Một giọt nước nhỏ từ đỉnh nhũ thạch rơi xuống, lăn dài trên mu bàn tay của người đang ngồi dưới động.
Hoài Giảo cúi đầu, dùng ống quần lau đi.
Cậu không biết phải diễn tả tâm trạng mình lúc này như thế nào. Rõ ràng chỉ mười phút trước, khi còn đang trốn chạy khỏi sào huyệt quái vật, cậu vẫn luôn mong họ nhanh chóng tìm thấy mình.
Cậu đã nghĩ rằng khi họ cứu cậu ra khỏi hang ổ quái vật, có lẽ họ sẽ lo lắng dò hỏi xem cậu đã trải qua những gì, hoặc giống như trước đây, ôm lấy cậu an ủi vài câu. Thậm chí, họ còn có thể kể cho cậu nghe những nguy hiểm mà họ đã gặp phải trên đường tìm kiếm cậu.
Nhưng không, bây giờ bọn họ chỉ dùng giọng điệu mỉa mai để ép hỏi:
"Có lẽ em rất thích cảm giác được quái vật bảo vệ như một bảo bối đi?"
Giọt nước bị lau đi, để lại một vệt ướt mờ trên lớp vải. Hoài Giảo khẽ rũ mi, im lặng không nói gì.
Sự yên lặng kéo dài khiến Đan Trì, vốn đã sẵn tâm trạng bất ổn, càng thêm khó chịu. Hắn hiểu lầm sự im lặng của Hoài Giảo là đồng tình hoặc tránh né. Đứng trước mặt cậu, Đan Trì thở hắt ra, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bốc lên trong lồng ngực.
Hắn muốn nhẫn nhịn, nhưng cảm giác ghen tị đang siết chặt cổ họng khiến hắn không thể nuốt xuống được.
Hoài Giảo chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm lấy cằm mình trở nên chặt hơn. Cậu nhíu mày, định nghiêng đầu tránh đi.
Nhưng chỉ vừa mới cử động một chút, bàn tay to lớn của nam nhân trước mặt đã đột nhiên giữ chặt lấy cậu, thậm chí còn che kín miệng cậu.
"Suỵt, đừng lên tiếng. Bọn nó sẽ đến."
Hoài Giảo vốn không định phát ra âm thanh, nhưng Đan Trì vẫn cứ siết chặt mặt cậu, như thể cố tình hiểu sai ý cậu vậy. Bàn tay hắn mang theo hơi thở bạc hà, ép chặt lên mũi miệng khiến Hoài Giảo không thể phản kháng, buộc phải hít vào hương vị của chính mình.
"Chẳng lẽ mùi trong sào huyệt quái vật còn nặng hơn mùi của chúng ta sao?"
Đan Trì nhìn thấy sự khó chịu hiện rõ trên mặt Hoài Giảo, trong lòng càng thêm ghen tuông. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt nhíu lại của cậu, ngọn lửa giận trong lòng hắn bùng lên rồi lại đột nhiên tắt ngúm. Hắn khẽ thì thầm, giọng điệu kỳ quặc:
"Có phải em đã quen với mùi của quái vật rồi không?"
"Đan Trì, cậu đừng..."
Vu Vấn Thanh nhận ra giọng điệu của Đan Trì có gì đó không ổn. Hắn biết những ngày tìm kiếm Hoài Giảo đã khiến đối phương mất kiểm soát đến mức nào. Nhưng lúc này, không phải là thời điểm để bị cảm xúc chi phối.
"Cậu bình tĩnh lại. Chúng ta vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi bạch mao..."
Câu nói của Vu Vấn Thanh còn chưa dứt, sắc mặt Đan Trì đã trở nên u ám hơn.
"Đúng vậy, đương nhiên là chúng ta chưa thoát khỏi."
Nam nhân cao lớn khẽ khuỵu gối, quỳ một chân xuống trước mặt Hoài Giảo. Đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào cậu, giọng điệu u ám:
"Cái thứ quái vật giống cái kia hiện giờ chỉ bị chúng ta đuổi đi. Nếu nó phát điên lên, chuyện sẽ không đơn giản như vậy đâu."
Giống như bọn họ trước đây vậy.
Từ khi Hoài Giảo bị bắt đi, bọn họ đã mất đi lý trí, không tiếc tất cả để lao vào sào huyệt quái vật, chỉ mong tìm được cậu. Đan Trì không còn nhớ rõ mình cùng đồng đội đã giết bao nhiêu quái vật nữa. Những con quái vật to lớn, kỳ dị cứ liên tục lao lên, hết con này gục xuống lại có con khác xông tới. Chúng đánh nhau trên núi, lăn lộn giữa dòng nước chảy xiết, cơ thể thương tích chồng chất.
Lương thực mang theo cũng cạn kiệt quá nhanh, đến mức bọn họ phải xuống nước bắt cá để duy trì thể lực. Nhưng trong hang động kia, Hoài Giảo lại được ăn cá lớn từ sông. Không có lửa, bọn họ chỉ có thể cố gắng rửa sạch rồi ăn sống.
Làm sao có thể không phát điên được chứ? Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, vì tư thế quỳ một chân của Đan Trì. Hoài Giảo bị hắn giữ chặt nửa khuôn mặt, buộc phải đối diện với hắn.
Có một điều kỳ lạ. Đan Trì đặt bản thân vào vị trí tương tự với quái vật khi nãy, như thể thân phận giữa hắn và con quái vật đã bị hoán đổi. Giọng hắn trầm thấp, mơ hồ, xen lẫn chút ái muội nguy hiểm:
"Có phải nó đối xử với em như bảo bối không?"
"Vì em mà gom góp nhiều vật tư như vậy, còn nhóm lửa nướng cá cho em ăn?"
Thịt cá được cắt thành từng miếng nhỏ, nướng chín vàng, cẩn thận rắc đều gia vị.
"Thậm chí còn chuẩn bị cả một con gấu bông nhỉ."
Là một món đồ chơi dành riêng cho giống cái.
Hoài Giảo khẽ nhíu mày, nhưng không phản bác.
Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Cảnh tượng trước mắt, giọng điệu ép hỏi đầy ghen tuông này...
Tựa như đã từng xảy ra vô số lần.
Tựa như quá khứ cũng đã từng có một người đàn ông ghen tuông đến mức bức bách cậu giống hệt như thế này.
Sau đó, Đan Trì tiếp lời:
"So với bọn tôi, nó còn đối xử với em tốt hơn sao?"
Người đàn ông che mặt Hoài Giảo, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ để lộ chút bực bội, sau đó dùng chính hơi thở nồng đậm của mình, không chừa kẽ hở mà thấm dần vào cậu. Hắn hít sâu một hơi, giọng trầm xuống:
"Quái vật thích xây tổ, cũng thích em. Nó theo em lâu như vậy, ngay dưới mí mắt bọn tôi mà vẫn cứ quấn lấy em. Giờ nó bắt em về tổ, có phải ngay ngày đầu tiên đã không nhịn được mà muốn biến em làm vợ nó rồi đi?"
Trong sào huyệt rộng lớn bên bờ sông, giữa vô số quái vật kỳ dị, Hoài Giảo bị ôm trở về như một tân nương. Những con quái vật đối đãi với cậu chẳng khác gì với giống cái loài người, chuẩn bị sẵn thức ăn ngon, trải giường mềm mại, sau đó giữa vô số ánh mắt dị dạng đang "tê tê" bàn tán bên ngoài hang, bọn chúng còn cử hành một nghi thức hôn lễ giống như con người dành cho cậu.
"Đan Trì."
Bên cạnh vang lên giọng nói lạnh lùng của Vu Vấn Thanh, như một lời cảnh cáo gọi thẳng tên hắn.
Nhưng y không ngăn cản thêm.
Bởi vì những gì Đan Trì vừa nói, về cơ bản cũng chính là suy nghĩ của y. Chỉ là, tính cách của Vu Vấn Thanh từ trước đến nay luôn kiềm chế và lý trí, nên lời này không đến lượt y nói ra.
Thực tế thì cả ba người bọn họ đều nghĩ giống nhau.
Mức độ quái vật trong hang quan tâm đến Hoài Giảo đã đạt đến mức đáng sợ, một loại cuồng nhiệt không bình thường. Thứ ham muốn đó còn mãnh liệt hơn cả việc ăn uống hay ngủ nghỉ—một sự ràng buộc tâm lý mà không thể thiếu.
Lan đã từng chứng kiến cảnh tượng ấy. Một con quái vật khổng lồ ngồi xổm bên người Hoài Giảo, cúi đầu sát vào cậu như muốn xác nhận lãnh địa của mình, hít ngửi mùi hương của cậu.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, Lan đã cảm thấy lồng ngực nghẹn lại, hơi thở cũng nóng rực đến mức khó mà kìm nén.
Ít ra, Đan Trì so với y còn mạnh mẽ hơn ở điểm này. Hắn không cần che giấu tính khí, dám trực tiếp phát tiết ra ngoài.
Nhưng nói những lời đó, bất kể là đối với Hoài Giảo hay chính hắn, cũng đều là một dạng tra tấn lý trí.
"Tôi không được nói sao?"
Đan Trì bị cắt ngang nhưng không có ý định dừng lại. Có lẽ, chính hắn cũng hiểu rõ đối phương không thực sự muốn ngăn cản mình. "Hoài Giảo bị quái vật bắt đi, tôi muốn hỏi rõ ràng, vậy cũng không được sao?"
Cả hang động chìm vào tĩnh lặng.
Trước mắt hắn, đôi hàng mi dài run rẩy như sương sớm động trên cánh hoa. Hoài Giảo hô hấp nặng nề, khứu giác tràn ngập hương bạc hà lạnh băng trên người Đan Trì, không khác gì mùi của bạch mao quái vật kia. Cậu không thích mùi này, nhưng đã quen thuộc từ lâu.
Đan Trì vẫn nhìn chằm chằm vào mắt cậu, như thể muốn xuyên qua đồng tử ấy để nhìn thấu những gì đang diễn ra trong đầu cậu. Thanh âm lạnh lẽo vang vọng trong huyệt động kín bưng:
"Em có thể nghe hiểu đúng không? Trước đây tôi cứ nghĩ em không hiểu đấy."
Cũng vì nghĩ như vậy, nên em mới khiến tôi giống như một tên ngốc, thấy Lan hôn em làm tôi phát điên.
Nhưng so với việc bị quái vật kéo vào tổ, chuyện này có là gì chứ?
Đan Trì không thể làm rõ cảm xúc của mình lúc này. Là vì thấy Hoài Giảo hưởng thụ sự chiều chuộng của quái vật mà sinh lòng ghen tức, hay là vì nghi ngờ cậu bị quái vật cưỡng ép mà nảy sinh phẫn nộ?
Nhưng hắn chỉ có thể chịu đựng cảm giác ấy như một sự tra tấn, siết chặt hàm dưới, giả vờ vô cảm rồi tiếp tục nói với Hoài Giảo:
"Bạch mao đối xử với em thế nào, em có thể kể lại cho bọn tôi nghe không?"
"Hàng ngày trong động đầy mùi quái vật đó, bốn ngày qua, nó có phải lúc nào cũng nằm bên em suốt 24 giờ không?"
"Trước đây em không phải rất sợ màng chân và vảy của quái vật sao? Giờ thì sao, đã quen chưa?"
"Em có thử giải thích với nó rằng em là con người bình thường không? Mà dù có nói, em nghĩ nó có hiểu được không?"
Lời nói đến đây đã bắt đầu có phần lộn xộn, hơi thở Đan Trì cũng nặng nề hơn, lồng ngực nghẹn tức đến mức sắp phá vỡ giới hạn, dâng lên tận cổ họng.
"Nếu như nó có thể nói, có phải em còn dễ dàng bị lừa gạt hơn không?"
Đôi mắt Đan Trì tối sầm lại, hắn nghiến chặt hàm, ghé sát Hoài Giảo hơn, giọng điệu lạnh lẽo đến cực điểm:
"Em có thể chịu đựng bị giam cầm bao lâu? Hay là chỉ biết khóc?"
"Đan Trì!"
"Bốp——!"
Một âm thanh vang lên, đánh gãy lời hắn.
—— Muội muội của ta lại đạt thành tựu huấn luyện cẩu, số lượng đã mở khoá: ( 3/3 )
—— a, thoải mái, chờ nãy giờ.
—— Đã quá ha, vừa nãy tôi đã mong như vậy.
—— Ẻm mới vào phó bản tôi đã đoán được kiểu gì lần này cũng có kẻ chạy không thoát, bảo bối áp đảo hết mọi người trong nhà.
Đan Trì chỉ cảm thấy một bên mặt đau rát, tầm mắt bỗng nhiên lệch đi—
Ngay cả Lan ngồi bên cạnh cũng trừng lớn mắt, có chút kinh ngạc khi nhìn về phía Hoài Giảo. Cậu vừa vung tay, giáng thẳng một cái tát khiến mặt Đan Trì nghiêng hẳn sang một bên.
Một người luôn ngoan ngoãn, mềm mỏng như cậu vậy mà cũng có lúc thực sự ra tay.
Ngay cả Vu Vấn Thanh và Lan đều không kịp phản ứng.
Còn Đan Trì thì bị đánh đến ngây người, đầu nghiêng đi, hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.
"Tôi không có cùng hắn làm cái gì."
Người bị tát có vẻ sững sờ trong thoáng chốc, theo bản năng thả lỏng tay. Hoài Giảo chỉ cần đẩy nhẹ một chút liền dễ dàng thoát ra. Cậu mím môi, sắc mặt hơi tái đi.
So với hai lần trước bị chọc giận đến mức đầu óc trống rỗng, thậm chí không suy nghĩ mà đã vung tay tát Đan Trì, lần này cậu lại bình tĩnh hơn rất nhiều. Cậu không hiểu rốt cuộc Đan Trì đang phát điên cái gì, nhưng có thể nhận ra đối phương chỉ đang cố tình nói ra những lời cay nghiệt, nhưng không thật sự tàn nhẫn, như thể cố ý muốn ép cậu tức giận.
Ép cậu phải phản bác lại lời hắn nói.
Nhưng dù có giận đến đâu, Hoài Giảo cũng không đánh mạnh, cậu cũng chẳng muốn dùng sức. Chỉ là trong không gian động trống trải này, âm thanh vang lên đặc biệt rõ ràng.
Cậu không muốn ở nơi nguy hiểm đến mức mạng sống còn chưa chắc bảo toàn mà lại nảy sinh xung đột với nhân vật chính trong đoàn, càng không muốn tranh cãi với NPC trong hoàn cảnh này. Cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, nhanh chóng thông quan. Nhưng Đan Trì dường như chẳng hề quan tâm đến suy nghĩ của cậu, cứ cố chấp mà bức ép cậu trong tình thế nguy cấp, dùng những lời lẽ cay độc để chọc tức.
Đây chính là đang khi dễ cậu.
Nếu đúng như nhân vật của cậu trong phó bản—một đứa trẻ chưa trưởng thành cả về tư duy—thì có lẽ cậu sẽ chẳng hiểu nổi những lời Đan Trì nói vừa rồi. Chỉ có thể trơ mắt ra mà mặc cho hắn muốn nói gì thì nói.
Đan Trì quay đầu lại, ánh mắt vô thức dừng trên gương mặt Hoài Giảo. Khoảng cách giữa hai người chưa đến nửa thước. Hắn vừa bị đánh một cái tát, nhưng lại chẳng hề cảm thấy khó chịu. Thậm chí khi đối diện với ánh mắt của Hoài Giảo, trên gương mặt tuấn tú ấy lại bất giác xuất hiện một nét xao động khó gọi tên.
Cậu nhìn hắn, sắc mặt vẫn còn hơi tái, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo chút hờn dỗi:
"Tôi không có cùng hắn làm cái gì. Tôi chỉ nhờ hắn tìm đồ ăn, vì tôi đã đói bụng."
"Trong động rất lạnh, nếu không có lửa và chăn, tôi sẽ bị đông chết."
Lông mi Hoài Giảo rủ xuống, nhỏ giọng giải thích. Cậu không hy vọng những người này tin mình, nhưng ít nhất cũng muốn nói rõ ràng. Đúng là cậu đã bị ép vào ổ quái vật, bị xem như một "giống cái", nhưng thực chất cậu chẳng hề bị tổn thương gì.
Trái lại, so với những con người mà cậu từng gặp trong trò chơi này, con quái vật kia đối xử với cậu còn tốt hơn nhiều.
"Vậy... vậy con bạch mao đó nó không..."
Đan Trì khẽ quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt nóng rực một cách quái dị. Cậu ta dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện mình vừa bị đánh, mà chỉ vội vàng truy hỏi, giọng điệu gấp gáp như muốn xác nhận một điều gì đó:
"Nó không bắt nạt em chứ? Em có biết thế nào là bắt nạt không? Chính là... chính là nó sẽ chạm vào em..."
Hoài Giảo chưa kịp nghe hết câu thì đã vội vàng cắt ngang:
"Không có!"
Cậu cắn môi, bị ánh mắt lạnh lùng sắc bén như thực thể bên cạnh nhìn chằm chằm khiến tim đập nhanh hơn. Thanh âm của cậu có chút gấp gáp:
"Hắn chỉ cho tôi nướng cá, không có hung dữ với tôi... Khi hắn đến gần, tôi sợ quá nên khóc, mà quái vật đó không thích nghe tôi khóc."
Hoài Giảo tự nhủ với mình rằng cậu chỉ đang nhập vai một đứa trẻ đơn giản, ngây thơ, rồi cố gắng dùng cách nghĩ đó để trả lời những câu hỏi ép buộc của Đan Trì.
Cậu cho rằng mình đã giải thích rõ ràng. Nhưng nhìn gương mặt Đan Trì, nơi còn hằn dấu vết đỏ từ cái tát, cậu lại cảm thấy chưa đủ an toàn, như thể nếu không nói gì thêm, đối phương vẫn sẽ không tin.
Đan Trì cau mày thật chặt, nhìn chằm chằm vào cậu, tiếp tục truy vấn:
"Thật sao? Hắn đối xử với em thế nào? Em có chắc mình hiểu thế nào là bị bắt nạt không?"
"Chính là hắn sẽ đến gần em, sẽ ôm em, sẽ muốn nắm tay em..."
"Không có! Không có!!!"
Hoài Giảo đỏ mặt, gần như phát điên.
Cậu đương nhiên biết! Sao cậu có thể không biết! Nếu không phải vì cậu giỏi giả vờ đáng thương, còn biết cách nói dối, thì bây giờ chắc chắn đã bị Đan Trì tra hỏi đến mức lộ tẩy.
"Em làm sao biết nó không có ý định đó? Em không phải đã từng bị tên Lan kia động tay động chân rồi sao? Em làm sao mà biết được??"
Lông mày sắc bén của Đan Trì nhướng cao, giọng nói đầy vẻ khó chịu, trong lòng lại rối bời như có con mèo hoang đang cào loạn. Cậu ta sớm đã thấy có gì đó không ổn.
Tên Vương Tranh da đen trong thôn kia luôn miệng gọi Hoài Giảo là "Tiểu Giảo", tự nhận là ca ca, nhưng thực chất hai người chẳng hề có quan hệ huyết thống.
Một người hàng xóm bình thường mà ngày nào cũng kè kè bên em ấy, ngay cả ăn cơm cũng muốn ôm mà đút, cứ như đang nuôi vợ chứ không phải trông trẻ con. Khi nhóm của Đan Trì vừa mới bước chân vào thôn, Vương Tranh đã đề phòng họ đến mức thái quá, cứ như sợ có ai đó dám đến gần Hoài Giảo vậy.
Mẹ nó, chẳng lẽ cái tên đó dạy em ấy mấy thứ nhảm nhí này? Nếu không, tại sao lúc bị Lan hôn mà em ấy chẳng hề phản kháng?!
Càng nghĩ, Đan Trì càng cảm thấy mình có lý.
Hoài Giảo cảm thấy có lẽ Đan Trì đã bị cậu đánh đến mức choáng váng, hoặc vốn dĩ đối phương chính là một kẻ ngốc.
Cậu rõ ràng đã giải thích rất rõ ràng, thái độ cũng kiên quyết bày tỏ mình không hề bị bạch mao bắt nạt. Nhưng tên này vẫn cứ bám riết lấy một lỗ hổng trong lời nói của cậu, rồi lôi chuyện cũ ra để đặt ra đủ loại nghi ngờ.
Gương mặt y lại đầy căng thẳng, thậm chí còn sốt ruột hơn cả chính cậu.
Hoài Giảo cúi đầu, dùng ống quần lau đi.
Cậu không biết phải diễn tả tâm trạng mình lúc này như thế nào. Rõ ràng chỉ mười phút trước, khi còn đang trốn chạy khỏi sào huyệt quái vật, cậu vẫn luôn mong họ nhanh chóng tìm thấy mình.
Cậu đã nghĩ rằng khi họ cứu cậu ra khỏi hang ổ quái vật, có lẽ họ sẽ lo lắng dò hỏi xem cậu đã trải qua những gì, hoặc giống như trước đây, ôm lấy cậu an ủi vài câu. Thậm chí, họ còn có thể kể cho cậu nghe những nguy hiểm mà họ đã gặp phải trên đường tìm kiếm cậu.
Nhưng không, bây giờ bọn họ chỉ dùng giọng điệu mỉa mai để ép hỏi:
"Có lẽ em rất thích cảm giác được quái vật bảo vệ như một bảo bối đi?"
Giọt nước bị lau đi, để lại một vệt ướt mờ trên lớp vải. Hoài Giảo khẽ rũ mi, im lặng không nói gì.
Sự yên lặng kéo dài khiến Đan Trì, vốn đã sẵn tâm trạng bất ổn, càng thêm khó chịu. Hắn hiểu lầm sự im lặng của Hoài Giảo là đồng tình hoặc tránh né. Đứng trước mặt cậu, Đan Trì thở hắt ra, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bốc lên trong lồng ngực.
Hắn muốn nhẫn nhịn, nhưng cảm giác ghen tị đang siết chặt cổ họng khiến hắn không thể nuốt xuống được.
Hoài Giảo chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm lấy cằm mình trở nên chặt hơn. Cậu nhíu mày, định nghiêng đầu tránh đi.
Nhưng chỉ vừa mới cử động một chút, bàn tay to lớn của nam nhân trước mặt đã đột nhiên giữ chặt lấy cậu, thậm chí còn che kín miệng cậu.
"Suỵt, đừng lên tiếng. Bọn nó sẽ đến."
Hoài Giảo vốn không định phát ra âm thanh, nhưng Đan Trì vẫn cứ siết chặt mặt cậu, như thể cố tình hiểu sai ý cậu vậy. Bàn tay hắn mang theo hơi thở bạc hà, ép chặt lên mũi miệng khiến Hoài Giảo không thể phản kháng, buộc phải hít vào hương vị của chính mình.
"Chẳng lẽ mùi trong sào huyệt quái vật còn nặng hơn mùi của chúng ta sao?"
Đan Trì nhìn thấy sự khó chịu hiện rõ trên mặt Hoài Giảo, trong lòng càng thêm ghen tuông. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt nhíu lại của cậu, ngọn lửa giận trong lòng hắn bùng lên rồi lại đột nhiên tắt ngúm. Hắn khẽ thì thầm, giọng điệu kỳ quặc:
"Có phải em đã quen với mùi của quái vật rồi không?"
"Đan Trì, cậu đừng..."
Vu Vấn Thanh nhận ra giọng điệu của Đan Trì có gì đó không ổn. Hắn biết những ngày tìm kiếm Hoài Giảo đã khiến đối phương mất kiểm soát đến mức nào. Nhưng lúc này, không phải là thời điểm để bị cảm xúc chi phối.
"Cậu bình tĩnh lại. Chúng ta vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi bạch mao..."
Câu nói của Vu Vấn Thanh còn chưa dứt, sắc mặt Đan Trì đã trở nên u ám hơn.
"Đúng vậy, đương nhiên là chúng ta chưa thoát khỏi."
Nam nhân cao lớn khẽ khuỵu gối, quỳ một chân xuống trước mặt Hoài Giảo. Đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào cậu, giọng điệu u ám:
"Cái thứ quái vật giống cái kia hiện giờ chỉ bị chúng ta đuổi đi. Nếu nó phát điên lên, chuyện sẽ không đơn giản như vậy đâu."
Giống như bọn họ trước đây vậy.
Từ khi Hoài Giảo bị bắt đi, bọn họ đã mất đi lý trí, không tiếc tất cả để lao vào sào huyệt quái vật, chỉ mong tìm được cậu. Đan Trì không còn nhớ rõ mình cùng đồng đội đã giết bao nhiêu quái vật nữa. Những con quái vật to lớn, kỳ dị cứ liên tục lao lên, hết con này gục xuống lại có con khác xông tới. Chúng đánh nhau trên núi, lăn lộn giữa dòng nước chảy xiết, cơ thể thương tích chồng chất.
Lương thực mang theo cũng cạn kiệt quá nhanh, đến mức bọn họ phải xuống nước bắt cá để duy trì thể lực. Nhưng trong hang động kia, Hoài Giảo lại được ăn cá lớn từ sông. Không có lửa, bọn họ chỉ có thể cố gắng rửa sạch rồi ăn sống.
Làm sao có thể không phát điên được chứ? Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, vì tư thế quỳ một chân của Đan Trì. Hoài Giảo bị hắn giữ chặt nửa khuôn mặt, buộc phải đối diện với hắn.
Có một điều kỳ lạ. Đan Trì đặt bản thân vào vị trí tương tự với quái vật khi nãy, như thể thân phận giữa hắn và con quái vật đã bị hoán đổi. Giọng hắn trầm thấp, mơ hồ, xen lẫn chút ái muội nguy hiểm:
"Có phải nó đối xử với em như bảo bối không?"
"Vì em mà gom góp nhiều vật tư như vậy, còn nhóm lửa nướng cá cho em ăn?"
Thịt cá được cắt thành từng miếng nhỏ, nướng chín vàng, cẩn thận rắc đều gia vị.
"Thậm chí còn chuẩn bị cả một con gấu bông nhỉ."
Là một món đồ chơi dành riêng cho giống cái.
Hoài Giảo khẽ nhíu mày, nhưng không phản bác.
Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Cảnh tượng trước mắt, giọng điệu ép hỏi đầy ghen tuông này...
Tựa như đã từng xảy ra vô số lần.
Tựa như quá khứ cũng đã từng có một người đàn ông ghen tuông đến mức bức bách cậu giống hệt như thế này.
Sau đó, Đan Trì tiếp lời:
"So với bọn tôi, nó còn đối xử với em tốt hơn sao?"
Người đàn ông che mặt Hoài Giảo, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ để lộ chút bực bội, sau đó dùng chính hơi thở nồng đậm của mình, không chừa kẽ hở mà thấm dần vào cậu. Hắn hít sâu một hơi, giọng trầm xuống:
"Quái vật thích xây tổ, cũng thích em. Nó theo em lâu như vậy, ngay dưới mí mắt bọn tôi mà vẫn cứ quấn lấy em. Giờ nó bắt em về tổ, có phải ngay ngày đầu tiên đã không nhịn được mà muốn biến em làm vợ nó rồi đi?"
Trong sào huyệt rộng lớn bên bờ sông, giữa vô số quái vật kỳ dị, Hoài Giảo bị ôm trở về như một tân nương. Những con quái vật đối đãi với cậu chẳng khác gì với giống cái loài người, chuẩn bị sẵn thức ăn ngon, trải giường mềm mại, sau đó giữa vô số ánh mắt dị dạng đang "tê tê" bàn tán bên ngoài hang, bọn chúng còn cử hành một nghi thức hôn lễ giống như con người dành cho cậu.
"Đan Trì."
Bên cạnh vang lên giọng nói lạnh lùng của Vu Vấn Thanh, như một lời cảnh cáo gọi thẳng tên hắn.
Nhưng y không ngăn cản thêm.
Bởi vì những gì Đan Trì vừa nói, về cơ bản cũng chính là suy nghĩ của y. Chỉ là, tính cách của Vu Vấn Thanh từ trước đến nay luôn kiềm chế và lý trí, nên lời này không đến lượt y nói ra.
Thực tế thì cả ba người bọn họ đều nghĩ giống nhau.
Mức độ quái vật trong hang quan tâm đến Hoài Giảo đã đạt đến mức đáng sợ, một loại cuồng nhiệt không bình thường. Thứ ham muốn đó còn mãnh liệt hơn cả việc ăn uống hay ngủ nghỉ—một sự ràng buộc tâm lý mà không thể thiếu.
Lan đã từng chứng kiến cảnh tượng ấy. Một con quái vật khổng lồ ngồi xổm bên người Hoài Giảo, cúi đầu sát vào cậu như muốn xác nhận lãnh địa của mình, hít ngửi mùi hương của cậu.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, Lan đã cảm thấy lồng ngực nghẹn lại, hơi thở cũng nóng rực đến mức khó mà kìm nén.
Ít ra, Đan Trì so với y còn mạnh mẽ hơn ở điểm này. Hắn không cần che giấu tính khí, dám trực tiếp phát tiết ra ngoài.
Nhưng nói những lời đó, bất kể là đối với Hoài Giảo hay chính hắn, cũng đều là một dạng tra tấn lý trí.
"Tôi không được nói sao?"
Đan Trì bị cắt ngang nhưng không có ý định dừng lại. Có lẽ, chính hắn cũng hiểu rõ đối phương không thực sự muốn ngăn cản mình. "Hoài Giảo bị quái vật bắt đi, tôi muốn hỏi rõ ràng, vậy cũng không được sao?"
Cả hang động chìm vào tĩnh lặng.
Trước mắt hắn, đôi hàng mi dài run rẩy như sương sớm động trên cánh hoa. Hoài Giảo hô hấp nặng nề, khứu giác tràn ngập hương bạc hà lạnh băng trên người Đan Trì, không khác gì mùi của bạch mao quái vật kia. Cậu không thích mùi này, nhưng đã quen thuộc từ lâu.
Đan Trì vẫn nhìn chằm chằm vào mắt cậu, như thể muốn xuyên qua đồng tử ấy để nhìn thấu những gì đang diễn ra trong đầu cậu. Thanh âm lạnh lẽo vang vọng trong huyệt động kín bưng:
"Em có thể nghe hiểu đúng không? Trước đây tôi cứ nghĩ em không hiểu đấy."
Cũng vì nghĩ như vậy, nên em mới khiến tôi giống như một tên ngốc, thấy Lan hôn em làm tôi phát điên.
Nhưng so với việc bị quái vật kéo vào tổ, chuyện này có là gì chứ?
Đan Trì không thể làm rõ cảm xúc của mình lúc này. Là vì thấy Hoài Giảo hưởng thụ sự chiều chuộng của quái vật mà sinh lòng ghen tức, hay là vì nghi ngờ cậu bị quái vật cưỡng ép mà nảy sinh phẫn nộ?
Nhưng hắn chỉ có thể chịu đựng cảm giác ấy như một sự tra tấn, siết chặt hàm dưới, giả vờ vô cảm rồi tiếp tục nói với Hoài Giảo:
"Bạch mao đối xử với em thế nào, em có thể kể lại cho bọn tôi nghe không?"
"Hàng ngày trong động đầy mùi quái vật đó, bốn ngày qua, nó có phải lúc nào cũng nằm bên em suốt 24 giờ không?"
"Trước đây em không phải rất sợ màng chân và vảy của quái vật sao? Giờ thì sao, đã quen chưa?"
"Em có thử giải thích với nó rằng em là con người bình thường không? Mà dù có nói, em nghĩ nó có hiểu được không?"
Lời nói đến đây đã bắt đầu có phần lộn xộn, hơi thở Đan Trì cũng nặng nề hơn, lồng ngực nghẹn tức đến mức sắp phá vỡ giới hạn, dâng lên tận cổ họng.
"Nếu như nó có thể nói, có phải em còn dễ dàng bị lừa gạt hơn không?"
Đôi mắt Đan Trì tối sầm lại, hắn nghiến chặt hàm, ghé sát Hoài Giảo hơn, giọng điệu lạnh lẽo đến cực điểm:
"Em có thể chịu đựng bị giam cầm bao lâu? Hay là chỉ biết khóc?"
"Đan Trì!"
"Bốp——!"
Một âm thanh vang lên, đánh gãy lời hắn.
—— Muội muội của ta lại đạt thành tựu huấn luyện cẩu, số lượng đã mở khoá: ( 3/3 )
—— a, thoải mái, chờ nãy giờ.
—— Đã quá ha, vừa nãy tôi đã mong như vậy.
—— Ẻm mới vào phó bản tôi đã đoán được kiểu gì lần này cũng có kẻ chạy không thoát, bảo bối áp đảo hết mọi người trong nhà.
Đan Trì chỉ cảm thấy một bên mặt đau rát, tầm mắt bỗng nhiên lệch đi—
Ngay cả Lan ngồi bên cạnh cũng trừng lớn mắt, có chút kinh ngạc khi nhìn về phía Hoài Giảo. Cậu vừa vung tay, giáng thẳng một cái tát khiến mặt Đan Trì nghiêng hẳn sang một bên.
Một người luôn ngoan ngoãn, mềm mỏng như cậu vậy mà cũng có lúc thực sự ra tay.
Ngay cả Vu Vấn Thanh và Lan đều không kịp phản ứng.
Còn Đan Trì thì bị đánh đến ngây người, đầu nghiêng đi, hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.
"Tôi không có cùng hắn làm cái gì."
Người bị tát có vẻ sững sờ trong thoáng chốc, theo bản năng thả lỏng tay. Hoài Giảo chỉ cần đẩy nhẹ một chút liền dễ dàng thoát ra. Cậu mím môi, sắc mặt hơi tái đi.
So với hai lần trước bị chọc giận đến mức đầu óc trống rỗng, thậm chí không suy nghĩ mà đã vung tay tát Đan Trì, lần này cậu lại bình tĩnh hơn rất nhiều. Cậu không hiểu rốt cuộc Đan Trì đang phát điên cái gì, nhưng có thể nhận ra đối phương chỉ đang cố tình nói ra những lời cay nghiệt, nhưng không thật sự tàn nhẫn, như thể cố ý muốn ép cậu tức giận.
Ép cậu phải phản bác lại lời hắn nói.
Nhưng dù có giận đến đâu, Hoài Giảo cũng không đánh mạnh, cậu cũng chẳng muốn dùng sức. Chỉ là trong không gian động trống trải này, âm thanh vang lên đặc biệt rõ ràng.
Cậu không muốn ở nơi nguy hiểm đến mức mạng sống còn chưa chắc bảo toàn mà lại nảy sinh xung đột với nhân vật chính trong đoàn, càng không muốn tranh cãi với NPC trong hoàn cảnh này. Cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, nhanh chóng thông quan. Nhưng Đan Trì dường như chẳng hề quan tâm đến suy nghĩ của cậu, cứ cố chấp mà bức ép cậu trong tình thế nguy cấp, dùng những lời lẽ cay độc để chọc tức.
Đây chính là đang khi dễ cậu.
Nếu đúng như nhân vật của cậu trong phó bản—một đứa trẻ chưa trưởng thành cả về tư duy—thì có lẽ cậu sẽ chẳng hiểu nổi những lời Đan Trì nói vừa rồi. Chỉ có thể trơ mắt ra mà mặc cho hắn muốn nói gì thì nói.
Đan Trì quay đầu lại, ánh mắt vô thức dừng trên gương mặt Hoài Giảo. Khoảng cách giữa hai người chưa đến nửa thước. Hắn vừa bị đánh một cái tát, nhưng lại chẳng hề cảm thấy khó chịu. Thậm chí khi đối diện với ánh mắt của Hoài Giảo, trên gương mặt tuấn tú ấy lại bất giác xuất hiện một nét xao động khó gọi tên.
Cậu nhìn hắn, sắc mặt vẫn còn hơi tái, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo chút hờn dỗi:
"Tôi không có cùng hắn làm cái gì. Tôi chỉ nhờ hắn tìm đồ ăn, vì tôi đã đói bụng."
"Trong động rất lạnh, nếu không có lửa và chăn, tôi sẽ bị đông chết."
Lông mi Hoài Giảo rủ xuống, nhỏ giọng giải thích. Cậu không hy vọng những người này tin mình, nhưng ít nhất cũng muốn nói rõ ràng. Đúng là cậu đã bị ép vào ổ quái vật, bị xem như một "giống cái", nhưng thực chất cậu chẳng hề bị tổn thương gì.
Trái lại, so với những con người mà cậu từng gặp trong trò chơi này, con quái vật kia đối xử với cậu còn tốt hơn nhiều.
"Vậy... vậy con bạch mao đó nó không..."
Đan Trì khẽ quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt nóng rực một cách quái dị. Cậu ta dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện mình vừa bị đánh, mà chỉ vội vàng truy hỏi, giọng điệu gấp gáp như muốn xác nhận một điều gì đó:
"Nó không bắt nạt em chứ? Em có biết thế nào là bắt nạt không? Chính là... chính là nó sẽ chạm vào em..."
Hoài Giảo chưa kịp nghe hết câu thì đã vội vàng cắt ngang:
"Không có!"
Cậu cắn môi, bị ánh mắt lạnh lùng sắc bén như thực thể bên cạnh nhìn chằm chằm khiến tim đập nhanh hơn. Thanh âm của cậu có chút gấp gáp:
"Hắn chỉ cho tôi nướng cá, không có hung dữ với tôi... Khi hắn đến gần, tôi sợ quá nên khóc, mà quái vật đó không thích nghe tôi khóc."
Hoài Giảo tự nhủ với mình rằng cậu chỉ đang nhập vai một đứa trẻ đơn giản, ngây thơ, rồi cố gắng dùng cách nghĩ đó để trả lời những câu hỏi ép buộc của Đan Trì.
Cậu cho rằng mình đã giải thích rõ ràng. Nhưng nhìn gương mặt Đan Trì, nơi còn hằn dấu vết đỏ từ cái tát, cậu lại cảm thấy chưa đủ an toàn, như thể nếu không nói gì thêm, đối phương vẫn sẽ không tin.
Đan Trì cau mày thật chặt, nhìn chằm chằm vào cậu, tiếp tục truy vấn:
"Thật sao? Hắn đối xử với em thế nào? Em có chắc mình hiểu thế nào là bị bắt nạt không?"
"Chính là hắn sẽ đến gần em, sẽ ôm em, sẽ muốn nắm tay em..."
"Không có! Không có!!!"
Hoài Giảo đỏ mặt, gần như phát điên.
Cậu đương nhiên biết! Sao cậu có thể không biết! Nếu không phải vì cậu giỏi giả vờ đáng thương, còn biết cách nói dối, thì bây giờ chắc chắn đã bị Đan Trì tra hỏi đến mức lộ tẩy.
"Em làm sao biết nó không có ý định đó? Em không phải đã từng bị tên Lan kia động tay động chân rồi sao? Em làm sao mà biết được??"
Lông mày sắc bén của Đan Trì nhướng cao, giọng nói đầy vẻ khó chịu, trong lòng lại rối bời như có con mèo hoang đang cào loạn. Cậu ta sớm đã thấy có gì đó không ổn.
Tên Vương Tranh da đen trong thôn kia luôn miệng gọi Hoài Giảo là "Tiểu Giảo", tự nhận là ca ca, nhưng thực chất hai người chẳng hề có quan hệ huyết thống.
Một người hàng xóm bình thường mà ngày nào cũng kè kè bên em ấy, ngay cả ăn cơm cũng muốn ôm mà đút, cứ như đang nuôi vợ chứ không phải trông trẻ con. Khi nhóm của Đan Trì vừa mới bước chân vào thôn, Vương Tranh đã đề phòng họ đến mức thái quá, cứ như sợ có ai đó dám đến gần Hoài Giảo vậy.
Mẹ nó, chẳng lẽ cái tên đó dạy em ấy mấy thứ nhảm nhí này? Nếu không, tại sao lúc bị Lan hôn mà em ấy chẳng hề phản kháng?!
Càng nghĩ, Đan Trì càng cảm thấy mình có lý.
Hoài Giảo cảm thấy có lẽ Đan Trì đã bị cậu đánh đến mức choáng váng, hoặc vốn dĩ đối phương chính là một kẻ ngốc.
Cậu rõ ràng đã giải thích rất rõ ràng, thái độ cũng kiên quyết bày tỏ mình không hề bị bạch mao bắt nạt. Nhưng tên này vẫn cứ bám riết lấy một lỗ hổng trong lời nói của cậu, rồi lôi chuyện cũ ra để đặt ra đủ loại nghi ngờ.
Gương mặt y lại đầy căng thẳng, thậm chí còn sốt ruột hơn cả chính cậu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương