【???????】
【 Hahahahahahahahahaha (Lược bớt một trăm chữ). 】
【 Quỷ thần ơi, Ninh Lạc, cậu ta khùng đến nỗi làm tôi sợ đấy. 】
【 Mọi người trong đoàn làm phim đều đã xem rồi à?? 】
【 Con lạy bố. 】
【 Để tôi xem đồng nghiệp của tôi đang làm gì nào
Xem xong: 6 】
Thẩm Văn Dục khẽ ho một tiếng, cố gắng nhắc nhở hai người trong phòng.
Hắn không dám nhìn vào phần bình luận nữa.
Chẳng ai để ý đến hắn cả.
Ninh Lạc không ngờ rằng Vương Lâm lại tiếp lời, hai mắt sáng lên, thăm dò: "Mười năm sinh tử lưỡng mang mang."
Vương Lâm cười khẽ: "Năm năm sinh tử nhất mang mang."
Ninh Lạc vỗ xuống ghế sofa, ngồi thẳng người: "Một tấc thời gian một tấc vàng!"
Vương Lâm: "Ba tấc thời gian một tấc giàu có."
"Lợi hại!" Ninh Lạc vỗ tay kiểu hải cẩu, ánh mắt tràn ngập ngưỡng mộ, "Không ngờ anh tài hoa thế, chúng ta đúng là tri kỷ mà."
Vương Lâm tét đầu cậu: "Lợi hại cái đầu cậu! Tôi biến thành thế này đều do cậu mà ra!"
"Khụ khụ!" Thẩm Văn Dục ho lớn đến nỗi mặt đỏ bừng.
Ninh Lạc đang định dựa theo cái tét đầu của Vương Lâm mà ngã xuống ăn vạ thì đối mắt với hắn.
Thời gian như bị làm chậm lại vô số lần, Thẩm Văn Dục nhìn rõ đôi mắt kia dần trợn tròn, lần lượt thoáng qua vẻ mơ hồ, sửng sốt, không dám tin, cuối cùng dừng lại ở vẻ kinh hoàng.
Máu trong người Ninh Lạc như chảy ngược dòng.
Phản ứng đầu tiên là vung chân đá văng giày.
Chiếc giày vẽ một đường cong hoàn hảo trên không trung.
"Bộp".
Đập trúng cằm Vương Lâm.
Vương Lâm: "..."
"Đạo diễn Vương!"
Ninh Lạc lăn lộn chạy tới bịt cằm anh ta hét lớn: "Đạo diễn Vương! Anh ăn thì ăn, sao lại ném nghịch thế? Xem này, đập trúng cằm rồi!"
Tiếng nghiến răng ken két của Vương Lâm truyền rõ ràng đến tai khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp.
【 Hahahahahahahaha tôi không chịu nổi nữa mọi người ơi, cười chết mất hahahahahahahahahaha. 】
【 Ninh Lạc tưởng chúng ta không thấy gì hả hahahaha cứu tôi với sao lại buồn cười thế này! 】
【 Làm ông cười thành chế độ rung điện thoại luôn hahahaha. 】
【 Cười bắn ra bong bóng nước mũi mang theo tôi thoát khỏi lực hút trái đất với cậu có ích lợi gì chứ! 】
【 Đệt, cười sái quai hàm, tạm dừng livestream, đi bệnh viện đây! 】
【 Tôi cười lộn nhào, cười mất kiểm soát, cười đến nỗi đập nát cửa nhà hàng xóm hahahaha. 】
Thẩm Văn Dục sắp không nhận ra chữ "ha" nữa rồi.
Vương Lâm đứng phắt dậy bắt đầu tìm đồ.
Ninh Lạc co rúm trên ghế sofa, yếu ớt lên tiếng: "Đạo diễn Vương... anh đang tìm gì vậy?"
Vương Lâm máu dồn lên não: "Gậy đánh chó của tôi đâu!"
Ninh Lạc che miệng, lén lút với lấy giày chuẩn bị tẩu thoát bất cứ lúc nào.
Thẩm Văn Dục vội ngăn cản: "Đừng mà, đang livestream đấy."
Vương Lâm cố gắng bình tĩnh lại.
Phải rồi, vẫn đang phát sóng trực tiếp, khán giả vẫn đang xem.
Thẩm Văn Dục: "Để tôi tắt livestream trước, chúng ta song kiếm hợp bích."
Ninh Lạc: ??? Chết tiệt, quên mất đang phát sóng trực tiếp!
【 Má, không ổn rồi, tôi sắp cười ngất mất. 】
【 Hóa ra Ninh Lạc ở đoàn làm phim cũng thú vị như vậy hahahaha, quá vui luôn. 】
【 Ai nói Ninh Lạc bị ghẻ lạnh, rõ ràng đây là người bị bắt nạt công khai trong đoàn mà hahahaha. 】
"Ninh Lạc", Thẩm Văn Dục túm chặt lấy kẻ đang định lén lút bỏ trốn, kéo cậu lại như xách gà con, mỉm cười, "Nào, chào hỏi mọi người đi."
Ninh Lạc không muốn chống trả, bây giờ cậu chỉ muốn tìm một nơi không người để chôn mình, nhẹ nhàng rải một nắm tro cốt.
Cậu nở nụ cười giả tạo: "Chào các bạn trong phòng livestream nha."
Thực chất trong lòng đã là một cậu bé sắp vỡ vụn.
【 Ôi, thật lạnh lùng, sao lại lôi tôi trở lại đây… Gomenasai, xin lỗi vì đã để mọi người thấy những điều không vui. Một người như tôi tốt nhất là nên biến mất trong thế giới 2D tươi đẹp. Ở đó sẽ không có người nào làm ô uế 'tình yêu' này, sumimasen... 】
"..."
Khả năng chấp nhận của Vương Lâm đã tốt lắm rồi nhưng lúc này vẫn muốn bóp chết Ninh Lạc.
Ninh Lạc hỏi Thẩm Văn Dục câu hỏi mà mình quan tâm nhất: "Anh vào đây từ khi nào vậy?"
Thẩm Văn Dục: "Ồ, mới thôi. Vừa vào đã thấy cậu nói đạo diễn Vương ném lung tung cái gì đó."
Ninh Lạc thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên mặt chân thành hơn nhiều.
【 Hahahaha anh Văn Dục nói dối kìa. 】
【 Thẩm Văn Dục, anh đã thay đổi, anh biết lừa trẻ con rồi. 】
【 Đúng đúng đúng, cứ nói vậy đi, để Ninh Lạc tưởng mình đã thoát nạn, sau đó về nhà lên mạng phát hiện đôi giày cỏ của mình đã lên hot search hahaha. 】
【 Tệ quá đi, nhưng tui cũng muốn xem phản ứng Ninh Lạc lúc đó hahaha. 】
【 Cả nhà ơi, từ khóa liên quan đã lên top 3 rồi, cố gắng thêm chút nữa, để Ninh Lạc vừa về là có thể thấy ngay! 】
Ninh Lạc không biết dân mạng đang ủ mưu gì, khi Thẩm Văn Dục đưa gậy tự sướng cho cậu, bình luận đã hoàn toàn trở lại bình thường, không thấy chút manh mối nào.
Sự an tâm kéo dài đến khi cậu trở về khách sạn.
Theo mô tả của Thẩm Văn Dục ở phòng bên cạnh, tiếng kêu thảm thiết đêm đó có thể sánh ngang với hiện trường giết mổ.
Kèm theo tiếng đập tường 'bịch bịch bịch' và tiếng hét xé lòng của Ninh Lạc.
【 Mẹ kiếp, không sống nữa! Ai muốn lấy cái mạng này thì cứ việc! Con người làm sao mà không điên được, tôi là người chứ đâu phải dưa hấu, cần tây, dứa hay hamburger cua! Nhưng có lẽ tôi là một con khỉ haha! Thích khỉ, biến thành khỉ! Ha! Hê! Hú! Đánh đu trong rừng nguyên sinh! Quăng chuối! Hú hét thật to! Hú hét thật to! 】
Thẩm Văn Dục ở cách vách cuộn mình trong chăn cười lăn lộn, toàn thân co giật.
Có vẻ như đã mệt mỏi vì náo loạn, phòng bên nhanh chóng yên tĩnh lại.
Sau đó, màn hình điện thoại Lộ Đình Châu sáng lên.
Tài khoản theo dõi đặc biệt 'Lửa bốc đũng quần' đã đăng một trạng thái mới.
【 Lửa Bốc Đũng Quần: Không sao đâu bé yêu, lại sống thêm một ngày đã rất giỏi rồi. 】
Kèm ảnh: [ Để trời xanh biết tôi không đầu hàng.jpg ]
Lần trước Ninh Lạc ra đòn mạnh mẽ khiến tài khoản đột nhiên có thêm không ít người theo dõi, rất nhanh đã có người bình luận bên dưới.
【 Ô, thầy Đũng Quần, hôm nay sao lại emo* thế? 】
【 Lửa Bốc Đũng Quần: Cậu không hiểu đâu, đây là sự cô đơn trong thế giới người trưởng thành. 】
【 Em hiểu, làm người mệt mỏi, thế nên mới gọi là nhân loại. 】
【 Tôi nói nè, nửa đêm nửa hôm không ngủ phát điên gì thế, chân tóc cậu vén lên còn cao hơn cả huyết áp của tôi nữa. 】
【 Lửa Bốc Đũng Quần: Còn sống cần gì ngủ nhiều, chết rồi tự khắc ngủ dài thôi. 】
【 Gì đây, uống nhiều Tiêu Dao Hoàn* quá biến thành Bồ Tát phổ độ chúng sinh à?】
Trái tim vốn đã mong manh lại vỡ thêm lần nữa, cậu quằn quại trên giường như một con giòi.
Dân mạng thiếu đạo đức! Dân mạng thiếu đạo đức!
Cậu trông có vẻ mạnh mẽ phóng khoáng nhưng bị xe đâm cũng sẽ chết đấy!
Ninh Lạc mở bài 'Chú Đại Bi', lặp lại hơn chục lần mới mang theo ánh hào quang Phật trên mặt ngủ thiếp đi.
Đúng vậy, trước khi ngủ hãy tha thứ cho tất cả.
Phật tổ từ bi.
Ngày hôm sau, vừa mở mắt ra cậu đã nghĩ đến buổi phát sóng trực tiếp hôm qua, một chân đá bay cái gối lên không trung!
Trước khi ngủ tha thứ cho tất cả, tỉnh dậy làm gỏi cả thế giới!
TẤT, CẢ, ĐỀU, CHẾT, ĐI!
Lúc Đào Tử mang bữa sáng giảm cân hôm nay đến gõ cửa phòng Ninh Lạc, cô bắt gặp ngay một khuôn mặt dài thượt, giật mình hỏi: "Sao thế? Ui, sao lại có quầng thâm, đêm qua ngủ không ngon hả anh?"
Ninh Lạc bóc một quả trứng, nhìn vào lòng trắng đã bị lột trọc, thở dài: "Anh phát hiện ra mình thường xuyên làm chuyện ngu ngốc rồi lại bị chính mình làm cho khóc."
Đào Tử: "Anh mới phát hiện ra à. Ấy không phải, ý em là, khụ, không sao đâu, lần sau nhớ lấy bài học là được."
Cô vội vàng sửa lời dưới ánh mắt oán trách của Ninh Lạc.
Ninh Lạc chán nản ăn từng miếng trứng: "Nhưng anh lại không nỡ trách móc bản thân. Sống vốn đã không dễ dàng, có thể trách người khác thì nên tha thứ cho chính mình."
Đào Tử: "..."
Hiểu rồi.
Hôm nay trang điểm mất nhiều thời gian hơn vì Ninh Lạc phải che quầng thâm.
Sau khi quay được nửa ngày, Đào Tử sợ cậu lại bị hạ đường huyết nên mua một củ khoai lang nướng nóng hổi. Ninh Lạc ngồi xổm trên đất ôm lấy ăn, miệng bóng nhẫy, đôi mắt nheo lại thỏa mãn.
Ngọt quá!
Thẩm Văn Dục đang nói chuyện với Vương Lâm về việc xin nghỉ phép.
"Đến cuối năm nhiều việc, tôi phải đi tham dự buổi dạ tiệc từ thiện" hắn nói, "Tôn Thiệu Nghi cũng phải đi."
Tôn Thiệu Nghi bên cạnh gật đầu.
Vương Lâm nói: "Tôi biết, đã sắp xếp thời gian cho hai người từ lâu rồi, sẽ không trùng lịch đâu. Hai người nhớ quảng bá nhiều trước ống kính, đẩy mạnh cp, giúp bộ phim của chúng ta hot lên."
Tôn Thiệu Nghi làm cử chỉ "ok".
"À phải rồi, Ninh Lạc cũng phải đi đúng không?" Thẩm Văn Dục quay đầu nói với Ninh Lạc đang chăm chú ăn khoai lang nướng.
Đào Tử biết lịch trình của cậu, đáp: "Đúng thế, em đang định nói với anh Tiểu Lạc."
Ninh Lạc có vẻ không mấy tình nguyện, cậu thà nằm ì ở khách sạn chơi game còn hơn là phải mặc lễ phục đi chịu rét chịu đói trong thời tiết lạnh giá, uể oải hỏi: "Dạ tiệc gì vậy?"
Thẩm Văn Dục: "Do Lại Âm tổ chức, mỗi năm một lần. Tiểu Lạc, không phải trước đây cậu đã từng đi rồi à?"
Ninh Lạc lục lọi ký ức, hình như đúng thế thật.
Khoan đã... Lại Âm?
【 Aaaaa đây không phải là lần Ninh Tịch Bạch uống nhầm thuốc kích dục rồi 'bùm chát' với Cận Dung trong nhà vệ sinh, sau đó bị cậu chủ nhà họ Trần là Trần Xuyên Ngang phát hiện, cuối cùng biến thành cảnh tượng hỗn loạn giữa ba người bị người ta chụp lén đó sao!】
【 Mình nhớ anh cả và cô hai nhà họ Trần là Trần Nghiên cũng sẽ đi, vãi nhái, kích thích kinh! 】
Đám người Vương Lâm: Đệt, kích thích vậy cơ à?!
Ninh Lạc bật dậy từ mặt đất, mắt sáng rực như đèn pha, hăng hái giơ tay: "Dạ tiệc phải không, em đi em đi em đi đi đi!"
【 Game dù thú vị nhưng drama của người khác càng thơm ngon hơn!】
Vương Lâm lập tức quyết định: "Chúng ta nghỉ một ngày, tôi cũng đi!"
Một con chuột chũi đạt tiêu chuẩn sẽ không bỏ lỡ bất kỳ một tin đồn nào!____
Note:
1. Emo là từ viết tắt của "emotional" nghĩa là "cảm xúc." Trong các cuộc trò chuyện trực tuyến hay mạng xã hội, "emo" thường được dùng với ý nghĩa tự trào, khi ai đó cảm thấy buồn và muốn chia sẻ hoặc than thở về cảm xúc của mình một cách hài hước.
2. Tiêu Dao Hoàn: Một loại thuốc thảo dược cổ truyền trong y học Trung Quốc, thường dùng để giảm căng thẳng và điều hòa tâm trạng.____
Vote để update nhanh hơn nha~
【 Hahahahahahahahahaha (Lược bớt một trăm chữ). 】
【 Quỷ thần ơi, Ninh Lạc, cậu ta khùng đến nỗi làm tôi sợ đấy. 】
【 Mọi người trong đoàn làm phim đều đã xem rồi à?? 】
【 Con lạy bố. 】
【 Để tôi xem đồng nghiệp của tôi đang làm gì nào
Xem xong: 6 】
Thẩm Văn Dục khẽ ho một tiếng, cố gắng nhắc nhở hai người trong phòng.
Hắn không dám nhìn vào phần bình luận nữa.
Chẳng ai để ý đến hắn cả.
Ninh Lạc không ngờ rằng Vương Lâm lại tiếp lời, hai mắt sáng lên, thăm dò: "Mười năm sinh tử lưỡng mang mang."
Vương Lâm cười khẽ: "Năm năm sinh tử nhất mang mang."
Ninh Lạc vỗ xuống ghế sofa, ngồi thẳng người: "Một tấc thời gian một tấc vàng!"
Vương Lâm: "Ba tấc thời gian một tấc giàu có."
"Lợi hại!" Ninh Lạc vỗ tay kiểu hải cẩu, ánh mắt tràn ngập ngưỡng mộ, "Không ngờ anh tài hoa thế, chúng ta đúng là tri kỷ mà."
Vương Lâm tét đầu cậu: "Lợi hại cái đầu cậu! Tôi biến thành thế này đều do cậu mà ra!"
"Khụ khụ!" Thẩm Văn Dục ho lớn đến nỗi mặt đỏ bừng.
Ninh Lạc đang định dựa theo cái tét đầu của Vương Lâm mà ngã xuống ăn vạ thì đối mắt với hắn.
Thời gian như bị làm chậm lại vô số lần, Thẩm Văn Dục nhìn rõ đôi mắt kia dần trợn tròn, lần lượt thoáng qua vẻ mơ hồ, sửng sốt, không dám tin, cuối cùng dừng lại ở vẻ kinh hoàng.
Máu trong người Ninh Lạc như chảy ngược dòng.
Phản ứng đầu tiên là vung chân đá văng giày.
Chiếc giày vẽ một đường cong hoàn hảo trên không trung.
"Bộp".
Đập trúng cằm Vương Lâm.
Vương Lâm: "..."
"Đạo diễn Vương!"
Ninh Lạc lăn lộn chạy tới bịt cằm anh ta hét lớn: "Đạo diễn Vương! Anh ăn thì ăn, sao lại ném nghịch thế? Xem này, đập trúng cằm rồi!"
Tiếng nghiến răng ken két của Vương Lâm truyền rõ ràng đến tai khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp.
【 Hahahahahahahaha tôi không chịu nổi nữa mọi người ơi, cười chết mất hahahahahahahahahaha. 】
【 Ninh Lạc tưởng chúng ta không thấy gì hả hahahaha cứu tôi với sao lại buồn cười thế này! 】
【 Làm ông cười thành chế độ rung điện thoại luôn hahahaha. 】
【 Cười bắn ra bong bóng nước mũi mang theo tôi thoát khỏi lực hút trái đất với cậu có ích lợi gì chứ! 】
【 Đệt, cười sái quai hàm, tạm dừng livestream, đi bệnh viện đây! 】
【 Tôi cười lộn nhào, cười mất kiểm soát, cười đến nỗi đập nát cửa nhà hàng xóm hahahaha. 】
Thẩm Văn Dục sắp không nhận ra chữ "ha" nữa rồi.
Vương Lâm đứng phắt dậy bắt đầu tìm đồ.
Ninh Lạc co rúm trên ghế sofa, yếu ớt lên tiếng: "Đạo diễn Vương... anh đang tìm gì vậy?"
Vương Lâm máu dồn lên não: "Gậy đánh chó của tôi đâu!"
Ninh Lạc che miệng, lén lút với lấy giày chuẩn bị tẩu thoát bất cứ lúc nào.
Thẩm Văn Dục vội ngăn cản: "Đừng mà, đang livestream đấy."
Vương Lâm cố gắng bình tĩnh lại.
Phải rồi, vẫn đang phát sóng trực tiếp, khán giả vẫn đang xem.
Thẩm Văn Dục: "Để tôi tắt livestream trước, chúng ta song kiếm hợp bích."
Ninh Lạc: ??? Chết tiệt, quên mất đang phát sóng trực tiếp!
【 Má, không ổn rồi, tôi sắp cười ngất mất. 】
【 Hóa ra Ninh Lạc ở đoàn làm phim cũng thú vị như vậy hahahaha, quá vui luôn. 】
【 Ai nói Ninh Lạc bị ghẻ lạnh, rõ ràng đây là người bị bắt nạt công khai trong đoàn mà hahahaha. 】
"Ninh Lạc", Thẩm Văn Dục túm chặt lấy kẻ đang định lén lút bỏ trốn, kéo cậu lại như xách gà con, mỉm cười, "Nào, chào hỏi mọi người đi."
Ninh Lạc không muốn chống trả, bây giờ cậu chỉ muốn tìm một nơi không người để chôn mình, nhẹ nhàng rải một nắm tro cốt.
Cậu nở nụ cười giả tạo: "Chào các bạn trong phòng livestream nha."
Thực chất trong lòng đã là một cậu bé sắp vỡ vụn.
【 Ôi, thật lạnh lùng, sao lại lôi tôi trở lại đây… Gomenasai, xin lỗi vì đã để mọi người thấy những điều không vui. Một người như tôi tốt nhất là nên biến mất trong thế giới 2D tươi đẹp. Ở đó sẽ không có người nào làm ô uế 'tình yêu' này, sumimasen... 】
"..."
Khả năng chấp nhận của Vương Lâm đã tốt lắm rồi nhưng lúc này vẫn muốn bóp chết Ninh Lạc.
Ninh Lạc hỏi Thẩm Văn Dục câu hỏi mà mình quan tâm nhất: "Anh vào đây từ khi nào vậy?"
Thẩm Văn Dục: "Ồ, mới thôi. Vừa vào đã thấy cậu nói đạo diễn Vương ném lung tung cái gì đó."
Ninh Lạc thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên mặt chân thành hơn nhiều.
【 Hahahaha anh Văn Dục nói dối kìa. 】
【 Thẩm Văn Dục, anh đã thay đổi, anh biết lừa trẻ con rồi. 】
【 Đúng đúng đúng, cứ nói vậy đi, để Ninh Lạc tưởng mình đã thoát nạn, sau đó về nhà lên mạng phát hiện đôi giày cỏ của mình đã lên hot search hahaha. 】
【 Tệ quá đi, nhưng tui cũng muốn xem phản ứng Ninh Lạc lúc đó hahaha. 】
【 Cả nhà ơi, từ khóa liên quan đã lên top 3 rồi, cố gắng thêm chút nữa, để Ninh Lạc vừa về là có thể thấy ngay! 】
Ninh Lạc không biết dân mạng đang ủ mưu gì, khi Thẩm Văn Dục đưa gậy tự sướng cho cậu, bình luận đã hoàn toàn trở lại bình thường, không thấy chút manh mối nào.
Sự an tâm kéo dài đến khi cậu trở về khách sạn.
Theo mô tả của Thẩm Văn Dục ở phòng bên cạnh, tiếng kêu thảm thiết đêm đó có thể sánh ngang với hiện trường giết mổ.
Kèm theo tiếng đập tường 'bịch bịch bịch' và tiếng hét xé lòng của Ninh Lạc.
【 Mẹ kiếp, không sống nữa! Ai muốn lấy cái mạng này thì cứ việc! Con người làm sao mà không điên được, tôi là người chứ đâu phải dưa hấu, cần tây, dứa hay hamburger cua! Nhưng có lẽ tôi là một con khỉ haha! Thích khỉ, biến thành khỉ! Ha! Hê! Hú! Đánh đu trong rừng nguyên sinh! Quăng chuối! Hú hét thật to! Hú hét thật to! 】
Thẩm Văn Dục ở cách vách cuộn mình trong chăn cười lăn lộn, toàn thân co giật.
Có vẻ như đã mệt mỏi vì náo loạn, phòng bên nhanh chóng yên tĩnh lại.
Sau đó, màn hình điện thoại Lộ Đình Châu sáng lên.
Tài khoản theo dõi đặc biệt 'Lửa bốc đũng quần' đã đăng một trạng thái mới.
【 Lửa Bốc Đũng Quần: Không sao đâu bé yêu, lại sống thêm một ngày đã rất giỏi rồi. 】
Kèm ảnh: [ Để trời xanh biết tôi không đầu hàng.jpg ]
Lần trước Ninh Lạc ra đòn mạnh mẽ khiến tài khoản đột nhiên có thêm không ít người theo dõi, rất nhanh đã có người bình luận bên dưới.
【 Ô, thầy Đũng Quần, hôm nay sao lại emo* thế? 】
【 Lửa Bốc Đũng Quần: Cậu không hiểu đâu, đây là sự cô đơn trong thế giới người trưởng thành. 】
【 Em hiểu, làm người mệt mỏi, thế nên mới gọi là nhân loại. 】
【 Tôi nói nè, nửa đêm nửa hôm không ngủ phát điên gì thế, chân tóc cậu vén lên còn cao hơn cả huyết áp của tôi nữa. 】
【 Lửa Bốc Đũng Quần: Còn sống cần gì ngủ nhiều, chết rồi tự khắc ngủ dài thôi. 】
【 Gì đây, uống nhiều Tiêu Dao Hoàn* quá biến thành Bồ Tát phổ độ chúng sinh à?】
Trái tim vốn đã mong manh lại vỡ thêm lần nữa, cậu quằn quại trên giường như một con giòi.
Dân mạng thiếu đạo đức! Dân mạng thiếu đạo đức!
Cậu trông có vẻ mạnh mẽ phóng khoáng nhưng bị xe đâm cũng sẽ chết đấy!
Ninh Lạc mở bài 'Chú Đại Bi', lặp lại hơn chục lần mới mang theo ánh hào quang Phật trên mặt ngủ thiếp đi.
Đúng vậy, trước khi ngủ hãy tha thứ cho tất cả.
Phật tổ từ bi.
Ngày hôm sau, vừa mở mắt ra cậu đã nghĩ đến buổi phát sóng trực tiếp hôm qua, một chân đá bay cái gối lên không trung!
Trước khi ngủ tha thứ cho tất cả, tỉnh dậy làm gỏi cả thế giới!
TẤT, CẢ, ĐỀU, CHẾT, ĐI!
Lúc Đào Tử mang bữa sáng giảm cân hôm nay đến gõ cửa phòng Ninh Lạc, cô bắt gặp ngay một khuôn mặt dài thượt, giật mình hỏi: "Sao thế? Ui, sao lại có quầng thâm, đêm qua ngủ không ngon hả anh?"
Ninh Lạc bóc một quả trứng, nhìn vào lòng trắng đã bị lột trọc, thở dài: "Anh phát hiện ra mình thường xuyên làm chuyện ngu ngốc rồi lại bị chính mình làm cho khóc."
Đào Tử: "Anh mới phát hiện ra à. Ấy không phải, ý em là, khụ, không sao đâu, lần sau nhớ lấy bài học là được."
Cô vội vàng sửa lời dưới ánh mắt oán trách của Ninh Lạc.
Ninh Lạc chán nản ăn từng miếng trứng: "Nhưng anh lại không nỡ trách móc bản thân. Sống vốn đã không dễ dàng, có thể trách người khác thì nên tha thứ cho chính mình."
Đào Tử: "..."
Hiểu rồi.
Hôm nay trang điểm mất nhiều thời gian hơn vì Ninh Lạc phải che quầng thâm.
Sau khi quay được nửa ngày, Đào Tử sợ cậu lại bị hạ đường huyết nên mua một củ khoai lang nướng nóng hổi. Ninh Lạc ngồi xổm trên đất ôm lấy ăn, miệng bóng nhẫy, đôi mắt nheo lại thỏa mãn.
Ngọt quá!
Thẩm Văn Dục đang nói chuyện với Vương Lâm về việc xin nghỉ phép.
"Đến cuối năm nhiều việc, tôi phải đi tham dự buổi dạ tiệc từ thiện" hắn nói, "Tôn Thiệu Nghi cũng phải đi."
Tôn Thiệu Nghi bên cạnh gật đầu.
Vương Lâm nói: "Tôi biết, đã sắp xếp thời gian cho hai người từ lâu rồi, sẽ không trùng lịch đâu. Hai người nhớ quảng bá nhiều trước ống kính, đẩy mạnh cp, giúp bộ phim của chúng ta hot lên."
Tôn Thiệu Nghi làm cử chỉ "ok".
"À phải rồi, Ninh Lạc cũng phải đi đúng không?" Thẩm Văn Dục quay đầu nói với Ninh Lạc đang chăm chú ăn khoai lang nướng.
Đào Tử biết lịch trình của cậu, đáp: "Đúng thế, em đang định nói với anh Tiểu Lạc."
Ninh Lạc có vẻ không mấy tình nguyện, cậu thà nằm ì ở khách sạn chơi game còn hơn là phải mặc lễ phục đi chịu rét chịu đói trong thời tiết lạnh giá, uể oải hỏi: "Dạ tiệc gì vậy?"
Thẩm Văn Dục: "Do Lại Âm tổ chức, mỗi năm một lần. Tiểu Lạc, không phải trước đây cậu đã từng đi rồi à?"
Ninh Lạc lục lọi ký ức, hình như đúng thế thật.
Khoan đã... Lại Âm?
【 Aaaaa đây không phải là lần Ninh Tịch Bạch uống nhầm thuốc kích dục rồi 'bùm chát' với Cận Dung trong nhà vệ sinh, sau đó bị cậu chủ nhà họ Trần là Trần Xuyên Ngang phát hiện, cuối cùng biến thành cảnh tượng hỗn loạn giữa ba người bị người ta chụp lén đó sao!】
【 Mình nhớ anh cả và cô hai nhà họ Trần là Trần Nghiên cũng sẽ đi, vãi nhái, kích thích kinh! 】
Đám người Vương Lâm: Đệt, kích thích vậy cơ à?!
Ninh Lạc bật dậy từ mặt đất, mắt sáng rực như đèn pha, hăng hái giơ tay: "Dạ tiệc phải không, em đi em đi em đi đi đi!"
【 Game dù thú vị nhưng drama của người khác càng thơm ngon hơn!】
Vương Lâm lập tức quyết định: "Chúng ta nghỉ một ngày, tôi cũng đi!"
Một con chuột chũi đạt tiêu chuẩn sẽ không bỏ lỡ bất kỳ một tin đồn nào!____
Note:
1. Emo là từ viết tắt của "emotional" nghĩa là "cảm xúc." Trong các cuộc trò chuyện trực tuyến hay mạng xã hội, "emo" thường được dùng với ý nghĩa tự trào, khi ai đó cảm thấy buồn và muốn chia sẻ hoặc than thở về cảm xúc của mình một cách hài hước.
2. Tiêu Dao Hoàn: Một loại thuốc thảo dược cổ truyền trong y học Trung Quốc, thường dùng để giảm căng thẳng và điều hòa tâm trạng.____
Vote để update nhanh hơn nha~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương