Edit: Ry

Thiếu đứng đắn mơ tưởng về vợ mình được một lúc thì tâm trí Tạ Thanh bị đồng đội kéo về.

"Trên nhật kí viết ngài Moreah thích phim kịch, còn sẽ tự đóng vai nhân vật, chứng tỏ hắn có kinh nghiệm diễn kịch. Nếu đúng như suy luận của chàng trai chơi violon kia thì có khi nào..."

Lão Bì tiến hành phân tích, ánh mắt hoài nghi quét qua mỗi người.

Lý Như thấy ông ta nghi ngờ mình thì nói ngay: "Vậy chỉ có đàn ông các người là có hiềm nghi thôi, tôi với cô ấy là nữ."

Lý Như chỉ Hồng Ngọc, nháy mắt phân thành hai phe.

Tiền Tam không đồng ý: "Ai nói ngài Moreah là nam, chẳng lẽ không thể là nữ giả nam à?"

Hồng Ngọc gật đầu, yên lặng biểu thị tán thành. Ở trong phó bản không thể dễ dàng tin vào giới tính của boss rồi căn cứ theo đó để sàng lọc.

Lý Như nghẹn lời, nhìn sang lão Bì: "Hai người lục soát lầu ba, lầu ba hẳn là có phòng ngủ chính, trong tủ treo quần áo gì?"

Lão Bì đáp: "Có đồ nam, có cả đồ nữ."

Tiền Tam nhún vai: "Cô nghĩ tại sao tôi lại đoán thế hả, lỡ là nữ giả nam thật thì sao, nếu là thật thì..."

"Đừng có ỷ vào việc hai người có quen biết nên bắt chẹt tôi, nếu là tôi thật thì thiên lôi đánh chết."

Lý Như không khỏi sốt ruột, nỗ lực đưa ra chứng cứ chứng minh sự trong sạch của mình.

Bởi ý của Tiền Tam quá rõ, nếu boss đúng là nữ giả nam, gã lại quen biết với Hồng Ngọc, vậy chỉ có cô ta là người bị tình nghi.

Lão Bì nhẹ nhàng nói: "Chết cũng đã chết rồi, thiên lôi sao đánh chết được nữa."

Lý Như không chịu, hằm hằm nhìn đám người: "Vậy là giờ các người hùa nhau bắt chẹt tôi?"

"Ấy ấy ấy đừng cãi nhau, mọi người đừng cãi nhau mà."

Chú Lưu lắp bắp khuyên can, thấy cảnh này cũng rất khó xử.

Tạ Thanh phụ họa: "Đúng rồi, đợi có thêm người nữa chết rồi cãi nhau cũng không muộn."

Mùi thuốc súng lập tức vơi đi, mặc dù bầu không khí vẫn rất căng thẳng, nhưng cũng không còn sôi sục như trước.

Ở mảng khuyên can người ta, Tạ Thanh đúng là có nghề.

Hắn nhìn về phía chú Lưu: "Lầu hai có lục soát ra manh mối gì không?"

"Tất cả là phòng trống cho khách, không có gì hết."

Chú Lưu lắc đầu, biểu thị mình và Lý Như đều không thu hoạch được gì.

Tiền Tam chủ động nói: "Lầu ba cũng không có manh mối, không có tượng hay tranh chân dung, cũng không có chuyện xưa gì lưu truyền. Nơi này giống như một cái đảo hoang vậy, chủ nhân không ở trong nhà, nhưng rõ rang đã đi theo nhóm du khách chúng ta lên đảo."

Ngoài hai đồng đội quen biết từ phó bản trước, Tiền Tam nhìn ba người kia, cảm thấy ai cũng có thể là boss, đều đang diễn thôi.

Hồng Ngọc lộ vẻ lo lắng: "Nhà văn kia chết như vậy chứng tỏ chủ biệt thự rất lợi hại, liệu chúng ta có đối phó được không?"

Tạ Thanh: "Hẳn là được."

Lão Bì ngạc nhiên: "Sao cậu chắc chắn vậy?"

"Bởi vì hắn là một người rất lịch thiệp, sẽ không làm ra hành vi mất lịch sự, không phù hợp với thân phận của mình."

Ánh mắt Tạ Thanh đảo qua đám người. Có vẻ như boss lần này biết rõ đây là một trò chơi, hắn đặt ra quy tắc kia là để ngăn cản người chơi kết nối thân phận của mình, bởi nếu làm thế hắn sẽ bại lộ, từ đó khiến trò chơi kết thúc.

Nhưng mỗi phó bản đều có tính cân bằng, nếu một bên quá mạnh thì người chơi vào đây có để làm gì đâu. Cơ mà cái này có vẻ không áp dụng với Lâm Chức, hắn cũng chưa hiểu về con quỷ này lắm.

Quy tắc "không được bại lộ thân phận" hẳn là cũng hạn chế boss, tức là nếu boss dùng hình thái ma quỷ giết người thì sẽ vi phạm quy tắc chính hắn đặt ra, hắn sẽ chết. Cho nên Tạ Thanh mới cho rằng không cần lo sẽ phải đối mặt với vật thể phi nhân loại.

Lâm Chức gật đầu, Tạ Thanh nói đúng, y cũng nghĩ vậy.

Khi người chơi với thân phận nhà văn kia chết, những người khác không tỏa ra năng lượng tương tự hay lộ dấu vết gì, chứng tỏ trừng phạt ở giây phút đó không phải do con người làm ra.

Cái này khiến Lâm Chức khá là tò mò về bản chất của trò chơi vô hạn này, và thái độ của trò chơi với các phó bản.

Boss phó bản lần này rõ ràng tỉnh táo tiến hành trò chơi giết chóc, chứ không phải là vô thức máy móc lặp lại tất cả.

Bản chất cấu thành phó bản cũng không khó đoán, có thể là oán niệm, có thể là chấp niệm, ví dụ như nguyên chủ là phược linh, vì oán niệm nặng nên giam cầm Lâm phủ.

Lần này ngài Moreah kia rõ ràng lúc còn sống đã từng tiến hành trò chơi giết người liên hoàn này. Không rõ hắn thành công hay thất bại, nhưng hiển nhiên chấp niệm của hắn đủ để trò chơi đó tiếp tục tiến hành.

Gỗ cháy trong lò sưởi âm tường phát ra tiếng lách tách, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Lý Như không chịu nổi bầu không khí này, lo lắng sờ lên bông tai làm bằng ngọc trai của mình.

"Chúng ta phải làm gì giờ, chẳng lẽ cứ ngồi đây như vậy?"

Hồng Ngọc: "Nhưng mọi người ở cùng một chỗ thì sẽ an toàn hơn mà?"

"Chẳng lẽ thật sự đơn giản như thế, ở chung với nhau là có thể..."

Hai chữ "vượt ải" suýt trượt ra khỏi miệng, Lý Như toát mồ hôi lạnh.

"Tôi lên lầu xem."

Tạ Thanh không hoàn toàn tin tưởng điều tra của đồng đội, hắn muốn kiểm tra lại. Tất nhiên là cũng có tâm tư khác nữa.

"Đừng đi theo, nếu tôi chết thì chị sẽ bị tình nghi đấy."

Thấy Hồng Ngọc muốn theo hắn lên lầu, Tạ Thanh lại lên tiếng ngăn cản.

Hồng Ngọc đành phải thôi, nhìn Tạ Thanh hành động một mình, trở lại chỗ đám người.

Đúng lúc này, lão Bì đang cầm sổ bỗng nói: "Nhật kí này thiếu một trang."

Chú Lưu và Tiền Tam ở gần lập tức tiến tới xem, quyển sổ soi dưới ánh đèn cho thấy đúng là có một trang bị xé.

Lý Như cũng nhích lại gần, lầm bầm: "Tên đó đúng là kì quái, từ lúc vào đây chẳng có vẻ gì là sợ hết, còn rất tự nhiên ngồi xuống ghế chủ nhân, có xác chết trước mặt mà vẫn thản nhiên ăn uống."

Hồng Ngọc không nhịn được giải thích: "Tính cách cậu ta là vậy đấy."

Ngồi ghế chủ nhân đã là gì, túi thơm của quỷ còn dám cầm cơ mà, ném đi rồi còn nhặt về. Bái đường thành thân với quỷ cũng không sợ, cuối cùng một mình giết boss.

Lão Bì: "Hai người có vẻ thân nhỉ? Cô hiểu rõ cậu ta vậy à?"

"Bọn tôi..." Hồng Ngọc há miệng, ngắc ngứ nói: "Tôi từng nghe cậu ấy kéo đàn violon, tôi là fan âm nhạc của cậu ấy, tin vào nhân phẩm của cậu ấy."

Chú Lưu lại khẽ nói: "Ban nãy cậu ta ở trong phòng đó rất lâu, giờ lại muốn hành động một mình."

Hồng Ngọc nhìn sang Tiền Tam, ra hiệu cho gã nói vài câu, Tiền Tam lại không lên tiếng.

Cứ đứng đây cũng vô dụng, Lý Như, lão Bì và chú Lưu quyết định đi phòng bếp xem có gì có thể dùng làm vũ khí không, trong phòng khách chỉ còn Hồng Ngọc và Tiền Tam.

Hồng Ngọc cau mày: "Tại sao ban nãy anh không nói gì? Trong tình huống đó ba người chúng ta làm đồng minh thì sẽ có lợi hơn chứ."

"Tôi chỉ là đang nghĩ... Thật ra mọi người đều có một sự ngộ nhận. Trước khi vào đây chúng ta đã bắt đầu đề phòng lẫn nhau, sau đó chết người, lại hoài nghi lẫn nhau. Nhưng lỡ trong số 7 người chúng ta không có ai là quý ngài kia thì sao?"

Tiền Tam nói nhỏ hơn: "Hắn thích diễn kịch, có khi nào hắn đã cướp đoạt cơ thể người khác, sau đó đóng vai người kia không? Nếu thế thì chúng ta không thể tin ai hết."

Tiền Tam làm Hồng Ngọc nổi da gà đầy người, chị thở hắt ra.

Lầu hai của dinh thự là nơi nghỉ ngơi vui chơi dành riêng cho khách, bài trí trang hoàng có thể nói là xa hoa. Nhưng khá là cũ, từ mấy cái cột gỗ có thể ngửi được mùi mục nát ẩm ướt, mấy góc tối đều rất u ám.

Tạ Thanh đứng ở hành lang lầu hai, nhìn trái nhìn phải, không vào phòng lục soát ngay mà cầm đồng tiền xu trong tay.

"Vợ ơi giúp anh một chút, em xem ở đây có thứ gì tốt không. Nếu em đồng ý thì mặt hoa là mặt ngửa nhé."

Tạ Thanh tiến hành cầu nguyện, sau đó tung tiền xu lên không trung, bắt lấy.

01 cảm thán: [... Tên này mặt dày thật đấy.]

Thế mà dám lợi dụng kí chủ, 1 sao, không ngây thơ tí nào.

Lâm Chức tặc lưỡi, đúng là vắt cho tới cùng.

Biết mình sẽ không bị giết thì bắt đầu tranh thủ ích lợi, thăm dò xem ranh giới ở đâu.

Loại hành vi này nếu do người thường làm thì đúng là đáng ghét, Tạ Thanh làm thì lại chỉ là trong dự đoán, thậm chí còn khá thú vị đáng yêu.

Ít ra khiến cuộc đời làm quỷ của y không quá nhàm chán. Ai có thể làm lơ một tình nhân dù không biết y có ở đó hay không cũng sẽ làm động tác giả với không khí chứ, đúng là một bé cưng đáng yêu.

Tất nhiên Lâm Chức cũng phải thừa nhận, đây là sự bất công và tiêu chuẩn kép y dành riêng cho các mảnh vỡ nhân cách.

Tạ Thanh xòe tay ra, mặt số ngửa lên.

Được rồi, kết quả đúng là khiến người ta tiếc nuối.

Tạ Thanh chuẩn bị tự lực cánh sinh, đồng xu trong lòng bàn tay bỗng lật mặt.

Hắn toét miệng cười, nhẹ nhàng nói: "Vợ ơi em tốt thật đấy, môi anh cho em hôn, máu của anh cũng cho em uống, cơ bụng của anh cũng chỉ cho vợ sờ thôi."

Lâm Chức: ? 01 được mở mang tầm mắt: [Lại còn có vụ cơ bụng nữa? Anh ta để câu này ở cuối là để nhấn mạnh đúng không!]

Một sợi sương màu xám trắng tuôn ra từ ngón tay Lâm Chức, vòng quanh tiền xu để nó rơi xuống đất, thuận theo sàn gỗ tiếp tục lăn về phía trước.

Tạ Thanh đi theo chỉ dẫn, tới căn phòng cho khách thứ hai đếm từ đầu kia hành lang, đứng ở cạnh giường.

Tiền xu lăn xuống gầm, hắn quỳ xuống, dùng ánh sáng chiếu rọi bên trong.

Trên mặt sàn không có gì, nhưng Tạ Thanh biết chắc chắn phải có gì đó, Lâm Chức sẽ không vô cớ dẫn hắn tới đây.

Hắn thò tay xuống gầm sờ soạng, quả nhiên mò được một thứ nhô lên.

Căn cứ vào hình dạng thì là một khẩu súng.

Tạ Thanh than thở: "Đúng là thứ tốt."

Hắn dùng sức bóc lớp băng dính ra khỏi khẩu súng, cầm trong tay quan sát.

"Băng dính là mới dán, nhưng tro bụi trên khẩu súng chứng tỏ nó đã ở đây một thời gian, xem ra là một đồng đội của anh phát hiện thứ này, giấu nó vào đây."

Tạ Thanh nhếch môi: "Cái này mà cũng phát hiện ra được, em giỏi thật đấy vợ à."

Lâm Chức đứng bên cạnh hắn, không đáp lại. Tạ Thanh không có vẻ muốn cầm nó theo, hắn có ý định khác.

Quả nhiên, hắn mở hộp đạn, dốc hết đạn bên trong ra, sau đó dán khẩu súng về chỗ cũ.

... Thằng nhóc này đâu chỉ là mặt dày, bụng dạ cũng không tốt đẹp gì.

Lâm Chức bật cười, bả vai run run, khiến áo cưới đỏ chót đung đưa trong không khí.

Y biết, Tạ Thanh làm vậy không phải là muốn chơi khăm, chính xác hơn là không đơn thuần chỉ là muốn chơi khăm.

Thứ này có chỉ số nguy hiểm quá cao, dù là hung thủ hay bất cứ ai cầm nó trong tay, gặp phải tình huống khẩn cấp thì kiểu gì cũng sẽ ra tay với người khác, dù đối phương có phải người chơi hay không. Thậm chí cực đoan một chút thì kẻ đó có thể sẽ giết cả 5 người chơi, như vậy sẽ đảm bảo hắn chắc chắn vượt được phó bản này.

Có thể hiểu tại sao người kia lại giấu súng ở đây, với tình huống hiện giờ thì ai có loại vũ khí này, người đó sẽ thành mục tiêu công kích.

01 cảm thấy đối tượng nhiệm vụ lần này chết cũng dễ hiểu, không chết vì bệnh tim thì cũng sẽ chết vì chắn đường người ta.

Tạ Thanh rất cẩn thận đóng cửa lại, giả bộ mình chưa từng vào đây, để tránh vị đồng đội không biết tên kia vì thế mà khủng hoảng. Sau đó hắn đi thẳng lên lầu ba.

Lầu ba ngoài phòng ngủ chính và phòng để quần áo ra thì còn có một căn phòng rộng lớn giống phòng luyện múa, hẳn là nơi ngài Moreah tập kịch.

"Chỗ này nhiều gương thật đấy."

Tạ Thanh nhìn lên, thậm chí trên trần cũng có.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện