Tác giả: Tiểu A Phân
Edit: Cresent Munn 076:
Trên đường đi, có một túi đầy thức ăn treo ngay trong hang động.
Tảng đá khổng lồ chặn hai phần ba lối vào hang, chỉ để lại vài chục cm không gian, vừa đủ cho một cậu gái hoặc một thiếu niên gầy gò chui vào.
Mọi người đều biết rằng quái vật có trí thông minh, nhưng không ai ngờ trí thông minh của nó lại cao đến mức này.
Nó biết đặt bẫy.
Thức ăn là mồi và con cái là con mồi.
Hoài Giảo nửa nằm nửa ngồi trên mặt đất ở cửa hang, hai tay bị Lam và Đan Trì nắm chặt, hai chân treo lơ lửng trên vách đá.
Phần eo và bụng của cậu tê cứng vì bị bức tường đá cọ xát, còn các ngón chân thì mềm đến nỗi không thể chạm đất.
Hơi thở mát lạnh kỳ lạ cùng tiếng gầm rú quen thuộc của quái vật khiến Hoài Giảo vốn đã yếu ớt, càng thêm bất lực.
Hoài Giảo biết rằng con quái vật đó đang ở trong hang động phía sau mình, thậm chí còn ở rất gần mình.
Nó tỏ ra phấn khích và thích thú, há miệng và rít lên hai tiếng về phía Hoài Giảo đang quay lưng về phía nó. Con cái của nó đang rất sợ hãi, đôi chân thon thẳng của nó thõng xuống và bắp chân run rẩy.
Lan và Đan Trì đang giữ cậu trước mặt, cố gắng hết sức kéo cậu ra nhưng không được. Có thứ gì đó ở bên dưới đang nắm lấy mắt cá chân của Hoài Giảo, lắc và xoa một cách trêu chọc.
"Rít, rít--" Quái vật đứng dậy, tầm mắt ngang bằng với cửa hang, đôi mắt trắng dã vô cảm nhìn chằm chằm vào mọi người bên ngoài hang.
"Cút đi!" Trán Đan Trì nổi đầy gân xanh, hung hăng hét vào con quái vật tóc trắng: "Cút đi, đồ ghê tởm!"
Quái vật ôm Hoài Giảo vào lòng và chỉ nghiêng đầu.
Sau đó, nó đột nhiên biến mất khỏi tầm nhìn của ba người.
Nó không chạy khỏi đó, nó chỉ ngồi xuống.
Dường như ngón chân cậu chạm vào thứ gì đó dưới những ngón chân đang lơ lửng của cậu. Cậu cảm thấy chắc chắn và được bao phủ bởi vảy. Khuôn mặt của Hoài Giảo trở nên tái nhợt. Cậu định dùng sức để giẫm lên nó, nhưng cậu lại giẫm vào không khí trống rỗng.
"Leo lên chút nữa đi, đừng sợ, chúng sẽ không làm hại giống cái đâu, đừng sợ..."
Đan Trì và Lan đã nắm chặt lấy hai bên nách của Hoài Giảo. Cậu đẩy vai lên khỏi cái hố, có vẻ như sắp được kéo lên rồi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, biểu cảm của Hoài Giảo, người đang nằm ở cửa hang đối diện bọn họ, bỗng thay đổi đột ngột.
Hai người chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm lấy họ đột nhiên lỏng ra. Những ngón tay vốn đang siết chặt tay họ đột nhiên buông lơi, như thể bị kích thích bởi thứ gì đó. Cậu nắm đại lấy ống tay áo của họ, đầu ngón tay cào lên cổ tay Đan Trì để lại một vết trắng mờ.
Hoài Giảo co quắp ngón tay, khe khẽ rên lên một tiếng, giọng nói run rẩy. Mồ hôi lạnh túa ra trên gương mặt tái nhợt của cậu gần như ngay lập tức.
"Em sao thế? Đau à?" Đan Trì lo lắng hỏi.
Hoài Giảo vùi mặt vào cánh tay, cắn môi lắc đầu.
Cậu không biết nói thế nào, cũng không dám nói.
Quần đen của cậu bị xé toạc, cạp quần buông thõng trên bắp chân, có thứ gì đó ướt lạnh, từ bắp chân quét đến trên cùng.
Thứ đó có lẽ đang quỳ sau lưng cậu, còn Hoài Giảo thì nằm ở cửa hang với đôi chân thõng xuống, không thể cử động.
Con quái vật đó luôn hành động rất đột ngột, không cho mọi người thời gian để phản ứng.
Một vật thể dài, lạnh và rỉ nước bọt, giống như lưỡi rắn, bất ngờ đẩy khe hở ra và đâm thẳng vào bên trong.
Đi được nửa đường, Hoài Giảo chưa từng trải qua loại tra tấn này, hai chân cậu đang chống thẳng đứng lên vách hang đột nhiên khép lại.
Điều này vô ích, vì lưỡi dài của con rắn rất xảo quyệt và tinh ranh, bạn càng giữ chặt thì lưỡi sẽ càng luồn sâu hơn.
Tầm nhìn của cậu mờ đi trong giây lát.
Bụng cậu cọ xát vào bức tường đá cứng rắn thật đau đớn, bụng cậu đau nhói. Những tiếng hét vội vã hoặc tức giận trước mặt cậu đột nhiên trở nên xa xôi, và tai cậu tràn ngập tiếng vo ve mơ hồ. Sau một lực nhấn quá sâu, Hoài Giảo không thể kìm lại được, buông lỏng tay và để cơ thể rơi xuống thứ phía sau mình, rồi trượt thẳng vào hố sâu.
Cú ngã không đau lắm vì có người đỡ cậu. Khuôn mặt Hoài Giảo đẫm mồ hôi, nửa người đau nhức, cậu quỳ trên mặt đất.
Khi hai đầu gối cậu run rẩy tách ra, người ngồi dưới cậu lộ ra nửa đầu, Mái tóc trắng rối tung trải dài trên mặt đất. Con quái vật tóc trắng nằm bên dưới, đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào Hoài Giảo.
Nó để Hoài Giảo ngồi trên người nó, nửa khuôn mặt cậu ướt đẫm.
Chiếc lưỡi rắn lạnh lẽo vẫn còn vùi sâu trong bụng cậu.
...
Hoài Giác bị đưa về hang ổ của quái vật.
Có một hang động sâu được bao quanh bởi những tảng đá lớn, và ở lối vào hang động là một dòng sông chảy xiết.
Cậu co ro chui vào góc hang, với vải vóc và quần áo tìm thấy đâu đó được lót bên dưới, bao gồm áo khoác, áo sơ mi ngắn tay và thậm chí cả váy phụ nữ, được chất thành một lớp dày để làm một chiếc tổ nhỏ mềm mại.
Quái vật có vảy bao phủ toàn thân, không có cảm giác xấu hổ, cho nên không cần mặc quần áo, nhất là đối với con cái. Chúng cố chấp cho rằng vật lạ sẽ ngăn cản mùi hương của con cái, không cho chúng đến gần con cái.
Nếu không phải sợ cậu lạnh thì quần áo của Hoài Giảo đã bị xé nát ngay khi cậu bước vào tổ rồi.
Bây giờ cũng chẳng khá hơn là bao.
Cậu cuộn tròn trong đống quần áo mềm mại, áo sơ mi bị kéo lên tận cằm để nó có thể ôm chặt lấy cậu. Cái đầu tóc bạc trắng bù xù của nó vùi vào lồng ngực cậu, và nó đang mút mạnh vào núm vú hồng hào mềm mại trước mắt.
Hoài Giảo không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Lúc đầu cậu rất sợ, vì trong tổ không chỉ có con quái vật lông trắng trông giống người này mà còn có nhiều loài dị dạng khác sống gần đó.
Khi Bạch Mao mang theo Hoài Giác trở về, đám quái vật liền nháo nhào, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm của giống cái.
Cậu không đi giày, nửa ống quần đã ướt và nước vẫn còn nhỏ giọt từ các ngón chân.
Trong vắt ngọt ngào, nhỏ giọt vào tận hang ổ của thủ lĩnh quái vật. Một vệt nước hiện ra trên mặt đất đá khô, khiến những quái vật dị dạng bên ngoài hang động rít lên và tụ tập trên mặt đất để liếm hết.
Nếu Hoài Giảo có thể hiểu được ngôn ngữ của quái vật, cậu sẽ có thể nghe được giọng nói của những sinh vật dị dạng đó khen ngợi cậu thật ngọt ngào và thơm phức.
Con chim cái xinh đẹp và thơm tho co ro trong góc tổ với chiếc quần ướt. Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, đôi mắt xinh đẹp đang mở to, lông mi rung rinh, biểu cảm sợ hãi run rẩy.
Con quái vật tóc trắng không phải bị mù hoàn toàn, nó chỉ là không thể nhìn thấy rõ mà thôi.
Vì vậy, nó phải đến rất gần.
Nó đang nhìn kỹ khuôn mặt vợ mình và ngửi mùi hương của cậu ấy.
Người này rất nhút nhát, nếu đến gần thì sẽ trốn, cắn môi, giọng nói run rẩy cầu xin tha thứ. Bạch Mao không hiểu cậu đang nói gì, nhưng vẫn thích nghe.
Bởi vì khi cậu nói chuyện, hơi nóng rất thơm thoát ra từ miệng cậu. Giống cái rất đặc biệt, hoàn toàn khác biệt với bọn giống đực. Cậu ấy ấm áp ở khắp mọi nơi, đặc biệt là bụng mềm mại. Nó rất thích liếm chỗ ấy.
Hang động ẩm ướt và lạnh lẽo, hoàn toàn không thích hợp cho con người sinh sống. Con quái vật tóc trắng bên cạnh cậu đã ngồi xổm bên cạnh từ lúc cậu bị đưa về đây, hết nhìn trái lại ngửi phải. Hoài Giảo đã gặp nó hai lần. Nó cư xử kỳ quặc, không theo bất kỳ quy tắc nào, và luôn làm những chuyện quá đáng với cậu mà không có lý do rõ ràng.
Chỗ cậu ngồi vẫn còn đau nhức.
Huai Jiao hắt hơi hai cái. Khi vào hang lấy ba lô, cậu đã cởi áo khoác, giờ không khỏi cảm thấy lạnh. Cậu cuộn tròn tay chân, chợt nhớ ra mình đã đẩy chiếc ba lô ra cửa hang trước khi rơi xuống.
Ít nhất thì Đan Trì và những người khác cũng đã có thức ăn.
Con quái vật tóc trắng đã chạy mất khi cậu hắt hơi. Hoài Giảo dựa vào góc hang, suy nghĩ vu vơ—chỉ cần con quái vật này không ăn thịt mình, cậu vẫn có thể chờ Đan Trì và Lan đến cứu.
Lúc buông tay, Hoài Giảo nhìn rõ sự thay đổi đột ngột trong biểu cảm của Lan, hoàn toàn trái ngược với tính cách của hắn.
Hắn nhất định sẽ đến cứu mình.
Bạch Mao đã đi rất lâu. Bên ngoài có rất nhiều quái vật bao vây hang động, khiến Hoài Giảo không dám hành động thiếu suy nghĩ. Cậu chỉ có thể tiếp tục chờ đợi trong hang ổ của nó. Có lẽ vì đã di chuyển quá lâu nên chẳng bao lâu sau, cậu mơ màng thiếp đi.
Không lâu sau, một cơn ngứa ngáy kỳ lạ lan ra trên cổ cậu.
Hoài Giảo ngủ không yên trên nền đá lạnh, lập tức tỉnh giấc khi bị chạm vào. Trước mặt cậu là gương mặt kỳ dị của con quái vật tóc trắng, làn da phủ đầy hoa văn rắn xanh tái. Nó đang ôm cậu, cọ đầu vào cổ cậu.
Hoài Giảo nhẹ nhàng đẩy nó ra.
Ngay khi bàn tay chuyển động qua, con quái vật nhanh nhẹn ngẩng đầu lên, vươn mặt ra, giống như một chú chó ngoan ngoãn lao về phía lòng bàn tay Hoài Giảo.
_____
Munn: Hế lô cả nhà nha, kỳ nghỉ Tết của mọi người có dui hongg, chúc mọi người năm mới vui vẻ nha, 8386 và Happy Lunar New Year !!!
Edit: Cresent Munn 076:
Trên đường đi, có một túi đầy thức ăn treo ngay trong hang động.
Tảng đá khổng lồ chặn hai phần ba lối vào hang, chỉ để lại vài chục cm không gian, vừa đủ cho một cậu gái hoặc một thiếu niên gầy gò chui vào.
Mọi người đều biết rằng quái vật có trí thông minh, nhưng không ai ngờ trí thông minh của nó lại cao đến mức này.
Nó biết đặt bẫy.
Thức ăn là mồi và con cái là con mồi.
Hoài Giảo nửa nằm nửa ngồi trên mặt đất ở cửa hang, hai tay bị Lam và Đan Trì nắm chặt, hai chân treo lơ lửng trên vách đá.
Phần eo và bụng của cậu tê cứng vì bị bức tường đá cọ xát, còn các ngón chân thì mềm đến nỗi không thể chạm đất.
Hơi thở mát lạnh kỳ lạ cùng tiếng gầm rú quen thuộc của quái vật khiến Hoài Giảo vốn đã yếu ớt, càng thêm bất lực.
Hoài Giảo biết rằng con quái vật đó đang ở trong hang động phía sau mình, thậm chí còn ở rất gần mình.
Nó tỏ ra phấn khích và thích thú, há miệng và rít lên hai tiếng về phía Hoài Giảo đang quay lưng về phía nó. Con cái của nó đang rất sợ hãi, đôi chân thon thẳng của nó thõng xuống và bắp chân run rẩy.
Lan và Đan Trì đang giữ cậu trước mặt, cố gắng hết sức kéo cậu ra nhưng không được. Có thứ gì đó ở bên dưới đang nắm lấy mắt cá chân của Hoài Giảo, lắc và xoa một cách trêu chọc.
"Rít, rít--" Quái vật đứng dậy, tầm mắt ngang bằng với cửa hang, đôi mắt trắng dã vô cảm nhìn chằm chằm vào mọi người bên ngoài hang.
"Cút đi!" Trán Đan Trì nổi đầy gân xanh, hung hăng hét vào con quái vật tóc trắng: "Cút đi, đồ ghê tởm!"
Quái vật ôm Hoài Giảo vào lòng và chỉ nghiêng đầu.
Sau đó, nó đột nhiên biến mất khỏi tầm nhìn của ba người.
Nó không chạy khỏi đó, nó chỉ ngồi xuống.
Dường như ngón chân cậu chạm vào thứ gì đó dưới những ngón chân đang lơ lửng của cậu. Cậu cảm thấy chắc chắn và được bao phủ bởi vảy. Khuôn mặt của Hoài Giảo trở nên tái nhợt. Cậu định dùng sức để giẫm lên nó, nhưng cậu lại giẫm vào không khí trống rỗng.
"Leo lên chút nữa đi, đừng sợ, chúng sẽ không làm hại giống cái đâu, đừng sợ..."
Đan Trì và Lan đã nắm chặt lấy hai bên nách của Hoài Giảo. Cậu đẩy vai lên khỏi cái hố, có vẻ như sắp được kéo lên rồi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, biểu cảm của Hoài Giảo, người đang nằm ở cửa hang đối diện bọn họ, bỗng thay đổi đột ngột.
Hai người chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm lấy họ đột nhiên lỏng ra. Những ngón tay vốn đang siết chặt tay họ đột nhiên buông lơi, như thể bị kích thích bởi thứ gì đó. Cậu nắm đại lấy ống tay áo của họ, đầu ngón tay cào lên cổ tay Đan Trì để lại một vết trắng mờ.
Hoài Giảo co quắp ngón tay, khe khẽ rên lên một tiếng, giọng nói run rẩy. Mồ hôi lạnh túa ra trên gương mặt tái nhợt của cậu gần như ngay lập tức.
"Em sao thế? Đau à?" Đan Trì lo lắng hỏi.
Hoài Giảo vùi mặt vào cánh tay, cắn môi lắc đầu.
Cậu không biết nói thế nào, cũng không dám nói.
Quần đen của cậu bị xé toạc, cạp quần buông thõng trên bắp chân, có thứ gì đó ướt lạnh, từ bắp chân quét đến trên cùng.
Thứ đó có lẽ đang quỳ sau lưng cậu, còn Hoài Giảo thì nằm ở cửa hang với đôi chân thõng xuống, không thể cử động.
Con quái vật đó luôn hành động rất đột ngột, không cho mọi người thời gian để phản ứng.
Một vật thể dài, lạnh và rỉ nước bọt, giống như lưỡi rắn, bất ngờ đẩy khe hở ra và đâm thẳng vào bên trong.
Đi được nửa đường, Hoài Giảo chưa từng trải qua loại tra tấn này, hai chân cậu đang chống thẳng đứng lên vách hang đột nhiên khép lại.
Điều này vô ích, vì lưỡi dài của con rắn rất xảo quyệt và tinh ranh, bạn càng giữ chặt thì lưỡi sẽ càng luồn sâu hơn.
Tầm nhìn của cậu mờ đi trong giây lát.
Bụng cậu cọ xát vào bức tường đá cứng rắn thật đau đớn, bụng cậu đau nhói. Những tiếng hét vội vã hoặc tức giận trước mặt cậu đột nhiên trở nên xa xôi, và tai cậu tràn ngập tiếng vo ve mơ hồ. Sau một lực nhấn quá sâu, Hoài Giảo không thể kìm lại được, buông lỏng tay và để cơ thể rơi xuống thứ phía sau mình, rồi trượt thẳng vào hố sâu.
Cú ngã không đau lắm vì có người đỡ cậu. Khuôn mặt Hoài Giảo đẫm mồ hôi, nửa người đau nhức, cậu quỳ trên mặt đất.
Khi hai đầu gối cậu run rẩy tách ra, người ngồi dưới cậu lộ ra nửa đầu, Mái tóc trắng rối tung trải dài trên mặt đất. Con quái vật tóc trắng nằm bên dưới, đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào Hoài Giảo.
Nó để Hoài Giảo ngồi trên người nó, nửa khuôn mặt cậu ướt đẫm.
Chiếc lưỡi rắn lạnh lẽo vẫn còn vùi sâu trong bụng cậu.
...
Hoài Giác bị đưa về hang ổ của quái vật.
Có một hang động sâu được bao quanh bởi những tảng đá lớn, và ở lối vào hang động là một dòng sông chảy xiết.
Cậu co ro chui vào góc hang, với vải vóc và quần áo tìm thấy đâu đó được lót bên dưới, bao gồm áo khoác, áo sơ mi ngắn tay và thậm chí cả váy phụ nữ, được chất thành một lớp dày để làm một chiếc tổ nhỏ mềm mại.
Quái vật có vảy bao phủ toàn thân, không có cảm giác xấu hổ, cho nên không cần mặc quần áo, nhất là đối với con cái. Chúng cố chấp cho rằng vật lạ sẽ ngăn cản mùi hương của con cái, không cho chúng đến gần con cái.
Nếu không phải sợ cậu lạnh thì quần áo của Hoài Giảo đã bị xé nát ngay khi cậu bước vào tổ rồi.
Bây giờ cũng chẳng khá hơn là bao.
Cậu cuộn tròn trong đống quần áo mềm mại, áo sơ mi bị kéo lên tận cằm để nó có thể ôm chặt lấy cậu. Cái đầu tóc bạc trắng bù xù của nó vùi vào lồng ngực cậu, và nó đang mút mạnh vào núm vú hồng hào mềm mại trước mắt.
Hoài Giảo không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Lúc đầu cậu rất sợ, vì trong tổ không chỉ có con quái vật lông trắng trông giống người này mà còn có nhiều loài dị dạng khác sống gần đó.
Khi Bạch Mao mang theo Hoài Giác trở về, đám quái vật liền nháo nhào, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm của giống cái.
Cậu không đi giày, nửa ống quần đã ướt và nước vẫn còn nhỏ giọt từ các ngón chân.
Trong vắt ngọt ngào, nhỏ giọt vào tận hang ổ của thủ lĩnh quái vật. Một vệt nước hiện ra trên mặt đất đá khô, khiến những quái vật dị dạng bên ngoài hang động rít lên và tụ tập trên mặt đất để liếm hết.
Nếu Hoài Giảo có thể hiểu được ngôn ngữ của quái vật, cậu sẽ có thể nghe được giọng nói của những sinh vật dị dạng đó khen ngợi cậu thật ngọt ngào và thơm phức.
Con chim cái xinh đẹp và thơm tho co ro trong góc tổ với chiếc quần ướt. Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, đôi mắt xinh đẹp đang mở to, lông mi rung rinh, biểu cảm sợ hãi run rẩy.
Con quái vật tóc trắng không phải bị mù hoàn toàn, nó chỉ là không thể nhìn thấy rõ mà thôi.
Vì vậy, nó phải đến rất gần.
Nó đang nhìn kỹ khuôn mặt vợ mình và ngửi mùi hương của cậu ấy.
Người này rất nhút nhát, nếu đến gần thì sẽ trốn, cắn môi, giọng nói run rẩy cầu xin tha thứ. Bạch Mao không hiểu cậu đang nói gì, nhưng vẫn thích nghe.
Bởi vì khi cậu nói chuyện, hơi nóng rất thơm thoát ra từ miệng cậu. Giống cái rất đặc biệt, hoàn toàn khác biệt với bọn giống đực. Cậu ấy ấm áp ở khắp mọi nơi, đặc biệt là bụng mềm mại. Nó rất thích liếm chỗ ấy.
Hang động ẩm ướt và lạnh lẽo, hoàn toàn không thích hợp cho con người sinh sống. Con quái vật tóc trắng bên cạnh cậu đã ngồi xổm bên cạnh từ lúc cậu bị đưa về đây, hết nhìn trái lại ngửi phải. Hoài Giảo đã gặp nó hai lần. Nó cư xử kỳ quặc, không theo bất kỳ quy tắc nào, và luôn làm những chuyện quá đáng với cậu mà không có lý do rõ ràng.
Chỗ cậu ngồi vẫn còn đau nhức.
Huai Jiao hắt hơi hai cái. Khi vào hang lấy ba lô, cậu đã cởi áo khoác, giờ không khỏi cảm thấy lạnh. Cậu cuộn tròn tay chân, chợt nhớ ra mình đã đẩy chiếc ba lô ra cửa hang trước khi rơi xuống.
Ít nhất thì Đan Trì và những người khác cũng đã có thức ăn.
Con quái vật tóc trắng đã chạy mất khi cậu hắt hơi. Hoài Giảo dựa vào góc hang, suy nghĩ vu vơ—chỉ cần con quái vật này không ăn thịt mình, cậu vẫn có thể chờ Đan Trì và Lan đến cứu.
Lúc buông tay, Hoài Giảo nhìn rõ sự thay đổi đột ngột trong biểu cảm của Lan, hoàn toàn trái ngược với tính cách của hắn.
Hắn nhất định sẽ đến cứu mình.
Bạch Mao đã đi rất lâu. Bên ngoài có rất nhiều quái vật bao vây hang động, khiến Hoài Giảo không dám hành động thiếu suy nghĩ. Cậu chỉ có thể tiếp tục chờ đợi trong hang ổ của nó. Có lẽ vì đã di chuyển quá lâu nên chẳng bao lâu sau, cậu mơ màng thiếp đi.
Không lâu sau, một cơn ngứa ngáy kỳ lạ lan ra trên cổ cậu.
Hoài Giảo ngủ không yên trên nền đá lạnh, lập tức tỉnh giấc khi bị chạm vào. Trước mặt cậu là gương mặt kỳ dị của con quái vật tóc trắng, làn da phủ đầy hoa văn rắn xanh tái. Nó đang ôm cậu, cọ đầu vào cổ cậu.
Hoài Giảo nhẹ nhàng đẩy nó ra.
Ngay khi bàn tay chuyển động qua, con quái vật nhanh nhẹn ngẩng đầu lên, vươn mặt ra, giống như một chú chó ngoan ngoãn lao về phía lòng bàn tay Hoài Giảo.
_____
Munn: Hế lô cả nhà nha, kỳ nghỉ Tết của mọi người có dui hongg, chúc mọi người năm mới vui vẻ nha, 8386 và Happy Lunar New Year !!!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương