094

Tác giả: Tiểu A PhânEdit: Cresent Munn

Ngày đầu tiên trôi qua nhanh hơn Hoài Giảo tưởng. Không biết có phải do tất cả tám người tham gia trò chơi đều là người chơi hay không, nhưng theo cậu thấy, ai cũng có chút thực lực.

Khác với NPC trong phó bản, người chơi luôn ở vị thế áp đảo. Bọn họ đều có hệ thống hỗ trợ riêng, đã đi đến đây thì chắc chắn có thực lực thông quan nhất định. Vì thế, họ không tỏ ra quá căng thẳng trước bài kiểm tra này. Có lẽ cũng do đây là đêm Bình An đầu tiên.

Để tránh bị nghi ngờ có đồng đội, phần lớn thời gian tự do, các người chơi đều hành động một mình. Công quán có diện tích rất lớn, Hoài Giảo theo chân 8701 đi dạo vài vòng, thỉnh thoảng mới gặp một hai người chơi khác. Bọn họ không trò chuyện, chỉ khẽ gật đầu xem như chào hỏi.

Tòa công quán này có tổng cộng ba tầng. Tầng một là đại sảnh, tầng hai là phòng ngủ và thư phòng, còn tầng ba là một sân thượng rất lớn. Xung quanh sân thượng có tường xi măng bao quanh, từ đây có thể nhìn ra quang cảnh bên ngoài.

Bên ngoài là một vùng cỏ xanh và cây cối bạt ngàn. Hoài Giảo không chắc đây có phải cảnh vật thật hay chỉ là ảo ảnh do hệ thống tạo ra.

Trên đường trở về, 8701 nhắc nhở hắn rằng nơi này có rất nhiều camera theo dõi.

Hoài Giảo đã để ý đến điều đó, liền khó hiểu hỏi: 【Không phải đã có hệ thống phát sóng trực tiếp rồi sao? Vì sao còn cần theo dõi?】

8701 từng dẫn dắt nhiều ký chủ, có không ít kinh nghiệm về các bài kiểm tra, nhưng ngoài những tình huống thực sự cần thiết, nó hiếm khi bận tâm thay ký chủ. Nghe vậy, nó chỉ suy đoán: 【Phòng phát sóng trực tiếp thuộc quyền cá nhân, còn chủ hệ thống phải quản lý rất nhiều người chơi. Việc giám sát vẫn là cần thiết.】

Hoài Giảo phần nào hiểu ra. Hệ thống theo dõi trong công quán cũng giống như hệ thống trò chơi, đều tồn tại để ràng buộc người chơi.

Dù sao thì một số người chơi không chỉ sở hữu hệ thống, mà còn có đạo cụ gian lận chẳng khác nào "bàn tay vàng". Trong trường hợp đó, để đảm bảo trò chơi phát triển ổn định và công bằng, việc tăng cường kiểm soát là điều tất yếu.

Vì sự kiện quan trọng diễn ra vào 9 giờ tối, Hoài Giảo đi dạo một lúc thấy không còn việc gì làm, bèn quay về phòng ngủ bù.

Cậu tỉnh dậy vào khoảng 6 giờ chiều. Đúng lúc này, hệ thống 010 thông báo rằng chỉ còn ba tiếng nữa là đến thời gian bỏ phiếu loại trừ. Nó nhắc nhở người chơi nhanh chóng thu thập manh mối và chuẩn bị sẵn sàng.

Tại bàn tròn, tám người đã ngồi vào chỗ theo thứ tự số thứ tự sau bữa tối.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, Hoài Giảo ngồi ở vị trí số 9, lặng lẽ quan sát những người chơi còn lại. Dù đã gặp họ từ sáng, nhưng cậu vẫn cẩn thận ghi nhớ lại từng khuôn mặt.

Người quen thuộc nhất với cậu là Y Thừa Phong, một học sinh cấp ba mang số 5. Ngoài ra còn có số 1 – một người đàn ông mang vẻ ngoài lạnh lùng của dân trí thức; số 2 – một gã cao lớn cơ bắp; số 3 – cô gái duy nhất trong nhóm, tên Trần Hân; số 4 – một chàng trai da ngăm, tóc húi cua; số 6 – một người trầm lặng, cao ráo; số 7 – một anh chàng trẻ tuổi hoạt bát; và số 8 – cậu thanh niên có dáng người thấp hơn chút, đeo kính.

Khi cậu còn đang suy nghĩ, một giọng nói trầm vang lên, phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Hẳn là ai cũng đã hiểu quy tắc rồi nhỉ? Chín giờ tối là thời gian bỏ phiếu cuối cùng. Trước khi đến lúc đó, chúng ta phải tìm ra người sói và chứng minh thân phận của mình."

Người vừa nói là số 2 – kẻ cơ bắp kia. Hắn dựa lưng vào ghế, giọng điệu bình tĩnh nhưng dứt khoát. "Không dài dòng nữa, chắc mọi người cũng đoán được—trò chơi này khác với Ma Sói bình thường."

Hắn đặt tay lên mặt bàn tròn, nhấn nhẹ xuống, ánh mắt quét qua mọi người.

"Hệ thống đã nhắc hai lần: 'Tìm kiếm manh mối.' Điều đó có nghĩa là, ngoài việc suy luận theo logic thông thường, chúng ta còn cần thu thập những chứng cứ vật lý."

Hoài Giảo khẽ nhíu mày, có chút ngạc nhiên.

Dựa vào vẻ ngoài của số 2, cậu cứ nghĩ hắn là kiểu người "tay to não nhỏ" như trong mấy bộ phim, không ngờ lại nhạy bén đến vậy.

【Tôi cảm thấy hắn còn thông minh hơn cả tôi. 】 Cậu thì thầm với 8701 trong đầu.

Hệ thống chỉ im lặng một lát, rồi thản nhiên đáp: 【Những ai tham gia kỳ khảo hạch này đều đã vượt qua ít nhất ba phó bản. Chỉ dựa vào sức mạnh thôi thì không đủ, đầu óc cũng phải nhanh nhạy. 】

Lời giải thích này nghe rất hợp lý. Những người ở đây chắc chắn không phải dạng tầm thường, nhưng mà—

Cậu thoáng chốc nhận ra ẩn ý trong câu nói của 8701.

【Khoan đã, cậu đang bóng gió tôi hả? 】 Hoài Giảo nhíu mày.

8701 khẽ cười, giọng điệu bình tĩnh: 【Không đâu, cậu nghĩ nhiều quá rồi. 】

Trước khi cậu kịp cãi lại, số 3 – Trần Hân, người ngồi cạnh số 2, đột nhiên lên tiếng.

"Đêm qua, có ai nghe thấy gì không?"

Cô chưa đợi ai trả lời đã nói tiếp: "Khoảng mười hai giờ hơn, tôi nghe thấy tiếng cửa mở."

Lập tức, vài người khác gật đầu hưởng ứng.

"Đúng vậy, tôi cũng nghe thấy."

"Tôi cũng thế."

Bầu không khí trở nên căng thẳng.

"Nếu đúng như vậy, thì có lẽ người sói phải đích thân ra tay." Trần Hân suy nghĩ một lát rồi nói, "Hệ thống bảo chúng ta tìm chứng cứ, rất có thể là vì điều này."

"Nạn nhân hoặc người sói trong phòng có thể để lại manh mối."

Lời nói của Trần Hân vừa dứt, không gian trong đại sảnh bỗng chìm vào tĩnh lặng.

Một lúc sau, có người lên tiếng chất vấn.

"Nếu đã đoán được điều đó, vậy tại sao suốt cả ngày nay không ai nhắc đến?"

Người vừa nói là số 4, chàng trai tóc húi cua. Biểu cảm của cậu ta không mấy vui vẻ, đôi mày nhíu chặt khi nhìn Trần Hân.

"Bây giờ chỉ còn chưa đến ba tiếng nữa là tới thời gian bỏ phiếu, chúng ta vẫn chưa có bất kỳ manh mối nào. Việc lục soát phòng giờ đã quá muộn, vậy rốt cuộc lát nữa bỏ phiếu thế nào đây?"

Trần Hân không tỏ vẻ hoảng loạn trước sự chất vấn đó, ngược lại, cô nở một nụ cười điềm nhiên.

"Vì đêm qua là đêm an toàn, nên dù có lục soát hay không cũng không ảnh hưởng nhiều. Chỉ cần bỏ phiếu theo đúng trình tự là được."

Đêm đầu tiên không có ai bị giết chỉ có hai khả năng—một là người sói quyết định không tấn công, hai là phù thủy đã dùng thuốc cứu mạng.

Mọi người đều có xu hướng tin vào khả năng thứ hai hơn.

Trần Hân nhìn một lượt những người xung quanh rồi đề nghị:

"Chúng ta cứ làm theo quy tắc của trò chơi. Còn hai tiếng rưỡi nữa, ai muốn bắt đầu trước?"

Theo luật chơi, giờ phút này đáng lẽ họ phải lần lượt lên tiếng. Nhưng hệ thống 010 không hề can thiệp, mà cũng chẳng có người chủ trì, nên không ai muốn là người đầu tiên mở lời.

"Hay là cứ theo thứ tự? Số 1 nói trước nhé?"

Hoài Giảo ngồi ở vị trí số 9, ánh mắt cũng hướng về số 1 theo phản ứng của mọi người.

Người đàn ông được gọi là số 1 có diện mạo rất tinh anh—gương mặt góc cạnh, mày kiếm sắc nét, sống mũi cao, môi mỏng mím chặt. Chỉ nhìn bề ngoài thôi cũng có thể đoán được đây không phải kiểu người dễ tiếp cận.

Quả nhiên, ngay cả khi bị bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía mình, anh ta cũng chẳng buồn ngẩng đầu.

Số 7, Hạ Lĩnh, là người hoạt bát nhất nhóm. Thấy bầu không khí trầm xuống quá lâu, cậu ta không nhịn được mà chen ngang, cười cười nói:

"Soái ca, nể mặt chút đi. Nếu cậu không lên tiếng, Tiểu Kiều của chúng ta chắc phải lên trước đó."

Hạ Lĩnh nói xong còn cố ý quay sang Hoài Giảo, tỏ vẻ trêu chọc.

"Cậu nhìn Tiểu Kiều xem, hồi hộp đến mức sắp nói lắp rồi kìa."

Một vài người nghe thế khẽ bật cười, ánh mắt cũng dừng lại trên người Hoài Giảo.

Hoài Giảo: "..."

Mặt cậu hơi nóng lên, hàng mi run nhẹ, trừng mắt nhìn Hạ Lĩnh mà không nói gì.

Có lẽ vì bị làm phiền quá mức, số 1 vốn dĩ định giữ im lặng cuối cùng cũng chịu lên tiếng.

Anh ta khẽ nhíu mày, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, mím môi rồi lạnh lùng tuyên bố:

"Tôi là Nhà tiên tri. Đêm qua tôi đã kiểm tra số 9."

" Cậu ấy là kim thuỷ*."

Một câu ngắn ngủi nhưng lập tức đẩy cả trò chơi vào guồng quay.

Hoài Giảo hơi ngẩn người, vô thức chạm mắt với số 1.

Anh ta không cố ý nhìn cậu, chỉ là sau khi công bố kết quả, ánh mắt quét qua mọi người một lượt—trong đó có cả cậu.

Trò chơi không quy định trình tự phát biểu cứng nhắc, cũng không bắt buộc phải theo kịch bản Sói giết người thông thường. Vì vậy, sau khi số 1 lên tiếng, ngay lập tức có người cắt ngang.

"Trùng hợp quá nhỉ? Hai người các cậu cứ như đã bàn bạc từ trước vậy, suốt từ nãy đến giờ đều chăm chăm nhắc đến số 9."

Người lên tiếng là số 4, gã thanh niên tóc húi cua. Hắn ngồi cạnh cô gái vừa rồi, ánh mắt hết nhìn người chơi số 1 rồi lại đảo sang số 7.

"Vừa nãy số 7 mới chỉ đích danh cậu với số 9, vậy mà ngay sau đó cậu tuyên bố đã soi số 9. Chẳng phải quá trùng hợp sao? Cậu thực sự đã soi cậu ta à? Dựa vào đâu mà cậu chọn cậu ta đầu tiên?"

Hắn không trực tiếp phủ nhận thân phận tiên tri của số 1, nhưng giọng điệu đầy hoài nghi. Từng câu từng chữ đều ẩn chứa một tầng ý nghĩa: "Cậu có chắc là tiên tri thật không?"

Hoài Giảo ngồi im, không dám hó hé nửa lời. Cậu căng cứng cả người, sợ bị liên lụy vào nghi ngờ này.

Người chơi số 1, Sở Hành, hoàn toàn không tỏ ra bận tâm. Dường như những nghi vấn của số 4 chẳng hề ảnh hưởng đến anh.

Anh chỉ ngước mắt lên, ánh nhìn lạnh nhạt lướt qua đối phương, mang theo một chút bực bội lẫn thiếu kiên nhẫn. 

"Tôi soi cậu ta thì cần phải báo cáo với anh trước sao?"

Dừng một nhịp, anh tiếp tục: "Hôm qua cậu ta đến muộn hai tiếng ba mươi sáu phút. Tôi không vui, nên quyết định soi cậu ta đầu tiên."

Giọng nói trầm thấp, nhưng từng chữ rành rọt, không dư thừa lấy một từ.

"Tôi không thích người đến trễ. Nếu cậu ta là sói, loại sớm thì càng tốt."

Trong khoảnh khắc, bầu không khí lặng đi như có ai vừa bóp nghẹt nó.

Hoài Giảo cảm nhận rõ rệt ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía mình. Ngón tay dưới bàn của cậu siết chặt lại, sống lưng căng thẳng.

Hai câu nói ngắn gọn của Sở Hành đầy chủ quan, chẳng hề để tâm đến suy nghĩ của người khác. Khuôn mặt anh vô cảm, như thể những lời này chỉ là một sự thật hiển nhiên, không cần giải thích.

Nói xong, anh liền im lặng. Không thêm một lời nào nữa.

Không khí trên bàn căng thẳng đến mức ngột ngạt. Hoài Giảo cúi đầu, cảm giác mọi ánh nhìn đều âm thầm đánh giá mình.

"Ahem... Tiếp tục đi nào." Số 3, Trần Hân, vội lên tiếng phá tan sự im lặng.

"Ờ... được."

Số 2, một gã cao lớn có cơ bắp rắn chắc, dường như cũng bị sự căng thẳng ảnh hưởng. Hắn vội tiếp lời:

"Tôi nhắm mắt suốt đêm qua, giống như mọi người thôi. Tầm sau mười hai giờ, tôi nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang. Sau đó, chẳng còn biết gì nữa."

Hắn dừng lại, nhìn quanh một lượt rồi nói chắc nịch:

"Tôi là dân thường. Chẳng có gì để nói, cũng không có thông tin gì thêm. Nhà tiên tri thích soi gì thì soi. Qua."

Sau số 2 là số 3. Nhưng Hoài Giảo vẫn còn thất thần sau cuộc đối thoại vừa rồi. Cậu ngồi im, môi hơi mím lại, tai ong ong, thậm chí không nghe rõ những người khác đang nói gì.

Chỉ đến khi đến lượt số 5, Y Thừa Phong, cậu mới miễn cưỡng tập trung lại.

Hoài Giảo vẫn nhớ rõ nhiệm vụ của mình. Số 5 là người cậu cứu vào đêm qua, cũng chính là người mà cậu đã được xác nhận là "bạc thủy". Thân phận của đối phương, dù tốt hay xấu, đều quan trọng hơn bất cứ ai khác đối với cậu.

Nam sinh tóc đỏ cau mày, giọng điệu dửng dưng, nói vắn tắt hai câu: "Người tốt, tối qua ngủ, không nghe thấy gì cũng không thấy gì. Nhà tiên tri tùy tiện soi đi, qua."

Hoài Giảo nghe mà rối bời. Những người lên tiếng trước Y Thừa Phong chẳng khác biệt là bao, lại còn sơ sài và qua loa. Thật sự không có chút manh mối nào. Cậu cắn môi, nhịn không được mà nhíu mày nhìn về phía đối phương. Cậu nghĩ động tác của mình kín đáo, nhưng vẫn bị Y Thừa Phong bắt gặp.

Nam sinh tóc đỏ liếc cậu một cái, một bên chân mày hơi nhướng lên, như thể đang hỏi: 

"Cậu lại nhìn tôi làm gì?"

Hoài Giảo giật mình, lập tức quay đi.

Có lẽ vì đêm đầu tiên không để lại quá nhiều dấu vết, sau số 2, đến lượt những người tiếp theo, bao gồm cả Y Thừa Phong, ít lời nam và Hạ Lĩnh, đều chỉ đơn giản xác nhận thân phận người tốt của mình và tạm thời chấp nhận số 1 là nhà tiên tri.

Hoài Giảo cau mày, nhìn danh sách dần ngắn lại. Lượt của cậu sắp đến, vậy mà cậu vẫn chưa nắm được bất kỳ manh mối nào.

Đúng lúc này, không khí bỗng thay đổi.

Người ngồi trước Hoài Giảo, số 8, chậm rãi lên tiếng. Đó là một nam sinh có vẻ ngoài bình thường, cảm giác tồn tại nhạt nhòa. Hắn đeo một chiếc kính đen quá khổ, vẻ mặt vô cùng thản nhiên. Đến khi tới lượt mình nói chuyện, hắn im lặng vài giây. Mãi đến khi Hạ Lĩnh bên cạnh không nhịn được nghiêng đầu nhắc nhở, hắn mới chậm rãi mở miệng.

"Tôi mới chính là nhà tiên tri."

Câu nói này vừa dứt, không khí trong phòng bỗng chốc căng thẳng.

"Tối qua tôi đã soi số 9, cậu ta là người tốt." Hắn dừng lại một chút, rồi giọng điệu không nhanh không chậm tiếp tục:

"Số 1, nếu cậu không chịu lùi bước, tôi sẽ coi cậu là sói giả nhà tiên tri..."

-----

Munn: Trong raw tác giả dùng thuật ngữ "kim thuỷ" và "bạc thuỷ", nên tui để nguyên theo ý tác giả luôn. Mọi người có thể hiểu như sau cho đỡ bối rối: · "Kim thủy" (金水) thường dùng để chỉ người được tiên tri soi thấy là dân làng, tức là người có thể được xác nhận là phe tốt.

· "Bạc thủy" (薄水) theo cách dùng trong truyện, chỉ người từng bị giết bởi sói nhưng sống lại nhờ Phù Thủy. Họ vẫn có thể là người phe thiện, nhưng cũng có khả năng là phe sói.

Tóm lại: bạc→ Tượng trưng cho "không chắc chắn" (khác với "vàng" (kim) - xác minh rõ ràng).

Không biết ma sói nước bạn có chế thêm gì không mà tui thấy nhức đầu qué mấy bà.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện