090:
Tác giả: Tiểu A Phân
Editor: Cresent Munn
【 Nữ phù thủy chỉ có một lọ độc dược và một lọ thuốc giải, mỗi người chỉ có thể tự cứu mình vào đêm đầu tiên. 】
Theo lời hệ thống 010, trò chơi này được thiết lập theo dạng 3 dân thường - 3 sói - 3 chức năng, trong đó các vai trò chức năng bao gồm: Tiên tri, Nữ phù thủy và Thợ săn.
Nhìn chung, đây là một ván Ma Sói 9 người theo luật cơ bản.
Hoài Giảo còn chưa kịp suy nghĩ kỹ về dòng chữ bổ sung trên thẻ bài thì hệ thống đã nhanh chóng kết thúc phần giới thiệu về thân phận, sau đó lập tức chuyển sang hướng dẫn các quy tắc chung của trò chơi.
Ví dụ, mỗi ngày vào 21:00, sẽ diễn ra phiên bỏ phiếu loại trừ. Trước thời điểm này, tất cả người chơi có thể tự do giao tiếp và trao đổi thông tin. Khi đồng hồ điểm 9 giờ tối, tiếng chuông sẽ vang lên, và mọi người phải chọn một người để loại khỏi ván chơi.
Tương tự, phe Ma sói cũng có thời gian hành động giới hạn. Theo quy định, vào mỗi đêm, Ma sói phải quyết định giết ai trước 2 giờ sáng. Nếu quá thời gian hoặc không thực hiện hành động, sẽ có hình phạt đi kèm.
Hoài Giảo không rõ lắm sự khác biệt giữa "giết chết" và "loại bỏ", nhưng cậu cũng không muốn nghĩ nhiều. Cẩn thận lắng nghe một hồi, cuối cùng cậu cũng nắm được luật chơi cơ bản.
Sau khi hệ thống 010 kết thúc phần hướng dẫn, chỉ để lại một câu:
"Bây giờ là thời gian tự do."
Ngay sau đó, hệ thống biến mất.
Lớp sương mù ngăn cách giữa các người chơi dần tan biến. Hoài Giảo nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng nhét lá bài vào trong tay áo.
【 Cấp bậc khảo hạch này có thể sẽ có nhiều người chơi lâu năm tham gia. Tốt nhất là cậu nên cẩn thận một chút. 】
Giọng nói của 8701 vang lên bên tai, như một lời cảnh báo.
Hoài Giảo nhíu mày, thắc mắc:
【 Không phải là kỳ khảo hạch dành cho người chơi cùng cấp sao? Vậy tại sao lại có cả người chơi kỳ cựu? 】
Khung cảnh xung quanh dần trở lại bình thường. Bên chiếc bàn tròn trong công quán, 9 người chơi với diện mạo và thân phận khác nhau đã ngay ngắn ngồi vào chỗ.
Người chơi càng cao cấp thì hệ thống đi kèm càng tinh vi, kỹ năng và thủ đoạn đều vượt xa tân thủ. 8701 không tiện giải thích chi tiết, chỉ ám chỉ:
【Có người cố tình không thăng cấp, chuyên săn tân thủ trong các trận đấu...】
Chưa kịp nói hết câu, một tiếng huýt sáo vang lên, phá vỡ bầu không khí nặng nề trên bàn và cũng tiện thể cắt ngang lời của 8701.
"Ai chà, cuối cùng cũng đến rồi."
Hoài Giảo giật mình, nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh. Không ai lên tiếng trả lời, cậu xác định đối phương đang nói chuyện với mình, liền ngước lên quan sát người đối diện.
Đó là một chàng trai có vẻ ngoài điển trai, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc.
Người nọ nhìn Hoài Giảo, trong đôi mắt đen sâu thẳm dường như ánh lên tia sáng lạ lùng. Hắn đột nhiên nghiêng đầu hỏi:
"Cậu là Tiểu Kiều sao?"
Trong đại sảnh vang lên một loạt tiếng động khe khẽ, như thể có người đang cố nhịn cười.
Hoài Giảo không hiểu gì cả, nhưng bị ánh mắt trắng trợn của đối phương khóa chặt khiến cậu cảm thấy hơi mất tự nhiên. Cậu miễn cưỡng đáp lại:
"...Cái gì?"
Người đàn ông dường như đã chờ câu trả lời này từ lâu, bất kể Hoài Giảo có nói gì, hắn cũng sẽ tiếp tục màn đối thoại của mình. Hắn vô thức nghiêng người về phía trước một chút, ánh mắt như bị hấp dẫn bởi điều gì đó, nhìn chằm chằm Hoài Giảo không rời, nói chậm rãi:
"Tôi đã thấy cậu trên diễn đàn, trong bài đăng bị chụp lén đó."
"Có phải cậu không? Người ta gọi cậu là Tiểu Kiều."
Hoài Giảo: "......"
Cậu bặm môi, thực sự không muốn trả lời câu hỏi này.
Dĩ nhiên, cậu biết về bài đăng kia. Mỗi lần lướt diễn đàn, cậu đều thấy nó nằm chình ình trên trang đầu.
Người đàn ông này nói còn khá nhẹ nhàng, chỉ đơn thuần hỏi xem cậu có phải "Tiểu Giảo" hay không. Nhưng dựa theo nội dung của bài viết, nếu hắn hỏi thẳng rằng "Tên thật của cậu có phải là 'Lão bà' không?" thì cũng chẳng có gì lạ lắm.
8701: 【......】 cậu cũng giỏi tưởng tượng thật đấy.
Rõ ràng, những người có mặt tại đây không ít người đã xem qua bài đăng đó.
Nó được ghim lên đầu trang trong một thời gian dài, vô cùng nổi tiếng trên diễn đàn người chơi. Chỉ cần nhắc đến, ai cũng sẽ bật cười đầy ẩn ý.
Mà hiện tại, nhân vật chính trong bài đăng ấy lại đang ngồi ngay trước mặt bọn họ.
Khi Hoài Giảo mới bước vào phòng, cậu di chuyển khá vội vàng, nên thực ra không ai kịp nhìn rõ mặt cậu. Hơn nữa, lúc đó mọi người đã đợi quá lâu, tâm trạng dần trở nên thiếu kiên nhẫn, chẳng ai còn để ý đến người chơi cuối cùng xuất hiện.
Nhưng bây giờ thì khác.
Một kẻ trốn tránh thế giới game, một người bình thường không ai chú ý, bỗng nhiên lại bị gán danh "võng hồng" (hot trên mạng). Dù chỉ là một bài đăng bị chụp lén, nhưng cũng đủ khiến người ta không khỏi tò mò về cậu.
Hoài Giảo có thể cảm nhận được ánh mắt tò mò đang lặng lẽ dừng trên người mình.
Trước đó, vì thời gian gấp gáp, cậu chỉ kịp ngồi xuống mà chưa quan sát kỹ những người chơi khác. Hoài Giảo chỉ lướt mắt qua một lượt, thực tế thì những người còn lại – cả nam lẫn nữ – cậu đều chưa biết ai.
Cậu không quen cảm giác bị nhiều người vây xem như một món đồ quý hiếm.
Hoài Giảo khẽ nhíu mày, còn chưa kịp lên tiếng thì người đàn ông kia – kẻ đã hỏi chuyện hắn từ nãy đến giờ – lại làm như không nhận ra bầu không khí xung quanh, chợt cười cười rồi nói tiếp:
"Không sai, chắc chắn là cậu rồi."
Người đó có đôi mắt rất sáng, hoàn toàn phớt lờ ánh nhìn và suy nghĩ của những người xung quanh, giọng điệu trầm bổng đầy chắc chắn:
"Cậu ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh nhiều."
"Trước đây tôi cứ tưởng bức ảnh đó cũng tạm ổn thôi, không ngờ người thật lại thế này."
"Thật sự rất xinh đẹp."
Hoài Giảo: "......"
Thấy cậu không đáp lại, người kia lại tưởng cậu chưa nghe rõ, hoặc là mình nói chưa đủ rõ ràng. Vì vậy, bất chấp khoảng cách giữa hai người có mấy người chơi khác, gã vẫn nghiêng người về phía trước, tiếp tục một cách đầy nhiệt tình:
Thấy Hoài Giảo không đáp lại, người đàn ông kia nghĩ rằng cậu không nghe rõ hoặc lời nói của mình chưa đủ thuyết phục. Anh ta liền tiến lên hai bước, băng qua vài người chơi và một chiếc bàn tròn lớn, rồi tiếp tục bày tỏ:
"Thật đấy, tôi nói nghiêm túc mà."
Anh ta liếc nhìn khuôn mặt của Hoài Giảo—đôi mày trẻ trung và anh tuấn hơi nhướn lên—giọng nói đầy chân thành và phấn khích. Anh ta hào hứng nói tiếp:
"Lúc đầu, khi thấy bài đăng đó, tôi đã nghĩ nó thật buồn cười. Có hàng trăm trang bình luận, tất cả đều gọi cậu là mỹ nhân hay vợ gì đó. Thật là quá đà. Chỉ một tấm ảnh thôi mà sao lại bị thổi phồng đến mức đó được chứ?"
"Trước khi gặp cậu ngoài đời, tôi luôn xem bài đăng đó như một trò đùa và còn đem ra trêu chọc với bạn bè nữa."
Hoài Giảo: "..."
Được rồi, đủ rồi đấy.
Cậu gần như muốn giơ tay xin dừng lại, đầu ngón chân đã bắt đầu ngứa ngáy muốn "ra tay".
Nhưng người đàn ông kia lại chẳng nhận ra biểu cảm khác thường của cậu, vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt trước mặt bao nhiêu người:
"Thì ra cậu chụp ảnh không ăn hình chút nào."
"Tên thật của cậu là Tiểu Kiều* à? Chữ Kiều trong bài đăng nghe yếu ớt, nũng nịu ấy?"
Xung quanh đã có người không nhịn được bật cười.
Hoài Giảo thật sự không muốn gây chú ý ngay khi trò chơi vừa bắt đầu. Cậu vốn định giữ thái độ khiêm tốn, đóng vai một người vô hình để kiếm điểm, ai ngờ lại gặp phải tình huống này.
"Thật à? Sao cậu không nói gì?"
"Tiểu Kiều? Cậu nói được chứ?"
Dĩ nhiên hắn biết Hoài Giảo có thể nói, bởi khi mới vào dinh thự, cậu đã mở miệng rồi. Chẳng qua bây giờ hắn chỉ đơn giản là muốn trêu chọc mà thôi.
"Không." Hoài Giảo không chịu nổi nữa, môi khẽ cong lên, nhanh chóng đáp qua loa: "Sẽ nói."
"Ồ, sẽ à? Vậy thì cậu—"
"Được rồi, đủ rồi đấy."
Cuối cùng cũng có người không chịu nổi, mở miệng cắt ngang: "Đây là thi cấp bậc khảo hạch, lảm nhảm mấy chuyện này làm gì?"
Hoài Giảo thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trước khi kịp nhìn rõ mặt vị "anh hùng" này, người đó đã tiếp tục: "Muốn tán tỉnh thì đợi không ai để ý mà tán. Giờ tập trung vào trò chơi đi, soái ca."
Gã "soái ca" bỗng im bặt, gật đầu ngượng ngùng.
Hoài Giảo: "......"
...
"Xét thấy có người đến hơi muộn, tôi đề nghị mọi người giới thiệu lại một lần nữa."
Hoài Giảo đoán "có người" mà đối phương nhắc đến chính là cậu, nhưng cậu làm như không nghe thấy, chỉ đưa mắt nhìn các người chơi khác trong bàn.
Ngoại trừ cậu, tổng cộng có tám người tham gia trò chơi. Trong số đó, người dễ nhận biết nhất là cô gái duy nhất—mái tóc dài, đôi mắt to, trông thanh tú sạch sẽ, tên là Trần Hân.
Còn lại bảy người đều là nam. Mọi người lần lượt báo tên, nhưng số lượng hơi nhiều nên cậu không thể nhớ hết ngay lập tức, chỉ mơ hồ ghi nhớ vài gương mặt nổi bật.
Có một cậu trai tóc đỏ với dáng vẻ kiêu ngạo của một học sinh cấp ba, một người đàn ông đeo kính trông lãnh đạm, một người cao ráo, trầm ổn, ít lời, và cả "soái ca" đã liên tục trò chuyện với cậu từ đầu đến giờ.
Sở dĩ Hoài Giảo đặc biệt chú ý đến những người này không phải vì cậu thông minh đến mức chỉ nghe giọng đã nhận ra đặc điểm của họ, mà bởi vì... bốn người này trông quá đẹp trai.
Trong trò chơi, cậu từng gặp không ít NPC có diện mạo ưa nhìn—cả người lẫn quái vật—và những người này cũng không khác biệt là mấy.
【Nông cạn.】 8701 hừ lạnh trong đầu cậu.
【Không đâu, cậu không thấy mấy người đẹp trai thường dễ nhận được "thân phận đặc biệt" sao?】
Hoài Giảo vừa ghi nhớ tên từng người, vừa nghiêm túc suy luận: 【Bốn người này, ít nhất có hai người là sói.】
8701: 【?】
Vừa vào trận đã nhận diện được hai con sói? Cậu còn có thiên phú này sao? Hoài Giảo đã hoàn toàn nhập cuộc, quên luôn nỗi lo về bài khảo hạch lúc trước. Cậu cắn môi, chớp mắt đầy tự tin, ba hoa chích chòe nói:
【Tôi đoán thôi, không chắc đúng, nhưng tám chín phần là chuẩn.】
8701 bật cười: 【Tự tin cũng tốt.】
【Hừ.】
......
Từ thời điểm kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ đêm, trò chơi chính thức bắt đầu. Hiện tại vẫn còn hơn ba giờ nữa.
Khu biệt thự được chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, từ đồ ăn đến vật dụng cần thiết. Sau khi dùng bữa tối đơn giản, một số người chơi đã lần lượt lên lầu nghỉ ngơi, rời khỏi đại sảnh tầng một.
Hoài Giảo cũng nằm trong số đó. Ở ván đầu tiên của trò chơi, khi thân phận của mọi người còn chưa rõ ràng, giữ khoảng cách với người khác là lựa chọn an toàn nhất. Có lẽ cũng vì trò chơi chưa bắt đầu mà mọi người hầu như không giao tiếp, mỗi người đều hạn chế tiếp xúc với người khác.
Cách bố trí phòng ở tầng hai của công quán khiến Hoài Giảo liên tưởng đến một căn biệt thự lớn trong thế giới trước. Tầng một là đại sảnh, còn tầng hai là khu vực nghỉ ngơi của các người chơi, gồm chín phòng. Một bên là bức tường trống, bên còn lại là chín cánh cửa nằm san sát từ trái qua phải.
Trên mỗi cánh cửa đều treo một tấm bảng đánh số phòng, kèm theo thẻ tên của người chơi.
Hoài Giảo đi từ cầu thang tầng một lên đến tận cuối hành lang tầng hai mới tìm thấy phòng của mình. Trên bảng ghi rõ: Phòng số 9 – Người chơi: Hoài Giảo.
Cậu đẩy cửa bước vào.
Bên trong không rộng cũng chẳng chật, nội thất đơn giản với một chiếc giường và một tủ quần áo. Hầu như không có nhiều đồ trang trí, nhưng ít nhất vẫn gọn gàng và sạch sẽ.
Sau khi vào phòng, Hoài Giảo lập tức khóa trái cửa, rồi nhanh chóng kiểm tra khắp nơi. Cậu mở tủ quần áo, rà soát kỹ từng góc nhưng không phát hiện điều gì bất thường.
Xác nhận mọi thứ ổn thỏa, cậu ngả người lên giường, nhìn chằm chằm trần nhà trong giây lát để thả lỏng. Chẳng bao lâu sau, cơn buồn ngủ ập đến. Hoài Giảo xem qua thời gian, thấy vẫn còn sớm nên yên tâm nhắm mắt ngủ.
Cậu ngủ rất say.
Mãi đến nửa đêm, trong phòng bỗng vang lên một hồi chuông quỷ dị.
Hệ thống 010 trịnh trọng thông báo gì đó bên tai, nhưng Hoài Giảo vẫn còn mơ màng, chẳng nghe rõ.
Chỉ đến khi một cảm giác ngứa ran bất chợt truyền đến cổ, cậu mới khẽ giật mình.
"A..."
Cơn tê dại như dòng điện nhẹ kích thích khiến Hoài Giảo theo phản xạ giơ tay ôm lấy cổ, khe khẽ kêu lên một tiếng. Hàng mi khẽ run, cậu mơ hồ tỉnh lại.
Chiếc vòng cổ bằng da màu đen ôm chặt lấy cần cổ trắng ngần của cậu. Ở một vị trí trên đó, một khối kim loại hình tròn nhỏ có thể phát ra dòng điện. Hoài Giảo đưa ngón tay hơi run rẩy chạm vào nó, nhẹ nhàng ấn thử.
Dòng điện sót lại khiến lòng bàn tay cậu tê ngứa, không nhịn được khẽ co lại.
Đây chính là thứ mà hệ thống 010 ép bọn họ phải đeo khi còn ở dưới sảnh, nói là để ngăn chặn tình huống ngoài ý muốn, đồng thời là công cụ hỗ trợ để quy phạm hành vi của người chơi.
Lúc trước, Hoài Giảo không suy nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng đó là thiết bị theo dõi thông thường, cũng không để tâm.
Nhưng giờ đây, cậu mới dần hiểu ra dụng ý thực sự của hệ thống.
【 Tất cả người chơi, xin chú ý, tất cả người chơi, xin chú ý. 】
【 Màn đêm đã buông xuống, trò chơi chính thức bắt đầu. 】
【 Khi trời tối, xin hãy nhắm mắt —— 】
【 Người chơi phe Người Sói, xin rời khỏi phòng. 】
Hoài Giảo che cổ, trợn to mắt ngồi trên giường.
Ngoài hành lang, vang lên tiếng bước chân mơ hồ, chậm rãi giẫm lên nền cẩm thạch. Nhịp bước không nhanh không chậm, dường như có ai đó đang đi qua từng căn phòng một.
Giọng nói lạnh băng của hệ thống 010 tiếp tục vang lên, hướng đến phe Người Sói.
【 Bây giờ, hãy chọn con mồi của các ngươi. 】
Chú thích: *Chữ "姣" (Jiāo) trong Hoài Giảo và chữ "娇" (Jiāo) trong "Tiểu Kiều" (小娇) phát âm giống nhau,
姣 (Jiāo) - "Giảo": Nghĩa: Xinh đẹp, duyên dáng (thường miêu tả ngoại hình). Ví dụ: 姣好 (jiāo hǎo) – "xinh đẹp, ưa nhìn". Nhưng ít dùng trong khẩu ngữ, thường xuất hiện trong văn viết hoặc tên riêng. 娇 (Jiāo) - "Kiều": Nghĩa: Yếu đuối, mềm mại, đáng yêu (thiên về tính cách/trạng thái). Ví dụ: 娇弱 (jiāo ruò) – "yếu ớt, mong manh". 撒娇 (sā jiāo) – "làm nũng, ăn vạ".
Vì hai chữ này đều đọc là "Jiāo", nên fan dễ dàng gọi Hoài Giảo là "Tiểu Kiều" (小娇) thay vì "Tiểu Giảo" (小姣). Chữ "娇" còn có ý nghĩa mềm mại, yếu đuối, hợp với hình tượng nhân vật mềm mại, yếu đuối của bé Giảo.
Tác giả: Tiểu A Phân
Editor: Cresent Munn
【 Nữ phù thủy chỉ có một lọ độc dược và một lọ thuốc giải, mỗi người chỉ có thể tự cứu mình vào đêm đầu tiên. 】
Theo lời hệ thống 010, trò chơi này được thiết lập theo dạng 3 dân thường - 3 sói - 3 chức năng, trong đó các vai trò chức năng bao gồm: Tiên tri, Nữ phù thủy và Thợ săn.
Nhìn chung, đây là một ván Ma Sói 9 người theo luật cơ bản.
Hoài Giảo còn chưa kịp suy nghĩ kỹ về dòng chữ bổ sung trên thẻ bài thì hệ thống đã nhanh chóng kết thúc phần giới thiệu về thân phận, sau đó lập tức chuyển sang hướng dẫn các quy tắc chung của trò chơi.
Ví dụ, mỗi ngày vào 21:00, sẽ diễn ra phiên bỏ phiếu loại trừ. Trước thời điểm này, tất cả người chơi có thể tự do giao tiếp và trao đổi thông tin. Khi đồng hồ điểm 9 giờ tối, tiếng chuông sẽ vang lên, và mọi người phải chọn một người để loại khỏi ván chơi.
Tương tự, phe Ma sói cũng có thời gian hành động giới hạn. Theo quy định, vào mỗi đêm, Ma sói phải quyết định giết ai trước 2 giờ sáng. Nếu quá thời gian hoặc không thực hiện hành động, sẽ có hình phạt đi kèm.
Hoài Giảo không rõ lắm sự khác biệt giữa "giết chết" và "loại bỏ", nhưng cậu cũng không muốn nghĩ nhiều. Cẩn thận lắng nghe một hồi, cuối cùng cậu cũng nắm được luật chơi cơ bản.
Sau khi hệ thống 010 kết thúc phần hướng dẫn, chỉ để lại một câu:
"Bây giờ là thời gian tự do."
Ngay sau đó, hệ thống biến mất.
Lớp sương mù ngăn cách giữa các người chơi dần tan biến. Hoài Giảo nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng nhét lá bài vào trong tay áo.
【 Cấp bậc khảo hạch này có thể sẽ có nhiều người chơi lâu năm tham gia. Tốt nhất là cậu nên cẩn thận một chút. 】
Giọng nói của 8701 vang lên bên tai, như một lời cảnh báo.
Hoài Giảo nhíu mày, thắc mắc:
【 Không phải là kỳ khảo hạch dành cho người chơi cùng cấp sao? Vậy tại sao lại có cả người chơi kỳ cựu? 】
Khung cảnh xung quanh dần trở lại bình thường. Bên chiếc bàn tròn trong công quán, 9 người chơi với diện mạo và thân phận khác nhau đã ngay ngắn ngồi vào chỗ.
Người chơi càng cao cấp thì hệ thống đi kèm càng tinh vi, kỹ năng và thủ đoạn đều vượt xa tân thủ. 8701 không tiện giải thích chi tiết, chỉ ám chỉ:
【Có người cố tình không thăng cấp, chuyên săn tân thủ trong các trận đấu...】
Chưa kịp nói hết câu, một tiếng huýt sáo vang lên, phá vỡ bầu không khí nặng nề trên bàn và cũng tiện thể cắt ngang lời của 8701.
"Ai chà, cuối cùng cũng đến rồi."
Hoài Giảo giật mình, nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh. Không ai lên tiếng trả lời, cậu xác định đối phương đang nói chuyện với mình, liền ngước lên quan sát người đối diện.
Đó là một chàng trai có vẻ ngoài điển trai, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc.
Người nọ nhìn Hoài Giảo, trong đôi mắt đen sâu thẳm dường như ánh lên tia sáng lạ lùng. Hắn đột nhiên nghiêng đầu hỏi:
"Cậu là Tiểu Kiều sao?"
Trong đại sảnh vang lên một loạt tiếng động khe khẽ, như thể có người đang cố nhịn cười.
Hoài Giảo không hiểu gì cả, nhưng bị ánh mắt trắng trợn của đối phương khóa chặt khiến cậu cảm thấy hơi mất tự nhiên. Cậu miễn cưỡng đáp lại:
"...Cái gì?"
Người đàn ông dường như đã chờ câu trả lời này từ lâu, bất kể Hoài Giảo có nói gì, hắn cũng sẽ tiếp tục màn đối thoại của mình. Hắn vô thức nghiêng người về phía trước một chút, ánh mắt như bị hấp dẫn bởi điều gì đó, nhìn chằm chằm Hoài Giảo không rời, nói chậm rãi:
"Tôi đã thấy cậu trên diễn đàn, trong bài đăng bị chụp lén đó."
"Có phải cậu không? Người ta gọi cậu là Tiểu Kiều."
Hoài Giảo: "......"
Cậu bặm môi, thực sự không muốn trả lời câu hỏi này.
Dĩ nhiên, cậu biết về bài đăng kia. Mỗi lần lướt diễn đàn, cậu đều thấy nó nằm chình ình trên trang đầu.
Người đàn ông này nói còn khá nhẹ nhàng, chỉ đơn thuần hỏi xem cậu có phải "Tiểu Giảo" hay không. Nhưng dựa theo nội dung của bài viết, nếu hắn hỏi thẳng rằng "Tên thật của cậu có phải là 'Lão bà' không?" thì cũng chẳng có gì lạ lắm.
8701: 【......】 cậu cũng giỏi tưởng tượng thật đấy.
Rõ ràng, những người có mặt tại đây không ít người đã xem qua bài đăng đó.
Nó được ghim lên đầu trang trong một thời gian dài, vô cùng nổi tiếng trên diễn đàn người chơi. Chỉ cần nhắc đến, ai cũng sẽ bật cười đầy ẩn ý.
Mà hiện tại, nhân vật chính trong bài đăng ấy lại đang ngồi ngay trước mặt bọn họ.
Khi Hoài Giảo mới bước vào phòng, cậu di chuyển khá vội vàng, nên thực ra không ai kịp nhìn rõ mặt cậu. Hơn nữa, lúc đó mọi người đã đợi quá lâu, tâm trạng dần trở nên thiếu kiên nhẫn, chẳng ai còn để ý đến người chơi cuối cùng xuất hiện.
Nhưng bây giờ thì khác.
Một kẻ trốn tránh thế giới game, một người bình thường không ai chú ý, bỗng nhiên lại bị gán danh "võng hồng" (hot trên mạng). Dù chỉ là một bài đăng bị chụp lén, nhưng cũng đủ khiến người ta không khỏi tò mò về cậu.
Hoài Giảo có thể cảm nhận được ánh mắt tò mò đang lặng lẽ dừng trên người mình.
Trước đó, vì thời gian gấp gáp, cậu chỉ kịp ngồi xuống mà chưa quan sát kỹ những người chơi khác. Hoài Giảo chỉ lướt mắt qua một lượt, thực tế thì những người còn lại – cả nam lẫn nữ – cậu đều chưa biết ai.
Cậu không quen cảm giác bị nhiều người vây xem như một món đồ quý hiếm.
Hoài Giảo khẽ nhíu mày, còn chưa kịp lên tiếng thì người đàn ông kia – kẻ đã hỏi chuyện hắn từ nãy đến giờ – lại làm như không nhận ra bầu không khí xung quanh, chợt cười cười rồi nói tiếp:
"Không sai, chắc chắn là cậu rồi."
Người đó có đôi mắt rất sáng, hoàn toàn phớt lờ ánh nhìn và suy nghĩ của những người xung quanh, giọng điệu trầm bổng đầy chắc chắn:
"Cậu ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh nhiều."
"Trước đây tôi cứ tưởng bức ảnh đó cũng tạm ổn thôi, không ngờ người thật lại thế này."
"Thật sự rất xinh đẹp."
Hoài Giảo: "......"
Thấy cậu không đáp lại, người kia lại tưởng cậu chưa nghe rõ, hoặc là mình nói chưa đủ rõ ràng. Vì vậy, bất chấp khoảng cách giữa hai người có mấy người chơi khác, gã vẫn nghiêng người về phía trước, tiếp tục một cách đầy nhiệt tình:
Thấy Hoài Giảo không đáp lại, người đàn ông kia nghĩ rằng cậu không nghe rõ hoặc lời nói của mình chưa đủ thuyết phục. Anh ta liền tiến lên hai bước, băng qua vài người chơi và một chiếc bàn tròn lớn, rồi tiếp tục bày tỏ:
"Thật đấy, tôi nói nghiêm túc mà."
Anh ta liếc nhìn khuôn mặt của Hoài Giảo—đôi mày trẻ trung và anh tuấn hơi nhướn lên—giọng nói đầy chân thành và phấn khích. Anh ta hào hứng nói tiếp:
"Lúc đầu, khi thấy bài đăng đó, tôi đã nghĩ nó thật buồn cười. Có hàng trăm trang bình luận, tất cả đều gọi cậu là mỹ nhân hay vợ gì đó. Thật là quá đà. Chỉ một tấm ảnh thôi mà sao lại bị thổi phồng đến mức đó được chứ?"
"Trước khi gặp cậu ngoài đời, tôi luôn xem bài đăng đó như một trò đùa và còn đem ra trêu chọc với bạn bè nữa."
Hoài Giảo: "..."
Được rồi, đủ rồi đấy.
Cậu gần như muốn giơ tay xin dừng lại, đầu ngón chân đã bắt đầu ngứa ngáy muốn "ra tay".
Nhưng người đàn ông kia lại chẳng nhận ra biểu cảm khác thường của cậu, vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt trước mặt bao nhiêu người:
"Thì ra cậu chụp ảnh không ăn hình chút nào."
"Tên thật của cậu là Tiểu Kiều* à? Chữ Kiều trong bài đăng nghe yếu ớt, nũng nịu ấy?"
Xung quanh đã có người không nhịn được bật cười.
Hoài Giảo thật sự không muốn gây chú ý ngay khi trò chơi vừa bắt đầu. Cậu vốn định giữ thái độ khiêm tốn, đóng vai một người vô hình để kiếm điểm, ai ngờ lại gặp phải tình huống này.
"Thật à? Sao cậu không nói gì?"
"Tiểu Kiều? Cậu nói được chứ?"
Dĩ nhiên hắn biết Hoài Giảo có thể nói, bởi khi mới vào dinh thự, cậu đã mở miệng rồi. Chẳng qua bây giờ hắn chỉ đơn giản là muốn trêu chọc mà thôi.
"Không." Hoài Giảo không chịu nổi nữa, môi khẽ cong lên, nhanh chóng đáp qua loa: "Sẽ nói."
"Ồ, sẽ à? Vậy thì cậu—"
"Được rồi, đủ rồi đấy."
Cuối cùng cũng có người không chịu nổi, mở miệng cắt ngang: "Đây là thi cấp bậc khảo hạch, lảm nhảm mấy chuyện này làm gì?"
Hoài Giảo thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trước khi kịp nhìn rõ mặt vị "anh hùng" này, người đó đã tiếp tục: "Muốn tán tỉnh thì đợi không ai để ý mà tán. Giờ tập trung vào trò chơi đi, soái ca."
Gã "soái ca" bỗng im bặt, gật đầu ngượng ngùng.
Hoài Giảo: "......"
...
"Xét thấy có người đến hơi muộn, tôi đề nghị mọi người giới thiệu lại một lần nữa."
Hoài Giảo đoán "có người" mà đối phương nhắc đến chính là cậu, nhưng cậu làm như không nghe thấy, chỉ đưa mắt nhìn các người chơi khác trong bàn.
Ngoại trừ cậu, tổng cộng có tám người tham gia trò chơi. Trong số đó, người dễ nhận biết nhất là cô gái duy nhất—mái tóc dài, đôi mắt to, trông thanh tú sạch sẽ, tên là Trần Hân.
Còn lại bảy người đều là nam. Mọi người lần lượt báo tên, nhưng số lượng hơi nhiều nên cậu không thể nhớ hết ngay lập tức, chỉ mơ hồ ghi nhớ vài gương mặt nổi bật.
Có một cậu trai tóc đỏ với dáng vẻ kiêu ngạo của một học sinh cấp ba, một người đàn ông đeo kính trông lãnh đạm, một người cao ráo, trầm ổn, ít lời, và cả "soái ca" đã liên tục trò chuyện với cậu từ đầu đến giờ.
Sở dĩ Hoài Giảo đặc biệt chú ý đến những người này không phải vì cậu thông minh đến mức chỉ nghe giọng đã nhận ra đặc điểm của họ, mà bởi vì... bốn người này trông quá đẹp trai.
Trong trò chơi, cậu từng gặp không ít NPC có diện mạo ưa nhìn—cả người lẫn quái vật—và những người này cũng không khác biệt là mấy.
【Nông cạn.】 8701 hừ lạnh trong đầu cậu.
【Không đâu, cậu không thấy mấy người đẹp trai thường dễ nhận được "thân phận đặc biệt" sao?】
Hoài Giảo vừa ghi nhớ tên từng người, vừa nghiêm túc suy luận: 【Bốn người này, ít nhất có hai người là sói.】
8701: 【?】
Vừa vào trận đã nhận diện được hai con sói? Cậu còn có thiên phú này sao? Hoài Giảo đã hoàn toàn nhập cuộc, quên luôn nỗi lo về bài khảo hạch lúc trước. Cậu cắn môi, chớp mắt đầy tự tin, ba hoa chích chòe nói:
【Tôi đoán thôi, không chắc đúng, nhưng tám chín phần là chuẩn.】
8701 bật cười: 【Tự tin cũng tốt.】
【Hừ.】
......
Từ thời điểm kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ đêm, trò chơi chính thức bắt đầu. Hiện tại vẫn còn hơn ba giờ nữa.
Khu biệt thự được chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, từ đồ ăn đến vật dụng cần thiết. Sau khi dùng bữa tối đơn giản, một số người chơi đã lần lượt lên lầu nghỉ ngơi, rời khỏi đại sảnh tầng một.
Hoài Giảo cũng nằm trong số đó. Ở ván đầu tiên của trò chơi, khi thân phận của mọi người còn chưa rõ ràng, giữ khoảng cách với người khác là lựa chọn an toàn nhất. Có lẽ cũng vì trò chơi chưa bắt đầu mà mọi người hầu như không giao tiếp, mỗi người đều hạn chế tiếp xúc với người khác.
Cách bố trí phòng ở tầng hai của công quán khiến Hoài Giảo liên tưởng đến một căn biệt thự lớn trong thế giới trước. Tầng một là đại sảnh, còn tầng hai là khu vực nghỉ ngơi của các người chơi, gồm chín phòng. Một bên là bức tường trống, bên còn lại là chín cánh cửa nằm san sát từ trái qua phải.
Trên mỗi cánh cửa đều treo một tấm bảng đánh số phòng, kèm theo thẻ tên của người chơi.
Hoài Giảo đi từ cầu thang tầng một lên đến tận cuối hành lang tầng hai mới tìm thấy phòng của mình. Trên bảng ghi rõ: Phòng số 9 – Người chơi: Hoài Giảo.
Cậu đẩy cửa bước vào.
Bên trong không rộng cũng chẳng chật, nội thất đơn giản với một chiếc giường và một tủ quần áo. Hầu như không có nhiều đồ trang trí, nhưng ít nhất vẫn gọn gàng và sạch sẽ.
Sau khi vào phòng, Hoài Giảo lập tức khóa trái cửa, rồi nhanh chóng kiểm tra khắp nơi. Cậu mở tủ quần áo, rà soát kỹ từng góc nhưng không phát hiện điều gì bất thường.
Xác nhận mọi thứ ổn thỏa, cậu ngả người lên giường, nhìn chằm chằm trần nhà trong giây lát để thả lỏng. Chẳng bao lâu sau, cơn buồn ngủ ập đến. Hoài Giảo xem qua thời gian, thấy vẫn còn sớm nên yên tâm nhắm mắt ngủ.
Cậu ngủ rất say.
Mãi đến nửa đêm, trong phòng bỗng vang lên một hồi chuông quỷ dị.
Hệ thống 010 trịnh trọng thông báo gì đó bên tai, nhưng Hoài Giảo vẫn còn mơ màng, chẳng nghe rõ.
Chỉ đến khi một cảm giác ngứa ran bất chợt truyền đến cổ, cậu mới khẽ giật mình.
"A..."
Cơn tê dại như dòng điện nhẹ kích thích khiến Hoài Giảo theo phản xạ giơ tay ôm lấy cổ, khe khẽ kêu lên một tiếng. Hàng mi khẽ run, cậu mơ hồ tỉnh lại.
Chiếc vòng cổ bằng da màu đen ôm chặt lấy cần cổ trắng ngần của cậu. Ở một vị trí trên đó, một khối kim loại hình tròn nhỏ có thể phát ra dòng điện. Hoài Giảo đưa ngón tay hơi run rẩy chạm vào nó, nhẹ nhàng ấn thử.
Dòng điện sót lại khiến lòng bàn tay cậu tê ngứa, không nhịn được khẽ co lại.
Đây chính là thứ mà hệ thống 010 ép bọn họ phải đeo khi còn ở dưới sảnh, nói là để ngăn chặn tình huống ngoài ý muốn, đồng thời là công cụ hỗ trợ để quy phạm hành vi của người chơi.
Lúc trước, Hoài Giảo không suy nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng đó là thiết bị theo dõi thông thường, cũng không để tâm.
Nhưng giờ đây, cậu mới dần hiểu ra dụng ý thực sự của hệ thống.
【 Tất cả người chơi, xin chú ý, tất cả người chơi, xin chú ý. 】
【 Màn đêm đã buông xuống, trò chơi chính thức bắt đầu. 】
【 Khi trời tối, xin hãy nhắm mắt —— 】
【 Người chơi phe Người Sói, xin rời khỏi phòng. 】
Hoài Giảo che cổ, trợn to mắt ngồi trên giường.
Ngoài hành lang, vang lên tiếng bước chân mơ hồ, chậm rãi giẫm lên nền cẩm thạch. Nhịp bước không nhanh không chậm, dường như có ai đó đang đi qua từng căn phòng một.
Giọng nói lạnh băng của hệ thống 010 tiếp tục vang lên, hướng đến phe Người Sói.
【 Bây giờ, hãy chọn con mồi của các ngươi. 】
Chú thích: *Chữ "姣" (Jiāo) trong Hoài Giảo và chữ "娇" (Jiāo) trong "Tiểu Kiều" (小娇) phát âm giống nhau,
姣 (Jiāo) - "Giảo": Nghĩa: Xinh đẹp, duyên dáng (thường miêu tả ngoại hình). Ví dụ: 姣好 (jiāo hǎo) – "xinh đẹp, ưa nhìn". Nhưng ít dùng trong khẩu ngữ, thường xuất hiện trong văn viết hoặc tên riêng. 娇 (Jiāo) - "Kiều": Nghĩa: Yếu đuối, mềm mại, đáng yêu (thiên về tính cách/trạng thái). Ví dụ: 娇弱 (jiāo ruò) – "yếu ớt, mong manh". 撒娇 (sā jiāo) – "làm nũng, ăn vạ".
Vì hai chữ này đều đọc là "Jiāo", nên fan dễ dàng gọi Hoài Giảo là "Tiểu Kiều" (小娇) thay vì "Tiểu Giảo" (小姣). Chữ "娇" còn có ý nghĩa mềm mại, yếu đuối, hợp với hình tượng nhân vật mềm mại, yếu đuối của bé Giảo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương