Ăn tối xong, Lâm Miểu theo Hoắc Dữ Xuyên về công ty rồi ở lại văn phòng chờ hắn tan sở.
Cậu ngồi chung sofa với Hoắc Dữ Xuyên, lấy sách chuyên ngành ra ôn tập.
Cậu đọc sách một lát rồi cầm điện thoại lên gõ chữ.
Chốc lát sau lại cầm điện thoại gõ chữ tiếp.
Hoắc Dữ Xuyên tưởng cậu nói chuyện với ai nên liếc nhìn, phát hiện cậu đang ghi chú mấy tựa sách, còn ghi ngày mai sẽ đến thư viện.
Hoắc Dữ Xuyên cũng không để ý, vừa định dời mắt đi thì tình cờ nhìn thấy câu phía trên.
Hắn đặt tài liệu xuống rồi nhích lại gần, "Viết gì thế?"
Lâm Miểu nói: "Sách tớ cần đọc ngày mai ấy mà."
Hoắc Dữ Xuyên: "Câu trên ấy."
Lâm Miểu nhìn lên mới phản ứng được, vội vàng giấu điện thoại đi: "Không có gì, ghi lung tung thôi."
Hoắc Dữ Xuyên nhìn cậu chằm chằm: "Đưa tớ xem nào."
Lâm Miểu lắc đầu.
Hoắc Dữ Xuyên nói: "Tớ thấy tên mình rồi."
"Thì sao," Lâm Miểu chột dạ nói, "Không được viết tên cậu à?"
Hoắc Dữ Xuyên nhìn cậu, đột nhiên nói: "Tớ thấy hết rồi."
Lâm Miểu "à" một tiếng, sau đó Hoắc Dữ Xuyên chồm sang thì thầm vào tai cậu: "Hình như là ở cạnh Hoắc Dữ Xuyên vui thật......"
Mặt Lâm Miểu lập tức đỏ bừng: "Tớ...... Tớ xóa đây."
Cậu mở mục ghi chú trên điện thoại rồi định xóa đi, nhưng bị Hoắc Dữ Xuyên cản lại.
Hoắc Dữ Xuyên lướt ngón tay trên màn hình, càng thấy nhiều ghi chú liên quan tới "Hoắc Dữ Xuyên" hơn.
Hẹn hò với Hoắc Dữ Xuyên có phải là mơ không? Hoắc Dữ Xuyên bị bệnh nóng quá, nóng như khoai luộc vậy.
Hôm nay mắng Hoắc Dữ Xuyên, cậu ấy có vẻ buồn lắm......
Hoắc Dữ Xuyên lại nói dối, đồ xạo ke!
Thế nào mới gọi là thích......
Hoắc Dữ Xuyên nói thích mình từ cấp hai lận......
"Đừng xem nữa!" Lâm Miểu chụp lấy điện thoại, mặt vừa đỏ vừa nóng, "Toàn ghi vớ vẩn thôi!"
Sau khi lên đại học, cậu có thói quen ghi mọi thứ vào mục ghi chú, chẳng hạn như phỏng vấn câu lạc bộ, xin vay vốn sinh viên, bài tập về nhà, v.v. Dần dà còn ghi lại những suy nghĩ linh tinh hàng ngày, nghĩ gì ghi nấy, chẳng hạn như "Bài tập hôm nay khó ghê", "Cuối tuần đi ăn lẩu", "Ngủ quên không đi học, thầy lại điểm danh, a a a......"
Những mục ghi chú xen lẫn những câu độc thoại xuyên suốt quãng đời sinh viên của cậu, khắc họa khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng sinh động này.
"Cậu có nhận ra không," Hoắc Dữ Xuyên xoa cổ tay cậu thì thầm: "Từ lúc nào mọi chuyện cậu ghi lại đều liên quan đến tớ vậy."
Lâm Miểu sững sờ đọc ghi chú, hình như từ lúc gặp lại Hoắc Dữ Xuyên hai năm trước, cái tên này ngày càng xuất hiện nhiều hơn.
Hoắc Dữ Xuyên cao ghê, không còn giống hồi đó nữa.
Giường Hoắc Dữ Xuyên ngủ ngon thật!
Sao Hoắc Dữ Xuyên dậy sớm thế? Tội nghiệp, còn trẻ mà đã mất ngủ rồi.
Hoắc Dữ Xuyên giống như cây đèn thần của Aladdin vậy, muốn ăn gì cứ nói với cậu ấy......
Thậm chí có những câu không ghi tên nhưng đọc là biết ngay đang nói ai.
Đi xem mắt không tới đón mình, thấy sắc quên nghĩa!
Miệng gì mà dễ dãi quá đi, hễ ngứa là hôn bậy!
Dỗi, phải làm ngơ cậu ấy một tiếng mới được!
Thôi, nửa tiếng cũng được......
Lâm Miểu tắt màn hình điện thoại, nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Lúc đó tụi mình ở chung, ngày nào cậu cũng lượn qua lượn lại trước mặt tớ, tất nhiên đều viết về cậu rồi......"
Hoắc Dữ Xuyên: "Chẳng phải ngày nào cậu cũng gặp bạn cùng phòng và bạn học à, sao không viết về họ?"
Lâm Miểu: "Có gì để viết đâu......"
"Vậy còn tớ?" Hoắc Dữ Xuyên cụp mắt nhìn cậu: "Tớ có nhiều thứ để viết lắm à?"
Lâm Miểu bối rối: "Tớ......"
Hoắc Dữ Xuyên nhích lại gần hơn: "Cậu đã bao giờ tự hỏi mình thích tớ từ lúc nào chưa?"
"Thật sự chỉ thích chút xíu thôi sao?"
Lâm Miểu ngẩn ngơ nhìn hắn, môi mấp máy: "Tớ......"
"Hoắc Dữ Xuyên, anh lăn ra đây cho tôi!"
Bên ngoài chợt vang lên tiếng quát tháo, Hoắc Thành Đống hùng hổ xô cửa phòng làm việc ra, trông thấy vẻ mặt Hoắc Dữ Xuyên sa sầm như muốn giết mình.
Hoắc Thành Đống: "......" Mình chỉ hơi to tiếng thôi mà, sao dữ quá vậy?
Hắn lập tức hạ giọng nhưng vẫn cả gan nói: "Anh giỡn mặt với tôi à?! Cửa còn không vào được thì làm sao ký hợp đồng kia hả!"
Trước cửa tòa nhà Dư thị chỉ thiếu điều treo tấm bảng ghi dòng chữ: "Cấm người họ Hoắc và chó vào".
Hoắc Dữ Xuyên lạnh lùng nói: "Biết là tốt rồi."
"Quả nhiên anh chơi xỏ tôi!" Hoắc Thành Đống tức giận nói: "Tôi mặc kệ, tôi muốn làm trưởng phòng!"
Lâm Miểu cạn lời: "Cậu biết gì mà đòi làm trưởng phòng hả?" Nhìn có vẻ không mấy thông minh.
Hoắc Thành Đống khựng lại, giờ mới để ý trong văn phòng còn có người khác: "Sao lại là anh?"
Hắn cũng không nhớ Lâm Miểu là ai, chỉ nhớ mang máng có liên quan đến bảo vệ gì đó, "Anh vẫn làm bảo vệ ở đây à?"
Lâm Miểu: "......"
Lâm Miểu nổi cáu: "Đúng vậy, tôi là vệ sĩ của Hoắc Dữ Xuyên!"
Hoắc Thành Đống bừng tỉnh đại ngộ: "Vệ sĩ riêng à."
Hắn nhìn Lâm Miểu từ trên xuống dưới rồi tỏ vẻ hoài nghi: "Tay chân anh lèo khoèo thế kia có đánh nhau được không?"
Hoắc Dữ Xuyên đứng chặn trước mặt hắn, lạnh lùng nói: "Đánh mày là đủ rồi."
Hoắc Thành Đống rụt cổ lại, cuối cùng đành phải lấy Hoắc Minh Triết ra làm lá chắn: "Anh cả nói tôi có thể làm việc ở đây mà."
Hoắc Dữ Xuyên hờ hững nói: "Vậy làm bảo vệ đi."
Hoắc Thành Đống: "Không muốn!"
Hoắc Dữ Xuyên: "Làm thợ điện."
Hoắc Thành Đống: "Không......"
Hoắc Dữ Xuyên: "Còn nói nữa thì làm tạp vụ đi."
Hoắc Thành Đống: "......"
Cuối cùng Hoắc Thành Đống đe dọa: "Tôi sẽ mách anh cả là anh bắt tôi làm tạp vụ!"
Sau đó hậm hực bỏ đi.
Hoắc Dữ Xuyên bị hắn náo loạn càng mệt mỏi hơn. Thấy vậy Lâm Miểu không cho hắn tăng ca nữa mà kéo hắn xuống lầu rồi lên xe về nhà.
Trên đường về, chắc vì uống thuốc cảm nên Hoắc Dữ Xuyên buồn ngủ, chỉ chốc lát sau đã dựa vào Lâm Miểu ngủ thiếp đi.
Lâm Miểu sờ trán hắn, may mà không sốt nữa.
Cậu nhìn gương mặt say ngủ của Hoắc Dữ Xuyên, đầu ngón tay vô thức lướt từ trán xuống sống mũi thẳng tắp, từ khóe môi ấm áp xuống yết hầu nhô cao và cổ áo mở rộng......
Lâm Miểu đột nhiên bừng tỉnh, trong lòng thầm xỉ vả mình, làm gì vậy? Sao có thể tùy tiện sờ người ta được chứ, mình có phải đồ biến thái đâu!
Không đúng, cậu lại nghĩ giờ Hoắc Dữ Xuyên đã là bạn trai mình, vậy có thể sờ thỏa thích đúng không?
Cậu lại giơ tay lên, từ từ chạm vào cổ áo Hoắc Dữ Xuyên......
Đột nhiên cậu nhớ ra trong xe không chỉ có hai người họ.
Cậu vô thức nhìn Tiểu Trịnh đang lái xe phía trước.
Ánh mắt hai người giao nhau qua gương chiếu hậu.
Tiểu Trịnh vô cảm nói: "Xin lỗi, tôi không bịt mắt lại được, sẽ gây tai nạn mất."
Lâm Miểu: "......"
Cậu ngồi chung sofa với Hoắc Dữ Xuyên, lấy sách chuyên ngành ra ôn tập.
Cậu đọc sách một lát rồi cầm điện thoại lên gõ chữ.
Chốc lát sau lại cầm điện thoại gõ chữ tiếp.
Hoắc Dữ Xuyên tưởng cậu nói chuyện với ai nên liếc nhìn, phát hiện cậu đang ghi chú mấy tựa sách, còn ghi ngày mai sẽ đến thư viện.
Hoắc Dữ Xuyên cũng không để ý, vừa định dời mắt đi thì tình cờ nhìn thấy câu phía trên.
Hắn đặt tài liệu xuống rồi nhích lại gần, "Viết gì thế?"
Lâm Miểu nói: "Sách tớ cần đọc ngày mai ấy mà."
Hoắc Dữ Xuyên: "Câu trên ấy."
Lâm Miểu nhìn lên mới phản ứng được, vội vàng giấu điện thoại đi: "Không có gì, ghi lung tung thôi."
Hoắc Dữ Xuyên nhìn cậu chằm chằm: "Đưa tớ xem nào."
Lâm Miểu lắc đầu.
Hoắc Dữ Xuyên nói: "Tớ thấy tên mình rồi."
"Thì sao," Lâm Miểu chột dạ nói, "Không được viết tên cậu à?"
Hoắc Dữ Xuyên nhìn cậu, đột nhiên nói: "Tớ thấy hết rồi."
Lâm Miểu "à" một tiếng, sau đó Hoắc Dữ Xuyên chồm sang thì thầm vào tai cậu: "Hình như là ở cạnh Hoắc Dữ Xuyên vui thật......"
Mặt Lâm Miểu lập tức đỏ bừng: "Tớ...... Tớ xóa đây."
Cậu mở mục ghi chú trên điện thoại rồi định xóa đi, nhưng bị Hoắc Dữ Xuyên cản lại.
Hoắc Dữ Xuyên lướt ngón tay trên màn hình, càng thấy nhiều ghi chú liên quan tới "Hoắc Dữ Xuyên" hơn.
Hẹn hò với Hoắc Dữ Xuyên có phải là mơ không? Hoắc Dữ Xuyên bị bệnh nóng quá, nóng như khoai luộc vậy.
Hôm nay mắng Hoắc Dữ Xuyên, cậu ấy có vẻ buồn lắm......
Hoắc Dữ Xuyên lại nói dối, đồ xạo ke!
Thế nào mới gọi là thích......
Hoắc Dữ Xuyên nói thích mình từ cấp hai lận......
"Đừng xem nữa!" Lâm Miểu chụp lấy điện thoại, mặt vừa đỏ vừa nóng, "Toàn ghi vớ vẩn thôi!"
Sau khi lên đại học, cậu có thói quen ghi mọi thứ vào mục ghi chú, chẳng hạn như phỏng vấn câu lạc bộ, xin vay vốn sinh viên, bài tập về nhà, v.v. Dần dà còn ghi lại những suy nghĩ linh tinh hàng ngày, nghĩ gì ghi nấy, chẳng hạn như "Bài tập hôm nay khó ghê", "Cuối tuần đi ăn lẩu", "Ngủ quên không đi học, thầy lại điểm danh, a a a......"
Những mục ghi chú xen lẫn những câu độc thoại xuyên suốt quãng đời sinh viên của cậu, khắc họa khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng sinh động này.
"Cậu có nhận ra không," Hoắc Dữ Xuyên xoa cổ tay cậu thì thầm: "Từ lúc nào mọi chuyện cậu ghi lại đều liên quan đến tớ vậy."
Lâm Miểu sững sờ đọc ghi chú, hình như từ lúc gặp lại Hoắc Dữ Xuyên hai năm trước, cái tên này ngày càng xuất hiện nhiều hơn.
Hoắc Dữ Xuyên cao ghê, không còn giống hồi đó nữa.
Giường Hoắc Dữ Xuyên ngủ ngon thật!
Sao Hoắc Dữ Xuyên dậy sớm thế? Tội nghiệp, còn trẻ mà đã mất ngủ rồi.
Hoắc Dữ Xuyên giống như cây đèn thần của Aladdin vậy, muốn ăn gì cứ nói với cậu ấy......
Thậm chí có những câu không ghi tên nhưng đọc là biết ngay đang nói ai.
Đi xem mắt không tới đón mình, thấy sắc quên nghĩa!
Miệng gì mà dễ dãi quá đi, hễ ngứa là hôn bậy!
Dỗi, phải làm ngơ cậu ấy một tiếng mới được!
Thôi, nửa tiếng cũng được......
Lâm Miểu tắt màn hình điện thoại, nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Lúc đó tụi mình ở chung, ngày nào cậu cũng lượn qua lượn lại trước mặt tớ, tất nhiên đều viết về cậu rồi......"
Hoắc Dữ Xuyên: "Chẳng phải ngày nào cậu cũng gặp bạn cùng phòng và bạn học à, sao không viết về họ?"
Lâm Miểu: "Có gì để viết đâu......"
"Vậy còn tớ?" Hoắc Dữ Xuyên cụp mắt nhìn cậu: "Tớ có nhiều thứ để viết lắm à?"
Lâm Miểu bối rối: "Tớ......"
Hoắc Dữ Xuyên nhích lại gần hơn: "Cậu đã bao giờ tự hỏi mình thích tớ từ lúc nào chưa?"
"Thật sự chỉ thích chút xíu thôi sao?"
Lâm Miểu ngẩn ngơ nhìn hắn, môi mấp máy: "Tớ......"
"Hoắc Dữ Xuyên, anh lăn ra đây cho tôi!"
Bên ngoài chợt vang lên tiếng quát tháo, Hoắc Thành Đống hùng hổ xô cửa phòng làm việc ra, trông thấy vẻ mặt Hoắc Dữ Xuyên sa sầm như muốn giết mình.
Hoắc Thành Đống: "......" Mình chỉ hơi to tiếng thôi mà, sao dữ quá vậy?
Hắn lập tức hạ giọng nhưng vẫn cả gan nói: "Anh giỡn mặt với tôi à?! Cửa còn không vào được thì làm sao ký hợp đồng kia hả!"
Trước cửa tòa nhà Dư thị chỉ thiếu điều treo tấm bảng ghi dòng chữ: "Cấm người họ Hoắc và chó vào".
Hoắc Dữ Xuyên lạnh lùng nói: "Biết là tốt rồi."
"Quả nhiên anh chơi xỏ tôi!" Hoắc Thành Đống tức giận nói: "Tôi mặc kệ, tôi muốn làm trưởng phòng!"
Lâm Miểu cạn lời: "Cậu biết gì mà đòi làm trưởng phòng hả?" Nhìn có vẻ không mấy thông minh.
Hoắc Thành Đống khựng lại, giờ mới để ý trong văn phòng còn có người khác: "Sao lại là anh?"
Hắn cũng không nhớ Lâm Miểu là ai, chỉ nhớ mang máng có liên quan đến bảo vệ gì đó, "Anh vẫn làm bảo vệ ở đây à?"
Lâm Miểu: "......"
Lâm Miểu nổi cáu: "Đúng vậy, tôi là vệ sĩ của Hoắc Dữ Xuyên!"
Hoắc Thành Đống bừng tỉnh đại ngộ: "Vệ sĩ riêng à."
Hắn nhìn Lâm Miểu từ trên xuống dưới rồi tỏ vẻ hoài nghi: "Tay chân anh lèo khoèo thế kia có đánh nhau được không?"
Hoắc Dữ Xuyên đứng chặn trước mặt hắn, lạnh lùng nói: "Đánh mày là đủ rồi."
Hoắc Thành Đống rụt cổ lại, cuối cùng đành phải lấy Hoắc Minh Triết ra làm lá chắn: "Anh cả nói tôi có thể làm việc ở đây mà."
Hoắc Dữ Xuyên hờ hững nói: "Vậy làm bảo vệ đi."
Hoắc Thành Đống: "Không muốn!"
Hoắc Dữ Xuyên: "Làm thợ điện."
Hoắc Thành Đống: "Không......"
Hoắc Dữ Xuyên: "Còn nói nữa thì làm tạp vụ đi."
Hoắc Thành Đống: "......"
Cuối cùng Hoắc Thành Đống đe dọa: "Tôi sẽ mách anh cả là anh bắt tôi làm tạp vụ!"
Sau đó hậm hực bỏ đi.
Hoắc Dữ Xuyên bị hắn náo loạn càng mệt mỏi hơn. Thấy vậy Lâm Miểu không cho hắn tăng ca nữa mà kéo hắn xuống lầu rồi lên xe về nhà.
Trên đường về, chắc vì uống thuốc cảm nên Hoắc Dữ Xuyên buồn ngủ, chỉ chốc lát sau đã dựa vào Lâm Miểu ngủ thiếp đi.
Lâm Miểu sờ trán hắn, may mà không sốt nữa.
Cậu nhìn gương mặt say ngủ của Hoắc Dữ Xuyên, đầu ngón tay vô thức lướt từ trán xuống sống mũi thẳng tắp, từ khóe môi ấm áp xuống yết hầu nhô cao và cổ áo mở rộng......
Lâm Miểu đột nhiên bừng tỉnh, trong lòng thầm xỉ vả mình, làm gì vậy? Sao có thể tùy tiện sờ người ta được chứ, mình có phải đồ biến thái đâu!
Không đúng, cậu lại nghĩ giờ Hoắc Dữ Xuyên đã là bạn trai mình, vậy có thể sờ thỏa thích đúng không?
Cậu lại giơ tay lên, từ từ chạm vào cổ áo Hoắc Dữ Xuyên......
Đột nhiên cậu nhớ ra trong xe không chỉ có hai người họ.
Cậu vô thức nhìn Tiểu Trịnh đang lái xe phía trước.
Ánh mắt hai người giao nhau qua gương chiếu hậu.
Tiểu Trịnh vô cảm nói: "Xin lỗi, tôi không bịt mắt lại được, sẽ gây tai nạn mất."
Lâm Miểu: "......"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương