Xuống đến tầng dưới, tôi hơi chần chừ, rồi hỏi anh ấy:
"Trước đây anh lúc nào cũng chiều chuộng nó, bây giờ đột nhiên thay đổi... lỡ như khiến bệnh tình của nó trở nặng thì sao?"
"Em yên tâm, không có chuyện đó đâu."
"Anh chắc chứ? Căn bệnh này không thể nói trước được đâu."
Chồng tôi cười khẽ, chậm rãi thốt ra một câu:
"Nó căn bản không hề bị trầm cảm."
"Anh nói cái gì?!"
Tôi kinh ngạc đến mức há hốc miệng, suýt nữa đánh rơi cả túi xách trong tay.
Chồng tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt kiên định, chậm rãi lặp lại từng chữ:
"Cô ta hoàn toàn không có bệnh trầm cảm."
Tôi sững người, cảm giác như vừa nghe thấy một bí mật động trời.
"Nhưng mà... không phải cô ta đã từng nhập viện tâm thần sao? Mẹ anh còn nói, khi còn nhỏ không chữa trị kịp thời nên bệnh tình ngày càng nặng..."
Chồng tôi cười nhạt, nhưng nụ cười đó lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương.
"Bà ấy nói gì, em liền tin hết sao?"
Anh kéo tôi đến ghế đá ven đường, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói trầm xuống.
"Em có nhớ hồi bé, cô ta có phát bệnh bao giờ không?"
Tôi cau mày suy nghĩ, lắc đầu.
"Không nhớ rõ, nhưng hình như trước đây cũng chẳng ai nói cô ta bị bệnh cả..."
"Đúng vậy. Ngay cả ba mẹ anh cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện này khi cô ta còn nhỏ."
"Vậy rốt cuộc là sao?"
Chồng tôi hít một hơi sâu, giọng nói trầm thấp:
"Anh đã điều tra rồi. Em biết không, sổ khám bệnh của cô ta không có bất kỳ hồ sơ chẩn đoán trầm cảm nào. Mọi thứ chỉ bắt đầu từ khi cô ta tốt nghiệp đại học."
"Nghĩa là... tất cả đều là giả?"
"Ừm. Cô ta đóng kịch rất giỏi. Mẹ anh lại là người thích bao che, chỉ cần thấy con gái nói ‘bị bệnh’, liền vội vàng tin ngay. Từ đó, hai mẹ con họ liền lấy cớ này để trói buộc anh."
Tôi rùng mình.
"Vậy những lần phát bệnh của cô ta thì sao? Trước đây không phải có lúc cô ta còn cầm d.a.o tự cứa vào tay mình à?"
Chồng tôi bật cười, nhưng trong tiếng cười ấy có gì đó rất chua xót.
"Cô ta không phải phát bệnh. Mà là diễn kịch."
Tôi cảm thấy da đầu tê rần.
"Chẳng lẽ... cô ta chỉ đang lợi dụng anh?"
"Đúng vậy. Mỗi lần cô ta gây chuyện, chẳng qua chỉ muốn anh thỏa mãn yêu cầu của cô ta. Một khi đạt được mục đích, em có thấy cô ta còn làm ầm lên không?"
Lúc này, mọi chuyện dần sáng tỏ.
Cô ta chỉ giả vờ yếu đuối để được bao bọc, để không phải làm việc, để hưởng thụ sự nuông chiều từ anh!
Tôi cười khẩy, cảm thấy nực cười đến cực điểm.
"Chẳng trách, mỗi lần cô ta ‘phát bệnh’, đều đúng lúc có việc quan trọng xảy ra. Trước đây, mỗi khi anh định dẫn em đi du lịch hay có dự án mới, cô ta liền phát bệnh đột xuất."
"Đúng vậy. Vì thế, lần này... anh không nhịn nữa."
Chồng tôi nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy kiên quyết.
"Anh sẽ vạch trần bộ mặt thật của cô ta."
Tôi nhìn anh, lòng tràn đầy cảm xúc.
Người đàn ông từng mù quáng vì tình thân, giờ đây đã hoàn toàn tỉnh ngộ.
5
Chẳng lẽ hai mẹ con họ bịa ra căn bệnh này chỉ để trói buộc chồng tôi?
Đúng là một đôi kỳ quặc.
Chồng tôi cười khổ: “Rất nhanh em sẽ hiểu thôi.”
Đúng lúc này, một giọng nói vui vẻ vang lên:
“Chị, chiều nay chị vẫn đi đón Nữu Nữu chứ?”
Là anh chàng hàng xóm đẹp trai. Con gái anh ấy học cùng lớp với Nữu Nữu, chúng tôi thường gặp nhau khi đón con.
“Tôi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tôi vừa định trả lời thì chồng tôi đã cướp lời trước: “Cô ấy không đi, tôi đi.”
Anh khách sáo nhưng xa cách nhìn người hàng xóm, sau đó kéo tay tôi, nắm chặt trong tay mình.
“Anh rể bận rộn lắm mà?” Hàng xóm cười hỏi.
“Dù có bận thế nào cũng không quan trọng bằng ở bên vợ.”
Chồng tôi nói rồi đưa tay tôi lên môi, hôn nhẹ một cái rất tự nhiên.
Hàng xóm cười gượng, bước đi nhanh chóng.
Tôi lườm chồng: “Cố ý đúng không? Anh đang ghen cái gì chứ?”
“Hắn ta có ý với em.” Chồng tôi đầy vẻ ghen tuông.
“Anh nói linh tinh gì vậy? Người ta là một ông bố siêu cấp yêu con, tâm tư đều đặt vào gia đình.” Tôi phản bác.
“Anh hiểu rất rõ mà, sau này…” Chồng tôi nói nửa chừng rồi dừng lại.
Tôi nhíu mày: “Sau này làm sao?”
Anh đột nhiên chuyển chủ đề: “Đi thôi, anh dẫn em đi ăn một bữa thật ngon. Ăn xong anh đi làm, còn em về nhà viết bài của mình.”
Tôi là tác giả viết bài nuôi dạy con trên một số nền tảng, mấy năm nay cũng tích lũy được một số người theo dõi.
Nhưng vì bận chăm con và lo việc nhà, tôi chưa thực sự có thành tựu nào.
Trước đây anh ấy luôn nói tôi phí thời gian, bảo tôi thà đi dạo phố còn hơn.
Không ngờ lần này, anh ấy lại chủ động nhắc đến chuyện này, còn dọc đường đi nói với tôi về ngành truyền thông tự do, động viên tôi thử làm video và livestream.
“Em nhớ kỹ, chuyện kiếm tiền không phải việc của em, em chỉ cần làm điều em thích.”
Mắt tôi cay cay, nhớ lại khi vừa tốt nghiệp đại học tìm việc, anh cũng nói với tôi câu này.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua khung cửa sổ, dịu dàng rọi xuống người tôi.
Tâm trạng tôi còn rực rỡ hơn cả ánh nắng này.
Trong đầu tôi vẫn quanh quẩn lời đề nghị của chồng.
Hiện tại, nền tảng video và livestream vẫn chưa quá bão hòa, có lẽ lời anh nói thực sự là một hướng đi đúng.
Tôi bật máy tính, bắt đầu nghiên cứu.
Đinh đoong!
Tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi đứng dậy đi mở cửa, thấy một người giao hàng đang đứng trước cửa.
"Chào chị, chị là Ninh tiểu thư phải không? Xin hãy ký nhận bưu kiện."
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nhận lấy.
Mở hộp ra, tôi c.h.ế.t sững.
Là mẫu điện thoại I/P mới nhất cùng một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp!
"Tôi không mua những thứ này!" Tôi nhíu mày.
Người giao hàng cười nói:
"Đây là đơn hàng do Triệu tiên sinh đặt, gửi tặng chị."
Tôi lập tức lên mạng tra giá.
Nhìn con số trên màn hình, tôi đau lòng bĩu môi.
Lập tức nhắn tin cho chồng:
"Anh tiêu tiền như nước thế à? Anh là ông chồng hoang phí nhất mà em từng thấy!"
Chồng tôi trả lời ngay lập tức:
"Bảo bối, anh sai rồi. Tối nay về anh rửa bát chuộc tội, kèm theo một suất massage toàn thân nhé."
Tôi bật cười, khó mà giận được nữa.
^^
Đinh đoong!
Chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Tôi chạy ra mở cửa, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
Nhưng khi nhìn thấy người đứng bên cạnh mẹ chồng và em chồng, nụ cười của tôi lập tức cứng lại.
Là cô ta!
Một vị khách không mời mà đến.
Cô ta đến làm gì?!
--------------------------------------------
(Cập nhật truyện mới mỗi ngày tại HOA VÔ ƯU. Follow ngay để không bỏ lỡ!)
"Trước đây anh lúc nào cũng chiều chuộng nó, bây giờ đột nhiên thay đổi... lỡ như khiến bệnh tình của nó trở nặng thì sao?"
"Em yên tâm, không có chuyện đó đâu."
"Anh chắc chứ? Căn bệnh này không thể nói trước được đâu."
Chồng tôi cười khẽ, chậm rãi thốt ra một câu:
"Nó căn bản không hề bị trầm cảm."
"Anh nói cái gì?!"
Tôi kinh ngạc đến mức há hốc miệng, suýt nữa đánh rơi cả túi xách trong tay.
Chồng tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt kiên định, chậm rãi lặp lại từng chữ:
"Cô ta hoàn toàn không có bệnh trầm cảm."
Tôi sững người, cảm giác như vừa nghe thấy một bí mật động trời.
"Nhưng mà... không phải cô ta đã từng nhập viện tâm thần sao? Mẹ anh còn nói, khi còn nhỏ không chữa trị kịp thời nên bệnh tình ngày càng nặng..."
Chồng tôi cười nhạt, nhưng nụ cười đó lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương.
"Bà ấy nói gì, em liền tin hết sao?"
Anh kéo tôi đến ghế đá ven đường, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói trầm xuống.
"Em có nhớ hồi bé, cô ta có phát bệnh bao giờ không?"
Tôi cau mày suy nghĩ, lắc đầu.
"Không nhớ rõ, nhưng hình như trước đây cũng chẳng ai nói cô ta bị bệnh cả..."
"Đúng vậy. Ngay cả ba mẹ anh cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện này khi cô ta còn nhỏ."
"Vậy rốt cuộc là sao?"
Chồng tôi hít một hơi sâu, giọng nói trầm thấp:
"Anh đã điều tra rồi. Em biết không, sổ khám bệnh của cô ta không có bất kỳ hồ sơ chẩn đoán trầm cảm nào. Mọi thứ chỉ bắt đầu từ khi cô ta tốt nghiệp đại học."
"Nghĩa là... tất cả đều là giả?"
"Ừm. Cô ta đóng kịch rất giỏi. Mẹ anh lại là người thích bao che, chỉ cần thấy con gái nói ‘bị bệnh’, liền vội vàng tin ngay. Từ đó, hai mẹ con họ liền lấy cớ này để trói buộc anh."
Tôi rùng mình.
"Vậy những lần phát bệnh của cô ta thì sao? Trước đây không phải có lúc cô ta còn cầm d.a.o tự cứa vào tay mình à?"
Chồng tôi bật cười, nhưng trong tiếng cười ấy có gì đó rất chua xót.
"Cô ta không phải phát bệnh. Mà là diễn kịch."
Tôi cảm thấy da đầu tê rần.
"Chẳng lẽ... cô ta chỉ đang lợi dụng anh?"
"Đúng vậy. Mỗi lần cô ta gây chuyện, chẳng qua chỉ muốn anh thỏa mãn yêu cầu của cô ta. Một khi đạt được mục đích, em có thấy cô ta còn làm ầm lên không?"
Lúc này, mọi chuyện dần sáng tỏ.
Cô ta chỉ giả vờ yếu đuối để được bao bọc, để không phải làm việc, để hưởng thụ sự nuông chiều từ anh!
Tôi cười khẩy, cảm thấy nực cười đến cực điểm.
"Chẳng trách, mỗi lần cô ta ‘phát bệnh’, đều đúng lúc có việc quan trọng xảy ra. Trước đây, mỗi khi anh định dẫn em đi du lịch hay có dự án mới, cô ta liền phát bệnh đột xuất."
"Đúng vậy. Vì thế, lần này... anh không nhịn nữa."
Chồng tôi nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy kiên quyết.
"Anh sẽ vạch trần bộ mặt thật của cô ta."
Tôi nhìn anh, lòng tràn đầy cảm xúc.
Người đàn ông từng mù quáng vì tình thân, giờ đây đã hoàn toàn tỉnh ngộ.
5
Chẳng lẽ hai mẹ con họ bịa ra căn bệnh này chỉ để trói buộc chồng tôi?
Đúng là một đôi kỳ quặc.
Chồng tôi cười khổ: “Rất nhanh em sẽ hiểu thôi.”
Đúng lúc này, một giọng nói vui vẻ vang lên:
“Chị, chiều nay chị vẫn đi đón Nữu Nữu chứ?”
Là anh chàng hàng xóm đẹp trai. Con gái anh ấy học cùng lớp với Nữu Nữu, chúng tôi thường gặp nhau khi đón con.
“Tôi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tôi vừa định trả lời thì chồng tôi đã cướp lời trước: “Cô ấy không đi, tôi đi.”
Anh khách sáo nhưng xa cách nhìn người hàng xóm, sau đó kéo tay tôi, nắm chặt trong tay mình.
“Anh rể bận rộn lắm mà?” Hàng xóm cười hỏi.
“Dù có bận thế nào cũng không quan trọng bằng ở bên vợ.”
Chồng tôi nói rồi đưa tay tôi lên môi, hôn nhẹ một cái rất tự nhiên.
Hàng xóm cười gượng, bước đi nhanh chóng.
Tôi lườm chồng: “Cố ý đúng không? Anh đang ghen cái gì chứ?”
“Hắn ta có ý với em.” Chồng tôi đầy vẻ ghen tuông.
“Anh nói linh tinh gì vậy? Người ta là một ông bố siêu cấp yêu con, tâm tư đều đặt vào gia đình.” Tôi phản bác.
“Anh hiểu rất rõ mà, sau này…” Chồng tôi nói nửa chừng rồi dừng lại.
Tôi nhíu mày: “Sau này làm sao?”
Anh đột nhiên chuyển chủ đề: “Đi thôi, anh dẫn em đi ăn một bữa thật ngon. Ăn xong anh đi làm, còn em về nhà viết bài của mình.”
Tôi là tác giả viết bài nuôi dạy con trên một số nền tảng, mấy năm nay cũng tích lũy được một số người theo dõi.
Nhưng vì bận chăm con và lo việc nhà, tôi chưa thực sự có thành tựu nào.
Trước đây anh ấy luôn nói tôi phí thời gian, bảo tôi thà đi dạo phố còn hơn.
Không ngờ lần này, anh ấy lại chủ động nhắc đến chuyện này, còn dọc đường đi nói với tôi về ngành truyền thông tự do, động viên tôi thử làm video và livestream.
“Em nhớ kỹ, chuyện kiếm tiền không phải việc của em, em chỉ cần làm điều em thích.”
Mắt tôi cay cay, nhớ lại khi vừa tốt nghiệp đại học tìm việc, anh cũng nói với tôi câu này.
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua khung cửa sổ, dịu dàng rọi xuống người tôi.
Tâm trạng tôi còn rực rỡ hơn cả ánh nắng này.
Trong đầu tôi vẫn quanh quẩn lời đề nghị của chồng.
Hiện tại, nền tảng video và livestream vẫn chưa quá bão hòa, có lẽ lời anh nói thực sự là một hướng đi đúng.
Tôi bật máy tính, bắt đầu nghiên cứu.
Đinh đoong!
Tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi đứng dậy đi mở cửa, thấy một người giao hàng đang đứng trước cửa.
"Chào chị, chị là Ninh tiểu thư phải không? Xin hãy ký nhận bưu kiện."
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nhận lấy.
Mở hộp ra, tôi c.h.ế.t sững.
Là mẫu điện thoại I/P mới nhất cùng một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp!
"Tôi không mua những thứ này!" Tôi nhíu mày.
Người giao hàng cười nói:
"Đây là đơn hàng do Triệu tiên sinh đặt, gửi tặng chị."
Tôi lập tức lên mạng tra giá.
Nhìn con số trên màn hình, tôi đau lòng bĩu môi.
Lập tức nhắn tin cho chồng:
"Anh tiêu tiền như nước thế à? Anh là ông chồng hoang phí nhất mà em từng thấy!"
Chồng tôi trả lời ngay lập tức:
"Bảo bối, anh sai rồi. Tối nay về anh rửa bát chuộc tội, kèm theo một suất massage toàn thân nhé."
Tôi bật cười, khó mà giận được nữa.
^^
Đinh đoong!
Chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Tôi chạy ra mở cửa, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
Nhưng khi nhìn thấy người đứng bên cạnh mẹ chồng và em chồng, nụ cười của tôi lập tức cứng lại.
Là cô ta!
Một vị khách không mời mà đến.
Cô ta đến làm gì?!
--------------------------------------------
(Cập nhật truyện mới mỗi ngày tại HOA VÔ ƯU. Follow ngay để không bỏ lỡ!)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương