Tạ Ngật một đêm không trở về, khả năng cao là ở bên ngoài cũng không nghỉ ngơi tốt, trên cằm lông cũng mọc lên, nhìn xanh xao, ánh mắt cũng có vẻ mệt mỏi. Thẩm Thư Dao nhìn lướt qua hắn thì lập tức liền phát hiện, nàng lười đáp lời, phân phó Tuệ Hoa chuẩn bị nước, nàng muốn thay một thân xiêm y.

Ra một chuyến môn, làn váy dính hơi nước, dán ở trên người không thoải mái.

Tạ Ngật nhìn chằm chằm nàng, thấy nàng không phản ứng mình, không nhịn được trầm mặt xuống.

“Thẩm Thư Dao.”

“Ờm, làm sao vậy?”

Lời này hỏi ra, Tạ Ngật nhất thời không biết nên nói cái gì? Cũng không thể nói, một đêm không gặp, sao lại không quan tâm hắn? Tạ Ngật hỏi không ra nổi, vì thế nhàn nhạt đáp về bốn chữ: “Không có việc gì.”

“Ồ”

Nàng thái độ lãnh đạm, xa cách chưa từng có , quá khứ nàng đối xử Tạ Ngật nhiệt tình, quan tâm, thỉnh thoảng mang theo sắc mặt lấy lònchỉ là hiện tại…

Tạ Ngật không quen với thay đổi của nàng, nhưng lại không thể làm gì, trong lòng nghẹn muốn chết, không nơi phát ti3t, sắc mặt liền khó coi vài phần. Thẩm Thư Dao thấy hắn không hề hé răng thì quay đầu lại nhìn một cái, bắt đầu tìm lời để nói.

“Ngươi bận xong rồi?”

“Ừm.” Không biết tại sao, chỉ bởi vì nàng thuận miệng hỏi một câu, Tạ Ngật tâm tình bỗng nhiên tốt lên không ít, vừa rồi cảm xúc bị đè nén tiêu tán không ít.

“Hôm nay đi đâu?”

Thẩm Thư Dao đi vào trong, chuẩn bị tắm rửa thay quần áo, vừa đi vừa trả lời hắn: “Đi gặp Trần Thục Di.”

Chuyện này của Trần Thục Di và Tạ Tuấn, Tạ phủ không ai không biết, hai người cũng coi như trai tài gái sắc, chỉ là Lâm thị chướng mắt võ tướng, vẫn luôn không mở lời, hiện tại tốt rồi. Tạ Ngật là đại ca, nhưng cũng phải nhúng tay vào hôn sự của Tạ Tuấn.

“Nói cái gì?” Tạ Ngật hỏi nhiều thêm một câu.

Không gian chật chội, quanh quẩn hơi nước cùng hương thơm chỉ nữ nhân mới có, mông lung lại ái muội.

Thẩm Thư Dao không đáp lời, ngửa đầu nhìn hắn, nói: “Ta muốn tắm gội thay quần áo.”

Theo nàng tiến vào, chẳng lẽ muốn xem nàng thay quần áo.

Nam nhân sửng sốt, thần sắc mất tự nhiên sờ sờ cái mũi, “Đi ra ngoài chờ nàng.”

Tạ Ngật vành tai đỏ bừng, Thẩm Thư Dao cẩn thận nhìn một lúc, đợi hắn đi rồi, nhịn không được cười khẽ vài tiếng. Tạ đại nhân luôn luôn tự giữ bình tĩnh cũng có thời điểm xấu hổ, khó thấy.

Bên ngoài mưa lất phất, trong phòng phát ra tiếng nước, đảo loạn tâm tình bình tĩnh của Tạ Ngật.

Một lát sau, Thẩm Thư Dao tắm xong bước ra, tóc còn ướt, nàng cầm khăn khô lau tóc, ánh mắt quét qua một vòng, không thấy Tạ Ngật đâu, hỏi Tuệ Hoa mới biết, hắn đã đi vào thư phòng.

Nàng ngồi ở trên giường, thần sắc nhàn nhạt, lại nhớ tới lời của Tuệ Hương, Tạ Ngật sau khi trở về liền đi xem Hiểu Hiểu, bọn họ là nói cái gì?

Nàng quá muốn biết, vì thế đem Tuệ Hương kêu tiến vào, hỏi nàng: “Tạ Ngật tìm Hiểu Hiểu nói cái gì?”

Tuệ Hương lắc đầu, Chỉ một mình nói, không ai nghe thấy, chỉ có Lưu mụ mụ từ xa nhìn thấy hai bóng người.

Đúng vậy, Tạ Ngật là một người cẩn thận, khẳng định sẽ không để người khác nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

Nàng cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu, rồi lên tiếng: “Xem xem Hiểu Hiểu mấy ngày nay bận bịu làm gì?”

“Vâng, nô tỳ biết rồi.”

Tuệ Hương ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mình nàng, không gian yên tĩnh. Thẩm Thư Dao bắt đầu chìm vào suy nghĩ, nếu như Tạ Ngật trực tiếp mở lời với nàng, nói muốn nạp thiếp, liệu nàng có thể đồng ý?

Nàng nghĩ, có lẽ sẽ đồng ý, nhưng nàng không thích việc Tạ Ngật lén lút giấu nàng ăn vụng, đặc biệt là với nha hoàn trong Lan Viên của mình. Cảm giác đó giống như một cái tát vào mặt nàng. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, nàng sẽ không còn mặt mũi nào mà gặp người khác.

Đề cập tới chuyện này, nàng đột nhiên quăng khăn đi, bụm mặt ghé vào trên đùi, trầm mặc thật lâu.

Ban đêm yên tĩnh, ban ngày cũng im lặng đến mức đáng sợ. Nàng và Tạ Ngật cả một ngày nói không được mấy câu. Cảm giác ấy giống như bị rơi vào một trạng thái lạ lẫm, đến nàng cũng nói không nên lời vì sao lại như vậy. Dù sao thì Tạ Ngật ít nói, mà nàng cũng không muốn lên tiếng, thế là mọi thứ cứ im lặng như vậy.

Chiều tối hôm đó, Tạ Tuấn sai người đến mời Tạ Ngật qua một chuyến, nói là có việc quan trọng cần bàn bạc. Dù lời nói nghe có vẻ dễ nghe, nhưng cụ thể là chuyện gì, Thẩm Thư Dao nhắm mắt lại cũng có thể đoán ra được.

Tạ Ngật khoảng một canh giờ sau mới trở về, khi đó bầu trời đã hoàn toàn tối đen, ánh chiều muộn bao phủ Lan Viên, bóng dáng nam nhân kéo dài, tỏa ra khí thế hiên ngang.

Thẩm Thư Dao mặc chiếc áo nhẹ nhàng, dựa vào giường, tóc đen dài buông xuống, da trắng như tuyết, tạo thành một hình ảnh vô cùng mỹ miều. Khi Tạ Ngật bước vào, hắn liếc nhìn nàng, hầu kết khẽ động, rồi im lặng thu tầm mắt lại.

Nàng mở miệng, định hỏi vài câu, nhưng khi thấy vẻ mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc của Tạ Ngật, lại nuốt lời vào trong. Nàng tự nhủ không nên can thiệp vào chuyện của người khác, dù sao đó cũng là chuyện giữa hai huynh đệ họ.

Thế là, nàng thôi không hỏi nữa.

Đôi mắt sáng ngời tiếp tục chăm chú nhìn vào trước mặt quyển sách thoại bản. Sau một lúc lâu, Tạ Ngật rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa. Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh nàng, ngồi xuống. Liếc mắt nhìn nàng một cái, thấy nàng không có phản ứng gì, hắn lại ngượng ngùng thu hồi ánh mắt.

Thẩm Thư Dao nhấc cao sách, lén lút quan sát hắn, không hiểu rõ phản ứng của hắn. Nàng không thể đoán được hắn muốn làm gì. Hắn tiến gần đến mình, nhưng lại im lặng không nói lời nào, chỉ cúi đầu, vẻ mặt như đang suy tư điều gì, tựa như có điều gì muốn nói với nàng.

Là muốn nói về Hiểu Hiểu sao?

Tâm tình của nàng càng thêm buồn bực, chữ trên sách một cái cũng nhìn không vô, Thẩm Thư Dao rũ tay xuống, cổ tuyết trắng, bộ ng ực mềm mại no đủ nhộn nhạo ở trước mắt nam nhân.

Tạ Ngật eo bụng chợt căng thẳng, hầu kết k1ch thích vài cái, ẩn nhẫn khắc chế.

Một lát sau, nam nhân lên tiếng với giọng điềm tĩnh: “Nhị đệ đã tìm ta để bàn về chuyện, chủ yếu là liên quan đến Trần gia cô nương. Hiện tại, Trần cô nương không thấy người, hắn muốn nhờ nàng đưa thiệp mời.”

“Hai người bọn họ có thành hay không, đều nên có cái kết thúc.”

Thẩm Thư Dao hiểu ra, buổi sáng vừa từ chối Tạ Tuấn, giờ lại nhờ Tạ Ngật làm người truyền lời, thật là tưởng bở.

“Ngài là anh hắn, lại cùng Trần tướng quân trong triều làm quan, ngài đưa thiệp mời không phải tốt hơn sao?”

Nam nhân ngũ quan lập thể, đôi mắt thâm thúy, ánh mắt nhìn nàng thẳng lăng lăng, mang theo mãnh liệt cảm giác áp bách.

Tạ Ngật nghe vậy cười khẽ, nói: “Ta đưa thiếp mời chỉ có thể đưa Trần tướng quân, nàng không giống vậy, nàng cùng Trần cô nương có qua lại, người khác sẽ không nhiều lời.”

“Ta không giúp được.”

Nàng ngả lưng, lời từ chối thẳng thắn, “Lần trước mẫu thân đã răn dạy ta về chuyện này, ngài đã quên sao? Nếu muốn can thiệp, ngài là huynh trưởng của hắn, ta, người làm tẩu tẩu này quản không nổi.”

Nàng nói chuyện có chút tùy hứng, pha lẫn vài phần kiêu ngạo, khác hẳn với hình ảnh dịu dàng thường ngày. Tuy vậy, chính điều này lại khiến Tạ Ngật phải đánh giá nàng thêm một lần nữa. Hơn nữa, nhìn vào vẻ mặt nàng, có thể thấy rõ ràng là nàng đang tức giận.

“Nàng tức giận à?” Tạ Ngật nhíu mày, không hiểu nàng giận cái gì. “Mặc kệ đi, ta cũng lười phải lọt vào giữa mà gây khó khăn cho bản thân.”

Thẩm Thư Dao quay đi, hừ lạnh một tiếng. Giọng nàng rất nhỏ, nhưng không ngờ vẫn bị Tạ Ngật nghe thấy.

Sắc mặt nam nhân trở nên u ám, hắn nhíu chặt mày, nhìn nàng với vẻ mặt đáng sợ, “Nhìn ta.”

Nàng không nói gì, không khí trở nên lạnh lẽo, nhưng vẫn không quay lại nhìn hắn. Tạ Ngật cảm thấy khó chịu, nắm lấy bả vai nàng, dùng sức xoay người nàng lại đối diện mình.

“Thẩm Thư Dao, sao ngàng lại giận?”

Hắn bàn tay to lớn, mu bàn tay nổi lên gân xanh, trông rất mạnh mẽ. Một tay nắm chặt bả vai nàng, Thẩm Thư Dao đau đến phải hít một hơi, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, vội vàng đánh vào cánh tay hắn.

“Ngươi làm gì vậy? Đau quá.” Cảm giác đau đến tận xương cốt, hắn thật sự có lực quá lớn.

Tạ Ngật nhìn vào tay mình, thầm nghĩ, chẳng lẽ mình dùng quá nhiều sức, hay là nàng đang giả vờ đau? Dù sao bình thường nàng cũng hay lừa người. Dù nghĩ vậy, Tạ Ngật vẫn quyết định buông tay.

“Rốt cuộc là vì sao lại giận?”

Nàng cả ngày giở trò bịp bợm lừa chính mình, hắn cũng chưa tức giận, Thẩm Thư Dao giận cái gì? Tạ Ngật không nghĩ ra.

“Không có giận.”

Nói ra thì rất dài, Tạ Ngật chắc chắn sẽ không hiểu, nàng cũng lười giải thích, để cho hắn tự mình dần dần hiểu ra. Nàng bò dậy, mang giày chuẩn bị đi, nhưng vừa mới đứng lên, đã bị Tạ Ngật túm chặt tay, hắn khẽ dùng sức, nàng liền ngã vào lòng hắn.

“Nói rõ ràng rồi đi.” Giọng nói mềm vài phần, không giận dữ như vừa rồi.

Thẩm Thư Dao hít sâu một hơi, bắt đầu cảm thấy Tạ Ngật thật khó chơi, “Về sau chuyện Tạ Tuấn, đừng nhắc với ta.”

Dứt lời, Tạ Ngật híp mắt nhìn chằm chằm nàng thật lâu, đại khái đã hiểu rõ. Hắn cảm thấy Tạ Tuấn có nhiều việc nhờ, khiến nàng bị mẫu thân răn dạy. Nghĩ đến vậy, Tạ Ngật cũng hiểu được nàng.

Thẩm Thư Dao liếc nhìn tay hắn, muốn nhân cơ hội này nhắc đến chuyện Hiểu Hiểu, nhưng nghĩ lại cảm thấy không ổn. Tạ Ngật đến giờ cũng chưa nhắc đến, nếu nàng tùy tiện nói ra, liệu Tạ Ngật có nghĩ rằng nàng đang giám sát hắn không?

Nàng nghiêng đầu nhìn Tạ Ngật liếc mắt một cái, lại nhìn một cái, theo sau chậm rãi đứng dậy, đi lên giường ngủ.

Đêm khuya, trong bóng đêm một bàn tay duỗi lại, thật cẩn thận dừng ở chiếc eo mảnh khảnh của nữ tử, sau đó lại không có động tác gì, chỉ là như vậy nhẹ nhàng đặt lên. Sau một lúc lâu, thấy nữ tử không cự tuyệt, liền chậm rãi di chuyển lên trên, dừng ở nơi m3m mại no đủ.

Một nắm cầm không xong, giữa khe hở ngón tay tràn ra một mảnh trắng nõn, k1ch thích nam nhân cả người run run. Người trong lòng ngực như cũ không nhúc nhích, hắn liền càng thêm to gan.

Nho nhỏ non mềm đáng yêu, khiến người yêu thích không buông tay.

Tạ Ngật vừa chạm vào liền không muốn buông ra, tận lực x0a nắn, nữ tử run rẩy, ng·ay sau đó, khuỷu tay thọc ra sau một cái, tiếng nói không vui truyền đến.

“Ngủ.”

Cầu hoan bị cự tuyệt.

Tạ Ngật mím thẳng môi, tay ngượng ngùng thu hồi.

Mấy ngày qua trời mưa nhỏ, thời tiết trong lành, khiến cho tiếng chim kêu càng thêm vui vẻ. Cơn khô nóng của mùa hè chưa qua đi, vẫn còn đọng lại.

Sáng sớm, Thẩm Thư Dao đi thỉnh an Lâm thị. Thấy sắc mặt bà hông tốt, liền quan tâm hỏi han thêm mấy câu. Sau đó, Lâm thị mới nói rằng mấy hôm nay bà bị đau đầu, có lẽ là do hai di nương gây phiền toái. Cả ngày đều bị quấy rầy bởi những chuyện lớn nhỏ, cứ mãi lo lắng vì những việc nhỏ nhặt ấy.

Cha mẹ chồng trong phòng có chuyện, nàng không tiện hỏi nhiều. Chỉ nhẹ nhàng an ủi Lâm thị mấy câu rồi thôi. Tiếp theo, Lâm thị lại nói, sổ sách tháng bảy này trong phủ xem xong, không cần để nàng đưa đi nữa.

Thẩm Thư Dao nghe vậy, trong lòng vui mừng. Mỗi lần phải đưa sổ sách đi, Lâm thị lại hỏi đủ thứ chuyện, khiến nàng nghe tới chán ngấy.

Trở lại Lan Viên Thẩm Thư Dao ngồi trong đình nghỉ ngơi, hóng gió, uống chút trà, không cần nói có bao nhiêu thích ý. Nếu Tuệ Hương không lại đây quấy rầy.

Lần trước Thẩm Thư Dao dặn Tuệ Hương để ý Hiểu Hiểu nhiều chút, mấy ngày qua đi, Tuệ Hương lại đây báo cáo.

“Thiếu phu nhân.”

Tuệ Hương khom người, liếc nhìn một vòng rồi nói tiếp: “Nô tỳ nghe nàng cùng các nha đầu trong phòng trò chuyện, nói rằng Hiểu Hiểu đã nhiều ngày qua thường xuyên lén lút hỏi thăm chuyện trong tiền viện. Có mấy lần, nàng thừa dịp không ai để ý, đi về phía trước viện, không rõ là muốn làm gì.”

Thẩm Thư Dao vừa nghe, sắc mặt lập tức thay đổi, ngữ khí không tốt, “Hừ, còn có thể làm cái gì, khẳng định là muốn gặp Tạ Ngật.”

Tạ Ngật đã bận rộn nhiều ngày, mãi đến nay vẫn chưa đến tìm nàng. Hiểu Hiểu không kiên nhẫn, nghĩ đến tiền viện để tìm Tạ Ngật. Cái này có gì mà không hiểu.

Nàng bĩu môi, uống một ngụm trà rồi lắc đầu, như cũ không có ý định can thiệp, “Không được để nàng đến tiền viện.”

“Vâng, nô tỳ đã biết.”

Không có tâm trạng tốt, Thẩm Thư Dao vỗ vỗ tay, đứng dậy đi về phòng.

Sau giờ ngọ, Tạ Ngật từ nha môn trở về. Lúc này Lan Viên im ắng, Thẩm Thư Dao đang ngủ trưa, vì vậy các hạ nhân cũng lơi lỏng công việc một chút.

Nam nhân với ánh mắt sắc bén liếc nhìn xung quanh một vòng, sau đó vẫy tay gọi A Tứ lại, khẽ nói một câu. A Tứ gật đầu, lập tức đi làm theo chỉ thị.

Thừa dịp sau giờ ngọ ít người, A Tứ dẫn Hiểu Hiểu đến đây, vào thư phòng. Một luồng khí lạnh nhẹ ập vào, cảm giác thật thoải mái.

Hiểu Hiểu lo lắng liếc A Tứ một cái, A Tứ mỉm cười, đưa cho nàng một ánh mắt yên tâm. Hiểu Hiểu lập tức không còn căng thẳng như trước.

Tạ Ngật nâng mí mắt lên, trực tiếp hỏi: “Thiếu phu nhân ngày thường trong phủ bận rộn cái gì?”

Hiểu Hiểu lắc đầu, sợ Tạ Ngật tiếp tục hỏi, vì thế lại nói: “Nô tỳ vào không được tiền viện, cho nên không biết. Các tỷ muội miệng thật kín, không chịu nói.”

Ý là, mấy ngày này, Hiểu Hiểu cái gì cũng chưa nghe ngóng được.

Tạ Ngật thật sự rất bất ngờ, Lan Viên này tuy không lớn nhưng cũng không nhỏ, sao lại không biết chút gì về chuyện trong nhà? Những người khác chẳng lẽ không nói chuyện phiếm sao?

Hắn nhíu chặt mày, nhăn thành hình chữ 川. vẻ mặt trở nên lạnh lùng, như muốn nổi giận, A Tứ lúc này quan sát cẩn thận, nhìn Tạ Ngật, rồi lại liếc nhìn Hiểu Hiểu, thấy nàng khẽ rụt vai, bắt đầu cảm thấy thương xót.

A Tứ ho khan hai tiếng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Thiếu phu nhân vừa mới vào Lan Viên không lâu, liền tìm lý do để thay đổi người trong Lan Viên. Công tử lúc đó nên ngăn cản, nếu không hiện tại cũng không đến mức không biết gì về hành động của thiếu phu nhân như vậy.”

“Hiểu Hiểu nào có thể đấu lại thiếu phu nhân a.”

A Tứ liếc nhìn Tạ Ngật một cái, nhanh chóng cúi đầu, trong miệng lẩm bẩm đưa ra ý kiến: “Ngài không phải có những biện pháp tốt đối phó với bọn ngục nhân đâu sao? Ngài thử nghĩ xem, tìm cách đối phó thiếu phu nhân, chắc chắn sẽ hiệu quả hơn là để Hiểu Hiểu đi tìm tin tức.”

A Tứ cảm thấy mình nói có lý, đắc ý ngẩng đầu lên, rồi lập tức thấy Tạ Ngật sắc mặt đen, đôi mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi. A Tứ vội vàng cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Nhiều chuyện rồi.”

“Thiếu phu nhân là tội phạm sao?”

“Không phải.”

Tạ Ngật nhìn chằm chằm hai người mấy lần, bực bội xua xua tay, cho bọn họ lui ra.

Hiểu Hiểu thấy thế, vội vàng đi theo A Tứ bước chân ra cửa.

Trong phòng chỉ còn Tạ Ngật một mình, hắn xoa bóp giữa mày, nghĩ là đã biết được kết quả mọi việc.

Càng hỏi thăm không ra tin tức, chứng minh càng có vấn đề.

Lan Viên kín đáo như vậy, Thẩm Thư Dao không muốn người khác phát hiện nàng lén lút đi. Tạ Ngật suy nghĩ một chút, cảm thấy thật buồn cười, cũng không hiểu vì sao nàng lại làm như vậy, hay là nàng đang cố tình giấu giếm điều gì đó với mình?

Tạ Ngật lắc đầu, tự nhủ không thể nào, có thể là mình suy nghĩ quá nhiều.

Lúc này, Thẩm Thư Dao vừa thức dậy sau giấc ngủ trưa, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy A Tứ đang dẫn một nữ tử đi ra ngoài. Ngày thường, nàng căn bản sẽ không chú ý đến chuyện này, nhưng vì gần đây Tạ Ngật có chút không an phận, nên nàng mới nhìn thêm một chút.

Khi nàng nhận ra người đó là ai, Thẩm Thư Dao cảm thấy tức giận. Đúng là Hiểu Hiểu. Thật là, vừa trở về liền lập tức dẫn người đi, không kiên nhẫn chút nào.

Nàng cắn răng, xoa eo đem Linh Xuân gọi tới, nổi giận đùng đùng phân phó: “Buổi tối ăn món cay Tứ Xuyên, muốn tê muốn cay, càng cay càng tốt.”

Linh Xuân lo lắng hỏi câu: “Thiếu phu nhân, nhất định phải như vậy sao?”

Thẩm Thư Dao tức giận đến đỏ mặt, gật đầu thật mạnh, “Đúng vậy, muốn cay, nhớ kỹ đó.”

Nữ nhân nổi giận không thể chọc, Linh Xuân hiểu rõ điều này, không cần phải nói thêm gì nữa.

Bữa tối, một bàn đầy món ăn đỏ rực, mùi vị nồng nặc đến mức có thể khiến người ta ho sặc sụa, càng đừng nói đến việc ăn. Tuệ Hương vừa đứng ở cửa đã phải ho khan vài tiếng, bất đắc dĩ phải lùi xa một chút, vì mùi quá cay.

Thẩm Thư Dao thì khác, nàng ăn ngọt ăn cay, cơ bản không kén chọn món ăn, nên ăn rất vui vẻ, lấy đũa gắp miếng thịt luộc, liên tục ăn vài miếng mà không cảm thấy cay chút nào.

Môi nàng đỏ hồng bóng ánh nước, ăn thật thơm. Thẩm Thư Dao nhìn Tạ Ngật, thấy hắn cầm đũa ngồi mãi mà không ăn, chỉ ngồi đó mà mặt mày nhăn nhó, không chịu động vào món ăn. Bộ dạng của hắn thật sự khiến nàng cảm thấy buồn cười.

Nàng nhịn cười, nuốt miếng thức ăn trong miệng, rồi lại gắp một miếng gà ớt, thả vào chén của hắn. Nàng mỉm cười duyên dáng, giọng nói mềm mại, giả vờ quan tâm hỏi:

“Ngài sao không ăn? Để ta gắp cho một miếng, ăn đi.”

Thẩm Thư Dao nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt đầy kiên quyết, rõ ràng là không ăn xong sẽ không bỏ qua.

Tạ Ngật sắc mặt có chút khó chịu, cằm siết chặt, mặt mày nhăn lại. Hắn nhìn Thẩm Thư Dao, không nói gì, chỉ thở dài một hơi. Hắn rất muốn hỏi một câu, hôm nay là ai nấu bữa ăn, sao lại không có chút khéo léo nào? Hay là không muốn ở Tạ phủ nữa? Nhưng khi nhìn thấy nàng ăn ngon miệng, những cảm giác bất mãn kia đều nhịn xuống.

Gà cay quả thật rất cay, mà nàng còn cố ý bỏ thêm ớt đỏ vào, Tạ Ngật chỉ có thể đẩy mấy miếng ớt cay ra, nhìn miếng thịt gà, do dự mãi mà không dám động đũa.

Thẩm Thư Dao nhìn chằm chằm vào Tạ Ngật, bất đắc dĩ. Cuối cùng, Tạ Ngật đành phải nhượng bộ, há miệng thử một miếng. Lúc cắn xuống, vị cay của ớt lập tức tràn ngập trong miệng, khiến Tạ Ngật mặt mày đỏ bừng. Khi hắn nuốt xuống, liền ho khan hai tiếng, vội vàng uống một ngụm trà để xoa dịu cơn cay.

Thẩm Thư Dao cười khẽ, nhìn hắn rồi nói: “Ăn ngon phải không? Nếm thử cái này nữa đi.”

Thẩm Thư Dao còn muốn gắp đồ ăn cho hắn, nhưng bị Tạ Ngật duỗi tay ngăn trở, “Ta no rồi.”

“Ngài mới ăn một ngụm, liền no rồi?”

“Hiện tại không đói bụng.”

Tạ Ngật chuẩn bị đi thư phòng, bảo A Tứ cho hắn nấu bát mì Dương Xuân, còn tốt hơn ăn cái này.

Nàng ở sau lưng cười trộm, ai ngờ người đi tới cửa bước chân đột ngột dừng, xoay người lại. Thẩm Thư Dao lập tức thu lại ý cười, ánh mắt trong sáng xem hắn.

“Mùa hạ khô ráo, ớt cay ăn nhiều dễ sinh nhiệt, quay đầu lại bảo phòng bếp chú ý chút.”

“Ừm ừm, phu quân nói đúng.”

Tạ Ngật đi rồi, Thẩm Thư Dao có thể thoải mái ăn, nghĩ đến mới vừa rồi khuôn mặt Tạ Ngật tuấn tú đỏ lên vì cay, lòng nàng càng thêm vui vẻ.

Một lát sau, Thẩm Thư Dao súc miệng, lau khóe môi còn vết nước, Tuệ Hương cười khì khì nói: “Đại nhân đang ở thư phòng ăn mì.”

Nàng cười khẽ, “Hừ, xứng đáng.”

Buổi tối ăn nhiều, Thẩm Thư Dao trở mình mãi mà không ngủ được, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, thấy hô hấp đều đặn, đã lâu không nhúc nhích, có lẽ là đang ngủ.

Nàng xoa nhẹ bụng mình một lúc, cảm thấy thoải mái hơn, nhưng vẫn không có ý định ngủ, trong đầu lại nghĩ đến những điều khác.

“Tạ Ngật, Tạ Ngật.”

Bọn họ hồi lâu không thân mật, nàng có chút suy nghĩ.

Thẩm Thư Dao lá gan lớn, tay nhỏ với qua chút, xoa xoa cơ bụng rắn chắc của hắn, ý vị rõ ràng.

Hành động quấy rầy như thế, Tạ Ngật đã sớm tỉnh. Hắn bắt lấy tay nàng, bất đắc dĩ nói câu: “Ngủ.”

Vì sao lại ngủ? Nàng liền suy nghĩ.

Thẩm Thư Dao không thuận theo, làm nũng đá chân, nhất định phải.

“Ngày khác.”

Hai chữ này liền làm Thẩm Thư Dao khó chịu, Tạ Ngật không cần nàng, thật sự bị nữ nhân hậu viện câu hồn, đều bỏ nàng rồi. Rõ ràng mấy ngày trước đây còn trộm duỗi tay qua nàng đâu.

Nàng ngẩn ra nửa khắc, mới đưa lấy tay về, tức giận xoay người ngủ.

Nam nhân thở dài, tay để ở trên bụng nhỏ, thầm than: Không phải hắn không muốn, là đêm nay đói tới không có sức lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện