Ý tưởng nữ cải nam trang này là do Tuệ Hương và Tuệ Hoa đưa ra, khi các nàng nhắc đến, Thẩm Thư Dao liền đồng ý, cảm thấy đây là một giải pháp tốt. Nếu Tạ Ngật nói không được mang theo nữ tử, thì nàng giả nam không phải là được rồi sao? Như vậy là đi theo được rồi chứ?

Sau khi hạ quyết tâm, nàng chọn một bộ quần áo mà Tạ Ngật ít khi mặc, nhờ Linh Xuân sửa lại. Tuy nhiên sau khi sửa xong, quần áo vẫn rộng, mặc lên người nàng có vẻ thùng thình, khiến nàng trông càng nhỏ nhắn. Nhìn tổng thể, nàng giống như một tiểu công tử xinh đẹp tuấn tú.

Thẩm Thư Dao giơ tay lên, cúi đầu nhìn mình trong bộ quần áo, cảm thấy rất hài lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Tạ Ngật và vẻ mặt cau mày, nàng cảm thấy có lẽ hắn không vui, cảm thấy nàng đang làm loạn. 

“Ta mặc như vậy không được sao?” Thẩm Thư Dao hỏi hắn, không quá thoải mái giật nhẹ cổ ảo. “Chàng nói không mang theo nữ tử, bây giờ ta là nam tử, như vậy không vấn đề chứ?”

Tạ Ngật bất đắc dĩ, “Nàng cho rằng đổi bộ quần áo là được à? Huống chi cũng không phải chuyện quần áo.”

“Ta biết.” Nàng dẩu môi, đứng trước mắt hắn, mặt mày rũ xuống mang vẻ tủi thân,Chỉ là phải tách ra lâu như vậy, ta không muốn…”

Tưởng tượng đến lúc phải tách ra thời gian lâu như vậy, nàng liền không muốn, không bỏ được. Chỉ là xem  thái độ Tạ Ngật, hắn bỏ được nàng.

Nghĩ tới đây, Thẩm Thư Dao trong lòng không quá thoải mái, tức giận nói: “Thế nào? Chàng bỏ được ta.”

Nam nhân lắc đầu, thật là hết cách với nàng, “Lần này án kiện trọng đại, có lẽ sẽ có nguy hiểm, không thể mang theo nàng.”

“Nguy hiểm bao nhiêu?”

Có đôi khi Thẩm Thư Dao thực ngoan cố, một hai phải hỏi đến cùng, Tạ Ngật không nói rõ ràng nàng liền vẫn luôn hỏi, thẳng đến khi hắn nói rõ mới thôi. Tạ Ngật cũng phát hiện, có lúc bất đắc dĩ, thậm chí còn đau đầu.

Nhưng lại không thể không nhẫn nại trả lời: “Bị thương đều là việc nhỏ.”

Nghiêm trọng như vậy, vậy chính là vô cùng nguy hiểm.

Nàng càng muốn đi theo !

Nàng rót một ly trà cho Tạ Ngật, với vẻ mặt lấy lòng, đặt trước mặt hắn, phân tích rõ ràng: “Nếu đây là một vụ án rất quan trọng, vậy người trong cuộc có thể biết chàng sẽ đi không? Nếu họ biết trước chàng sẽ đi, còn hiểu rõ chàng đi đâu, thì chắc chắn sẽ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, thậm chí còn có thể ám sát chàng.”

“Nhưng nếu là chàng mang theo ta, ta có thể giúp chàng yểm trợ, bọn họ tất nhiên không thể đoán trước được Tạ đại nhân sẽ mang theo nữ quyến đi phá án, đúng không?”

Nàng nghiêng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh, không chớp mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn mỹ của Tạ Ngật, chỉ thấy nam nhân mỉm cười, sau đó gật gật đầu, tán đồng nói: “Có đạo lý.”

“Đúng không! Biện pháp này được không, ta đã nói mang theo ta hữu dụng mà!”

Đôi tay hưng phấn nắm lấy vai hắn, cảm giác ngay sau đó Tạ Ngật liền sẽ đồng ý nàng.

Thẩm Thư Dao chờ đợi nhìn chằm chằm vào mắt hắn, nam nhân nháy mắt thu lại ý cười nhẹ nhẹ, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Vậy cũng không được, ở nhà chờ.”

Gương mặt kích động tươi cười biến mất, tâm trạng rơi xuống đáy vực, hoàn toàn không còn cách nào. Thẩm Thư Dao xụ mặt không muốn nói chuyện, hầm hừ đi ra ngoài, dưới chân dùng sức dẫm lên mặt đất, như đang phát ti3t.

“Đi đâu?”

“Đi thay quần áo!” Thuận tiệm ném bộ quần áo này đi, dù sao cũng không dùng được.

“Quay lại.”

Tạ Ngật ra tiếng ngăn cản, vuốt cái mũi, nhìn quét qua nàng, vừa rồi cố giải thích, không thưởng thức kĩ càng, trước mắt nghiêm túc xem, phát hiện bộ dạng nàng ăn mặc nam trang có một phen phong tình khác biệt, môi hồng răng trắng, mắt chưa nước long lanh động lòng người. Mặc xiêm y của hắn, càng thêm ái muội, phảng phất cứ như dán vào hắn.

Hầu kết lăn lộn, nuốt một ngụm bảo nàng quay lại.

“Còn có việc, thay đổi chủ ý.”

Nàng nghiêng mắt nhìn hắn, đối với thái độ của hắn vừa rồi bất mãn, trừ khi đồng ý mang nàng đi, những chuyện còn lại, nàng một mực không có hứng thú.

Thẩm Thư Dao quay đầu lại, vừa mới đứng gần hắn, đã bị nam nhân kéo chặt tay, ngay sau đó, nàng liền ngã vào lòng hắn. Nếu là ngày thường, Thẩm Thư Dao chắc hẳn sẽ cảm thấy thẹn thùng kèm chút chờ mong, nhưng hôm nay khác, nàng không có tâm trạng, vì thếtất nhiên cũng không muốn hòa nhã với hắn.

“Buông ra, ta không hứng thú, ta phải về ngủ.”

“Mệt à?”

Nàng có lệ ừ một tiếng, không muốn nhiều lời thêm gì, dùng cả tay lẫn chân, giãy giụa muốn đi ra ngoài. Ai ngờ Tạ Ngật  trực tiếp bế người lên, đặt trên nệm giường trong thư phòng.

“Ngủ ở đây đi, đúng lúc ta cũng mệt mỏi.”

Nam nhân lôi kéo cổ áo, mặt mày dần dần ẩn chứa dục niệm, không chút nào che lấp xuất hiện ở đáy mắt nàng. Thẩm Thư Dao phiền muốn chết, cả giận nói: “Nguyệt sự chưa hết!”

“Ừm.” Giọng nói trầm khàn, đã có khát vọng, “Hôn một hồi.”

Thẩm Thư Dao không tin hắn, mỗi lần đều nói một hồi, hắn nói một hồi, không giống như nàng nghĩ. Nàng bĩu môi, chuyển tròng mắt nghĩ cách, “Hôn thì phải mang ta đi.”

Dứt lời, nam nhân lên giường động tác dừng lại, thở dài một hơi thật sâu, đem quần áo của mình sửa sang lại, tiếp theo lại giúp nàng chỉnh lại quần áo. Nhìn nàng, nói: “Nàng thật là biết chọn thời điểm để yêu cầu.”

Nhìn động tác hắn sửa sang lại quần áo, Thẩm Thư Dao liền biết, hắn không diễn. Tạ Ngật không phải người tham luyến sắc đẹp, sẽ không vì d*c vọng của bản thân mà chậm trễ chính sự. Nàng bội phục điểm này của Tạ Ngật, đồng thời cũng phiền hắn điểm này.

Quá đứng đắn, nàng chen không vào được chỗ trống nào.

Thẩm Thư Dao không muốn dí hỏi, chỉnh lại xiêm y liền trở về, để Tạ Ngật một mình ở thư phòng.

Tuệ Hương nhìn sắc mặt nàng không tốt, nổi giận đùng đùng trở về, liền biết chuyện không thành, nháy mắt sang Tuệ Hoa, bảo nàng qua đi an ủi mấy câu.

Tuệ Hoa hiểu ý, cười hì hì qua đó, nói: “Thiếu phu nhân, buổi tối muốn ăn cái gì, nô tỳ đi làm?”

“Không ăn, không ăn uống gì cả!” Nàng uống một tách trà, vẫn không áp chế được ngọn lửa dưới đáy lòng, “Lấy quần áo của ta lại đây, ta muốn thay quần áo.”

“A, vâng ạ.”

Tuệ Hoa tìm kiện áo váy màu xanh lơ lại đây, một bên giúp nàng một bên nói: “Thiếu phu nhân, còn đi theo sao?”

“Không đi, thích đi thì đi đi.”

“A…”

Nàng tức giận, Tuệ Hoa cũng không nói thêm nữa.

Buổi tối hai người ngồi cùng bàn dùng cơm, một câu cũng không nói, rất nhiều lần Tạ Ngật nói chuyện với nàng, nàng đều lạnh lùng, còn đang tức giận chuyện ban ngày. Thẩm Thư Dao không hé răng, Tạ Ngật cũng liền trầm mặc.

Thẩm Thư Dao ngoài miệng nói không đi, nhưng trong lòng vẫn là không cam lòng, thừa dịp Tạ Ngật đang bận, đem A Tứ gọi tới trước mặt.

Hỏi hắn: “Hắn chuẩn bị khi nào xuất phát?”

A Tứ khó xử, vẻ mặt đau khổ nhìn nàng, “Tiểu nhân không rõ ràng lắm a.”

Nàng hừ một tiếng, lại hỏi: “Vậy các người đi đâu thì cũng phải nói chứ?”

A Tứ vò đầu, cái này càng không thể nói, “Thiếu phu nhân, ngài cũng đừng khó xử ta, ngài vẫn là hỏi đại nhân đi.”

Thẩm Thư Dao bất đắc dĩ trợn trắng mắt, hỏi tiếp: “Mấy người đồng hành? Có nữ tử không?”

A Tứ lau mồ hôi, thần tiên đánh nhau tiểu quỷ chịu nạn a, lại là hắn chịu tội, thiếu phu nhân sao lại không tìm Lưu Nhất hỏi a?

“Này… tiểu nhân khó mà nói được, đại nhân đi ra ngoài đều là bảo mật, không thể nói cho người khác.”

“Thôi thôi vậy, ngươi đi đi.”

A Tứ vâng một tiếng, trốn nhanh như bay, chỉ sợ thiếu phu nhân hối hận, lại đem hắn gọi lại.

Gió lạnh gào thét, càng thêm lạnh. Sáng nay tràn ngập sương sớm, hạt băng nhỏ dừng trên những phiến lá cùng cây cỏ, sáng lấp lánh, giống trân châu vậy.

Thẩm Thư Dao sợ lạnh, một ngày cơ bản đều ở trong phòng, hiếm khi ra khỏi cửa. Hai ngày này cùng Tạ Ngật chiến tranh, càng không muốn hoạt động, Tuệ Hương còn nói, nếu còn tiếp tục thế này, người đều trở nên lười biếng.

Nàng mới không để bụng đâu, dù sao Tạ Ngật cũng sắp ra ngoài rồi, mặc kệ nàng, nàng càng không cần để ý.

Lại qua hai ngày, lúc dùng cơm chiều, Tạ Ngật gần như không ăn uống, thức ăn không ăn được mấy miếng, liền buông chén đũa xuống, nhìn nàng nói: “Ta hôm sau sẽ đi.”

“A.”

Thẩm Thư Dao đang ăn canh, là canh gà, đặc biệt thơm ngon, liên tục uống lên hai chén, khó khăn lắm mới thỏa mãn. Đối với lời Tạ Ngật nói, cảm xúc cũng không dao động, tựa như tiếp nhận rồi, cũng không thèm để ý.

“Đi đường chú ý.”

Lại là một câu nói cho có lệ, Tạ Ngật sao lại nhìn không ra, chỉ là không nghĩ tới nàng còn đang tức giận, âm thầm cảm thán nàng tính tình thật kém, có chút vẻ trẻ con.

Nam nhân banh mặt, thần sắc không vui, “Còn đang giận? Mùa đông lạnh, nàng đi theo sẽ thực sự vất vả.”

Thẩm Thư Dao trợn trắng mắt, cả đêm rốt cuộc cũng chịu nhìn vào mắt hắn, “Ta biết nha, cho nên ta không đi nữa, bây giờ không phải không oán không giận sao?”

Tạ Ngật muốn nói lại thôi, trầm mặc ừm một tiếng.

“Chàng đi rồi, ta phải về nhà ở.”

Tạ Ngật ra ngoài một tháng rưỡi, lúc đó cũng tới năm mới rồi, hoặc là năm sau trở về. Nếu nàng một mình ở Lan Viên, vậy thì nàng càng muốn về nhà ở, cùng cha mẹ đón năm mới. Thẩm Thư Dao tối hôm qua liền nghĩ kỹ rồi, trở về nhà, thì sẽ không cô đơn tịch mịch nữa, có người ở cùng nàng.

“Có thể.” Tạ Ngật gật đầu, lại hỏi: “Ở bao lâu?”

“Chờ chàng trở về.”

Dứt lời, Tạ Ngật bỗng nhiên ngơ ngẩn, biểu cảm thoáng chốc thay đổi, hắn bất đắc dĩ thở dài, “Đừng cáu kỉnh, về nhà ở cũng được, nhưng đừng ở quá lâu.”

“Ta không cáu kỉnh mà, ta chính là nghĩ như vậy, về nhà có người ở cùng ta, một mình ở Lan Viên nhàm chán biết mấy a. Trở về nhà, ta muốn ra ngoài thì ra ngoài, còn có thể cùng Thục Di đi cưỡi ngựa, đi Bắc Sơnngắm tuyết, ta đều nghĩ kỹ cả rồi.”

Nói chuyện ngữ điệu cao chút, khắc khẩu chạm vào là nổ ngay.

Tạ Ngật hít sâu một hơi, cảm xúc bình tĩnh, “Nàng có thể về nhà, có thể ra ngoài, nhưng nếu vẫn luôn ở lại nhà mẹ đẻ, đối với thanh danh của nàng không tốt.”

“Là đối với thanh danh của ta không tốt, hay là đối với thanh danh Tạ phủ không tốt?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện