"Reng reng reng......"
Tiếng chuông điên thoại vang lên liên tục từ trong túi, một bàn tay lấy nó ra nhưng không may đã ấn vào nút nghe.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lo lắng: "Anh hai, ba mẹ và anh cả đang chờ anh về ăn cơm, sao anh vẫn chưa về?"
Ninh Lạc lộ vẻ tuyệt vọng.
Anh hai cậu ngủm tám đời rồi.
Có việc thì đốt giấy. Việc nhỏ gọi hồn, việc lớn đào mộ.
Cậu nhìn chằm chằm vào ba chữ " Ninh Tịch Bạch" trên màn hình, không muốn chấp nhận sự thật mình đã xuyên sách.
Khó khăn lắm mới giành được giải 'Nam phụ xuất sắc nhất' còn chưa kịp cầm nóng tay, thậm chí lời phát biểu nhận giải cũng chưa kịp thốt ra đã bị đèn chùm trên trần rơi trúng ngất lịm.
Khi mở mắt ra đã thấy mình đang ở trong phòng vệ sinh của một khách sạn xa lạ.
Chưa dừng lại ở đó, điều tồi tệ hơn là cậu lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết 18+ np vạn người mê.
Nhớ lại hai phần ba truyện đều là mấy tình tiết mosanic xoay quanh việc nhân vật chính dùng thân thể để chinh phục giới giải trí và không ngừng khám phá giới hạn cơ thể, Ninh Lạc chìm trong im lặng.
Loại văn học Hải Đường đối với cậu mà nói vẫn quá đỗi vượt mức tưởng tượng.
Chủ nhân thân thể này chính là bia đỡ đạn cùng tên trong tiểu thuyết, một minh tinh nổi tiếng nhờ scandal.
Đồng thời cũng là cậu chủ thật sự bị thất lạc nhà họ Ninh, sau khi tìm về thì trở thành cậu hai trong nhà, trong lòng lúc nào cũng đố kị với cậu con trai thứ ba giả là Ninh Tịch Bạch nên luôn tìm cách gây rắc rối.
Địa vị nguyên chủ và Ninh Tịch Bạch ở giới giải trí khác nhau một trời một vực, Ninh Tịch Bạch dựa vào hào quang vạn người mê càn quét toàn bộ giới giải trí, cuối cùng dưới sự trợ giúp của nhóm công mà giành được danh hiệu Ảnh đế, kế thừa gia sản nhà họ Ninh, cả tình yêu lẫn sự nghiệp đều kết thúc viên mãn.
Còn nguyên chủ thì thanh danh tan nát, sau khi rút khỏi giới giải trí và ra nước ngoài vẫn thường xuyên bị lôi ra dìm hàng để làm nổi bật cuộc sống tốt đẹp của nhân vật chính. Cuối cùng vô tình bị cuốn vào một cuộc đấu súng, chết ngay tại chỗ.
Một nhân vật làm nền hoàn hảo.
Ninh Lạc siết chặt nắm đấm, bóng tối dần bao trùm.
Điên rồi! Hoàn toàn phát điên rồi!
Ninh Tịch Bạch thấy cậu không nói gì liền tiếp tục: "Anh hai, anh không phải vẫn còn tức giận về vụ đạo diễn hiểu lầm anh chứ? Chuyện đó em thật sự không cố ý đâu, chỉ là thấy mình không diễn được không bằng nhường cho anh thì hơn thôi, anh đừng để bụng mà."
Câu nói sao nồng nặc mùi 'trà xanh' thế nhỉ? Ninh Lạc lục lọi kí ức, phát hiện ra bông sen trắng ngây thơ trong sáng trong nguyên tác dường như chẳng hề đơn thuần cho lắm.
Ninh Tịch Bạch và nguyên chủ có ngoại hình tương tự nên thường xuyên bị đem ra so sánh trong giới dẫn đến fans hai bên trở thành kẻ thù không đội trời chung, chẳng có lí do gì cũng phải lôi nhau ra móc mỉa mới đã cái nư. Mấy ngày trước hai bên mới vừa quậy đục nước bởi vì có tin đồn vai diễn của Ninh Tịch Bạch trong một bộ phim đột ngột bị thay thế, đổi thành Ninh Lạc sẽ thủ vai nam thứ.
Nghe được tin này, fan Ninh Tịch Bạch chỉ hận không thể leo qua đường mạng để xé xác Ninh Lạc, mắng cậu vì dám cướp vai, đi cửa sau, không biết xấu hổ bán thân cầu vinh. Do tai tiếng Ninh Lạc nhiều không đếm xuể, tiền án cũng nhiều không kém nên cư dân mạng đều thương cảm đau lòng cho Ninh Tịch Bạch, người qua đường lướt qua đều sẽ vào phỉ nhổ vùi dập cậu.
Có trời mới biết cái vai nam thứ này là Ninh Tịch Bạch tự nguyện nhường lại với lý do: "Gần đây lịch trình em dày đặc quá không thể nào tham gia bộ phim này được, đưa cho người khác còn không bằng đưa cho anh hai đóng, dù sao cũng là người một nhà."
Người một nhà cái beep.
Nói thẳng ra là: Cái gì tôi không cần thì sẽ thải cho anh.
Ấy vậy mà nguyên chủ lại tin vào điều đó, nghĩ rằng cậu ta đang nhượng bộ, lấy lòng cậu chủ thật là mình liền ngu ngốc nhận lấy.
Ninh Tịch Bạch cố tình nhắc đến chuyện này.
Ngón tay cậu ta đặt sẵn trên nút loa, chỉ cần Ninh Lạc mở miệng mắng chửi sẽ 'lỡ tay' bật loa ngoài cho ba mẹ Ninh và anh cả nghe.
Ai bảo kẻ thua kém này lại bất ngờ vượt mặt, biến cậu ta từ đứa con út thành 'Cậu ba' hữu danh vô thực, trở thành đề tài bàn tán của bạn bè, cướp mất tất cả của cậu ta.
Ninh Tịch Bạch sao có thể cam tâm?
Ninh Lạc mở miệng: "Anh không giận."
Ninh Tịch Bạch: "Anh hai đừng...... Hả?"
Sao lại không giống như tưởng tượng?
Diễn biến tình huống hoàn toàn lệch kế hoạch ban đầu, nhưng ngón tay đã nhanh hơn một bước ấn vào nút loa.
Thế là tại bàn ăn, ba mẹ và Ninh Dương đều nghe thấy phát ngôn đầy chấn động của Ninh Lạc.
"Anh biết em muốn cho anh những cơ hội phát triển tốt hơn, tâm ý của em anh đều hiểu hết, cũng hiểu tại sao em lại dùng thủ đoạn này để mọi người hiểu lầm. Suy cho cùng chúng ta đã trở thành anh em nên em không dám thể hiện tình cảm với anh như trước đây, mà lựa chọn cách âm thầm bảo vệ."
"Anh biết em hiện tại rất đau khổ, em từng vì muốn có được anh mà thậm chí leo lên cả giường để quyến rũ, nói rằng bị đùa bỡn thế nào cũng không sao cả. Nhưng anh đã sớm nói chúng ta không thể nào đâu."
"Tiểu Bạch" Ninh Lạc gọi vô cùng chân thành, dưới toà nhà cậu cũng có một chú chó hoang gọi là Tiểu Bạch, giọng nói trầm lắng, mang theo ba phần thương tâm, năm phần cô liêu và hai phần mất mát, "Quên anh đi, đừng yêu anh quá nhiều."
Người nhà họ Ninh:???
Ninh Tịch Bạch:???
Anh ta đang nói nhăng nói cuội gì vậy?!
Ninh Tịch Bạch gấp gáp: "Anh hai, anh say rồi nói đùa -- alo? Alo?!"
Đầu dây bên kia dứt khoát cúp máy.
Để lại Ninh Tịch Bạch phải đối mặt với ba cặp mắt vừa khiếp sợ vừa không dám tin đang đổ dồn lên mình từ bàn ăn.
Ba Ninh kinh hãi làm rơi đũa: "Chuyện là thế nào? Con mau giải thích rõ ràng đi!"
Người hầu trong nhà đều hóng hớt vểnh tai nghe ngóng.
Đứa con nuôi bị nhận nhầm mà lại dám có suy nghĩ đó với anh trai trên danh nghĩa?
Anh em loạn luân? Thể loại cấm kỵ? Kịch tính quá!
Ninh Tịch Bạch đối diện với khuôn mặt đen như mực của ba Ninh không thể thốt ra được một câu nào, trong lòng căm hận cái tên đột nhiên phát điên kia.
Cmn, ai thèm thích anh ta chứ!
Tên cuồng tự luyến!
-
Ninh Lạc cúp máy xong cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên.
Ninh Tịch Bạch cũng thật xui xẻo, đụng trúng lúc cậu đang bực mình.
Cậu đã bị cốt truyện làm cho phát điên, chẳng lẽ lại không được phép làm cho nhân vật chính trong nguyên tác phát điên theo sao?
Ở ngoài đời, danh phận là do chính mình tự đặt, vậy thì hôm nay cứ đóng vai mỹ nam bị nhân vật thụ chính phát điên si tình một lúc xem nào.
"Haizz, chẳng ai hiểu tôi cả, các người chỉ yêu vẻ bề ngoài của tôi mà thôi." Ninh Lạc diễn đến nghiện luôn rồi, siết cổ tay thở dài, ngắm nhìn khuôn mặt mình trong gương thêm một lát.
May mà mặt vẫn còn nguyên vẹn. Ninh Lạc sở hữu gương mặt thanh tú tựa mối tình đầu, đường nét tinh xảo trong sáng. Ở cuối đuôi mắt hơi xếch có một nốt ruồi nhỏ, khi ngước lên, nốt ruồi sẽ ẩn vào nếp gấp mí mắt.
Ninh Lạc cười trước gương lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào, ánh mắt mang theo vẻ ngây ngô mềm mại.
Áp lực quá lớn thì nên giải toả một chút, nhìn xem, chẳng phải cậu đây đã trở lại bình thường rồi sao?
Nhìn vào ba chữ "Ninh Tịch Bạch" trong danh bạ điện thoại, Ninh Lạc nghĩ ngẫm rồi đổi thành cái tên khác.
【 Bồ Tát nam sexy 】
Giờ mới khớp nè.
Vô cùng hợp với mục đích chính của văn học Hải Đường.
"Không ngờ nợ đào hoa của cậu không ít nhỉ, Tiểu Bạch lại là ai nữa đây?"
Giọng nói đột ngột xuất hiện doạ cậu giật bắn mình, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa cao đang khoanh tay đứng ở cửa.
Là nữ chính của đoàn phim - Tôn Thiệu Nghi.
Thấy cậu nhìn mình, cô liếc qua Ninh Lạc từ trên xuống dưới một lượt, mở lời chế giễu: "Còn tưởng cậu bị rơi vào bồn cầu không vớt lên được rồi chứ, đi vệ sinh nửa ngày không thấy quay lại."
Ninh Lạc hít sâu một hơi, hoàn toàn phớt lờ nửa câu sau của cô, chỉ nghe thấy hai chữ 'Tiểu Bạch'.
Cô đến từ lúc nào? Nghe thấy hết rồi á?
Nhớ lại mấy lời mình vừa bịa ra, ngón chân Ninh Lạc quắn quéo cuộn tròn lại.
Đủ rồi, thân thể cậu lại không thoải mái.
Cậu phát điên là nhắm vào tên giả nai nhưng cũng không muốn cho người quen biết đâu, đặc biệt là những người sẽ phải ở chung đoàn phim trong hai ba tháng tới!
【 A a a a a cái này thì có khác gì ị phân trước mặt người khác đâu! Ôi hình tượng của tôi ơi! 】
Tôn Thiệu Nghi bị tiếng hét chói tai làm cho nhức óc, định nói cậu mau câm miệng nhưng đột nhiên nhận ra điều gì đó, dần trố mắt.
Khoan đã, vừa rồi Ninh Lạc đâu có mở miệng?
Ninh Lạc đối diện với biểu cảm cau mày khó hiểu của cô, hàng mi run rẩy, ngón tay bấu chặt vào ống tay áo, cố gắng chuyển chủ đề: "Ơ...... Chị Thiệu Nghi, sao chị lại ở đây?"
【 Sao lại nhìn tui bằng ánh mắt đó? Thế quái nào vẫn còn nhìn? Đừng nhìn nữa! Nụ cười của tui không duy trì quá một giây nữa đâu! Tui đi Gucci ăn chuối chiên, ăn chuối chiên đi Gucci, vì vỏ chuối là kết tinh tình yêu của Tôn Ngộ Không và Đường Tăng, là chiến thắng của thể loại niên hạ ngạo kiều x thanh lãnh, nhưng hải âu không thể đứng trên bàn vỗ tay, tui biết điều này sẽ khiến Bali bị xâm chiếm bởi kangaroo và tui sẽ trở thành trùm giang hồ thành phố Gotham! 】
Tràng tiếng lòng của Ninh Lạc như sóng vỗ dồn dập, biểu cảm Tôn Thiệu Nghi cũng thay đổi theo từng đợt sóng.
Cô thấy rõ ràng Ninh Lạc không hề mở miệng!
"Ninh Lạc, cậu vừa mới...... Nói chuyện à?"
"Em có nói mà" Ninh Lạc cảm thấy phản ứng cô quái quái, chớp chớp mắt, "Em hỏi chị sao lại ở đây đó?"
Đây là WC nam mà? Cô đứng chặn ở đây, mấy anh chàng phía sau mắc tiểu sắp són ra quần cũng không dám vào.
"Không phải câu này...... Thôi bỏ đi."
Tôn Thiệu Nghi cảm thấy chuyện này quá quỷ dị, có thể là gần đây mệt mỏi quá nên sinh ra ảo giác.
Dù Ninh Lạc có mở miệng thì cũng không thể nói những lời điên khùng thế được, cậu ta giỏi nhất là giả vờ, đặc biệt là trước mặt fans, lúc nào cũng tỏ ra ngây thơ e thẹn.
Nhất định là ảo giác.
Về nhà phải đi khám bác sĩ thôi.
Cô trả lời Ninh Lạc: "Đương nhiên là tới tìm cậu. Đừng quên chúng ta đến là để ăn tối với nhà đầu tư, không phải để cậu ôm WC táo bón, mau trở lại đi."
Tôn Thiệu Nghi hoàn toàn không thích tên diễn viên đã không có thực lực tính khí lại rất tệ này, nhưng cô càng chán ghét bầu không khí tràn ngập mùi khói thuốc trong phòng nên mới tới gọi cậu ta.
Ninh Lạc thấy cô liếc nhìn mấy người đàn ông phía sau, rồi bước đi xa dần trên đôi giày cao gót, liền vội vàng đuổi theo.
【 Thần kinh vững thật đấy, lúc nãy còn tưởng người chặn cửa WC nam không phải là cô cơ. 】
【 Chị gái lạnh lùng như âm tám độ; Chị gái tự tin, toả sáng muôn trùng! 】
Ninh Lạc vừa ngẩng đầu thì thấy bóng lưng Tôn Thiệu Nghi lảo đảo.
【 Chị gái này sao ngay cả giày cao gót cũng không kiểm soát nổi thế? 】
Tiếng giày cao gót nện trên mặt đất càng lúc càng lớn, như thể muốn đâm lủng một cái lỗ trên sàn.
Về nhà phải đi khám bác sĩ ngay!
-
Ninh Lạc đẩy cửa phòng riêng ra, bị mùi khói thuốc xộc vào mũi làm ho sặc sụa.
Cả phòng đều quay lại nhìn cậu.
Đạo diễn Vương Lâm phản ứng đầu tiên: "Đến rồi à? Vào đi."
Thái độ không mấy thân thiện.
Vì là một diễn viên được nhét vào bằng cửa sau nên Vương Lâm rất ghét sự tồn tại của Ninh Lạc, thậm chí còn có thành kiến với cả Ninh Tịch Bạch.
Nếu không phải sếp Lý yêu cầu dẫn cậu tới, Vương Lâm còn lâu mới muốn dẫn cậu theo.
Lý Chí Cương vừa nhìn thấy Ninh Lạc hai mắt liền sáng ngời.
Quả nhiên rất giống, thậm chí còn đẹp hơn cả Ninh Tịch Bạch.
Ninh Tịch Bạch là người nhà họ Ninh không thể chơi đùa được, nhưng tìm một người thay thế thì không vấn đề gì, mấy minh tinh thấp bé này rất dễ nắm bắt.
Lý Chí Cương nghĩ vậy, vẫy tay với Ninh Lạc, cười hoà ái: "Tiểu Lạc, sao lại đi lâu thế? Lại đây, ngồi bên này."
Radar của Ninh Lạc hú inh ỏi, ánh mắt đánh giá đầy ẩn ý kiểu này cậu đã gặp nhiều rồi, toàn là những kẻ não nằm trong quần. Đang suy xem nên từ chối thế nào thì bị Tôn Thiệu Nghi kéo ngồi xuống phía bên kia.
Tôn Thiệu Nghi lạnh lùng giáo huấn: "Bên cạnh sếp Lý là chỗ cậu có thể ngồi sao?"
Lý Chí Cương bất mãn: "Thiệu Nghi, đây là có ý gì?"
Giọng điệu Tôn Thiệu Nghi có phần cứng rắn: "Để sếp Lý chê cười, cậu ấy tính khí không tốt, nói năng lại thiếu suy nghĩ, sợ sẽ đắc tội ngài."
Lý Chí Cương cảm thấy bị mất mặt, hừ một tiếng.
Vương Lâm thấy bầu không khí căng thẳng liền vội vàng hoà giải, sau vài lần kính rượu sắc mặt Lý Chí Cương mới dịu đi: "Đạo diễn Vương, tôi biết đoàn làm phim của cậu đang cần vốn gấp. Nếu là người khác tôi sẽ không đầu tư nhưng cậu là do lão Trương giới thiệu, tôi cũng đã xem qua dự án, quả thật không tệ."
Vương Lâm cười theo: "Được sếp Lý và sếp Trương ưu ái là vinh hạnh của tôi."
Lý Chí Cương: "Vốn dĩ đã nói với cậu ngày mai sẽ ký hợp đồng nhưng ngày mai tôi có việc phải bay về, chi bằng chúng ta cứ ký hợp đồng ở đây luôn để khỏi phiền phức."
Chuyện này quá đột ngột. Vương Lâm chần chờ: "Chuyện này...... Sếp Lý, sao lại gấp vậy?"
"Tôi là người thẳng thắn không thích vòng vo." Lý Chí Cương ra hiệu cho thư ký đưa hợp hợp đồng cho Vương Lâm, "Hợp đồng đã được soạn sẵn từ lần gặp trước rồi, đạo diễn Vương xem qua đi."
Vương Lâm tiếp nhận hợp đồng.
Hợp đồng đúng là bản được thảo luận đôi bên từ lần trước, đã qua kiểm tra của luật sư và chốt các điều khoản, đều không có vấn đề gì.
Chỉ là vốn dĩ ngày mai mới diễn ra buổi ký kết hợp đồng trang trọng, giờ mà ký luôn thì có vẻ quá qua loa, Lý Chí Cương cũng không hề báo trước với anh ta.
"Đạo diễn Vương không muốn ký ngay bây giờ? Đây là lỗi của tôi, nhưng quả thật tôi có chút việc nhỏ cần giải quyết vào ngày mai. Nếu không được thì để lần sau vậy, đợi tôi giải quyết xong việc rồi hẵng nói." Lý Chí Cương bình tĩnh nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lại dừng trên người Ninh Lạc, không biết đang toan tính điều gì.
Vương Lâm vừa nghe liền lâm vào hoảng hốt.
Lý Chí Cương có thể đợi, nhưng anh ta thì không.
Giải quyết xong việc? Phải đợi đến khi nào mới được?
Nghĩ đến tình trạng thiếu thốn ngân sách của đoàn làm phim, Vương Lâm dao động, tay chạm vào cây bút ký.
Người đưa tiền không do dự thì người nhận tiền có gì mà đắn đo.
Anh ta cúi đầu, bỏ lỡ mất ánh sáng lập loè trong mắt Lý Chí Cương.
Ninh Lạc vừa ngồi xuống đã biến mình thành người tàng hình chỉ lo ăn uống, thấy hai người bọn họ lâm vào cục diện bế tắc, cậu liếc nhìn Vương Lâm.
Với thị lực siêu việt 5.0 giúp cậu có thể thấy rõ tên trên hợp đồng.
Lý Chí Cương.
Cái tên quen thuộc đến đáng sợ.
Nội dung cuốn tiểu thuyết vừa mới tiếp nhận lập tức hiện lên.
Ngay khi Vương Lâm định ký tên để hoàn tất hợp tác, đột nhiên nghe thấy tiếng hét đinh tai của Ninh Lạc.
【 Aaaaa vì sao không điều tra kĩ đã ký hợp đồng chứ! Đạo diễn Vương, tinh thần ông chú còn ổn không vậy? Nhà đầu tư này chính là tay rửa tiền chuyên nghiệp đấy! 】
Động tác Vương Lâm dừng lại: "...... Ninh Lạc, cậu nói bậy bạ gì đấy?"
Âm thanh này tựa như cú nổ trong tai, cơn lốc quét qua đỉnh đầu anh ta vậy.
Còn có cậu ta nói vậy là có ý gì?
Rửa tiền gì chứ?
Ninh Lạc: "Hả? Em có nói gì đâu."
Vương Lâm nhìn quanh, mọi người đều đang ngơ ngác nhìn anh ta, chỉ có Tôn Thiệu Nghi là biểu cảm kỳ lạ.
Nghe lầm?
Sao có thể?
Anh ta lại cầm cầm bút lên, chỉ là ánh mắt vẫn dừng trên mặt Ninh Lạc.
Ninh Lạc không nhìn anh ta mà chăm chăm nhìn cây bút.
【 Đoàn làm phim này tiêu chắc rồi, mình cũng sẽ ngủm cù đẻo theo. Hừ hừ ha ha, chết thì đừng kéo theo tui, tui đi tìm chỗ khác đây! 】
"Ninh Lạc!" Chủ nghĩa duy vật của Vương Lâm nháy mắt sụp đổ, anh ta vội vàng hét lên ngắt lời Ninh Lạc, "Cậu đã làm gì tôi hả!?"
Ninh Lạc không mở miệng!
Hình như anh ta nghe được tiếng lòng của cậu!
Trên đời sao lại xảy ra chuyện hoang đường thế được?!
"...... Hả?" Ninh Lạc bình tĩnh chớp chớp mắt.
【 Nói như thể tui vừa làm một nháy với ông vậy, ông chú à, ông không nằm trong danh sách săn mồi của tui đâu, sao mà tự dưng hét toáng lên thế? ( Cởi quần ) ( Không cứng nổi ) ( Châm điếu thuốc ) 】
Tôn Thiệu Nghi: "!!!"
Vương Lâm: "......?"
Anh ta nhìn đăm đăm khuôn mặt vô tội của Ninh Lạc.
Đối phương không hiểu gì, thử cười với anh ta một cái, nụ cười ngượng ngùng, đôi môi đỏ mọng bóng nhẫy, bên má còn có lúm đồng tiền lấp ló.
Đậu má! Gặp quỷ!
Tiếng chuông điên thoại vang lên liên tục từ trong túi, một bàn tay lấy nó ra nhưng không may đã ấn vào nút nghe.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lo lắng: "Anh hai, ba mẹ và anh cả đang chờ anh về ăn cơm, sao anh vẫn chưa về?"
Ninh Lạc lộ vẻ tuyệt vọng.
Anh hai cậu ngủm tám đời rồi.
Có việc thì đốt giấy. Việc nhỏ gọi hồn, việc lớn đào mộ.
Cậu nhìn chằm chằm vào ba chữ " Ninh Tịch Bạch" trên màn hình, không muốn chấp nhận sự thật mình đã xuyên sách.
Khó khăn lắm mới giành được giải 'Nam phụ xuất sắc nhất' còn chưa kịp cầm nóng tay, thậm chí lời phát biểu nhận giải cũng chưa kịp thốt ra đã bị đèn chùm trên trần rơi trúng ngất lịm.
Khi mở mắt ra đã thấy mình đang ở trong phòng vệ sinh của một khách sạn xa lạ.
Chưa dừng lại ở đó, điều tồi tệ hơn là cậu lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết 18+ np vạn người mê.
Nhớ lại hai phần ba truyện đều là mấy tình tiết mosanic xoay quanh việc nhân vật chính dùng thân thể để chinh phục giới giải trí và không ngừng khám phá giới hạn cơ thể, Ninh Lạc chìm trong im lặng.
Loại văn học Hải Đường đối với cậu mà nói vẫn quá đỗi vượt mức tưởng tượng.
Chủ nhân thân thể này chính là bia đỡ đạn cùng tên trong tiểu thuyết, một minh tinh nổi tiếng nhờ scandal.
Đồng thời cũng là cậu chủ thật sự bị thất lạc nhà họ Ninh, sau khi tìm về thì trở thành cậu hai trong nhà, trong lòng lúc nào cũng đố kị với cậu con trai thứ ba giả là Ninh Tịch Bạch nên luôn tìm cách gây rắc rối.
Địa vị nguyên chủ và Ninh Tịch Bạch ở giới giải trí khác nhau một trời một vực, Ninh Tịch Bạch dựa vào hào quang vạn người mê càn quét toàn bộ giới giải trí, cuối cùng dưới sự trợ giúp của nhóm công mà giành được danh hiệu Ảnh đế, kế thừa gia sản nhà họ Ninh, cả tình yêu lẫn sự nghiệp đều kết thúc viên mãn.
Còn nguyên chủ thì thanh danh tan nát, sau khi rút khỏi giới giải trí và ra nước ngoài vẫn thường xuyên bị lôi ra dìm hàng để làm nổi bật cuộc sống tốt đẹp của nhân vật chính. Cuối cùng vô tình bị cuốn vào một cuộc đấu súng, chết ngay tại chỗ.
Một nhân vật làm nền hoàn hảo.
Ninh Lạc siết chặt nắm đấm, bóng tối dần bao trùm.
Điên rồi! Hoàn toàn phát điên rồi!
Ninh Tịch Bạch thấy cậu không nói gì liền tiếp tục: "Anh hai, anh không phải vẫn còn tức giận về vụ đạo diễn hiểu lầm anh chứ? Chuyện đó em thật sự không cố ý đâu, chỉ là thấy mình không diễn được không bằng nhường cho anh thì hơn thôi, anh đừng để bụng mà."
Câu nói sao nồng nặc mùi 'trà xanh' thế nhỉ? Ninh Lạc lục lọi kí ức, phát hiện ra bông sen trắng ngây thơ trong sáng trong nguyên tác dường như chẳng hề đơn thuần cho lắm.
Ninh Tịch Bạch và nguyên chủ có ngoại hình tương tự nên thường xuyên bị đem ra so sánh trong giới dẫn đến fans hai bên trở thành kẻ thù không đội trời chung, chẳng có lí do gì cũng phải lôi nhau ra móc mỉa mới đã cái nư. Mấy ngày trước hai bên mới vừa quậy đục nước bởi vì có tin đồn vai diễn của Ninh Tịch Bạch trong một bộ phim đột ngột bị thay thế, đổi thành Ninh Lạc sẽ thủ vai nam thứ.
Nghe được tin này, fan Ninh Tịch Bạch chỉ hận không thể leo qua đường mạng để xé xác Ninh Lạc, mắng cậu vì dám cướp vai, đi cửa sau, không biết xấu hổ bán thân cầu vinh. Do tai tiếng Ninh Lạc nhiều không đếm xuể, tiền án cũng nhiều không kém nên cư dân mạng đều thương cảm đau lòng cho Ninh Tịch Bạch, người qua đường lướt qua đều sẽ vào phỉ nhổ vùi dập cậu.
Có trời mới biết cái vai nam thứ này là Ninh Tịch Bạch tự nguyện nhường lại với lý do: "Gần đây lịch trình em dày đặc quá không thể nào tham gia bộ phim này được, đưa cho người khác còn không bằng đưa cho anh hai đóng, dù sao cũng là người một nhà."
Người một nhà cái beep.
Nói thẳng ra là: Cái gì tôi không cần thì sẽ thải cho anh.
Ấy vậy mà nguyên chủ lại tin vào điều đó, nghĩ rằng cậu ta đang nhượng bộ, lấy lòng cậu chủ thật là mình liền ngu ngốc nhận lấy.
Ninh Tịch Bạch cố tình nhắc đến chuyện này.
Ngón tay cậu ta đặt sẵn trên nút loa, chỉ cần Ninh Lạc mở miệng mắng chửi sẽ 'lỡ tay' bật loa ngoài cho ba mẹ Ninh và anh cả nghe.
Ai bảo kẻ thua kém này lại bất ngờ vượt mặt, biến cậu ta từ đứa con út thành 'Cậu ba' hữu danh vô thực, trở thành đề tài bàn tán của bạn bè, cướp mất tất cả của cậu ta.
Ninh Tịch Bạch sao có thể cam tâm?
Ninh Lạc mở miệng: "Anh không giận."
Ninh Tịch Bạch: "Anh hai đừng...... Hả?"
Sao lại không giống như tưởng tượng?
Diễn biến tình huống hoàn toàn lệch kế hoạch ban đầu, nhưng ngón tay đã nhanh hơn một bước ấn vào nút loa.
Thế là tại bàn ăn, ba mẹ và Ninh Dương đều nghe thấy phát ngôn đầy chấn động của Ninh Lạc.
"Anh biết em muốn cho anh những cơ hội phát triển tốt hơn, tâm ý của em anh đều hiểu hết, cũng hiểu tại sao em lại dùng thủ đoạn này để mọi người hiểu lầm. Suy cho cùng chúng ta đã trở thành anh em nên em không dám thể hiện tình cảm với anh như trước đây, mà lựa chọn cách âm thầm bảo vệ."
"Anh biết em hiện tại rất đau khổ, em từng vì muốn có được anh mà thậm chí leo lên cả giường để quyến rũ, nói rằng bị đùa bỡn thế nào cũng không sao cả. Nhưng anh đã sớm nói chúng ta không thể nào đâu."
"Tiểu Bạch" Ninh Lạc gọi vô cùng chân thành, dưới toà nhà cậu cũng có một chú chó hoang gọi là Tiểu Bạch, giọng nói trầm lắng, mang theo ba phần thương tâm, năm phần cô liêu và hai phần mất mát, "Quên anh đi, đừng yêu anh quá nhiều."
Người nhà họ Ninh:???
Ninh Tịch Bạch:???
Anh ta đang nói nhăng nói cuội gì vậy?!
Ninh Tịch Bạch gấp gáp: "Anh hai, anh say rồi nói đùa -- alo? Alo?!"
Đầu dây bên kia dứt khoát cúp máy.
Để lại Ninh Tịch Bạch phải đối mặt với ba cặp mắt vừa khiếp sợ vừa không dám tin đang đổ dồn lên mình từ bàn ăn.
Ba Ninh kinh hãi làm rơi đũa: "Chuyện là thế nào? Con mau giải thích rõ ràng đi!"
Người hầu trong nhà đều hóng hớt vểnh tai nghe ngóng.
Đứa con nuôi bị nhận nhầm mà lại dám có suy nghĩ đó với anh trai trên danh nghĩa?
Anh em loạn luân? Thể loại cấm kỵ? Kịch tính quá!
Ninh Tịch Bạch đối diện với khuôn mặt đen như mực của ba Ninh không thể thốt ra được một câu nào, trong lòng căm hận cái tên đột nhiên phát điên kia.
Cmn, ai thèm thích anh ta chứ!
Tên cuồng tự luyến!
-
Ninh Lạc cúp máy xong cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên.
Ninh Tịch Bạch cũng thật xui xẻo, đụng trúng lúc cậu đang bực mình.
Cậu đã bị cốt truyện làm cho phát điên, chẳng lẽ lại không được phép làm cho nhân vật chính trong nguyên tác phát điên theo sao?
Ở ngoài đời, danh phận là do chính mình tự đặt, vậy thì hôm nay cứ đóng vai mỹ nam bị nhân vật thụ chính phát điên si tình một lúc xem nào.
"Haizz, chẳng ai hiểu tôi cả, các người chỉ yêu vẻ bề ngoài của tôi mà thôi." Ninh Lạc diễn đến nghiện luôn rồi, siết cổ tay thở dài, ngắm nhìn khuôn mặt mình trong gương thêm một lát.
May mà mặt vẫn còn nguyên vẹn. Ninh Lạc sở hữu gương mặt thanh tú tựa mối tình đầu, đường nét tinh xảo trong sáng. Ở cuối đuôi mắt hơi xếch có một nốt ruồi nhỏ, khi ngước lên, nốt ruồi sẽ ẩn vào nếp gấp mí mắt.
Ninh Lạc cười trước gương lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào, ánh mắt mang theo vẻ ngây ngô mềm mại.
Áp lực quá lớn thì nên giải toả một chút, nhìn xem, chẳng phải cậu đây đã trở lại bình thường rồi sao?
Nhìn vào ba chữ "Ninh Tịch Bạch" trong danh bạ điện thoại, Ninh Lạc nghĩ ngẫm rồi đổi thành cái tên khác.
【 Bồ Tát nam sexy 】
Giờ mới khớp nè.
Vô cùng hợp với mục đích chính của văn học Hải Đường.
"Không ngờ nợ đào hoa của cậu không ít nhỉ, Tiểu Bạch lại là ai nữa đây?"
Giọng nói đột ngột xuất hiện doạ cậu giật bắn mình, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy một người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa cao đang khoanh tay đứng ở cửa.
Là nữ chính của đoàn phim - Tôn Thiệu Nghi.
Thấy cậu nhìn mình, cô liếc qua Ninh Lạc từ trên xuống dưới một lượt, mở lời chế giễu: "Còn tưởng cậu bị rơi vào bồn cầu không vớt lên được rồi chứ, đi vệ sinh nửa ngày không thấy quay lại."
Ninh Lạc hít sâu một hơi, hoàn toàn phớt lờ nửa câu sau của cô, chỉ nghe thấy hai chữ 'Tiểu Bạch'.
Cô đến từ lúc nào? Nghe thấy hết rồi á?
Nhớ lại mấy lời mình vừa bịa ra, ngón chân Ninh Lạc quắn quéo cuộn tròn lại.
Đủ rồi, thân thể cậu lại không thoải mái.
Cậu phát điên là nhắm vào tên giả nai nhưng cũng không muốn cho người quen biết đâu, đặc biệt là những người sẽ phải ở chung đoàn phim trong hai ba tháng tới!
【 A a a a a cái này thì có khác gì ị phân trước mặt người khác đâu! Ôi hình tượng của tôi ơi! 】
Tôn Thiệu Nghi bị tiếng hét chói tai làm cho nhức óc, định nói cậu mau câm miệng nhưng đột nhiên nhận ra điều gì đó, dần trố mắt.
Khoan đã, vừa rồi Ninh Lạc đâu có mở miệng?
Ninh Lạc đối diện với biểu cảm cau mày khó hiểu của cô, hàng mi run rẩy, ngón tay bấu chặt vào ống tay áo, cố gắng chuyển chủ đề: "Ơ...... Chị Thiệu Nghi, sao chị lại ở đây?"
【 Sao lại nhìn tui bằng ánh mắt đó? Thế quái nào vẫn còn nhìn? Đừng nhìn nữa! Nụ cười của tui không duy trì quá một giây nữa đâu! Tui đi Gucci ăn chuối chiên, ăn chuối chiên đi Gucci, vì vỏ chuối là kết tinh tình yêu của Tôn Ngộ Không và Đường Tăng, là chiến thắng của thể loại niên hạ ngạo kiều x thanh lãnh, nhưng hải âu không thể đứng trên bàn vỗ tay, tui biết điều này sẽ khiến Bali bị xâm chiếm bởi kangaroo và tui sẽ trở thành trùm giang hồ thành phố Gotham! 】
Tràng tiếng lòng của Ninh Lạc như sóng vỗ dồn dập, biểu cảm Tôn Thiệu Nghi cũng thay đổi theo từng đợt sóng.
Cô thấy rõ ràng Ninh Lạc không hề mở miệng!
"Ninh Lạc, cậu vừa mới...... Nói chuyện à?"
"Em có nói mà" Ninh Lạc cảm thấy phản ứng cô quái quái, chớp chớp mắt, "Em hỏi chị sao lại ở đây đó?"
Đây là WC nam mà? Cô đứng chặn ở đây, mấy anh chàng phía sau mắc tiểu sắp són ra quần cũng không dám vào.
"Không phải câu này...... Thôi bỏ đi."
Tôn Thiệu Nghi cảm thấy chuyện này quá quỷ dị, có thể là gần đây mệt mỏi quá nên sinh ra ảo giác.
Dù Ninh Lạc có mở miệng thì cũng không thể nói những lời điên khùng thế được, cậu ta giỏi nhất là giả vờ, đặc biệt là trước mặt fans, lúc nào cũng tỏ ra ngây thơ e thẹn.
Nhất định là ảo giác.
Về nhà phải đi khám bác sĩ thôi.
Cô trả lời Ninh Lạc: "Đương nhiên là tới tìm cậu. Đừng quên chúng ta đến là để ăn tối với nhà đầu tư, không phải để cậu ôm WC táo bón, mau trở lại đi."
Tôn Thiệu Nghi hoàn toàn không thích tên diễn viên đã không có thực lực tính khí lại rất tệ này, nhưng cô càng chán ghét bầu không khí tràn ngập mùi khói thuốc trong phòng nên mới tới gọi cậu ta.
Ninh Lạc thấy cô liếc nhìn mấy người đàn ông phía sau, rồi bước đi xa dần trên đôi giày cao gót, liền vội vàng đuổi theo.
【 Thần kinh vững thật đấy, lúc nãy còn tưởng người chặn cửa WC nam không phải là cô cơ. 】
【 Chị gái lạnh lùng như âm tám độ; Chị gái tự tin, toả sáng muôn trùng! 】
Ninh Lạc vừa ngẩng đầu thì thấy bóng lưng Tôn Thiệu Nghi lảo đảo.
【 Chị gái này sao ngay cả giày cao gót cũng không kiểm soát nổi thế? 】
Tiếng giày cao gót nện trên mặt đất càng lúc càng lớn, như thể muốn đâm lủng một cái lỗ trên sàn.
Về nhà phải đi khám bác sĩ ngay!
-
Ninh Lạc đẩy cửa phòng riêng ra, bị mùi khói thuốc xộc vào mũi làm ho sặc sụa.
Cả phòng đều quay lại nhìn cậu.
Đạo diễn Vương Lâm phản ứng đầu tiên: "Đến rồi à? Vào đi."
Thái độ không mấy thân thiện.
Vì là một diễn viên được nhét vào bằng cửa sau nên Vương Lâm rất ghét sự tồn tại của Ninh Lạc, thậm chí còn có thành kiến với cả Ninh Tịch Bạch.
Nếu không phải sếp Lý yêu cầu dẫn cậu tới, Vương Lâm còn lâu mới muốn dẫn cậu theo.
Lý Chí Cương vừa nhìn thấy Ninh Lạc hai mắt liền sáng ngời.
Quả nhiên rất giống, thậm chí còn đẹp hơn cả Ninh Tịch Bạch.
Ninh Tịch Bạch là người nhà họ Ninh không thể chơi đùa được, nhưng tìm một người thay thế thì không vấn đề gì, mấy minh tinh thấp bé này rất dễ nắm bắt.
Lý Chí Cương nghĩ vậy, vẫy tay với Ninh Lạc, cười hoà ái: "Tiểu Lạc, sao lại đi lâu thế? Lại đây, ngồi bên này."
Radar của Ninh Lạc hú inh ỏi, ánh mắt đánh giá đầy ẩn ý kiểu này cậu đã gặp nhiều rồi, toàn là những kẻ não nằm trong quần. Đang suy xem nên từ chối thế nào thì bị Tôn Thiệu Nghi kéo ngồi xuống phía bên kia.
Tôn Thiệu Nghi lạnh lùng giáo huấn: "Bên cạnh sếp Lý là chỗ cậu có thể ngồi sao?"
Lý Chí Cương bất mãn: "Thiệu Nghi, đây là có ý gì?"
Giọng điệu Tôn Thiệu Nghi có phần cứng rắn: "Để sếp Lý chê cười, cậu ấy tính khí không tốt, nói năng lại thiếu suy nghĩ, sợ sẽ đắc tội ngài."
Lý Chí Cương cảm thấy bị mất mặt, hừ một tiếng.
Vương Lâm thấy bầu không khí căng thẳng liền vội vàng hoà giải, sau vài lần kính rượu sắc mặt Lý Chí Cương mới dịu đi: "Đạo diễn Vương, tôi biết đoàn làm phim của cậu đang cần vốn gấp. Nếu là người khác tôi sẽ không đầu tư nhưng cậu là do lão Trương giới thiệu, tôi cũng đã xem qua dự án, quả thật không tệ."
Vương Lâm cười theo: "Được sếp Lý và sếp Trương ưu ái là vinh hạnh của tôi."
Lý Chí Cương: "Vốn dĩ đã nói với cậu ngày mai sẽ ký hợp đồng nhưng ngày mai tôi có việc phải bay về, chi bằng chúng ta cứ ký hợp đồng ở đây luôn để khỏi phiền phức."
Chuyện này quá đột ngột. Vương Lâm chần chờ: "Chuyện này...... Sếp Lý, sao lại gấp vậy?"
"Tôi là người thẳng thắn không thích vòng vo." Lý Chí Cương ra hiệu cho thư ký đưa hợp hợp đồng cho Vương Lâm, "Hợp đồng đã được soạn sẵn từ lần gặp trước rồi, đạo diễn Vương xem qua đi."
Vương Lâm tiếp nhận hợp đồng.
Hợp đồng đúng là bản được thảo luận đôi bên từ lần trước, đã qua kiểm tra của luật sư và chốt các điều khoản, đều không có vấn đề gì.
Chỉ là vốn dĩ ngày mai mới diễn ra buổi ký kết hợp đồng trang trọng, giờ mà ký luôn thì có vẻ quá qua loa, Lý Chí Cương cũng không hề báo trước với anh ta.
"Đạo diễn Vương không muốn ký ngay bây giờ? Đây là lỗi của tôi, nhưng quả thật tôi có chút việc nhỏ cần giải quyết vào ngày mai. Nếu không được thì để lần sau vậy, đợi tôi giải quyết xong việc rồi hẵng nói." Lý Chí Cương bình tĩnh nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lại dừng trên người Ninh Lạc, không biết đang toan tính điều gì.
Vương Lâm vừa nghe liền lâm vào hoảng hốt.
Lý Chí Cương có thể đợi, nhưng anh ta thì không.
Giải quyết xong việc? Phải đợi đến khi nào mới được?
Nghĩ đến tình trạng thiếu thốn ngân sách của đoàn làm phim, Vương Lâm dao động, tay chạm vào cây bút ký.
Người đưa tiền không do dự thì người nhận tiền có gì mà đắn đo.
Anh ta cúi đầu, bỏ lỡ mất ánh sáng lập loè trong mắt Lý Chí Cương.
Ninh Lạc vừa ngồi xuống đã biến mình thành người tàng hình chỉ lo ăn uống, thấy hai người bọn họ lâm vào cục diện bế tắc, cậu liếc nhìn Vương Lâm.
Với thị lực siêu việt 5.0 giúp cậu có thể thấy rõ tên trên hợp đồng.
Lý Chí Cương.
Cái tên quen thuộc đến đáng sợ.
Nội dung cuốn tiểu thuyết vừa mới tiếp nhận lập tức hiện lên.
Ngay khi Vương Lâm định ký tên để hoàn tất hợp tác, đột nhiên nghe thấy tiếng hét đinh tai của Ninh Lạc.
【 Aaaaa vì sao không điều tra kĩ đã ký hợp đồng chứ! Đạo diễn Vương, tinh thần ông chú còn ổn không vậy? Nhà đầu tư này chính là tay rửa tiền chuyên nghiệp đấy! 】
Động tác Vương Lâm dừng lại: "...... Ninh Lạc, cậu nói bậy bạ gì đấy?"
Âm thanh này tựa như cú nổ trong tai, cơn lốc quét qua đỉnh đầu anh ta vậy.
Còn có cậu ta nói vậy là có ý gì?
Rửa tiền gì chứ?
Ninh Lạc: "Hả? Em có nói gì đâu."
Vương Lâm nhìn quanh, mọi người đều đang ngơ ngác nhìn anh ta, chỉ có Tôn Thiệu Nghi là biểu cảm kỳ lạ.
Nghe lầm?
Sao có thể?
Anh ta lại cầm cầm bút lên, chỉ là ánh mắt vẫn dừng trên mặt Ninh Lạc.
Ninh Lạc không nhìn anh ta mà chăm chăm nhìn cây bút.
【 Đoàn làm phim này tiêu chắc rồi, mình cũng sẽ ngủm cù đẻo theo. Hừ hừ ha ha, chết thì đừng kéo theo tui, tui đi tìm chỗ khác đây! 】
"Ninh Lạc!" Chủ nghĩa duy vật của Vương Lâm nháy mắt sụp đổ, anh ta vội vàng hét lên ngắt lời Ninh Lạc, "Cậu đã làm gì tôi hả!?"
Ninh Lạc không mở miệng!
Hình như anh ta nghe được tiếng lòng của cậu!
Trên đời sao lại xảy ra chuyện hoang đường thế được?!
"...... Hả?" Ninh Lạc bình tĩnh chớp chớp mắt.
【 Nói như thể tui vừa làm một nháy với ông vậy, ông chú à, ông không nằm trong danh sách săn mồi của tui đâu, sao mà tự dưng hét toáng lên thế? ( Cởi quần ) ( Không cứng nổi ) ( Châm điếu thuốc ) 】
Tôn Thiệu Nghi: "!!!"
Vương Lâm: "......?"
Anh ta nhìn đăm đăm khuôn mặt vô tội của Ninh Lạc.
Đối phương không hiểu gì, thử cười với anh ta một cái, nụ cười ngượng ngùng, đôi môi đỏ mọng bóng nhẫy, bên má còn có lúm đồng tiền lấp ló.
Đậu má! Gặp quỷ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương