Lộ Đình Châu đi ngang qua, vừa khéo thấy hai người đang ghé đầu vào nhau lén lút không biết đang xì xào điều gì.
"Cậu nghĩ anh ta uống bao nhiêu ly mới say?"
"Khó nói lắm, mình trộn hết bia, rượu trắng, rượu vang một thể luôn đi!"
"Diêm Vương thời hiện đại."
"Mình phải rót cho anh ta uống, khả năng uống rượu của cậu ổn không?"
Ninh Lạc lúng túng dời mắt.
Phương Lộc Dã: "... Để tôi!"
Đang mải mê nói chuyện thì bàn bị gõ nhẹ.
Hai người sợ đến nỗi suýt đăng xuất khỏi Trái Đất.
"Đang bàn gì thế" Lộ Đình Châu nheo mắt, "Gì mà rượu với chả..."
Chưa dứt lời, Ninh Lạc tinh mắt nhìn thấy Đường Mộc Bạch đang nhìn về phía này, lông mày giật dữ dội, gấp gáp kéo tay áo Lộ Đình Châu bắt anh ngồi xuống, hạ giọng liên tục gọi: "Anh ơi anh ơi anh ơi, anh đừng nói nữa!"
Lộ Đình Châu suýt bị cậu kéo ngã xuống đất, áo khoác trượt khỏi vai. Anh phải chống tay lên bàn mới giữ được thăng bằng, lặng lẽ nhìn Ninh Lạc rồi kéo lại tay áo.
Ninh Lạc vội buông tay ra, giúp anh xếp khay cơm ngay ngắn, vỗ vỗ ghế, xoa tay như ruồi*: "Anh ơi, mau ngồi đi."
Phương Lộc Dã thấy ngượng thay cậu.
Lộ Đình Châu ngồi xuống, rút tờ giấy lau sạch nước súp tràn ra khay, vô cùng bất đắc dĩ: "Tôi có lý do để nghi ngờ cậu đang trả thù những lời tôi nói sáng nay."
Ninh Lạc nghịch ngón tay: "Em không cố ý đâu, xin lỗi mà."
"Không có ý trách cậu đâu" Lộ Đình Châu buồn cười, nói: "Ăn cơm trước đi."
Ninh Lạc sợ anh truy cứu, vội gật đầu dạ vâng, tiếp tục khuấy cháo trong bát.
Khuấy một lúc mới thấy có gì đó không đúng, xung quanh ai cũng đang lén nhìn cậu.
【 Stop, từ từ, tình huống bây giờ là gì đây? Tôi chủ động ép buộc người ta ngồi cạnh tôi ăn cơm chắc?! 】
Ninh Lạc hít một hơi lạnh, cảm thấy thi thể mình hơi khó chịu.
【 Trời ơi là trời, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào! Cả người tôi òa khóc, nước mắt chảy ra ủ thành nước tương cho cơm chiên thêm đậm đà, hút vào miệng giả làm bánh gấu ăn luôn bảo vệ khu dân cư, nằm dưới đất nói tôi là anh đẹp trai dị ứng rượu, anh bắn vỡ đầu tôi sẽ bắn ra bốn cục pin Nam Phú biến thành con ong vàng đùng đùng! 】
Lộ Đình Châu bình tĩnh ăn cơm, gắp một bông cải xanh.
Chai coca trong tay Phương Lộc Dã phát ra tiếng kêu răng rắc.
Đũa trong tay Tô Vạn Đồng lạch cạch rơi xuống.
Mắt Tống Nam dần dà sáng lên.
Ngôn ngữ thú vị, văn chương lai láng, cảm xúc dạt dào!
Hắn phải ghi lại để sau này viết vào sách, trở thành thiên cổ tuyệt xướng!
Phương Lộc Dã buông chai coca đã bẹp dí xuống, chậm rãi nói: "Công ty các cậu có đi khám tâm lý định kỳ không?"
"Hở?" Ninh Lạc chớp mắt không hiểu, "Có chứ, mấy ngày trước quản lý vừa đưa tôi đi khám, tâm lý tôi ổn định tuyệt đối, chỉ là hơi dễ lo lắng thôi."
Nếu cậu mà ổn định thì ai mới là thần kinh!
Phương Lộc Dã cảm thấy thế giới này vẫn quá bao dung với Ninh Lạc mới không tống cậu vào viện tâm thần.
Cậu ta ghé sát vào, nói: "Cậu có bao giờ nghĩ mình có thể mắc một chứng bệnh tâm thần tiềm ẩn chưa?"
Ninh Lạc: ? Phương Lộc Dã múa may tay chân: "Ví dụ như đôi khi đột nhiên phát điên, kích động cảm xúc, hoặc như là-"
"Cộc cộc"
Lộ Đình Châu gõ ngón tay xuống bàn vài cái, thấy cậu ta nhìn qua liền nhẹ giọng nói: "Ăn cơm thì chuyên chú ăn cơm, nói lắm để làm gì."
Phương Lộc Dã giơ tay ngang làm động tác kéo khóa.
Ninh Lạc hết nhìn người này đến nhìn người kia, vô tình chạm phải ánh mắt của Lộ Đình Châu quét qua, lại nhớ đến chuyện mình vừa làm, lật đật né tránh cúi đầu ăn cơm.
Đến tối gần ngủ, cậu mới đột nhiên bật dậy như người bệnh hấp hối.
Thế nào gọi là cố ý trả thù những lời anh nói sáng nay?
Đáng ghét, sáng nay leo núi hóa ra Lộ Đình Châu cố ý trêu cậu!
Ninh Lạc tức giận đấm xuống chăn một cái, lật người cuộn mình vào trong.
Chỉ có đầu tai lộ ra ngoài đỏ lựng.
-
Đoàn làm phim sau khi khai máy liền chụp ảnh tạo hình, đợi chỉnh sửa xong mới công bố chính thức.
Vì là chuyển thể từ tiểu thuyết, vốn đã có sẵn lượng fan truyện, trên mạng đều đang cãi nhau om sòm về việc ai sẽ đóng nhân vật mình thích, Tôn Học Bân vẫn thong thả làm từng bước.
Ninh Lạc nhìn hắn như nhìn thấy con lười trong phim Zootopia vậy.
Đến tối, Tôn Học Bân nói mời mọi người ăn cơm, coi như là nghi thức chào đón đơn giản.
Mắt Ninh Lạc và Phương Lộc Dã sáng bừng.
Ăn hay không ăn bọn họ không quan tâm, bọn họ chỉ muốn xem drama của Đường Mộc Bạch!
Lấy người chống lưng làm diễn viên đóng thế, kích thích ghê bà cố ơi.
Tôn Học Bân hỏi Lộ Đình Châu và Cận Minh có tham gia không.
Lộ Đình Châu từ chối, nói mình bận việc khác.
Cận Minh cũng vậy, sau đó quay sang nói với Đường Mộc Bạch: "Đừng uống nhiều rượu quá, cẩn thận đau dạ dày."
Đường Mộc Bạch cười đáp: "Yên tâm đi A Minh, em sẽ không để anh lo lắng đâu."
Mặt Tô Vạn Đồng như vừa nuốt phải ruồi.
Trước đây còn có thể ăn được đường này, nhưng bây giờ đã mắc nghẹn rồi, khó tiêu chết đi được.
【 Sự đáp lại hoàn hảo từ hai phía, em câu cá anh cắn câu, em vẽ bánh anh ăn bánh, em giả nai tơ anh làm chó trung thành, em nói hết yêu rồi, anh còn hỏi một câu có phải mình làm chưa đủ tốt. 】
Tô Vạn Đồng tán thành hai tay hai chân, một tổng giám đốc tuyệt vời sao lại bị tình yêu che mờ cả mắt, cô nhỏ giọng nói với Ninh Lạc: "Thời buổi bây giờ chẳng thể tin ai được, chẳng ai có thể dựa vào, chỉ có thể dựa vào chính mình."
Ninh Lạc tiếp lời không cần nghĩ: "Tục gọi là đù má*?"
"..."
Đến nơi, thấy Đường Mộc Bạch định ngồi xuống, Ninh Lạc lao đến chiếm ngay vị trí bên trái.
Phương Lộc Dã theo sát phía sau chiếm vị trí bên phải.
Hai người lấy thế nông thôn bao vây thành thị kẹp chặt Đường Mộc Bạch.
Đường Mộc Bạch: ?
Anh ta vừa định nói đã bị Ninh Lạc nắm chặt tay: "Anh ơi, ngưỡng mộ đã lâu. Em vừa nhìn thấy anh đã thấy thân thiết khôn cùng, tựa như gặp được em út nhà em vậy, hai người đều có phẩm chất khiến người ta cảm động."
【 Đều là cáo già giả danh nai con, hớ hớ hớ. 】
Đường Mộc Bạch: "Em út cậu là?"
Ninh Lạc: "Ninh Tịch Bạch."
Vẻ mặt nuốt phải ruồi của Tô Vạn Đồng được sao chép lên mặt Đường Mộc Bạch: "... Cậu là anh trai của cậu ta."
Anh ta thấy buồn nôn không chịu được rút tay về.
Nhưng lại không rút được vì bị Ninh Lạc nắm chặt: "Nên nói là chúng ta duyên phận sắp đặt, tên anh có chữ Bạch, tên em ấy cũng có chữ Bạch, trùng hợp quá. Hai người Bạch hợp lại chính là 'liên hoa song đế', chuyện tốt như vậy phải nâng ly chứ."
Ninh Lạc rót rượu cho anh ta, Đường Mộc Bạch mơ mơ hồ hồ uống một ly.
"Không phải, cậu khoan đã..."
Đường Mộc Bạch vừa mới mở miệng đã bị Phương Lộc Dã kéo qua, người xoay 180 độ.
Giọng Phương Lộc Dã nghiêm túc: "Anh em à, trước đây là em không đúng, em đã hiểu lầm anh, tại em quá nông cạn quá trẻ con quá hời hợt, nghĩ anh là quyến rũ 'cành cao' để leo lên nhưng thực tế đã chứng minh hai người chính là tình yêu đích thực."
Cậu ta không để ý vẻ mặt cứng đờ của Đường Mộc Bạch, nâng ly chạm một cái: "Nào, chúng ta cùng cụng ly vì tình yêu chân thành!"
Ninh Lạc lại kéo Đường Mộc Bạch về: "Một nụ cười xóa hết thù hằn là chuyện tốt, chuyện vui nhân đôi, nào anh em, em rót cho anh hai ly."
Đường Mộc Bạch vừa uống xong ly rượu bị ấn vào mặt, Phương Lộc Dã lại xoay anh ta qua: "Anh em à, em quyết định kết bạn với anh rồi, nào, uống hết ly này, chúng ta sẽ là anh em kết nghĩa. Sau này có khó khăn gì em đều nhờ anh cả!"
Đường Mộc Bạch bị hai người xoay như con quay, lần lượt mời rượu, chỉ một lúc đã chịu không nổi, chìm đắm trong những tiếng 'anh em' liên hồi.
Anh ta thật sự không trụ tiếp được nữa, che ly rượu trước mặt, tay chống đầu: "Không thể, tôi không uống nữa."
Ninh Lạc kêu lên: "Uống nhiều quá cũng không tốt, để em múc cho anh chút đồ uống."
Tô Vạn Đồng trợn mắt nhìn cậu múc một bát lớn chè rượu nếp, còn rót ầng ậc rượu trắng vào trong.
Cô đập đập Tống Nam bên cạnh: "Cậu có thấy hai người kia bất thường không?"
Tống Nam nhìn trái nhìn phải, hạ giọng đáp: "Em nghe lén được nhóm anh Lạc định chuốc Đường Mộc Bạch say rồi khai thật."
Tô Vạn Đồng hiểu ngay.
Mé, chuyện hay thế sao có thể thiếu cô được!
Tô Vạn Đồng xắn tay áo, từ fan cuồng chuyển thành anti cứng: "Chị đây cũng tham gia! Chị đây muốn dùng sấm sét phá tan bóng tối, để sự thật xuyên qua mây đen chiếu rọi lên trán sếp Cận!"
Đường Mộc Bạch dù có ngốc vẫn biết hai người không có ý tốt, bọn họ có khuyên cỡ nào anh ta cũng không há miệng uống tiếp. Bất ngờ có người từ trên trời giáng xuống, gạt phắt Ninh Lạc đang rót rượu không uống sang một bên.
Tô Vạn Đồng đập bàn: "Mộc Bạch uống được phết nhỉ, nào, chúng ta so tài, đoán số uống!"
Tôn Học Bân ngồi cùng bàn với nam chính và phó đạo diễn, nghe tiếng cười nói càng lúc càng lớn, không nhịn được nhìn sang. Chỉ thấy mọi người vây quanh Đường Mộc Bạch như cảnh các môn phái vây công Quang Minh Đỉnh chơi trò đoán số uống rượu.
"Một rồng bay! Hai anh em tốt! Ba sao chiếu mệnh! Bốn mùa phát tài!"
"Năm thủ lĩnh! Sáu sáu sáu! Tám ngựa phi! Mười thường trực!"
Mọi người nhìn Tô Vạn Đồng tay cầm hai chai bia, một chai rót cho Đường Mộc Bạch, một chai ngửa cổ tu ừng ực.
Ai nấy đều há hốc mồm.
Tôn Học Bân ngẩn ngơ hỏi nam chính: "Cậu từng hợp tác với Tiểu Tô phải không, cô ấy uống rượu thế nào?"
"Hạ gục cả đoàn làm phim" Mặt nam chính trầm trọng, "Sau bữa tiệc hôm đấy, mọi người đều lưu danh bạ cô ấy là 'cô gái với sức uống trâu bò'."
Đường Mộc Bạch thực sự không chịu nổi nữa, nhìn người đã thành ảnh kép: "Không, tôi không uống nữa."
Ninh Lạc đặt ly xuống, nói: "Không uống thì chúng ta nói chuyện nha."
Đường Mộc Bạch lơ mơ đáp: "Nói gì?"
Ninh Lạc thạo nhất chọc tức người khác: "Đương nhiên là chuyện tình yêu của em trai em với anh rồi, chúng ta sắp thành thân thích rồi đấy."
Hơi thở Đường Mộc Bạch nặng nề hơn.
Thân thích cái beep!
Ninh Lạc tiếp tục gợi chuyện: "À mà nè, anh có xem tin tức về Tiểu Bạch và Cận Dung gần đây không? Tuy không ngờ họ lại làm chuyện đó, nhưng dù sao cũng là hai người tình nguyện mà, có thể hiểu được."
Đường Mộc Bạch suýt bóp nát cốc trong tay.
Làm sao có thể không xem? Anh ta thậm chí muốn băm vằm Ninh Tịch Bạch thành trăm mảnh.
Ninh Tịch Bạch bẩn thỉu như vậy sao dám vấy bẩn Cận Dung?
Dám chân trong chân ngoài câu kết với người khác để làm nhục người trong lòng anh ta!
Không cần Ninh Lạc khuyên, Đường Mộc Bạch tự động dốc ba ly rượu trắng vào bụng, nỗi buồn lập tức dâng lên tận óc, nắm lấy tay Ninh Lạc, đau đớn thống thiết: "Cậu nói xem, tôi yêu anh ấy nhiều đến thế, tại sao anh ấy không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái? Tôi khẩn cầu vì tình yêu còn chưa đủ hèn mọn ư?"
Ninh Lạc thành thật đáp: "Đừng hỏi em, khẩn cầu vì tình yêu không phải phong cách của em, ra đường ăn xin mới đúng."
"... Tôi đi vệ sinh một lát."
Đường Mộc Bạch đi vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Nôn xong nhìn bản thân trong gương, nhớ lại lúc nãy trong bữa tiệc, mọi người cứ nhắc đi nhắc lại chuyện Ninh Tịch Bạch và Cận Dung, lòng ghen tuông và căm hận gần như nhấn chìm anh ta.
Rõ ràng là người đầu tiên thích Cận Dung, dựa vào đâu Ninh Tịch Bạch dám cướp mất?
Thêm cả tên Ninh Lạc, nam ba mà cậu ta không cần thì mới đến lượt anh ta, tại sao anh ta lại phải là kẻ nhặt đồ thừa?
Nhà họ Ninh chẳng ai là tốt đẹp!
Còn có Cận Minh luôn miệng ngọt ngào nói thích, cuối cùng ngay cả nguồn lực tốt cũng không chịu cho, ngược lại để tên tiện nhân Ninh Tịch Bạch đạp lên đầu anh ta.
Đây là tình yêu của hắn? Chẳng đáng một xu!
Khuôn mặt đẹp đẽ trong gương đã hoàn toàn méo mó.
Phương Lộc Dã đi vào nhà vệ sinh thám thính tình hình, đoán chừng được rồi, quay lại nói với Ninh Lạc: "Tên kia say đến mức đi đường còn không vững nữa, tôi thấy đủ rồi, chúng ta gọi điện cho Cận Minh đến luôn đi."
Ninh Lạc nói: "Oke oke. Mà khoan, sao cậu lại có số điện thoại của Cận Minh?"
【 Đừng nói là cậu đã kể chuyện này cho anh cậu và xin số điện thoại từ anh ấy đấy! 】
"À, tôi xin từ anh tôi."
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Tay Ninh Lạc run run: "Cậu đã kể cho anh ấy về kế hoạch mà chúng ta định làm rồi hả?"
"Ừ."
【 Vậy thì hình tượng nam sinh trong sáng thuần khiết của tôi trong lòng anh ấy sẽ không bao giờ lấy lại được nữa! 】
Phương Lộc Dã câm nín.
Ninh Lạc rốt cuộc tự hiểu lầm mình đến mức nào đây?
Nam sinh trong sáng thuần khiết gì chứ, bệnh nhân tâm thần thì có.
Cậu ta gọi điện thoại.
Cận Minh nhanh chóng nghe máy: "Alo?"
"Anh Cận, Đường Mộc Bạch say rồi cứ gọi tên anh hoài, anh qua xem một chút được không?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng leng keng của chìa khóa: "Được, tôi sẽ đến ngay."
Cận Minh đến rất nhanh, nhân viên phục vụ dìu Đường Mộc Bạch ra ngoài.
"Thưa anh, anh Phương có dặn là đã gọi người yêu của anh đến đón rồi."
Trong bụi cây ô rô bên cạnh khách sạn xuất hiện bốn cái đầu thập thò, trong mắt lóe lên ánh sáng hóng hớt.
Ninh Lạc thấy Tô Vạn Đường và Tống Nam thì giật mình: "Sao hai người lại ở đây?"
Tô Vạn Đường ra hiệu yên lặng: "Chị đây không bỏ lỡ bất kỳ cuộc vui nào."
Tống Nam gật đầu lia lịa.
Phương Lộc Dã: "Đừng nói chuyện nữa, hai người kia sắp ôm nhau rồi!"
Ninh Lạc lập tức định thần lại, hận không thể đánh trống khua chiêng.
【 Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi! Sân khấu tam giác, có tình yêu thì cứ đến. 】
【 Gió đông thổi, trống trận vang, Đường Mộc Bạch ngươi sợ ai! 】
Phương Lộc Dã: "..."
Cậu ta lặng lẽ dịch sang một bên.
Đường Mộc Bạch đi xiêu vẹo, nhìn thấy bóng dáng đứng cạnh xe dưới ánh đèn đường bỗng nhiên có chút hoảng hốt.
Nhân viên phục vụ nói: "Thưa anh, người yêu của anh đang ở phía trước."
Người... yêu?
Đường Mộc Bạch thất tha thất thểu bước tới, ôm chặt lấy eo Cận Minh.
Cận Minh vừa dừng xe định gọi điện cho Phương Lộc Dã hỏi người ở đâu thì eo bỗng bị ôm chặt, ngửi thấy mùi hương quen thuộc liền nhận ra người đến, khuôn mặt lạnh lùng ít nói dịu lại, khóe môi mang theo nụ cười:"Mộc Bạch, sao lại uống nhiều thế..."
"Cận Dung, anh đến đón em ư?"
Dường như vẫn chưa đủ, Đường Mộc Bạch si mê cọ cọ má vào lưng người đàn ông, lẩm bẩm: "...Yêu anh nhiều."
Nụ cười của Cận Minh đột nhiên đông cứng ở khóe môi.____
200 vote up tiếp nha~
"Cậu nghĩ anh ta uống bao nhiêu ly mới say?"
"Khó nói lắm, mình trộn hết bia, rượu trắng, rượu vang một thể luôn đi!"
"Diêm Vương thời hiện đại."
"Mình phải rót cho anh ta uống, khả năng uống rượu của cậu ổn không?"
Ninh Lạc lúng túng dời mắt.
Phương Lộc Dã: "... Để tôi!"
Đang mải mê nói chuyện thì bàn bị gõ nhẹ.
Hai người sợ đến nỗi suýt đăng xuất khỏi Trái Đất.
"Đang bàn gì thế" Lộ Đình Châu nheo mắt, "Gì mà rượu với chả..."
Chưa dứt lời, Ninh Lạc tinh mắt nhìn thấy Đường Mộc Bạch đang nhìn về phía này, lông mày giật dữ dội, gấp gáp kéo tay áo Lộ Đình Châu bắt anh ngồi xuống, hạ giọng liên tục gọi: "Anh ơi anh ơi anh ơi, anh đừng nói nữa!"
Lộ Đình Châu suýt bị cậu kéo ngã xuống đất, áo khoác trượt khỏi vai. Anh phải chống tay lên bàn mới giữ được thăng bằng, lặng lẽ nhìn Ninh Lạc rồi kéo lại tay áo.
Ninh Lạc vội buông tay ra, giúp anh xếp khay cơm ngay ngắn, vỗ vỗ ghế, xoa tay như ruồi*: "Anh ơi, mau ngồi đi."
Phương Lộc Dã thấy ngượng thay cậu.
Lộ Đình Châu ngồi xuống, rút tờ giấy lau sạch nước súp tràn ra khay, vô cùng bất đắc dĩ: "Tôi có lý do để nghi ngờ cậu đang trả thù những lời tôi nói sáng nay."
Ninh Lạc nghịch ngón tay: "Em không cố ý đâu, xin lỗi mà."
"Không có ý trách cậu đâu" Lộ Đình Châu buồn cười, nói: "Ăn cơm trước đi."
Ninh Lạc sợ anh truy cứu, vội gật đầu dạ vâng, tiếp tục khuấy cháo trong bát.
Khuấy một lúc mới thấy có gì đó không đúng, xung quanh ai cũng đang lén nhìn cậu.
【 Stop, từ từ, tình huống bây giờ là gì đây? Tôi chủ động ép buộc người ta ngồi cạnh tôi ăn cơm chắc?! 】
Ninh Lạc hít một hơi lạnh, cảm thấy thi thể mình hơi khó chịu.
【 Trời ơi là trời, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào! Cả người tôi òa khóc, nước mắt chảy ra ủ thành nước tương cho cơm chiên thêm đậm đà, hút vào miệng giả làm bánh gấu ăn luôn bảo vệ khu dân cư, nằm dưới đất nói tôi là anh đẹp trai dị ứng rượu, anh bắn vỡ đầu tôi sẽ bắn ra bốn cục pin Nam Phú biến thành con ong vàng đùng đùng! 】
Lộ Đình Châu bình tĩnh ăn cơm, gắp một bông cải xanh.
Chai coca trong tay Phương Lộc Dã phát ra tiếng kêu răng rắc.
Đũa trong tay Tô Vạn Đồng lạch cạch rơi xuống.
Mắt Tống Nam dần dà sáng lên.
Ngôn ngữ thú vị, văn chương lai láng, cảm xúc dạt dào!
Hắn phải ghi lại để sau này viết vào sách, trở thành thiên cổ tuyệt xướng!
Phương Lộc Dã buông chai coca đã bẹp dí xuống, chậm rãi nói: "Công ty các cậu có đi khám tâm lý định kỳ không?"
"Hở?" Ninh Lạc chớp mắt không hiểu, "Có chứ, mấy ngày trước quản lý vừa đưa tôi đi khám, tâm lý tôi ổn định tuyệt đối, chỉ là hơi dễ lo lắng thôi."
Nếu cậu mà ổn định thì ai mới là thần kinh!
Phương Lộc Dã cảm thấy thế giới này vẫn quá bao dung với Ninh Lạc mới không tống cậu vào viện tâm thần.
Cậu ta ghé sát vào, nói: "Cậu có bao giờ nghĩ mình có thể mắc một chứng bệnh tâm thần tiềm ẩn chưa?"
Ninh Lạc: ? Phương Lộc Dã múa may tay chân: "Ví dụ như đôi khi đột nhiên phát điên, kích động cảm xúc, hoặc như là-"
"Cộc cộc"
Lộ Đình Châu gõ ngón tay xuống bàn vài cái, thấy cậu ta nhìn qua liền nhẹ giọng nói: "Ăn cơm thì chuyên chú ăn cơm, nói lắm để làm gì."
Phương Lộc Dã giơ tay ngang làm động tác kéo khóa.
Ninh Lạc hết nhìn người này đến nhìn người kia, vô tình chạm phải ánh mắt của Lộ Đình Châu quét qua, lại nhớ đến chuyện mình vừa làm, lật đật né tránh cúi đầu ăn cơm.
Đến tối gần ngủ, cậu mới đột nhiên bật dậy như người bệnh hấp hối.
Thế nào gọi là cố ý trả thù những lời anh nói sáng nay?
Đáng ghét, sáng nay leo núi hóa ra Lộ Đình Châu cố ý trêu cậu!
Ninh Lạc tức giận đấm xuống chăn một cái, lật người cuộn mình vào trong.
Chỉ có đầu tai lộ ra ngoài đỏ lựng.
-
Đoàn làm phim sau khi khai máy liền chụp ảnh tạo hình, đợi chỉnh sửa xong mới công bố chính thức.
Vì là chuyển thể từ tiểu thuyết, vốn đã có sẵn lượng fan truyện, trên mạng đều đang cãi nhau om sòm về việc ai sẽ đóng nhân vật mình thích, Tôn Học Bân vẫn thong thả làm từng bước.
Ninh Lạc nhìn hắn như nhìn thấy con lười trong phim Zootopia vậy.
Đến tối, Tôn Học Bân nói mời mọi người ăn cơm, coi như là nghi thức chào đón đơn giản.
Mắt Ninh Lạc và Phương Lộc Dã sáng bừng.
Ăn hay không ăn bọn họ không quan tâm, bọn họ chỉ muốn xem drama của Đường Mộc Bạch!
Lấy người chống lưng làm diễn viên đóng thế, kích thích ghê bà cố ơi.
Tôn Học Bân hỏi Lộ Đình Châu và Cận Minh có tham gia không.
Lộ Đình Châu từ chối, nói mình bận việc khác.
Cận Minh cũng vậy, sau đó quay sang nói với Đường Mộc Bạch: "Đừng uống nhiều rượu quá, cẩn thận đau dạ dày."
Đường Mộc Bạch cười đáp: "Yên tâm đi A Minh, em sẽ không để anh lo lắng đâu."
Mặt Tô Vạn Đồng như vừa nuốt phải ruồi.
Trước đây còn có thể ăn được đường này, nhưng bây giờ đã mắc nghẹn rồi, khó tiêu chết đi được.
【 Sự đáp lại hoàn hảo từ hai phía, em câu cá anh cắn câu, em vẽ bánh anh ăn bánh, em giả nai tơ anh làm chó trung thành, em nói hết yêu rồi, anh còn hỏi một câu có phải mình làm chưa đủ tốt. 】
Tô Vạn Đồng tán thành hai tay hai chân, một tổng giám đốc tuyệt vời sao lại bị tình yêu che mờ cả mắt, cô nhỏ giọng nói với Ninh Lạc: "Thời buổi bây giờ chẳng thể tin ai được, chẳng ai có thể dựa vào, chỉ có thể dựa vào chính mình."
Ninh Lạc tiếp lời không cần nghĩ: "Tục gọi là đù má*?"
"..."
Đến nơi, thấy Đường Mộc Bạch định ngồi xuống, Ninh Lạc lao đến chiếm ngay vị trí bên trái.
Phương Lộc Dã theo sát phía sau chiếm vị trí bên phải.
Hai người lấy thế nông thôn bao vây thành thị kẹp chặt Đường Mộc Bạch.
Đường Mộc Bạch: ?
Anh ta vừa định nói đã bị Ninh Lạc nắm chặt tay: "Anh ơi, ngưỡng mộ đã lâu. Em vừa nhìn thấy anh đã thấy thân thiết khôn cùng, tựa như gặp được em út nhà em vậy, hai người đều có phẩm chất khiến người ta cảm động."
【 Đều là cáo già giả danh nai con, hớ hớ hớ. 】
Đường Mộc Bạch: "Em út cậu là?"
Ninh Lạc: "Ninh Tịch Bạch."
Vẻ mặt nuốt phải ruồi của Tô Vạn Đồng được sao chép lên mặt Đường Mộc Bạch: "... Cậu là anh trai của cậu ta."
Anh ta thấy buồn nôn không chịu được rút tay về.
Nhưng lại không rút được vì bị Ninh Lạc nắm chặt: "Nên nói là chúng ta duyên phận sắp đặt, tên anh có chữ Bạch, tên em ấy cũng có chữ Bạch, trùng hợp quá. Hai người Bạch hợp lại chính là 'liên hoa song đế', chuyện tốt như vậy phải nâng ly chứ."
Ninh Lạc rót rượu cho anh ta, Đường Mộc Bạch mơ mơ hồ hồ uống một ly.
"Không phải, cậu khoan đã..."
Đường Mộc Bạch vừa mới mở miệng đã bị Phương Lộc Dã kéo qua, người xoay 180 độ.
Giọng Phương Lộc Dã nghiêm túc: "Anh em à, trước đây là em không đúng, em đã hiểu lầm anh, tại em quá nông cạn quá trẻ con quá hời hợt, nghĩ anh là quyến rũ 'cành cao' để leo lên nhưng thực tế đã chứng minh hai người chính là tình yêu đích thực."
Cậu ta không để ý vẻ mặt cứng đờ của Đường Mộc Bạch, nâng ly chạm một cái: "Nào, chúng ta cùng cụng ly vì tình yêu chân thành!"
Ninh Lạc lại kéo Đường Mộc Bạch về: "Một nụ cười xóa hết thù hằn là chuyện tốt, chuyện vui nhân đôi, nào anh em, em rót cho anh hai ly."
Đường Mộc Bạch vừa uống xong ly rượu bị ấn vào mặt, Phương Lộc Dã lại xoay anh ta qua: "Anh em à, em quyết định kết bạn với anh rồi, nào, uống hết ly này, chúng ta sẽ là anh em kết nghĩa. Sau này có khó khăn gì em đều nhờ anh cả!"
Đường Mộc Bạch bị hai người xoay như con quay, lần lượt mời rượu, chỉ một lúc đã chịu không nổi, chìm đắm trong những tiếng 'anh em' liên hồi.
Anh ta thật sự không trụ tiếp được nữa, che ly rượu trước mặt, tay chống đầu: "Không thể, tôi không uống nữa."
Ninh Lạc kêu lên: "Uống nhiều quá cũng không tốt, để em múc cho anh chút đồ uống."
Tô Vạn Đồng trợn mắt nhìn cậu múc một bát lớn chè rượu nếp, còn rót ầng ậc rượu trắng vào trong.
Cô đập đập Tống Nam bên cạnh: "Cậu có thấy hai người kia bất thường không?"
Tống Nam nhìn trái nhìn phải, hạ giọng đáp: "Em nghe lén được nhóm anh Lạc định chuốc Đường Mộc Bạch say rồi khai thật."
Tô Vạn Đồng hiểu ngay.
Mé, chuyện hay thế sao có thể thiếu cô được!
Tô Vạn Đồng xắn tay áo, từ fan cuồng chuyển thành anti cứng: "Chị đây cũng tham gia! Chị đây muốn dùng sấm sét phá tan bóng tối, để sự thật xuyên qua mây đen chiếu rọi lên trán sếp Cận!"
Đường Mộc Bạch dù có ngốc vẫn biết hai người không có ý tốt, bọn họ có khuyên cỡ nào anh ta cũng không há miệng uống tiếp. Bất ngờ có người từ trên trời giáng xuống, gạt phắt Ninh Lạc đang rót rượu không uống sang một bên.
Tô Vạn Đồng đập bàn: "Mộc Bạch uống được phết nhỉ, nào, chúng ta so tài, đoán số uống!"
Tôn Học Bân ngồi cùng bàn với nam chính và phó đạo diễn, nghe tiếng cười nói càng lúc càng lớn, không nhịn được nhìn sang. Chỉ thấy mọi người vây quanh Đường Mộc Bạch như cảnh các môn phái vây công Quang Minh Đỉnh chơi trò đoán số uống rượu.
"Một rồng bay! Hai anh em tốt! Ba sao chiếu mệnh! Bốn mùa phát tài!"
"Năm thủ lĩnh! Sáu sáu sáu! Tám ngựa phi! Mười thường trực!"
Mọi người nhìn Tô Vạn Đồng tay cầm hai chai bia, một chai rót cho Đường Mộc Bạch, một chai ngửa cổ tu ừng ực.
Ai nấy đều há hốc mồm.
Tôn Học Bân ngẩn ngơ hỏi nam chính: "Cậu từng hợp tác với Tiểu Tô phải không, cô ấy uống rượu thế nào?"
"Hạ gục cả đoàn làm phim" Mặt nam chính trầm trọng, "Sau bữa tiệc hôm đấy, mọi người đều lưu danh bạ cô ấy là 'cô gái với sức uống trâu bò'."
Đường Mộc Bạch thực sự không chịu nổi nữa, nhìn người đã thành ảnh kép: "Không, tôi không uống nữa."
Ninh Lạc đặt ly xuống, nói: "Không uống thì chúng ta nói chuyện nha."
Đường Mộc Bạch lơ mơ đáp: "Nói gì?"
Ninh Lạc thạo nhất chọc tức người khác: "Đương nhiên là chuyện tình yêu của em trai em với anh rồi, chúng ta sắp thành thân thích rồi đấy."
Hơi thở Đường Mộc Bạch nặng nề hơn.
Thân thích cái beep!
Ninh Lạc tiếp tục gợi chuyện: "À mà nè, anh có xem tin tức về Tiểu Bạch và Cận Dung gần đây không? Tuy không ngờ họ lại làm chuyện đó, nhưng dù sao cũng là hai người tình nguyện mà, có thể hiểu được."
Đường Mộc Bạch suýt bóp nát cốc trong tay.
Làm sao có thể không xem? Anh ta thậm chí muốn băm vằm Ninh Tịch Bạch thành trăm mảnh.
Ninh Tịch Bạch bẩn thỉu như vậy sao dám vấy bẩn Cận Dung?
Dám chân trong chân ngoài câu kết với người khác để làm nhục người trong lòng anh ta!
Không cần Ninh Lạc khuyên, Đường Mộc Bạch tự động dốc ba ly rượu trắng vào bụng, nỗi buồn lập tức dâng lên tận óc, nắm lấy tay Ninh Lạc, đau đớn thống thiết: "Cậu nói xem, tôi yêu anh ấy nhiều đến thế, tại sao anh ấy không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái? Tôi khẩn cầu vì tình yêu còn chưa đủ hèn mọn ư?"
Ninh Lạc thành thật đáp: "Đừng hỏi em, khẩn cầu vì tình yêu không phải phong cách của em, ra đường ăn xin mới đúng."
"... Tôi đi vệ sinh một lát."
Đường Mộc Bạch đi vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Nôn xong nhìn bản thân trong gương, nhớ lại lúc nãy trong bữa tiệc, mọi người cứ nhắc đi nhắc lại chuyện Ninh Tịch Bạch và Cận Dung, lòng ghen tuông và căm hận gần như nhấn chìm anh ta.
Rõ ràng là người đầu tiên thích Cận Dung, dựa vào đâu Ninh Tịch Bạch dám cướp mất?
Thêm cả tên Ninh Lạc, nam ba mà cậu ta không cần thì mới đến lượt anh ta, tại sao anh ta lại phải là kẻ nhặt đồ thừa?
Nhà họ Ninh chẳng ai là tốt đẹp!
Còn có Cận Minh luôn miệng ngọt ngào nói thích, cuối cùng ngay cả nguồn lực tốt cũng không chịu cho, ngược lại để tên tiện nhân Ninh Tịch Bạch đạp lên đầu anh ta.
Đây là tình yêu của hắn? Chẳng đáng một xu!
Khuôn mặt đẹp đẽ trong gương đã hoàn toàn méo mó.
Phương Lộc Dã đi vào nhà vệ sinh thám thính tình hình, đoán chừng được rồi, quay lại nói với Ninh Lạc: "Tên kia say đến mức đi đường còn không vững nữa, tôi thấy đủ rồi, chúng ta gọi điện cho Cận Minh đến luôn đi."
Ninh Lạc nói: "Oke oke. Mà khoan, sao cậu lại có số điện thoại của Cận Minh?"
【 Đừng nói là cậu đã kể chuyện này cho anh cậu và xin số điện thoại từ anh ấy đấy! 】
"À, tôi xin từ anh tôi."
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Tay Ninh Lạc run run: "Cậu đã kể cho anh ấy về kế hoạch mà chúng ta định làm rồi hả?"
"Ừ."
【 Vậy thì hình tượng nam sinh trong sáng thuần khiết của tôi trong lòng anh ấy sẽ không bao giờ lấy lại được nữa! 】
Phương Lộc Dã câm nín.
Ninh Lạc rốt cuộc tự hiểu lầm mình đến mức nào đây?
Nam sinh trong sáng thuần khiết gì chứ, bệnh nhân tâm thần thì có.
Cậu ta gọi điện thoại.
Cận Minh nhanh chóng nghe máy: "Alo?"
"Anh Cận, Đường Mộc Bạch say rồi cứ gọi tên anh hoài, anh qua xem một chút được không?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng leng keng của chìa khóa: "Được, tôi sẽ đến ngay."
Cận Minh đến rất nhanh, nhân viên phục vụ dìu Đường Mộc Bạch ra ngoài.
"Thưa anh, anh Phương có dặn là đã gọi người yêu của anh đến đón rồi."
Trong bụi cây ô rô bên cạnh khách sạn xuất hiện bốn cái đầu thập thò, trong mắt lóe lên ánh sáng hóng hớt.
Ninh Lạc thấy Tô Vạn Đường và Tống Nam thì giật mình: "Sao hai người lại ở đây?"
Tô Vạn Đường ra hiệu yên lặng: "Chị đây không bỏ lỡ bất kỳ cuộc vui nào."
Tống Nam gật đầu lia lịa.
Phương Lộc Dã: "Đừng nói chuyện nữa, hai người kia sắp ôm nhau rồi!"
Ninh Lạc lập tức định thần lại, hận không thể đánh trống khua chiêng.
【 Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi! Sân khấu tam giác, có tình yêu thì cứ đến. 】
【 Gió đông thổi, trống trận vang, Đường Mộc Bạch ngươi sợ ai! 】
Phương Lộc Dã: "..."
Cậu ta lặng lẽ dịch sang một bên.
Đường Mộc Bạch đi xiêu vẹo, nhìn thấy bóng dáng đứng cạnh xe dưới ánh đèn đường bỗng nhiên có chút hoảng hốt.
Nhân viên phục vụ nói: "Thưa anh, người yêu của anh đang ở phía trước."
Người... yêu?
Đường Mộc Bạch thất tha thất thểu bước tới, ôm chặt lấy eo Cận Minh.
Cận Minh vừa dừng xe định gọi điện cho Phương Lộc Dã hỏi người ở đâu thì eo bỗng bị ôm chặt, ngửi thấy mùi hương quen thuộc liền nhận ra người đến, khuôn mặt lạnh lùng ít nói dịu lại, khóe môi mang theo nụ cười:"Mộc Bạch, sao lại uống nhiều thế..."
"Cận Dung, anh đến đón em ư?"
Dường như vẫn chưa đủ, Đường Mộc Bạch si mê cọ cọ má vào lưng người đàn ông, lẩm bẩm: "...Yêu anh nhiều."
Nụ cười của Cận Minh đột nhiên đông cứng ở khóe môi.____
200 vote up tiếp nha~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương