Tay còn lại của Tạ Kha giữ eo Hướng Bốc Ngôn, dùng giọng trầm ấm gợi cảm để hướng dẫn riêng: "Nào, em xem nhé, mồi câu phải móc như thế này."
Hướng Bốc Ngôn mém phóng thẳng lên trời: Đĩ mẹ!!!
Nếu không biết trước Tạ Kha là người thế nào thì cảnh này còn... tạm được? Dù sao gã cũng là một tổng giám đốc sở hữu ngoại hình xuất sắc, khụ khụ.
Chẳng ai quan tâm đến sống chết của Hướng Bốc Ngôn hết.
Ninh Lạc đứng cùng Lộ Đình Châu xem náo nhiệt với vẻ mặt càng nhiều chuyện càng vui, biểu cảm trên mặt hai người gần như y chang nhau, chỉ có điều Lộ Đình Châu kín đáo hơn, còn Ninh Lạc thì tròng mắt như muốn dán vào hai người kia để xem cho đã.
Có dân mạng đã chụp lại cảnh hai người đứng cạnh nhau làm thành ảnh chế với chú thích:
"Chuyện này đã thành công khơi gợi sự hứng thú của tôi rồi đấy.jpg"
[ Ninh Lạc, cậu ghi hẳn hai chữ 'xem kịch' lên mặt rồi kìa. ]
[ Bổn cung đến muộn, thật là náo nhiệt quá. ]
[ Đạo diễn Tiền đâu? Cho bọn trẻ ít hạt dưa, ngồi ghế xem cho thoải mái. ]
Ninh Lạc bê dưa xem kịch: 【 Tổng giám đốc dạy kèm 1-1, cơ hội hiếm có, đừng bỏ lỡ~ 】
Hướng Bốc Ngôn hoàn toàn không nghĩ vậy!
Ngay khi bàn tay Tạ Kha chạm vào, hắn ta đã nổi hết da gà liền gạt phăng đi, trừng mắt nhìn gã: "Động chạm lung tung gì đấy! Định sờ mó tôi hả? Lão già!"
Mặt Tạ Kha tối sầm lại.
Lộ Đình Châu bật cười.
Cơ mà không cười nổi nữa bởi nhận thấy ánh mắt Ninh Lạc như sắp đảo về hướng mình, khóe môi lập tức kéo phẳng lại, nhìn thẳng hai người đằng trước. Tiếp đó giơ tay lên, nắm cằm Ninh Lạc bắt cậu quay đầu đi.
"Tiểu Lạc, đừng nhìn những thứ không nên nhìn." Giọng điệu bình thản mang theo chút lạnh lẽo.
"Ồ ồ được." Ninh Lạc đáp xong mới phát hiện không đúng, thế này chẳng phải là thừa nhận trực tiếp sao?
Cậu ho một tiếng, ngụy biện: "Anh khác với anh ta, anh trông trẻ lắm."
Trông?
Lộ Đình Châu kéo khóe môi: "Tôi nói chuyện khó nghe..."
Ninh Lạc đáp nhanh thoăn thoắt: "Vậy anh đừng mở miệng nữa."
Lộ Đình Châu vừa tức vừa buồn cười: "Tôi phải cảm ơn sự chu đáo của cậu chăng?"
Ninh Lạc ngượng ngùng cúi đầu: "Chúng ta không cần khách sáo thế đâu."
Lộ Đình Châu cạn lời: "."
[ Sớm muộn gì hai người cũng giống nhau thôi. ]
[ Đã bảo rồi mà Lộ Đình Châu... đừng chơi với Ninh Lạc nữa (kính râm rơi lệ). ]
[ CP này hơi lạ, để tôi xem thêm. ]
Hướng Bốc Ngôn và Tạ Kha bên kia đã tiến đến giai đoạn hai, vì câu 'lão già' đã chạm đúng nỗi đau của Tạ Kha.
Tạ Kha tức khắc cảm thấy hắn ta còn không biết điều hơn cả Chu Kiều, tổng giám đốc bá đạo tức chết mất!
Tạ Kha cười khinh khỉnh: "Cậu có phải đang cố tình chọc tức tôi để thu hút sự chú ý không? Vậy thì cậu đã thành công rồi đấy."
Khóe môi Hướng Bốc Ngôn giật giật như peashooter bắn đậu liên thanh 'tằng tằng tằng' mà không thốt ra được chữ nào.
Tựa như bị dầu bịt họng vậy.
Chu Kiều định bước lên giải vây thì bị Ninh Lạc kéo lại.
Ninh Lạc nói nhỏ: "Hai người họ ngang tài ngang sức, anh đợi xem đi."
Chu Kiều: ?
【 Chỉ có phép thuật tương đồng mới đánh bại được tổng giám đốc bá đạo, mau lên nào thiếu niên 2D tóc hồng ma vương! 】
Mắt Hướng Bốc Ngôn sáng lên, ý hay đấy!
Hắn ta cố nuốt ngụm dầu kia xuống, bắt đầu phát động phản công: "Thế giới hắc ám này quả nhiên tràn ngập điên cuồng, ngươi đã bị ô nhiễm bắt đầu nói sảng, cuối cùng sẽ trở thành tế phẩm của tân thế giới, thật đáng buồn đáng tiếc!"
Tạ Kha nhíu mày, trên đầu xuất hiện dấu hỏi: "Chết tiệt, cậu đang đùa với tôi chắc?"
Hướng Bốc Ngôn cười khẩy, đã tìm được vùng an toàn của mình: "Đùa ư? Ngươi lại nghĩ vậy sao? A, loài người này, quả nhiên rất thú vị."
Chu Kiều: ?
Anh ta lặng lẽ che tai, ngón chân bấu xuống đất.
[ Chu Kiều vẫn còn non và xanh lắm, nhìn hai người bên cạnh kìa, không chỉ thờ ơ mà còn đứng mỏi chân là ngồi xuống xem náo nhiệt! ]
[ Hoang tưởng tuổi dậy thì vs tổng giám đốc làm màu. Ai thắng ai thua, bây giờ mở sòng. ]
[ Nhân tài, đoàn làm chương trình của các người toàn nhân tài. ]
Tạ Kha: "Hướng Bốc Ngôn, đừng khiêu chiến giới hạn của tôi, cậu sẽ không muốn biết hậu quả đâu."
Hướng Bốc Ngôn: "Tạ Kha, ngươi vẫn chưa nhận ra sự thật sao? Ngươi nên thần phục ta, lắng nghe lời triệu hoán của ta, cứu rỗi thế giới mục nát này!"
Tạ Kha thẹn quá hoá giận: "Tên đàn ông kia, ai cho cậu gan dám nói chuyện như vậy với tôi?"
Hướng Bốc Ngôn càng đánh càng hăng: "Bởi vì ta là vương giả được triệu hồi đến đây để xé nát tội ác. Ngươi còn chưa đủ tư cách phản bác ta, quỳ xuống!!"
Hai chữ cuối cùng vang vọng mạnh mẽ, xuyên thẳng lên tận trời xanh.
"Cậu... cậu... tôi! Đồ thần kinh!" Lần này đến lượt Tạ Kha nói năng lộn xộn, tức đến nỗi má bên bị tát tối qua càng đau hơn.
Rốt cuộc gã nghĩ gì mà đi trêu chọc con chim lông hồng này chứ?
Rõ ràng là một bệnh nhân hoang tưởng tâm thần mà!
Ninh Lạc xem đến say mê, móc trong túi áo mình ra một nắm hạt dưa chia cho Lộ Đình Châu một nửa, tí tách bắt đầu cắn.
Tư thế nọ không khác gì mấy ông bà già đầu làng hóng hớt.
Chu Kiều bị thu hút bởi tiếng cắn hạt dưa bèn quay đầu nhìn cậu, rồi chìm vào im lặng như tờ.
Anh ta bắt đầu tự phản tỉnh, không biết mình có hợp với tinh thần của chương trình này không.
Không thì tại sao Ninh Lạc và thầy Lộ đều một vẻ mặt điềm tĩnh, thuần túy xem kịch vui vậy?
Dưới ánh nhìn lom lom của Chu Kiều, Ninh Lạc do dự, giãy giụa, đủ loại cảm xúc hiện lên trên mặt. Cuối cùng đành cam chịu số phận chọn ra năm hạt dưa từ lòng bàn tay đưa cho Chu Kiều, trưng ra đôi mắt chân thành: "Em không còn nhiều nữa, thật đấy."
[ ? Không nhịn được nữa, Ninh Lạc, cưng giữ đồ ăn kiểu này làm chị thấy xấu hổ quá. ]
[ Năm hạt dưa! Năm hạt dưa mà mi cũng keo kiệt thế! ]
[ Việc nhỏ có thể lôi hạt dưa ra bất cứ lúc nào mới khiến tôi thấy sốc. ]
[ Tùy người thôi, oắt con còn chủ động cho Lộ Đình Châu một nửa mà. ]
[ Tiêu chuẩn kép, đích thị tiêu chuẩn kép, ẻm siêu thích! Lại bón đường cho mị rồi hehe. ]
[ Mày nhìn gì cũng ra đường thế, không sợ ải chỉa à? ]
Gương mặt tái nhợt của Chu Kiều càng trắng bệch hơn, thậm chí còn hơi xanh xao: "? Anh không định nói chuyện đó..."
Ninh Lạc vừa nghe thế lập tức rút tay về, nâng niu năm hạt dưa của mình như báu vật, cảm xúc tiếc nuối tan biến, xán lạn hỏi: "Vậy anh định nói gì?"
Chu Kiều há miệng, rồi lại đóng lại.
Dù có điều muốn hỏi, bây giờ cũng không hỏi được nữa.
Anh ta mãi sau mới nhận ra, mấy người đi câu cá này hình như chẳng ai bình thường cả.
Chu Kiều liếc nhìn Lộ Đình Châu đang cầm hạt dưa tìm kiếm 'cá có ăn hạt dưa không' và 'hạt dưa làm mồi câu hiệu quả hơn không', tuyệt vọng quay người đi.
Bộ lọc về vua màn ảnh Lộ của anh ta vỡ tan thành bột.
Ninh Lạc vừa dứt câu "anh đút cho cá ăn không bằng cho em ăn" là tức tốc ra tay cướp một nắm hạt dưa của Lộ Đình Châu nhét vào miệng nhai nhai.
Cậu đương nhiên không để ý Lộ Đình Châu ngẩn người, nhai hạt dưa nhìn về phía tóc hồng và tổng giám đốc bá đạo đang pk trên sàn đấu.
【 Hai người kia đấu qua đấu lại (nhai nhai nhai), tuyệt vời ghê. 】
Hướng Bốc Ngôn kiêu ngạo ngẩng đầu. Được đồng đội cổ vũ, sĩ khí tăng vọt hẳn lên: "Người phản nghịch ta, dù là Yamashita Takuma cũng không thể tha thứ!"
Tạ Kha tức muốn hộc máu, rơi vào thế hạ phong: "Tôi ra lệnh cho cậu ngậm miệng lại ngay, nghe rõ chưa?"
Hướng Bốc Ngôn còn định thừa thắng xông lên, bên tai bỗng vang lên Ninh Ngôn Ninh Ngữ:
【 Chậc chậc chậc, yêu nhau lắm cắn nhau đau, mình bắt đầu ship hai người rồi, ghiền quá! 】
Hướng Bốc Ngôn: ?
Hướng Bốc Ngôn: !!!
Aaaaa Ninh Lạc mi chết chắc!
Da gà hắn ta chào cờ, nhoắng cái kéo giãn khoảng cách với Tạ Kha, niêm phong miệng lại, chỉ dùng ánh mắt phát động tấn công.
Tạ Kha đại bại, hừ mạnh một tiếng: "Không thèm so đo với cậu nữa." Sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi khiến tổng giám đốc bá đạo không vui, thậm chí không kịp liếc Chu Kiều một cái.
Con chim lông hồng khốn kiếp, gã không tranh cãi dài dòng với đồ thần kinh!
Ninh Lạc đã bắt đầu bịa đặt về hai người ở trong lòng, chợt để ý Lộ Đình Châu vẫn luôn nhìn mình, bèn quay đầu dùng ánh mắt thể hiện sự nghi hoặc.
【 Anh không phải vì em cướp một nắm hạt dưa mà ghi hận trong lòng chứ? Không đâu nhỉ Athur? 】
Lộ Đình Châu nghĩ ngẫm xem nên mở miệng thế nào: "Hạt dưa, là tôi bóc đấy."
【 Chính vì anh bóc nên em mới cướp chứ, được không một nắm hạt dưa, lời to. 】
Lộ Đình Châu nhíu mày, do dự một hồi rồi vẫn không nói: "Thôi, cậu không để ý là được."
Ninh Lạc và một số dân mạng đều tràn ngập dấu hỏi, bị anh khơi dậy lòng tò mò.
Ninh Lạc đành gãi gãi đầu đáp 'vâng', cho rằng Lộ Đình Châu tiếc mồi câu hạt dưa của mình.
【 Haiz, dân câu cá mà, em hiểu. 】
Nhưng dân mạng thì sẽ hỏi.
[ Lộ Đình Châu rốt cuộc muốn nói gì vậy, sốt ruột quá! ]
[ Mị có một phỏng đoán táo bạo... ]
[ Ảnh còn muốn nói gì nữa, hạt dưa ảnh cắn bằng miệng chứ có phải bóc bằng tay đâu, Ninh Lạc cứ thế ăn vào?? ]
[ Ể? Hôn gián tiếp?? ]
[ Thì ra là vậy! Tao vừa mở mắt ra đã thấy chemistry! ]
Chu Kiều thì nhìn ra được, nhắc nhở Ninh Lạc một cách uyển chuyển: "Hai người ở trước ống kính có phải hơi thân mật quá không?"
Tiếc là Ninh Lạc không hiểu, đôi mắt trong veo đầy ngốc nghếch: "Hả?"
Chu Kiều nói: "Hạt dưa anh ấy bóc cậu lại ăn, chẳng phải là... ừm, nhưng mà bạn bè thân thiết ai cũng chia sẻ đồ ăn mà, cũng không có gì."
【 Đang nói gì vậy? 】
Ninh Lạc càng như hòa thượng sờ không thấy đầu, theo bản năng nhìn về phía Lộ Đình Châu.
Thấy Lộ Đình Châu cầm một hạt dưa mới, môi mỏng hé mở ngậm vào, cắn 'tách' một tiếng bóc ra, lấy phần hạt trộn vào đống mồi câu, bắt đầu tự tay thực hành tác dụng hấp dẫn tích cực của hạt dưa đối với cá.
Ninh Lạc chăm chú nhìn môi anh hé mở, rồi nhìn hạt dưa được ngậm vào, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
Hướng Bốc Ngôn vừa quay đầu, giật mình kinh ngạc: "Ninh Lạc, cậu bị say nắng à? Sao mặt đỏ thế!"
Ninh Lạc lấy hai tay che mặt, hít một hơi, hạ giọng đe dọa: "Câm miệng."
Hướng Bốc Ngôn mém phóng thẳng lên trời: Đĩ mẹ!!!
Nếu không biết trước Tạ Kha là người thế nào thì cảnh này còn... tạm được? Dù sao gã cũng là một tổng giám đốc sở hữu ngoại hình xuất sắc, khụ khụ.
Chẳng ai quan tâm đến sống chết của Hướng Bốc Ngôn hết.
Ninh Lạc đứng cùng Lộ Đình Châu xem náo nhiệt với vẻ mặt càng nhiều chuyện càng vui, biểu cảm trên mặt hai người gần như y chang nhau, chỉ có điều Lộ Đình Châu kín đáo hơn, còn Ninh Lạc thì tròng mắt như muốn dán vào hai người kia để xem cho đã.
Có dân mạng đã chụp lại cảnh hai người đứng cạnh nhau làm thành ảnh chế với chú thích:
"Chuyện này đã thành công khơi gợi sự hứng thú của tôi rồi đấy.jpg"
[ Ninh Lạc, cậu ghi hẳn hai chữ 'xem kịch' lên mặt rồi kìa. ]
[ Bổn cung đến muộn, thật là náo nhiệt quá. ]
[ Đạo diễn Tiền đâu? Cho bọn trẻ ít hạt dưa, ngồi ghế xem cho thoải mái. ]
Ninh Lạc bê dưa xem kịch: 【 Tổng giám đốc dạy kèm 1-1, cơ hội hiếm có, đừng bỏ lỡ~ 】
Hướng Bốc Ngôn hoàn toàn không nghĩ vậy!
Ngay khi bàn tay Tạ Kha chạm vào, hắn ta đã nổi hết da gà liền gạt phăng đi, trừng mắt nhìn gã: "Động chạm lung tung gì đấy! Định sờ mó tôi hả? Lão già!"
Mặt Tạ Kha tối sầm lại.
Lộ Đình Châu bật cười.
Cơ mà không cười nổi nữa bởi nhận thấy ánh mắt Ninh Lạc như sắp đảo về hướng mình, khóe môi lập tức kéo phẳng lại, nhìn thẳng hai người đằng trước. Tiếp đó giơ tay lên, nắm cằm Ninh Lạc bắt cậu quay đầu đi.
"Tiểu Lạc, đừng nhìn những thứ không nên nhìn." Giọng điệu bình thản mang theo chút lạnh lẽo.
"Ồ ồ được." Ninh Lạc đáp xong mới phát hiện không đúng, thế này chẳng phải là thừa nhận trực tiếp sao?
Cậu ho một tiếng, ngụy biện: "Anh khác với anh ta, anh trông trẻ lắm."
Trông?
Lộ Đình Châu kéo khóe môi: "Tôi nói chuyện khó nghe..."
Ninh Lạc đáp nhanh thoăn thoắt: "Vậy anh đừng mở miệng nữa."
Lộ Đình Châu vừa tức vừa buồn cười: "Tôi phải cảm ơn sự chu đáo của cậu chăng?"
Ninh Lạc ngượng ngùng cúi đầu: "Chúng ta không cần khách sáo thế đâu."
Lộ Đình Châu cạn lời: "."
[ Sớm muộn gì hai người cũng giống nhau thôi. ]
[ Đã bảo rồi mà Lộ Đình Châu... đừng chơi với Ninh Lạc nữa (kính râm rơi lệ). ]
[ CP này hơi lạ, để tôi xem thêm. ]
Hướng Bốc Ngôn và Tạ Kha bên kia đã tiến đến giai đoạn hai, vì câu 'lão già' đã chạm đúng nỗi đau của Tạ Kha.
Tạ Kha tức khắc cảm thấy hắn ta còn không biết điều hơn cả Chu Kiều, tổng giám đốc bá đạo tức chết mất!
Tạ Kha cười khinh khỉnh: "Cậu có phải đang cố tình chọc tức tôi để thu hút sự chú ý không? Vậy thì cậu đã thành công rồi đấy."
Khóe môi Hướng Bốc Ngôn giật giật như peashooter bắn đậu liên thanh 'tằng tằng tằng' mà không thốt ra được chữ nào.
Tựa như bị dầu bịt họng vậy.
Chu Kiều định bước lên giải vây thì bị Ninh Lạc kéo lại.
Ninh Lạc nói nhỏ: "Hai người họ ngang tài ngang sức, anh đợi xem đi."
Chu Kiều: ?
【 Chỉ có phép thuật tương đồng mới đánh bại được tổng giám đốc bá đạo, mau lên nào thiếu niên 2D tóc hồng ma vương! 】
Mắt Hướng Bốc Ngôn sáng lên, ý hay đấy!
Hắn ta cố nuốt ngụm dầu kia xuống, bắt đầu phát động phản công: "Thế giới hắc ám này quả nhiên tràn ngập điên cuồng, ngươi đã bị ô nhiễm bắt đầu nói sảng, cuối cùng sẽ trở thành tế phẩm của tân thế giới, thật đáng buồn đáng tiếc!"
Tạ Kha nhíu mày, trên đầu xuất hiện dấu hỏi: "Chết tiệt, cậu đang đùa với tôi chắc?"
Hướng Bốc Ngôn cười khẩy, đã tìm được vùng an toàn của mình: "Đùa ư? Ngươi lại nghĩ vậy sao? A, loài người này, quả nhiên rất thú vị."
Chu Kiều: ?
Anh ta lặng lẽ che tai, ngón chân bấu xuống đất.
[ Chu Kiều vẫn còn non và xanh lắm, nhìn hai người bên cạnh kìa, không chỉ thờ ơ mà còn đứng mỏi chân là ngồi xuống xem náo nhiệt! ]
[ Hoang tưởng tuổi dậy thì vs tổng giám đốc làm màu. Ai thắng ai thua, bây giờ mở sòng. ]
[ Nhân tài, đoàn làm chương trình của các người toàn nhân tài. ]
Tạ Kha: "Hướng Bốc Ngôn, đừng khiêu chiến giới hạn của tôi, cậu sẽ không muốn biết hậu quả đâu."
Hướng Bốc Ngôn: "Tạ Kha, ngươi vẫn chưa nhận ra sự thật sao? Ngươi nên thần phục ta, lắng nghe lời triệu hoán của ta, cứu rỗi thế giới mục nát này!"
Tạ Kha thẹn quá hoá giận: "Tên đàn ông kia, ai cho cậu gan dám nói chuyện như vậy với tôi?"
Hướng Bốc Ngôn càng đánh càng hăng: "Bởi vì ta là vương giả được triệu hồi đến đây để xé nát tội ác. Ngươi còn chưa đủ tư cách phản bác ta, quỳ xuống!!"
Hai chữ cuối cùng vang vọng mạnh mẽ, xuyên thẳng lên tận trời xanh.
"Cậu... cậu... tôi! Đồ thần kinh!" Lần này đến lượt Tạ Kha nói năng lộn xộn, tức đến nỗi má bên bị tát tối qua càng đau hơn.
Rốt cuộc gã nghĩ gì mà đi trêu chọc con chim lông hồng này chứ?
Rõ ràng là một bệnh nhân hoang tưởng tâm thần mà!
Ninh Lạc xem đến say mê, móc trong túi áo mình ra một nắm hạt dưa chia cho Lộ Đình Châu một nửa, tí tách bắt đầu cắn.
Tư thế nọ không khác gì mấy ông bà già đầu làng hóng hớt.
Chu Kiều bị thu hút bởi tiếng cắn hạt dưa bèn quay đầu nhìn cậu, rồi chìm vào im lặng như tờ.
Anh ta bắt đầu tự phản tỉnh, không biết mình có hợp với tinh thần của chương trình này không.
Không thì tại sao Ninh Lạc và thầy Lộ đều một vẻ mặt điềm tĩnh, thuần túy xem kịch vui vậy?
Dưới ánh nhìn lom lom của Chu Kiều, Ninh Lạc do dự, giãy giụa, đủ loại cảm xúc hiện lên trên mặt. Cuối cùng đành cam chịu số phận chọn ra năm hạt dưa từ lòng bàn tay đưa cho Chu Kiều, trưng ra đôi mắt chân thành: "Em không còn nhiều nữa, thật đấy."
[ ? Không nhịn được nữa, Ninh Lạc, cưng giữ đồ ăn kiểu này làm chị thấy xấu hổ quá. ]
[ Năm hạt dưa! Năm hạt dưa mà mi cũng keo kiệt thế! ]
[ Việc nhỏ có thể lôi hạt dưa ra bất cứ lúc nào mới khiến tôi thấy sốc. ]
[ Tùy người thôi, oắt con còn chủ động cho Lộ Đình Châu một nửa mà. ]
[ Tiêu chuẩn kép, đích thị tiêu chuẩn kép, ẻm siêu thích! Lại bón đường cho mị rồi hehe. ]
[ Mày nhìn gì cũng ra đường thế, không sợ ải chỉa à? ]
Gương mặt tái nhợt của Chu Kiều càng trắng bệch hơn, thậm chí còn hơi xanh xao: "? Anh không định nói chuyện đó..."
Ninh Lạc vừa nghe thế lập tức rút tay về, nâng niu năm hạt dưa của mình như báu vật, cảm xúc tiếc nuối tan biến, xán lạn hỏi: "Vậy anh định nói gì?"
Chu Kiều há miệng, rồi lại đóng lại.
Dù có điều muốn hỏi, bây giờ cũng không hỏi được nữa.
Anh ta mãi sau mới nhận ra, mấy người đi câu cá này hình như chẳng ai bình thường cả.
Chu Kiều liếc nhìn Lộ Đình Châu đang cầm hạt dưa tìm kiếm 'cá có ăn hạt dưa không' và 'hạt dưa làm mồi câu hiệu quả hơn không', tuyệt vọng quay người đi.
Bộ lọc về vua màn ảnh Lộ của anh ta vỡ tan thành bột.
Ninh Lạc vừa dứt câu "anh đút cho cá ăn không bằng cho em ăn" là tức tốc ra tay cướp một nắm hạt dưa của Lộ Đình Châu nhét vào miệng nhai nhai.
Cậu đương nhiên không để ý Lộ Đình Châu ngẩn người, nhai hạt dưa nhìn về phía tóc hồng và tổng giám đốc bá đạo đang pk trên sàn đấu.
【 Hai người kia đấu qua đấu lại (nhai nhai nhai), tuyệt vời ghê. 】
Hướng Bốc Ngôn kiêu ngạo ngẩng đầu. Được đồng đội cổ vũ, sĩ khí tăng vọt hẳn lên: "Người phản nghịch ta, dù là Yamashita Takuma cũng không thể tha thứ!"
Tạ Kha tức muốn hộc máu, rơi vào thế hạ phong: "Tôi ra lệnh cho cậu ngậm miệng lại ngay, nghe rõ chưa?"
Hướng Bốc Ngôn còn định thừa thắng xông lên, bên tai bỗng vang lên Ninh Ngôn Ninh Ngữ:
【 Chậc chậc chậc, yêu nhau lắm cắn nhau đau, mình bắt đầu ship hai người rồi, ghiền quá! 】
Hướng Bốc Ngôn: ?
Hướng Bốc Ngôn: !!!
Aaaaa Ninh Lạc mi chết chắc!
Da gà hắn ta chào cờ, nhoắng cái kéo giãn khoảng cách với Tạ Kha, niêm phong miệng lại, chỉ dùng ánh mắt phát động tấn công.
Tạ Kha đại bại, hừ mạnh một tiếng: "Không thèm so đo với cậu nữa." Sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi khiến tổng giám đốc bá đạo không vui, thậm chí không kịp liếc Chu Kiều một cái.
Con chim lông hồng khốn kiếp, gã không tranh cãi dài dòng với đồ thần kinh!
Ninh Lạc đã bắt đầu bịa đặt về hai người ở trong lòng, chợt để ý Lộ Đình Châu vẫn luôn nhìn mình, bèn quay đầu dùng ánh mắt thể hiện sự nghi hoặc.
【 Anh không phải vì em cướp một nắm hạt dưa mà ghi hận trong lòng chứ? Không đâu nhỉ Athur? 】
Lộ Đình Châu nghĩ ngẫm xem nên mở miệng thế nào: "Hạt dưa, là tôi bóc đấy."
【 Chính vì anh bóc nên em mới cướp chứ, được không một nắm hạt dưa, lời to. 】
Lộ Đình Châu nhíu mày, do dự một hồi rồi vẫn không nói: "Thôi, cậu không để ý là được."
Ninh Lạc và một số dân mạng đều tràn ngập dấu hỏi, bị anh khơi dậy lòng tò mò.
Ninh Lạc đành gãi gãi đầu đáp 'vâng', cho rằng Lộ Đình Châu tiếc mồi câu hạt dưa của mình.
【 Haiz, dân câu cá mà, em hiểu. 】
Nhưng dân mạng thì sẽ hỏi.
[ Lộ Đình Châu rốt cuộc muốn nói gì vậy, sốt ruột quá! ]
[ Mị có một phỏng đoán táo bạo... ]
[ Ảnh còn muốn nói gì nữa, hạt dưa ảnh cắn bằng miệng chứ có phải bóc bằng tay đâu, Ninh Lạc cứ thế ăn vào?? ]
[ Ể? Hôn gián tiếp?? ]
[ Thì ra là vậy! Tao vừa mở mắt ra đã thấy chemistry! ]
Chu Kiều thì nhìn ra được, nhắc nhở Ninh Lạc một cách uyển chuyển: "Hai người ở trước ống kính có phải hơi thân mật quá không?"
Tiếc là Ninh Lạc không hiểu, đôi mắt trong veo đầy ngốc nghếch: "Hả?"
Chu Kiều nói: "Hạt dưa anh ấy bóc cậu lại ăn, chẳng phải là... ừm, nhưng mà bạn bè thân thiết ai cũng chia sẻ đồ ăn mà, cũng không có gì."
【 Đang nói gì vậy? 】
Ninh Lạc càng như hòa thượng sờ không thấy đầu, theo bản năng nhìn về phía Lộ Đình Châu.
Thấy Lộ Đình Châu cầm một hạt dưa mới, môi mỏng hé mở ngậm vào, cắn 'tách' một tiếng bóc ra, lấy phần hạt trộn vào đống mồi câu, bắt đầu tự tay thực hành tác dụng hấp dẫn tích cực của hạt dưa đối với cá.
Ninh Lạc chăm chú nhìn môi anh hé mở, rồi nhìn hạt dưa được ngậm vào, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
Hướng Bốc Ngôn vừa quay đầu, giật mình kinh ngạc: "Ninh Lạc, cậu bị say nắng à? Sao mặt đỏ thế!"
Ninh Lạc lấy hai tay che mặt, hít một hơi, hạ giọng đe dọa: "Câm miệng."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương