088 (Phiên ngoại Bạch Mao và tiểu Giảo)

Tác giả: Tiểu A Phân

Editor: Cresent Munn

Rời khỏi hang ổ quái vật đã lâu, Hoài Giảo ngủ say trong chiếc ổ nhỏ bừa bộn.

Có lẽ Bạch Mao trong hang đã hoảng loạn tột độ - hai tấm thảm lông vốn được lót sàn cho Hoài Giảo đã bị vò đến xù bông, bị đủn vào góc hang, co cụm vào góc như một con thú bị chủ nhà bỏ rơi. Hoài Giảo có thể tưởng tượng rõ mồn một cảnh tượng con quái vật tính khí thất thường ấy phát hiện mình biến mất.

Lông dựng đứng, nanh nhe ra, những tiếng gào "tê tê" đứt quãng phát ra từ cổ họng. Mũi nóng rực quét khắp nền đất, điên cuồng truy tìm hơi thở quen thuộc. Trong hang lúc này đã lẫn mùi người lạ, hương thơm ngọt ngào của Tiểu Giảo bị lấn át bởi những mùi vị xa lạ. Bạch Mao suýt chết vì tức giận, chỉ cần nghĩ đến cảnh "vợ nhỏ" bị kẻ khác bắt đi, đầu nó như muốn nổ tung.

Hai người từ dưới sông chui lên, ướt như chuột lột. Bạch Mao trông thảm hại với vết thương nặng: một bên tóc cháy xém, má sưng đỏ lên những mụn nước to. Nhưng nó như không cảm thấy đau, chỉ ôm chặt Hoài Giảo, áp trán vào trán "vợ bé".

Đã 72 tiếng 49 phút kể từ khi Tiểu Giảo biến mất. Bạch Mao không biết đếm thời gian, chỉ cảm thấy đã chờ đợi quá lâu. Lông khô xơ xác, vết thương không tự lành, trông chẳng khác gì xác chết.

Vị thế của họ giờ đảo ngược hoàn toàn. Từ con quái vật khéo léo ôm Hoài Giảo bơi như người cá dưới nước, giờ nó yếu ớt như bộ xương khô, gần như chìm nghỉm trên vai cậu. Cánh tay cơ bắp vẫn siết chặt eo Hoài Giảo, một tay nắm cổ tay cậu, tay kia ôm lưng. Chiếc mũi cao không bị thương phả hơi nóng hổi như chó con, cọ cọ vào mặt "vợ".

Hoài Giảo chép miệng đẩy không nổi. Bạch Mao lúc này trở nên cực kỳ bướng bỉnh. Cậu đành kéo lê con quái vật to xác vô hồn, lê vài bước vào hang. Ba lô vẫn nằm ở góc cũ. Hoài Giảo lục tìm, nhớ rõ trong đó có đủ loại thuốc - hạ sốt, giảm đau - đổ hết ra sàn.

"Ngươi... không đau sao?"

Bạch Mao ngoan ngoãn gục đầu lên đùi cậu, mặt chôn vào vai Hoài Giảo, đầu cứ dụi dụi vào má cậu như đang làm điều gì hệ trọng, hoàn toàn không tỏ vẻ đau đớn.

"Tê! Tê!"

Hoài Giảo ngỡ mình nghe nhầm. Có lẽ Bạch Mao đang nói: "Vợ... thơm."

Lông mi cậu run rẩy. Con quái vật hôi hám cứ cọ mặt vào cậu khiến vai cậu co giật bật cười. Những ngón tay run run bôi thuốc lên vết thương của nó.

"Cọ nữa là không bôi thuốc đâu!"

"Tê tê!!"

Khi tâm trạng tốt, quái vật hồi phục với tốc độ phi thường. Hoài Giảo miễn cưỡng bôi thuốc cho nó vào buổi tối, sáng hôm sau, những vết thương đã đóng vảy, thậm chí tóc cũng mọc lại ngắn ngủn, lởn vởn cọ vào mặt cậu gây ngứa ngáy.

Hoài Giảo đang ngủ mơ màng, cảm thấy có gì đó bò trên mặt như kiến cắn. Trong vô thức, cậu với tay bắt lấy - đó là chùm tóc bạc ngắn mới mọc, lướt qua lòng bàn tay mềm mại.

"Làm gì thế...?"

Con quái vật dùng đầu mới mọc lởm chởm cọ nhẹ vào vai "vợ bé". Hoài Giảo xoa xoa mái tóc ngắn, sợ làm đau vết thương trên mặt nó nên động tác vô cùng nhẹ nhàng.

"Tê~"

Bạch Mao suýt chết ngạt vì hạnh phúc. Chỉ sau một đêm, cả hang động đều ngập mùi hương của "vợ": chiếc lều nhỏ, tấm thảm cũ góc hang, thậm chí cả những sợi tóc của nó cũng thơm nức bởi bàn tay xinh xắn đã vuốt ve.

Hoài Giảo sợ làm đau vết bỏng trên mặt nó, đụng vào mà không dám đụng, chỉ biết thổi phù phù như dỗ trẻ con. Quái vật thấy "vợ" quan tâm, vui quá lại định liếm mặt. Cậu né tránh vì ngứa, nhưng vừa nghiêng đầu đã bị Bạch Mao dùng tay xoay mặt lại - nó rất bướng, bắt buộc Hoài Giảo phải nhìn thẳng vào mình.

"Đói bụng quá..." Hoài Giảo bĩu mỏ, rên rỉ hai tiếng.

Thực ra đâu có đói, quái vật coi cậu như bảo bối, dù có chết đau cũng chẳng để cậu khổ. Biết mình làm phiền nó, cậu chỉ biết giả vờ than đói.

"Tê tê!" Bạch Mao bật dậy, lập tức lao đi nướng cá cho "vợ nhỏ".

...

Hoài Giảo nhắm mắt lim dim, buồn ngủ đến mức để mặc quái vật cõng. Với khái niệm "nhà" kỳ lạ trong đầu, Bạch Mao run run cõng "vợ nhỏ" trên lưng, giẫm lên tấm thảm lông bị cậu giận dữ ném bừa trước đó, hướng ra phía mặt nước.

Hoài Giảo tựa lưng vào con quái vật, mắt lim dim như đã ngủ say. Tấm thảm lông nhăn nhúm bị gã quái vật to lớn xấu xí cuộn lại cẩn thận, tim đập thình thịch khi định đưa lên mũi ngửi thì bị Hoài Giảo - lúc này đã tỉnh hơn chút - nhíu mày đá sang bên.

"Thảm bẩn có dấu chân rồi, không cho sờ mặt."

Bạch Mao ngồi xổm bên bờ sông, liếc vội về phía Hoài Giảo đang ngồi trên lưng nó. Thấy "vợ nhỏ" nhắm mắt như ngủ say, mới dám thận trọng kéo tấm thảm ướt sũng từ dưới nước lên, lén lút áp vào mặt.

Thảm của vợ... thơm...

Tim đập loạn xạ, vừa giả vờ giặt thảm vừa liếc trộm Hoài Giảo. Đầu choáng váng, nó tưởng mình sắp chết vì hạnh phúc.

...

【Cậu định giả ngốc tới bao giờ?】

8701 không chịu nổi nữa, đánh thức Hoài Giảo đang ngủ vùi như heo con. Vừa được cho ăn no nê, cậu đang dựa đầu lên khuôn mặt Bạch Mao một cách lơ mơ.

Nghe giọng điệu hoảng hốt của 8701, Hoài Giảo đẩy con quái vật ra, xấu hổ chống tay ngồi dậy chỉnh tề.

【Có sao đâu...】

Thật ra thì chả sao cả. Hoài Giảo không rõ cơ chế thoát phó bản, chỉ vì mềm lòng muốn cứu Bạch Mao nên sau khi xác nhận nhiệm vụ hoàn thành đã nhảy xuống nước. Ở lại đây, ngoài việc lười vào phó bản mới thì cũng chẳng có ý gì đặc biệt.

8701 hừ lạnh, giọng đầy mỉa mai: 【Không nhìn ra là "có sao đâu" đấy nhỉ?】

Cả ngày bị quái vật cõng đi cõng lại, không biết xấu hổ cũng chẳng biết từ chối, sắp thành "vợ nhỏ" thực thụ của nó rồi còn gì.

8701 định mắng cậu một tiếng "đồ tiểu giống cái", nhưng nhìn Hoài Giảo mặt đỏ bừng, cắn môi trông vừa ngang ngạnh lại vô cùng ngoan ngoãn, chẳng giống tên tiểu quỷ hư đốn nào dám yêu đương bậy bạ với quái vật xấu xí.

Hoài Giảo không biết 8701 đang tức giận vì tưởng cậu bị "gả" cho quái vật. Cậu bặm môi, thì thầm giải thích: 【Phó bản này kết thúc là phải thi qua cấp...Tôi sợ lắm, chưa muốn ra ngoài đâu...】

Cậu thực sự lo lắng. So với những phó bản khó nhằn, cậu sợ nhất chính là kỳ thi do 8701 nhắc đến. Giống như học sinh lười học suốt ngày gian lận, giờ phải đối mặt với kỳ thi phân loại.

【Không sao đâu, dù tệ nhất cũng chỉ bị kẹt ở hạng D thôi, chả chết ai.】 【Trừ mấy đứa thiểu năng, thi hai lần là lên hạng được ngay.】

Giọng điệu mỉa mai của 8701 văng vẳng bên tai. Hoài Giảo nhăn nhó như bị lôi ra giữa hội trường công khai phán xét.

8701: 【...】Không ngờ cậu sợ đến mức này.

Nhưng ai lại thà làm "vợ nhỏ" cho quái vật còn hơn về thi cử chứ? 【Cho tôi ở đây thêm chút nữa được không...】Hoài Giảo mặt mày ủ rũ, giọng nũng nịu thương lượng. Dù ở đây toàn phải ăn đồ dở, nhưng ít nhất được lười biếng, lại có kẻ hầu người hạ.

Cũng... tạm chịu được.

8701: 【...】Thật ra cũng được.

Chỉ là không hiểu tại sao cậu nghĩ trốn ở đây xong thì khỏi phải thi.

8701 dường như cũng bị lý lẽ của Hoài Giảo thuyết phục.

......

Hoài Giảo quả là trạch chính hiệu, cậu biết thích nghi với mọi hoàn cảnh. Ở hang quái vật này, sau những ngày chung sống, Bạch Mao như bị bệnh, càng lúc càng không rời nửa bước.

Trừ lúc đi kiếm đồ ăn cho Hoài Giảo, nó chỉ muốn mỗi giây mỗi phút đều ôm "vợ nhỏ" trong lòng. Được nó chăm bẵm, Hoài Giảo giờ đã béo múp míp, từ thân hình gầy nhẳng trở nên mềm mại đáng yêu.

Bạch Mao thích muốn chết, lúc nào cũng quấn quýt bên cạnh người ta. Hoài Giảo bực mình, khi tức giận liền nhíu mày chửi nó là chó điên, bất kể nó có hiểu hay không. Nhưng con quái vật cao lớn lực lưỡng này, khi nổi cơn, một tay có thể nhấc bổng Hoài Giảo lên không trung, khiến cậu sợ đến mức nhắm tịt mắt la hét.

Chiếc vuốt lạnh lẽo không thể gỡ ra, Bạch Mao thấy cậu sợ độ cao mà ôm chặt lấy mình thì vui mừng hớn hở, nở nụ cười đầy hoa văn đen kịt trên mặt - chẳng còn chút gì giống loài người.

Trên mặt đất lốp bốp tiếng nước.

Là Bạch Mao vừa từ dưới sông lên, tay xách mấy con cá tươi. "Vợ nhỏ" thích ăn cá nướng, nên ngày nào nó cũng ra sông bắt cá về nướng.

Hoài Giảo hối hận. Cậu muốn chạy trốn ngay, đợi khi Bạch Mao buông cậu xuống là sẽ chuồn thẳng. Ai lại đối xử với người ta như đồ chơi, giận lên là ném như ném bao cát chứ!

Nhưng khi cơn giận qua đi, gã quái vật lại trở về vẻ ngoan ngoãn, khuôn mặt điển trai dù đầy hoa văn ác quỷ cũng cúi xuống dụi dụi vào Hoài Giảo như chó con làm nũng. Trái tim non nớt của Hoài Giảo lại mềm ra: "Bị nó bắt nạt chỉ là nhất thời, còn thi trượt thì nhục nhã cả đời..."

......

Hoài Giảo chạy ra đến cửa hang thì bất ngờ phát hiện một chiếc ô dù ai đó đã để sẵn.

Cậu được Bạch Mao cõng ra ngoài, con quái vật vẫn rất sợ ánh mặt trời nên cứ bám sát sau lưng Hoài Giảo như sợ cậu lại bỏ chạy.

"Ai để ô dù ở đây nhỉ...?" Hoài Giảo cúi xuống nhặt chiếc dù, ngơ ngác nhìn quanh.

Bạch Mao gấp gáp kêu lên: "Tê tê!" như thể thúc giục.

"Chờ chút đã mà!" Hoài Giảo không thấy bóng người đâu, đầy nghi hoặc mở chiếc dù ra.

Đó là một chiếc ô đen lớn và nặng, kiểu dáng thô kệch nhưng chắc chắn thường thấy ở nông thôn, đủ rộng để che cho hai ba người lớn.

Hoài Giảo giơ ô lên che cho Bạch Mao, rồi ngước nhìn con quái vật đang khom lưng: "Ra ngoài được không nhỉ?"

"Trông như không bị phơi nắng lắm."

Con quái vật nghiêng đầu. Ánh mặt trời chói chang bị chiếc ô đen lớn chặn lại hoàn toàn. Hoài Giảo thay đổi tư thế, ngồi xổm dưới bóng ô, cằm tựa lên đầu gối, nghiêm túc che nắng cho cả hai.

Tim sao có thể đập nhanh đến thế?

Quái vật tóc bạc ngốc nghếch ngửa mặt lên, mắt không chớp nhìn chằm chằm Hoài Giảo.

Không biết bao lâu sau, lần đầu tiên nó dám bước ra khỏi hang đá vôi ẩm thấp. Ở đây không có ánh mặt trời xuyên thủng da thịt, không có ngọn đuốc nào thiêu đốt nó. Chỉ có giống cái xinh đẹp của nó.

Bóng râm phủ xuống khu rừng sâu, thân hình xanh trắng như tuyết của quái vật lao đi mạnh mẽ như báo săn xuyên qua từng tán cây. Hoài Giảo cưỡi trên lưng nó, hai tay ôm chiếc dù, mắt sáng ngời nhìn ngắm xung quanh.

Bạch Mao chậm bước, nghiêng đầu cọ cọ vào người cậu. Hoài Giảo giơ ô lên, hào hứng chỉ tay: "Nhìn kìa! Có thể thấy nhà phía trước rồi!"

Quái vật gật đầu, bước thêm vài bước nữa, bỗng tỏ vẻ ủ rũ khó hiểu: "Tê tê..."

"Không muốn về nhà đâu, Nhị Ngưu ca sẽ mắng chết mất, haha."

Bạch Mao lập tức cuống quýt, điên cuồng quay vòng sau lưng Hoài Giảo, tóc trắng bay tứ tung: "Tê tê!!!"

Nếu có thể nói thành lời, nó đã ôm chầm Hoài Giảo mà thổ lộ: Quái vật có thể chết, nhưng không thể không có "vợ nhỏ".

___ Munn: Phiên ngoại ngọt ngào rắc đường tới đây là hết rồi! Cùng bé Giảo đi đến phó bản tiếp theo thui~
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện