Tác giả: Tiểu A Phân
Edit: Cresent Munn
072:
Chúng có màng.
Những cái màng trong suốt nối với những khớp chân mỏng, để lại những vệt dài trên mặt đất khi nó bò qua.
Nếu không phải bây giờ có mũ trùm đầu, những gì xảy ra xung quanh Hoài Giảo nãy giờ cũng đủ khiến cậu la lên trong sợ hãi.
...
Thứ đó đã đánh hơi được mùi hương của giống cái trong túi ngủ màu đen.
Vì thế nên nó mới cố gắng ép cho mớ cơ bắp to lớn trên mình xuống để chui vừa vặn vào chiếc túi ngủ kia. Lớp vải bông mềm mại bên trong chiếc túi ôm sát vào làn da "giống cái" bị con quái vật tóc bạc liếm ướt nhẹp bằng chiếc lưỡi dài và nhớp nháp kia, đồng thời phun ra khí lạnh từ mũi và miệng nó.
Càng đi xuống dưới, mùi của con cái càng nồng.
Nó vừa lo vừa bực, dù có liếm bao nhiêu, nó vẫn cảm thấy không thỏa mãn. Cuối cùng, nó sốt ruột duỗi ra những móng vuốt có màng sắc nhọn, muốn tóm lấy và chà xát tấm vải, nhưng nó mất kiểm soát nên vô tình xé nát tấm vải. Lớp bông trắng toát tràn ra, che đầu và mặt con quái vật trong chiếc túi ngủ chật chội, thậm chí cả miệng nó.
"Tê Tê——" Con quái vật vạm vỡ bò đi, cử động mũi một lúc, bị bông gòn trắng dính trên miệng và mũi, sau đó nó bất ngờ hắt hơi lớn một cái.
Hoài Giảo đang trốn trong áo khoác cũng giật mình vì tiếng hắt xì của nó.
Cái đầu nhỏ đội mũ trùm hơi lắc lư, sau đó cậu vùi mặt vào hõm vai Lan. Lông mi và môi cậu đều run rẩy, thậm chí còn không dám thở mạnh.
Đây là một hang động chật hẹp, Hoài Giảo và Lan đang nằm bên cạnh một vách hang động trong góc nhỏ.
Giờ phút này cậu còn chẳng màng đến tư thế giữa hai người nằm đè lên nhau có bao nhiêu xấu hổ, nếu ai đó có thể nhìn thấy cảnh tượng này thì họ sẽ thấy Lan đang ôm ghì lấy cậu thật chặt, nhưng thực ra là Hoài Giảo bị doạ sợ đến mức leo lên người Lan và ôm chặt lấy anh không buông.
Cậu còn không dám tạo ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ chừa lại một ánh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng của Lan, người đang rất gần bên cậu.
"Tê tê--------" Âm thanh gần như thể sát bên tai.
{Nó đang kiếm tôi hả?} Có phải nó đánh hơi thấy cậu rồi không? 8701 không cần trả lời nữa, cảm giác bị chạm vào trên eo và lưng, mùi cá tanh nồng quen thuộc này, tất cả đều đang trả lời Hoài Giảo một điều.
Cậu bị quái vật tìm thấy rồi.
Lúc này nó đang đứng ngay trước mặt cậu.
...
"Tôi sợ..."
Chỉ hai chữ, phát ra cùng giọng nói yếu ớt xen lẫn tiếng nức nở của người đang bị mũ trùm che kín mặt, khiến Lan cau mày.
Con quái vật này nhìn qua rất khó đánh bại, chưa kể họ chưa bao giờ gặp qua nó. Vậy mà bây giờ nó đang ở ngay trước mặt Lan và Hoài Giảo.
Con quái vật dường như đang phân vân, dường như nó đã phát hiện ra thứ gì đó, sau đó nó đột ngột dang hai tay và hai chân ra bao bọc lấy cả hai người họ.
Nếu không phải trên người Hoài Giảo đang khoác chiếc áo măng tô của Đan Trì làm giảm đi mùi hương, hẳn là cậu đã sớm bị nó phát hiện ra rồi bị ngoạm cổ mang về hang ổ của bọn giống đực.
Một con quái vật cao lớn cùng chiếc đầu kì dị biến dạng đang dùng mũi ra sức đánh hơi và mò mẫm, từ từ tiếp cận hai người.
Dù có áo khoác che đậy nhưng con quái vật bò sát này đặc biệt khác lạ so với bọn cùng loài, nó cao lớn hơn, tứ chi dài hơn và dường như thính giác và khứu giác của nó cũng nhạy cảm hơn hẳn. Mặc dù mùi hương của giống cái đã bị che bớt đi bởi quần áo, nhưng mùi hương thơm ngọt vẫn thoang thoảng từ những chỗ quần áo không che đậy được như vành mũ và cổ tay nên nó có thể dùng cái mũi của mình để đánh hơi đến gần đối phương hơn.
Đó chính là mùi hương phảng phất của giống cái mà những con quái vật yếu hơn khó có thể phát hiện ra.
Nó nhận ra mùi ở đây nồng hơn cả trong túi ngủ kia.
Bọn quái vật trong hang động vốn dĩ không có tính người, hoàn toàn không biết xấu hổ là gì. Chúng thậm chí còn không có mảnh vải che thân. Bọn chúng sống theo tập tính bầy đàn, làn da tái nhợt bị những chiếc vảy cứng cáp bao bọc khắp thân thể. Đôi mắt chúng chỉ mở to lộ ra sự thô tục khi chúng cực kỳ phấn khích như lúc săn mồi hoặc khi giao phối.
Hoài Giảo lúc này đang nhắm chặt mắt, cậu đưa lưng về phía con quái vật, nên tất nhiên cậu không thể thấy bất cứ thứ gì.
Nhưng Lan có thể thấy rõ ràng.
Nó đang cúi xuống để đánh hơi và những chiếc gai nhọn đang chỉa về phía Hoài Giảo.
Con quái vật cúi người về phía cậu, những cái vảy của nó xoè rộng ra, hơi thở tanh tưởi toả ra, nó đang ra sức đánh hơi.
Lan có thể cảm nhận được Hoài Giảo càng ngày càng sợ hãi rúc sâu hơn, vùi mặt vào cổ mình.
Cơ thể cậu run rẩy không kiểm soát được, khuôn mặt ẩn trong mũ trùm đầu ửng đỏ, đôi môi nhợt nhạt đến đáng thương vì chủ nhân của nó đang cố gắng nín thở.
Đến một giới hạn nào đó, cuối cùng cậu không thể nhịn được nữa và thở ra một hơi khí nóng, mùi thơm của bị giữ lại trong mũ trùm đầu.
Mũ trùm đầu lớn đến nỗi nó thậm chí che mất nửa dưới khuôn mặt của Lan. Mùi thơm nhẹ nhàng len lỏi vào mũi anh ta.
"Tôi sợ..."
Cậu trông như sắp khóc thật rồi.
Cậu sợ bị quái vật bắt cóc, sợ bị nhầm là con cái, sợ bị ép giao phối và bụng bị chứa đầy những thứ bẩn thỉu của quái vật.
Và sinh cho con quái vật ghê tởm đó một lứa quái vật con.
Không ai biết chúng là động vật dưới nước hay trên cạn, lưỡng cư, bò sát hay động vật có vú, hoặc chúng sinh sản bằng cách đẻ trứng hay đẻ trực tiếp.
Bọn quái vật không có khái niệm về lòng trung thành, và có rất ít con cái trong hang. Bọn chúng hẳn đều sẽ vội vã giao phối với một con cái nhỏ xinh đẹp và thơm tho như vậy, và con đầu đàn tóc trắng sẽ là con đầu tiên.
Sau đó sẽ sinh ra rất nhiều quái vật tóc trắng nhỏ.
Lan không biết tại sao mình lại có nhiều suy nghĩ kỳ lạ và khó hiểu như vậy vào lúc đó. Nhưng khi anh được ôm trong vòng tay của Hoài Giảo, và bị hơi nóng trong mũ trùm đầu hun nhẹ, bên tai nghe thấy người kia khóc nỉ non sợ hãi với anh.
Ngực anh cảm thấy tê liệt và đồng tử co lại trong giây lát.
Người đàn ông thận trọng và không bao giờ bốc đồng. Anh luôn cân nhắc những ưu và nhược điểm và lên kế hoạch cẩn thận trước khi làm bất cứ điều gì, chẳng hạn như đảm nhận nhiệm vụ này hoặc đi cùng nhóm sinh viên đại học này đến hang động sâu trong núi này.
Con quái vật trước mặt anh cao ít nhất hai mét, với cơ xương chày cực kỳ phát triển. Anh không thể hành động thiếu suy nghĩ trừ khi anh nắm được phần thắng.
Con quái vật sẽ phản công, và chỉ cần nó chưa chết, nó có thể đập vỡ đầu họ chỉ bằng một cú đấm. Tiếng gầm rú của việc nó bị thương sẽ thu hút những con quái vật khác cùng loại, có thể là ba hoặc năm con, hoặc theo nhóm.
Không đáng, không an toàn và cái giá phải trả lớn hơn lợi ích thu được.
Tốt nhất là kiên nhẫn và đợi nó quay lại...
"A"
Chiếc lưỡi dài màu đen với đầu nhọn như lưỡi rắn duỗi ra phát ra tiếng rít. Thứ kinh tởm đó ngửi một hồi, cuối cùng cũng tìm được một kẽ hở. Đầu lưỡi của nó rỉ nước bọt nhấc gấu áo của Hoài Giảo lên, đâm thẳng vào trong.
Hoài Giảo không nhịn được nữa bật khóc.
Đúng lúc đó, người bên dưới đột nhiên ngồi dậy. Chiếc lưỡi của con quái vật vốn đang mắc kẹt trong quần áo của cậu đã bị một bàn tay tóm lấy. Lan vẫn ôm Hoài Giảo, nhưng bàn tay sau lưng Hoài Giảo cầm một con dao găm, nhanh chóng ấn vào gốc lưỡi của nó, nhanh tay cắt đứt tận gốc lưỡi.
"Rít!!!"
Hoài Giảo sửng sốt một lát. Tiếng hú của con quái vật vang vọng khắp hang động. Miệng nó không thể khép lại vì quá đau đớn, chứa đầy máu đen hôi hám trộn lẫn với nước bọt, phun ra liên tục và không ngừng. Chiếc lưỡi dài màu đen bị ném sang một bên. Hoài Giảo nhìn thoáng qua, lông mi run run.
Cậu đột nhiên dường như không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào hoặc nhìn thấy bất cứ điều gì rõ ràng. Con quái vật khủng khiếp có kích thước khổng lồ bị con dao của Lan đóng đinh vào tường đá khiến cậu không kịp phản ứng.
Con dao găm xuyên qua hộp sọ và cắm sâu vào vết nứt trên bức tường đá. Người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng, trên khuôn mặt sắc bén có chút vết máu đen. Anh chỉ lau nhẹ rồi lại ngước nhìn Hoài Giảo.
"Được rồi."
Trước mặt anh là một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh đẹp trong chiếc mũ trùm đầu, ngơ ngác nhìn anh, như thể cậu vẫn chưa hoàn hồn lại. Lẽ ra họ nên chạy trốn vào lúc này. Theo dự đoán của Lan, tiếng hét sẽ thu hút nhiều quái vật hơn, máu cùng loại sẽ khiến lũ quái vật vô cùng tức giận. Chúng sẽ phát điên, la hét và tru lên, lần theo mùi và âm thanh, đuổi theo không ngừng nghỉ cho đến khi tất cả "bọn ngoại lai" trong hang ngoại trừ con cái đều bị giết.
Tuy nhiên, cả hai đều không ngờ lũ quái vật lại di chuyển nhanh đến vậy. Kể từ khi Lan giết chết con quái vật khổng lồ, chỉ chưa đầy nửa phút, những con quái vật đồng loại của nó đã theo tiếng động mà chạy tới.
Hoài Giảo mặc áo khoác của Đan Trì, vì cậu quay lưng lại với quái vật nên máu bắn tung tóe khắp lưng khi Lan cắt đứt lưỡi con quái vật. Có lẽ mùi máu đã lấn át mùi áo khoác của Đan Trì, con quái vật đầu tiên chạy tới sau khi nghe thấy tiếng động, tuy nhỏ hơn quái vật bình thường nhưng ngay lập tức có thể ngửi thấy vị trí của Hoài Giảo.
Trước khi nó kịp lao vào, Lan đã dùng dao giết chết nó. Lan thu con dao găm lại, cau mày nhìn Hoài Giảo nói: "Cởi ra." Khiến Hoài Giảo sửng sốt trong giây lát.
Có lẽ là xem xét trình độ tinh thần của người trước mặt, người đàn ông vốn rất ít nói, cau mày giải thích: "Áo khoác của Đan Trì vô dụng, nó dính đầy máu. Bọn nó có thể ngửi thấy mùi của cậu rồi." Hoài Giảo nghe vậy vội vàng cởi ra. Nhiệt độ trong hang càng lúc càng thấp, không biết là do trời đã tối hay vì lý do nào khác.
Một chiếc áo khoác đen có kích thước gần bằng của Đan Trì bất ngờ được ném lên người Hoài Giảo.
Trước mặt cậu, Lan vừa cởi áo khoác, đứng trong hang chỉ mặc độc một bộ quần áo. Trên tay anh vẫn cầm con dao găm sắc bén vừa giết chết hai con quái vật. Lưỡi kiếm dính đầy máu đen, chủ nhân thản nhiên vứt nó đi.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, ngồi xổm xuống chỗ sạch sẽ của chiếc áo khoác bị vứt đi, chậm rãi lau sạch vết máu trên cán dao.
"Mặc vào, bọn nó đang tới."
"Thắt chặt dây thun ở cổ tay áo và bên dưới."
Lan lau sạch con dao găm, cúi đầu nhìn Hoài Giảo.
Đám quái vật dị dạng dày đặc lần lượt lao vào hang động. Khi Hoài Giảo và Lan đến đây, họ đã mất liên lạc với đội.
Hang động nhỏ này rất sâu và họ phải mất một thời gian dài mới đến được trung tâm. Nhìn vào bên trong, dường như vẫn còn một con đường dài thẳng tắp.
Những con quái vật đang đuổi theo họ. Lan và Hoài Giảo không thể sánh kịp với tốc độ của bọn nó. Đường hầm rất thẳng và dù có chạy bao xa thì họ cũng sẽ bị bắt.
Tốt hơn là họ nên trốn ở đây trước và đợi lũ quái vật rời đi rồi trốn thoát từ phía ngược lại. Áo khoác của Lan không giống áo khoác của Đan Trì. Nó thậm chí còn dày hơn và có mùi khác hẳn.
Toàn thân cậu tỏa ra mùi hương bạc hà mát lạnh có phần giống với mùi của Lan. Hai người họ lặng lẽ dựa vào bức tường rộng hơn một chút của đường hầm. Lúc đầu họ chỉ dựa vào nhau. Sau khi Hoài Giảo cúi đầu giấu trong mũ, suýt nữa bị đám quái vật thông minh hơn phát hiện hai lần liên tiếp, Lan cuối cùng cũng nhận ra vấn đề.
"Lại đây ngồi đi, giống như lần trước."
Hoài Giảo lập tức hiểu ý của hắn. May mắn thay, lần này cậu không phải nằm xuống. Hoài Giảo ngồi đối diện trên chân Lam, để anh ôm cậu, vùi mặt vào cổ anh. Những con quái vật lần lượt bò qua và họ đã trải qua một thời gian dài bình yên như thế này.
Cả hai đều không nghĩ rằng có thể có nhiều hơn một con quái vật khổng lồ trong hang. Khung cảnh vẫn hệt như lúc trước. Trên bức tường đá gần lối ra, nơi mặt nước phản chiếu ánh sáng, phản chiếu những con quái vật khổng lồ và dị dạng, tổng cộng một, hai... bốn con.
Vừa vào hang, chúng bắt đầu bò về phía Hoài Giảo với tư thế kỳ lạ, đánh hơi xung quanh. Một trong số chúng lớn đến mức gần như hơn hai mét. Hoài Giảo để Lan ôm thật chặt, vùi đầu vào vai anh.
"Tôi phải làm sao đây..."
Lan im lặng không trả lời. Hình ảnh phản chiếu trên bức tường đá cho thấy con quái vật đang ngày càng đến gần, đôi bàn tay cuộn trong tay áo run rẩy và nắm chặt. Nhìn thấy quái vật chỉ còn cách vài bước nữa là bò tới...
Hoài Giảo thậm chí còn nhắm mắt lại, đột nhiên bên tai cậu nghe thấy giọng nói của Lan.
"Có nhiều cách hiệu quả hơn để che mùi của cậu." Người đàn ông có đôi lông mày tuấn tú hơi cau lại, dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi Hoài Giảo.
"Cậu có muốn thử không?"
Edit: Cresent Munn
072:
Chúng có màng.
Những cái màng trong suốt nối với những khớp chân mỏng, để lại những vệt dài trên mặt đất khi nó bò qua.
Nếu không phải bây giờ có mũ trùm đầu, những gì xảy ra xung quanh Hoài Giảo nãy giờ cũng đủ khiến cậu la lên trong sợ hãi.
...
Thứ đó đã đánh hơi được mùi hương của giống cái trong túi ngủ màu đen.
Vì thế nên nó mới cố gắng ép cho mớ cơ bắp to lớn trên mình xuống để chui vừa vặn vào chiếc túi ngủ kia. Lớp vải bông mềm mại bên trong chiếc túi ôm sát vào làn da "giống cái" bị con quái vật tóc bạc liếm ướt nhẹp bằng chiếc lưỡi dài và nhớp nháp kia, đồng thời phun ra khí lạnh từ mũi và miệng nó.
Càng đi xuống dưới, mùi của con cái càng nồng.
Nó vừa lo vừa bực, dù có liếm bao nhiêu, nó vẫn cảm thấy không thỏa mãn. Cuối cùng, nó sốt ruột duỗi ra những móng vuốt có màng sắc nhọn, muốn tóm lấy và chà xát tấm vải, nhưng nó mất kiểm soát nên vô tình xé nát tấm vải. Lớp bông trắng toát tràn ra, che đầu và mặt con quái vật trong chiếc túi ngủ chật chội, thậm chí cả miệng nó.
"Tê Tê——" Con quái vật vạm vỡ bò đi, cử động mũi một lúc, bị bông gòn trắng dính trên miệng và mũi, sau đó nó bất ngờ hắt hơi lớn một cái.
Hoài Giảo đang trốn trong áo khoác cũng giật mình vì tiếng hắt xì của nó.
Cái đầu nhỏ đội mũ trùm hơi lắc lư, sau đó cậu vùi mặt vào hõm vai Lan. Lông mi và môi cậu đều run rẩy, thậm chí còn không dám thở mạnh.
Đây là một hang động chật hẹp, Hoài Giảo và Lan đang nằm bên cạnh một vách hang động trong góc nhỏ.
Giờ phút này cậu còn chẳng màng đến tư thế giữa hai người nằm đè lên nhau có bao nhiêu xấu hổ, nếu ai đó có thể nhìn thấy cảnh tượng này thì họ sẽ thấy Lan đang ôm ghì lấy cậu thật chặt, nhưng thực ra là Hoài Giảo bị doạ sợ đến mức leo lên người Lan và ôm chặt lấy anh không buông.
Cậu còn không dám tạo ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ chừa lại một ánh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng của Lan, người đang rất gần bên cậu.
"Tê tê--------" Âm thanh gần như thể sát bên tai.
{Nó đang kiếm tôi hả?} Có phải nó đánh hơi thấy cậu rồi không? 8701 không cần trả lời nữa, cảm giác bị chạm vào trên eo và lưng, mùi cá tanh nồng quen thuộc này, tất cả đều đang trả lời Hoài Giảo một điều.
Cậu bị quái vật tìm thấy rồi.
Lúc này nó đang đứng ngay trước mặt cậu.
...
"Tôi sợ..."
Chỉ hai chữ, phát ra cùng giọng nói yếu ớt xen lẫn tiếng nức nở của người đang bị mũ trùm che kín mặt, khiến Lan cau mày.
Con quái vật này nhìn qua rất khó đánh bại, chưa kể họ chưa bao giờ gặp qua nó. Vậy mà bây giờ nó đang ở ngay trước mặt Lan và Hoài Giảo.
Con quái vật dường như đang phân vân, dường như nó đã phát hiện ra thứ gì đó, sau đó nó đột ngột dang hai tay và hai chân ra bao bọc lấy cả hai người họ.
Nếu không phải trên người Hoài Giảo đang khoác chiếc áo măng tô của Đan Trì làm giảm đi mùi hương, hẳn là cậu đã sớm bị nó phát hiện ra rồi bị ngoạm cổ mang về hang ổ của bọn giống đực.
Một con quái vật cao lớn cùng chiếc đầu kì dị biến dạng đang dùng mũi ra sức đánh hơi và mò mẫm, từ từ tiếp cận hai người.
Dù có áo khoác che đậy nhưng con quái vật bò sát này đặc biệt khác lạ so với bọn cùng loài, nó cao lớn hơn, tứ chi dài hơn và dường như thính giác và khứu giác của nó cũng nhạy cảm hơn hẳn. Mặc dù mùi hương của giống cái đã bị che bớt đi bởi quần áo, nhưng mùi hương thơm ngọt vẫn thoang thoảng từ những chỗ quần áo không che đậy được như vành mũ và cổ tay nên nó có thể dùng cái mũi của mình để đánh hơi đến gần đối phương hơn.
Đó chính là mùi hương phảng phất của giống cái mà những con quái vật yếu hơn khó có thể phát hiện ra.
Nó nhận ra mùi ở đây nồng hơn cả trong túi ngủ kia.
Bọn quái vật trong hang động vốn dĩ không có tính người, hoàn toàn không biết xấu hổ là gì. Chúng thậm chí còn không có mảnh vải che thân. Bọn chúng sống theo tập tính bầy đàn, làn da tái nhợt bị những chiếc vảy cứng cáp bao bọc khắp thân thể. Đôi mắt chúng chỉ mở to lộ ra sự thô tục khi chúng cực kỳ phấn khích như lúc săn mồi hoặc khi giao phối.
Hoài Giảo lúc này đang nhắm chặt mắt, cậu đưa lưng về phía con quái vật, nên tất nhiên cậu không thể thấy bất cứ thứ gì.
Nhưng Lan có thể thấy rõ ràng.
Nó đang cúi xuống để đánh hơi và những chiếc gai nhọn đang chỉa về phía Hoài Giảo.
Con quái vật cúi người về phía cậu, những cái vảy của nó xoè rộng ra, hơi thở tanh tưởi toả ra, nó đang ra sức đánh hơi.
Lan có thể cảm nhận được Hoài Giảo càng ngày càng sợ hãi rúc sâu hơn, vùi mặt vào cổ mình.
Cơ thể cậu run rẩy không kiểm soát được, khuôn mặt ẩn trong mũ trùm đầu ửng đỏ, đôi môi nhợt nhạt đến đáng thương vì chủ nhân của nó đang cố gắng nín thở.
Đến một giới hạn nào đó, cuối cùng cậu không thể nhịn được nữa và thở ra một hơi khí nóng, mùi thơm của bị giữ lại trong mũ trùm đầu.
Mũ trùm đầu lớn đến nỗi nó thậm chí che mất nửa dưới khuôn mặt của Lan. Mùi thơm nhẹ nhàng len lỏi vào mũi anh ta.
"Tôi sợ..."
Cậu trông như sắp khóc thật rồi.
Cậu sợ bị quái vật bắt cóc, sợ bị nhầm là con cái, sợ bị ép giao phối và bụng bị chứa đầy những thứ bẩn thỉu của quái vật.
Và sinh cho con quái vật ghê tởm đó một lứa quái vật con.
Không ai biết chúng là động vật dưới nước hay trên cạn, lưỡng cư, bò sát hay động vật có vú, hoặc chúng sinh sản bằng cách đẻ trứng hay đẻ trực tiếp.
Bọn quái vật không có khái niệm về lòng trung thành, và có rất ít con cái trong hang. Bọn chúng hẳn đều sẽ vội vã giao phối với một con cái nhỏ xinh đẹp và thơm tho như vậy, và con đầu đàn tóc trắng sẽ là con đầu tiên.
Sau đó sẽ sinh ra rất nhiều quái vật tóc trắng nhỏ.
Lan không biết tại sao mình lại có nhiều suy nghĩ kỳ lạ và khó hiểu như vậy vào lúc đó. Nhưng khi anh được ôm trong vòng tay của Hoài Giảo, và bị hơi nóng trong mũ trùm đầu hun nhẹ, bên tai nghe thấy người kia khóc nỉ non sợ hãi với anh.
Ngực anh cảm thấy tê liệt và đồng tử co lại trong giây lát.
Người đàn ông thận trọng và không bao giờ bốc đồng. Anh luôn cân nhắc những ưu và nhược điểm và lên kế hoạch cẩn thận trước khi làm bất cứ điều gì, chẳng hạn như đảm nhận nhiệm vụ này hoặc đi cùng nhóm sinh viên đại học này đến hang động sâu trong núi này.
Con quái vật trước mặt anh cao ít nhất hai mét, với cơ xương chày cực kỳ phát triển. Anh không thể hành động thiếu suy nghĩ trừ khi anh nắm được phần thắng.
Con quái vật sẽ phản công, và chỉ cần nó chưa chết, nó có thể đập vỡ đầu họ chỉ bằng một cú đấm. Tiếng gầm rú của việc nó bị thương sẽ thu hút những con quái vật khác cùng loại, có thể là ba hoặc năm con, hoặc theo nhóm.
Không đáng, không an toàn và cái giá phải trả lớn hơn lợi ích thu được.
Tốt nhất là kiên nhẫn và đợi nó quay lại...
"A"
Chiếc lưỡi dài màu đen với đầu nhọn như lưỡi rắn duỗi ra phát ra tiếng rít. Thứ kinh tởm đó ngửi một hồi, cuối cùng cũng tìm được một kẽ hở. Đầu lưỡi của nó rỉ nước bọt nhấc gấu áo của Hoài Giảo lên, đâm thẳng vào trong.
Hoài Giảo không nhịn được nữa bật khóc.
Đúng lúc đó, người bên dưới đột nhiên ngồi dậy. Chiếc lưỡi của con quái vật vốn đang mắc kẹt trong quần áo của cậu đã bị một bàn tay tóm lấy. Lan vẫn ôm Hoài Giảo, nhưng bàn tay sau lưng Hoài Giảo cầm một con dao găm, nhanh chóng ấn vào gốc lưỡi của nó, nhanh tay cắt đứt tận gốc lưỡi.
"Rít!!!"
Hoài Giảo sửng sốt một lát. Tiếng hú của con quái vật vang vọng khắp hang động. Miệng nó không thể khép lại vì quá đau đớn, chứa đầy máu đen hôi hám trộn lẫn với nước bọt, phun ra liên tục và không ngừng. Chiếc lưỡi dài màu đen bị ném sang một bên. Hoài Giảo nhìn thoáng qua, lông mi run run.
Cậu đột nhiên dường như không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào hoặc nhìn thấy bất cứ điều gì rõ ràng. Con quái vật khủng khiếp có kích thước khổng lồ bị con dao của Lan đóng đinh vào tường đá khiến cậu không kịp phản ứng.
Con dao găm xuyên qua hộp sọ và cắm sâu vào vết nứt trên bức tường đá. Người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng, trên khuôn mặt sắc bén có chút vết máu đen. Anh chỉ lau nhẹ rồi lại ngước nhìn Hoài Giảo.
"Được rồi."
Trước mặt anh là một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh đẹp trong chiếc mũ trùm đầu, ngơ ngác nhìn anh, như thể cậu vẫn chưa hoàn hồn lại. Lẽ ra họ nên chạy trốn vào lúc này. Theo dự đoán của Lan, tiếng hét sẽ thu hút nhiều quái vật hơn, máu cùng loại sẽ khiến lũ quái vật vô cùng tức giận. Chúng sẽ phát điên, la hét và tru lên, lần theo mùi và âm thanh, đuổi theo không ngừng nghỉ cho đến khi tất cả "bọn ngoại lai" trong hang ngoại trừ con cái đều bị giết.
Tuy nhiên, cả hai đều không ngờ lũ quái vật lại di chuyển nhanh đến vậy. Kể từ khi Lan giết chết con quái vật khổng lồ, chỉ chưa đầy nửa phút, những con quái vật đồng loại của nó đã theo tiếng động mà chạy tới.
Hoài Giảo mặc áo khoác của Đan Trì, vì cậu quay lưng lại với quái vật nên máu bắn tung tóe khắp lưng khi Lan cắt đứt lưỡi con quái vật. Có lẽ mùi máu đã lấn át mùi áo khoác của Đan Trì, con quái vật đầu tiên chạy tới sau khi nghe thấy tiếng động, tuy nhỏ hơn quái vật bình thường nhưng ngay lập tức có thể ngửi thấy vị trí của Hoài Giảo.
Trước khi nó kịp lao vào, Lan đã dùng dao giết chết nó. Lan thu con dao găm lại, cau mày nhìn Hoài Giảo nói: "Cởi ra." Khiến Hoài Giảo sửng sốt trong giây lát.
Có lẽ là xem xét trình độ tinh thần của người trước mặt, người đàn ông vốn rất ít nói, cau mày giải thích: "Áo khoác của Đan Trì vô dụng, nó dính đầy máu. Bọn nó có thể ngửi thấy mùi của cậu rồi." Hoài Giảo nghe vậy vội vàng cởi ra. Nhiệt độ trong hang càng lúc càng thấp, không biết là do trời đã tối hay vì lý do nào khác.
Một chiếc áo khoác đen có kích thước gần bằng của Đan Trì bất ngờ được ném lên người Hoài Giảo.
Trước mặt cậu, Lan vừa cởi áo khoác, đứng trong hang chỉ mặc độc một bộ quần áo. Trên tay anh vẫn cầm con dao găm sắc bén vừa giết chết hai con quái vật. Lưỡi kiếm dính đầy máu đen, chủ nhân thản nhiên vứt nó đi.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, ngồi xổm xuống chỗ sạch sẽ của chiếc áo khoác bị vứt đi, chậm rãi lau sạch vết máu trên cán dao.
"Mặc vào, bọn nó đang tới."
"Thắt chặt dây thun ở cổ tay áo và bên dưới."
Lan lau sạch con dao găm, cúi đầu nhìn Hoài Giảo.
Đám quái vật dị dạng dày đặc lần lượt lao vào hang động. Khi Hoài Giảo và Lan đến đây, họ đã mất liên lạc với đội.
Hang động nhỏ này rất sâu và họ phải mất một thời gian dài mới đến được trung tâm. Nhìn vào bên trong, dường như vẫn còn một con đường dài thẳng tắp.
Những con quái vật đang đuổi theo họ. Lan và Hoài Giảo không thể sánh kịp với tốc độ của bọn nó. Đường hầm rất thẳng và dù có chạy bao xa thì họ cũng sẽ bị bắt.
Tốt hơn là họ nên trốn ở đây trước và đợi lũ quái vật rời đi rồi trốn thoát từ phía ngược lại. Áo khoác của Lan không giống áo khoác của Đan Trì. Nó thậm chí còn dày hơn và có mùi khác hẳn.
Toàn thân cậu tỏa ra mùi hương bạc hà mát lạnh có phần giống với mùi của Lan. Hai người họ lặng lẽ dựa vào bức tường rộng hơn một chút của đường hầm. Lúc đầu họ chỉ dựa vào nhau. Sau khi Hoài Giảo cúi đầu giấu trong mũ, suýt nữa bị đám quái vật thông minh hơn phát hiện hai lần liên tiếp, Lan cuối cùng cũng nhận ra vấn đề.
"Lại đây ngồi đi, giống như lần trước."
Hoài Giảo lập tức hiểu ý của hắn. May mắn thay, lần này cậu không phải nằm xuống. Hoài Giảo ngồi đối diện trên chân Lam, để anh ôm cậu, vùi mặt vào cổ anh. Những con quái vật lần lượt bò qua và họ đã trải qua một thời gian dài bình yên như thế này.
Cả hai đều không nghĩ rằng có thể có nhiều hơn một con quái vật khổng lồ trong hang. Khung cảnh vẫn hệt như lúc trước. Trên bức tường đá gần lối ra, nơi mặt nước phản chiếu ánh sáng, phản chiếu những con quái vật khổng lồ và dị dạng, tổng cộng một, hai... bốn con.
Vừa vào hang, chúng bắt đầu bò về phía Hoài Giảo với tư thế kỳ lạ, đánh hơi xung quanh. Một trong số chúng lớn đến mức gần như hơn hai mét. Hoài Giảo để Lan ôm thật chặt, vùi đầu vào vai anh.
"Tôi phải làm sao đây..."
Lan im lặng không trả lời. Hình ảnh phản chiếu trên bức tường đá cho thấy con quái vật đang ngày càng đến gần, đôi bàn tay cuộn trong tay áo run rẩy và nắm chặt. Nhìn thấy quái vật chỉ còn cách vài bước nữa là bò tới...
Hoài Giảo thậm chí còn nhắm mắt lại, đột nhiên bên tai cậu nghe thấy giọng nói của Lan.
"Có nhiều cách hiệu quả hơn để che mùi của cậu." Người đàn ông có đôi lông mày tuấn tú hơi cau lại, dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi Hoài Giảo.
"Cậu có muốn thử không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương