Bà nội Tất rất tức giận, bà ta cảm thấy Quý gia nhà cao cửa rộng đang ức hiếp, coi thường mình.
Tiêu Vũ cười nói: "Bà Tất, thông gia Tất, bà phải nhịn, nếu bà mà ra tay, mọi chuyện không đơn giản là đuổi ra ngoài đâu."
Bà Tất trừng mắt nhìn cô: "Cáo mượn oai hùm."
Tiêu Vũ cười cười, không đáp lại bà ta.
Quý Nhược Vi không suy nghĩ như bà Tất, bà ta đang lo muốn chết, vội cườivới Tiêu Vũ: "Cháu dâu à, cái đó, cô cháu mình đều là người một nhà."
Tiêu Vũ đặt xe lửa đồ chơi lên đường ray, cẩn thận ráp tàu lửa vào khớpđường ray, vừa đáp một cách thờ ơ: "Những việc làm của cô không khiếncháu cảm thấy hai ta là người một nhà. Vừa rồi bà Tất định đánh con trai cháu nhỉ? Cháu thấy cô đứng một bên nhìn, không đi lên ngăn cản. Có thể thấy cô vẫn nghĩ Tất gia mới là người một nhà với cô. "
Quý Nhược Vi lo lắng xoa xoa tay, ông bà nội Quý cũng trở về.
Bà nội Quý nhìn Quý Nhược Vi, lần đầu tiên cảm thấy thất vọng về con gái mình đến thế.
"Nhược Vi, con nhớ hồi bé cha mẹ dạy con thế nào không?"
Giọng bà nội Quý nhàn nhạt, bà nói: "Ý nghĩa của câu 'Gia hòa vạn sự hưng'không phải là con có thể bỏ qua mọi thứ. Từ nhỏ, cha mẹ đã dạy mỗi đứarằng các con phải đoàn kết, gia đình phải cùng chung chí hướng đối xửvới bên ngoài. Chỉ có đoàn kết, gia đình ta mới có thể biến mọi điềukhông thể thành có thể. Tục ngữ có câu 'Một giọt không thành biển , mộtcây làm chẳng nên non.. "
Bà nội Quý thở dài," Ngày con lấychồng, mẹ cũng nói 'Một mình khó đi, một bàn tay vỗ không vang'. Xem racon vẫn nhớ những lời này, nhưng lại dành hết tâm tư cho nhà bọn họ. "
Quý Nhược Vi không chịu nổi, cãi lại: "Tại sao mẹ lại nói vậy chứ? Tuy conkhông tài giỏi như chị nhưng con cũng có gia đình của con mà." Nói đếnđây, mắt Quý Nhược Vi đỏ hoe: "Con cũng phải nghĩ cho con của con nữachứ? Bà ấy là mẹ chồng con, con cũng đâu thể đánh bà ấy được ạ?"
Bà nội Tất ngồi bên cạnh nghe vậy thì ưỡn cái ngực lên, đánh mắng bà ta hả? Vợ chồng đứa bây ly hôn ngay và luôn!
Ông nội Quý thở dài, "Nhược Vi, cha mẹ chưa từng nghĩ như con sao? Con làđứa út trong nhà, cả nhà chiều con nhất, ngày con kết hôn, cha với mẹ sợ con vất vả, cũng đã chuẩn bị của hồi môn cho con. Sau này ở nhà xảy rachuyện, đích thân cha hỏi mượn tiền con, con có cho cha mượn đồng nàokhông?"
Quý Nhược Vi xoa tay: "Quý thị bị lỗ vốn nhiều như vậy,sao con có thể bù hết được? Hơn nữa, đó là do anh hai gây họa, tại saocon lại phải xử lý chứ?"
Ông nội Quý thất vọng lắc đầu: "Chakhông biết con lại nghĩ như vậy, lúc con không cho mượn tiền, cha nghĩlà do nhà con không chịu. Cha mẹ cũng không muốn làm khó con, con cũngnói vậy rồi, dù gì con có góp cũng chẳng được bao. Nhược Vi, cha mẹ đãnghĩ cho con như vậy đấy, con có thế không?"
Quý Nhược Vi cúi đầu lau nước mắt. Bà Tất không thấy cái này có gì to tát cả, mở miệng nóithẳng: "Con gái gả chồng như bát nước đổ đi, ông bà đừng làm khó NhượcVi."
Tiêu Nhược Quang cầm miếng xếp gỗ, chiếc hộp đựng miếng xếpkhông to hơn nhóc là bao, nhóc nhào người lên lấy, còn mở miệng nói:"Bát nước đổ ra ngoài, bát nước đổ ra ngoài, bát nước đổ ra ngoài...."
Quý Du tức giận nói: "Không phải bát nước đổ ra ngoài! Mẹ ơi, sau này con cũng là bát nước đổ ra ngoài ạ?"
Tiêu Vũ mỉm cười, liếc nhìn bà nội Tất rồi nói: "Họ khinh thường con gái,còn nhà mình không phải vậy, Tiểu Du với Tiểu Quang, đương nhiên là cảTiểu Liệt đều là bé ngoan của chúng ta. Luôn luôn như vậy, bất kể khinào. "
Lúc này Quý Du mới thấy nhẹ nhõm, bà Tất bị hai mẹ con làm cho nghẹn đỏ cả mặt.
Ông nội Quý xua tay, nói tiếp: "Quý Huyền không vào, nó không muốn nói lạinữa đâu. Nếu con đã nói chúng ta đừng làm con khó xử, vậy đồng thời,chúng ta cũng không làm khó cháu nó. Nếu Quý Huyền không muốn con tớirồi thì con mang mẹ chồng tới khách sạn ở đi, buổi tối góp mặt ăn tiệclà được. Nể mặt cha mẹ, thằng bé sẽ không hoàn toàn chặt đứt quan hệ với các con, nhưng về sau đến đây thì gọi điện báo cho nó. Không việc gìthì mai con về đi."
Quý Nhược Vi ngơ ngác nhìn ông nội Quý, dường như bà ta không ngờ người cha luôn yêu chiều mình lại có thể nói nhữnglời như thế.
Bà ta mếu máo khóc lóc rồi lau nước mắt, nhưng mà vẫn ngồi ì ra đó.
Có lẽ Quý Huyền đợi lâu quá, đi vào vẫn thấy mấy người còn ở thì cau mày.
Quý Nhược Vi thấy anh bước vào, liền khóc lóc đi tới: "Cháu trai, nói gìthì cô cũng là cô của con, cho dù cô sai thì cũng phải cho cô cơ hội sửa chữa chứ."
Bà Tất ngồi trên ghế sofa bĩu môi, không nói gì.
Quý Huyền nhìn Quý Nhược Vi nói, "Cháu từng tham gia quân ngũ, cô cũng biết đó. Từ nhỏ, cháu đã quen với rất nhiều thứ. Khi lớn lên, cháu thậm chíđã quen với việc chuyện sống chết. Cháu chỉ biết, chờ đến khi chuyện xảy ra thì đều quá muộn. Trước kia, cô về hay mẹ chồng cô đến, các ngườicòn biết không dám gây sự với Quý Du. Đó là điểm mấu chốt của cháu, haingười còn giữ chừng mực nên cháu cũng không làm căng. Cháu được ông bànuôi nấng, họ đối xử tốt với cháu nên cháu cũng đối tốt với con gái họ.Nhưng, cái gì cũng có chừng có mực, kể từ khi công ty bắt đầu có lãi, cô đã về gặp ông bà nhiêu lần?"
Quý Huyền cũng rất thất vọng vớiQuý Nhược Vi. Anh cảm thấy ông bà không đáng bị như vậy: "Cháu ở bên ông bà, cũng biết cách đối xử bình đẳng của họ. Cha cháu đối xử với cháurất tệ, thậm chí còn nói là rất kinh khủng, nhưng dù có tệ đến mấy thìông ấy vẫn tôn trọng ông nội. Thành thật mà nói, công ty đúng là bị ôngta phá hoại, nhưng với việc dưỡng lão thì cháu tin rằng ông ấy sẽ khôngbao giờ trốn tránh. Cô có biết đó gọi là gì không? Đó gọi là hiếu thảo,mà cô, đúng là không có."
Quý Nhược Vi sửng sốt, lại khóc: " Cháu dựa vào đâu mà nói cô không có chứ? "
Quý Huyền, cười: "Cháu chẳng cần dựa vào đâu, nếu trong lòng cô có ông bàthì không phải lúc nào cũng mang tư thái đòi nợ. Các người tự mình tìmchỗ đi! Đây là nhà cháu, đã tới nhà cháu thì phải lịch sự với gia đìnhcháu, đó là cơ bản."
Mặc dù bà Tất đang ngồi thẳng, nhưng tai bàta vẫn kéo căng ra nghe ngóng. Lúc này thấy Quý Huyền không chừa đườngđường sống, bà ta không chút sợ sệt, đứng dậy mắng liền: "Đòi nợ á?Không phải vậy sao? Đều là người họ Quý, tại sao Nhược Vi lại không cócái gì hả?"
Ông nội Quý hít một hơi rồi nhìn Quý Nhược Vi hỏi: "Con cũng nghĩ vậy sao? "
Quý Nhược Vi cúi đầu không nói chuyện, ông nội Quý nhắm mắt lại, cười khổ:"Con cũng nghĩ như vậy ư? Cha thấy nhiều gia đình vì gia sản mà ồn àotúi bụi, thậm chí phá hủy luôn xí nghiệp gia đình cũng có. Cha khôngmuốn con cha như thế, nên đã rút ra khỏi công ty từ sớm, thậm chí khôngđể lại tiền dưỡng lão, đem toàn bộ tài sản chia thành ba phần."
Bà Tất cười mỉa mai: " Nghe hay đấy, ba phần à. Thật ra hai cô con gái chỉ nhận được một ít số lẻ, còn đâu cho hết con trai đúng không?"
Bà Tất vừa dứt lời, Quý Nhược Vi cảm thấy bị ai đó tát một phát. Bà takhông thể tin được mà ngẩng đầu lên, thấy ngay mẹ đang nhìn mình mộtcách lạnh lùng.
Cái tát này khiến bà nội Tất sợ hãi, co ro như chim cút, câm lặng ngồi trên ghế sô pha.
Quý Nhược Vi che mặt, đôi mắt đỏ hoe nhìn bà nội Quý: "Mẹ."
Bà Quý lườm con gái, lạnh lùng nói: "Cô vẫn biết tôi là mẹ của cô à? Cô để mẹ chồng nói cha mình thế à? Cô cho là bọn tôi chết hết hả? Người họQuý, muốn làm thì làm, không làm thì xéo đi."
Quý Nhược Vi che miệng mới không để nước mắt ứa ra, đúng lúc này, ba người nhà Quý Thục Mẫu đi vào.
Vừa thấy cảnh tượng trong phòng khách, cha con Lâm Khắc Hàn với Lâm Tư Điềm liền nói với ông nội Quý và Quý Huyền: "Bố con con đi ra ngoài dạo phốchút ạ, còn chưa mua quà cho tiểu Quang nữa."
Chờ cha con Lâm Khắc Hàn với Lâm Tư Điềm đi, Quý Thục Mẫn đi vào, cởi áo khoác mỏng ra, hỏi:" Có chuyện gì vậy?"
Bà nội Quý nhắm mắt rơi lệ, bà ngồi trên ghế sô pha ôm trán rồi lắc đầu.Ông nội Quý hỏi Quý Thục Mẫn: "Em con oán cha phân chia tài sản khôngđều, cha vẫn lo con bé sống không tốt... Cha chưa bao giờ biết, cha chưa bao giờ biết, con bé thế mà lại nghĩ vậy."
Quý Thục Mẫn mỉm cười nhìn ông bà Quý rồi nói: "Cha mẹ nghĩ gì thế ạ? Chia đều hay không, sao con không biết ạ? Nhưng đã nói đến cái này rồi, vậy con nói thêm mộtcâu đi!"
Quý Thục Mẫn quay lại nhìn Quý Nhược Vi, nói: "Em khôngbé bỏng gì nữa, cái gì nên làm cái gì không nên làm đều đã biết rồi. Emnói cha mẹ phân chia tài sản không đều?"
Có lẽ Quý Nhược Vi bị đả kích quá lớn nên gan to thêm 2 phần, bà ta đáp lại: "Em là người cuốicùng được nhận tài sản, tài sản đến tay em tổng cộng 70 triệu tệ ( ~ 247,943,041,220 VNĐ) và 10% cổ phần. Em không tin nhà mình chỉ có bằng đó tiền."
Quý Thục Mẫn gật đầu nói," 70 triệu à, hình như chia không đều thật. Cóbiết chị nhận được bao nhiêu không? Trong tay chị có 60 triệu tiền mặtvới 7% cổ phần đấy."
Quý Nhược Vi sửng sốt, không tin được chuyện này, bà ta hét lên: "Không thể nào."
"Không thể cái gì?" Quý Thục Mẫn trừng mắt nhìn em gái: "Em tưởng 70 triệu ítỏi lắm à? Em có biết 70 triệu giá trị thế nào vào vài chục năm trướckhông? Vốn lưu động của cha là hơn 100 triệu, còn thứ đáng giá thật sựlà cổ phần. Lúc chia tiền, bởi vì em nhỏ nhất, sợ em mai mốt không thểtự kiếm tiền nên cha định cắt phần cổ phần dưỡng già của cha mẹ đắp vàophần cho em."
Quý Thục Mẫn bước tới gần, nhìn Quý Nhược Vi nóitiếp: "Là chị bảo cha không cần làm vậy, 10% cổ phần của em là do chịvới cha của Quý Huyền cắt phần của mình thêm vào. Tại sao cha Quý Huyềnlại vét sạch công ty? Bởi vì anh ấy chỉ có cổ phần trong tay chứ tiềnchẳng có nhiêu. Nói cách khác, ba anh em chúng ta thật sự được chia đềutài sản."
Hình như đây là lần đầu Quý Nhược Vi biết đến chuyện này, khó mà tiếp thu nổi, nói tiếp: "Nhưng mà công ty....."
Quý Thục Mẫn cười nhạo: "Công ty? Em còn nhớ đến công ty à? Em cho rằng cảcông ty là của cha? Cho rằng có thể lấy công ty là chia luôn à? Những gì cha có, bao gồm cả cổ phần đều đã quy thành tiền và chia đều cho chúngta rồi. Sao? Em muốn chia đều cổ phần hả? Chị nói cho em biết, cổ phầnmà được chia đều thì dựa vào cái nết nhà Tất của em, thì Quý thị đổi tên luôn là vừa. Đương nhiên không phải đổi sang họ Tất, một khi cổ phầnđược chia đều, để cho người khác chiếm phần lớn, em còn được ngày lànhnhư bây giờ hả?"
Quý Nhược Vi cúi đầu, Quý Thục Mẫn bước đến bênngười em gái, dựng bà ta dậy rồi nói tiếp: "Chị còn biết cha mẹ cho emthêm của hồi môn nữa kìa. Chị cũng nghĩ giống cha mẹ, với cái tính củaem thì chỉ tiết kiệm được thôi, chị chẳng thèm so đo. Em thì hay rồi,đưa hết vốn liếng cho Tất gia chơi, chơi hết sạch, giờ lại tính toán chi li với nhà mình? Có muốn nghe thêm vài chuyện khác không ? Nói xem, hồi đó mẹ đưa cả của hồi môn của mẹ cho em để lấy đi hết cổ phần giá 0 tệ?Hay là nói, giờ em tiếc đống cổ phần đó nên muốn đòi lại?"
Quý Nhược Vi lắc đầu: "Đừng nói nữa mà! Em không biết những thứ này. Em không biết, không có ai nói với em hết."
Tiêu Vũ ngáp một cái, hỏi: "Không nói, không phải là không muốn cô nghĩ nhiều sao?"
Tiêu Nhược Quang hỏi Tiêu Vũ: "Mẹ, tại sao bác nhỏ lại khóc vậy?"
Tiêu Vũ đáp: "À, bác ấy nhớ đến hồi xưa được cha mẹ bác dắt đi mua kem."
Quý Huyền: "........"
Bà nội Quý: "......" Bao đau thương bay mất tiêu.
Ông nội Quý: "....." Cháu nhắc cái là ông cũng nhớ luôn.
Quý Thục Mẫn: "....." Khi đó em gái vẫn rất đáng yêu.
Tiêu Vũ cảm thấy mình không hề nói tào lao nha! Chẳng phải phim truyền hìnhđến mấy khúc này thì vai ác sẽ nhớ lại những ký ức đẹp đẽ, rồi càng thêm tuyệt vọng với cuộc sống sao? Tiêu Nhược Quang sửng sốt, nói: "Mẹ chưa bao giờ dắt tụi con mua kem đó."
Tiêu Vũ ngạc nhiên:"Chưa bao giờ à? Vậy lát nữa mẹ con mình đi mua cà rem đi."
Tiêu Nhược Quang lớn tiếng đáp lại: "Vâng ạ ~"
Cuối cùng, Quý Nhược Vi tự mình rời đi, bà nội Tất không muốn đi nhưng bị Quý Nhược Vi nói một vài lời rồi cũng chịu ra về.
Tất Dịch Nhiên thức dậy, nghe thấy chuyện này liền đi gặp Quý Huyền với ông nội Quý nói lời xin lỗi với vẻ mặt nan kham.
Quý Huyền xua tay nói: "Anh không phải người giận cá chém thớt, em vẫn làđứa trẻ tốt, đương nhiên là trừ khi chính em muốn dọn ra ở riêng."
Tất Dịch Nhiên lắc đầu nói: "Em đến để xin lỗi chuyện của bà em. "
Quý Huyền gật đầu, nói tiếp: "Em hiểu là được, chuyện khác em tự xử lý đi.Anh không cho họ tới, anh cũng có lập trường của mình, em hiểu cho."
Tất Dịch Nhiên gật đầu: "Em hiểu, em định ra ngoài một lúc."
"Ừ, đi đi." Nếu Tất Dịch Nhiên không quan tâm đến sự sống chết của bà vớimẹ mình, thì cậu ta chỉ là một kẻ đạo đức giả. Sau cùng, dù Quý Huyền và nhà Tất có xung đột thế nào, nhưng hai người thực sự không có lỗi gìvới Tất Dịch Nhiên.
Sau khi Tất Dịch Nhiên rời đi, Quý Yến vừangáp vừa đi xuống, Quý Huyền liếc nhìn cậu ta, nói: "Mới chia cổ tức cho em cái là thức thâu đêm chơi game à?"
Quý Yến cứng người, nói: "Đâu có, em là...."
Kết quả, Quý Huyền hoàn toàn không khiển trách mắng mà còn nói thêm: "Tiền có đủ không? Không đủ anh cho thêm?"
Quý Yến: "....." Anh trai tui đây sao?
Quý Huyền nhìn em trai, hỏi: "Ánh mắt của em là sao đấy?"
Quý Yến lập tức hoàn hồn:" Không có gì, em tự hỏi tại sao anh lại đối tốt với em như vậy."
Nếu mà bình thường, Quý Huyền phải mắng cậu ăn nói xàm lông gì đó, nhưngnhờ kế hoạch của Quý Yến mà anh cưa đổ lại được vợ cũ, vì vậy anh nói:"Ừ, em là em trai anh, anh sẽ chăm lo em."
Quý Yến: "!!!" Tui có anh trai sao????
Quý Yến gần như bật khóc. Anh trai tui cuối cùng đã nói những gì anh ấy nên nói khi là anh trai. Quý Yến vui đến mức suýt chút nữa đã cắn khăn taynhỏ, nhưng cậu chàng vẫn chọn múa ba lê đi ăn sáng, như vậy trông dè dặt hơn. Ha ha ha ha ha......
Quý Huyền bao trọn 3 lầu nhà hàng đểtổ chức sinh nhật cho Tiêu Nhược Quang, 2 tầng của khách sạn trực tiếpsắp xếp thành một thiên đường vui chơi. Quý Huyền sẵn sàng chi tiền, anh lại làm một ngôi nhà sô cô la như hồi sinh nhật Quý Du, kết hợp với các loại kẹo khác tạo thành một sân.
Tất nhiên, ngoài thế giới kẹo,còn có một khu vui chơi được tạo thành từ xích đu và cầu trượt, thậm chí có một nơi phiêu lưu rừng mưa nhiệt đới nhỏ.
Về đồ ăn, từ suốiđồ uống cho đến các loại bánh ngọt và đồ ăn, ngoài các bạn nhỏ, phụhuynh cũng đến. Tầng hai là chiêu đãi bạn học cùng với phụ huynh củaTiêu Nhược Quang, còn có các giáo viên và hiệu trưởng.
Tầng ba là những người thuộc mọi tầng lớp xã hội được Quý Huyền mời đến. Rượu thơm ngạt ngào, khách nhân như mây, đại sảnh nguy nga nay náo nhiệt hẳn lên.
Lúc 5 giờ, những đứa nhỏ được xe buýt do Quý thị bao trọn đưa đến, chúngđến cùng cha mẹ mình, Quý Huyền đưa theo Tiêu Nhược Quang ra cửa chàođón.
Hiệu trưởng xuống xe, nhìn thấy khách sạn 5 sao thì há hốcmồm. Một bữa cơm ở đây không rẻ đó! Đây không phải đầu bà ấy tới đây,lúc còn trẻ, chồng bà đã cắn răng mời bà ăn ở đây 2 lần để cưa vợ đấy.
Quý Huyền bước tới, cười nói: "Hiệu trưởng, cô tới rồi, mời vào."
Tiêu Nhược Quang cũng lớn tiếng chào: "Con chào cô hiệu trưởng."
Hiệu trưởng ngây người đáp lại , trong thâm tâm đột nhiên nhớ tới chuyện Quý Huyền từng nói muốn quyên cho trường tòa nhà, bây giờ nghĩ lại, hìnhnhư không đùa!
Hiệu trưởng là một người thực tế, mặc dù tronglòng cảm thấy tiếc nhưng bà không có gì bất mãn hay chờ mong. Bà vui vẻxoay người để phụ huynh phía sau đưa con mình xuống. Quý Huyền rất coitrọng môi trường học tập của Tiêu Nhược Quang, kể từ khi phát hiện conmình bị cô lập ở trường trước, anh để tâm rất kỹ đến trường học hiệntại. Không chỉ mời toàn trường mà còn mời cả các phụ huynh đến ăn sinhnhật.
Quý Huyền đứng ở cửa chào các bạn nhỏ, nhìn đứa bé nào cũng mang suy nghĩ: Bé này thích hợp làm bạn con trai mình! Woa, bé này lớn lên xinh xắn, chắc chắn tiểu Quang sẽ thích chơi chung.
Làm cho các vị phụ huynh có cảm giác mang con tới bán vậy, một đám sợ runvội vàng đi qua, cuối cùng không biết tại sao lại sợ nữa.
Chờ đến khi mọi người đi vào sảnh khách sạn, Quý Huyền đi đầu dẫn hiệu trưởnglên lầu, Tiêu Nhược Quang ở bên cạnh nói: "Hiệu trưởng, em đã làm thậtnhiều công viên chơi vui lắm ạ, có thể chơi với các bạn đó cô."
Cậu bé tên Lam Lam buông tay mẹ mình ra, chạy lên nắm lấy Tiêu Nhược Quanghỏi: "Tiểu Quang, cậu có làm cho mình một ngôi nhà socola không?"
Tiêu Nhược Quang gật đầu nói: "Chắc chắn có, cha mình đã đồng ý chuyện gì thì sẽ làm được hết."
Quý Huyền nhìn đứa nhỏ tên Lam Lam khoẻ mạnh kháu khỉnh, mắt tròn như mắtmèo, rất có khí lực. Tóc cắt ngắn cũn, lộ lo hai má đô đô của trẻ con.
Nhìn đáng yêu cực, đứng với Tiêu Nhược Quang như hai Bé Phúc* vậy.
*Gốc: 福娃 – linh vật của Thế vận hội mùa hè Bắc Kinh 2008. Hình minh họa
"Ba cậu tuyệt quá đi" Lam Lam lớn tiếng khen ngợi.
Quý Huyền ưỡn ngực, hừ hừ.
Hiệu trường coi mà thấy thú vị, bà ngay lập tức hiểu rằng dù Quý Huyền giàucó thì anh cũng chỉ là người thích trẻ con, một ông bố bình thường hyvọng con có bạn.
Hai bên hành lang đều có mấy người phục vụ đứngđợi, thấy Quý Huyền đưa mọi người tới, tất cả đều giơ tay khom lưng,nói: "Hoan nghênh, mời đi hướng này."
Hiệu trưởng thấy hoành tráng như vậy, thế mà có hơi phấn khích .
Cánh cửa vừa mở ra, giống như mở ra một thế giới chỉ thuộc về trẻ em, đậpvào mắt là một đài phun nước với nước nho không ngừng từ trên cao chảyxuống ngay lối vào. Xung quanh ngập tràn sắc màu với đủ loại món ăn, đồăn Trung Quốc và phương Tây đều có, có không ít các loại bánh kẹo. Phíasau đài phun nước là một khu rừng mưa nhiệt đới.
Quý Huyền cườinói: "Các bạn nhỏ đi qua khu rừng mưa nhiệt đới sẽ nhìn thấy một thiênđường vui chơi rộng lớn và thế giới kẹo đó!"
Bọn trẻ reo lên, kéo bố mẹ mình đi vào rừng nhiệt đới. Các phụ huynh không đi theo mà lấyquà ra, đưa con đến gần Tiêu Nhược Quang, cười nói: "Chúc mừng sinh nhật con."
Tiêu Nhược Quang mở to mắt đưa tay nhận lấy, sau đó vui vẻ nói "Cám ơn ạ."
Quý Huyền thấy Tiêu Nhược Quang rất vui, anh cũng rất vui. Các bậc phụhuynh cũng không thiếu người có tiền, nhưng hầu hết họ đều sẽ mua đủbánh sinh nhật rồi đưa bánh kẹo cho các bạn cùng lớp của con là tốt rồi. Có một, hai người rất giàu có thì cùng lắm là mời đến khách sạn dùngbữa.
Lần này đi theo Quý Huyền, thật sự được mở mang tầm mắt. Cầm trên tay những món quà nhỏ, các phụ huynh ngượng ngùng nói: "Ngượngngùng quá, không phải đồ đáng giá gì."
Quý Huyền vui mừng đáplại: "Của ít lòng nhiều, mọi người có thể tới đây đã là cho tôi cùngTiểu Quang mặt mũi rồi. Rất hoan nghênh mọi người, đưa bọn trẻ đi vàochơi chung đi, có yêu cầu gì thì nói phục vụ, đừng khách khí nhé."
Thấy Quý Huyền giàu có mà lại khách sáo như vậy, các bậc phụ huynh lập tứckhông câu nệ gì nữa, vui vẻ tặng quà rồi cùng các con đi ăn chơi.
Bữa tiệc sinh nhật này đúng là hoành tráng, không ai nghĩ rằng trường này lại có phú ông.
Tiêu Nhược Quang đã bị choáng ngợp bởi những món quà sinh nhật của chínhmình. Nhóc vui mừng muốn chớt khi thấy nhiều quà như vậy trong bữa tiệcsinh nhật đầu tiên của mình. Đi ra khỏi đống quà, Tiêu Nhược Quang kéoLam Lam, cùng các bạn cùng lớp lao vào khu rừng mưa nhiệt đới.
Quý Huyền vui vẻ xem, Tiêu Vũ cũng dẫn Quý Du và Văn Liệt đi tới, các phụ huynh lại chào hỏi lẫn nhau.
"Anh đi lên đi! Trên tầng cần anh để ý đấy, chỗ này có em lo là được."
Quý Huyền gật đầu nói, "Một lát nữa anh bảo người tới gọi em, mọi người cùng nhau lên cắt bánh kem nhé. "
Tiêu Vũ gật đầu, thực ra, so với việc nói chuyện giữa các gia tộc ở lầutrên...Tiêu Vũ xoay người nhìn các phụ huynh đang trò chuyện với nhau,cô càng thích hợp với cuộc sống của người bình thường với người bìnhthường hơn.
Rốt cuộc, cô không có đầu óc xịn như vậy, cô cũng không có nhiều chủ đề để nói.
Nhưng mà cô vẫn có thể cùng nói về sự phát triển của trẻ, việc học của trẻ hay sở thích của trẻ với những người này.
Tiêu Vũ nhìn quanh không thấy Tiêu Nhược Quang, biết rằng nhóc đã đưa bọn trẻ đến phòng kẹo.
Đi qua rừng mưa nhiệt đới, nhìn một đám nhóc tụ tập quanh ngôi nhà sô cô la, bàn kẹo sữa, ghế bánh quy, cây kẹo mút, v.v.
Tiêu Nhược Quang kéo một cậu bé đang trèo lên cây kẹo mút với hai đám mâykẹo bông gòn được treo trên cây. Tiêu Nhược Quang đang ngồi trên cànhcây ôm đám mây bông gòn nhấm nháp.
Quang cảnh cả sân như châu chấu vượt biên.
Tiêu Vũ: "......"
Tiêu Vũ cười nói: "Bà Tất, thông gia Tất, bà phải nhịn, nếu bà mà ra tay, mọi chuyện không đơn giản là đuổi ra ngoài đâu."
Bà Tất trừng mắt nhìn cô: "Cáo mượn oai hùm."
Tiêu Vũ cười cười, không đáp lại bà ta.
Quý Nhược Vi không suy nghĩ như bà Tất, bà ta đang lo muốn chết, vội cườivới Tiêu Vũ: "Cháu dâu à, cái đó, cô cháu mình đều là người một nhà."
Tiêu Vũ đặt xe lửa đồ chơi lên đường ray, cẩn thận ráp tàu lửa vào khớpđường ray, vừa đáp một cách thờ ơ: "Những việc làm của cô không khiếncháu cảm thấy hai ta là người một nhà. Vừa rồi bà Tất định đánh con trai cháu nhỉ? Cháu thấy cô đứng một bên nhìn, không đi lên ngăn cản. Có thể thấy cô vẫn nghĩ Tất gia mới là người một nhà với cô. "
Quý Nhược Vi lo lắng xoa xoa tay, ông bà nội Quý cũng trở về.
Bà nội Quý nhìn Quý Nhược Vi, lần đầu tiên cảm thấy thất vọng về con gái mình đến thế.
"Nhược Vi, con nhớ hồi bé cha mẹ dạy con thế nào không?"
Giọng bà nội Quý nhàn nhạt, bà nói: "Ý nghĩa của câu 'Gia hòa vạn sự hưng'không phải là con có thể bỏ qua mọi thứ. Từ nhỏ, cha mẹ đã dạy mỗi đứarằng các con phải đoàn kết, gia đình phải cùng chung chí hướng đối xửvới bên ngoài. Chỉ có đoàn kết, gia đình ta mới có thể biến mọi điềukhông thể thành có thể. Tục ngữ có câu 'Một giọt không thành biển , mộtcây làm chẳng nên non.. "
Bà nội Quý thở dài," Ngày con lấychồng, mẹ cũng nói 'Một mình khó đi, một bàn tay vỗ không vang'. Xem racon vẫn nhớ những lời này, nhưng lại dành hết tâm tư cho nhà bọn họ. "
Quý Nhược Vi không chịu nổi, cãi lại: "Tại sao mẹ lại nói vậy chứ? Tuy conkhông tài giỏi như chị nhưng con cũng có gia đình của con mà." Nói đếnđây, mắt Quý Nhược Vi đỏ hoe: "Con cũng phải nghĩ cho con của con nữachứ? Bà ấy là mẹ chồng con, con cũng đâu thể đánh bà ấy được ạ?"
Bà nội Tất ngồi bên cạnh nghe vậy thì ưỡn cái ngực lên, đánh mắng bà ta hả? Vợ chồng đứa bây ly hôn ngay và luôn!
Ông nội Quý thở dài, "Nhược Vi, cha mẹ chưa từng nghĩ như con sao? Con làđứa út trong nhà, cả nhà chiều con nhất, ngày con kết hôn, cha với mẹ sợ con vất vả, cũng đã chuẩn bị của hồi môn cho con. Sau này ở nhà xảy rachuyện, đích thân cha hỏi mượn tiền con, con có cho cha mượn đồng nàokhông?"
Quý Nhược Vi xoa tay: "Quý thị bị lỗ vốn nhiều như vậy,sao con có thể bù hết được? Hơn nữa, đó là do anh hai gây họa, tại saocon lại phải xử lý chứ?"
Ông nội Quý thất vọng lắc đầu: "Chakhông biết con lại nghĩ như vậy, lúc con không cho mượn tiền, cha nghĩlà do nhà con không chịu. Cha mẹ cũng không muốn làm khó con, con cũngnói vậy rồi, dù gì con có góp cũng chẳng được bao. Nhược Vi, cha mẹ đãnghĩ cho con như vậy đấy, con có thế không?"
Quý Nhược Vi cúi đầu lau nước mắt. Bà Tất không thấy cái này có gì to tát cả, mở miệng nóithẳng: "Con gái gả chồng như bát nước đổ đi, ông bà đừng làm khó NhượcVi."
Tiêu Nhược Quang cầm miếng xếp gỗ, chiếc hộp đựng miếng xếpkhông to hơn nhóc là bao, nhóc nhào người lên lấy, còn mở miệng nói:"Bát nước đổ ra ngoài, bát nước đổ ra ngoài, bát nước đổ ra ngoài...."
Quý Du tức giận nói: "Không phải bát nước đổ ra ngoài! Mẹ ơi, sau này con cũng là bát nước đổ ra ngoài ạ?"
Tiêu Vũ mỉm cười, liếc nhìn bà nội Tất rồi nói: "Họ khinh thường con gái,còn nhà mình không phải vậy, Tiểu Du với Tiểu Quang, đương nhiên là cảTiểu Liệt đều là bé ngoan của chúng ta. Luôn luôn như vậy, bất kể khinào. "
Lúc này Quý Du mới thấy nhẹ nhõm, bà Tất bị hai mẹ con làm cho nghẹn đỏ cả mặt.
Ông nội Quý xua tay, nói tiếp: "Quý Huyền không vào, nó không muốn nói lạinữa đâu. Nếu con đã nói chúng ta đừng làm con khó xử, vậy đồng thời,chúng ta cũng không làm khó cháu nó. Nếu Quý Huyền không muốn con tớirồi thì con mang mẹ chồng tới khách sạn ở đi, buổi tối góp mặt ăn tiệclà được. Nể mặt cha mẹ, thằng bé sẽ không hoàn toàn chặt đứt quan hệ với các con, nhưng về sau đến đây thì gọi điện báo cho nó. Không việc gìthì mai con về đi."
Quý Nhược Vi ngơ ngác nhìn ông nội Quý, dường như bà ta không ngờ người cha luôn yêu chiều mình lại có thể nói nhữnglời như thế.
Bà ta mếu máo khóc lóc rồi lau nước mắt, nhưng mà vẫn ngồi ì ra đó.
Có lẽ Quý Huyền đợi lâu quá, đi vào vẫn thấy mấy người còn ở thì cau mày.
Quý Nhược Vi thấy anh bước vào, liền khóc lóc đi tới: "Cháu trai, nói gìthì cô cũng là cô của con, cho dù cô sai thì cũng phải cho cô cơ hội sửa chữa chứ."
Bà Tất ngồi trên ghế sofa bĩu môi, không nói gì.
Quý Huyền nhìn Quý Nhược Vi nói, "Cháu từng tham gia quân ngũ, cô cũng biết đó. Từ nhỏ, cháu đã quen với rất nhiều thứ. Khi lớn lên, cháu thậm chíđã quen với việc chuyện sống chết. Cháu chỉ biết, chờ đến khi chuyện xảy ra thì đều quá muộn. Trước kia, cô về hay mẹ chồng cô đến, các ngườicòn biết không dám gây sự với Quý Du. Đó là điểm mấu chốt của cháu, haingười còn giữ chừng mực nên cháu cũng không làm căng. Cháu được ông bànuôi nấng, họ đối xử tốt với cháu nên cháu cũng đối tốt với con gái họ.Nhưng, cái gì cũng có chừng có mực, kể từ khi công ty bắt đầu có lãi, cô đã về gặp ông bà nhiêu lần?"
Quý Huyền cũng rất thất vọng vớiQuý Nhược Vi. Anh cảm thấy ông bà không đáng bị như vậy: "Cháu ở bên ông bà, cũng biết cách đối xử bình đẳng của họ. Cha cháu đối xử với cháurất tệ, thậm chí còn nói là rất kinh khủng, nhưng dù có tệ đến mấy thìông ấy vẫn tôn trọng ông nội. Thành thật mà nói, công ty đúng là bị ôngta phá hoại, nhưng với việc dưỡng lão thì cháu tin rằng ông ấy sẽ khôngbao giờ trốn tránh. Cô có biết đó gọi là gì không? Đó gọi là hiếu thảo,mà cô, đúng là không có."
Quý Nhược Vi sửng sốt, lại khóc: " Cháu dựa vào đâu mà nói cô không có chứ? "
Quý Huyền, cười: "Cháu chẳng cần dựa vào đâu, nếu trong lòng cô có ông bàthì không phải lúc nào cũng mang tư thái đòi nợ. Các người tự mình tìmchỗ đi! Đây là nhà cháu, đã tới nhà cháu thì phải lịch sự với gia đìnhcháu, đó là cơ bản."
Mặc dù bà Tất đang ngồi thẳng, nhưng tai bàta vẫn kéo căng ra nghe ngóng. Lúc này thấy Quý Huyền không chừa đườngđường sống, bà ta không chút sợ sệt, đứng dậy mắng liền: "Đòi nợ á?Không phải vậy sao? Đều là người họ Quý, tại sao Nhược Vi lại không cócái gì hả?"
Ông nội Quý hít một hơi rồi nhìn Quý Nhược Vi hỏi: "Con cũng nghĩ vậy sao? "
Quý Nhược Vi cúi đầu không nói chuyện, ông nội Quý nhắm mắt lại, cười khổ:"Con cũng nghĩ như vậy ư? Cha thấy nhiều gia đình vì gia sản mà ồn àotúi bụi, thậm chí phá hủy luôn xí nghiệp gia đình cũng có. Cha khôngmuốn con cha như thế, nên đã rút ra khỏi công ty từ sớm, thậm chí khôngđể lại tiền dưỡng lão, đem toàn bộ tài sản chia thành ba phần."
Bà Tất cười mỉa mai: " Nghe hay đấy, ba phần à. Thật ra hai cô con gái chỉ nhận được một ít số lẻ, còn đâu cho hết con trai đúng không?"
Bà Tất vừa dứt lời, Quý Nhược Vi cảm thấy bị ai đó tát một phát. Bà takhông thể tin được mà ngẩng đầu lên, thấy ngay mẹ đang nhìn mình mộtcách lạnh lùng.
Cái tát này khiến bà nội Tất sợ hãi, co ro như chim cút, câm lặng ngồi trên ghế sô pha.
Quý Nhược Vi che mặt, đôi mắt đỏ hoe nhìn bà nội Quý: "Mẹ."
Bà Quý lườm con gái, lạnh lùng nói: "Cô vẫn biết tôi là mẹ của cô à? Cô để mẹ chồng nói cha mình thế à? Cô cho là bọn tôi chết hết hả? Người họQuý, muốn làm thì làm, không làm thì xéo đi."
Quý Nhược Vi che miệng mới không để nước mắt ứa ra, đúng lúc này, ba người nhà Quý Thục Mẫu đi vào.
Vừa thấy cảnh tượng trong phòng khách, cha con Lâm Khắc Hàn với Lâm Tư Điềm liền nói với ông nội Quý và Quý Huyền: "Bố con con đi ra ngoài dạo phốchút ạ, còn chưa mua quà cho tiểu Quang nữa."
Chờ cha con Lâm Khắc Hàn với Lâm Tư Điềm đi, Quý Thục Mẫn đi vào, cởi áo khoác mỏng ra, hỏi:" Có chuyện gì vậy?"
Bà nội Quý nhắm mắt rơi lệ, bà ngồi trên ghế sô pha ôm trán rồi lắc đầu.Ông nội Quý hỏi Quý Thục Mẫn: "Em con oán cha phân chia tài sản khôngđều, cha vẫn lo con bé sống không tốt... Cha chưa bao giờ biết, cha chưa bao giờ biết, con bé thế mà lại nghĩ vậy."
Quý Thục Mẫn mỉm cười nhìn ông bà Quý rồi nói: "Cha mẹ nghĩ gì thế ạ? Chia đều hay không, sao con không biết ạ? Nhưng đã nói đến cái này rồi, vậy con nói thêm mộtcâu đi!"
Quý Thục Mẫn quay lại nhìn Quý Nhược Vi, nói: "Em khôngbé bỏng gì nữa, cái gì nên làm cái gì không nên làm đều đã biết rồi. Emnói cha mẹ phân chia tài sản không đều?"
Có lẽ Quý Nhược Vi bị đả kích quá lớn nên gan to thêm 2 phần, bà ta đáp lại: "Em là người cuốicùng được nhận tài sản, tài sản đến tay em tổng cộng 70 triệu tệ ( ~ 247,943,041,220 VNĐ) và 10% cổ phần. Em không tin nhà mình chỉ có bằng đó tiền."
Quý Thục Mẫn gật đầu nói," 70 triệu à, hình như chia không đều thật. Cóbiết chị nhận được bao nhiêu không? Trong tay chị có 60 triệu tiền mặtvới 7% cổ phần đấy."
Quý Nhược Vi sửng sốt, không tin được chuyện này, bà ta hét lên: "Không thể nào."
"Không thể cái gì?" Quý Thục Mẫn trừng mắt nhìn em gái: "Em tưởng 70 triệu ítỏi lắm à? Em có biết 70 triệu giá trị thế nào vào vài chục năm trướckhông? Vốn lưu động của cha là hơn 100 triệu, còn thứ đáng giá thật sựlà cổ phần. Lúc chia tiền, bởi vì em nhỏ nhất, sợ em mai mốt không thểtự kiếm tiền nên cha định cắt phần cổ phần dưỡng già của cha mẹ đắp vàophần cho em."
Quý Thục Mẫn bước tới gần, nhìn Quý Nhược Vi nóitiếp: "Là chị bảo cha không cần làm vậy, 10% cổ phần của em là do chịvới cha của Quý Huyền cắt phần của mình thêm vào. Tại sao cha Quý Huyềnlại vét sạch công ty? Bởi vì anh ấy chỉ có cổ phần trong tay chứ tiềnchẳng có nhiêu. Nói cách khác, ba anh em chúng ta thật sự được chia đềutài sản."
Hình như đây là lần đầu Quý Nhược Vi biết đến chuyện này, khó mà tiếp thu nổi, nói tiếp: "Nhưng mà công ty....."
Quý Thục Mẫn cười nhạo: "Công ty? Em còn nhớ đến công ty à? Em cho rằng cảcông ty là của cha? Cho rằng có thể lấy công ty là chia luôn à? Những gì cha có, bao gồm cả cổ phần đều đã quy thành tiền và chia đều cho chúngta rồi. Sao? Em muốn chia đều cổ phần hả? Chị nói cho em biết, cổ phầnmà được chia đều thì dựa vào cái nết nhà Tất của em, thì Quý thị đổi tên luôn là vừa. Đương nhiên không phải đổi sang họ Tất, một khi cổ phầnđược chia đều, để cho người khác chiếm phần lớn, em còn được ngày lànhnhư bây giờ hả?"
Quý Nhược Vi cúi đầu, Quý Thục Mẫn bước đến bênngười em gái, dựng bà ta dậy rồi nói tiếp: "Chị còn biết cha mẹ cho emthêm của hồi môn nữa kìa. Chị cũng nghĩ giống cha mẹ, với cái tính củaem thì chỉ tiết kiệm được thôi, chị chẳng thèm so đo. Em thì hay rồi,đưa hết vốn liếng cho Tất gia chơi, chơi hết sạch, giờ lại tính toán chi li với nhà mình? Có muốn nghe thêm vài chuyện khác không ? Nói xem, hồi đó mẹ đưa cả của hồi môn của mẹ cho em để lấy đi hết cổ phần giá 0 tệ?Hay là nói, giờ em tiếc đống cổ phần đó nên muốn đòi lại?"
Quý Nhược Vi lắc đầu: "Đừng nói nữa mà! Em không biết những thứ này. Em không biết, không có ai nói với em hết."
Tiêu Vũ ngáp một cái, hỏi: "Không nói, không phải là không muốn cô nghĩ nhiều sao?"
Tiêu Nhược Quang hỏi Tiêu Vũ: "Mẹ, tại sao bác nhỏ lại khóc vậy?"
Tiêu Vũ đáp: "À, bác ấy nhớ đến hồi xưa được cha mẹ bác dắt đi mua kem."
Quý Huyền: "........"
Bà nội Quý: "......" Bao đau thương bay mất tiêu.
Ông nội Quý: "....." Cháu nhắc cái là ông cũng nhớ luôn.
Quý Thục Mẫn: "....." Khi đó em gái vẫn rất đáng yêu.
Tiêu Vũ cảm thấy mình không hề nói tào lao nha! Chẳng phải phim truyền hìnhđến mấy khúc này thì vai ác sẽ nhớ lại những ký ức đẹp đẽ, rồi càng thêm tuyệt vọng với cuộc sống sao? Tiêu Nhược Quang sửng sốt, nói: "Mẹ chưa bao giờ dắt tụi con mua kem đó."
Tiêu Vũ ngạc nhiên:"Chưa bao giờ à? Vậy lát nữa mẹ con mình đi mua cà rem đi."
Tiêu Nhược Quang lớn tiếng đáp lại: "Vâng ạ ~"
Cuối cùng, Quý Nhược Vi tự mình rời đi, bà nội Tất không muốn đi nhưng bị Quý Nhược Vi nói một vài lời rồi cũng chịu ra về.
Tất Dịch Nhiên thức dậy, nghe thấy chuyện này liền đi gặp Quý Huyền với ông nội Quý nói lời xin lỗi với vẻ mặt nan kham.
Quý Huyền xua tay nói: "Anh không phải người giận cá chém thớt, em vẫn làđứa trẻ tốt, đương nhiên là trừ khi chính em muốn dọn ra ở riêng."
Tất Dịch Nhiên lắc đầu nói: "Em đến để xin lỗi chuyện của bà em. "
Quý Huyền gật đầu, nói tiếp: "Em hiểu là được, chuyện khác em tự xử lý đi.Anh không cho họ tới, anh cũng có lập trường của mình, em hiểu cho."
Tất Dịch Nhiên gật đầu: "Em hiểu, em định ra ngoài một lúc."
"Ừ, đi đi." Nếu Tất Dịch Nhiên không quan tâm đến sự sống chết của bà vớimẹ mình, thì cậu ta chỉ là một kẻ đạo đức giả. Sau cùng, dù Quý Huyền và nhà Tất có xung đột thế nào, nhưng hai người thực sự không có lỗi gìvới Tất Dịch Nhiên.
Sau khi Tất Dịch Nhiên rời đi, Quý Yến vừangáp vừa đi xuống, Quý Huyền liếc nhìn cậu ta, nói: "Mới chia cổ tức cho em cái là thức thâu đêm chơi game à?"
Quý Yến cứng người, nói: "Đâu có, em là...."
Kết quả, Quý Huyền hoàn toàn không khiển trách mắng mà còn nói thêm: "Tiền có đủ không? Không đủ anh cho thêm?"
Quý Yến: "....." Anh trai tui đây sao?
Quý Huyền nhìn em trai, hỏi: "Ánh mắt của em là sao đấy?"
Quý Yến lập tức hoàn hồn:" Không có gì, em tự hỏi tại sao anh lại đối tốt với em như vậy."
Nếu mà bình thường, Quý Huyền phải mắng cậu ăn nói xàm lông gì đó, nhưngnhờ kế hoạch của Quý Yến mà anh cưa đổ lại được vợ cũ, vì vậy anh nói:"Ừ, em là em trai anh, anh sẽ chăm lo em."
Quý Yến: "!!!" Tui có anh trai sao????
Quý Yến gần như bật khóc. Anh trai tui cuối cùng đã nói những gì anh ấy nên nói khi là anh trai. Quý Yến vui đến mức suýt chút nữa đã cắn khăn taynhỏ, nhưng cậu chàng vẫn chọn múa ba lê đi ăn sáng, như vậy trông dè dặt hơn. Ha ha ha ha ha......
Quý Huyền bao trọn 3 lầu nhà hàng đểtổ chức sinh nhật cho Tiêu Nhược Quang, 2 tầng của khách sạn trực tiếpsắp xếp thành một thiên đường vui chơi. Quý Huyền sẵn sàng chi tiền, anh lại làm một ngôi nhà sô cô la như hồi sinh nhật Quý Du, kết hợp với các loại kẹo khác tạo thành một sân.
Tất nhiên, ngoài thế giới kẹo,còn có một khu vui chơi được tạo thành từ xích đu và cầu trượt, thậm chí có một nơi phiêu lưu rừng mưa nhiệt đới nhỏ.
Về đồ ăn, từ suốiđồ uống cho đến các loại bánh ngọt và đồ ăn, ngoài các bạn nhỏ, phụhuynh cũng đến. Tầng hai là chiêu đãi bạn học cùng với phụ huynh củaTiêu Nhược Quang, còn có các giáo viên và hiệu trưởng.
Tầng ba là những người thuộc mọi tầng lớp xã hội được Quý Huyền mời đến. Rượu thơm ngạt ngào, khách nhân như mây, đại sảnh nguy nga nay náo nhiệt hẳn lên.
Lúc 5 giờ, những đứa nhỏ được xe buýt do Quý thị bao trọn đưa đến, chúngđến cùng cha mẹ mình, Quý Huyền đưa theo Tiêu Nhược Quang ra cửa chàođón.
Hiệu trưởng xuống xe, nhìn thấy khách sạn 5 sao thì há hốcmồm. Một bữa cơm ở đây không rẻ đó! Đây không phải đầu bà ấy tới đây,lúc còn trẻ, chồng bà đã cắn răng mời bà ăn ở đây 2 lần để cưa vợ đấy.
Quý Huyền bước tới, cười nói: "Hiệu trưởng, cô tới rồi, mời vào."
Tiêu Nhược Quang cũng lớn tiếng chào: "Con chào cô hiệu trưởng."
Hiệu trưởng ngây người đáp lại , trong thâm tâm đột nhiên nhớ tới chuyện Quý Huyền từng nói muốn quyên cho trường tòa nhà, bây giờ nghĩ lại, hìnhnhư không đùa!
Hiệu trưởng là một người thực tế, mặc dù tronglòng cảm thấy tiếc nhưng bà không có gì bất mãn hay chờ mong. Bà vui vẻxoay người để phụ huynh phía sau đưa con mình xuống. Quý Huyền rất coitrọng môi trường học tập của Tiêu Nhược Quang, kể từ khi phát hiện conmình bị cô lập ở trường trước, anh để tâm rất kỹ đến trường học hiệntại. Không chỉ mời toàn trường mà còn mời cả các phụ huynh đến ăn sinhnhật.
Quý Huyền đứng ở cửa chào các bạn nhỏ, nhìn đứa bé nào cũng mang suy nghĩ: Bé này thích hợp làm bạn con trai mình! Woa, bé này lớn lên xinh xắn, chắc chắn tiểu Quang sẽ thích chơi chung.
Làm cho các vị phụ huynh có cảm giác mang con tới bán vậy, một đám sợ runvội vàng đi qua, cuối cùng không biết tại sao lại sợ nữa.
Chờ đến khi mọi người đi vào sảnh khách sạn, Quý Huyền đi đầu dẫn hiệu trưởnglên lầu, Tiêu Nhược Quang ở bên cạnh nói: "Hiệu trưởng, em đã làm thậtnhiều công viên chơi vui lắm ạ, có thể chơi với các bạn đó cô."
Cậu bé tên Lam Lam buông tay mẹ mình ra, chạy lên nắm lấy Tiêu Nhược Quanghỏi: "Tiểu Quang, cậu có làm cho mình một ngôi nhà socola không?"
Tiêu Nhược Quang gật đầu nói: "Chắc chắn có, cha mình đã đồng ý chuyện gì thì sẽ làm được hết."
Quý Huyền nhìn đứa nhỏ tên Lam Lam khoẻ mạnh kháu khỉnh, mắt tròn như mắtmèo, rất có khí lực. Tóc cắt ngắn cũn, lộ lo hai má đô đô của trẻ con.
Nhìn đáng yêu cực, đứng với Tiêu Nhược Quang như hai Bé Phúc* vậy.
*Gốc: 福娃 – linh vật của Thế vận hội mùa hè Bắc Kinh 2008. Hình minh họa
"Ba cậu tuyệt quá đi" Lam Lam lớn tiếng khen ngợi.
Quý Huyền ưỡn ngực, hừ hừ.
Hiệu trường coi mà thấy thú vị, bà ngay lập tức hiểu rằng dù Quý Huyền giàucó thì anh cũng chỉ là người thích trẻ con, một ông bố bình thường hyvọng con có bạn.
Hai bên hành lang đều có mấy người phục vụ đứngđợi, thấy Quý Huyền đưa mọi người tới, tất cả đều giơ tay khom lưng,nói: "Hoan nghênh, mời đi hướng này."
Hiệu trưởng thấy hoành tráng như vậy, thế mà có hơi phấn khích .
Cánh cửa vừa mở ra, giống như mở ra một thế giới chỉ thuộc về trẻ em, đậpvào mắt là một đài phun nước với nước nho không ngừng từ trên cao chảyxuống ngay lối vào. Xung quanh ngập tràn sắc màu với đủ loại món ăn, đồăn Trung Quốc và phương Tây đều có, có không ít các loại bánh kẹo. Phíasau đài phun nước là một khu rừng mưa nhiệt đới.
Quý Huyền cườinói: "Các bạn nhỏ đi qua khu rừng mưa nhiệt đới sẽ nhìn thấy một thiênđường vui chơi rộng lớn và thế giới kẹo đó!"
Bọn trẻ reo lên, kéo bố mẹ mình đi vào rừng nhiệt đới. Các phụ huynh không đi theo mà lấyquà ra, đưa con đến gần Tiêu Nhược Quang, cười nói: "Chúc mừng sinh nhật con."
Tiêu Nhược Quang mở to mắt đưa tay nhận lấy, sau đó vui vẻ nói "Cám ơn ạ."
Quý Huyền thấy Tiêu Nhược Quang rất vui, anh cũng rất vui. Các bậc phụhuynh cũng không thiếu người có tiền, nhưng hầu hết họ đều sẽ mua đủbánh sinh nhật rồi đưa bánh kẹo cho các bạn cùng lớp của con là tốt rồi. Có một, hai người rất giàu có thì cùng lắm là mời đến khách sạn dùngbữa.
Lần này đi theo Quý Huyền, thật sự được mở mang tầm mắt. Cầm trên tay những món quà nhỏ, các phụ huynh ngượng ngùng nói: "Ngượngngùng quá, không phải đồ đáng giá gì."
Quý Huyền vui mừng đáplại: "Của ít lòng nhiều, mọi người có thể tới đây đã là cho tôi cùngTiểu Quang mặt mũi rồi. Rất hoan nghênh mọi người, đưa bọn trẻ đi vàochơi chung đi, có yêu cầu gì thì nói phục vụ, đừng khách khí nhé."
Thấy Quý Huyền giàu có mà lại khách sáo như vậy, các bậc phụ huynh lập tứckhông câu nệ gì nữa, vui vẻ tặng quà rồi cùng các con đi ăn chơi.
Bữa tiệc sinh nhật này đúng là hoành tráng, không ai nghĩ rằng trường này lại có phú ông.
Tiêu Nhược Quang đã bị choáng ngợp bởi những món quà sinh nhật của chínhmình. Nhóc vui mừng muốn chớt khi thấy nhiều quà như vậy trong bữa tiệcsinh nhật đầu tiên của mình. Đi ra khỏi đống quà, Tiêu Nhược Quang kéoLam Lam, cùng các bạn cùng lớp lao vào khu rừng mưa nhiệt đới.
Quý Huyền vui vẻ xem, Tiêu Vũ cũng dẫn Quý Du và Văn Liệt đi tới, các phụ huynh lại chào hỏi lẫn nhau.
"Anh đi lên đi! Trên tầng cần anh để ý đấy, chỗ này có em lo là được."
Quý Huyền gật đầu nói, "Một lát nữa anh bảo người tới gọi em, mọi người cùng nhau lên cắt bánh kem nhé. "
Tiêu Vũ gật đầu, thực ra, so với việc nói chuyện giữa các gia tộc ở lầutrên...Tiêu Vũ xoay người nhìn các phụ huynh đang trò chuyện với nhau,cô càng thích hợp với cuộc sống của người bình thường với người bìnhthường hơn.
Rốt cuộc, cô không có đầu óc xịn như vậy, cô cũng không có nhiều chủ đề để nói.
Nhưng mà cô vẫn có thể cùng nói về sự phát triển của trẻ, việc học của trẻ hay sở thích của trẻ với những người này.
Tiêu Vũ nhìn quanh không thấy Tiêu Nhược Quang, biết rằng nhóc đã đưa bọn trẻ đến phòng kẹo.
Đi qua rừng mưa nhiệt đới, nhìn một đám nhóc tụ tập quanh ngôi nhà sô cô la, bàn kẹo sữa, ghế bánh quy, cây kẹo mút, v.v.
Tiêu Nhược Quang kéo một cậu bé đang trèo lên cây kẹo mút với hai đám mâykẹo bông gòn được treo trên cây. Tiêu Nhược Quang đang ngồi trên cànhcây ôm đám mây bông gòn nhấm nháp.
Quang cảnh cả sân như châu chấu vượt biên.
Tiêu Vũ: "......"
Danh sách chương