lúc này đang nâng tách trà nóng đứng bên cửa sổ, dáng tựa trích tiên.

Một võ tướng có khuôn mặt cương nghị đứng bên cạnh y, nghe vậy thì khinh thường lên tiếng: "Điện hạ hà tất phải lãng phí tâm tư trên người hắn, Phong Lăng Vương dù có được Đế Quân sủng ái đến đâu thì tiếng xấu cũng vang khắp thiên hạ, ai cũng có khả năng làm thái tử, duy chỉ có hắn là không thể, các đại thần trong triều sẽ là người đầu tiên không đồng ý, nếu không với sự sủng ái của Đế Quân dành cho hắn thì đã sớm phong hắn làm thái tử rồi."

Cô Tư Vương nghe vậy cười cười: "Cũng phải, tại tam đệ luôn được sủng ái nên khiến bản vương lo lắng thái quá rồi."

Nói xong, y xoay người đi tới gần: "Vạn tướng quân, bản vương khó khăn lắm mới tiến cử ngươi lên vị trí phó sứ Long Tuyền Ti, ngươi cũng phải làm ra chút thành tích cho phụ hoàng xem mới được, phụ hoàng ra lệnh cho ngươi đi lấy kiếm phổ của các nhà, tiến triển thế nào rồi?"

Vạn Tích Cương chắp tay nói: "Đám con tin bị giam trong phủ con tin đều là một lũ nhát gan, chỉ cần hăm dọa một chút là đã khai hết tuyệt học kiếm chiêu, nhưng ba con tin còn lại thì bởi trước đó bị giam trong phủ Phong Lăng Vương, cho nên vẫn còn thiếu kiếm chiêu của ba nước Vu Vân, Thiên Thủy và Đông Ly."

Cô Tư Vương ừ một tiếng: "Những nhà khác không nói, nhưng ba nhà này là quan trọng nhất. Khi phụ hoàng chưa thống nhất Đông Lục, chỉ có họ mới có thực lực ngang hàng với Tiên Linh, kiếm pháp cũng tinh diệu nhất. Nếu ngươi có thể moi ra hết, phụ hoàng chắc chắn sẽ trọng thưởng."

Nghe vậy, ánh mắt Vạn Tích Cương khẽ động: "Chuyện này có gì khó, mạt tướng lập tức đến phủ con tin, ép bọn chúng khai ra hết tuyệt học kiếm chiêu!"

Đến trưa, một đội kỵ binh áo đen cuốn bụi mù mịt phi ngựa về phía phủ con tin, tiếng vó ngựa vừa nhanh vừa trầm như tiếng núi rung chuyển. Công Tôn Vô Ưu vốn đang trèo lên tường sân ngoài định bắt mấy con chim sẻ lạc đàn trong mùa đông để nướng ăn, thấy vậy thì sợ tái mặt, ngã nhào từ trên tường xuống.

"Ui da!"

Công Tôn Vô Ưu không thèm xoa mông mà chạy một mạch vào sân trong, hốt hoảng hét to: "Không xong rồi không xong rồi! Người của Long Tuyền Ti đến rồi!"

Lời này vừa nói ra, cả sân vốn yên tĩnh lập tức nháo nhào cả lên, đám con tin nhao nhao đứng dậy ra cửa xem xét, quả nhiên trông thấy một đội nhân mã đứng trước phủ, người dẫn đầu chính là Vạn Tích Cương đã nhiều lần đến phủ con tin khiêu khích so tài.

Vạn Tích Cương xuống ngựa, dẫn theo một đội hộ vệ bước vào trong, ánh mắt uy nghiêm của gã quét qua đám con tin đang hoảng hốt, thực sự không phân biệt được ai với ai, bèn trầm giọng quát hỏi: "Thái tử Khuyết Đan của Đông Ly hiện đang ở đâu!?"

Đám đông giật mình rồi tự động tách ra một lối đi, lộ ra nam tử tuấn tú đang đọc sách dưới hiên. Liễu Khuyết Đan bị Vạn Tích Cương chỉ đích danh nhưng không hề tỏ ra hoảng sợ, vẫn bình tĩnh lật một trang sách: "Tướng quân tìm ta có việc gì quan trọng sao?"

Vạn Tích Cương "keng" một tiếng rút trường kiếm bên hông ra, chĩa thẳng vào y, ý uy hiếp rõ ràng: "Sớm đã nghe nói Đan Thanh kiếm pháp của Đông Ly phiêu dật như tiên, uyển chuyển như rồng, chỉ là chưa có duyên được thấy, không biết Khuyết Đan thái tử có bằng lòng so tài cùng mạt tướng một phen không?"

Gã gằn từng chữ: "Thắng thì sống, thua thì chết."

Những người trong phủ con tin này, hễ ai ngoan ngoãn chịu khai ra kiếm chiêu, Vạn Tích Cương đều sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho, còn nếu kẻ nào cứng đầu thì sẽ bị gã giết chết.

Liễu Khuyết Đan điềm tĩnh ngồi dưới hiên, nghe vậy bèn gấp sách lại đặt sang một bên, nhưng vẫn không đứng dậy nghênh chiến: "Để tướng quân thất vọng rồi, ta chưa từng luyện võ, cũng không biết kiếm thuật."

Người ngoài vừa nghe đã biết là đang nói dối. Tuy y lấy vang danh thiên hạ về thư họa nhưng cũng là thái tử một nước, sao có thể không biết kiếm thuật, rõ ràng là không muốn để lộ tuyệt học kiếm chiêu.

Ánh mắt Vạn Tích Cương trở nên ác độc, nếu là người khác thì lúc này chắc gã đã một kiếm giết chết rồi. Nhưng kiếm thuật Đông Ly lại là thứ Đế Quân đã chỉ rõ phải thu thập nên không thể giết được: "Khuyết Đan thái tử một lòng muốn chết như vậy à?"

Liễu Khuyết Đan đối diện với mũi kiếm, hờ hững nhắm mắt lại, nói: "Con người ai cũng phải chết, mạng Khuyết Đan nhẹ tựa lông hồng, không đáng tiếc nuối."

"Hay! Hay cho Khuyết Đan thái tử!"

Vạn Tích Cương hừ lạnh, quyết tâm phải cho hắn một bài học, mũi kiếm trong tay gã bỗng đâm về phía trước, nhắm thẳng vào xương vai của hắn, đám người thấy vậy thì lập tức thốt lên tiếng kinh hô, Công Tôn Vô Ưu thậm chí còn sợ đến mức che mắt lại.

"Vút ——!"

Ngay khi mũi kiếm của Vạn Tích Cương chỉ còn cách Liễu Khuyết Đan một tấc thì không biết một cục đá mang theo nội lực từ đâu bay tới, đánh bật lưỡi kiếm của gã đi ba tấc.

Vạn Tích Cương kịp thời thu lực, nhưng cổ tay vẫn bị chấn động đến tê dại. Gã kinh sợ nhìn về phía cục đá bay đến: "Kẻ nào!? Dám giả thần giả quỷ trước mặt bản tướng quân!?"

Một giọng nam đùa cợt vang lên từ góc tường: "Vạn tướng quân, ai cũng nói ngài là dũng sĩ đệ nhất Tiên Linh, sao hôm nay lại có thể ra tay với một người tay không tấc sắt? Nếu thật sự muốn so tài thì ta có thể chơi cùng với ngài nha."

Mọi người theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy một nam tử mặc trường bào màu xanh khoanh tay trước ngực đứng trên bờ tường. Hắn buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, trên người không có trang sức gì khác lại khiến người ta cảm thấy đầy sức sống, ánh mắt sáng ngời.

Phủ con tin u ám này từ bao giờ lại có người hoạt bát như vậy?

Vạn Tích Cương thấy nam tử này mặt mày thanh tú, tuổi cũng không lớn nhưng vừa rồi lại có thể đánh bật được kiếm của mình, gã nghi ngờ hỏi: "Ngươi là con tin nhà nào!?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện