092:

Tác giả: Tiểu A Phân

Editor: Cresent Munn

Hành lang tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi. Trong phòng, không một âm thanh nào vọng ra.

Hoài Giảo chỉ mang vớ, cẩn thận từng bước, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động.

Căn phòng số 5 cách cậu ba cánh cửa. Cậu nắm chặt cổ áo, nhẹ nhàng di chuyển đến trước cửa phòng ấy.

Tấm bảng số 5 treo trên cửa giống hệt căn phòng của cậu. Bên dưới còn có một dòng chữ ghi tên người chơi: "Y Thừa Phong."

Hoài Giảo nhìn chằm chằm vào cái tên ấy trong hai giây, cố gắng lục lại trí nhớ nhưng vẫn không có chút ấn tượng nào.

【Vào đi.】

Hệ thống 8701 thúc giục khi thấy cậu vẫn đứng yên ngoài cửa, chân trần chưa chịu bước vào.

【Ừm... Ừm.】

Dù đã đáp lại, Hoài Giảo vẫn căng thẳng, đầu óc chưa kịp xử lý tình huống. Theo bản năng, cậu giơ tay lên định... gõ cửa.

【Cậu đang làm gì thế?!】

Giọng điệu của 8701 đầy kinh ngạc. Nếu có thực thể, chắc chắn nó đã chộp lấy tay Hoài Giảo mà ngăn lại.

【Cậu bị hoảng nên lú luôn rồi à?】

Dù không muốn nói thẳng, nhưng thật sự thì... đôi lúc Hoài Giảo rất đần.

Nhưng may mắn, đó là kiểu ngốc nghếch đáng yêu, trong phạm vi có thể chịu đựng được.

Nhận ra hành động sai lầm của mình, cậu bối rối rụt tay lại. Hai gò má ửng đỏ, môi khẽ mím, rồi cậu nhanh chóng đưa tay xuống nắm lấy tay nắm cửa.

Cửa không khóa.

Vốn dĩ, đã có người sói ghé qua căn phòng này, nên khóa cửa giờ chẳng còn tác dụng. Hoài Giảo chỉ cần nhẹ ấn, cửa đã khẽ mở ra.

Cậu đã đoán trước được điều này, vậy nên việc định gõ cửa ban nãy thực sự là một pha "phạm lỗi ngu ngốc."

Nắm chặt tay nắm cửa, Hoài Giảo không lập tức bước vào mà trước tiên thò đầu vào nhìn quanh.

Căn phòng có bố cục không khác gì phòng của cậu. Chiếc đèn chùm trên trần đã bị tắt, trong bóng tối chỉ còn chiếc đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường chớp tắt ánh sáng mờ nhạt.

Ánh sáng le lói từ hành lang hắt vào, giúp cậu lờ mờ thấy được một bóng người vẫn nằm yên trên giường.

Người này có lẽ đã bị người sói "giết chết."

Hoài Giảo thầm nghĩ.

Ngay bên phải cửa, trên tường có một công tắc đèn. Cậu mò mẫm bật đèn lên.

Đôi mắt vô thức nheo lại vì ánh sáng chợt bừng lên.

Hoài Giảo vẫn giữ tay trên nắm cửa, lặng lẽ quay lưng đi vào phòng.

"Cùm cụp."

Cậu chậm rãi đóng cửa lại.

Khi xoay người, cảnh tượng đập vào mắt cậu là một mái tóc đỏ rực, lóa mắt.

Người nằm trên giường, tay chân buông thõng tự nhiên bên người.

Đó là một chàng trai mặc bộ đồng phục học sinh không rõ thuộc trường nào. Áo khoác xám bị mở bung lỏng lẻo, để lộ bên trong là áo sơ mi trắng và một chiếc áo thun đen.

Trên cổ áo, vài sợi dây xích kim loại dài ngắn không đồng nhất lấp lánh ánh sáng, kèm theo những chiếc thẻ nhỏ treo lủng lẳng.

Cộng thêm mái tóc đỏ rực kia, trông cậu ta chẳng khác gì một thiếu niên bất lương bước ra từ phim ảnh.

Hoài Giảo nhìn người trước mặt, lập tức liên tưởng đến Thẩm Thừa Ngộ.

Màu tóc khoa trương giống nhau, khuôn mặt trẻ tuổi nhưng kiêu ngạo cũng giống nhau, ngay cả lúc này nằm bất tỉnh trên giường mà vẫn cau mày, trông cũng chẳng khác gì.

Tóm lại, nhìn qua là biết tính tình không dễ chịu.

Lúc tự giới thiệu trên bàn tròn, người này đến cả tên cũng không nói, khó trách Hoài Giảo không nhớ nổi hắn.

【 Cho nên tối qua hắn bị chém một đao chắc chắn là do trước đó quá gây thù chuốc oán. 】 Hoài Giảo đứng bên giường chắc nịch nói: 【 Tôi là người sói cũng sẽ xuống tay với hắn đầu tiên. 】

Chỉ nhìn vẻ ngoài đã thấy khó ưa, loại người này nếu không bị giết ngay từ đầu thì về sau nhất định sẽ là mối đe dọa lớn.

8701: 【......】

【 Vậy mà cậu vẫn cứu hắn? 】

Hoài Giảo bặm môi, bối rối đáp: 【 Tôi sợ là người cùng phe mà...... Dù sao cơ hội tự cứu trong ván đầu tiên đã hết, chẳng bằng làm chuyện tốt. 】

Cậu ngồi xuống mép giường tóc đỏ, cúi người quan sát đối phương kỹ hơn: 【 Tôi sẽ tiếp tục theo dõi hắn, xem thử rốt cuộc hắn là người tốt hay người sói, có lừa tôi hay không......】

Nói đến đây, Hoài Giảo chợt nhớ ra điều gì đó, cậu vội vàng sờ soạng khắp người. Chiếc áo choàng hơi rộng mở khi cậu cử động mạnh, để lộ một chút bên trong.

Bây giờ đang ở trong phòng an toàn, xung quanh không có ai khác, Hoài Giảo không thấy ngại như khi ở ngoài hành lang. Cậu cũng chẳng buồn để tâm đến áo choàng rộng mở, chỉ lo tìm kiếm. Nhưng tìm mãi vẫn không thấy thứ cần tìm, sắc mặt cậu lập tức thay đổi, gấp gáp hỏi: 【 Giải dược của tôi đâu?? 】

8701 cũng ngẩn người, dừng lại một chút rồi hỏi: 【 Cậu không có à? 】

Hoài Giảo tái mặt, nhíu chặt mày, giọng đầy lo lắng: 【 Trên người không có......】

8701 cũng không rõ cơ chế trò chơi này thiết lập thế nào, nghe vậy chỉ có thể đáp: 【 Cậu thử tìm kỹ lại xem, nếu không thì hỏi 010. 】

Hoài Giảo lập tức rời khỏi mép giường, không màng quần áo trên người thế nào, bật dậy nhảy lên hai cái ——

Áo choàng rộng thùng thình, dày và nặng, trông như có thể giấu được cả đống đồ. Vừa rồi cậu đã lục lọi qua nhưng không tìm thấy gì, bây giờ thử nhảy lên vẫn không có gì rơi ra.

Trên mặt bài nữ vu có vẽ hai bình thuốc rõ ràng, hệ thống đã cấp trang phục đầy đủ, lẽ nào lại không cấp giải dược? Hoài Giảo sốt ruột, nghĩ có thể mình đã đánh rơi thuốc khi thay quần áo.

【 Tôi phải quay lại tìm. 】

Cậu cử động liên tục làm áo choàng càng thêm rối tung, bên trong để lộ lớp quần áo khiếm nhã.

8701 thấy cậu nhăn mặt khẩn trương, chần chừ một lúc mới nhắc nhở:

【 Cậu... quần áo......】 Nó hơi xấu hổ nói được nửa câu, nhưng khi Hoài Giảo xoay người, phần còn lại lại nuốt xuống.

Trước mắt thoáng qua một mảnh trắng nhỏ.

Ngoài 8701 ra, chẳng ai biết được dưới lớp áo choàng bảo thủ của nữ vu là một bộ trang phục như thế nào.

Hoài Giảo bước nhanh đến cửa, định mở cửa đi ra ngoài. Cậu xoay nắm cửa hai lần, nhưng chưa kịp hành động tiếp theo, chiếc vòng da đen trên cổ bỗng truyền ra một luồng điện.

Cổ Hoài Giảo tê rần, đầu ngón tay đang đặt lên then cửa cũng run lên theo bản năng.

【...... Hệ thống? 】 Cậu mở to mắt, hoảng hốt gọi.

【 Vui lòng tuân thủ quy tắc trò chơi. 】

Hoài Giảo tái mặt, không hiểu nổi: 【 Tôi làm gì sai? Tôi chỉ muốn đi tìm giải dược......】

Hệ thống 010 thuộc chi nhánh của hệ thống chủ, chuyên phụ trách quy tắc của các phó bản trò chơi, khác biệt rất lớn so với hệ thống người chơi như 8701.

Sự khác biệt lớn nhất chính là —— quyền hạn càng cao, càng vô nhân tính.

【 Vui lòng tuân thủ quy tắc trò chơi. 】 Mặc dù cũng là một hệ thống trí tuệ cao, nhưng sau khi nghe Hoài Giảo giải thích, nó vẫn chỉ lặp lại một câu này.

Hoài Giảo nhận ra sự khác biệt, thầm nghĩ 8701 chưa bao giờ đối xử với mình như vậy.

【 8701......】 Cậu mím môi, ấm ức gọi hệ thống của mình.

【 Cậu thử hỏi nó xem giải dược của nữ vu ở đâu. 】 Giọng 8701 thấp xuống, giống như đang dỗ dành Hoài Giảo, 【 Hệ thống chủ đần lắm, cậu phải hỏi thẳng nó mới hiểu. 】

【 Ờ... được! 】 Hoài Giảo lấy lại tinh thần, cảm giác như vừa được an ủi.

Trong quy tắc hệ thống không có hạn chế về thời gian hành động của nữ vu, nhưng sáng mai cậu vẫn phải dậy sớm để hội họp với những người chơi khác. Vì thế, Hoài Giảo chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi quay lại ngủ.

Cậu thả lỏng một chút, làm theo lời 8701, hỏi hệ thống: 【 Giải dược của nữ vu ở đâu? 】

010 đáp rất nhanh, giọng vô cảm như máy móc: 【 Độc dược và giải dược đều sinh ra từ nữ vu, phương pháp sử dụng cụ thể yêu cầu người chơi tự khám phá. 】

Hoài Giảo: "???" Nó đang nói gì vậy?

Có lẽ biểu cảm của Hoài Giảo quá đỗi mông lung, khiến 8701 không nhịn được mà hỏi thay cậu: 【 Gợi ý. 】

010 ngừng lại hai giây rồi trả lời: 【 Độc dược và giải dược đều có liên quan trực tiếp đến bản thân nữ vu. 】

Hoài Giảo vội hỏi: 【 Vậy tôi có thể tự quyết định cách cứu người không? Ví dụ như tôi bảo hắn mau tỉnh lại? 】

010 dường như khẽ cười.

Biểu cảm của Hoài Giảo khẽ biến đổi, không chắc mình có nghe nhầm không.

Nó nói: 【 Nữ Vu đùa à? Thuốc giải đương nhiên phải lấy từ chính Nữ Vu. Ngoại vật vô dụng.】

Trên tủ đầu giường, kim đồng hồ nhảy lên từng khoảnh khắc, con số hiển thị cũng thay đổi, cuối cùng dừng lại ở số hai.

Hoài Giảo ngồi yên trong căn phòng trò chơi dành cho năm người, bất động suốt gần nửa tiếng đồng hồ.

【 Hai giờ. 】 8701 khẽ nhắc. 【 Trước khi trời sáng, cậu nhất định phải rời đi. 】

Người đang ngồi bên mép giường khẽ cúi đầu, ngón tay vô thức siết nhẹ vạt áo, như thể tự nhắc nhở bản thân đã biết. Hàng mi Hoài Giảo khẽ rung, ánh mắt rơi xuống tà áo choàng trong tay. Nơi ấy đã thấm một mảng mồ hôi ẩm ướt từ lòng bàn tay cậu.

Như thể đang dồn hết can đảm, cậu cắn nhẹ môi, ngập ngừng hỏi lại lần nữa:

【 Nhất định phải làm vậy sao...? 】

【 Ừ. 】

【 Xin nữ vu tuân thủ quy tắc trò chơi. 】

Hai câu nói khác nhau, nhưng từ 8701 đến 010, thái độ vẫn không hề thay đổi.

Người khoác áo choàng ngồi trên mép giường có đôi mắt đẹp đến mê hoặc, hàng mi dài khẽ run rẩy. Biết rằng dù có kéo dài cũng chẳng thay đổi được gì, cuối cùng cậu đành hít sâu một hơi, chậm rãi xoay người.

Trên giường, người đàn ông tóc đỏ vẫn nằm im bất động. Toàn thân hắn cứng đờ, hàng lông mày cau chặt, nét mặt căng thẳng ngay cả khi chìm trong hôn mê.

Chiếc giường trong phòng khá thấp. Với vị trí hiện tại, Hoài Giảo phải cúi người mới có thể chạm tới hắn.

Cậu chưa bao giờ làm chuyện như thế này—chủ động đến gần một người xa lạ. Nếu đây không phải là một trò chơi mà cậu bắt buộc phải hoàn thành, thì chắc chắn cậu sẽ không... chạm vào người khác như thế.

Môi hắn mỏng, lạnh lẽo, đường nét sắc bén. Khi hơi thở Hoài Giảo đến gần, dường như nó khẽ giật giật.

Cậu nheo mắt, nhìn chăm chú.

Khoảnh khắc tiếp theo, Hoài Giảo bỗng giật mình, hoảng hốt bật dậy.

"Này, anh gì ơi?!"

Dưới ánh đèn vàng nhạt, gương mặt nam nhân lạnh lùng, đường nét sắc sảo đến mức khiến người khác nghẹt thở. Nhưng hắn vẫn bất động, không có lấy một phản ứng.

Tim Hoài Giảo đập loạn nhịp vì căng thẳng. Cậu nuốt nước bọt, chậm rãi đưa tay vẫy vẫy trước mặt hắn, giọng khẽ run:

"Anh tỉnh chưa?"

Một lúc lâu sau vẫn không có tiếng đáp lại.

【 Hẳn là chưa. Dù bị đâm trực diện thì trạng thái này vẫn là 'tử vong' giả lập. Đừng căng thẳng. 】 8701 lên tiếng trấn an. 【 Nếu sợ thì mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, rồi chúng ta quay về. 】

Hoài Giảo siết chặt nắm tay, hít sâu một hơi. 【 Được rồi, vậy tôi làm nhanh. 】

...

Hai giờ sáng.

Trong khu công quán, căn phòng nằm sâu sau nhiều lớp cửa. Không gian yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng hít thở cũng trở nên rõ ràng.

Duy nhất một ngọn đèn đã bị tắt, chỉ còn bóng tối mờ ảo bao phủ, như thể nơi đây đang diễn ra một nghi thức bí mật nào đó.

"Sao vẫn chưa tỉnh chứ..."

Người duy nhất còn thức thì thào, ngay cả giọng nói cũng vương chút run rẩy.

Không gian lặng ngắt.

Chóp mũi nữ vu nhỏ nhắn ửng đỏ. Cậu vừa khẽ chạm môi vào người đàn ông trước mặt—nụ hôn nhẹ như cánh ve ấy khiến sắc mặt đối phương sớm trở lại bình thường. Nhưng hắn vẫn không tỉnh.

Nhiều lần, Hoài Giảo có cảm giác hắn khẽ động. Nhưng mỗi lần như thế, hệ thống lại báo rằng giải dược chưa có tác dụng, người chơi vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm.

Ban đầu, cậu đứng cạnh mép giường. Nhưng sau một hồi cúi xuống, lưng đau eo mỏi, cậu đành mặc kệ phép tắc mà ngồi xuống mép giường.

Người đàn ông tóc đỏ vẫn cứng đờ.

Giống như một cái xác.

Lẽ ra Hoài Giảo nên lùi lại, nhưng khi vừa chạm gần đối phương, mùi bạc hà lạnh lẽo và quen thuộc ấy lại khiến cậu không thể sinh ra chút sợ hãi nào.

Cậu hơi thất thần.

Chỉ vì hương bạc hà nhàn nhạt ấy, Hoài Giảo không tự giác mà nhớ đến rất nhiều người.

Nhớ về khoảng thời gian rất lâu trước đây, khi cậu vừa bước chân vào trò chơi này, về NPC đầu tiên cậu từng quen biết trong phó bản đầu tiên.

Nhớ đến sinh vật lông trắng đã đối xử rất tốt với cậu trong phó bản vừa mới kết thúc không lâu.

Đôi môi mềm mại khẽ đặt lên môi người đàn ông tóc đỏ, lạnh lẽo tựa băng.

Chóp mũi lướt nhẹ qua khuôn mặt đối phương. Càng nhìn gần, cảm giác quen thuộc càng mãnh liệt. Cậu nghiêng đầu, gò má gần như áp lên mặt hắn.

【 Công chúa Bạch Tuyết ngủ lâu như vậy, cũng nên tỉnh rồi chứ... 】

Hoài Giảo ngáp một cái. Cậu buồn ngủ quá, nhưng nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.

Không quen chủ động hôn người khác, cậu bỗng cảm thấy bản thân chẳng khác gì một tên lùn giả mạo đáng thương, cố gắng đánh thức công chúa mà chẳng biết làm thế nào.

【 Nếu hắn là người sói, tôi nhất định sẽ để lại độc cho hắn. 】

"Tên lùn" nào đó thẹn quá hoá giận, chửi thầm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện